Showing posts with label xìquẳngstories. Show all posts
Showing posts with label xìquẳngstories. Show all posts

Friday, December 5, 2014

Để dành nụ hôn cho ngày mai

(c) Hilda by Duane Bryers
1.

- Dù sao thì mình cũng thực sự ghét bộ phim này. Thật vớ vẩn, một con ếch mà còn được hôn?!

Xin nói ngay, cái suy nghĩ trái khoáy ở trên chính là từ cô chủ tôi, sau khi xem xong bộ phim Công chúa ếch. Cô ấy chính là người con gái đang lững thững bước đi dọc công viên, với thân hình hơi tròn trịa quá mức bị nhét vào một chiếc váy màu hồng nhạt có vẻ không hề hợp số tuổi, trông xa như một khúc giò lụa được bọc giấy gói quà. Lúc này là hai mươi hai giờ bốn mươi lăm phút, đêm ba mươi mốt tháng mười hai.

Có lẽ nên giới thiệu một chút về cô chủ tôi. Cô tên là Mỹ Lệ, nhưng trái với tên mình, cô không được đẹp cho lắm (à, thực ra thì tôi đang dùng cách mọi người vẫn hay gọi là nói giảm nói tránh). Năm nay đã hai mươi chín tuổi hơn, nhưng đáng buồn thay, cô chẳng có lấy cho mình một mẩu tình gọi là. Có lẽ tình yêu không muốn phải chen chân đấu tranh với mớ hỗn tạp các thể loại thức ăn thừa béo dư ngọt để giành chỗ trong trái tim cô, nên đã ngại tìm đến.

Chính vì thế, giữa một đêm cuối năm rộn ràng, trong khi mọi người có cặp có đôi đang ấm áp bên nhau đâu đó để cùng chờ đón giây phút chuyển giao sang tân niên, thì cô chỉ biết lẻ loi lê thân đến rạp chiếu phim tìm vui bằng một bộ phim hoạt hình đậm mùi cổ tích mơ mộng. Để vỗ về trái tim cô đơn – như cách cô nói. Nhưng kết quả thì chỉ chuốc thêm sự khó chịu vào mình.

Nguyên nhân là vì một tình tiết hết sức lý thú của bộ phim lại vô tình chạm phải niềm đau chôn giấu của cô chủ tôi: Đoạn nữ chính hôn một chú ếch. Tại sao tôi lại dám khẳng định chắc nịch như thế ư? Vì thực tế phũ phàng là suốt gần ba mươi năm đằng đẵng đời mình, Mỹ Lệ chưa có lấy một nụ hôn đích thực nào cả, nên lẽ dĩ nhiên, cô ấy càng tức tối vô cùng khi thấy một con ếch còn được hôn… 

2.

Thực ra cô cũng đã từng yêu, đôi ba lần. Nhưng hầu hết chỉ là tự mình cô yêu, tự mình cô hay (dân gian gọi bằng cái tên cực “nổi gai óc” là… tình đơn phương). Đến cả cái can đảm nói thật lòng mình cô còn không dám, thì tìm đâu ra hẹn hò yêu đương đúng nghĩa, và làm thế nào mà có thể được hôn?

Ngẫm ra, cuộc đời quả thật bất công, khi luôn cho người này dư dả, người khác lại chẳng được tí gì. Công bằng mà nói, cô chủ tôi đây chỉ hơi thừa cân một chút, kém xinh hơn một chút, kém duyên dáng hơn một chút, và có đôi phần vụng về một chút so với các cô nàng khác, nhưng sao phải cay nghiệt đến mức bắt cô ấy chịu sự cô độc lâu đến như vậy?! 

3.

Nhiều khi trong những cơn buồn tủi cô đơn, cô chủ tôi đã không ngừng oán than cho cuộc đời éo le, và mấy phen suy tính sẽ thả mình vào bất kỳ vòng tay nào chịu mở ra cho cô – dù là với mục đích nào đi chăng nữa. Nhưng may thay, lời mẹ cô dạy vẫn còn văng vẳng trong đầu: "Lòng kiêu hãnh là điều quý giá nhất của một người phụ nữ, dù họ có nhan sắc hay không!" đã phần nào giúp cô lấy lại sự tự ý thức giá trị bản thân. Vậy nên, cô đã thẳng tay gạt bỏ hết những gã đeo đuổi – mà theo cô là chỉ tìm đến để thỏa mãn nhu cầu đàn ông, hay do trúng phải đòn khích bác của những tay bạn nào đó.

Bị từ chối, bọn họ bắt đầu dành tặng cho cô nhiều hơn những nụ cười dè bỉu, và gán thêm cho cô những tính từ không mấy gì làm đẹp đẽ, khiến cô hầu như không còn "điểm cộng" nào trong mắt những người đàn ông xung quanh. Nhưng chính điều đó, lại càng củng cố hơn niềm tin, rằng cô đã lựa chọn sáng suốt, không thể dễ dãi trao gửi tình yêu của mình cho những kẻ thô lỗ và tầm thường như thế.

Và nụ hôn đầu quý giá, lẽ dĩ nhiên không thể dành cho bất kỳ gã nào trong số họ. Nó phải thuộc về một nửa đích thực của đời cô. (Chỉ là, cô không biết bao giờ người đó sẽ đến?!)

4.

Bây giờ là hai mươi ba giờ mười tám phút. Mải mê suy nghĩ, tôi và cô chủ đã đến khu vực quảng trường lớn tự lúc nào.

Ngay phía dưới tháp đồng hồ trung tâm, một đám đông náo nhiệt đang tập trung hướng mắt lên sân khấu chính – thường được dựng lên mỗi khi có dịp trọng đại hay lễ hội nào đó – để theo dõi những tiết mục biểu diễn đầy màu sắc. Lẫn trong tiếng nhạc xập xình, lời ca chói chang, là những con người xúng xính quần áo, khuôn mặt căng tràn hưng phấn, đang hào hứng hát váng theo và lắc lư thân người thành những chuyển động bất tận. 

Phía góc trái gần chỗ đài phun nước, nơi có những băng ghế đá mát lạnh đặt dưới mấy tán cây cổ thụ thường thả từng đợt trái xoay xoay như sao rơi, lại là chốn nghỉ chân của những cặp tình nhân không thích ồn ào. Họ ở đó, ngồi trong vòng tay nhau, chia hơi ấm, cùng nói cười, ngắm nhìn đám đông rộn ràng trước sân khấu chính. Thỉnh thoảng lại đưa mắt ngước nhìn lên tháp đồng hồ, vẻ chờ đợi thời khắc nó sẽ điểm mười hai tiếng.

