Showing posts with label abtrain. Show all posts
Showing posts with label abtrain. Show all posts

Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Monday, August 22, 2016

Đếm mưa trên lá


Buổi chiều hôm ấy, và mưa
Đường xa ướt áo ta đưa em về
Dưới hiên buộc một câu thề
Phải duyên phải nợ xin về với nhau

Ai ngờ, mưa vội tan mau
Ai ngờ, em vội qua cầu gió bay
Để mình ta buổi chiều nay
Đếm mưa trên lá mà loay hoay buồn...

...

(Saigon, 220816
nhân ngồi quán mưa, nghe trúng một bài hát xưa.)


Friday, June 3, 2016

Rêu phong


Con chim nhặt nắng vườn sau 
thả vào quên lãng thành màu mưa phai.
Tháng Sáu - một giấc mê dài 
Lòng thương còn mãi miệt mài tìm thương… 

Cơn gió lang thang cuối đường 
Chiều nay về ngủ bên giường tim côi,
Chiêm bao năm tháng qua rồi 
Chợt rơi giọt lệ thành lời hát đau...

Tháng Sáu - sầu nhẹ lên cao 
Nhìn ngày đã mất, cúi chào rêu phong...

...

[Saigon, 
những ngày buồn tháng Sáu.]


Wednesday, November 4, 2015

November rain


Mười Một, mưa còn 
Đôi khi lỡ bước 
Chợt ghé thăm ta 
Giữa chiều tối muộn

Mưa như khách lạ
 Lại như tình quen
Dìu ta vào những
Cơn mê ướt mèm

Trong vùng tóc nhớ 
Mưa làm tay cong 
Vuốt ve ký ức 
Từng dòng mênh mông 

Qua rừng hối tiếc 
Mưa đan vòm cây 
Sợi thương quá khứ 
Sợi buồn hôm nay 

Lên đồi cỏ mộng 
Xanh rờn chiêm bao 
Mưa ngơ ngẩn kể 
Cuộc vui năm nào 

Về lòng phố lớn 
Vội vàng mưa đi 
Tìm, mà chẳng thấy 
Bờ vai nhu mì 

Mười Một, mưa khóc 
Van lời ủi an 
Ta - thân lận đận 
Chỉ biết cười tràn...

...


Sunday, August 2, 2015

Đi dọc phố mưa


Chiều nghiêng dốc phố 
Mưa bay ngang trời 
Từng dòng vụn vỡ 
Rớt thành đơn côi 

Dalat thê thiết 
Như bài Không Tên 
Mưa buông héo hắt 
Điệu buồn chênh vênh 

Hồ Xuân Hương vắng 
Liễu im đôi bờ 
Bóng người ngơ ngác 
Tìm ai thẫn thờ? 

Mưa xuôi theo gót 
Chân vào sân ga 
Mưa ôm vai áo 
Kẻ quen xa nhà 

Chùa Tàu héo hắt 
Thông đan tay sầu 
Đếm nghìn giọt lệ 
Đổ tràn hanh hao 

Ngõ dài ngõ vắn 
Biết đâu điểm dừng 
Một mình cô lẻ 
Mưa dường rưng rưng 

Một chiều rét mướt 
Đi dọc phố mưa 
Nghe Dalat hát: 
"Tình ơi, về chưa?" 

...

[Dalat chiều mưa | 010815]


Wednesday, July 29, 2015

Thơ cho một ngày mưa xám


Chiều nghiêng mây xám bay lên 
Đổ trời mưa xuống ướt mềm gót hoang 
Người đi mù mịt non ngàn 
Kẻ ở còn đứng chứa chan mắt sầu 

Ngày dài lạc giữa mùa Ngâu 
Mấy phen gió thốc nhạt màu tóc êm
Lẻ loi dìu bước vào đêm 
Tiếc thương rơi vỡ cuối miền chiêm bao 

Thời gian nước cuốn trôi mau 
Những điều mới đó đã nhàu úa phai 
Đợi mình ở phía ngày mai 
Dường như chỉ có mệt nhoài lãng quên 

Trong vùng tình vắng mông mênh 
Ai nần ai nợ, ai đền đáp ai? 
Cúi đầu mặc nắng qua vai 
Nhìn theo dư ảnh thở dài xót xa 

Một chiều tháng Bảy mưa sa 
Mấy lời thơ cũ cũng nhòa từ lâu... 

... 

[Saigon, một ngày mưa xám
không biết làm gì ngoài... làm thơ.]


