Showing posts with label myfrenz. Show all posts
Showing posts with label myfrenz. Show all posts

Wednesday, June 6, 2018

Sẽ thương


.

Sẽ thương nhau như thể 
Ông bà ta thuở nào 
Dẫu gừng cay muối mặn 
Vẫn vẹn tình trầu cau 

Tóc tơ thời se kết 
Thành mãi mãi buộc ràng 
Dìu nhau qua gian khó 
Nghĩa với tình nặng mang 


Sẽ thương nhau như thể 
Ba mẹ mình ngày xưa 
Túp lều tim son trẻ 
Che bão giông mấy mùa 

Hai mái đầu dần bạc 
Bàn tay mòn tháng năm 
Đong tuổi đời đếm ngược 
Lòng vẫn như trăng rằm 


Sẽ thương nhau như thể 
Thiêng liêng câu vợ chồng 
Chốn yên bình nương náu 
Giữa biển đời mênh mông 


Sẽ thương nhau như thể 
Lời dịu dàng ca dao 
Tiếng "mình ơi" mãi ngọt 
Dẫu áo xưa có nhàu 


Sẽ thương nhau như thể 
Thương nhau hoài thương nhau 
Không cần là mãi mãi 
Không hẹn thêm kiếp nào 

Chỉ cần tim còn ấm 
Chỉ cần lòng còn tin 
Sẽ thương nhau như thể 
Thế gian hai chúng mình 


Sẽ thương nhau như thể 
Đôi bạn đường thủy chung 
Mai sau về bến cuối 
Vẫn níu tay nghìn trùng... 

(Saigon, 06/06/18) 

--- 

* thương tặng cho Cá Thu - thay lời chúc, lời nguyện dành cho hành trình mới của nàng. 
** được inspired từ chính câu viết của nàng: "Sẽ thương như cách Ông Bà, Ba Mẹ mình đã thương".
*** hình ảnh đã được chủ nhân cho phép sử dụng.


Thursday, December 17, 2015

Em vẫn chưa tin


(c) photo by Hiram Trillo

em vẫn chưa tin 
tình về 
trên môi em đỏ lửa 
xóa những vệt buồn đọng từ muôn thủa 
nhuộm hồng lại những tháng ngày cỏ úa 
bằng giản dị lòng nhau 

em vẫn chưa tin 
tình lần nữa 
bắt đầu 
sau bao nhiêu đớn đau 
sau bao nhiêu kết thúc 
tim ngỡ khô mòn niềm tin vào hạnh phúc 
may, đời còn vị tha 

em vẫn chưa tin 
câu chuyện của chúng ta 
đang được viết tiếp những đoạn dài ấm áp 
dẫu chương sau có thể lại là bão táp 
nhưng em biết em, 
từ nay, 
đã thôi hết một mình 

em vẫn chưa tin 
mình lại có tình 
mình lại có ta 
giữa biển người ngơ ngác 
là nợ, hay duyên
- cũng chẳng thể nào đổi khác 
sao không sống trọn vì nhau? 

em vốn không tin 
vào những phép màu 
nên chỉ biết cám ơn người 
bởi còn thương em đủ 
để xây lại nếp nhà cho tình về an trú 
cho em tiếng gọi 
"Mình ơi!" 

em sẽ không mong 
mãi mãi 
hay muôn đời 
chỉ nguyện cùng nhau qua từng ngày từng tháng 
nuôi những bình yên nhỏ nhoi và hữu hạn 
những ngọt ngào thật tâm... 

...


* 161215, thương tặng nghiệt-duyên Zenda.



Monday, May 25, 2015

Này em


Này em, 
đừng mãi tự pha những tách cà phê đắng ngắt 
mỗi giọt đen rơi là mỗi vết cắt 
nhắc hoài dĩ vãng buồn đau... 

Này em, 
hãy mở lòng thử một chút ca cao 
không quá ngọt ngào nhưng chắc vừa ấm áp,
tựa tia nắng mỏng manh sau quãng dài bão táp 
vừa đủ sưởi lòng.

Này em, 
cũng có thể chọn cho mình ly trà mật ong 
như lời ủi an nồng nàn và thành khẩn,
xoa dịu ưu thương tháng ngày quanh quẩn.
Lần nữa bắt đầu... 

Này em, 
cuộc đời thực ra đầy những nhiệm màu 
và, thực ra, luôn có vô vàn lựa chọn.
Sao phải để tách cà phê quen trói mình vào giới hạn 
rồi ngần ngại tin yêu?

Này em, 
mùa vui đã qua nhưng mùa yên vẫn còn nhiều... 

...


* quà sinh nhật muộn, cho Celine của tôi.


Monday, December 30, 2013

Yêu thương chỉ mới bắt đầu...


Từng nhớ, vài năm về trước, có lần hai đứa ngồi cafe ở Miền Đồng Thảo, chỉ hai đứa thôi, tôi và bạn đã nói với nhau rất nhiều về duyên phận, về hôn nhân. Thời điểm đó, bạn còn nói với tôi là bạn vẫn chưa hề nghĩ đến đám cưới, vẫn thấy hình ảnh một nếp nhà yên với vợ và chồng là điều gì đó xa ngoài tầm với. Bạn còn muốn vui chơi, tận hưởng hành trình tự do của mình. Bởi một phần, bạn nghĩ chưa gặp đúng duyên. Phần khác, dường như bạn lo sợ, tuýp như bạn thì rất nhiều kẻ muốn có được như một người tình, nhưng liệu rồi sẽ có ai muốn chọn bạn như một người vợ?! Còn nhớ, tôi cũng chỉ biết cười và động viên bạn, rằng ai cũng có phúc phần của mình, sau hết rồi cũng sẽ tìm thấy. 

