Friday, July 24, 2009

Những khoảng tối không mộng tưởng


Tôi cứ hoài thắc mắc suốt những ngày gần đây, hà cớ gì những cơn mộng tưởng lại lìa bỏ tôi một cách lặng lẽ đến mức nhận ra thì tôi đã bàng hoàng, đến như vậy. Cứ ngỡ bấy nhiêu nỗi niềm của bạn hữu, biết bao khoảng tối suy tư... đã có thể, ít nhất, cũng tạo nên một dòng sông xanh màu biển cả chảy tràn suốt miền cỏ biêng biếc tâm trí tôi, đủ để đánh thức bờ bãi nghĩ suy, cho mùa thơm con chữ nở hoa đầy cả hai triền sông sóng vỗ. Vậy mà, lại thôi. Chỉ lặng im những lời hát không rõ hình hài, dập dờn trong đầu, óng ánh vời xa trong những cơn mơ - hiền ngoan như chưa bao giờ.

Tôi tự buộc mình tự lý giải chính trạng huống lạ lùng, mà hiếm khi một tâm hồn hết sức nhạy cảm - đến mức vẩn vơ - như tôi gặp phải. Và, đã tự thừa nhận với chính một cái tôi khát khao tỏ bày những tâm tư bằng câu chữ đã đi đâu biền biệt suốt tuần trời qua, rằng: Vì dửng dưng hết thảy với đớn đau, mừng vui hay nghịch lý, trớ trêu... nên Vô Cảm như cơn gió sang đông tái tê kéo về, làm cho cái tôi hay mộng tưởng bỗng dưng như một cánh chim lẻ bầy chới với, vội vàng đập cánh bay tận xa xôi đâu đó, để tránh mùa đóng băng tâm thức và cảm tính đã, đang về.

Trong khi tôi say sưa với những ngày dửng dưng mà đáng yêu đến lạ của lòng mình, thì tôi lại ngỡ ngàng nhận ra, quanh mình, không kể xiết những giai âm phức cảm nội tâm vẫn đều đặn vang lên, mỗi giờ qua, mỗi ngày qua. Biết chứ, rằng có những trái tim đang đập những nhịp sinh học thường tình mà nhịp tin yêu thì dường như bắt đầu câm lặng. Biết chứ, rằng có những cái tôi chôn giấu bao ký ức hôm qua đột nhiên lại tái sinh từ tàn tro - ngỡ là thế - và mạnh mẽ kêu gào thê thiết nhằm kéo theo cái tôi chênh chao của hiện tại cùng chìm đắm theo cùng. Biết chứ, rằng sau những loay hoay mệt nhoài, nhiều lắm những bàn tay đang muốn buông xuôi mọi thứ, muốn sạch không những trói buộc xám màu hay cố thả rơi những cố gắng - tự thân đã là mỏi mệt. Mà ta thì, cũng có mấy khi đâu, không để những muộn phiền và trò hài không thể cười nổi của cuộc đời làm cho ngả màu tối. Chìm trong những khoảng trống nhọc nhằn định nghĩa, lý giải buồn - vui đời mình. Mà ngạc nhiên là, lại có thể một cách rất tự nhiên, dường như là bỏ quên hết tất cả.

Như là, bỏ lại hết tiếng còi xe inh ỏi, bỏ lại hết khói bụi nhòe nhoẹt, bỏ lại hết cái tất ta tất tưởi sực mùi phố thị, công nghiệp và khô khốc đời, bước vào một góc quán quen, yên tiếng, sẽ lại tự sống dậy một cái tôi bỏ mặc trần gian và chỉ sống an nhiên trong góc tối chính mình. Thế cũng gọi là bình an vậy - dẫu chỉ có giá trị sử dụng tạm thời.

Mãi cho đến bây giờ, khi viết đến những chữ này, thì tôi mới thực sự thấy rõ cái tôi đang say mê typing trải dài tâm tư bằng những ký tự lắm người cho là vô nghĩa, thực tâm đang muốn nói gì, với ai, qua chính entry - mà sau những 3 tiếng đồng hồ trống không, quạnh quẽ, không thể gọi tỉnh được bất cứ cơn mộng tưởng nào trong góc quán một mình tôi mới có thể bắt đầu được này.

Trước hết đó là với chính mình (cũng hiển nhiên vì chừng mực nào đó, tôi vẫn là một kẻ ích kỷ thường xuyên mê đắm bản thân một cách khờ khạo), cám ơn những khoảng tối không mộng tưởng khác với thường nhật của gần một tuần lễ qua. Cám ơn lắm, biết ơn lắm vì có thể giúp trái tim vốn như một miếng bọt biển thấm hút cực nhanh những giọt đời cứ tràn trề mỗi ngày lại nhiều hơn một chút quanh mình có thể không đập gấp, không thở vội, không nhói buốt những niềm đau không nguyên cớ. Cám ơn, vì những chất chồng suy nghĩ, những phức cảm mông mênh đã không tìm đến, cho ta, những khoảng tối đúng nghĩa: Đen, lắng, sâu và không chòng chành. Cám ơn, vì những khoảng tối không mộng tưởng vừa đủ để ta biết mình có thể dửng dưng thật tốt với khốn nạn đời hay bỡn cợt; và biết mình còn có thể chấp nhận không xót đau khi say goodbye và tạm thời để cái tôi đa cảm bay đi trú đông nơi cuối chân trời. Cám ơn, được là ta của rất đỗi yêu đời.