Saturday, September 27, 2014

Từ trận mưa đêm


Nửa đêm. Mưa trút ngoài kia như thác. Phòng tối, nương theo tiếng mưa ầm ào để có cớ mở volume lớn hơn. The lonely của Christina Perri phối cùng với tiếng mưa đêm, là một hòa âm có thể dìm người ta chìm sâu vào buốt lạnh.

...

Trước đây không lâu, mưa đêm, với tôi, từng là một nỗi e sợ mạnh mẽ không nguyên cớ, kéo dài từ tuổi nhỏ đến thành niên. Đã từng, có thể giật mình tỉnh ngủ, hay cảm giác bất an trỗi dậy trong cả cơn mơ chỉ vì một trận mưa đêm ngang qua. Vậy mà, dạo sau này, không rõ vì sao, nó đã chẳng thể gây được cho tôi chút hoang mang nào nữa. Không một chút nào. 

Có chăng chỉ là, trong những đêm mưa một mình ở nơi chốn cô độc này, âm thanh của mưa - dẫu dịu nhẹ như cách người ta vuốt khẽ từng phím piano, hay ồn ã như tay trống điên cuồng đang chơi solo - luôn khiến tôi, rất ủy mị là, tự cảm thương thân, xót xa tủi phận. Theo đúng kiểu: "Bồi hồi tôi nhớ ra tôi còn mãi bơ vơ." (1) 

Rồi cũng chính những lúc ấy, là dịp hoàn hảo để tâm thức lỳ lợm và cố chấp với hoài niệm của tôi lại có thêm lần nữa mà nhớ cũ thương xưa .

... 

Và giữa vô vàn những xưa cũ đó, tôi tình cờ bắt gặp câu thơ: 

"Chúng mình rồi có gì chung 
Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau?" (2) 

Những kẻ không duyên đi qua đời nhau, dù có đậm sâu thế nào chăng nữa, một khi trở thành lạ xa và dạt trôi về những phương trời khác biệt, sót lại cũng chỉ mấy mảnh vỡ hồi ức, ghi dấu năm tháng đã từng. 

Cũng chỉ vậy thôi.

...


(1) Đức Trí, Mỗi đêm tôi về.
(2) Nguyễn Thiên Ngân, Mình phải sống như mùa hè năm ấy.

Wednesday, July 23, 2014

Có những buổi chiều


"Chiều qua bao nhiêu lần tay rời
nghe buồn ghé môi sầu..."
(c) photo by Caras Ionut

Có những buổi chiều 
thành phố nhòe mưa 
đọng từng nỗi nhớ 
sau vòm me thưa 

Đèn vàng hong phố 
chênh chao gió lùa 
nghiêng nghiêng bóng lẻ 
không người đón đưa 

Vòng xe luống cuống 
ai mong ai chờ? 
Ngã tư ngã sáu 
ngược xuôi ơ thờ 

Không là phố vắng 
sao lòng bơ vơ? 
Tiếng kèn chát đắng 
giật mình, thôi mơ 

Đường quen chợt lạ 
trôi theo vô chừng 
quận tư quận bảy 
biết đâu điểm dừng?

Một mình qua phố 
đêm tràn sau lưng 
Giọt nước mắt cũ 
như còn rưng rưng...

...


Saturday, June 14, 2014

tháng ngày vào mưa


* Saigon, những ngày mưa êm, 
gợi nhớ đôi điều ngỡ quên...

Sài Gòn vào mưa 
hàng cây ướt lá 
trôi giữa cô đơn 
đường quen thành lạ 

tháng ngày vào mưa 
mùa đi theo gió 
tuổi buồn như mây 
giăng đầy ngõ nhỏ

lòng người vào mưa 
sầu loang vai áo 
vạt tóc thơm xưa 
giờ là mộng ảo 

từng dòng ký ức 
đổ về trong nhau 
hòa thành biển nhớ 
xanh xanh một màu 

giữa ngày tháng ướt 
giữa Sài Gòn mưa 
lòng người bỗng chốc
ngọn cỏ, gió đùa 

... 


Friday, August 27, 2010

Mưa phố


1. Mưa bắt đầu về với phố. Những hàng cây quen rũ mình trong gió, những con đường ướt đẫm quanh co. Cô thích phố của những ngày này, những ngày mở cửa cùng mây xám, khép lại với rì rào khúc mưa bên hiên đêm.

