Showing posts with label poemy. Show all posts
Showing posts with label poemy. Show all posts

Saturday, March 21, 2020

Những ngày này


(c) photo by smwallday.

Những ngày này, 
Chỉ muốn lặng yên như một thân cây 
Rễ chôn sâu vào nếp nhà êm ấm 
Rũ lá tham sân, khẽ lay thật chậm 
Sáng mở lòng đón nắng, tối khép cành chiêm bao. 

Những ngày này, 
Khoảng trời mỗi người chợt bé tựa cái ao 
Còn ta mỏng manh như loài cá nhỏ 
Phiền muộn rêu rong, bóng chiều ráng đỏ 
Quẩn quanh nơi đáy nước, sợ ngoài kia miên trường. 

Những ngày này, 
Đôi khi ước mình là một giọt sương 
Cứ thế tan đi trong ánh ngày đang tới 
Chẳng còn thiết tha, chẳng còn trông đợi 
Nhân sinh vốn khổ đoản, số mệnh thì vô thường. 

Những ngày này, 
Nhìn đâu đâu cũng thấy ưu thương... 

...

(Saigon, 
Tháng Ba, Hai Không Hai Mươi.) 


Saturday, February 8, 2020

Hôn


(c) artwork by kildren.

Muốn hôn người góc phố 
Giữa dòng đời loay hoay 
Saigon muôn lối rẽ 
Tay xin đừng rời tay 


Muốn hôn người quán vắng 
Khúc nhạc chiều bay bay 
Lời ca ngân khe khẽ 
Vai kề vai níu vai

.

Muốn hôn người ngõ tối 
Cuối ngày dài chông chênh 
Chiếc hôn dẫu rất vội 
Vẫn đủ cho môi mềm 

.

Muốn hôn người xó bếp 
Mùi gia đình quẩn quanh 
Lòng thơm như bánh mới 
Hương thời gian thanh thanh 

.

Muốn hôn người chăn chiếu 
Ngực trần in dấu yêu 
Tim chạm tim thắp lửa 
Lặng im nói bao điều 

.

Muốn hôn người như thể 
Chiếc hôn sâu sau cùng 
Lỡ mai này cách biệt 
Còn chút tình bao dung... 

...

(Saigon, 02/2020. 
Cho Valentine sắp tới, 
cho mấy đoạn tình đã qua.)


Friday, December 20, 2019

Mắt biếc


Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Mấy mươi năm vẫn còn... 

Có hồn nhiên tuổi nhỏ 
Hai mái đầu còn xanh 
Lời thương chưa kịp ngỏ 
Người nỡ quên, sao đành 

Có ánh nhìn biêng biếc 
Của một thời đắm say 
Người mang trao ai đó 
Mặc lòng tôi, gió bay 

Có thị thành lấp lánh 
Che khuất người tôi thương 
Phù hoa và nước mắt 
Tôi vẫn đứng cuối đường 

Có thời gian đi vội 
Mấy ai chờ đợi ai? 
Cớ sao tôi khờ dại 
Ôm nỗi đau, thở dài 

Có trái tim chật hẹp 
Chỉ chứa một hình dung 
Một cành hoa ngày cũ 
Dư hương đến vô cùng 

Có tiếng đàn vụn vỡ 
Ghép thành lời bi ca 
Mấy ai hay nỗi nhớ 
Cứ trẻ mãi không già? 

Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Suốt trăm năm mãi còn... 

...

(Saigon, 20/12/19. 
Cho "Mắt biếc", 
 cho những tháng ngày đủ xa.)


Friday, December 13, 2019

Có những ngày (dark version)


(c) photo by @salvadormaliii

Có những ngày buồn từ sớm tinh mơ 
Mớ mắt ra muộn phiền đã ở đó 
Vội vã vòng xe xuống đường, 
chạy hướng nào cũng gặp đèn đỏ 
mà tâm trí mình thì xám đen. 

Có những ngày 
loay hoay giữa muôn vạn tiếng còi, kèn 
nhiều khi lại thấy mình chết lặng 
Biết sống sao cho đặng 
một kiếp người rối ren? 

Có những ngày 
ngày cũng như đêm 
nhìn quanh chỉ toàn bóng tối 
Kẻ vô đạo, làm thế nào mà rửa tội? 
Lấy ai thắp nến lòng mình? 