Kế đến, là gửi những sẻ chia rất mực chân thành - dù đang được thể hiện bằng câu từ lóng lánh màu sáo rỗng - đến tất cả những trái tim bè bạn đang mải miết đập những nhịp suy tư không lối thoát suốt những ngày này. Nói là, dù không có đến thật gần để trao một vòng ôm thắm thiết; hay thâu đêm bên chén trà nhạt đắng để lắng nghe một cách đúng nghĩa nhất những đắng đót mà ai đó phải gánh chịu mỗi sát na dài; hay cùng chung một cơn cuồng dại tâm thức, thỏa thê buông thả và nổi loạn để đánh tiếng với đời... thì thực tâm, sâu thẳm lòng mình, tôi vẫn muốn được làm hết thảy những điều đó, để được, một lần thôi, dù là như thế nào đi nữa, cũng có thể làm bạn vơi những sầu muộn cứ đang xanh tươi và chất chồng. Nhưng, bạn biết không, tôi đã không thể.

Không thể, vì tôi biết và tin là, dù bạn đang lạnh giá thân côi, đang tự soi những vết nứt trái tim mình, hay muốn cứ mãi thỏa hiệp để những lãng đãng đớn đau hành hạ... thì bạn, cũng như tôi, rồi sẽ quên, rồi sẽ thức. Những khoảng tối của bạn sẽ im hết những tiếng kêu than, lắng hết những nỗi muộn phiền chát chúa, sẽ lại đêm, lại đen, lại tĩnh, lại tối đến sâu lòng. Và không mộng tưởng nữa. Như là, một mình tỉnh dậy đột ngột giữa đêm đen, sẽ thôi rớt nước mắt tủi thân, thôi lắng lo những bất trắc ngoài kia đời đang chờ đợi, chỉ lặng lẽ ngồi nhìn vào bóng tối, nhìn vào khoảng tối chính mình, và tự nhắc là chỉ là những thoáng của đêm đen, mai sớm ra lại là ánh nắng ban ngày, lại là màu gió tươi, lại là hương mặt trời ngạt ngào sức sống. Để lại ngủ sâu, cho mai thức dậy, đúng như lẽ bao giờ.

Nghĩa là, cái gì cũng tạm thời cả, tôi ơi, bạn ơi! Những khoảng tối không mộng tưởng này, hay những trống rỗng mà lại mênh mông nghĩ suy kia, cũng chỉ tạm thời thôi. Sẽ chấm dứt, đến điểm dừng. Để lại hoán vị cho nhau. Để cùng nhau trải hết, lớn thêm, và yêu thêm những khoảng tối riêng mình. Không hoài nghi cuộc sống nữa, không dỗi hờn bất công nữa. Chỉ thản nhiên chấp nhận, những điều không thể khác được. Như, sau những cơn nắng ngời, những phút giây chói chang đời bề bộn, ta sẽ có, sẽ chạm tới và chìm sâu vào những khoảng tối êm đềm.

Sẽ thôi, như tôi khi viết hết entry này, thì những khoảng tối không mộng tưởng của mình đã kết thúc. Tôi đã đủ, đã sẵn sàng để tiếp tục bước ra, đi tiếp, về phía những ngày nắng đa cảm đang chờ mình.

Bạn bè tôi, cũng thế nhé, sẽ sớm thôi, được gặp những khoảng tối không mộng tưởng - mà tôi biết mọi người đã và đang ganh tỵ với mình thế nào từ bấy đến giờ. Ai cũng có những bình yên mình xứng đáng nhận về. Cứ bình yên đợi...


Saturday, July 18, 2009

[Một nửa] ngày thứ Bảy của em


Đêm qua đi cafe với Phỉ xong, về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ là đi ngủ ngay. Mấy hôm nay tự nhiên có thể ngủ sớm hơn nhiều so với trước. Một mình mà lành mạnh thật.

Hai hôm nay chỉ muốn nằm im trong bóng tối nghe mấy giai điệu hết sức thân thiết để chào mời cơn ngủ. Vẫn chưa đọc tiếp Di sản của mất mát, đang dừng ở chương 38.

...

Sáng nay mở mắt tầm 7h30', theo nhịp thức giấc quen thuộc. Nằm biếng nhác, thả ánh nhìn ra ngoài khung cửa số. Nắng lấp lóa, gió nhẹ và mây trắng trời xanh. Gắng trải nghiệm những hình ảnh sống động của cảm giác gần với bầu trời thế này, để từ mai, khi chuyển xuống phòng bên dưới sẽ không còn mấy khi thế này nữa.

...

Đến tầm gần 8h30' thì cũng chịu thức dậy hoàn toàn, vệ sinh gương mặt lấm lem vết chiêm bao đêm qua, rồi bắt tay vào dọn dẹp. Hôm nay phải soạn sửa lại mọi thứ, để chuẩn bị chuyển địa bàn cư trú.