Nhưng cũng chính những ngày mưa làm cô cảm thấy trái tim mình xám lạnh hơn bao giờ hết. Khi mà theo nó, ký ức buồn bã lướt thướt quay về. Bờ vai lại run lên lẻ loi dưới mưa, cơn nhớ nhung một hơi ấm mờ xa lại ăm ắp trong lòng.

Thoắt đó đã ba năm, từ khi lời cuối cùng với nhau. Rồi trở thành cố nhân. Rồi mãi mãi không còn có thể chạm vào cuộc đời nhau nữa. Anh và những ngày tháng cũ vẫn nguyên vẹn trong cô một dấu nhớ xanh màu. Lãng quên chưa thể xóa nhòa. Nên cứ độ mưa về, bao tiếc thương lại sống động như chỉ hôm qua.

Cô vẫn bắt bắt gặp đâu đó nơi những giọt trong vắt từ thinh không là ánh mắt anh, là nụ cười anh chưa từng phai nhạt. Vẫn như nghe lại nói cười thuở ấy khi thoáng nhìn những đôi tình nhân dìu nhau dưới mưa tuôn. Để rồi nhói buốt một câu hỏi – mà cô tin mình đã quá rõ câu trả lời: Ở vùng trời đó xa xôi, anh có chợt nghĩ đến cô những lúc mưa về?

2. Mấy người bạn thân thiết khuyên cô đừng đóng cửa lòng mình nữa. Hãy cho yêu thương lại có cơ hội nảy mầm. Nhưng có ai hay, từ mùa mưa anh đi, trái tim cô cũng đã theo anh đi mất.

Cô cũng đã thử tìm cho mình những vòng tay mới. Để cảm thấy vẫn được đón đưa, tin rằng mình vẫn là một yếu mềm bao nhiêu người chăm lo, che chở. Nhưng có lẽ, không bao giờ họ có thể là anh, là hơi ấm rất riêng, là bờ vai đủ vững chãi để cô có thế tựa vào. Và cứ thế, tình đến rồi tình đi, sau cuối vẫn chỉ còn mỗi cô, nhỏ bé giữa thênh thang mưa phố, mùa này lại mùa sau.

3. Cứ thế, mình cô thôi, hoang hoải đi qua hết nắng mưa. Qua những quãng cô đơn đến rợn người. Qua những lúc thèm yêu và được yêu đến nao lòng. Thèm một nụ hôn ướt, một hơi thở nồng nàn ru đêm.

Cô đơn quá, nên lắm lúc cô không buồn nghĩ rằng mình cô đơn nữa. Cô học cách yêu bản thân nhiều hơn. Tìm vui trong công việc, với bè bạn, gia đình. Giả vờ là hạnh phúc cùng những ái ân vội vã.

Nhưng, cô đơn vẫn ở đó. Như mưa vẫn về sau những ngày khô nắng. Khiến cô vẫn phải não nề thương lấy chính mình sau những khoảng cố tìm vui.

4. Một ngày mưa như bao ngày mưa khác. Nơi băng ghế chờ xe buýt, cô lặng lẽ ngồi ngắm dòng xe và người trôi theo mưa. Cô không thích mặc áo mưa và cuốn theo sự vội vã nhiều bất trắc đó, nên cô chọn dừng lại, và ngồi ở đây. (Đôi khi trong cuộc sống này, cái bạn cần nhất cho mình, chỉ đơn giản là một sự dừng lại mặc kệ ánh nhìn kẻ khác, như cô bấy giờ.)

Một lời ca quen từ tai nghe làm xao động trong cô một nỗi mơ hồ: "Sài Gòn chưa xa đã nhớ, đường vui đôi chân sớm trưa, tình yêu chưa xa đã nhớ, lời yêu tan trong tiếng mưa…". Hình ảnh những mùa mưa cũ nhạt nhòa, bỗng dưng lại về theo câu hát. Và anh.

Khe khẽ, cô để mình hát theo…

5. "Phố của em của anh, những bàn tay còn xanh, ấp vào nhau tìm thêm phút nồng ấm hơi quen…" Một giọng nam lạ hòa cùng làm cô giật mình.

- Xin lỗi, mình cũng thích bài này lắm, nên nghe bạn hát tự nhiên mình hát theo. Không cố ý làm phiền bạn. – Một nụ cười rất lạ.