Sau hết, giờ bạn cũng đã tìm thấy, hạnh phúc của mình. Tìm thấy, người đàn ông của cuộc đời mình. Nói bạn không tin, nhưng chỉ một ít thời gian sau khi bạn bắt đầu mối quan hệ này, lúc nào trong tôi cũng có dự cảm, rằng đây sẽ là the right one của bạn, hay như cách tôi hay nói giỡn với bạn: là kẻ chiều được bạn và "trị" được bạn. Dĩ nhiên, khi hai người ở bên nhau, ngoài niềm vui còn có nỗi buồn, ngoài ngọt ngào còn có chát đắng, nhưng cảm giác khi nhìn thấy bạn và bạn đời của mình, đó là cảm giác của hai mảnh ghép thuộc về nhau, thực sự. Nên tôi (và tin là không chỉ riêng tôi) đã luôn mong, đây thực sự là bến cuối để con thuyền bạn dừng lại. Đây thực sự là người có thể nắm chặt tay bạn, cùng đi hết nẻo đời phía trước, bất kể điều gì đón đợi. 

Dù luôn thực lòng mong mỏi, nhưng khi hay tin bạn sẽ cưới, nói theo cách của Áp là "Đã chờ ngày này lâu lắm rồi!", thì tôi vẫn không thể ngăn mình một khoảng choáng váng, lẫn lộn xúc cảm. Như từng viết, nói nghe buồn cười, nhưng cảm giác trong tôi lúc đó cứ như một người đang chuẩn bị phải gả con gái - vừa rưng rưng mừng vui, vừa nhói lòng tiếc nuối, thấy mất mát khó hiểu. Có lẽ, như ai đó hay nói, đôi khi một người bạn quá gần gũi sẽ tạo ra sự ràng buộc tinh thần hơn cả người thân, nhân tình. Chắc vậy! 

Nhưng mặc cho có bao nhiêu phức cảm bên trong, tôi vẫn phải thừa nhận: Không gì lấn át được niềm hạnh phúc khi thấy bạn mặc áo cô dâu. Không gì xúc động hơn chứng kiến cảnh bạn và bạn đời cùng làm lễ gia tiên, rồi trao nhẫn và hôn nhau. Không gì ấm áp hơn khi biết dù đã mệt nhoài nhưng bạn vẫn kiên quyết chụp ảnh cùng mọi người theo layout đã chuẩn bị, kiên nhẫn giữ chân mọi người ở lại trong "bàn tiệc cuối" và trao tận tay từng món quà cám ơn. Có thể bạn không phải là cô dâu đẹp nhất, nhưng bạn là cô dâu mà tôi yêu thương nhất (dĩ nhiên không kể cô-dâu-tương-lai của tôi, nếu có), thật lòng. 

Suốt hai ngày, cùng các ngón còn lại, đứng bên bạn, phụ giúp những chuyện lặt vặt mong phần nào cho bạn bớt nhọc thân, tôi hoàn toàn quên đi những nghĩ suy vơ vẩn này. Chỉ hôm nay, khi lắng mình nhìn lại, mới nhận ra đã có bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén, giờ đến lúc cần được trút ra. Giữa những người bạn thân 10 năm, có thể có những điều không cần phải nói. Nhưng cũng vì tình bạn 10 năm, có những thứ nên được sẻ chia rõ ràng. Không phải để bày tỏ bất kỳ những tình cảm thừa thãi nào, chỉ đơn giản là nhân dịp trọng đại của bạn, cùng kể nhau nghe những lời từ sâu thẳm tim mình. Vừa là khẳng định những gì đã qua, vừa là gửi gắm hy vọng cho những gì sẽ tới: Ngày mai là không thể đoán được, chỉ mong chúng ta vẫn có thể ở cạnh nhau trong những khoảnh khắc quan trọng của mỗi người. 

Cánh cửa cuộc đời mới đã mở ra, bạn có hân hoan, bạn có rộn ràng? Sẽ có những đổi thay, sẽ có vô vàn những điều không thể biết trước. Nhưng dù thế nào, cũng chúc bạn luôn giữ được nụ cười trên môi, và trong tim - không chỉ của bạn mà còn của cả bạn đời. Hãy cứ "gấp rút yêu thương" như bạn luôn tâm niệm, vì câu chuyện của vợ chồng bạn chỉ vừa mới bắt đầu...

...


Thursday, August 22, 2013

Chàng trai Hoa Hồng Trắng



Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Trời sinh tính thâm trầm
Thích những điều giản dị
Làm bạn với gió, trăng

Chàng mê tình ca nhẹ
Thích xem truyện, phim buồn
Nên cuộc đời - có lẽ
Vận vào chút thê lương

Hai bảy mùa gió thổi
Cũng đôi lần muốn yêu
Nhưng, chắc Duyên chưa tới
Chàng chẳng dám mơ nhiều

Hai bảy mùa mưa nắng
Chàng lẻ loi đi về
Tìm tiếng cười trong những
Ly rượu buồn tái tê

Hai bảy mùa ngơ ngẩn
Làm bạn với tim mình
Dẫu sầu đau mấy bận
Vẫn giữ vẹn lòng tin

Chàng tin vào nhân - quả
Gieo hạt lành thiện tâm
Sẽ được mùa viên mãn
Ai cũng có phúc phần

Chàng tin mình sống đủ
Chân ái và bao dung
Chắc trời đâu nỡ phụ
cho trái tim khốn cùng?

