Showing posts with label emptytime. Show all posts
Showing posts with label emptytime. Show all posts

Friday, March 27, 2020

Phố thôi hát tình ca


5.30pm, tự cho mình đoạn nghỉ ngắn giữa mớ task chất chồng work from home, tôi xuống nhà nhận ly trà vải lài order từ grab food. 

Sắp tan hết chiều, nhưng ko hiểu vì đâu, bóng nắng màu mật ong vẫn còn vấn vít vương vãi trong con hẻm nhỏ. Từ một gian nhà hàng xóm, ai đó đang xem (lại?) clip Don Nguyễn nhép theo trích đoạn vở 'Hợp đồng mãnh thú', vừa đúng đoạn cuối khi tiếng nhạc intro day dứt của 'Tình ca phố' vang lên, sau đó giọng Đức Tuấn nối vào. Tôi như đột ngột bị nhấn nút pause, sững người, tim hẫng đi một nhịp. 

Đã quá lâu tôi chưa nghe bài hát này. Đã quá lâu. 

Tôi lên nhà và tiếp tục công việc dở dang. Nhưng thay vì playlist nhạc BTS dùng để buff năng lượng, tôi lại repeat bài này suốt 2 tiếng đồng hồ sau đó, bỏ mặc mình chìm vào những ngày tháng cũ.

Những tháng ngày rất cũ. 

Tự dưng muốn được ngồi ở một góc quán quen, ngắm Saigon, nhìn mưa nắng hai mùa vẫn qua. Muốn hẹn thêm nơi phố lớn với những yêu dấu đã từng. Muốn gặp lại mình của quãng đời xanh như lá. 

... 

Hiển nhiên, giữa thực tại phũ phàng lúc này, có lẽ, phố đã chẳng còn tâm sức đâu mà hát tình ca. 

... 

(Saigon, 
27/03/2020.)


Saturday, March 21, 2020

Những ngày này


(c) photo by smwallday.

Những ngày này, 
Chỉ muốn lặng yên như một thân cây 
Rễ chôn sâu vào nếp nhà êm ấm 
Rũ lá tham sân, khẽ lay thật chậm 
Sáng mở lòng đón nắng, tối khép cành chiêm bao. 

Những ngày này, 
Khoảng trời mỗi người chợt bé tựa cái ao 
Còn ta mỏng manh như loài cá nhỏ 
Phiền muộn rêu rong, bóng chiều ráng đỏ 
Quẩn quanh nơi đáy nước, sợ ngoài kia miên trường. 

Những ngày này, 
Đôi khi ước mình là một giọt sương 
Cứ thế tan đi trong ánh ngày đang tới 
Chẳng còn thiết tha, chẳng còn trông đợi 
Nhân sinh vốn khổ đoản, số mệnh thì vô thường. 

Những ngày này, 
Nhìn đâu đâu cũng thấy ưu thương... 

...

(Saigon, 
Tháng Ba, Hai Không Hai Mươi.) 


Tuesday, December 31, 2019

2019 - A Year of Survival


Ngày cuối cùng của năm, tôi lướt instagram và xem lại những khoảnh khắc chính mình. Đi qua từng tháng, nhặt nhạnh từng hồi ức rời rạc, chắp vá từng mẩu chuyện dở dang... ngồi thu xếp lại, ghép thành bức tranh 2019. Bức tranh mà tôi sẽ đặt tên, giống hệt như tiêu đề bài viết tháng Bảy, là Sống Sót. 

... 

Thú thật là đến tận thời điểm này, tôi vẫn chưa tin được rằng mình đã sống sót, đã sắp lê thân qua hết những ngày tháng vật vờ vô vọng của năm đầu đại hạn năm cuối tam tai. Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là dễ dàng. Chưa bao giờ, tôi thấu hiểu trọn vẹn câu nói đó như ở 2019 này. 

Chưa bao giờ, tôi nghĩ nhiều về cái chết đến mức hoài nghi về hiện sinh. Chưa bao giờ, tôi thấy tín niệm về hy vọng thực ra chỉ là một cách xảo ngôn của tuyệt vọng. Chưa bao giờ, việc thức dậy và hít thở mỗi ngày, đôi khi, lại khó khăn vô cùng tận... 

Vậy mà, cũng đã sắp lê thân qua hết. Vậy mà, cũng mở được một khe cửa hẹp vào 2020.

... 

Trong vô vàn mảng tối của bức tranh, đâu đó, diệu kỳ thay, vẫn sáng lên đôi ba màu sắc khác. Nhìn lại, mới bất giác nhận ra, hóa ra, tôi đã không ngừng cố gắng yêu thương chính mình, ngay cả khi ngỡ rằng đã buông bỏ. Hóa ra, tôi đã nỗ lực để gìn giữ cho bản thân những vệt màu của gia đình, của tình thân, của bạn hữu... dù lắm lúc vẫn thấy mình cô đơn đến cô độc. 

Có lẽ, vịn vào đó mà tôi đứng dậy, nương theo đó mà tôi ngược đường đi lên khỏi đáy vực sâu. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, ít nhất, còn được vài đoạn dấu nhớ ghi khắc nơi tim mình. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, tạm xem như học xong bài học về sống sót. Xét đến cùng, đơn giản chỉ là yêu thương bản thân và gìn giữ những chân giá trị đã xác tín của chính mình. 