Là chàng thanh niên nãy giờ cũng ngồi trú mưa. Dáng dong dỏng cao, khuôn mặt không điển trai, nhưng ưa nhìn. Chiếc sơ mi xám khoác ngoài, mái tóc bồng, đôi kính cận làm anh chàng trông rất nghệ sỹ. Nhưng xét cho cùng, cô chẳng để tâm.

- Không có gì! – Cô đáp rất gọn, vì không muốn phải nhọc công với những màn làm quen cũ kỹ và máy móc. Nhưng trông vẻ mặt, dường như anh chàng đang muốn bắt đầu một câu chuyện nào đó. Cô ngán ngẩm chờ đợi những lời tán tỉnh sáo mòn.

- Mưa thường làm con người ta, đặc biệt là những kẻ cô đơn, càng thêm buồn và thương mình nhiều hơn! – Trái với tưởng tượng, chỉ là những câu từ lãng đãng.

Rồi không đợi cô kịp cất lời, anh lại hát tiếp, thả ánh mắt về phía xa xăm… "Phố của nhau và em, giữ tình yêu thật xanh, giữ tình em thật hiền, tháng ngày vẫn trôi yên…"

- Con người ta cần ai đó ở bên, nhất là trong những ngày mưa gió thế này, biết là bao!

Vẫn là nụ cười lạ lùng kết câu.

6. Thêm đôi lần hữu duyên gặp lại, cũng những buổi chiều mưa, bến xe buýt đó, cô đã để cho chàng trai bước vào cuộc đời mình. Như một người bạn. Cô lưu tên anh trong danh bạ là Tình ca phố – bài hát đã cho họ, hai kẻ cô đơn giữa cuộc đời rộng lớn này, một hạnh ngộ.

Duyên đến theo những ngày mưa, liệu rồi duyên có tan khi những con nắng về?

7. Thời gian dày thêm ngày tháng, cô đã dần quen khi có Tình ca phố bên cạnh cùng qua vui – buồn. Ở anh, cô bắt gặp một phần chính mình. Và cả những tương đồng với hình bóng cũ. Có lẽ vì thế, cả hai càng gần nhau hơn.

Nhưng cô buộc mình dừng mối quan hệ này lại ở ngưỡng bạn thân. Cô không muốn một sự bước qua vội vàng, để rồi tiếc nuối. Cho dù, cô không thể không nhận ra, anh đã yêu. Yêu cô nhiều hơn từng ngày.

Trong lòng vẫn còn những cơn mưa cũ, cô biết mình chưa sẵn sàng để đón tình. Nỗi đau và những dở dang, đã hình thành nơi cô một cơ chế tự vệ vượt ngoài kiểm soát. Nó đẩy cô vào góc tối chính mình, phủ nhận những nhịp đập sai khác của trái tim, với lý lẽ: Đừng để mình phải đớn đau thêm lần nào nữa! Nên, cô còn biết làm gì khác, ngoài chối từ lời yêu một chiều tháng Sáu lất phất mưa bay.

8. Anh biết hết những nỗi niềm cô, anh không miễn cưỡng. Anh nói, anh sẽ đợi đến lúc cô thực sự sẵn sàng mở cửa đón anh vào.

Anh vẫn là Tình ca phố của riêng cô, dịu dàng gần bên, tận tình chia sẻ. Anh khác hết thảy những gã ham tình và hay đòi hỏi. Hơi ấm anh, bờ vai anh khác cả với người xưa. Ở cạnh anh, cô thấy mình được hạnh phúc, được ấp ủ yêu thương. Và hơn hết, được là mình.

Cô bắt đầu cảm thấy, cô cần anh nhiều hơn mình nghĩ – hay vẫn cố ngụy biện. Cần tình yêu của anh. Muốn giữ chặt lấy, không để đến lúc nó đã xa như vệt nắng tàn ngày thì mới cố níu kéo. Nhưng, cô không can đảm để bắt đầu. Hay dẫu chỉ để tin là, anh có thể mang về bình yên. Cô không biết tự bao giờ, mình đã trở nên một kẻ sợ tình?!

9. Những mâu thuẫn phức cảm trong cô cứ lớn dần. Cô quyết định, kết thúc.

Cô báo anh hay mình sẽ rời khỏi thành phố này một thời gian, đủ quên đủ nhớ sẽ quay về. Nụ cười anh buồn hơn một chút, nhưng vẫn ấm áp vô kể khi anh kiên quyết nói là sẽ đợi cô, dù phải mất bao lâu.