Trong khi dọn dẹp từng thứ một, lác đác những món đồ xưa cũ chạm vào tay, tay chạm vào ký ức liên quan, cũng mất những khoảng thừ người ra suy nghĩ, và nhớ về. Này là mấy bài soạn từ hồi Đại học, nhắc nhớ mấy mùa thi cử "nước tới cổ mới ngoi ngóp". Này là quyển số ghi chép hồi đi làm ở công ty đầu tiên. Này là mấy cái đĩa nhạc hồi xưa từng dùng làm background cho mấy show thời trang "cây nhà lá vườn" của lớp, của CLB. Này là bảng điểm Đại học với những con số chẳng nhắc nhớ điều gì rõ rệt. Này là áo kỉ niệm Gió Mới đã từng gây nhiều tranh cãi. Này là áo lớp với thiết kế của chính mình. Này là cái quần tây lần đầu tiên tự mua để mặc đi làm công ty đầu tiên. Này là nón len quà tặng Giáng Sinh từ Trỏ yêu dấu. Này là phong bì nhận lương tháng cuối của 1Step. Blah blah blah... Quá nhiều những lặt vặt không chủ tâm mà gìn giữ. Nay thì, có thứ còn hữu dụng để tiếp tục gìn giữ. Có thứ thì kỷ niệm cũng đã lên mùi rêu mốc, quá date cần phải vứt bỏ.

Nhân tiện cơ hội cũng sắp xếp lại valy và tủ quần áo. Thấy đúng là có mấy thứ chả mặc được bao lần, mà vẫn nằm im đúng vị trí đó. Treo lại một dãy sơ mi thì phát hiện ra tương đồng kiểu dáng cũng nhiều, toàn là thứ mình nhìn thấy là chuộng ngay khó thay đổi một sớm một chiều. Kiểm kê lại mới thấy tủ đồ của mình tương đối là... quá nhiều so với mấy tủ đồ của mấy thằng/lão/tay bạn khác. Vậy mà, cứ lắm khi về nhà lại than thở, giải trình với mẹ chuyện mua mấy món đồ mới là: "ôi, vì con ít quần áo quá!"

Vứt món này, gọn gàng lại mấy món nọ, giữ lại vài món kia... cứ say mê như thế trên nền nhạc rộn ràng từ miệng bé Motos, nhìn lại đã khá tươm tất để tối nay thuận tiện "hạ sơn", mới đó cũng đã gần 11h. Nhẹ nhõm cả người chui vào phòng tắm, hát váng mấy bài thường xuyên hát váng lên, rồi tự thỏa mãn mình bằng làn nước mát phơi phới thân thể.

Trước khi chính thức ra khỏi nhà, còn kịp tự thưởng mình lắng nghe Nắng hồng soi mắt em, để rồi say mê với niềm lạc quan ngày thứ Bảy của mình:

"Vì thế vẫn yêu cuộc đời vô cùng, cuộc sống vẫn dang một vòng tay rộng..."

..

Vào công ty và type những dòng này, thì là đã qua đi nửa ngày thứ Bảy ngồ ngộ và khác chút xíu khẩu vị thường nhật của mình.

Hân hoan vui.


...


[Lần đầu tiên có một entry mang tính kể lể chuyện trong ngày một cách bình thường vô cùng thế này! Ta nói, đúng là cái gì cũng có lần đầu tiên. Dám bắt đầu, là có thể thôi mà!]

Monday, July 13, 2009

Chuyện cổ tích tình yêu công cộng


Câu chuyện này cũng về Hoàng Tử và Công Chúa như mọi câu chuyện cổ tích khác. Cũng có tình yêu nồng nàn ủy mị và vượt lên hết mọi thách thức của số phận. Cũng có những khoảnh khắc lao vào nhau như thiêu thân thèm chảy dãi ngọn đèn vàng. Nói chung là chưa thể dùng từ "bất diệt" thì cũng có thể tạm gọi là cổ tích chuyện tình yêu "bất mãn".

Ngày nảy ngày nay...

Trong một không gian gỗ trắng thơm nồng hương kem dừa lãng đãng, tiếng nhạc dìu dặt niềm say mê được hóa gió hóa mây, bên góc cửa sổ kính trắng nhìn ra khoảng cỏ xanh mướt hoang toàn mà lạ lùng đẹp, Hoàng Tử và Công Chúa ngồi cạnh nhau. Ngồi sát bên nhau. Hay cũng có thể miêu tả là ngồi dính chồng, trộn lộn trong nhau cũng ổn.

Hoàng Tử không đẹp trai và Công Chúa không hề xinh gái. Và có lẽ vì mặc cảm là với dung nhan thường thường bậc trung vốn có mà bước vào một câu chuyện cổ tích thế này thì có vẻ như mất mỹ quan và khó lòng tạo được dấu ấn nào sâu sắc trong lòng độc giả; nên, bằng mọi sự cố gắng hết sức ngô nghê và đáng yêu, cả Hoàng Tử và Công Chúa đã tìm được phương cách để lưu dấu hình ảnh mình vào trí nhớ nhân loại: Thể hiện tình yêu rực lửa và nhòe nhoẹt mùi thèm-ân-ái một cách rõ nét.