Rồi đây mùa hai tám
Sẽ tròn thôi, ước mơ
Bàn tay rồi hết lẻ
Hạnh phúc sẽ vô bờ...

Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Sống với lòng ngây ngô
Mặc miệng đời ca thán
"Ồ kia, một kẻ rồ!"

...

quà sinh nhật cho BKD
(nhưng ngẫm ra, có mấy đoạn cũng chẳng khác nào viết riêng cho mình?!)



Wednesday, July 10, 2013

Đoản khúc em

 

Em đi qua thời gian 
Gieo hạt tình hoang phế 
Đợi duyên lành bén rễ 
Cho đời bớt ưu thương. 

Em qua những đoạn trường 
Gom tim mình vụn vỡ, 
Ghép vừa một câu thương 
Cớ sao người chẳng nhớ? 

Em trôi ngoài giông tố 
Như cánh chim rã rời. 
Thèm một nơi an trú 
Khó thế sao người ơi? 

Em, riêng mình em thôi 
Qua tuổi nào non dại, 
Qua tuổi nào hoang hoải, 
Giờ hai tám nhạt nhòa... 

Em của ngày hôm qua 
Đã như bài thơ cũ. 
Em hai tám vừa đủ 
Khơi câu hát không lời... 

Em trả nợ cuộc đời 
Bằng tháng ngày đã mất; 
Em trả nợ cho người 
Sạch cả lòng chân thật. 

Em tuổi giờ phai úa 
Biết giữ gì cho riêng 
Ngoài những mùa dang dở? 
Hy vọng? - Quá hão huyền! 

Em trong ngày hai tám 
Đã thấy lòng già nua. 
Chỉ mong, trời đừng phụ 
Còn trao chút duyên thừa... 

Chỉ mong, trời đừng bạc 
Như lòng dạ con người. 
Để niềm tin có chỗ 
Ở lại, nuôi xanh đời.

...

 * viết tặng "Công chúa u sầu" - Dan Le, như món quà sinh nhật muộn.thơ vụng, lời buồn, nhưng cứ tin là mình chúc bạn những gì an yên nhất :)


Sunday, March 31, 2013

Đôi khi em quên




Đôi khi em quên gần bên mình một bờ vai
Chung thủy đợi mong như chờ thuyền về bến
Dẫu có đi xa theo trùng khơi gió biển
Cũng mãi không ra khỏi một cái ôm đầy...

Đôi khi em quên trót bỏ rơi một bàn tay
Vụng về, sần thô và đượm mùi năm tháng
Tay đã dìu em qua bão giông, nắng hạn
Tay đã vì em xây mái ấm đêm ngày...

Đôi khi em quên, theo mãi những giấc mơ dài
Đã không nhận ra vốn dĩ đời rất ngắn
Hạnh phúc càng mong manh - tựa như vạt nắng
Và không phải ai cũng biết đợi biết chờ?!

Đôi khi em quên anh từng viết tặng bài thơ
Về anh, em, ngôi nhà và những đứa trẻ
Quên nỗi cần lao tháng ngày anh lặng lẽ
Biến mỗi câu thơ thành hiện thực đôi mình...

Đôi khi em quên ai cũng cần nhiều cuộc tình
Nhưng chỉ một người dành cho ta, mãi mãi!
Có đuổi bóng bắt hình chốn nào xa ngái
Sau những buồn - vui, cần mỗi một nụ cười...

Đôi khi em quên đã luôn có anh bên đời
Trái tim phiêu lưu cứ đập hoài nhịp lạ
Bàn chân chênh vênh ngỡ bao lần trượt ngã
Nhờ bao dung anh giữ em lại, không rời!

Đôi khi em quên không nói với anh một lời
Cám ơn đã thứ tha, vững lòng kiên nhẫn
Cám ơn đã yêu em, nghĩa tình sâu đậm
Cám ơn đã cho em hiểu giá trị yên bình...

Cám ơn đã là cha của những đứa con mình
Điều thiêng liêng em không bao giờ quên mất!

---

viết theo yêu cầu của Emily Dao Tran,
và xem như món quà tinh thần mừng sinh nhật chị.


Saturday, January 5, 2013

Cà phê cuối


* cho Cel, cho ngày hôm nay


Mưa rơi ngoài khung kính
Góc quán quen ta ngồi
Gần bên nhau đến thế
Sao chỉ thấy xa xôi?

Tiếng nhạc buồn hiu hắt
Như một lời chia tay
Thay mọi điều chưa nói
Thay cả tiếng thở dài

Anh nhìn về bên trái
Lục tìm ký ức xưa
Em nhìn về bên phải
Phía ngoài những giọt mưa...

Cũng chốn này năm tháng
Ta nối dài yêu thương
Giờ chỉ như cuối phố
Hai ta: khách qua đường

Bao nhiêu là yêu dấu
Sẽ chỉ còn trong mơ?
Anh trao người thương mến
Em giữ nỗi mong chờ

Tấm thiệp hồng anh giấu
Trong bàn tay u buồn
Em mỉm cười khẽ nhắc
"Cuối cùng, đến lúc buông...!"

Bao nhiêu là ngọt - đắng
Gửi lại ngày hôm qua
Sau tách cà phê cuối
Ta mãi thành lạ xa

Sau tách cà phê cuối
Ta đi về không nhau
Vỡ tan rồi câu hát
"Dẫu áo xưa có nhàu..."

...