Có những ngày 
chẳng tha thiết bình minh 
Chỉ muốn chìm trong mộng cảnh 
nương nhờ giấc mơ cất cánh 
bay tới miền vãng sinh... 

Có những ngày 
kẻ thù lớn nhất là bản thân mình... 

...

(Saigon, 
những ngày buồn cuối năm.)

Wednesday, November 20, 2019

Bi ca


Những người trẻ đâu đó 
Tử mệnh vì tự do 
Còn mình, tâm già cỗi 
Vong thân bởi sầu lo? 

Những người trẻ lý tưởng 
Xây đời bằng máu xương 
Còn mình, ôm huyễn mộng 
Sống lạc giữa hoang đường? 

Nhân sinh tựa chớp mắt 
Hồng trần vốn bụi tro 
Hiển vinh và suy bại 
Chỉ như một chuyến đò... 

Những người trẻ đâu đó 
Nhuộm vàng thế kỷ xanh 
Còn mình, dòng máu đỏ 
Tự chôn xuống đất lành? 

... 

(Saigon, Mười Một Mười Chín.
Phức cảm giữa những ngày không an yên,
thấy đời đầy bất trắc.)


Sunday, November 3, 2019

Hoàng hôn


Chợt muốn đi tìm 
một buổi chiều yên 
Nhẹ như hơi thở người sau gáy 
Êm như chiếc hôn non vụng dại 
Bóng chúng mình nghiêng nghiêng 

Phức điệu cuộc đời bỗng chốc lặng im 
Nhường chỗ cho khoảng không lời thật đẹp 
Vết thương nào chợt khép 
Cơn mơ nào lại xanh 

Chợt muốn đi tìm 
buổi chiều đẹp như tranh 
Màu nắng Levitan, bầu trời Van Gogh 
Gặp lại phía bên kia con dốc 
Giữ nhau cho hoàng hôn... 

(Saigon, 
Mười Một, 
Hai Không Mười Chín.)

---

* cảm hứng khi nghe ''Hoàng hôn" - Cheung.

Wednesday, October 9, 2019

Trần gian buồn đến thế


Phố ồn ào đến thế 
Sao nghe lòng lặng thinh? 
Đời xô bồ đến vậy 
Sao chỉ thấy riêng mình? 

Ngày tháng dài đến thế 
Sao phận người mỏng manh? 
Đớn đau nhiều đến vậy 
Sao cơn mơ chưa thành? 

Trần gian buồn đến thế 
Sao vui không về qua? 
Nhân sinh sầu đến vậy
Chưa kịp yên, đã già...

...


Friday, September 13, 2019

#twodifferentworlds


Cũng sẽ đến một ngày 
Ta nhận ra mình đã 
Trôi về phía xa xôi 
Hai vùng trời khác lạ 

Hai cuộc đời lạc hướng 
Hai nẻo đường song song 
Hai thế giới chia cách 
Khoảng mêng mông trong lòng...

...


Sunday, September 8, 2019

Tiếc


Tôi bỗng tiếc mình qua hết thanh xuân 
Mà tim chưa đủ những lần vụng dại 
Hoài dang dở khi ngoảnh đầu nhìn lại 
Lắm ngổn ngang nơi vùng nhớ năm nào 

Tôi bỗng tiếc mình sau những đớn đau 
Nhưng vết thương lòng mãi còn chưa khép 
Hạnh phúc dường như là cánh cửa hẹp 
Một-tôi-tổn-thương lặng đứng trông chờ 

Tôi bỗng tiếc mình đã dứt ngây thơ 
Niềm tin hồn nhiên không còn nguyên bản 
Miền tâm tư đã hóa ra khô hạn 
Đợi một cơn mưa, đợi đến vô cùng 

Tôi bỗng tiếc mình không đủ bao dung 
Thương lấy chính mình, tận tình tha thứ 
Chỉ biết trách hờn, oán than, giận dữ 
Quên mất ngoài kia nắng vẫn xanh ngời 

Tôi bỗng tiếc mình hoang phế nửa đời... 

... 

(30/08/19, 
viết trên một chuyến xe đêm.)


Sunday, July 14, 2019

Hoàng hôn nơi ấy


* hình mình chụp trong chuyến đi Dalat năm rồi.

Hoàng hôn nơi ấy 
Có màu thanh xuân 
Màu của yêu dấu 
Trong em đã từng... 

