Showing posts with label khôngduyên. Show all posts
Showing posts with label khôngduyên. Show all posts

Friday, December 20, 2019

Mắt biếc


Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Mấy mươi năm vẫn còn... 

Có hồn nhiên tuổi nhỏ 
Hai mái đầu còn xanh 
Lời thương chưa kịp ngỏ 
Người nỡ quên, sao đành 

Có ánh nhìn biêng biếc 
Của một thời đắm say 
Người mang trao ai đó 
Mặc lòng tôi, gió bay 

Có thị thành lấp lánh 
Che khuất người tôi thương 
Phù hoa và nước mắt 
Tôi vẫn đứng cuối đường 

Có thời gian đi vội 
Mấy ai chờ đợi ai? 
Cớ sao tôi khờ dại 
Ôm nỗi đau, thở dài 

Có trái tim chật hẹp 
Chỉ chứa một hình dung 
Một cành hoa ngày cũ 
Dư hương đến vô cùng 

Có tiếng đàn vụn vỡ 
Ghép thành lời bi ca 
Mấy ai hay nỗi nhớ 
Cứ trẻ mãi không già? 

Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Suốt trăm năm mãi còn... 

...

(Saigon, 20/12/19. 
Cho "Mắt biếc", 
 cho những tháng ngày đủ xa.)


Friday, February 22, 2019

Ta chỉ là


Ta chỉ là hoang phế 
Một mảnh thành quách mưa 
Người dừng chân trú vội 
Nói nhau mấy câu thừa 
Rồi bước về xa mãi 
Ta chìm vào cũ xưa...

.

Ta chỉ là men rượu 
Cho nhau một lần say 
Nghiêng nỗi buồn uống cạn 
Cơn vui có lại đầy? 
Người cùng ta lúc ấy 
Biết có còn sớm mai? 

.

Ta chỉ là khói thuốc 
Đốt trên ngọn lửa sầu 
Chia người tình thơm thảo 
Riêng mình đắng chìm sâu 
Vì người mà cay mắt 
Vì đời khóc nằm đau...

...


Sunday, January 6, 2019

Một ngày nào đó


(c) artwork by Gao Xingjian

Một ngày nào đó ta trở lại
Phố đâu thể mãi phố hôm nào
Người đâu thể mãi người năm cũ
Nhân sinh vốn dĩ - trách đành sao?

Một ngày nào đó ta trở lại
Có chăng nhặt nhạnh cánh hoa tàn
Lặng lẽ rơi nơi miền ký ức
Gợi nỗi niềm xưa, giấc mộng tan...

Một ngày nào đó ta trở lại
Dẫu không thương hải cũng tang điền
Trần gian cuối nẻo về nương náu
Còn mơ chi nữa chút tiền duyên?

...

* nhạc nền khi viết: Hồng Nhan Xưa | 红颜旧


Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Friday, October 5, 2018

9. 8. 12.


bỗng dưng thấy nhớ 
đôi người đã quên 
hóa ra lòng vẫn 
còn nơi yếu mềm...

...

Có lần, tôi ngồi cùng Tháng Chín ở một góc quán nhỏ xinh nép mình trên căn chung cư cũ kỹ. Chiều ở đó, trôi qua rất chậm. Chúng tôi chia nhau ấm trà thơm lừng quá vãng, thong thả đếm từng mảnh nắng rơi trên bức tường rêu rong ngay phía ngoài khung cửa sổ xanh lơ. Và nói với nhau vô số điều vẩn vơ, như bao lần gặp khác. Chiều ở đó, mấy điệu nhạc mơ hồ thỉnh thoảng xen vào cuộc tán gẫu, khiến chúng tôi ngừng lại, lặng im. Hình như, đó là lần sau cuối chúng tôi có cùng nhau khoảng lặng im, bình thản và an nhiên, đến như vậy. Hình như, đó cũng là lần sau cuối tôi ghé lại chốn ấy, nơi giờ đây đã không còn. Rất nhiều thứ, đã không còn. 

...

Có lần, tôi theo Tháng Tám đi loanh quanh lòng vòng thành phố, không hề chủ đích, giữa đêm tối muộn. Ngắm Saigon của chúng tôi trong một hình dung lạ lẫm, với những cung đường, những góc phố hiếm khi lại qua. Gió đuổi bên vai, đèn đường rơi trên tóc. Ngồi sau lưng Tháng Tám, giống bao kẻ thích mượn huyễn hoặc để dối lừa, tôi đã từng mơ rằng chúng tôi sẽ mãi như lúc ấy, chỉ cần, đơn giản như lúc ấy. Thế nhưng, never had a dream come true, đời có là mơ, bao giờ? 

...