Với tất cả những mỹ từ mà các tao nhân mặc khách đã... bỏ qua hết một bên trong bộ từ ngữ phong phú của mình, như: sờ soạng, nắn nót, ôm ấp, hôn hít, vân vê, tâng tiu, tằng tịu, nhớp nhúa, nhập nhằng... Hoàng Tử và Công Chúa đã thể hiện tình yêu mãnh liệt của mình đầy sáng tạo, hết sức kiêu hãnh và vượt ngoài mọi định kiến. Không gian yên tĩnh đến độ nghe từng hơi thở sâu, tiếng nhạc êm ái đầy hàn lâm -  không thích hợp cho tầng lớp vương giả như Hoàng Tử và Công Chúa - dường như chỉ là một background vô cảm và không thể nào có thể lấn át nổi cơn đam mê tình ái sục sôi như nước trong nồi luộc tôm của Hoàng Tử và Công Chúa. Ấy thế mà, cơn đam mê tình ái đó dường như được chắp cánh thêm, thăng hoa hơn qua mỗi thời khắc - biểu lộ bằng gương mặt đầy tự hào và hoan lạc của Hoàng Tử cùng những âm thanh ríu rít niềm vui thỏa mãn của Công Chúa cứ dăm phút lại bay tung tăng trong gió chiều.

Không như những câu chuyện cổ tích khác, trải qua nhiều bi kịch thê lương hay những khó khăn chồng chéo thách thức những trái tim yếu mềm, câu chuyện cổ tích tình yêu này giản dị mà kỳ vĩ vô cùng. Giản dị vì bối cảnh đơn sơ mà thể hiện được hết nhu cầu tối thượng, đam mê bản năng và giá trị đích thực của tình yêu mà nhân loại hằng ca tụng trăm năm nay qua những tuyệt tác dâm thư hay phim cấp 3 đầy nhân văn, nhân ái. Kỳ vĩ vì đã phản ánh trọn vẹn câu quote mà ai nấy còn mãi truyền tai nhau - như chân lý của tình yêu chân chính: Hai người chống cả thế gian.

Còn gì đẹp hơn thế!

Ắt hẳn, đoạn kết câu chuyện sẽ vô cùng ngọt ngào và diễm tình - có thể man mác mùi hương nước xịt phòng cao cấp của một khách sạn tân thời, hoặc giả pha trộn thêm chút tinh chất đặc biệt không-thể-miêu-tả do chính Hoàng Tử thân ái trao tặng cho Công Chúa. Không biết họ có sống đến đầu bạc răng long hay không, có con cháu chất bầy chất đống hay không, nhưng danh tiếng và huyền thoại về tình yêu của họ sẽ còn được nhắc nhớ nhiều.

Có thể trong trích đoạn minh họa của những bài phóng sự về Văn hóa công cộng hay chễm chệ độ chục trang trong một kỳ thư về Phương cách "yêu nhau" lộ liễu nhất chốn đông người chẳng hạn.

Riêng người ghi chép lại thì định danh cho họ bằng cái tên rất ấn tượng, sẽ nhớ hoài: Những kẻ hiếp dâm không gian.


12/07/2009 - Tạm biệt!


Tạm biệt một niềm thương mến nào đó của chính mình, không ai khỏi chạnh lòng. Huống chi, đã là tâm giao tri kỉ suốt hơn 2 năm trời nay.

Cùng nghe những khúc ca buồn, cùng chia nhau niềm vui lửa ấm. Ngày hè nóng. Ngày đông lạnh. Mùa gió mênh mông hoài cảm. Mùa mưa gọi thức biết bao nỗi niềm. Lúc nào cũng ở gần bên.

Một ngôi nhà nhỏ. Vừa đủ riêng tư để bày tỏ những bản thể khác biệt của chính mình. Vừa đủ nồng nhiệt để rộng cửa chào đón những bước chân bè bạn thân yêu. Một không gian của niềm thương mến trao tặng nhau mỗi ngày. Để có buồn đến mấy, đau đến mấy - cũng thấy nhẹ vơi khi quay về, ngồi trong lòng ngôi nhà nhỏ này mà cất tiếng sẻ chia, hay thả rơi những giọt buồn không cần đong đếm.

Rồi thì, cũng sắp tàn tro...

Sẽ theo gió bay về trời, sau ngọn lửa kết thúc. Những dòng này, xin được cháy theo cùng.

Cảm ơn nhé những tháng ngày đã cho ta nương náu.

Tạm biệt!


Saturday, July 11, 2009

Cho người ở lại


[For you]

Biết rằng mất mát sẽ để lại một khoảng trống - như vết cắt sâu khó lành chóng vánh. Cơn đau thì cứ mãi âm ỉ, rã rời. Và, tiếc thương sẽ như chai rượu mạnh trút say sưa vào bếp lửa. Nỗi nhớ dài hơn cơn mơ.

Kết thúc ngay từ trong khởi đầu. Nhưng chạm đến điểm cuối thì mới biết là dù có giỏi tiên tri, hay lường hết mọi đớn đau đến mức nào, thì cũng không thể làm vơi bớt niềm nhức nhối sau cùng này. Mưa vẫn về trên ngọn đồi ngỡ cằn khô.

Làm người ở lại có bao giờ vui. Nhưng phải cố cười, vì tự biết là rồi cũng sẽ chìm trôi. Rồi sẽ quên thôi, một mảnh vỡ từng khít chặt tim mình, giờ chỉ là bóng mây cuối trời. Ai cũng cần quên để sống tiếp cuộc đời mình.

Chỉ là, cần thời gian.


Monday, July 6, 2009

Sau cuối, còn ta với con đường


Như một giọt mưa đêm rơi lặng lẽ và lén lút cuối mảnh vườn hoang vắng, tháng Bảy qua mà chẳng gieo trong tôi một chút cảm thức đoái hoài.

Cũng khá lâu rồi nhỉ, đã không còn đủ thời gian cho riêng mình để đong đếm thời gian.