Thursday, December 27, 2012

Little heart


trái tim em nhỏ bé 
chỉ chứa một người thương 
duy nhất một hình bóng
trong từng mỗi quãng đường 
thương sẽ thương như thể 
người là cả thiên đường 

trái tim em nhỏ bé 
nên không chứa hận sầu 
chỉ những điều đáng nhớ 
chỉ những niềm vui sâu 
không giữ lời gian dối 
không giữ những úa nhàu 

trái tim em nhỏ bé 
nhưng chẳng hề hẹp hòi 
đủ thứ tha hết thảy 
mọi nỗi niềm chơi vơi 
đủ bao dung ôm lấy 
những yêu thương quanh đời 

trái tim em nhỏ bé 
nên chỉ mình em thôi 
biết điều gì cần giữ 
mang theo đến suốt đời! 

...

(27/12/12,
tặng Zenda, từ đoạn chat chiều nay.)

Friday, October 12, 2012

Cho Áp



Bạn cưới. Nhiều phức cảm không diễn đạt thành lời suốt hôm kia và hôm qua đã được nén lại, nay thấy đến lúc cần được viết ra. Cho bạn. Mượn sáo ngữ mà thành thực xem như thêm một món quà, mừng bạn bắt đầu những bước chân đầu tiên về phía cuộc đời mới với một bờ vai bạn đã chọn đồng hành. 

Thương lắm, khi nhìn thấy bạn hạnh phúc và rạng rỡ trong ngày đáng nhớ đời mình. Quà cáp, lời chúc tụng - cũng chỉ là hình thức, như góp thêm hoa đẹp cho ngày vui. Còn những điều thật tâm, tôi - chúng tôi giữ ở trong lòng, nhưng chắc đủ để bạn cảm thấy. 

Bạn thân như của hiếm, chúng ta may mắn khi có nhau - đúng nghĩa đẹp đẽ, chứ không phải chỉ một danh xưng khoa trương và trống rỗng. Những nụ cười ấm vô tư trao tặng khi kề bên - vô hình, nhưng thấu hiểu. Bao lần quan tâm, bao bận sẻ chia đã cùng với nhau trong suốt một quãng dài. Những niềm vui, những hiểu lầm, những gần gũi, những xa cách - cũng đã qua hết. Còn lại, vẫn là những ngón tay chung một bàn tay. 

Dẫu từ nay có thể sẽ khác. Nhưng tôi vẫn tin, rất tin, bạn theo chồng nhưng không bỏ cuộc chơi. Vì, lại là một may mắn khác, khi chồng bạn cũng đã trở thành bạn của chúng tôi, tự bao giờ. Và còn hơn hết, vì tôi biết bạn là thế nào, và hiểu Áp của chúng tôi là thế nào. 

Ngón tay Áp đã đeo lên chiếc nhẫn ràng buộc của yêu thương. Một nếp nhà nhỏ lại vừa khởi lên hy vọng - không mong là mãi mãi, chỉ cần luôn bình yên và toại nguyện. Chúng tôi cầu chúc cho bạn đơn giản như thế. 

...

Ngày mai là không thể đoán được. Chỉ mong vẫn còn tiếp tục được dự phần trong bất kể hạnh phúc nào của nhau, như bây giờ.

...


Sunday, March 25, 2012

Hai mươi lăm tháng Ba


Hai mươi lăm tháng Ba. Lại không biết nói gì, nhưng vẫn muốn viết, cho người đàn ông đã không còn là trẻ con, của chúng tôi.

Không còn là trẻ con, vì bạn đã biết hoạch định tương lai chính mình, và can đảm thực hiện. Không còn là trẻ con, vì bạn đã dám đối diện với thất bại, mất mát, và nhất là, biết yêu thương nhiều hơn. Không còn là trẻ con, vì bạn đang bắt đầu tự thân nỗ lực cho những gì mình tin, những gì mình mong đợi. Tự thân, đã là một sự mạnh mẽ đáng tôn trọng.

Không còn là trẻ con, nên viết cho bạn, còn khó chọn lời hơn trước đây. Chỉ là, mong vài dòng ngắn ngủi, cũng đủ sưởi lòng bạn trong hôm nay. Cho bạn biết là, có thể chúng ta đã dần tách mình về những khung trời riêng biệt, không còn gặp nhau đều đặn, cũng chẳng thể có mặt trong những khoảng vui buồn của nhau nữa, nhưng, thương mến là không bao giờ khác. 

Với tôi, hay các ngón còn lại cũng thế. Vì chúng ta chung một bàn tay.

Chúng tôi không còn bên cạnh, để trả cho bạn thứ vốn hoàn toàn thuộc về bạn: Lòng tự tin. Tự tin chấp nhận mọi may rủi, thành bại, được mất trên con đường mà bạn đã lựa chọn, và đang dấn bước. Vạn sự khởi đầu nan, nhưng đã gieo hạt và gắng công vun bồi, rồi sẽ nhận về quả ngọt. Sớm thôi, vì bạn có khả năng làm được điều đó. Nên, bạn phải tin, như chúng tôi tin ở bạn.

Và cũng đừng quên, dẫu có thế nào, thì vẫn luôn có những cánh cửa mở rộng để bạn tìm về. Dĩ nhiên cánh cửa thứ nhất là gia đình bạn. Cánh cửa thứ hai, sẽ là chúng tôi.

Tuổi mới, đường xa, chúc bạn bình an.

...

* hình sinh nhật bạn năm 2009, tại Một Thuở.



Friday, March 25, 2011

Cho người đàn ông trẻ con sinh ngày 25/03


Thực ra, rất khó viết cho một người đàn ông, dù đó là người đàn ông trẻ con đi chăng nữa. Và cũng không biết phải dành những lời kiểu gì để không quá ủy mị vớ vẩn, mà vẫn đủ hết thảy những điều nghĩ về và muốn nói, trong cái ngày bình thường với mọi người và ít nhiều đặc biệt với một người này. 