Có lần, tôi nằm ôm Mười Hai thật chặt, hít tràn lồng ngực mùi cơ thể thoáng vị John Varvatos nhàn nhạt, nghe tiếng mưa khuya lệch mùa tầm tã đổ thanh âm. Tôi của thời gian đó, đã không còn nuôi hy vọng cho những thứ mông lung, đã thôi chấp mê vào luôn luôn hay mãi mãi. Nhưng, chẳng hiểu sao, vẫn thấy mình hết sức tham lam khi cố níu lấy từng khoảnh khắc, vùi sâu xuống đáy tim đầy phức cảm, để dành. Cho những quãng cô đơn dài hơn ở sau này. Cho những tháng mười hai tôi không thể ôm thật chặt Mười Hai trong lòng mình nữa.

...


Saturday, September 15, 2018

Đi đám cưới người mình yêu


Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều muốn nói... 

Có lẽ hôm nay là lần sau cuối 
Ta nhìn người bằng ánh mắt hôm qua 
Chỉ mai đây thôi tất cả sẽ phai nhòa 
Vốn lạ xa, ta và người, trở về làm xa lạ 

Có lẽ những gì đã từng rồi sẽ tan nhanh vội vã 
Như cái cách ngày đó ta nói yêu người 
Như cái cách ngày đó người bỗng gượng cười 
Thì yêu là yêu thôi, đời có gì mãi mãi? 

Có lẽ ngay từ khi bắt đầu ta đã nên dừng lại 
Con đường bão giông vực sâu đón chờ 
Nhưng nếu con tim chịu lắng nghe lý trí thì đời còn đâu những bất ngờ 
Bất ngờ tương phùng, bất ngờ đớn đau, bất ngờ ly biệt... 

Có lẽ cuối miền tâm tư là cả một trời hối tiếc 
Nước mắt chảy ngược lấp lóa thành dòng 
Ký ức hóa rêu phủ đầy đáy sông 
Bụi tro cũ ta thả chìm trong sóng nước 

Có lẽ đi đám cưới người mình yêu là bi kịch đã được dự báo trước 
Nhưng ta biết làm gì hơn ngoài cay đắng mỉm cười 
Câu chúc phúc nghẹn mãi không nói thành lời 
Chỉ mong người hãy tin ta thật tâm nguyện người yên ấm 

Có lẽ sau tất cả nông nổi thanh xuân giờ đến lúc ta phải bước thật chậm 
Trên nẻo cô đơn hướng về phía không người 
Chấp nhận hết thảy đã qua như một phần không thể thiếu trong đời 
Sẵn sàng mở lòng cho những gì sẽ tới... 

Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều chưa nói... 

... 

(Saigon, 15/09/18 
nhân đi một đám cưới, bắt gặp cảm xúc quen 
- như mình đã từng.)

Sunday, August 19, 2018

Cố nhân


...

Mình ngồi xuống một chiều im gió 
Nhìn nhau năm tháng ngỡ ngàng 
Tàn tro cũ đáy lòng chợt đỏ 
Mơ hoài một giấc mộng tan...

...


Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Sunday, July 1, 2018

nhắc chi những chuyện đã từng


...

bây giờ đã hóa người dưng 
nhắc chi những chuyện đã từng... 
thêm đau... 

mai kia ở phía trời nào 
còn duyên có lẽ 
gặp nhau một lần...

...


Thursday, January 11, 2018

Có đôi lần



(c) photo by Bernhard Luettmer.

...

có đôi ba lần gặp 
ngỡ như buộc thành duyên 
ai ngờ là phận bạc 
chỉ chuốc thêm ưu phiền 

có đôi ba lần gặp 
ngỡ trăm năm đá vàng 
đâu hay tình lận đận 
một khối sầu đeo mang 

có đôi ba lần gặp 
ngỡ từ muôn kiếp nào 
dâng người tim còn đập 
tự mình thì nằm đau...

...

(Saigon, 11/01/18,
cảm hứng từ status của BKD.)


Tuesday, December 19, 2017

Thương nhớ Mười Hai


(c) photo by Celine Tran.

Saigon, nửa cuối Mười Hai, trời trở lạnh. Cận Giáng Sinh, có vẻ thời tiết chiều lòng, để người có cớ gần lại thêm với người. 

Nhạc Noel đã xập xình khắp chốn. Một số nơi, thậm chí, đã mở những bài ca xuân. Vài cuộc tình vừa chớm. Vài đôi lứa tân hôn. Mười Hai như mọi Mười Hai khác, diễn thật tròn vai mùa tìm ấm, mùa tìm thương. 

... 