Lác đác cũng có vài người đi một mình, lặng lẽ đứng tựa dưới gốc cây nào đó, hay ngồi trên thành hồ của đài phun nước đưa mắt xa xăm. Tôi có thể bắt gặp trên nét mặt đang cố tỏ ra bình thản, trên nụ cười xã giao với mấy đôi hay nhóm người quen biết lướt qua của họ, khá nhiều điểm tương đồng với cô. Có lẽ, cùng là lẻ loi nên ít nhiều giống nhau chăng?

5.

Đài phun nước ở quảng trường này, theo như nhiều người hay kháo nhau, là nơi cầu nguyện khá thiêng. Chỉ cần ném một đồng xu vào giữa lòng hồ, nhắm mắt và thì thầm lời khấn xin của mình, thì bất kỳ mong muốn nào cũng có thể sớm thành hiện thực. Tuy nhiên, cả Mỹ Lệ và tôi chưa bao giờ có chút mảy may tin vào điều đó. Vì chúng tôi nhận ra, con người mới thật buồn cười làm sao, khi không biết phải làm thế nào với những bất trắc của cuộc đời thì trở nên ngây ngô trông cậy vào một cái đài phun nước (?!).

Nhưng hôm nay, có lẽ sau quá dài những ngày tháng buồn bã cô đơn mà không biết làm cách nào thay đổi, đã đến lúc cô cần để mình tin một chút vào phép màu.

Ánh mắt hấp háy đầy kiên quyết, Mỹ Lệ bước dần về phía sát thành hồ. E dè nhìn ra xung quanh, đến khi đã tin chắc là không ai bận tâm để ý sự xuất hiện của mình, cô mới cho tay vào túi xách và lấy ra cả một… nắm tiền xu, ném vội xuống nước thành những tiếng bập bõm lọt thỏm giữa không gian ồn ã. Rồi cô nhắm nghiền đôi mắt mình lại, lầm rầm từng lời: Mong sao năm nay, người đàn ông đích thực sẽ tìm đến, và cô sẽ không phải để dành nụ hôn của mình lâu hơn nữa!

Vừa nói đến đó, gương mặt cô chủ tôi trở nên đỏ lựng. Chắc cô đang cảm thấy tự xấu hổ vì không ngờ có lúc, phải phó mặc nhân duyên của mình cho một mớ xu ném xuống nước cầu may?!

6.

Mở mắt ra, thở dài đánh sượt, Mỹ Lệ buông mình ngồi xuống thành hồ. Vài cặp tình nhân bắt đầu đứng lên rời đi, để hòa vào đám đông trước sân khấu chính đang cùng chuẩn bị đón thời khắc đầu tiên của năm mới. Bây giờ là hai mươi ba giờ năm mươi lăm phút. 

- Mỹ Lệ phải không? Tôi có thể ngồi đây được chứ?

Một dáng hình khá quen xuất hiện đột ngột. Là Hoàng Nam, anh chàng thiết kế vui tính trong cùng công ty với cô chủ tôi. Bình thường, cả hai cũng không thân thiết với nhau gì mấy, dù cũng có đôi lần, tôi biết, trái tim cô đã thoáng rung rinh vì một cử chỉ quan tâm, một nụ cười tươi rói của anh chàng này.

Nhưng cũng chính cô, đã tự xóa sạch những xúc cảm chỉ vừa mới nhen nhóm đó, bằng một ý niệm thực tế và rõ ràng hơn: Hoàng Nam vốn vẫn đối xử đầy thân ái như thế với mọi người, chẳng riêng một ai, và vóc hình quá khổ của cô thì không thể nào lọt vừa đôi mắt một mí quyến rũ của anh được. Nên, thôi mơ mộng.

Không ngờ hôm nay, lại vô tình gặp nhau ở đây.

7.

Lúc này, tôi có thể nghe được nhịp tim của cô chủ tôi bắt đầu đập nhanh hơn, thân nhiệt dường có phần tăng cao. Chắc có lẽ tại pháo hoa, đột ngột mới bắn lên từng chùm rực sáng ngay khi tháp đồng hồ vừa điểm mười hai tiếng, làm không gian trở nên nóng bừng.

- Chào Hoàng Nam, anh cứ tự nhiên! - Mỹ Lệ cố nở nụ cười thật tươi đáp lời.

Phải can đảm lên, cô chủ tôi ạ. Chẳng phải mấy câu chuyện tình thường hay bắt đầu như thế này sao? 

(Chú thích: Nếu như các bạn có thắc mắc, thì Tôi là chiếc đồng hồ đeo tay của Mỹ Lệ. Nhưng, chắc không ai quan tâm làm gì đâu, nhỉ?!)

---

* 22/12/2010, viết cho CNMS số Tết Dương Lịch tháng 01/2011.
** tựa đề lấy cảm hứng từ status của một người bạn trên Y!Messenger vào giai đoạn đó.


Monday, September 22, 2014

Rơi


(c) artwork by JasonAngelone

"- Đó sẽ là một chuyến đi tuyệt đẹp! Các con sẽ được cảm nhận những điều mới mẻ và kỳ diệu của cuộc sống, mà nếu ở mãi trong lòng mẹ, các con không bao giờ biết tới! Tất cả tùy thuộc vào sự dũng cảm của các con…

Mẹ đã nói như thế với chúng tôi vào một buổi sáng đầu hè, khi những đợt không khí lạnh quẩn quanh và mấy anh Gió đang say sưa nhảy múa khắp nơi.

Và dù giọng nói đầy yêu thương của mẹ thực sự lay động tôi, tin tưởng rằng ắt hẳn thế giới ngoài kia tuyệt vời đến dường nào, và chuyến đi của chúng tôi có ý nghĩa ra sao, thì thú thật, tôi vẫn không hề muốn rời bỏ nơi chốn ấm áp này một chút nào.

Tôi cố co mình lại nép sát vào lòng mẹ, trong khi anh chị tôi đang lấp lánh nói cười, và ai nấy cũng đều trong veo niềm náo nức được bắt đầu chuyến đi.