- Anh không cần phải đợi, đừng phí hoài tình yêu của mình. Hãy dành nó cho một ai đó khác, xứng đáng hơn. – Cô tránh ánh mắt anh, cố buông lời dửng dưng.

- Thì anh vẫn đang dành cho người mà anh thấy xứng đáng nhất đó thôi! Anh không giữ em lại, thì em cũng đừng bắt anh không được đợi chờ. – Anh choàng tay, ôm siết lấy cô. Anh chờ, vì tin em sẽ trở lại…

Những niềm tin, dù đôi lúc ngây ngô đến phi lý, vẫn như ngôi sao phương Bắc, dẫn đường cho những trái tim. Cô đã có ngôi sao của mình. Vấn đề chỉ là, cô có thực sự muốn tìm nẻo về?

10. Sân ga đêm tĩnh mịch, lấp lóa những ánh đèn soi từng dòng mưa nghiêng. Anh vẫn đứng lặng im, bóng đổ dài chênh chao nỗi nhớ, vẫy tay mãi đến lúc đoàn tàu mất hút vào màn đen.

Đi xa để về gần, anh luôn nói với cô rằng mình tin vào điều đó. Nhưng ngay lúc này, khi chỉ còn mỗi anh giữa sân sa vắng lạnh, với tiếng mưa đều đặn như khúc jazz buồn não nuột, anh mới bắt đầu cảm thấy cay đắng, và hoài nghi. Nếu như cô không về? Nếu như cả hai chỉ là những kẻ không duyên lững thững một lần đi ngang cuộc đời nhau, rồi cách xa mãi mãi? Nếu thật như thế, anh không biết… Sẽ phải qua bao nhiêu tháng ngày đau đớn mới có thể lãng quên?

Không, anh không muốn tiếp tục ý nghĩ này nữa! Anh tin, anh tin vào cô, vào tình cảm mình. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải sống thật tốt với niềm tin này, đợi đến lúc cô quay về. Nếu không, anh còn biết sống vì lẽ gì nữa chứ?

Tự nói thầm như thế, rồi anh quay lưng rời bước. Mưa vẫn ru đêm với tiếng nhạc nao lòng. Vừa lúc, tin nhắn đến. Của cô.

"Em đi đây! Hẹn gặp lại anh, có lẽ sớm thôi, mùa mưa sau…"

11. Trên tàu. Buông ánh nhìn theo từng khung ảnh phố thị đang mờ nhòe trong màn mưa bên ngoài cửa sổ, cô khẽ nói với chính mình: Tạm biệt!

Chuông báo tin nhắn đã gửi đi thành công. Mỉm cười, cô áp chặt điện thoại vào nơi ngực trái.


---

* Truyện đăng trên CNMS số tháng 08/2010

Monday, April 13, 2009

Mưa cuối đêm



Trong lúc đang loay hoay trong những cơn mơ rỗng và nhàn nhạt trôi lững thững vô định trong giấc ngủ sâu mê mải, tôi bỗng đột ngột tỉnh táo vì tiếng mưa bắt đầu rả rích phía ngoài cửa số. Một cơn mưa cuối đêm ồn ã và nhiệt thành. Như để khẳng định thêm là ta đang trút đổ ức triệu giọt nước nhòe nhoẹt đêm, tẩy rửa những hanh khô mấy ngày gần đây, và giải phóng những ức chế miên man không nguyên cớ, quý ông Trời còn đính kèm những tiếng sấm rền vang, chát chúa.

Và cũng như vô số lần khác, khi một mình tỉnh thức đột ngột và phải đối mặt với âm thanh không thể nhầm lẫn của những trận mưa đêm, tôi lại phải: một tai áp vào gối, một tay dùng gối ôm áp chặt vào tai còn lại. Một sự trốn chạy với tiếng mưa đêm luôn gây nên nỗi lo sợ mơ hồ và khó chịu trong tôi. Và phải mất ít nhất hơn 15 phút đồng hồ, tôi mới lại có thể chìm vào giấc ngủ nối tiếp cõi chiêm bao dang dở.

Tôi đã rất nhiều lần cố tìm cho mình nguyên nhân - vốn dĩ như bản tính luôn phải lý giải bất kỳ những trạng huống, hay vấn đề tồn tại nào đó của bản thân - nhưng mãi vẫn chưa thể hiểu vì cớ gì, tôi lại nhạy cảm với tiếng mưa đêm, và vô cớ lo sợ với những âm thanh buốt lạnh rì rào trong bóng tối mờ mịt đến như thế.