Riêng tôi, Mười Hai này vẫn là Mười Hai cô lẻ. Sáng ra phố, vẫn phải tự choàng khăn, tự vòng tay ôm lấy mình ủ ấm. Đêm về nhà, đón mình là gió thốc trên đường, gió xộc cả vào phòng, vào tận cơn mơ lạnh buốt chiếu chăn. Có khi vẫn thấy tràn vui, một mình và mùa đông thành phố, nỗi buồn tuyệt đẹp. Có lúc lại chút bẽ bàng, cần ôm ai đó và ngủ vùi, khó đến vậy sao? 

Có cả những khoảng trống, trắng xóa. 

... 

Giữa những khoảng trống ấy, có hôm tình cờ, tôi bỗng nhớ em. Nhớ Mười Hai xưa cũ. Nhớ lần đầu tôi gặp em, tiếng em cười, giọng em nói, cách em hôn. Nhớ sự ngạc nhiên của tôi với chính mình, bởi nhận ra, mình vẫn có thể yêu, thật say mê, một lần nữa. Nhớ những đêm em mỏi mệt đến nhà sau quãng đường xa. Nhớ những sớm mai tôi theo em về tận con hẻm nhỏ. Nhớ cả lần cuối ta còn nhau. 

Chuyện mới năm ngoái, mà hồi tưởng lại, cứ ngỡ tự muôn kiếp nào. 

Nói cho sến nặng như thế, để khẳng định một thực tế: Khoảng cách hai chúng ta vốn đã thay đổi từ 'Có lẽ một ngày' trở thành 'Sẽ không bao giờ'. Nghĩa là, vô vọng. Nên, hoài vọng về em là điều mà tôi nghĩ bản thân phải luôn chối bỏ, phải bị lãng quên. 

Giống cái cách tôi xóa sạch tất cả những liên hệ đến em: số điện thoại, zalo, instagram, hình ảnh lưu trong máy... chặt đứt hết thảy những cây cầu nối về quá khứ của hai đứa. Nhưng rồi, trí nhớ phản chủ, đã nhắc tôi rằng: Có đôi ba con người, đôi ba đoạn đời - dẫu cực kỳ ngắn ngủi - vẫn hằn sâu vào ký ức, vào sinh mệnh. Và quên lãng chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Những cây cầu gãy đổ, nhưng còn có những con thuyền Tiếc Nuối, chở người ta sang bên bờ Nhớ Nhung. 

... 

Nửa cuối Mười Hai, năm cùng tháng tận. Có những thứ chỉ mới bắt đầu, đã dự báo kết thúc. Có những thứ vốn đã kết thúc, sao đớn đau vẫn như chưa bắt đầu? 

...


Thursday, December 7, 2017

Vay


Vay người bờ vai ấm 
Vay người nụ hôn sâu 
Trả bằng đêm khờ dại 
Bằng cơn say không màu 

Vay người làn mi ướt 
Vay người vùng tóc tơ 
Trả bằng tim xộc xệch 
Những đớn đau bất ngờ 

Vay người chiều nương náu 
Vay người sớm hẹn hò 
Trả bằng bàn tay nắm 
Không ngại ngần đắn đo 

Vay người cùng ta khóc 
Vay người cùng ta cười 
Trả bằng bàn chân bước 
Nguyện nẻo dài có đôi 

Vay người câu yêu mới 
Vay người lời thề xưa 
Trả bằng lòng thành thật
Mặc bão giông mấy mùa 

Vay người tình chăn chiếu 
Vay người tiếng đầu môi
Dẫu cuộc thương rất vội
Nhưng trả suốt một đời...

...

(Saigon, 07/12/17)


Wednesday, September 13, 2017

Những ngắn ngủi, tạm bợ


(c) photo from 花樣年華 | In the mood for love.

Người ta hay nói chuyện dài lâu, nhưng, thực ra đời chỉ toàn ngắn ngủi. Những ngắn ngủi, tạm bợ, mong manh như nhân sinh vốn dĩ. Những ngắn ngủi, tạm bợ mà người ta có thể đổ do phần số hay thiên mệnh, nhưng xét đến cùng, cũng chỉ bởi nhân định mà thôi. Những ngắn ngủi, tạm bợ, ráp nối tạo nên đời sống này. 

Mỗi người có thể đi qua, vấp phải vô vàn những ngắn ngủi, tạm bợ như thế trên nẻo đường mình. Người may mắn sẽ được những đoạn ngắn vừa in, khớp lại thành lâu bền. Kẻ xui rủi thì mãi gặp những rời rạc liên tiếp, hoài dở dang. Nhưng dẫu thế nào, những ngắn ngủi, tạm bợ ấy, ngẫm ra, may thay, không phải hoàn toàn cạn nông, hay vô nghĩa. Vẫn có những ngắn ngủi, tạm bợ vừa tròn vẹn một cơn hân hoan. Vẫn có những ngắn ngủi, tạm bợ đủ hằn sâu một vệt ký ức. Là một người tình vội đến vội đi. Một đoạn nhân duyên gói gọn trong lòng bàn tay. Là một đêm quên mình. Một phút say mầu nhiệm. 