Màu của môi nóng 
Một ngày mùa đông 
Màu của nước mắt 
Hè sang ngập lòng 

Màu của tiếng hát 
Mịt mù hơi sương 
Màu của khói thuốc 
Chênh vênh miên trường 

Màu của dốc phố 
Tình còn đón đưa 
Màu của quán vắng 
Một mình dưới mưa 

Màu của ký ức 
Khi mình còn thương 
Màu của nuối tiếc 
Chắc hoài vấn vương? 

Hoàng hôn nơi ấy 
Nhuốm màu thanh xuân 
Dẫu xa đến mấy 
Vẫn mong về gần...! 

(3am - 14/07/19, 
Cảm hứng từ video ghi lại hoàng hôn Dalat của nhỏ em Kim Ngưu, 
cũng xem như viết tặng em.) 

--- 


Sunday, April 14, 2019

Có những ngày


Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Tựa vòm cây xanh mướt rì rào 
Là gió, là mưa, là nắng cháy 
Thì, cũng có làm sao? 

Phía trên cao vẫn bầu trời thăm thẳm 
Dưới chân mình vẫn mặt đất bao la 
Tàn đêm tối ngày mai vẫn lại tới 
Chỉ cần tim luôn có một mái nhà 

Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Ta quay về an trú trong ta 
Mặc buồn, mặc vui, mặc đau đớn 
Sống từng phút giây thật thà...

...

* nhạc nền khi viết: A song for Sweden - Jonna Jinton


Friday, February 22, 2019

Ta chỉ là


Ta chỉ là hoang phế 
Một mảnh thành quách mưa 
Người dừng chân trú vội 
Nói nhau mấy câu thừa 
Rồi bước về xa mãi 
Ta chìm vào cũ xưa...

.

Ta chỉ là men rượu 
Cho nhau một lần say 
Nghiêng nỗi buồn uống cạn 
Cơn vui có lại đầy? 
Người cùng ta lúc ấy 
Biết có còn sớm mai? 

.

Ta chỉ là khói thuốc 
Đốt trên ngọn lửa sầu 
Chia người tình thơm thảo 
Riêng mình đắng chìm sâu 
Vì người mà cay mắt 
Vì đời khóc nằm đau...

...


Sunday, January 6, 2019

Một ngày nào đó


(c) artwork by Gao Xingjian

Một ngày nào đó ta trở lại
Phố đâu thể mãi phố hôm nào
Người đâu thể mãi người năm cũ
Nhân sinh vốn dĩ - trách đành sao?

Một ngày nào đó ta trở lại
Có chăng nhặt nhạnh cánh hoa tàn
Lặng lẽ rơi nơi miền ký ức
Gợi nỗi niềm xưa, giấc mộng tan...

Một ngày nào đó ta trở lại
Dẫu không thương hải cũng tang điền
Trần gian cuối nẻo về nương náu
Còn mơ chi nữa chút tiền duyên?

...

* nhạc nền khi viết: Hồng Nhan Xưa | 红颜旧


Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Monday, September 17, 2018

#loneliness


...

cô đơn ở trên cao 
có bầu trời làm bạn 
có lon bia chờ cạn 
có bãi lòng trống hoang 

giữa trần thế lang thang 
cô đơn thành cô độc 
nước mắt ai chảy dọc 
nước mắt mình ngả nghiêng 

người cười ta kẻ điên 
ta cười người nhạt nhẽo 
ta cười đời bạc bẽo 
ta khóc mình lẻ loi...

...

* cảm hứng từ hình của Bàng, 
viết tặng Bàng mà cũng là tặng chính mình.


Saturday, September 15, 2018

Đi đám cưới người mình yêu


Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều muốn nói... 

Có lẽ hôm nay là lần sau cuối 
Ta nhìn người bằng ánh mắt hôm qua 
Chỉ mai đây thôi tất cả sẽ phai nhòa 
Vốn lạ xa, ta và người, trở về làm xa lạ 

Có lẽ những gì đã từng rồi sẽ tan nhanh vội vã 
Như cái cách ngày đó ta nói yêu người 
Như cái cách ngày đó người bỗng gượng cười 
Thì yêu là yêu thôi, đời có gì mãi mãi? 