Tôi thật không hiểu, có gì đáng hân hoan đến vậy, khi mà hành trình của chúng tôi, tất cả sẽ chỉ diễn ra trong chớp mắt. Và sau cuối, chúng tôi phải tan biến như chưa từng tồn tại. Lẽ nào, các anh chị tôi lại cảm thấy hạnh phúc với điều đó, được nhanh chóng kết thúc cuộc đời vốn dĩ đã rất ngắn ngủi của mình?

- Sẵn sàng chưa, các tình yêu bé nhỏ của mẹ?

Nhìn vẻ xôn xao hơn bao giờ hết của mọi người, tôi biết, họ đã sẵn sàng. Chỉ có tôi, duy nhất tôi thôi, đang cảm thấy hết sức lo sợ và hoang mang, khi thời khắc đã cận kề. Tại sao mẹ gọi chúng tôi là các tình yêu bé nhỏ, nhưng vẫn buộc chúng tôi phải rời đi?

Tôi bắt đầu ngân ngấn nước mắt, toàn thân mờ đục u sầu, với một điệu bộ hết sức thảm thương mong sao mẹ sẽ để ý thấy, ôm lấy và bảo rằng tôi có thể ở lại.

Nhưng, mẹ đã không nhận thấy được biểu cảm của tôi, khi đang mải mê vẫy tay tạm biệt từng nhóm anh chị tôi hớn hở buông mình ra khỏi lòng mẹ. Lần đầu tiên, tôi bỗng nhiên ghét mẹ vô cùng. Và ý nệm đó, làm tôi cảm giác cả người mình muốn căng lên, vỡ nát.

Rồi thì, đã đến lượt tôi và những anh chị còn lại. Vài anh Gió uốn lượn xung quanh vỗ tay cổ vũ. 

Chưa kịp nghĩ ngợi thêm được gì, tôi đã thấy mình rơi xuống…"

[Giọt mưa biến mất, 2010, unfinished]


Wednesday, December 4, 2013

Lời hẹn tháng 12


Sáu giờ mười tám phút chiều, đường về nhà. 

Cô thả bộ dọc con ngõ quen, để mặc cơn gió se lạnh cuối chiều lướt thướt qua vai, làm tung mấy vạt tóc. Đời không dễ chịu hơn khi bạn có đôi, hay trở nên quá cay nghiệt chỉ vì bạn cô lẻ, thế nên, sao cần phải buồn khi kết thúc một cuộc tình chóng vánh mà thực ra chưa đủ gọi là tình? Nghĩ thế, cô nhoẻn miệng cười một cái, và ngỡ ngàng nhận thấy, mình vẫn có thể cười được rất tươi, rất thật lòng. 

Mới độ mấy mươi phút trước, ngay khi bước chân khỏi ngôi quán quen, cô vẫn còn ngỡ là nỗi đau này sẽ cắt một vết thật sâu vào trái tim mình, đến độ, không còn cách nào gượng nổi, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Mọi kìm nén sẽ kết thúc, nước mắt sẽ không còn rào cản, cứ thế chảy tràn, để nói hết với thế giới, rằng, cô vừa mới thất tình. Nhưng lạ lùng là, tới tận bây giờ, đôi mắt cô vẫn hoàn toàn ráo hoảnh. Chỉ có cảm giác mơ hồ xâm chiếm, nửa nhẹ nhõm, nửa đớn đau, bàng bạc như một màn khói. 

Nhưng vết cắt, thì hình như có thật. Cô vẫn thấy ngực trái mình nhói buốt, từng cơn. Lúc này, cô lại đột nhiên thấy mình thực sự cần, vòng tay mạnh mẽ và ấm áp vừa đủ đó, biết là bao. 

Hai giờ trước, Du Miên cà phê. 

Quán vẫn vậy, như bao lần. Chỉ có lòng người đã khác, và luôn sẽ khác khi dừng chân. 

- Anh xin lỗi! Nhưng thực sự, anh nhận ra đó không phải là tình yêu… 

- Em hiểu, anh đã ngộ nhận đến nửa năm. 

- Anh xin lỗi… 

- Lỗi của em chứ, vì khiến anh mất đến từng ấy thời gian! 

- Em đừng nói như thế… 

- Vậy em nên nói thế nào, cho hợp cảnh bạn trai chia tay sau hơn sáu tháng quen nhau với lý do đó-không-phải-tình-yêu? 

- Anh… 

- Em không sao đâu, đừng lo. Anh thì cố hạnh phúc nhé, với đúng tình yêu của mình! 

- Em… chắc chắn sẽ hạnh phúc, với một người tốt hơn anh! 

- Em cũng nghĩ vậy! – Cô ngước nhìn vạt xanh mềm ngoài khung kính, lác đác đôi tia nắng chiều bừng lên lấp lánh. Trời vẫn xanh ngời. 

Ba ngày trước, quán kem Iro. 

- Thật đó, bạn mình ở gần nhà anh Nguyên mà. Nghe nói dạo này anh ta thường xuyên đưa cô nàng về nhà! 

- Vậy à? 

- Bạn trai lén lút quan hệ với một cô gái khác sau lưng mình, mà sao bồ phản ứng dửng dưng thế nhỉ? 

- Bồ không phải người đầu tiên nói với mình đâu! 

Cô điềm nhiên, cho một muỗng kem dừa mát lạnh và ngọt lịm vào miệng, rồi xuýt xoa "Ngon quá!". Chính cô cũng đang tự ngạc nhiên, lần thứ hai nghe chuyện Nguyên có tình nhân khác, nhưng trong cô, không hề có bất kỳ cảm xúc nào, lẽ ra phải-là-như-thế trong trạng huống này. 

- Rồi bồ tính sao? 

- Mình nghĩ, anh ta mới là người cần phải tính toán chứ! Mai Anh không phải tuýp người chấp nhận chia sẻ niềm vui với người khác đâu, nhất là khi niềm vui đó, lại là một gã đàn ông. 

Năm ngày trước, tin nhắn điện thoại. 

"Mình và anh Nguyên đã có quan hệ với nhau hơn hai tháng nay, chắc Linh không biết đâu! Mình chỉ muốn nói: Tụi mình yêu nhau thật sự, và mình không thể sống thiếu anh ấy. Linh có thể nhường anh ấy cho mình không?" 

Cô nhấn delete không cần suy nghĩ. Đóng phim sao? Những dòng tin vớ vẩn này, không thích hợp nằm trong máy của cô. Thứ không thích hợp, thì phải xóa bỏ thôi! 