... 

Cám ơn, và tạm biệt 2019. 
Xin chào, 2020! 

(Saigon, 
31/12/2019.) 


Friday, December 13, 2019

Có những ngày (dark version)


(c) photo by @salvadormaliii

Có những ngày buồn từ sớm tinh mơ 
Mớ mắt ra muộn phiền đã ở đó 
Vội vã vòng xe xuống đường, 
chạy hướng nào cũng gặp đèn đỏ 
mà tâm trí mình thì xám đen. 

Có những ngày 
loay hoay giữa muôn vạn tiếng còi, kèn 
nhiều khi lại thấy mình chết lặng 
Biết sống sao cho đặng 
một kiếp người rối ren? 

Có những ngày 
ngày cũng như đêm 
nhìn quanh chỉ toàn bóng tối 
Kẻ vô đạo, làm thế nào mà rửa tội? 
Lấy ai thắp nến lòng mình? 

Có những ngày 
chẳng tha thiết bình minh 
Chỉ muốn chìm trong mộng cảnh 
nương nhờ giấc mơ cất cánh 
bay tới miền vãng sinh... 

Có những ngày 
kẻ thù lớn nhất là bản thân mình... 

...

(Saigon, 
những ngày buồn cuối năm.)

Wednesday, August 21, 2019

Chỉ mình tôi


Chỉ mình tôi ở đây 
Giữa tháng ngày đã cũ 
Mặc cuộc đời vần vũ 
Mặc lòng người đổi thay 


Chỉ mình tôi ở đây 
Nơi đáy sầu quạnh quẽ 
Chạm tim mình thật khẽ 
Cố tin còn ngày mai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Trong cơn mê quá dài 
Tuổi đời đương ngắn lại 
Tóc người tựa nắng phai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Bên mộ phần cỏ dại 
Hy vọng nào đi mãi 
Ước vọng nào xa bay... 

... 

(Saigon, 
những ngày cuối tháng Tám, 
Hai Không Mười Chín.)


Thursday, July 25, 2019

Sống sót


Tôi đã, đang đi qua những ngày xám. Những ngày trống rỗng, bế tắc, và tuyệt vọng. Những ngày mà tôi định danh - The hardest time of my life.

Dĩ nhiên, không phải lần đầu tôi đi qua những ngày xám. Nhưng, tôi chưa từng nghĩ nó có thể kéo dài gần như vô tận thế này. Bất chấp mọi nỗ lực tự cân bằng - buông thả mình trong những cơn vui tạm, nương náu mình bên cạnh những thiết thân - thứ năng lượng tiêu cực đầy u ám mỗi lúc lại càng phủ đầy, bám riết không tha. Đến mức, khi soi gương, đôi khi tôi chỉ thấy trước mắt là một vùng tối.

.

Tôi thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi. Một mình, lê bước nặng nhọc trên những bậc thang xoắn ốc dần tiến về hướng vực sâu.

Ở đó, thỉnh thoảng tôi cũng bắt gặp một vài cánh cửa hé mở như ban bố chút ân huệ gọi tên là Hy vọng, nhưng đằng sau chúng, một lần nữa, lại chỉ là Thất vọng. Dần dà, tôi quen với thất vọng đến mức hoài nghi và không còn thiết tha với hy vọng nữa. Dần dà, tôi chỉ biết cuộn mình trong vùng tối bản thân, ảo tưởng chờ đợi. Không phải đợi một thứ ánh sáng huyễn hoặc nào đó đủ sức đánh thức mình, mà là chờ kết cục.

Tôi tuyệt vọng đến mức không dám mở lời chia sẻ cùng bất kỳ ai, chỉ vì sợ thứ năng lượng tiêu cực đang cắn nuốt bản thân cũng sẽ ảnh hưởng đến người khác. Tôi tuyệt vọng đến mức lắm lúc phải nương nhờ mấy cái post tưởng như vô thưởng vô phạt trên facebook, trên instagram của chính mình để giải tỏa, để tự ngụy trang rằng tôi vẫn ổn, tôi đã cảm thấy nhẹ lòng...

.

Giữa những ngày xám, có lẽ do mental health gặp vấn đề nên kéo theo physical health cũng suy giảm nghiêm trọng. Tôi thường xuyên khó ngủ, hay vướng bệnh vặt, và thấy mình luôn trong trạng thái cạn kiệt energy. May mắn thay, ấy vậy mà tôi chưa từng nghĩ đến cái chết. Ước muốn thoát ly và mộng mị về một cuộc đời khác dẫu có khi trỗi dậy, nhưng sau hết, vẫn bị tôi đè nén vùi chôn vào mớ hỗn độn nội tại.

Giữa những ngày xám, tôi loay hoay nỗ lực rồi rã rời vô lực, rồi muốn bỏ mặc hết thảy. Nhưng ở đâu đó thẳm sâu đáy lòng mình, chút ánh sáng yếu ớt của niềm tin, rằng "Mọi việc rồi sẽ qua", vẫn tồn tại như phép lạ. Cho tôi bám víu, cho tôi tựa nương, mà cố sống sót.