Có lẽ ngay từ khi bắt đầu ta đã nên dừng lại 
Con đường bão giông vực sâu đón chờ 
Nhưng nếu con tim chịu lắng nghe lý trí thì đời còn đâu những bất ngờ 
Bất ngờ tương phùng, bất ngờ đớn đau, bất ngờ ly biệt... 

Có lẽ cuối miền tâm tư là cả một trời hối tiếc 
Nước mắt chảy ngược lấp lóa thành dòng 
Ký ức hóa rêu phủ đầy đáy sông 
Bụi tro cũ ta thả chìm trong sóng nước 

Có lẽ đi đám cưới người mình yêu là bi kịch đã được dự báo trước 
Nhưng ta biết làm gì hơn ngoài cay đắng mỉm cười 
Câu chúc phúc nghẹn mãi không nói thành lời 
Chỉ mong người hãy tin ta thật tâm nguyện người yên ấm 

Có lẽ sau tất cả nông nổi thanh xuân giờ đến lúc ta phải bước thật chậm 
Trên nẻo cô đơn hướng về phía không người 
Chấp nhận hết thảy đã qua như một phần không thể thiếu trong đời 
Sẵn sàng mở lòng cho những gì sẽ tới... 

Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều chưa nói... 

... 

(Saigon, 15/09/18 
nhân đi một đám cưới, bắt gặp cảm xúc quen 
- như mình đã từng.)

Tuesday, August 21, 2018

Lỡ làng


Cúi xin người chớ vội là 
Một cơn gió thoảng ngang qua cuộc đời 
Nếu được, ở lại đây chơi 
Lều tim tôi dọn cho người náu nương... 


Người về giũ áo phong sương 
Mồ hôi thắm đượm ngón đờn Bá Nha  
Song lang gõ nhịp thiết tha 
Vì người dâng trọn tiếng ca Tử Kỳ 

Tấc lòng tạc dạ khắc ghi 
Trường tương tư khúc sá gì bể dâu 
Một mai qua hết cơ cầu 
Chỉ nguyền ta vẫn còn nhau chốn này... 


Nào ngờ một tối mưa bay 
Người không ở trọn cuộc này với ta 
Nguyệt cầm réo rắt phong ba 
Cánh màn nhung khép lệ sa thành hàng... 

"Tiếc thương duyên kiếp lỡ làng..." 

(Saigon, 20/08/18) 

--- 

* cảm hứng (sảng) từ bộ phim #SongLang, đạo diễn #LeonLe. 
** hình trích từ cảnh phim với #Isaac và #LienBinhPhat (c) Studio68.


Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Saturday, August 4, 2018

Vơ vẩn chiều cuối tuần


Cuối tuần mình ngồi xuống 
Đâu đó giữa cuộc đời 
Nói đôi lời phù phiếm 
Mặc kệ thời gian trôi 

Ăn món ngon mình thích 
Gặp vài khuôn mặt người 
Những buồn phiền u uẩn 
Cứ thế mà quên thôi 

Đi loanh quanh phố thị 
Ngắm xôn xao mây trời 
Mệt chân, thì tạm nghỉ 
Mệt lòng, ngừng sân si 

Cuối ngày mình nằm xuống 
Nghe Yiruma không lời 
Cơn mơ về bên gối 
Nhắc một người xa xôi... 

Cuối tuần, chỉ vậy thôi. 

(Saigon, 04/08/18) 

...

* ảnh cũ được người chụp gửi tặng gần đây, 
hôm nay mới có nhã hứng post.


Friday, July 20, 2018

Mệt lòng


(c) photo by Joseph Cardinal

1. 

mệt nỗi lòng mình như rượu nhạt 
chén suông dốc cạn còn buồn 
người ủ men sầu trong câu hát 
cúi đầu cười vỡ rồi buông... 

2. 

mệt nỗi lòng mình như khói thuốc 
cháy tan năm tháng hoang đường 
đốt lên một lần và mãi mãi 
gom tàn tro lại để dành hương... 

3. 

mệt nỗi lòng mình như quán vắng 
người qua kẻ lại vô chừng 
vô tâm buông vội lời cay đắng 
ngoảnh đi về phía dửng dưng... 

4. 

mệt nỗi lòng mình như gió cuốn 
bay ngang thành quách điêu tàn 
có tiếng thương ai vừa khuất lấp 
nhịp tim đau vẫn còn vang...

...