Tám ngày trước, văn phòng công ty. 

Vừa đến cửa phòng làm việc, cô đã nghe chị em xôn xao: 

- Xem kìa Linh, có ai tặng em nguyên giỏ loa kèn trắng luôn, đẹp tuyệt vời! 

- Chắc "anh ấy" của chị Linh chứ ai, sao mà lãng mạn thế không biết… 

Cô chỉ mỉm cười đáp lễ, rồi bước về bàn mình. Quả thật, giỏ hoa rất đẹp. Cô đặc biệt không thích được tặng hoa, ngoại trừ nếu đó là loa kèn trắng. Không hiểu sao, cô đặc biệt yêu thích loài hoa này vô cùng, và, không phải ai cũng biết được điều này, kể cả Nguyên. 

Mở tấm thiệp nhỏ đính kèm, in vào mắt cô là những dòng chữ viết vội, nhưng cũng đủ để nhận biết chủ nhân: "Biết là làm thế này, hơi… sến và ngô nghê, nhưng vẫn hy vọng Linh sẽ thích! Và mong Linh hiểu, mình hoàn toàn nghiêm túc về những gì đã nói đêm qua. Hãy cứ để mình được đi bên cạnh, và chờ đợi. Chúc Linh ngày làm việc thật vui! Thương." 

Chín ngày trước, điện thoại lúc 10 giờ đêm. 

- Có việc gì mà gọi cho mình giờ này? 

- Mình có chuyện muốn nói với Linh… 

- Mình nghe đây… – Giọng điệu này, cách xưng hô, Linh thấy thật quen. Giống như một đêm tháng 12, của hai năm trước. 

- Mình… đã suy nghĩ rất nhiều suốt mấy ngày qua. Mình xin lỗi Linh, mình sẽ không thể giữ lời hứa với Linh được nữa… Mình cũng đã không còn nhớ hay cần đến lời hẹn hai năm trước nữa, Linh cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. 

- Mình… không hiểu…? 

- Từ ngày mai, mình sẽ chính thức theo đuổi Linh, lần nữa, và sẽ không dễ dàng từ bỏ, như trước đây. 

- … 

- Mình xin lỗi, vì biết Linh đang hạnh phúc, nhưng vẫn xen vào cuộc đời riêng của Linh, dù mình không hề muốn mang đến bất kỳ rắc rối nào. Nhưng, đơn giản chỉ là, mình đang cố tìm lấy một cơ hội… Mình muốn tự tay, giành lấy tình yêu từ người con gái mình thực sự yêu, không hề sai khác suốt mấy năm qua. Hãy để mình bắt đầu… 

Nửa tháng trước, ga quốc tế sân bay Tân Sơn Nhất. 

- Cho mình ôm cậu một cái chứ? – Khôi nháy mắt tinh nghịch. 

- Lẽ nào mình nỡ từ chối người bạn thân sau hai năm không gặp? – Cô cười hiền. Vòng tay của Khôi vẫn thế, mạnh mẽ, và ấm áp vừa đủ. 

- Về luôn đúng không? 

- Dĩ nhiên rồi, thực lòng thì, đã bao giờ mình muốn rời khỏi nơi này đâu… 

- Hai năm, mà số e-mail đếm trên đầu ngón tay, cũng chẳng bao nhiêu cuộc điện thoại, cậu "bận rộn" đến thế sao? – Cô nói giọng hờn trách. 

- Thì… mình không muốn ai đó phải bận tâm quá nhiều… 

Im lặng. Ánh đèn vàng trượt dài ngoài kính xe taxi, hắt lên một khoảng sáng đủ để cô nhìn kỹ hơn khuôn mặt Khôi. Vẫn thế, nét lặng lẽ, sự hiền từ vẫn ở đó. Và đôi mắt, vẫn vời vợi, như ngày cũ. 

- Cậu bao giờ cưới? 

- À, bọn này mới quen nhau nửa năm, chưa đâu vào đâu mà, cưới xin gì! 

- Hai người hạnh phúc chứ? Anh ta chắc là tốt với cậu lắm.. 

- Ừ, tụi mình hạnh phúc. Nguyên cũng rất biết cách chăm sóc mình. – Cô né ánh mắt Khôi, nhìn ra phía ngoài. Xe đã gần về đến nhà cậu. 

- Vậy là lời hẹn đó, chắc khó được thực hiện rồi, Linh nhỉ?! – Cậu cười buồn. 

Hai năm trước, công viên 30/4. 

Làm bạn thân, gắn bó với nhau suốt mấy năm, chia sẻ buồn vui, gần như mọi thứ, cô không thể nghĩ rằng đến một ngày, Khôi lại đặt mình vào tình trạng khó xử này. Bằng một lời yêu. 

Trong cô đang là lẫn lộn, hàng loạt những phức cảm không thể giải thích nổi thành câu từ rành mạch. Cô luôn yêu quý Khôi, thấy an toàn, thoải mái và được là chính mình nhiều nhất khi ở bên cậu. Nhưng để trở thành người yêu, cô thấy mình không xứng đáng, và không thể nào là một nửa thích hợp dành cho cậu. 

Cô phóng khoáng, tự do yêu đương, không thích bất kỳ ràng buộc nào. Trải kha khá mối tình, cô vẫn tin rằng, cô chỉ đang là một kẻ dạo chơi, phải qua nhiều những tạm thời, ảo tưởng, thì mới tìm thấy bến bờ hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình. Còn Khôi thì khác hẳn, chung thủy, giàu lòng tin vào tình yêu, thích những giá trị bền vững. Là người đàn ông của gia đình, của yêu và cưới. Ngay thời điểm này, cô không thể ở yên trong ngôi nhà của cậu, cũng như không thể buộc cậu cùng lang thang vô định như mình. Hạnh phúc của cậu, chắc phải là với một cô gái khác, khác cô. 

- Hai năm nữa, khi cậu xong khóa tu nghiệp trở về, nếu mình đang không có mối quan hệ tình cảm chính thức nào, mình sẽ cho chúng ta cơ hội để bắt đầu. Còn nếu khi đó, mình đang hạnh phúc… 

- Mình hứa, sẽ không xen vào cuộc sống riêng của cậu. Sẽ trở về đúng vị trí của mình, bạn thân, bên cạnh và chúc phúc cho cậu. – Khôi mỉm cười, thật dịu dàng, mà thấy sao buồn rười rượi. 