.

Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Nhưng thật may, tôi vẫn sống sót. Still alive. Vẫn tiếp tục mở từng cánh cửa dù thôi nuôi ảo vọng. Vẫn cố gìn giữ tia sáng mỏng manh của tín niệm và sự tự ủi an. Vẫn đường hoàng đối diện với tất cả những gì đã, đang, sẽ tới.

"Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới man trá này, kể cả những nỗi phiền muộn của chúng ta", không phải sao?

.

Nhưng thật may, dường như tôi đang bắt đầu nghe thấy những thanh âm của khởi vận, của tái sinh... phía sau một cánh cửa nào đó. Tôi sẽ sớm tìm được thôi, phải không tôi ơi?

...

(Viết cho những ngày xám
- mình tin rằng mình đã sắp vượt qua!)


Sunday, April 14, 2019

Có những ngày


Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Tựa vòm cây xanh mướt rì rào 
Là gió, là mưa, là nắng cháy 
Thì, cũng có làm sao? 

Phía trên cao vẫn bầu trời thăm thẳm 
Dưới chân mình vẫn mặt đất bao la 
Tàn đêm tối ngày mai vẫn lại tới 
Chỉ cần tim luôn có một mái nhà 

Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Ta quay về an trú trong ta 
Mặc buồn, mặc vui, mặc đau đớn 
Sống từng phút giây thật thà...

...

* nhạc nền khi viết: A song for Sweden - Jonna Jinton


Friday, March 15, 2019

Nhạy cảm và Điên rồ


2:15 am, khó ngủ, tôi mở một playlist hòa tấu piano, rồi bỗng nhiên thấy nhớ da diết, những dòng viết đa cảm của bạn hữu, và chính mình.

...

Tôi ghé thăm blog của hai đứa bạn, hai trang luôn được tôi bookmark chỉn chu trong một folder gọi là 'The Dreamers' (cùng với một vài người khác nữa), dù xét ra, chắc duy tôi là kẻ nặng lòng mơ mộng nhất. Cũng đã một đoạn dài tôi không viết (không muốn, hay không biết phải viết gì?), nên tôi cũng tránh đọc blog họ. Bởi, hai người cũng là số ít trong những người mà bất kỳ khi nào tôi đọc những thứ họ viết, tôi luôn thấy mình được khơi lên niềm hứng khởi được type xuống từng câu chữ chảy ra từ tâm tư mình. Khuya nay đọc lại, vẫn nguyên cảm giác diệu kỳ đó, dù hiện tại chỉ có tôi đơn phương nhấm nháp từng con chữ, nhưng cứ như có họ, bạn tôi, ở đằng sau từng dòng text đơn sắc đang mỉm cười nhìn tôi, pha một tách trà ấm, khẽ vẫy tay mời tôi ngồi xuống cùng sẻ chia.

Ở đó có niềm vui, có nỗi buồn, có cả "sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này" - như tôi từng viết. Ở đó, có nguồn năng lượng tích cực của một người bạn đang tự thân hạnh phúc và không ngừng làm mình hạnh phúc hơn nữa, mỗi ngày. Ở đó, còn có những vệt màu bảng lảng hồi ức và nghĩ suy của một cánh chim trời, có lẽ, sẽ mãi neo trái tim mình trên từng cơn gió.

Dù là gì, tôi vẫn thấy mình được tựa nương. Nương chút ánh sáng từ góc ban công với những nụ hoa kiên cường nở muộn, để nhắc nhớ bản thân về tín niệm cuộc đời tươi đẹp. Nương chút nhạy cảm của một tâm hồn sâu sắc đầy hoài vọng, để có thêm đôi ba khoảng lặng học cách quay về đối diện sâu thẳm bên trong mình. Để rồi sau hết, trút bỏ đa sầu đa cảm trong từng dòng typing như thế này. Để rồi ngày mai, có thể đã nhẹ nhõm vừa đủ để mở lòng đón chờ ngày mới.

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

"Sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này. Nhưng đôi khi, với vài người, nó lại là cách để họ có thể sống, nhiều nhất với chính bản thân." Tôi không biết điều này có đúng với họ, hai người bạn ấy, hay chỉ riêng tôi. Nhưng tôi vẫn luôn biết ơn sự nhạy cảm và điên rồ của bản thân mình. Dù không ít lần, chúng đã cho tôi vài phen khốn đốn. 

Như ngày tháng này, quãng thời gian mà bản thân vốn giỏi định danh nhưng chẳng thể gọi tên. Quãng thời gian mà sự nhạy cảm có khi khiến tôi lạc lối, lại lắm lúc mang trả yêu thương và ủi an. Quãng thời gian mà vô số lần tôi mặc điên rồ dẫn dắt, tìm vui vội vàng rồi tàn cuộc bẽ bàng. Quãng thời gian mà dự cảm về ngày mai đôi khi lại đến vào lúc tôi không muốn đối diện nhất, và hiện tại thì cứ trôi qua kẽ tay. 