Khi một số người đủ thiết thân để biết cái tâm lý có phần quái gở vô cớ này của tôi, thì hầu như đều có chung một thắc mắc buột miệng thành lời, và kèm theo nụ cười khẽ nhếch nhẹ môi: "Tự nhiên tiếng mưa đêm mà cũng sợ, sao kì vậy???". Mà nếu như, tôi có thể trả lời chính xác câu hỏi như thế, thì có lẽ, tôi đã chấm dứt chuỗi lo sợ tiếng mưa đêm vô lý và mơ hồ của mình tự lâu lắm rồi!

Nhưng tôi phải thừa nhận một điều, tiếng mưa đêm vẫn là một nỗi lo sợ rất hay ho. Vì nhờ vào đó, mà tôi hình thành nên độ nhạy cảm đặc biệt với những cơn mưa bất thường đến trong đêm. Và, luôn thấy mình may mắn khi bình an trong một ụ rơm của riêng mình nào đó, mặc ngoài kia bao nhiêu thân phận đang cố sức vẫy vùng trong ào ạt mưa trời. Và, nó cho tôi thêm chút đa cảm, chút xác tín với nỗi lo sợ lớn nhất luôn cố hữu: sự cô đơn.

...

Nhưng mưa rồi cũng tan. Trận mưa cuối đêm kéo lê thê đến tận đầu ngày thì cũng phải nhường chỗ cho những tia nắng lấp lóa ngày mới. Và cái ấm áp nhè nhẹ còn xen lẫn trong hơi ẩm lành lạnh, cử quẩn quanh trong không khí, như một tinh chất kỳ diệu có thể đánh thức tâm trí cứ hay rối bời của bản thân, và cho tôi chút động lực đi vào ngày mới. Tuần mới.

Mùa mưa về, những bước chân mạnh mẽ. Như người xưa tìm lại về chốn cũ.

Và trong tôi, cũng đang cố đi tìm những cơn mưa như sự trở về.

Hiển nhiên cơn mưa tôi mong đợi và tìm kiếm không thể nào là một trận mưa đêm.

Thursday, November 27, 2008

Sau mưa


Đi học về, trời sau mưa trong trong là lạ. Vẫn còn chút hơi nước bảng lảng trong không khí, cộng thêm tiết đầu đông se se lành lạnh, tạo thành một màn cảm giác mơn man da thịt. Tự dưng gợi lên trong người thèm muốn được ve vuốt, ẩp ủ trong vòng tay một ai đó.


Nhờ đi học về, cơ hội long nhong cùng gió (thay vì ngồi rũ mình trong cái-hộp-văn-phòng như thường nhật) mới biết được trời đẹp đến dường này sau mưa.


Người ta hay lấy sau mưa để làm cái đích đến của niềm trông đợi. Sau mưa trời lại sáng.


Nhưng, mình muốn lấy sau mưa làm điểm xuất phát. Đi đón những cơn mưa rả rích sẽ không ngừng tuôn đổ những ngày phía trước. Vì mình biết, thực tế cái cuộc đời rối rắm này, sau mưa, chỉ là một bầu trời trong xanh tạm bợ. Đợi chuyển tiếp cho những cơn mưa khác. Thế thôi!


Nhưng vẫn yêu cái cảm giác sau mưa. Có thêm mùi đất nồng như ngày quê cũ, thì tuyệt vời biết bao nhiêu!


...


Thursday, June 19, 2008

Ngoại tình hai tư - Một truyện ngắn lạ.


(c) photo by Oleg Oprisco

Vô tình đọc được truyện ngắn này. Ngắn. Mà sâu. Gợi nhiều cảm giác. Thực. Mà hư. Day dứt nỗi niềm...

Ngoại tình hai tư

(Trang Hạ dịch)

***

- Em thích anh! Đàn bà lắc lư ly rượu trong giữa những ngón tay, điềm nhiên nói. - Anh có vợ rồi! Đàn ông chạm vào cái nhẫn tay trái. - Em không quan tâm! Anh thích em không?

- Đoán được ngay câu trả lời!

Đàn ông ngửa đầu lên, đánh giá nhan sắc trước mặt.

Hai tư, trẻ, hãnh tiến, tuổi khá thú vị của một phụ nữ.

Da trắng nõn, thân thể đầy đủ sức sống, một đôi mắt sáng biết nói ra thứ mình muốn.

Một người đàn bà đáng để chú ý, tiếc!

