Showing posts with label rainywindow. Show all posts
Showing posts with label rainywindow. Show all posts

Monday, October 3, 2016

Chào tháng Mười


(c) photo by Tatyana Tomsickova 

Ngày đầu tháng Mười, tôi quên mất cũng là mùng Một tháng Chín âm lịch, nên đã không ăn chay. Nhưng it doesn't matter, khi với tôi, ăn chay chưa từng là một sự cưỡng ép, chỉ là một lựa chọn. 

Ngày đầu tháng này, tôi chọn dậy trễ, ăn nhẹ, sau đó đi xem Miss Peregrine's Home for Peculiar Children. Phim dễ chịu, không hẳn là xuất sắc nhưng vừa đủ ấn tượng, và gợi nhắc tôi tới nhiều tác phẩm khác mình ghi nhớ. Nếu có sequel, chắc chắn tôi vẫn sẽ xem. 

... 

Mưa bão kéo tràn từ cuối Chín sang đầu Mười. Những ngày xám lạnh. Nếu loại bỏ sự bất tiện những khi lỡ phải vượt giông vượt gió đi đường, hay ì ạch lết qua đoạn ngập nước trước hẻm nhà, thì chẳng có gì đáng chê trách. Chỉ đôi lúc thèm, được sưởi lòng mình bằng ấm áp của một ai đó. Chỉ đôi lúc thèm, được trốn vào sâu vùng mơ. 

... 

Hôm nay mưa lớn từ tờ mờ sớm. Giật mình tầm 6am, nghe gió gào thét phía ngoài, tiếng mưa rớt như đoạn drop trong một bài EDM thời thượng. Tôi còn chưa tỉnh thức hoàn toàn, nên cứ nằm im đó mặc mình lững lờ giữa chiêm bao cận sáng và thực tại ầm ào mưa bão. Cứ thế, đến khi chìm lại vào cơn ngủ quên. 

Tôi dậy lúc hơn 8am một chút, vì mưa trói chân nên sms xin vào trễ. Rồi mở Wish that you were here của Florence + The Machine cho đến khi mưa ngớt, mới bắt một chuyến GrabBike đến công ty. Trên đường, ngồi sau nên tôi có dịp ngắm nhìn Saigon sau cơn bão sáng, nó lại khiến tôi nhớ những ngày mưa bão xưa. Miệng bỗng dưng hát thầm Sáng mưa

"Và ngoài kia, trời vẫn mưa hoài, vẫn mưa hoài… Bao lo âu nào có tan vào tiếng mưa?" 

... 

Tháng Mười, trước mắt là hai chuyến đi đã được định ngày. Một chuyến bị động, say YES! với lời rủ rê của đám bạn - cũng đã lâu ngày chưa đâu đó cùng nhau. Bị động, nên chờ những bất ngờ. Một chuyến chủ động, đến chốn quen, xem như đón mừng tuổi mới với vài thiết thân. Chủ động, nên muốn đi, thì đi thôi. 

Sắp hết một năm travel more, nhìn lại, số dư tài khoản vơi đi đáng kể, nhưng nhận về, cũng coi như thừa những ký ức đáng nhớ. Vậy nên, thật tâm, chưa từng hối hận. 

...


Wednesday, July 29, 2015

Thơ cho một ngày mưa xám


Chiều nghiêng mây xám bay lên 
Đổ trời mưa xuống ướt mềm gót hoang 
Người đi mù mịt non ngàn 
Kẻ ở còn đứng chứa chan mắt sầu 

Ngày dài lạc giữa mùa Ngâu 
Mấy phen gió thốc nhạt màu tóc êm
Lẻ loi dìu bước vào đêm 
Tiếc thương rơi vỡ cuối miền chiêm bao 

Thời gian nước cuốn trôi mau 
Những điều mới đó đã nhàu úa phai 
Đợi mình ở phía ngày mai 
Dường như chỉ có mệt nhoài lãng quên 

Trong vùng tình vắng mông mênh 
Ai nần ai nợ, ai đền đáp ai? 
Cúi đầu mặc nắng qua vai 
Nhìn theo dư ảnh thở dài xót xa 

Một chiều tháng Bảy mưa sa 
Mấy lời thơ cũ cũng nhòa từ lâu... 

... 

[Saigon, một ngày mưa xám
không biết làm gì ngoài... làm thơ.]


Tuesday, July 28, 2009

Cửa sổ giấu mưa


Hình chỉ mang tính chất minh họa


Khi những dòng mưa đầu tiên bắt đầu cất lên giọng hát não nùng quen thuộc trong đêm, như một sự tự nguyện không thể kiểm soát, tôi tắt hết đèn, mở laptop lên và lặng im ngồi bên khung cửa sổ duy nhất trong phòng. Một khung cửa sổ với hoa văn thường thường bậc trung, tạo nên những khe chấn song hẹp – chỉ vừa đủ một cánh tay mảnh khảnh.

Ở đây, ngay bên cạnh khung cửa sổ này, tiếng mưa dường như lặng lẽ hơn, bớt hẳn đi sự khắc nghiệt, ồn ã và thường gây hoang mang cho tâm thức tôi như bao trận mưa đêm khác. Có lẽ vì bối cảnh không gian đặt để của khung cửa – phía sau lưng nhà, mái hiên dày, liền kề phần hậu những ngôi nhà đối lưng, tạo nên một hẻm nhỏ, không gian dường liền mạch, khép kín hơn – nên những dòng mưa xào xạt khó lòng tìm nơi để chen chân, phô diễn giọng gào thét u mê của mình trong đêm vắng. Vẫn có những khoảng mở vừa đủ để cảm nhận những làn gió chở theo cái ẩm ướt dày đặc của mưa đêm len vào, vừa đủ để thấy một mảnh trời xám đen đang ánh đỏ lên như thẹn thùng vì một nỗi mơ hồ nào đó; nhưng tiếng mưa, như chưa bao giờ, lại trở nên một giọng hát vang xa, dịu dàng rất đỗi. Tôi ngô nghê định danh cho khung cửa đã vừa thân quen của mình: Cửa sổ giấu mưa, và mỉm cười soi mình trong một ngọn gió vừa khẽ khàng lướt qua gương mặt hân hoan sự bình yên của bấy giờ.

Thiết nghĩ, trong mênh mông cuộc đời này, có không biết bao nhiêu những khung cửa sổ giấu mưa thế này. Những cửa sổ, mà dù ta ở rất gần bên, đã cảm nhận được trăm nghìn giọt nước rớt rơi ngay phía ngoài khung cửa, nhưng vẫn không thể đoan chắc, không thể lường hết cơn mưa thực sự ngoài đó ào ạt đến độ nào. Những cửa sổ, cho phép ta cận kề, ủi an nhau bằng sự lặng im khôn ngoan và lễ độ, nhưng lại giấu che bản chất thực sự của những nỗi niềm, những lạnh buốt chỉ cách một khung cửa với chấn song hẹp và những hoa văn lỗi mốt. Cửa sổ giấu mưa, như người em ta giấu nước mắt, như người bạn ta giấu niềm đau, và như ta giấu chính mình.

Mưa vẫn buông lơi những thanh âm dìu dặt, thoáng xa thoáng gần, êm êm như một điệu Ballad triền miên. Khung cửa sổ vẫn giấu mưa rất khéo. Ta vẫn ngồi giấu tiếng ta vào những dòng chữ đang chảy trôi…


[21:30, đêm 27/07]