Nhưng dẫu thế nào, tôi vẫn ngụy trang cho mình sự nhẫn nại và nét hân hoan, bằng những câu positive quotes tự nói với chính mình. Bằng chút năng lượng nhặt nhạnh từ những đẹp đẽ nhỏ nhoi, từ cuộc gọi 9h sáng mỗi ngày, từ những gặp gỡ vô danh, từ những hẹn hò thân thuộc, từ một sở thích mới đậm chất... teenager, từ một thói quen dễ bị người mai mỉa. 

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

3:15 am, một tiếng đồng hồ cho những lảm nhảm không đầu không cuối, như thật lâu trước kia, như vẫn luôn vốn dĩ. 

Viết xong rồi, đi ngủ thôi. 

Mai lại là ngày mới.

...



Sunday, January 6, 2019

Một ngày nào đó


(c) artwork by Gao Xingjian

Một ngày nào đó ta trở lại
Phố đâu thể mãi phố hôm nào
Người đâu thể mãi người năm cũ
Nhân sinh vốn dĩ - trách đành sao?

Một ngày nào đó ta trở lại
Có chăng nhặt nhạnh cánh hoa tàn
Lặng lẽ rơi nơi miền ký ức
Gợi nỗi niềm xưa, giấc mộng tan...

Một ngày nào đó ta trở lại
Dẫu không thương hải cũng tang điền
Trần gian cuối nẻo về nương náu
Còn mơ chi nữa chút tiền duyên?

...

* nhạc nền khi viết: Hồng Nhan Xưa | 红颜旧


Tuesday, May 15, 2018

Những khoảng trống không thể lấp đầy


Nói chuyện với bạn, nhìn lại suốt mấy năm này, tự biết mình bất ổn. 

Năng lượng tinh thần suy giảm, sức chịu đựng ngày càng kém, dũng khí đối diện bản thân cũng mất dần đi. Ngụy tạo một lớp vỏ bọc "I'm still okay!", dù thực ra, chẳng okay chút nào. 

Vay mượn niềm vui chóng vánh, nuông chiều dục vọng nhất thời, sau hết, chỉ thấy mình chơi vơi. Sau hết, hoàn nguyên về không, lại thấy sâu ở bên trong vẫn còn đó những khoảng trống, mênh mông. 

Những khoảng trống chưa thể, và không thể lấp đầy...

(đang viết dang dở)


Tuesday, December 19, 2017

Thương nhớ Mười Hai


(c) photo by Celine Tran.

Saigon, nửa cuối Mười Hai, trời trở lạnh. Cận Giáng Sinh, có vẻ thời tiết chiều lòng, để người có cớ gần lại thêm với người. 

Nhạc Noel đã xập xình khắp chốn. Một số nơi, thậm chí, đã mở những bài ca xuân. Vài cuộc tình vừa chớm. Vài đôi lứa tân hôn. Mười Hai như mọi Mười Hai khác, diễn thật tròn vai mùa tìm ấm, mùa tìm thương. 

... 

Riêng tôi, Mười Hai này vẫn là Mười Hai cô lẻ. Sáng ra phố, vẫn phải tự choàng khăn, tự vòng tay ôm lấy mình ủ ấm. Đêm về nhà, đón mình là gió thốc trên đường, gió xộc cả vào phòng, vào tận cơn mơ lạnh buốt chiếu chăn. Có khi vẫn thấy tràn vui, một mình và mùa đông thành phố, nỗi buồn tuyệt đẹp. Có lúc lại chút bẽ bàng, cần ôm ai đó và ngủ vùi, khó đến vậy sao? 

Có cả những khoảng trống, trắng xóa. 

... 

Giữa những khoảng trống ấy, có hôm tình cờ, tôi bỗng nhớ em. Nhớ Mười Hai xưa cũ. Nhớ lần đầu tôi gặp em, tiếng em cười, giọng em nói, cách em hôn. Nhớ sự ngạc nhiên của tôi với chính mình, bởi nhận ra, mình vẫn có thể yêu, thật say mê, một lần nữa. Nhớ những đêm em mỏi mệt đến nhà sau quãng đường xa. Nhớ những sớm mai tôi theo em về tận con hẻm nhỏ. Nhớ cả lần cuối ta còn nhau. 

Chuyện mới năm ngoái, mà hồi tưởng lại, cứ ngỡ tự muôn kiếp nào. 

Nói cho sến nặng như thế, để khẳng định một thực tế: Khoảng cách hai chúng ta vốn đã thay đổi từ 'Có lẽ một ngày' trở thành 'Sẽ không bao giờ'. Nghĩa là, vô vọng. Nên, hoài vọng về em là điều mà tôi nghĩ bản thân phải luôn chối bỏ, phải bị lãng quên. 

Giống cái cách tôi xóa sạch tất cả những liên hệ đến em: số điện thoại, zalo, instagram, hình ảnh lưu trong máy... chặt đứt hết thảy những cây cầu nối về quá khứ của hai đứa. Nhưng rồi, trí nhớ phản chủ, đã nhắc tôi rằng: Có đôi ba con người, đôi ba đoạn đời - dẫu cực kỳ ngắn ngủi - vẫn hằn sâu vào ký ức, vào sinh mệnh. Và quên lãng chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Những cây cầu gãy đổ, nhưng còn có những con thuyền Tiếc Nuối, chở người ta sang bên bờ Nhớ Nhung. 

... 