Từ khi cứ để ngày tràn vào đêm, đêm tuôn vào ngày, nhập nhoạng không ranh giới ngày - đêm. Trong ta, mỗi tháng ngày qua giờ đây chỉ là những tiếp nối. Tiếp nối những cơn mơ cứ hoài dang dở. Tiếp nối những gắng gượng đi hết nhọc nhằn chính mình. Tiếp nối chuỗi hành động quán tính cứ mặc nhiên buộc phải là thế. Tiếp nối những ngủ - mơ - tỉnh - thức xen lẫn và cứ mãi trói buộc mình phải đi tiếp đường xa với đôi giày trái - phải lệch pha mộng mị.

...

Sau biết bao tranh đấu - bản thân tự lực - và những không ngừng kiếm tìm sự ủi an tinh thần, hay nâng đỡ tâm tư, thì những chồng chéo bất đắc ý có phần nào suy giảm sức tác động. Nàng công chúa Chán Nản tạm thời ngủ quên. Nhưng buồn đời thay, chẳng may cái cuộc đời cứ dường mỗi ngày lại tha hóa hơn này lại tựa hồ một chàng hoàng tử dũng cảm và kiêu hãnh, đặt ngay một nụ hôn suýt vỡ mồm lên đôi môi tím bầm mãn nguyện, nàng công chúa ây lại đột nhiên tỉnh dậy.

Thế nên, ta lại cứ chòng chành...

...

Tháng Bảy về. Chưa gì đã dạy ta mấy bài học đáng giá. Về hợp - tan. Về lòng người. Về cách lựa chọn. Về con đường mình.

Với lối dạy hơi có phần cổ điển và phát xít - phun toẹt mấy bài học quý ấy vào mặt và thẳng tay đập bể sọ nếu không ghi nhớ - nhờ thế, mới mấy ngày đầu tháng thôi tôi đã thuộc hết mấy bài học ấy của thầy Tháng Bảy dịu dàng.

...

Rồi những phút lơ đãng, thả mình trôi qua mấy miền tâm trí bè bạn, thấy lắm người cũng đang vất vả tự điểm trang gương mặt nhòe nhẹt mộng mơ, mỗi ngày, để vật vờ bước vào đời với nụ cười duyên xinh - loại hàng nhựa Trung Quốc mấy đồng một lố, mỗi ngày chọn một, rồi gắn lên mặt mà bước ra khoe mình cũng lạc quan với thiên hạ - thấy sao mà thương thay! Mà ngó lại, mình cũng có khác chi đâu...

Nhưng, có là nụ cười nhựa Trung Quốc, hay cố gắng sặc mùi tự lừa dối bản thân, hoặc giả là tin yêu lóng lánh vẻ ba xạo, thì cũng thế thôi, tôi ạ! Cũng phải đi, đi cho hết đường dài... Dẫu con đường đó là con đường dễ dàng nhưng không hợp lòng mình, hay con đường khó khăn mà hợp lòng mình, hay con đường đã khó khăn mà cũng chẳng hề hợp lòng mình, thi cũng phải đi thôi.

Đã lựa chọn, dấn thân vào một cuộc hành trình, thì phải đi cho hết, cho tận tường thất bại hay thành công. Cuộc đời như một con đường rải sỏi, bước chân vào con đường ấy rồi, thì chân buộc phải tự chuyển động, phải cuốn mình theo. Còn bằng không, rồi sẽ rớt lại, lăn lông lốc và trộn lẫn trong đám đá sỏi vô danh cứ trệu trạo hát váng những lời vô nghĩa, làm nền cho mấy bước chân người. Bạn muốn là một thân xác rệu rã mà vẫn còn biết bước đi hay chỉ là một hòn đá trơ trơ vô tri thoải mái chẳng bận tâm sự đời?

Chẳng ai lại có tham vọng là mình được vô giá trị trong cuộc đời này. Thế nên, sau cuối, cũng mãi sẽ vẫn là ta với con đường... Cứ đi, mải miết... Không thể khác được.

Vậy thì, có ngồi chất đống thở than thành núi đồi xanh rờn tạp cảm, hay cứ mãi lờ đờ "Tôi là ai mà ngán quá đời này!" thì cũng sẽ chẳng đổi thay được bất cứ thứ gì.

Quan điểm kiểu như, đã làm điếm mà suốt ngày khóc than: "Trời ơi, sao tôi phải bán mình?!" thì đúng là mạt hạng. Cứ ráng làm điếm thật tốt rồi tự đắp xây hạnh phúc cuối đời có còn hơn không. Nghe thấy mất dạy hết sức mà cũng đúng gì đâu!

Thật ra, nó cũng chỉ là cái kiểu diễn đạt khác của lối hoa mỹ câu từ: Cứ đi rồi sẽ đến... Cũng thế thôi mà?!

...

Nên sau cuối, cũng còn ta với con đường... Cứ đi tiếp đi, tôi ơi!


Thursday, June 18, 2009

Khoảng cách


Trùng phùng, rồi lại chia ly. Chỉ là một trong hằng hà sa số những vô thường hết sức bạc bẽo của cuộc đời này, ấy thế, mà vẫn chạnh lòng. Nhìn những giọt nước mắt, nụ cười chen lẫn, đột nhiên trong tôi lại là một khoảng trống - trắng, lạnh, không mùi vị.