Nên, chỉ thế này thôi:

- Phải tự tin nhiều hơn nữa ở bản thân, và đừng từ bỏ những tham vọng của mình. 

- Hãy luôn lạc quan và đừng để bất kỳ cảm giác yếu đuối nào đánh gục.

- Cứ hồn nhiên vừa đủ và sống thật với bản thân, vì đó là điều mà mọi người luôn yêu quý.

Sinh nhật vui vẻ và một tuổi mới thật đáng nhớ nhé, người đàn ông trẻ con của 5F!

...



Wednesday, March 9, 2011

Ứa nước mắt vì thấy em gầy...


Tại VNG, tôi có hai tình yêu, gầy còn hơn cả chữ gầy, nhưng nghĩ về họ, chưa bao giờ tôi phải cất lời hát đó.

Vì một lẽ, cả hai vẫn tự tin với sự gầy của mình, và đủ bản lĩnh để qua từng mùa mưa giông gió cả. Chưa bao giờ phải lấy yếu nhược bản thân để cố nài một lời thương hay một sự dựa dẫm.

Nhưng thực tâm là hôm nay, khi miết tay lên bàn phím để gõ những dòng này, bỗng tôi thấy thành thật một nỗi thương đến chạnh lòng như thế. Đến ứa nước mắt.

Chỉ là vì, hai tình yêu của tôi, theo một cách nào đó, hạnh phúc vẫn chưa vẹn tròn.

Một người, cứ thử thách trái tim, buông cho tận cùng tình cảm mình, rồi đớn đau vỡ vụn. Rồi lại góp nhặt từng mảnh tâm tư, cho bàn tay có cơ hội tìm lại một bàn tay, yêu thương lần nữa. Nhưng những vết hằn vẫn còn đó, ẩn kín bên trong, không ai nhận thấy. Một chút chông chênh, đôi ba hoài nghi nhen nhóm, cũng lại làm cơn đau gọi dậy, như vết thương gặp cơn trở trời. Khổ bởi tính đa đoan, ngay trong cuộc vui cũng nghĩ điều ly biệt, nên mãi cứ lao đao với tình.

Một người, lại bao bọc bản thân bằng những giả vờ mạnh mẽ, bằng những cố cười tràn như đang viên mãn, vô lo. Nhưng đáy mắt sâu thẳm muộn phiền, hằng đêm vẫn có nhiều khi ủ tóc mình trong tiếc, nhớ. Vì yêu nên vất vả, mà đời thì dường thiếu bao dung, nên cứ hoài đi tìm một yêu thương như chưa từng. Chưa từng có bắt đầu, hay kết thúc. Và cố tin là bao nhiêu trìu mến, ân cần vẫn còn dìu dặt ngoài kia.

Riêng tư vẫn còn nhiều nỗi. Nụ cười cũng đã thưa thớt theo tuổi dày hơn.

Mà tôi thì không, chưa khi nào, thích điều đó.

8/3, tôi để mình được một lúc làm kẻ-thương-hại-thật-thà, dù biết là, cả hai tình yêu của tôi không ưa kiểu-này bao giờ. Chỉ xin, được hôm nay, nói cho kỳ hết những gì tôi nghĩ, tôi lo, và tôi mong. Mong sớm thấy được những điệu cười lấp lánh, những rộn ràng vui khi hạnh phúc lại đầy, những ánh mắt hấp háy bình an. Mong vậy thôi!

Cũng xem như, là lời tận đáy lòng chúc cho hai tình yêu nhân ngày mà một nửa thế giới dành tặng cho một nửa còn lại.


SG, 8/3/2011

 ... 

* Tặng Zenda & Helen
** Bài tham dự cuộc thi viết mừng 8/3 - VNG

Wednesday, July 21, 2010

21/07/2010


Có những người, nghĩ đến thôi là thấy thương lắm, rất thật lòng! 

Nói mày đó, kưng ạ!

Biết nhau xa lắc, chơi với nhau cả chục năm hơn, thân nhau cũng cỡ đó, lần đầu tiên viết cho mày. Chỉ vì đơn giản, hôm nay là sinh nhật mày.

Năm ngoái, chả hiểu điên đến độ nào, mà tao để lỡ mất sinh nhật mày đến... đúng 1 tháng. Chẳng một lời chúc tụng, không một món quà. Dù biết, tụi mình gặp nhau hàng tuần, cái đó còn quý hơn là những lễ nghi kiểu cách. Nhưng thế, với tao, vẫn là một tội lỗi, nỗi dằn vặt thê thảm. Nhất là khi, mày không hề một lời oán trách.

Mấy ngày này, đầu óc tao quay cuồng, tinh thần cứ đờ đẫn, may sao, kịp chuẩn bị cho mày một món quà nhỏ. Tao không muốn mình cứ đổ lỗi cho cuộc sống xô bồ ăn mòn trí nhớ mãi.

Tối nay chỉ là gặp nhau, cafe, cắt bánh, thổi nến, tặng quà - nghe sực mùi xã giao, nhưng mong mày không quá chấp nhặt (dù tao biết mày không thế bao giờ!). Chính yếu nhất, vẫn là tụ họp đúng ngày, những món quà bé bé nhưng tình cảm thì to to xem như cho mày thêm một chút may mắn khi sang tuổi mới.

Mày có cái bản lĩnh riêng, sự tự tin riêng và sự giỏi giang riêng mà chưa chắc người khác thấy được. Nên, tao chỉ chúc mày duy trì được những ưu điểm đó. 