Nửa cuối Mười Hai, năm cùng tháng tận. Có những thứ chỉ mới bắt đầu, đã dự báo kết thúc. Có những thứ vốn đã kết thúc, sao đớn đau vẫn như chưa bắt đầu? 

...


Wednesday, November 15, 2017

Lạc trôi


(c) photo by Kyle Thompson.


Tháng Mười quay cuồng lướt ngang thảng thốt, tôi quên đó là tháng của mình. Mười Một mở đầu bằng một chuyến đi unplanned với nhiều thứ unexpected, tôi tìm lại được chút vui. Giờ giữa Mười Một, khi những chênh chao tạm lắng, những mâu thuẫn nội tại được dọn dẹp gọn ghẽ trong tâm, tôi chợt thấy cần phải ngồi xuống và viết ra, một vài điều gì đó, cho riêng mình. 

...

Tôi đang lạc trôi. (Dĩ nhiên, cố ý dùng từ này cho trendy). Nhưng thực tế, không có khái niệm nào mô tả chuẩn xác đoạn thời gian hiện tại của tôi bằng nó. Trôi nổi vô định trên dòng thời gian mình, có lúc hạnh phúc tận hưởng, có khi lạc lõng đến tuyệt vọng. Nghe sao mông lung, nhưng may thay, tôi vẫn còn biết mình đang lạc trôi, chấp nhận nó, và tìm vui trong nó. 

Những ngày này, tôi mặc mình được "tùy tâm sở dục", tôi mặc mình sống cho mình nhiều hơn thường nhật. Tôi thức khuya, dậy trễ, ăn không giờ giấc, lang thang không chủ đích, đi đến những chỗ lạ lẫm trong thành phố, xem phim một mình, chat khuya với những thân quen, đẩy đưa với vài xa lạ, hẹn hò khi muốn vạ vật níu chút hơi người. Tôi vui vì một mình. Tôi buồn vì một mình. 

Những ngày này, tôi có thứ cảm giác tương tự như khi mình dập dềnh thả nổi trên mặt biển. Lững lờ. Nắng trên cao, bỏng rát. Nước dìm người, buốt lạnh. Gờn gợn cơn bất an. Dễ chịu một cách kỳ quặc. Thế giới im ắng, chỉ còn tiếng sóng ầm đục bên tai. Chỉ có mình và mình. Muốn được cứ bềnh bồng như thế đến bất tận. Nhưng vẫn đủ tỉnh táo biết là mình phải bật dậy, vào bờ. 

Tôi chờ thời điểm vào bờ của mình.

... 

Trong những ngày lạc trôi, thi thoảng, tôi lại vướng vào đâu đó, náu nương tạm bợ. 

Là em, những khoảng hân hoan bé mọn không thể lý giải. Đến tận thời điểm này, tôi vẫn không hiểu nổi quan hệ bọn mình. Tôi là gì với em? Em là gì với tôi? Ta là gì với nhau? Thế nhưng, tôi cũng chẳng nhọc công để tìm hiểu, hay định danh nó. Tôi chọn cách bằng lòng trong ngay lúc ấy, phút giây này. Tôi chọn cách khi cần thì cứ đi bên cạnh nhau hồn nhiên, bỗ bã. Tôi chọn cách khi nhớ thì cứ nhắn cho nhau vài dòng tin khi thành thật lúc bông đùa. Tôi chọn lưng chừng của bây giờ. (Buồn cười thay, một kẻ chán ghét sự không rõ ràng như tôi lại lựa chọn như thế.) 

Là mấy hành trình đã qua, dù ngắn dù dài, sau hết, Được vẫn nhiều hơn Mất. Là những niềm vui nho nhỏ mà quý giá tôi nhận về từ những xa lạ và cả những thiết thân. Là những tích lũy về mặt tinh thần, với tôi, quan trọng hơn mọi thứ, có được từ những vấp váp, tổn thương. Là tín niệm đầy tính lạc quan chưa bao giờ tôi ngừng nhắc mình.

...

(bỏ dang dở, không viết tiếp)



Tuesday, July 25, 2017

Counting down the days


(c) photo by beloved Luberin

Những ngày cuối 
tháng Bảy, 

Saigon qua hết mấy hôm giông gió thì trở lại với mưa nắng thất thường rất đỗi bình thường. Tự hỏi lòng mình đang vui hay buồn, mà không có câu trả lời. 

Có những thứ ngỡ vui, hóa ra nhợt nhạt vô chừng. Có những thứ tưởng buồn, thực tâm chỉ thấy mông lung. 

Nhìn quanh, thật nhiều tro xám. 

Thì thôi, cứ tiếp tục trong vùng xám riêng mình, counting down the days và đợi chờ tháng Tám. 

Tháng Tám, có kết thúc, nhưng nhiều hơn hết là bắt đầu. Mà có bắt đầu, là có hy vọng, không phải vậy sao? 