Tôi cứ nghĩ, và luôn tin rằng: Mỗi con người đã và mãi sống một cuộc đời riêng, tách biệt. Đôi lần giao nhau, va chạm, hòa điệu cũng chỉ là chút bất thường không đủ sức níu kéo. Không thể là mãi mãi.

Khoảng cách địa lý trong bối cảnh hiện đại, chỉ còn tính bằng độ ngắn - dài thời gian những chuyến bay. Nhưng, trước và sau, bên này và bên kia của cái khoảng cách đó, những cuộc đời riêng cứ trôi mãi miết, để bên đây vẫn ngóng bên kia, với vô vàn thương nhớ, ước lượng niềm vui, nỗi buồn và đong đếm đợi chờ những khắc bất thường: đôi lần chúng ta hạnh phúc vì được giao nhau.

Dù là người thân ruột thịt, dù là tình nhân say đắm, dù là bạn hữu tương đồng... ai cũng luôn giữ những nỗi niềm như thế. Và quá nhiều khi, cứ phải thảng thốt - dù hoàn toàn không phải bất ngờ - vì những khoảng cách đớn đau của cuộc đời mình.

Như chừng độ 10 phút của đêm qua, khi mà tôi trống rỗng tâm tư, lại thấy rõ sự đớn đau này vô kể.


Thursday, June 11, 2009

Rất ngắn tại một rạp chiếu phim


Đôi tình nhân cuốn vào nhau trên bãi cát dài óng ánh nắng chiều, đam mê như gió. Người con trai rớt mưa nụ hôn lên đôi môi đỏ son thời thượng của cô gái. Cơn mưa thấm sâu, rồi trôi dài xuống cổ, xuống ngực. Vòng tay siết cong, người con gái thổn thức niềm vui dễ dàng nhận thấy trong từng tiếng rên khẽ khàng.

Chưa kịp hỏi mình có gọi dậy chút xúc cảm nào không với phân cảnh phim đầy mê đắm trên màn ảnh lớn, Váy Hoa đã thấy vòng tay anh choàng vội qua eo mình, ghì cô ngả về phía anh. Anh ngồi bên tay trái cô. Anh mặc chiếc sơ mi kẻ sọc duyên dáng và lịch lãm. Sơ Mi Kẻ cuống quýt đặt lên phía cổ trái của Váy Hoa một nụ hôn nóng lả lướt, vòng tay siết thêm một chút. Vô cảm và lặng yên, cô đẩy anh ra bằng bàn tay thon thả áp lên má. Sơ Mi Kẻ hụt hẫng, cố gắng ngay ngắn lại tư thế ngồi, nhưng vòng tay, còn lưu luyến vùng eo dịu êm nên cứ nấn ná mãi ở lại đó.

Váy Hoa cũng không màng đến việc bàn tay anh vẫn còn ở đó, cô chăm chăm nhìn vào màn hình, mà không hiểu sao cảnh phim cứ trôi ào qua mắt, như một dòng nước lững thững, nhập nhoạng màu sắc, chẳng rõ ràng thứ gì. Trên phim, đã chuyển hẳn sang một phân cảnh không có gì là yêu đương, hay luyến ái nữa. Tâm trí Váy Hoa cũng chuyển cảnh, cô đột ngột nhớ một người cũ, không dám gọi thành tên.

Áo Khoác Xám ngày ấy cũng hay đưa cô đi xem phim vào cuối tuần như thế này. Anh sẽ nắm bàn tay cô một cách vừa đủ gần, vừa đủ xa, kiêu hãnh dìu cô vào rạp chiếu. Khi đã yên vị rồi, bên tay phải cô, anh sẽ đặt bàn tay cô trong lòng tay trái của mình – theo anh là ở gần tim – và giữ yên ở đấy, trong suốt buổi chiếu. Trong độ dài của một câu chuyện tình không quá là dài, một năm ba tháng, anh chưa bao giờ nông nổi để mình cuốn theo xúc cảm của nam – nữ chính trên phim, để mà đi quá xa một cái nắm tay trìu mến, với cô. Váy Hoa vẫn còn có thể tưởng tượng chính xác, cái cảm giác dễ chịu không thể lý giải, khi bàn tay cô ngủ ngoan trong bàn tay anh. Và, một vòng ôm ấm áp, khi cô thoáng kêu khẽ: “Lạnh!”. Chỉ bấy nhiều thôi, mà cứ hết lần này đến lần khác, khi ngồi xem phim cạnh một ai đó không phải Áo Khoác Xám, cô vẫn cứ mãi nhớ hoài về một năm ba tháng đã ngỡ phai phôi.

Có lẽ, Váy Hoa bàng hoàng nhận ra rằng, những người đàn ông cùng cô bước vào rạp chiếu phim, không phải ai cũng có thể như Áo Khoác Xám, đơn giản mà ăm ắp yêu đương. Ai cũng ấp ủ mong muốn bé mọn, một lần thôi, tận dụng tối đa những khoảng tối trong rạp chiếu, để đặt để một nụ hôn chiếm đoạt, hay cuồng liệt một vòng siết đam mê. Và với niềm tin tưởng hiển nhiên của một trí tuệ đàn ông thời đại rằng, một khi Váy Hoa đã chấp nhận thả mình – dù chỉ một đôi phút thôi – như cái viễn cảnh kia, ắt hẳn sau khi rời khỏi rạp phim, họ sẽ được thỏa thê với một bộ phim khác, mình là vai chính. Không hiểu sao khi chuỗi suy tư của mình đi đến đây, Váy Hoa lại thấy lợm giọng vô kể.