- Nếu anh cũng thích em, em không ngại gì làm tình nhân của anh luôn!

Đàn bà không chờ đợi được, dù chỉ một giây, xỉa một câu, nôn nao chờ nôn nao quan sát.

- Anh yêu vợ!

Đàn ông kiên quyết.

- Anh yêu vợ? Yêu vợ cái gì? Vợ bây giờ? Già hơn vợ ngày cưới, biết đâu khọm rồi, chả ra hình người? Nếu không, sao chả bao giờ thấy anh mang vợ lên cơ quan?

- Sao em lại thích anh?

Đàn ông chặt đứt chuỗi lời cay cú của người ngồi bên kia bàn.

- Già dặn, từng trải, cử chỉ phong thái rất đàn ông, biết quan tâm người khác, rất nhiều rất nhiều.

Đàn bà vội vã khẳng định. Thở dài.

- Và anh rất khác bọn đàn ông quanh em. Anh đặc biệt!

Đàn bà nhìn thách thức.

- Thế em đã gặp anh ba năm trước chưa?

- Không biết. Không cần biết! Ngồi tù à?

Đàn bà môi cong bất cần.

- Ba năm trước, anh là một trong những thằng đàn ông tầm thường trong mắt em!

Đàn ông nheo mắt nhạo báng. Đàn bà tóm ly rượu quên làm dáng, mạch máu xanh lên cổ tay.

- Tốt nghiệp đại học quèn, nghề vặt, cả ngày uống rượu, tức tối! Đàn bà mình thèm thì nó không thèm mình, chỉ biết lấy đĩ ra trút cơn, thoả mãn có lần ngay trong sàn, bị công an tóm.

- Thế… sao…

Đàn bà hoài nghi, nhưng đàn bà bắt đầu háo hức.

Đàn bà dễ bị dụ vào cuộc tò mò như cuộc vui.

Mới hai tư, thèm trải đời, thèm được nếm, cuộc đời là cả một cuộc nếm.

- Vì cô ấy?

Đàn bà đoán và hờn. Mắt loáng lên bắt đèn, sáng lên một thoáng ánh mê li.

- Cô ấy dễ dàng nhìn xuyên qua, nắm lấy ẩn ức trong đáy tim. Dạy tôi rất nhiều điều trong đời.

Tự sự.

Rượu lặng im vành ly trên bàn.

- Cô ấy làm tôi không còn cay cú được thua, nhìn xa hơn, sống thiện hơn.

Chữ tôi buông vào cô đơn, như tự nói. Đàn ông tự nghe giọng mình.

- Hồi đó tôi sân si như một đứa trẻ con trước mặt cô ấy, có lẽ, tôi nhìn cô ấy giống cách em đang nhìn tôi: Lạ. Kiêu ngạo. Và bất trị.

Đàn bà vội vã cụp mi xuống. Ngón tay bỗng dưng.

- Tôi nghe cô ấy, tôi chấp nhận hiện thực, tôi cố gắng để tôi đừng rơi vào trong vô vàn.

Khó hiểu, ra vẻ hiểu, ngắm ngón tay. Đường gân xanh giống ai hai tư? Nếu là tình nhân, hẳn sẽ rất êm và đau?

Đàn bà hỗn loạn cảm xúc.

- Cuối năm đó, tôi đổi việc tốt hơn, chúng tôi cưới nhau. Hai người, một giường, nhà rỗng toang, cưới một năm mới mua được nhẫn cưới.

Đàn bà lén nhìn tay đàn ông. Tay trái trong bóng tối tay phải.

Dường như thêm chỗ ngồi bên quầy bar rộng mênh mông. Một hơi thở nhẹ trong suốt.

Hoặc chỉ là tưởng tượng, đâu ai ngồi chỗ trống bên đàn ông? Đâu có gió thổi trong bar chật.

- Rượu nhiều, thân thể mệt, tối nào cô ấy cũng đun cho tôi bát canh dưỡng sinh uống trước khi ngủ. Suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên mùi vị đó.

Đàn ông độc thoại. Đàn bà nhắm mắt. Cái mùi vị đó, thân thể mệt, rơi vào trong vô vàn.

- Mười giờ rồi!

Lần đầu tiên đàn ông mỉm cười với đàn bà.

- Em ạ, tôi không bao giờ, tôi không thể, làm điều gì không phải với cô ấy!

- Em thua rồi!

Đàn bà chua chát, cười mỉm miệng.