(Saigon, 25/07/17)


Tuesday, June 27, 2017

Thời gian vội vã


(c) photo by Giulio Musardo

thời gian vội vã trôi 
tháng năm nào ở lại 
người bỏ người xa mãi 
lòng nặng lòng nhớ ai 

cơn mê dài thật dài 
ta mơ hoài nông nổi 
dấu hôn làm nhức nhối 
trên ngực trần phai phôi 

cánh hoa mùa xa xôi 
rơi vào miền quá vãng 
bên trời một bóng nhạn 
xao xác lời tiếc thương 

ở phía cuối mù sương 
người chậm bàn chân bước 
trái tim đầy vết xước 
hằn ký ức thanh xuân 

trong cơn đau ngập ngừng 
ta cúi đầu xưng tội 
một nửa đời lạc lối 
một nửa đời vấn nghi 

thời gian vội vã đi 
qua hết ngày hết tháng 
hết năm buồn lãng đãng 
còn lại niềm dở dang... 

... 

(Saigon, những ngày đợi chờ... 
cuối tháng Sáu, Hai Không Mười Bảy.)


Sunday, April 2, 2017

Tháng Ba qua, tháng Tư tới


(c) photo by Joel Robinson

1. Hôm nay ngày đầu tháng Tư, Saigon mưa như bão nổi. Mưa ầm ào suốt từ trưa đến chiều tối, khu phố tôi ở hẻm nhỏ lại biến thành sông. Bị trói chân, tôi có cả ngày lơ mơ vật vờ trong căn phòng thuê bé mọn. Có khi nằm nghe mưa dội hòa cùng tiếng nhạc Trịnh lặng lẽ bay bay, có khi lại ngồi thật yên bên cửa sổ ôm laptop và tự lướt nhìn từng trang On this day mà thấy nhơ nhớ đâu đó những mảnh ký ức mơ hồ... 

Ngày đầu tháng Tư, những nói dối rất thật có lẽ sẽ đầy rẫy ngoài kia. Ai sẽ đùa ai một câu vô tâm nhưng thực ra hữu ý để xem thử người ta có vô tình?! Có trò đùa kết thành trái ngọt, có trò đùa khép bằng đắng cay. Lòng người vốn mong manh, nhiều lúc, mượn ngày nói dối để tìm nhau lại là "chơi dại", là lấy dao tự cứa tim mình. 

Tôi nhớ những ngày tháng Tư đã xa. 


2. Tháng Ba nhọc nhằn đi qua. Chưa bao giờ, kể từ quãng mông muội áng chừng cách đây bảy, tám năm, tôi lại có một tháng Ba mệt nhoài đến thế. 

Một tháng Ba ngột ngạt, bí bách, trống rỗng, và cạn kiệt năng lượng tích cực. Một tháng Ba, mà ở đó, tôi hoàn nguyên về Không. Chỉ có tôi và chính tôi, đối diện nhau cuối mỗi ngày đằng đẵng, nhìn ngắm những phù phiếm rệu rã, xòe tay đếm từng nỗi hư vô, mịt mờ tháng năm còn lại, mộng mị một cuộc thoát ly. Một tháng Ba dài ngỡ bất tận, khiến tôi hoài nghi hết thảy mọi thứ, kể cả lòng tin vào bản thân, hay tín niệm - Life will find a way - tôi vẫn luôn tự nhắc mình. 

Tháng Ba, lần nữa, tôi tự đập phá thành trì vốn đã hoang phế được dựng tạm bằng những lời hứa hẹn vào dịp đầu năm. Tôi có thêm vài lần phủ định chính tôi, những cơn lạc trôi vô định. Tôi thấy mình rẻ rúng, tệ hại, và đáng thương. Trong vùng tối đó, mấy cơn vui nhất thời chẳng ngờ lại là cứu cánh. Có thể nói gì hơn ngoài bật cười vào chính trớ trêu này? 

Tháng Ba, niềm trăn trở của kẻ thất bại không ít lần tái khởi: Nằng nặc "Giá như...", hão huyền vọng tâm về một cuộc đời khác ở một nơi chốn khác - nơi hết thảy sự mỏi mệt đang gánh gồng từng sát na này chỉ là bụi tro tan nhanh. Nhưng rồi, ngẫu ngộ một đoạn viết của Neil Gaiman, tôi thấy mình bất lực: 

"Có nhiều người cho rằng chỉ cần bỏ đi, tới một miền đất khác sống thì đời họ sẽ khác. Nhưng cách đó không phải lúc nào cũng hiệu quả. Bởi dù ở đâu chăng nữa, bạn vẫn sẽ mang theo chính mình." 

Nhưng ngẫm kỹ, tháng Ba cũng không hoàn toàn tuyệt vọng. Ít nhất, giữa u mê vây khốn, tôi vẫn Được đôi điều. Dù phần lớn, sự Được lại khởi nguồn từ sự Mất - nhưng đó vốn dĩ cũng là lẽ thường. 


3. Tháng Tư, năm nay chắc mùa mưa về sớm. Saigon ắt hẳn lại đan xen những ngày nóng cháy những hôm mưa đầy. 

Tôi chưa biết đoạn thê lương tự tạo này sẽ kéo dài bao lâu. Chỉ ngắn như một phiên giang tấu trước khi những lời ca hân hoan tiếp tục trỗi điệu? Hay mãi không dừng tựa cuốn tiểu thuyết trường thiên mà vị tác giả đang bế tắc nên chưa thể tìm ra kết cục? 