- Ừ… Bao giờ cậu đi? 

- Tuần sau… Chắc ngày tớ về, cũng tầm thời gian này… 

- Vậy hẹn cậu, tháng 12, hai năm nữa…

Chín giờ hai mươi phút, phòng ngủ. 

Cô choàng tỉnh, sau một giấc mệt mỏi từ chiều, ngay khi vừa về đến nhà. Hình như trong cơn chập choạng, bao nhiêu quá vãng bỗng nhiên trôi qua như một thước phim chiếu chậm. 

Tin nhắn đến, của cậu. Vài dòng text vô cảm trên màn hình điện thoại di động, không ngờ, vẫn có thể làm cho một trái tim thấy ấm áp hơn, vì biết bên mình, vẫn còn ít nhất một trái tim khác. Cô vội vã soạn tin, rồi nhấn reply. 

“Không biết đã quá muộn hay chưa, nếu em nói là, em muốn được bắt đầu, cùng anh…?”

---

* Viết xong 11/11/2010, "mì ăn liền" cho CNMS tháng 12/2010.
** Được inspire đôi chút từ bản tình ca dễ thương này: http://mp3.zing.vn/bai-hat/lucky-jason-mraz-colbie-caillat/zwzawa70.html


Thursday, August 22, 2013

Chàng trai Hoa Hồng Trắng



Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Trời sinh tính thâm trầm
Thích những điều giản dị
Làm bạn với gió, trăng

Chàng mê tình ca nhẹ
Thích xem truyện, phim buồn
Nên cuộc đời - có lẽ
Vận vào chút thê lương

Hai bảy mùa gió thổi
Cũng đôi lần muốn yêu
Nhưng, chắc Duyên chưa tới
Chàng chẳng dám mơ nhiều

Hai bảy mùa mưa nắng
Chàng lẻ loi đi về
Tìm tiếng cười trong những
Ly rượu buồn tái tê

Hai bảy mùa ngơ ngẩn
Làm bạn với tim mình
Dẫu sầu đau mấy bận
Vẫn giữ vẹn lòng tin

Chàng tin vào nhân - quả
Gieo hạt lành thiện tâm
Sẽ được mùa viên mãn
Ai cũng có phúc phần

Chàng tin mình sống đủ
Chân ái và bao dung
Chắc trời đâu nỡ phụ
cho trái tim khốn cùng?

Rồi đây mùa hai tám
Sẽ tròn thôi, ước mơ
Bàn tay rồi hết lẻ
Hạnh phúc sẽ vô bờ...

Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Sống với lòng ngây ngô
Mặc miệng đời ca thán
"Ồ kia, một kẻ rồ!"

...

quà sinh nhật cho BKD
(nhưng ngẫm ra, có mấy đoạn cũng chẳng khác nào viết riêng cho mình?!)



Sunday, August 15, 2010

Còn chút vàng son


Ông Văn giật mình mở mắt. Chỉ có bóng tối đặc quánh xung quanh, và đôi tia sáng vàng vọt từ ánh đèn đường bên ngoài chiếu xiên qua khung cửa sổ thành những vệt mơ hồ.

Đã mấy đêm liền, cứ vừa chìm sâu vào giấc ngủ, bài hát đó lại văng vẳng. Từng câu hát như sợi tơ mảnh vắt ngang tâm trí, đan thành lớp lụa hồi ức óng mượt, phủ lên nỗi tiếc nhớ, buồn thương. Làm cho, đêm nào ông cũng không ngon giấc.

...

- Khuya rồi, sao ai còn hát nghe buồn quá?!

- À, bà Ái Hương ở phòng số 4 đó. Cô mới tới nên không biết, chứ đêm nào cũng chừng giờ này, bà ấy lại vừa ngủ vừa hát.

- Vừa ngủ vừa hát?

- Ừa, nghe lạ lắm phải hôn? Có lần, vô tình đi ngang qua mình mới để ý nhìn vào, thì thấy bà Hương nằm yên trên giường, mắt nhắm chặt như ngủ say lắm rồi, môi không hề mấp máy mà vẫn nghe tiếng hát nỉ non…

- Lạ thiệt! Mà, bà ấy hát hay quá…

- Nói thừa, hồi trẻ, bà ấy từng là ca sỹ nổi tiếng lắm đó!

...

Một dáng hình rất đỗi quen thuộc đang tiến dần về phía ông. Tiếng hát lững lờ xung quanh.

- Hoàng Văn, phải anh không? 

Cái tên thời trai trẻ đột ngột cất lên tựa như tiếng vang của một hòn sỏi rơi vào lòng giếng cạn. Ông giật mình mở mắt.

Người ta thường nói, chỉ người đã khuất mới tìm về trong mơ. Ái Hương, lẽ nào…?

...

Sớm nay, bà Hương bỗng dưng vui vẻ hơn thường ngày, giọng nói cũng dường trẻ lại. Ai hỏi, bà nói là do gặp lại cố nhân.

- Nhưng, hôm qua tới giờ, con đâu thấy có người nào đến thăm bà?!

Nghe cô bé điều dưỡng viên mới thắc mắc, bà chỉ cười: Trong chiêm bao mà, sao cô thấy được!

...

- Đừng nói với anh là, em… đã…

- Không, em vẫn đang sống, rất khỏe mạnh. Nhìn anh khác xưa quá! Nhưng viên mãn, bằng an. Chắc anh đã có một cuộc sống tròn vẹn…

- Ừ… con gái anh ngoan lắm, chịu thương chịu khó…

- Hồi đó, nếu em không quá ham mê nổi tiếng, đồng ý ở lại thị trấn với anh, thì giờ đâu phải cô độc ngắm tuổi già trôi não nề…

- Em… không có gia đình sao?

- Ai ưng phận xướng ca chứ anh?! Nghỉ hát thì em đi dạy nhạc ở trường tư. Năm năm trước nghỉ hưu, không thân thích, nên tìm đến viện dưỡng lão Trường Xuân, rồi ở đến giờ!

- Trời, vậy mà anh hỏi thăm suốt, chẳng có tin tức nào. Mà, sao chúng ta có thể gặp nhau ở trong mơ thế này?

- Em không biết nữa. Chắc ông trời thương em cô độc, nên cho gặp lại anh…

...

Tiếng gà đầu ngõ le te báo sáng. Ông Văn choàng tỉnh giấc.