- Nhưng khi bằng tuổi cô ấy, em sẽ còn đáng kể hơn!

Đàn bà tự an ủi mình.

- Đúng, lúc đó em sẽ có một người đàn ông hơn anh nhiều! Canh nguội mất! Anh tiễn em!

Chữ “anh” buông ra tự tại.

- Không cần, em tự về! Anh về sớm với cô ấy đi!

Đàn bà thành thật nhắc.

Đàn bà quay lại một lần nữa dưới ánh sáng nhiều màu hỗn loạn. Hai tư run rẩy:

- Cô ấy đẹp chứ?

- Ừ, rất đẹp!

***

Đàn ông mở cửa, vào phòng ngủ, bật lên chiếc đèn nhỏ ấm áp, ngồi xuống mép giường, tha thiết.


- Em ạ, đã người con gái thứ bao nhiêu rồi.

- Em ạ, anh biết nhiều người thích anh.

- Em ạ, rồi sẽ có ngày anh sa ngã mất.

- Em ạ, chỉ có em nhìn thấy nước mắt anh.

Giọt nước mắt lăn ra trong căn phòng rỗng.

Một giọt nước mắt trên thiên đường cũng đã rơi.

Nghe nói, những người đã chết trong hạnh phúc thường làm mưa xuống ấm áp.

***


Tuesday, April 29, 2008

Chủ Nhật mưa và... lại nhớ mông lung!


Ngày hôm qua mưa. Một ngày Chủ Nhật không đẹp trời. Nhưng lòng mình thì bình yên đến lạ!

...


Mùa mưa về rồi! Sài Gòn đang chuyển mình khoác áo mưa mát lạnh mùa hè. Ta đang chuyển mình thay đổi tâm tư. Nhìn về phía trước, đường còn xa, mong nắng mong mưa, mong tim giữ lửa…

Không bao giờ có thể hiểu nổi là tại sao khi trời mưa lòng mình lại thăm thẳm đến như thế. Bao nhiêu xúc cảm bỗng dưng như mưa ào ào gió cuốn lòng mình… Ký ức chảy tràn trong lòng… Niềm vui nỗi buồn đong đếm qua ngày tháng cứ thế cũng chợt vỡ òa như trút nước…

Thực tâm không phải là một người yêu mưa. Nhưng mỗi lúc trời mưa, lòng tôi lại dậy lên không biết bao cảm xúc bâng khuâng khó tả.

Có nỗi nhớ nhà da diết... Thèm một bữa cơm ấm áp tiếng cười mẹ cha… Nhớ quay quắt ngày thơ ấu đà xa lắm – những cơn mưa nghịch dại, những cơn mưa trong veo tuổi không-ưu-phiền…

Có hình ảnh những ngày mưa bè bạn… Vòng xe xuống phố dầm dề mưa ướt áo, mà tiếng cười thì át cả sấm rền… Có những ngày mưa bỡ ngỡ… hơi ấm vô tình, ánh mắt vô tình… mà trái tim thắp ngọn nến lung linh!

Có những ký ức đồng quê hanh hao mùi đất. Tôi yêu mùi đất vô cùng. Sau những trận mưa ngút mắt trắng xóa đất trời, bước ra mảnh vườn con bên hông nhà, cây cối dậy một màu xanh thiên khải, sực nồng một mùi đất ngai ngái… Nồng nàn như những gì thân thuộc nhất. Mà day dứt như một nỗi nhớ tình nhân. Tôi yêu mùi đất đến kỳ lạ!

Giờ giữa Sài Thành ồn ào khói bụi, có mưa tê tái tháng ngày thì cũng khó lòng tìm thấy một mùi đất bình yên như đất quê yêu mến. Mùi đất thành phố - dù có - cũng bảng lảng vô chừng…

Nhìn mưa ngòai cửa, hàng hiên sũng nước… Thèm đến mị người được thành con trẻ. Được chạy tung tăng tắm mưa thỏa thích, rồi chui vào vòng tay ấm áp của mẹ, thưởng thức chén cơm nguội ăn cùng vài con mắm cá linh. Đợi mưa dứt, chạy ngay ra vườn hít lấy hít để mùi đất sau mưa nồng nàn vô tận. Không gì có thể sảng khoái như thế! Không gì có thể bình yên như thế!

...

Mưa. Mùa mưa đã về… Ra phố cô đơn vòng xe sũng nước, ta nhớ gì không mùa cũ đã xa?

...