Dẫu thế nào, thì có thể làm gì khác, ngoài đối mặt, ngoài tự mình đi qua? 

May mà tháng Tư còn có vài trông đợi. Còn trông đợi, là còn hy vọng, chẳng phải vậy sao?

...



Monday, November 7, 2016

Một hôm xám trời


...

Một hôm xám trời 
Tôi thu mình lại thành vòm cây 
Im nghe tiếng ngày xào xạc 
Ngắm đêm tàn cuối chân đồi 
Làm bạn cùng cơn gió lạnh 
Hát lời mây trôi 
Ngọn đồi vắng, chỉ mình tôi 
Tôi ru mình bởi rối bời thở than 
Giấc mơ rụng như lá vàng. 

Một hôm xám trời 
Tôi thấy mình như mảnh vườn hoang 
Những đóa mẫu đơn héo rũ 
Những nhành thạch thảo hoang tàn 
Không còn dấu chân nào trên đất 
Chẳng nắng vàng bên hiên 
Rêu rong những nỗi muộn phiền 
Biết đâu tìm lại tiếng chim thuở nào? 
Một vùng cỏ dại xanh xao…

... 

* viết vào đúng ngày này, cách đây 5 năm;
re-post, vì vẫn hợp tâm trạng.

Saturday, October 29, 2016

Bên Kia - Bên Này


(c) photo by Gabriel Isak

Chiều nay, không hẹn trước, cánh cửa ấy lại mở ra. 

Cánh cửa nối liền hai thế giới, Bên Kia và Bên Này. 

Cánh cửa mở ra trong im lặng, tuyệt không gây nên bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có tiếng trái tim tôi, khẽ hẫng đi một nhịp. 

Tôi tần ngần trước cánh cửa, mừng nỗi vui gặp lại, buồn niềm đau cách ngăn. 

Bên kia cánh cửa, là Bên Kia, với bầu trời thật khác, không gian khác, cỏ cây khác, nắng - mưa - gió - bão cũng khác. Một cõi khác. Những sinh mệnh, dù mang dáng hình quen thuộc, nhưng đã vận hành theo một cách hoàn toàn khác. Có chăng đôi ba sợi chỉ mờ ẩn sâu trong tiềm thức, nếu may mắn, còn sót lại chút buộc ràng, với Bên Này. 

Tôi đứng ở Bên Này, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Liệu có ai ở Bên Kia, cũng đang như tôi, nhìn về Bên Này? 

Nếu thực sự có, người ấy sẽ thấy gì? Sẽ nghĩ gì? Ngắm những khác biệt tự thân của hai thế giới mà hoài nghi, vì sao như thế? Trông sang những sinh mệnh đang cuồng say giữa vô vàn hành trình phù phiếm mà vẫn chưa thể đến nơi, rồi xót xa tội nghiệp? Hay tìm thấy chính mình, hoặc một phần chính mình, trong chúng tôi - những con người Bên Này còn mãi loay hoay? Hoặc giả, ngẫu nhiên bắt gặp một nhân ảnh xưa cũ thân gần, dẫu hết thảy giờ đây đều hóa ra tro bụi, thì vẫn cúi đầu một sát na rưng lòng thương cảm, nghiêng mình chiêm bái quá vãng khói sương với sự ghi ơn thật thà? 

Không ai trả lời tôi. 

Còn tôi, vẫn đứng yên nơi đây, trước cánh cửa, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Và cố huyễn hoặc, rằng: Bên Này, một thời không nào đó, sẽ trở thành Bên Kia. Giống như Bên Kia, vốn dĩ, biết đâu đấy, đã từng là Bên Này?!

...


Monday, September 19, 2016

Chiều


(c) photo by Wahidun Nabi Photography

Ta về trong mắt chiều ngây dại 
Giọt buồn vỗ nhẹ bờ vai 
Con đường quen bao ngày qua lại 
Bỗng như một tiếng thở dài 

Phía mặt trời rã rời bóng nắng 
Thời gian gượng chút hơi tàn 
Phía mặt người đọng hờ sương trắng 
Nhìn ra màu của ly tan 

Chỉ còn gió nói lời tha thiết 
Ai quên ai nhớ cũng đành 
Vàng phai lá đầu cành tiễn biệt 
Trả tình về với cao xanh 

Ta về trong mắt chiều khép lại 
Ngủ sâu chăn chiếu mệt nhoài 
Đêm mở cánh miên trường mãi mãi 
Mộng nào có chờ đợi ai?

...

(Cho Saigon,
những buổi chiều không tên.)


Thursday, January 14, 2016

Chuyện cũ, người xưa


“...Một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời 
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi 
Chỉ là, thế thôi…”

1. Hôm nọ, nhờ cuộc hẹn tất niên Phỉ hội mà lâu lắm mới có dịp chạy xe một mình theo tuyến cầu Bình Triệu - Kha Vạn Cân (nay đã là Phạm Văn Đồng), hướng về Thủ Đức. Đoạn đường - không hiểu vì sao - luôn khiến tôi cảm giác áp lực vì sự xô bồ, mỏi mệt vì lượng xe dường như luôn quá tải, kéo theo tiếng ồn, khói bụi cũng luôn quá tải. 