Mơ, mà sao thật quá. Thật đến đau lòng!

...

- Bà đang làm gì vậy?

- À không, coi lại những chuyện cũ ấy mà…

Bà Hương thở dài đánh sượt một cái, cẩn thận gấp quyển sổ ố vàng lại, mắt buông ra ngoài sân nắng.

Rồi khẽ khàng cất tiếng hát, vẫn là bài buồn mỗi đêm.

...

- Anh mới hỏi thăm được địa chỉ viện dưỡng lão, em cho anh đến thăm nha?

- Thôi… anh! Cũng chẳng để làm gì… Mình được gặp nhau mỗi đêm, dù chỉ thế này, là em mãn nguyện lắm rồi! Với lại, mắc công chị nhà nghĩ không hay…

- Ah, anh quên nói với em, thật ra, anh không có lấy vợ. Con gái anh giờ chỉ là con nuôi thôi!

- Em… tưởng anh lẽ ra phải có một gia đình êm ấm…?!

- Tại anh không quên được người ta…

...

Ngồi dưới ngọn đèn bàn héo hắt, ông Văn run run mở chiếc hộp gỗ đã lên màu đen bóng. Bên trong, chiếc nhẫn vàng năm phân kiểu nhà quê nằm buồn bã bên một tấm hình cũ mờ.

Trên tấm hình, là Hoàng Văn và Ái Hương của hơn bốn mươi năm trước, bẽn lẽn nắm tay, nụ cười thanh tân. Sau lưng họ, bầu trời trong veo, người đi lại qua nhộn nhịp. Xa xa, có anh hề đang cầm cả chùm bong bóng đủ màu, phát cho lũ trẻ.

Tấm hình duy nhất hai người chụp chung, nhân dịp thị trấn tổ chức hội chợ và có gánh xiếc về biểu diễn.

...

- Nhìn bà ấy khỏe mạnh vậy, chứ thực ra suy tim nặng lắm! Bác sĩ khuyên uống thuốc điều trị, bà lại không chịu. Cứ nói là già rồi, trời cho sống tới đâu thì hay tới đó, cải số chi cực thân.

- Vậy hả?! Tội nghiệp quá…

- Thấy cô có vẻ đặc biệt quan tâm bà ấy nhỉ, Ái Xuân?

...

- Dạo sau này, anh có còn viết bài nào nữa không?

- Em biết rồi, anh đâu phải nhạc sỹ! Chẳng qua lúc ấy có cảm xúc, nên viết tặng em làm quà chia tay… Cũng đâu có cớ gì mà viết nữa…

- Ừ… Một dạo, em cũng tính thu đĩa, nhưng ông bầu không chịu, nói bài gì buồn quá, người sáng tác cũng không có tên tuổi, nên thôi!

- Bầu Lân hả? Anh có nghe người ta nói…

- Đồn đãi thôi anh, thực bụng, em có ưa gì ổng! Mà, nói về con gái anh đi…

- Nó hai mươi sáu rồi, mà chưa chịu chồng con gì hết. Suốt ngày, mải mê công tác xã hội gì gì đó.

- Anh ráng khuyên cháu, con gái có thì… Chẳng may một mình tới già như em, buồn lắm!

...

Bà Hương ngồi như bất động, chú mục vào tấm hình trên tay đến mức không hay Ái Xuân vào phòng.

- Tới giờ uống thuốc, rồi đi ngủ thôi! Ủa, bà đang xem hình gì vậy?

- Hình hồi xửa xưa, ta với người bạn cũ.

- Người yêu của bà hả?

- Ừ, ảnh yêu ta lắm, nhưng vì theo đuổi nghiệp ca hát mà ta bỏ đi, cũng không chấp thuận lời cầu hôn của ảnh…

- Nếu được chọn lại, bà sẽ chọn ông ấy chứ?

- …

- Cho con coi hình xíu được hôn bà?

Đưa tay cầm lấy tấm hình, cô gái ngỡ ngàng.

- Đây là ba con mà?! Ở nhà, ba con có giữ tấm hình y chang…

...

Ông Văn trằn trọc mãi, tới tờ mờ sáng thì tỉnh dậy. Sao đêm qua không được gặp bà ấy như mọi lần? Thậm chí cũng không còn nghe bài hát nữa?

...

Renggg!

- A lô, ba hả, con Xuân nè! Bà Ái Hương, bạn cũ của ba, đang ở viện dưỡng lão chỗ con tình nguyện đấy! Mà, có tin này, ba phải bình tĩnh nha, bà ấy mất rồi. Bà ấy bị suy tim, tắt thở trong lúc ngủ đêm qua. Mọi người đang thu xếp để lo tang sự, có vài di vật, bà ghi tên Hoàng Văn, con đem về cho ba sau nha?

...

Ông về đến nhà thì đêm đã xuống sâu, ngoài trời mưa tầm tã.

Rốt cục thì, sau ngần ấy xa xôi, cuối cùng cũng đã được gặp lại Ái Hương của ông bằng xương bằng thịt. Chỉ khác là giờ đây, chỉ còn lại hình hài già cỗi nằm im giữa áo quan.

Đã cố lắm, nhưng nước mắt ông vẫn tự nhiên chảy tràn.

...

Lôi hết mấy di vật của bà Hương để lại cho mình bày lên bàn, ông buông thõng người xuống ghế. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ có một quyển sổ, tấm hình và cuộn băng cát sét.

Ngay trang đầu quyển sổ, là bản nhạc của ông được bà chép lại tỉ mỉ. Những trang trong thì dán chi chít các bài báo cũ được cắt cẩn thận, toàn nói về nữ ca sỹ Ái Hương lừng danh một thời. Đan xen là những đoạn nhật ký của bà viết từ khi đến viện.

Tấm hình thì không cần nhìn ông cũng biết, hồi đó rửa hai tấm, mỗi người giữ một. Chỉ có điều là, ông không nghĩ bà còn giữ đến tận giờ, như mình.

Ông nhét cuộn băng cát sét vào máy, rồi nhấn mở. Là bài hát đó, chắc bà mới tự thu gần đây. Tiếng bà nghe buồn não nuột, làm ông thấy bụng mình quặn thắt mà không hiểu vì sao.

...

