Showing posts with label lazytime. Show all posts
Showing posts with label lazytime. Show all posts

Monday, April 27, 2015

Summertime sadness


(c) photo by FigoTheCat

Tháng Tư tan nhanh trong cái nắng gắt gỏng. Còn vài ngày rơi hết, sẽ vào tháng Năm. 

Tháng Tư, thỉnh thoảng, có vài cơn mưa ghé ngang. Rồi đi vội. Ở lại cùng Saigon vẫn là cái nóng rát người, cả ngày, lẫn đêm. Không khí sực mùi mùa hè. Và ký ức, như bao tháng Tư khác, lại tha thiết tìm về. Nhắc mình ngần ấy mùa hè chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí. Thương mùa hè cũng vì thế. Mà ghét mùa hè, cũng vì thế. 

...

Trong vùng nhớ mênh mang và đôi khi vô nghĩa đó, tôi bắt gặp nỗi luyến tiếc không tài nào phủ nhận. Tiếc thanh xuân không trọn. Tiếc tuổi mình nhanh phai. Tiếc giấc mơ nào dang dở. Tiếc cả những cơn đau nửa vời, cho mình trái tim lành lặn mà đáng thương. 

Tiếc nuối là thế, nhưng lạ lùng thay, tôi chưa từng muốn mình được trở lại, hay sống lại bầu không khí ấy. Có lẽ, do thói quen tự ngược. Không thích níu giữ, chỉ thích nhìn ngắm những gì rơi tuột kẽ tay, và nhấm nháp bi ai sâu trong ngực trái. Thói quen của kẻ thất bại. 

...

Nắng tháng Tư, vậy mà, không đủ đốt hết phức cảm. Mưa tháng Tư, quá ít ỏi, nên dĩ nhiên, càng không đủ rửa trôi bất cứ điều gì. 

Đêm tháng Tư, đôi lúc, niềm tuyệt vọng lại đến bên, cùng tôi nằm xuống trong bóng tối dày đặc câm lặng, trò chuyện câu được câu mất về những thứ mà nhiều khi tôi chối bỏ, không dám đối diện cùng. Giữa những cuộc chuyện trò đó, câu hỏi quen lại lần nữa rền rĩ trong đầu… 

...

Sống hoài bằng phức cảm, nhận về, cũng chỉ là phức cảm. Và mỏi mệt. Tự nhắc mình nhiều, nhưng chẳng bao giờ dứt được. Như kẻ nghiện. Như bệnh nan y. 

Nên, khi thấy những ai từng đa cảm giống mình, giờ đổi thay, sống an, lành, và thanh thản, bản thân tránh không khỏi ước ao. Ước ao, rồi lại tự mị: Ai thì cũng sẽ đến được quãng ấy. Quãng mà, người ta sống ngay trong từng ngày, mọi thứ nhẹ nhàng hơn hơi thở. Không phải vì cuộc đời đã thôi giông bão, cuồng điên; mà bởi người ta đã đủ vững chãi để chọn cách xuyên qua giông bão và cuồng điên một cách an lạc, bình dị. 

Chỉ là, đoạn đường đến được ngã rẽ ấy, với mỗi người, dài - ngắn khác nhau. 

...

Tháng Tư, cuộc sống ngoài kia vẫn mong manh như vốn dĩ. 

Tháng Tư, hạnh-phúc-kiểu-đòi-hỏi vẫn đâu đó xa tầm tay. Hạnh-phúc-nhỏ-nhoi thì vẫn cố nhặt nhạnh trong mỗi phút giây mình.

...


* tựa đề tái sử dụng từ ca khúc của Lana Del Rey.

Saturday, March 7, 2009

Đêm mây trôi thấp



Đêm qua đón gió ngoài ban công nhà, trong giai điệu réo rắt của Don't cry Joni từ headphone chảy xuôi vào tâm trí, thoáng ngỡ ngàng vì sáng bừng những đám mây trắng như bông - mềm mại trôi lững lờ trên nền trời xám tối. Mây trôi rất thấp. Đến độ tưởng chừng như chỉ cố với một chút xíu nữa thôi, là tay ta có thể chạm vào khối bềnh bồng trắng muốt mong manh kia.