Cảm giác ngột ngạt đột nhiên dâng cao, như triều lên vội vã. Váy Hoa thẳng thừng dùng bàn tay thon mềm của mình, hất mạnh bàn tay phải vẫn còn yên vị nơi eo cô. Sơ Mi Kẻ giật mình thoáng chốc, anh quay sang nhìn cô. Không kịp để anh buộng giọng mơn trớn thường nhật – mà cô có thể đoán chắc được – Váy Hoa đứng dậy. Lịch sự xin đôi tình nhân tuổi teen ngồi phía ngoài nhường đường, cô bước khẽ ra ngoài, không quên gửi lại cho anh mấy từ: “Em mệt, về trước đây! Không cần đi theo em!”. Kiên quyết, Váy Hoa bước nhanh trong màn tối, tiến về cửa ra.

Đôi giày trắng của cô lạo xạo trên nền sỏi. Cô bước nhanh về phía cổng rạp phim, khẽ chớp mắt một cái để cảm nhận làn gió đêm ve vuốt, ủi an. Cũng lại người đàn bà đó, người đàn bà có cái xe đẩy đầy màu sắc, chất những món hàng xinh xinh: bánh, kẹo, mấy bịch snack, mấy chai nước suối, nước ngọt… ngay sát lề trái cổng rạp phim, cất tiếng lảnh lót quen thuộc: “Chị biết ngay là em sẽ lại về nửa chừng mà, cả chục lần nay rồi, có bao giờ em ngồi coi hết bộ phim đâu! Mà, mỗi lần đi với một chàng khác nhau mới ghê chớ, cô em cũng đáo để thiệt hén?!”.

Chả buồn trả lời đôi co, Váy Hoa chỉ nhếch cười và bước ra phía đường. Cô vẫy một chiếc taxi vừa chờ tới. Đúng lúc. Cô ngồi vào băng sau, giọng không cảm xúc: “Về quận 3!”.

Ừ thì, cả chục lần rồi, đã 2 năm nay, kể từ ngày Áo Khoác Xám vĩnh viễn không thể đưa cô đi coi phim được nữa, cô tự cho mình cái quyền tự do vào rạp với bất kể người đàn ông nào đeo đuổi mình. Nhưng vào rạp, chỉ để ngồi yên đó, và lặp lại quy trình: va chạm – suy nghĩ – nhớ - ghê tởm – và rời đi. Chỉ vậy thôi…

Chiếc taxi lướt nhanh.

Saturday, June 6, 2009

Nhạt phai



Theo dòng trôi ngày tháng, đến một ngày đột nhiên, nhận ra rằng: Mình không tài nào nhớ nổi lần gặp mặt cuối cùng, gần nhất; hay không rõ đã bao lâu rồi không nhận tin nhắn, một cuộc gọi nhau. Một nỗi buồn mơ hồ, rồi đậm nét để gọi tên: Hóa ra đã nhạt phai nhau rồi, những người cũ!

Mới hiểu được hết và tin là thời gian và cuộc sống này, tàn nhẫn và khắc nghiệt đến dường nào...


Thursday, June 4, 2009

Có những khi một mình...


Nhiều những khi, vì muốn đổi thay khẩu vị cuộc sống mình, tôi thả bản thân trôi về những khoảng cô đơn. Một mình thôi, không cần tiếng nói ai, giọng cười nào đó. Một mình với thứ âm nhạc lả lướt không nhập tâm, với góc quán nhìn chiều ngả màu tối, tối ngả vào tôi. Có những khi một mình như thế... để thấy đời đôi khi cần lắm cô đơn.

(Tôi hoàn toàn thật lòng khi viết đến dấu chấm kết của đoạn văn trên, và hoàn toàn không phải lại một-kiêu-hãnh-khác của Bò Cạp - hay đại loại thế!)

Ngẫm nhiều, thấy là, chuyện con người cần những thời khắc cô đơn thực sự là cần thiết. Như một người đã quá đắm chìm chăn gối ái ân, một lần thôi, tự thỏa mãn chính mình, cũng thú vị lắm lắm!


Khi bắt đầu typing những dòng chữ này, cái tựa đề khẽ khàng buông ra, rồi những câu từ cứ thế trôi chảy - tôi vẫn còn nghĩ, sẽ là một entry ít nhiều gì cũng pha chất lãng mạn bi ai, nhuốm chút buồn thảng hoặc thật thời thượng(?!?) Đâu ngờ, tự nhiên một sát na thôi, ước muốn lộng ngôn lại đột ngột dâng mạnh mẽ, như khắc cuối cùng của đỉnh điểm, thăng hoa, tuôn trào. Nhưng, hà cớ gì lại phải khép mình lại vào khung dịu dàng hoa mỹ câu từ, trong khi, có những khi một mình, thế này, cũng muốn lộng ngôn với đời, với người, với chính mình, biết bao.

Nhưng, có lộng ngôn thì cũng phải bám sát chủ đề được tâm tư "đặt hàng", đừng mê mải quá mà lệch pha chính cảm thức hiện tại. Nên, sẽ quay lại ngay đây với nghĩ suy gói gọn trong mấy từ của tựa đề: Có những khi một mình...