Nhìn mày, người ta chỉ thấy một nhỏ V. năng động, hòa đồng, chịu chơi. Cái gì cũng vui được, cái gì cũng hết mình được. Trông mạnh mẽ lắm! Nhưng dẫu sao, Gà Mập của tao vẫn là con gái, vẫn có những yếu đuối con gái, thế nên, vẫn cần được yêu thương, che chở. Nên, cũng đừng mê mải rong chơi quá, nhé kưng! Có bình yên được, thì nên dừng mình. Mong mày sớm bình yên.

Mày vẫn đang làm rất tốt việc mặc kệ miệng đời chê - khen, nhưng tao vẫn chúc mày cứ "hiên ngang" thế. Vì em là chính em - cứ là mày, mà rạng ngời, mà phơi phới, mà sống tràn những khoảng hân hoan như đã từng. Nhé?!

Vẫn nhớ hoài là rất rất nhiều người, không hiểu vì sao tụi mình lại có thể chơi được với nhau, đặc biệt là tao với mày. Tao cũng không rõ ràng lắm, nhưng ngẫm ra, chắc là duyên.

Từng nhiều lần, tụi mình hay suy nghĩ là mấy năm nữa tụi mình sẽ thế nào, tình cảm có còn được như lúc này; nhưng, mày thấy đấy, đã qua cả chục năm rồi, vẫn có mặt trong sinh nhật nhau, gặp gỡ mỗi tuần, chia sẻ khi cần và luôn biết nhau đang như thế nào. Ở bên nhau luôn thoải mái nhất, không câu nệ, nghĩ ngợi, tính toán. Vậy là đủ để mừng lòng, nhỉ?!

Tao từng nói với mày, có những người sinh ra chỉ để làm bạn, nên lũ 5F mình chả thể yêu đương nhăng nhít lẫn nhau. Nhưng là bạn thế này, đã là đẹp lắm. Thương lắm!

Nên tao sẽ không yêu mày, chỉ cứ thương mày thế này thôi!

Lẫn thẩn nên viết dông dài, mày có rảnh thì đọc từ đầu đến cuối, không thì lướt qua hết, kéo xuống và đọc câu cuối dưới đây thôi:

Chúc mừng sinh nhật! 


Thursday, August 20, 2009

Không đề cho nụ cười


Ai đó hay đề cao giá trị niềm vui đích thực của những giọt nước mắt, riêng tôi vẫn yêu quý những nụ cười. Sự lan tỏa ấm áp của một nụ cười đúng nghĩa luôn là mông mênh, như một cơn thủy triều dễ dàng cuốn theo bờ bãi óng ánh chiều tà. Một nụ cười đúng nghĩa sẽ tạo được gió, thổi tan những u hoài quẩn quanh.

Và với tôi, nụ cười còn là ngôn ngữ đặc biệt của sự tự tin. Sự tự tin không cần khuếch trương bằng những xa hoa bóng bẩy bề ngoài, hay những lời chớp bể mưa nguồn, chỉ là một nụ cười thôi, mà thể hiện hết thảy: độ sâu tâm hồn, độ dày của yêu thương và lòng tin chính mình.

Nụ cười mỗi người mỗi khác, vì mỗi người có một kiểu tự tin riêng. Nhưng tôi thích nhất kiểu nụ cười, không chỉ phác họa chân dung sự tự tin của chủ nhân, mà còn có thể trao gửi, khơi gợi những nụ cười khác hòa cùng.

Nụ cười mỗi lúc mỗi khác, vì không phải lúc nào tự tin cũng yên vị nơi trái tim người. Có những lúc nụ cười đi vắng, để hoài nhớ cho những thân quen. Có những lúc nụ cười phải gắng gượng vờ như vẫn là sự tự tin muôn thuở, dẫu lòng đang hanh hao. Những khi như thế, tôi lại thấy nhớ những nụ cười mà mình yêu quý, nhớ sự tự tin không cần nói bằng lời ấy khôn sao kể xiết - dù là những nụ cười chính mình, hay nụ cười của bè bạn dấu yêu.

...

Mỗi ngày đi qua, tôi lại lầm lũi tự mình góp nhặt những nụ cười xung quanh. Những nụ cười hoa nhựa lồng tủ kính, tôi gom lại, chất đống, đốt cho tàn tro. Những nụ cười hồn nhiên, tôi nâng niu cất vào một góc, giữ gìn và hoài niệm. Những nụ cười tự tin tôi yêu quý, thì tôi để riêng ở đó, nơi dễ nhận biết, để lâu lâu tôi ngắm nhìn. Ngắm nhìn, để nhắc mình, biết cười đúng nghĩa, dù trải mấy mùa bão giông, hay qua những tháng ngày dài bờ môi chỉ nhếch lên lặng lẽ, hoặc buông lơi mấy lời đắng lòng.

...

Chủ nhân của những nụ cười tôi yêu quý, tôi ưu ái để dành sự dõi theo tận tụy, sự chia sẻ dù lặng thầm, và niềm hy vọng luôn xanh màu cỏ xuân: Mong cho luôn giữ được những nụ cười đó, sự tự tin tỏa sáng khi hoa nở trên môi.

Dù biết là ai rồi cũng qua những phai phôi, trải những va vấp, và không hiếm khi làm bạn tâm giao của những đêm trắng chiêm bao, với cơn mưa nước mắt cứ về như tháng Bảy mùa Ngâu. Nhưng, không hiểu sao, tôi vẫn giữ niềm tin đặc biệt với những người sở hữu nụ cười đúng nghĩa tôi luôn mến yêu, sự tự tin của họ đủ để họ bước qua, và tiếp tục vững bước đường mình đằng đẵng, với nụ cười, không bao giờ lãng quên.