Cái cảm giác lạ lùng trỗi dậy mạnh mẽ trong ta: Phải chi mình được an lành thả mình trên những đám mây ấy, trôi về miền hôm qua không gợn đục. Trôi về những ngày gió xanh, tuổi luôn thích mình làm cánh chim bay, hay hóa gió. Trôi về những chiều nắng trong, thuở chưa biết phiền muộn âu lo có màu sắc thế nào. Trôi về những đêm ngây ngô nằm trên sân ngắm sao trời hấp háy ánh mắt duyên xinh. Hay ngắm những đám mây tối rồi còn lạc bước, chưa kịp trôi về nếp gia đình.

...

Nhắm mắt lại, rồi mở ra. Vẫn là ta của đêm mây trôi thấp. Don't cry Joni dìu dặt những nốt nhạc cuối cùng.

Friday, February 20, 2009

19/02/2009



Mấy tháng nay đã tiệt hẳn cái việc gục đầu ngủ trưa chóng vánh tại bàn làm việc, đột nhiên trưa nay tái lại hành động sai lầm. Gọi là hành động sai lầm là vì, hậu giấc ngủ gật gà là toàn thân uể oải, nhức đầu kinh khủng. Hôm nay cũng thế! 

Nhờ viên sủi nhiệm mầu của em Jiji, nên phục hồi phần nào. Nhưng chả hiểu sao, đến giờ vẫn còn cảm thấy dờn dợn trong người. Khó chịu gì đâu.

Đã thế, lại còn phát bệnh kinh niên: Cứ ách tắc nhiều thứ cần làm là lại nổi cơn lười chán, chỉ muốn quăng hết qua bên, dung dăng tận hưởng mấy thú vui thiêu đốt thời gian của mình. Không thể tưởng tượng được là có cái loại người như mình.

Nhưng mà, nan giải. Chắc lại thả trôi theo cảm giác bệnh hoạn này. Tối về nằm ườn luyện phim bộ Hồng Kông cho nó thú.Quyết định vậy đi!

...




Friday, December 12, 2008

Thời gian để lười


Đêm ngủ mê mệt đến lười cả chuyện đong đếm giờ giấc. Mơ cũng toàn chuyện chăn gối lười chảy thây.
Sáng ra. Dò dẫm một cách vô cùng cực khổ, cố bước ra khỏi cơn ngủ sâu. Chỉ có một khát khao duy nhất nung lửa đỏ lòng: Nghỉ làm quách cho rồi, nằm dài ở nhà nướng chín thây cho sướng!
Què quặt những suy nghĩ mông lung, ngồi trong văn phòng mà toàn tơ tưởng trời mây lơ lắc. Lười kinh khủng! Muốn vứt toẹt mọi thứ bề bộn bắng nhắng công việc vào sọt rác, dung dăng dung dẻ đâu đó hít khí trời, thong dong nhấm nháp mùi vị nhàn tản (dù chỉ là giả tạo cũng được!). Hoặc giả, làm một chuỗi hành động cực điên rồ nào đó, rồi ngã nhào bậy bạ đâu đó, ngủ lun một giấc qua hết ngày tháng.
Nói chung là, chỉ muốn được tự do lười.
Mà thời gian mấy hôm này cũng cố tình bê trễ ghê gớm. Cứ ì ạch từng phút, làm mãi mà chả thấy hết giờ!
Haizzz... Đúng là, đến thời gian cũng lười!
Đây đúng là, thời gian để lười...


...

* Cái title hoàn toàn không có ý cạnh tranh với Thời gian để yêu - CD mới của Đỗ Bảo. Chỉ là, mấy hôm nay đang chết mê chết mệt Bức thư tình thứ 4 và Thời gian để yêu trong CD này, nên, có phần ám ảnh xíu!(_ _!)