Thế nhưng hôm ấy, dưới con nắng cuối trưa có gì đó hiu hắt, với chuỗi bài ballads rỉ rả trong earphone, lác đác vài cơn gió vội vã lướt ngang, tôi bỗng đột nhiên cảm thấy dễ chịu. Sự dễ chịu quen thuộc, như những ngày đã rất cũ, khi trái tim thanh niên còn tràn căng những sốc nổi hồn nhiên, tôi từng có được vào mấy chiều cuối tuần cuốn mình trên chiếc cup 50cc cọc cạch, chạy từ Gò Vấp xuống tận Thủ Đức, chỉ để giành lấy đôi ba tiếng đồng hồ ngồi cạnh ai đó, nói cười vô nghĩa, tin mình đang yêu. 

Sự dễ chịu quen thuộc, gọi thêm những hoài niệm đổ về. Bất giác, tôi tưởng mình vẫn đang chạy xe trên đoạn đường cũ, là Kha Vạn Cân nhỏ hẹp, gồ ghề, xóc nảy, chứ không phải đại lộ Phạm Văn Đồng thênh thang của hiện tại. Và ở điểm đến, sẽ là căn trọ nhỏ cuối hẻm vòng vèo, sát mé sông, gió lồng lộng, đầy mùi cỏ cây. Nơi đó, tôi sẽ gặp lại mình của Hai Không Lẻ Tư, và người của Hai Không Lẻ Tư. 


2. Hôm kia, hơn cả sự bất ngờ, một liên hệ cũ bỗng dưng tìm lại. Từng thiết thân, rồi lại trở thành kẻ tôi chán ghét nhất. Cứ nghĩ, sẽ không thể nào thứ tha, thậm chí chỉ đơn giản là add friend trên facebook cũng đủ khiến bản thân khó chịu. Nhưng rồi, thời gian đã chứng tỏ sức mạnh tích cực nhất của nó. Buông bỏ, cũng không quá khó khăn. 

Nói chuyện với bạn, những lợn cợn quá khứ vẫn còn, nhưng nó chỉ như sự nhắc nhớ, rằng, bạn vốn là một phần trong Hai Không Lẻ Năm của tôi. Là một phần trong những điều đã qua, không hơn. Gặp lại, tôi vui vì bạn thực sự đổi thay, và mừng - bởi những gì bạn có được từ sự thay đổi đó. 

Re-connect với bạn, xét một cách ích kỷ, giúp tôi có thể thở phào nhẹ nhõm, bao dung nhìn lại một quãng cũ của mình. Và trên hết, củng cố niềm tin vào những gì tôi từng viết: "Thời gian thường tước đoạt những điều đẹp đẽ, nhưng đôi khi, cũng chính nó góp phần tạo nên những điều đẹp đẽ hơn."


3. Khổ thay, thứ khiến con người ta để tâm nhiều thường lại là những đẹp đẽ đã bị tước đoạt. 

Như hôm trước, đối thoại với chị, tôi mới phát hiện: Hóa ra, sau tất cả, mình vẫn còn nghĩ về người. Nghĩ, như nghĩ về điều đẹp đẽ nhất trong tuổi đời buồn chán của mình, nay đã đánh mất. Nghĩ, bao gồm cả nhớ, tiếc và hoài nghi. 

Nhưng không phải là những nhớ, tiếc, hoài nghi làm tâm trí đau đớn. Mà, lạ lùng thay, chúng lại tựa như những gia vị rắc thêm vào món Ký Ức, để nó càng đậm đà. Tựa chanh và muối sẽ khiến Desperados nồng nàn hơn. 

Nhưng thỉnh thoảng, không tránh khỏi có lúc chúng cũng bị “nêm” quá tay. Thừa nhớ thì mệt lòng. Thừa tiếc thì tim đau. Thừa hoài nghi thì đầu óc mãi quẩn quanh cùng những câu hỏi không lời đáp. Kiểu như: Nếu thuở ấy, tay giữ lâu hơn, liệu có đủ biến thành mãi mãi? Cùng đi thêm một đoạn, có chắc tìm được kết thúc - không phải như đã từng? 


4. Năm mới, lẽ ra phải hướng về Ngày Mai. Chẳng hiểu sao lòng lại cứ bị Hôm Qua níu kéo. Chuyện xưa, người cũ. Phức cảm lại được cớ khơi lên. 

Kẻ thất bại nên chỉ biết nương nhờ dĩ vãng. 

Thôi, cũng đành. 

... 



Friday, December 4, 2015

12


(c) artwork by ChaosFissure

mới đó, giờ đã Mười Hai 
về vun vén lại những ngày sót rơi 
đếm đong nước mắt, nụ cười 
dọn lòng thương để cho người cần thương 

qua thêm một khúc đoạn trường 
bàn chân mỏi mệt vẫn thường vấn nghi 
bao giờ hết kiếp thiên di? 
vườn tâm thức trổ xanh rì lộc an? 

mới đó, một năm sắp tàn 
gom dang dở đốt hóa vàng u mê 
phủ tro ngày tháng ê chề 
mang tim phơi giữa bốn bề gió lên...

...

[Saigon, 04/12/15
năm cùng tháng tận, nỗi buồn còn dư...]