...

Wednesday, March 25, 2009

25/03 - Entry mừng sinh nhật bạn



Hãy tự tin nhiều hơn ở bản thân mình - và bất chấp niềm tin có căn cứ hay không. Sống một cách thoải mái nhất và luôn biết cách thay đổi khẩu vị cuộc sống để sớm dứt hẳn những cơn đau oằn của Hội chứng bi quan thất thường. Luôn tự biết mình đang ở đâu, làm gì và chờ đợi điều gì. Nuôi hy vọng trên những vùng trọc tâm thức đang đầy rẫy cỏ dại chán nản. Một khi như thế, thì dù có chết dí nơi cách xa văn minh thường nhật của nhân loại suốt 2 tháng ròng - hay đại loại thế - thì cũng không có gì quá là khó thở. Hay gây trở ngại cho một tương lai tốt đẹp hơn hẳn mà bản thân xứng đáng, và sẽ sớm tìm thấy.


Vậy nhé, bấy nhiêu lời, chúc mừng sinh nhật thật vui vẻ, Út à!


(Cũng đang hay tự thủ thỉ những lời này với chính mình)


Monday, March 9, 2009

Entry for chị và 8/3



Hình minh họa: ChiccaNeko @ deviantart.com

Trên chuyến xe buýt Mai Linh trung chuyển ra xa cảng, cho chuyến về quê vội vã ăn cưới đứa bạn thân, tôi tình cờ gặp lại chị. Mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt vẫn sáng duyên, tinh tươm sức sống. Chị là nhân viên bán vé trên xe.

Hơn 1 năm mới gặp lại, tôi vẫn giữ nguyên những trí nhớ ngắn ngủi về chị - vui vẻ, hay cười và trẻ hơn cái tuổi thực của mình. Những ngày cùng hợp tác làm việc trong group của OSV, ít nhiều, cho tôi những thiện cảm với chị. Vẫn nhớ như in những sẻ chia chuyện yêu đương trắc trở, những ước mơ và nỗ lực, hy vọng một cuộc sống tươi tắn hơn những gì chị đã từng. Vậy mà, sau hơn 1 năm gặp lại, tôi có cảm tưởng chị vẫn không những không bước thêm 1 bước nào về phía ngày mai, mà dường như càng lùi sâu về mùa cũ. Chị có nét nhẹ nhàng của những người ngỡ đã qua hết lận đận, mà cố mãi rồi vẫn chưa thấy bình yên. Công việc vẫn tuềnh toàng, chưa có ước mơ nào được chạm tới. Mối tình đã ngót ngét gần chục năm trời, vẫn chưa kết trái an lành. Rồi liên tiếp gặp những mất mát, xui rủi; tất cả tạo nên cho chị một lớp vỏ bọc mơ hồ, nhìn thấy lặng lẽ và xót xa. Gương mặt vẫn căng tràn, nhưng có gì đó không tròn vẹn. Tôi đột nhiên dâng nên nổi thương cảm không sao kể xiết khi nghe chị tâm sự, và vất vả lắm để cố ngăn mình kẻo lại làm chị phiền lòng vì ánh nhìn xa xót của tôi.

Phụ nữ như chị cũng nhiều. Chỉ duyên và vì thiếu duyên thôi mà phải lận đận nhiều thứ cả đời. Thấy có gì đó tiêng tiếc.

...

Ngày 8/3 - ngày tôn vinh phụ nữ. Chỉ mong mỏi duy nhất và giản đơn thôi, chị, hay tất cả những người phụ nữ khác, sẽ không còn vương mang với lận đận, hạnh phúc thực sự với mỗi ngày đi qua trong cuộc sống này.

...

Tuesday, January 6, 2009

Vấn đề của Ruby


Cánh cửa gỗ nâu sẫm thơm mùi mùa xuân vừa mở ra, thoáng nghe tiếng cười nhè nhẹ mà ngân nga của Mẹ lan theo gió, Ruby chạy ùa xuống các bậc thang, nhanh như một chú sóc nhỏ. Chú sóc nhỏ quấn mình trong chiếc váy kẻ tinh tươm, với đôi má phúng phính hương caramel, ào đến ôm chân người Mẹ vừa về đến nhà. Mắt ngân ngấn, đôi môi nhỏ chúm chím tự nhiên òa lên tiếng thút thít.

Người Mẹ ngồi ngay xuống nơi thềm cửa, ôm lấy Ruby, nâng gương mặt bé xinh đang bắt đầu nhòe nhoẹt nước mắt và lo lắng hỏi:

- Sao thế này con yêu? Ruby của mẹ sao lại khóc thế này? Có chuyện gì thế con?

Những tiếng nói nũng nịu có phần tức tưởi vang lên:

- Hix hix, mẹ ơi, ngày mai lớp tổ chức buổi dã ngoại, con rất muốn được đi chơi cùng các bạn!

- Hôm trước con đã mang giấy báo của cô giáo về cho bố mẹ xem rồi mà. Và cả bố và mẹ đều đồng ý cho con đi chơi cùng các bạn còn gì?!

- Nhưng mà, bây giờ con hông muốn đi nữa. Vì, có bạn Dery đi cùng nữa! Bạn Dery ấy, mẹ nhớ không, cái tay đã bắt nạt con và dám méc cô giáo những điều không đúng về con ấy! Con ghét bạn đó, con không muốn đi chơi cùng mà có mặt bạn đó đâu! Nhưng mà nếu con bỏ lỡ chuyến đi chơi lần này, thì tiếc quá! Hix hix...