Ừ thì, những khi một mình... Khi mà những ý nghĩ tốt đẹp tươi xanh như mùa hoa mới, hay xấu xa đê hèn như cơn trụy lạc một kỹ nữ đơn-thuần-bán-thân-vì-khoái-lạc, cũng sẽ chẳng làm ai khó chịu, chẳng chuốc lấy một tiếng cười hòa điệu nhạt nhẽo, hay một ánh nhìn bức bối vô duyên. Những khi đó, cánh cửa mở tung, những suy nghĩ được tiếp thêm đôi cánh không-cần-quan-tâm sẽ chấp chới thỏa thích. Bay đến đâu cũng được. Nán đôi chút chỗ nào đó cũng chẳng sao. Thích thì cứ bê tha những đồi trụy tưởng tượng. Không thích thì lững thững bay đến Vườn mơ mộng, thoát ly tạm thời. Chưa bao giờ, như những khi một mình, ý nghĩ bản thân lại hoàn hảo, tự do và đẹp não nùng với sự thăng hoa trọn vẹn, đến như vậy!

Và, những khi một mình... Nối gót ý nghĩ tự do chạy nhảy, ngôn từ cũng muốn sổ lồng. Nhưng, lý trí không cho phép - vẫn còn chút để ý dư luận, vì đại đa số thường nhân đều cho rằng chuyện tự nói khi có một mình là một triệu chứng hiển nhiên dễ dẫn đến... tâm thần bất ổn, tâm trí bất minh - hay ngắn gọn là Khùng Điên vô cùng! Thế nên, không nói bằng miệng thì ta chuyển sang nói bằng tay. Dùng tay thay cho oral sex thì khoái cảm cũng không thua kém, biết thế, nên những khi một mình, nhu cầu được viết và hành động viết lại được tuyệt đối tất thảy con người mình ủng hộ một cách cuồng liệt nhất. Và, nguyên nhân vì sao số lớn những entry - từ nghiêm túc rạch ròi, đến loạn ngôn lạc ngữ; từ lơ lửng tầng không, đến tịch liêu trần trụi... - lại được viết nên, số lớn là vào những khi tôi một mình. Từ rày về sau, ai đó trót lỡ dọc mấy dòng nhăng nhít vô chừng hay bê tha chữ nghĩa của tôi, mà có tức, có thương, có ngu ngơ, có nghĩ ngợi, cũng không cần phí phạm thời gian nữa nhé, vì đã giải thích nguyên nhân rồi còn gì! Ừ thì, vì lúc đó tôi một mình...

Nhưng nếu cứ theo 2 khuynh hướng có phần nào báng bổ cô đơn và cổ xúy buông thả bản thể khi một mình như trên, chắc khối kẻ đọc đến cái dấu lửng cuối đoạn trên đã không ít thì nhiều, máu nóng lên tới cổ và muốn tìm ngay cái kẻ biến thái - theo ý nghĩ lúc ấy của đối tượng - để mà phân tài cao thấp một phen, cùng thi thố lý giải về ý nghĩa của sự một mình, và hai mình, hay nhiều mình gì gì đó. Tôi đoan chắc điều này, là vì nếu một tôi khác, một thời điểm khác, đọc những dòng này cũng sẽ rất dễ nảy sinh những xúc cảm tương tự.

(Tự nhiên viết đến đây, tôi lại ngẫm đến chuyện phủ định chính mình, thấy lý thú gì đâu. Và, phải tự ngồi chiêm nghiệm mất mấy chốc, mới quay lại với nhịp entry dang dở)

Dù diễn giải bằng những câu phức ngông cuồng, hay câu từ sáng choang vì gọt giũa - như từ bấy đến giờ - nhưng, thực tâm, tôi chỉ muốn nói về một điều giản dị nhất: Khi một mình, ta hoàn toàn tự do sống với chính mình. Có biết là, sau những lúc giả tạo quá nhiều trong xô bồ thường nhật, hay những khi phải toang hoác miệng cười trong đám đông vờ-thân-thiết, những thật thà theo kiểu khác - vì vẫn kiêng nể, ngại ngần; thì những khi cô đơn, một mình thôi, lại là lúc ta sống cho chính ta nhiều nhất! Và vì là một người, ít nhiều yêu bản thân đến mụ người theo một chừng mực nào đó, nên sau nhiều đông vui, hò hẹn, tôi vẫn thường xuyên tìm và tạo cho mình, cơ hội để được cô đơn.

Để, tận cùng của sự thụ hưởng khi một mình, thả hết nghĩ suy, thả hết trăn trở, quăng lông lốc mớ lo toan qua một bên, tôi lại thấy mình được tái sinh. Trong chính mình. Để rồi sau những khi một mình, thì tôi vẫn là tôi đó thôi, nhưng tươi mới từng nano ý nghĩ. Rồi tôi lại cần sẻ chia, lại cần tiếng nói, điệu cười, sự đồng cảm - để cân bằng lại mạch sống cá nhân - biết bao nhiêu!

Thì cứ thế mà thôi, vậy thôi! Những khi ai đó muốn được một mình, cứ để họ một mình. Chỉ cần khi họ cần nhiều hơn một mình, thì hãy đến cạnh bên, vậy là đủ đầy!

...

Tôi đang muốn một mình. Và được một mình. Lạc thú gì đâu!