Khuya đó, ông cứ để mặc cuộn băng hát rỉ rả, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Rồi ông thấy bà, trẻ măng như hồi đôi mươi, đứng đó vừa cất tiếng hát vừa vẫy tay gọi ông. Và ông, cũng trở lại làm Hoàng Văn của thuở đó, tươi cười bước về phía bà.

Họ nắm tay nhau và đi mãi. Chỉ có tiếng hát vẫn quẩn quanh, miên man như vô tận.

Người yêu dấu về nơi chốn mịt mờ
Đường riêng bóng, mình ta với bơ vơ
Đến khi nào bàn tay xưa chạm lại?
Cho ta tin đời còn những giấc mơ…

Từ xa cách yêu thương vẫn ngọt ngào
Đời gian dối, nhưng ta vẫn chờ nhau
Rồi một ngày cuối chân trời hy vọng
Ta với tình chung bước đến mai sau…

Người hỡi,
Dẫu tiếng ca năm tháng bạc màu
Chút vàng son ngày cũ xin cố giữ cho nhau
Đừng để lòng buồn phai như lá 
cuốn xoay trong chiều tàn mau…

Đừng khóc,
Tiếc thương chi dĩ vãng nhạt nhòa
Hãy xóa hết lỗi lầm thật lòng thứ tha
Về với nhau dẫu ngày tan nắng
Trái tim có tình, sẽ thôi xót xa…


[Jera Le, 14.08.10]


Thursday, June 10, 2010

Chuẩn & Lệch


Đây chắc chắn là một câu chuyện tình. Dù nó giống hay khác những câu chuyện tình bạn từng đọc.

Mở đầu

Chuẩn là một quý cô hai mươi tám tuổi – cái tuổi mà nếu đang sống ở thời của bố mẹ mình, chắc cô cũng đã là mẹ của một ai đó. Nhưng trong thực tế thì Chuẩn chỉ là một quý cô sành điệu, giỏi giang, mực thước và một mình. Chuẩn là con người của kế hoạch, khuôn mẫu. Cô thù ghét mọi sự phá vỡ luật lệ, đi lệch với lề thói, quy định. Sai giờ cũng là một trong những nỗi thù hằn không nguyên cớ của cô. Cô đã từng chia tay một anh chàng ngay trong lần hẹn đầu tiên chỉ vì anh ta đến muộn gần ba mươi phút và không có hoa.

Cuộc đời cô nếu được vẽ lại, nó sẽ rất tinh tươm và rõ ràng từng giai đoạn cụ thể, như một quy trình chuẩn mực được vạch sẵn, và cô sống nó không sai khác. Như bao quý cô hai mươi tám tuổi sành điệu, giỏi giang và mực thước khác đã phải trải qua. Chỉ buồn một nỗi là hình như tình yêu không ưa cái cuộc đời đúng chuẩn của cô, nên nó chỉ tìm đến đôi lần rồi biến mất.

Lệch thì ngược hẳn với Chuẩn, hiển nhiên. Năm nay anh ba mươi – ở cái ngưỡng mà những người đàn ông khác đã phải yên bề gia thất. Nhưng vì chẳng bao giờ thích sắp đặt cho cuộc đời mình một kế hoạch chỉn chu, hay cảm thấy nhất thiết cần phải có một cái kế hoạch như thế, nên anh vẫn long bong, tuềnh toàng trôi giữa sấp ngửa bao chuyện vui buồn.

Đã trải qua kha khá mối tình, nhưng không hẳn anh là một tay sành sỏi. Không ít cô nàng đã rời bỏ vì không tài nào chấp nhận được cái thói xuề xòa và sự ngất ngưỡng bất chấp mọi thứ của anh. Nhưng Lệch cũng chẳng màng. Anh lại cứ thế mà sống ngoài hết thảy những lề thói, không thèm vào khuôn để sớm yên phận. Ai hỏi, anh chỉ cười nói mình đợi duyên.

Rồi thì Chuẩn và Lệch gặp nhau, một ngày xám trời.

Gặp gỡ

Chuẩn đã quyết định là sẽ loại ngay anh chàng ứng viên Thiết kế mỹ thuật cô hẹn phỏng vấn hôm nay, dù anh ta có tài giỏi đến đâu đi chăng nữa. Đã muộn những hai mươi phút hơn mà chưa thấy bóng dáng, vậy là đã quá sức chịu đựng của cô lắm rồi!

Vừa tính nhờ nhân viên điện thoại thông báo hủy hẹn, thì Lệch đến. Mái tóc lòa xòa dính bệt trên trán vì mồ hôi, sơ mi kẻ khoác ngoài áo thun trắng với jeans xanh hết sức xộc xệch, cùng nụ cười nghềnh nghệch làm Chuẩn cảm thấy thực sự không ưa nổi. Định mở lời với vẻ lạnh lùng đã chuẩn bị sẵn, thì cô chợt cảm thấy dáng vẻ này, khuôn mặt này có gì đó quen quen.

Ngẫm một chốc rồi Chuẩn cũng nhớ ra. Anh chàng này chính là người đàn ông sáng nay, đã dựng xe sát lề và chạy ào ra bồng lấy bà cụ bán vé số bị chiếc tay ga bóng loáng quẹt phải lên taxi, miệng không ngừng lớn tiếng nhờ mọi người giữ chân cái gã chủ xe ăn vận khá diêm dúa. Ngay góc ngã tư gần đến công ty, cô thấy anh xông xáo sắp đặt mọi chuyện, rồi leo lên xe chạy theo chiếc taxi đưa bà cụ hướng về phía đường đến bệnh viện trung tâm. Cô đã thoáng nghĩ trong đầu: Thời buổi này tính ra vẫn còn người tốt!

Trong khi Chuẩn mê mải lục lọi bộ nhớ của mình, thì Lệch đang vất vả giải thích với vẻ mặt khổ sở, vì sợ nguyên do nghe như bịa chuyện. Giờ thì ai còn tin có kẻ rỗi hơi giúp đỡ người lạ mặt không quen.

- …Tất cả những điều tôi vừa nói là thật hết, xin cô tin tôi. Tôi xin lỗi vì đã đến trễ, nhưng xin cô cho tôi một cơ hội. Tôi thực sự rất muốn được làm việc ở công ty mình…

- Mời anh ngồi xuống.

Và thế đấy, rồi thì Lệch được tuyển. Anh thành nhân viên của cô từ đó.