- Vậy là con gái yêu của mẹ đang lưỡng lự đúng không?

- Dạ! - Đôi mắt hấp háy vẫn còn lung ling mấy giọt sương muộn.

- Này nhé, mẹ sẽ hỏi con thế này... Con đi chơi, ngoài bạn Dery ra, còn có ai nữa nè?

- Dạ, có tất cả các bạn khác! Có Jenny, Katie, Henry, Samy... nhìu nhìu lắm mẹ ạ!

- Uhm. Vậy con đi chơi để cho ai vui?

- Dạ con vui! Mấy bạn con vui! Cô giáo chắc cũng vui! Cả lớp đều vui!

- Vậy nếu con không đi, ai sẽ buồn?

- Con buồn! Mấy bạn thân con chắc cũng buồn?!

- Vậy nếu con đi, bạn Dery có vui không? Còn nếu con không đi, bạn Dery có buồn không?

- Dạ, ... không! - Ruby rụt rè nhìn mẹ.

- Vậy thì, tại sao con lại phải giam mình ở nhà, lãng phí một ngày đi chơi tuyệt diệu cùng những người bạn thân thiết - chỉ vì, con không thích bạn Dery? Điều đó, có làm cho con, bạn bè con vui không???

Ruby ra chiều nghĩ ngợi lung lắm. Rồi cô bé rướn người lên, hôn nhẹ lên má mẹ mình. Con sóc nhỏ trong bộ váy kẻ lại ào đi như cơn gió. Lên đến bậc cầu thang nơi cửa phòng mình, Ruby mới quay lại và thỏ thẻ:

- Con biết rồi!

Người Mẹ mỉm cười trìu mến.

...

Bước vào gian bếp tường ốp gạch men trắng. Người Mẹ nhấc máy điện thoại lên, và cất tiếng:

"Ừ mấy bồ hả, mai mình sẽ đi pinic cùng mọi người. Dù sao thì, có lão Albert ở đấy không cũng đâu là vấn đề đúng không nè?! Miễn tụi mình vui với nhau là được rồi! Phải thế!"

...

Tuesday, December 9, 2008

Ghi nhận về việc ăn cưới bạn Luberin


Tối qua ăn cưới bạn Luberin. Rất vui, và có một vài cái gọi là ghi nhận hay cảm nhận (đại loại thế) như thế này:

Về bữa tiệc cưới:

- Chiện ăn uốn thì rất chi là ngon miệng (đến nổi bạn Jera phải lết từ bàn mình qua bàn mấy mĩ nhơn để ăn ké ấy mà!)

- Chiện rượu chè thì rất chi là bê bết nhá, hôm qua bạn Jera ún đến cả chục ly bia không đáy (nói ko đáy là vì mới ún hết nhìn lại đã đầy ly, má ơi! +_+), hậu quả là bủi tối dzìa nhà rất chi là nhức đầu và... ngủ rất ngon! hehe...

- Chiện cô dzâu - chú rể (hem cóa làm bể bình bông!): 2 người rất chi là dziên dzáng và đẹp đôi. Jera có lời ngợi khen đến bạn Luberin là, dù đám cưới nhưng vẫn giữ được phong độ bịn (khi phán 1 câu khen tặng rất chi hồn nhiên là: ui chao, hum nay ai cũng đẹp và... ngựa hết á! _ _!). Đồng thời, nể bạn ghê khi có thể giữa đêm khuya khoắt vẫn có thể vik entry với giọng điệu rất chi là nham nhở! Nhưng nói chung, bạn Luberin giỏi thế, bịn thế, nên chắc chắc sẽ hạnh phúc và thiệt hạnh phúc! Nhỉ?!

Về những người dự tiệc cưới:

- Nhan sắc: dzô cùng ngỡ ngàng với vẻ đẹp mỹ miều (hậu tút tát) của mấy quý cô OC mình! Ai cũng đệp, ai cũng sjnh, nhưng về mức độ "effect" ám ảnh Jera tui nhứt là 3 bạn sau: bạn Còi dzàng chóe lóe (nó ỉ nó có chồng nên mần thía lào cũng hem ai dzám í kín! +_+), bạn Tụt tím sân si (có cái danh xưng nài là vì bạn í ăn vận thì thục nữ đoan trang, mà mở mồm là nói toàn chiện biến thái và ham hố thấy ớn. Bạn nhá, lúc nì bịn lắm òi đấy nhá!) và bạn Ù "lây đi" (công nhận, nhìn quới bà thiệt! Hết hồn :D)

- Mức độ bịn: Cũng tàm tạm, vì có lẽ bị bó mình trong khuôn khổ nhà hàng Công-ti-nen-tan rất chi lịch sự và soang chọng, nên cũng hem dzám biến tướng nhìu! Nhưng dzẫn dzui, và rất phỉ! Thêm cái, là bị chia cắt bàn nam bàn nữ, nên không kích hoạt được hết bản chất phong phú và văn há Phỉ. Haizz... Tiếc jì đâu!

- Về chiện "tự sướng": bạn Jera là bạn Jera giận lắm đấy nhá! Hok thể "sướng" được gì hết, chả thoả mãn jì cả! Nhìn đi nhìn lại, cố gắng moi móc mới thấy được cái mẹt mình chính ình ở vài tấm hình loe ngoe... Chán! :(

Túm quần lại là đánh giá thế này: Vui! Chúc bạn Luberin hạnh phúc ngàn năm lun nhá!

Thêm một cặp đôi có happy ending...