Ngã và Hôn

Không biết từ bao giờ, nhưng rốt cục thì Chuẩn phải thừa nhận là sự xuất hiện đột ngột của Lệch trong cuộc đời đều đặn của cô, là một sự xô lệch đáng kể. Ít nhất, nó cũng – trong chừng mực nào đó – đã thay đổi vài điều nhỏ nhặt mà quan trọng trong cái lối sống đáng buồn tẻ suốt gần ba mươi năm qua của Chuẩn. và hình như vì thế, mà tình yêu cũng theo về.

Tình yêu bắt đầu từ rất rất nhiều những va chạm, những không-ưa-nhau, những quan tâm kiểu cách, những lo lắng hồn nhiên, những nhớ nhớ, những mơ mơ… nói chung là từ vô số những sắc thái hết sức quen thuộc mà bất kỳ một người đã yêu – hay ít nhất đã đọc các câu chuyện yêu đương diễm lệ đều biết được. Cả Chuẩn và Lệch đều không thể ngờ rằng, có một ngày mình lại yêu như chưa yêu lần nào với cái kẻ hoàn toàn tương phản với mình đến như thế. Mà tình yêu thì luôn không ai ngờ, nên họ còn biết làm gì khác ngoài chấp nhận, và cứ thế mà yêu như là yêu thôi.

Chắc mọi người sẽ thắc mắc về buổi hẹn hò đúng nghĩa đầu tiên của hai con người – yêu nhau đã là một chuyện khó tin đối với khối người này?! Thì đây, nói thật là nó cũng không khác gì các buổi hẹn đầu tiên của hằng hà những cặp tình nhận trên trái đất này. Cũng là một kỷ niệm khó quên với những vụng về ban đầu hết sức đáng nhớ.

Hôm ấy Chuẩn đã chuẩn bị tươm tất mọi thứ cho mình từ những hai tiếng trước buổi hẹn. Này là tắm rửa, này là chọn lựa xiêm y, này là phân vân mùi nước hoa nào sẽ hợp cho cuộc hẹn hò đầu tiên nhất, này là "mình nên để tóc xõa tự nhiên hay vấn lọn cho lãng mạn?", này là "mình nên đến thật đúng giờ như thói quen hay nên trễ đôi phút cho cao giá?"… cứ thế mà khi cô cảm thấy mọi thứ ổn nhất với chính mình, thì đồng hồ đã nhảy số quá giờ hẹn những hai mươi phút. Với một người như Chuẩn, thì đó là một tội lỗi ghê gớm, một nỗi dằn vặt bi thảm. Tức tốc lướt xe như bay đến quán cafe đã hẹn nhau, cô thấy, Lệch vẫn chưa đến.

Khi đã yên vị được chừng mười phút thì cô mới thấy Lệch tất tả đi vào. Bối rối, bẽn lẽn, lúng túng với bó loa kèn trắng mượt trên tay, anh lại cười trừ và ra chiều có lỗi: "Đi tìm mấy bông hoa này hơi tốn thời gian một chút, anh xin lỗi đến trễ, đừng giận ngay buổi hẹn đầu tiên, nhé em?!" Cô cũng biết là mùa này mà kiếm ra loa kèn là một kỳ công. Nên ngạc nhiên sao, cô chỉ hân hoan trong lòng, chứ không phải là một cơn giận vì ai đó sai giờ như thường lệ.

Đoạn phim bắt đầu quay chậm.

Chuẩn đẩy nhẹ ghế ra phía sau, tay vuốt khẽ tà váy trắng hồng, đứng lên như một thiếu nữ lần đầu được một tay si tình nào đấy tặng hoa, nàng cười ửng đỏ gò má vốn đã được trang điểm hợp mốt, bước tới và rụt rè: "Sao anh biết em thích loa kèn?". Khi đấy, biết là cô không giận, Lệch cười rạng rỡ hơn cả mấy bông hoa kia, anh sải bước tự tin để đến trước mặt cô và nói những lời có cánh đã chuẩn bị sẵn. Nhưng, như mấy đoạn phim tình cảm hài vẫn hay chiếu nhan nhản, chả hiểu lý do mà anh trượt chân ngã nhoài vào cô. Phản xạ đủ nhanh để anh quăng rớt bó hoa, dùng tay đỡ lấy đầu Chuẩn. Vừa đủ để cho hai khuôn mặt sát gần nhau, mắt chạm mắt. Môi thì dính nhau tự lúc nào. Thế là có luôn nụ hôn đầu trong buổi hẹn đầu. Nó hoàn toàn giống như những dự tính đầy mơ mộng trong đầu của Chuẩn suốt đêm qua, và lại hoàn toàn bất ngờ với Lệch vì anh không bao giờ dám tưởng nổi điều này. Vậy nên, không ai thèm phàn nàn về sự cố này cả.

Những cuộc hẹn sau này của họ không gặp sự cố thế nữa, vì thường là họ chủ động ngã dúi dụi vào nhau, và hôn nhau say mê.

Bí mật

Bí mật thứ nhất là họ vẫn chưa làm tình với nhau, dù đã yêu được gần đầy năm rồi. Vì theo kế hoạch yêu đương hoàn hảo của Chuẩn, thì cô muốn dành “lần đầu tiên” cho đêm động phòng.

Bí mật thứ hai là Lệch đã phá nát cái bí mật thứ nhất, vào một thời điểm không đoán chính xác được. Mà hay ho là Chuẩn cũng không giận dỗi gì.

Bí mật thứ ba là họ đã định được ngày cưới. Nhưng nó còn hơi xa, nên họ không vội hé lộ bây giờ. Dù gì thì đâu nhất thiết phải có một đám cưới thì mới là hạnh phúc tròn vẹn, ngay cả Chuẩn cũng đã đồng ý với điều này.

Bí mật thứ tư là câu chuyện này, thực ra được chính Chuẩn và Lệch nhờ viết lại. Họ mong rằng câu chuyện không có gì quá mới mẻ của mình, vẫn ít nhiều làm cho vô số những cặp Chuẩn – Lệch khác trong cuộc đời này cảm thấy bớt đắn đo, thôi cân nhắc và mạnh dạn xô lệch cuộc đời nhau để sống trong tình yêu. Họ gửi lời chúc phúc cho những ai đang đọc đến những dòng này.

Bạn có tin hay không thì tùy.


---

* Truyện đăng trên CNMS số tháng 06/2010
** Hình minh họa: The kiss - SsGirlo [deviantart.com]