Theo thời gian, những ngắn ngủi, tạm bợ ấy rồi cũng bị lãng quên chôn vùi. Có khi chóng vánh hơn, bởi nhân tâm luôn bạc bẽo. Nhưng, có hề chi, khi chúng đã làm xong sứ mệnh của chúng: Nhắc con người về hữu hạn, về giá trị của khoảnh khắc, về hiện sinh. Những ngắn ngủi, tạm bợ chúng ta phải ghi ơn. 

Tôi đột nhiên nghĩ đến và muốn viết ra những vớ vẩn này, là khi, nhìn lại những ngắn ngủi, tạm bợ đã qua của mình. Có tiếc nuối, có tri ân, có buồn thương, nhưng phần nhiều là đơn thuần hoài vọng. Và nhìn về đôi ba thứ sắp trở thành những ngắn ngủi, tạm bợ mới, sớm ngày thêm vào danh sách.

...


Wednesday, May 10, 2017

Thôi em, đừng tiếc nữa


Thôi em, đừng hát nữa 
Bản tình ca hôm nào 
Tiếng nhạc lòng đã dứt 
Chẳng nần nợ gì nhau 

Thôi em, đừng nhớ nữa 
Mùa thương trôi xa vời 
Cố nhân còn hạnh ngộ 
Cũng chỉ cố nhân thôi 

Thôi em, đừng khóc nữa 
Áo thanh xuân phai tàn 
Tóc mây mù lãng đãng 
Tim chít vầng khăn tang 

Thôi em, đừng tiếc nữa 
Những cơn mơ hoang đường 
Mộng, rồi cũng tỉnh thức 
Người, rồi cũng khói sương... 

... 

(Saigon, 
tháng Năm, 
Hai Không Mười Bảy.)


Thursday, December 29, 2016

Thư gửi người của thanh xuân


(c) photo by Oleg Oprisco

Mười Hai, Saigon thưa nắng, dày mưa, và miên man xúc cảm. 

Tôi chợt muốn viết cho người, dẫu biết, lại là những lá thư không bao giờ gửi. 

Đành tự ủi an, biết đâu đây sẽ là lần cuối, tôi viết cho người? 

… 

Người biết không,

Tôi còn mơ mãi giấc mơ về ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm, bờ vai gầy và những lọn tóc rối. 

Nơi ấy, là hai mươi tròn vẹn, tiếng hát còn xanh, trái tim còn xanh. Những ngây ngô của mùa yêu đầu, cũng xanh biêng biếc. Như mưa hạ. Như mây trời. 

Nơi ấy, là thanh xuân của tôi, và người. Ở lại, đến vĩnh viễn mai sau. 

… 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, một nụ cười có thể khiến mình chiêm bao còn thức, một cái chạm tay có thể níu lấy câu thương qua hết những năm rộng tháng dài. 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, những lời tình sáo rỗng ai ai cũng thường nói, vậy mà chân xác, rằng: Người ta có thể vì một đoạn nhân duyên ngắn ngủi, mà nương tựa vào đó, sống qua một đời. 

Như tôi, đã luôn nghĩ về quãng đường ấy của hai đứa mình. 

… 

Một quãng đường không hề dài, chỉ gói gọn trong tuổi hai mươi mỗi người, thế nhưng, còn thương nhớ đến tận hôm nay. Dù nỗi nhớ ấy, có khi, chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, mình tôi giữ lấy. 

Còn người, ở phương xa đó, với cuộc sống mới viên mãn và bình yên, chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc nghĩ về. 

Chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc, vô tình nghe một bài hát cũ, đọc mấy dòng lan man, người sẽ hoài niệm khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hồi ức lại từng dấu nhớ đã có lần khắc sâu trong lòng mỗi chúng ta?  

… 

Tôi không cầu người tiếc nuối, chỉ mong người mỉm cười, tri ân hết thảy những gì đã từng có, hoặc chưa từng có, giữa tôi và người. Như tôi. 

Tôi không cầu người quay đầu lại, chỉ mong người vững bước đi tiếp, dành một góc nhỏ khuất sâu tim mình cho “cơn mưa rào” năm ấy, cho ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm. Cho tôi. 

… 

Cám ơn người, vì đã hiện hữu trong thanh xuân của tôi, để nó mãi là đoạn đời đáng tưởng niệm nhất. 

Cám ơn người, vì cho tôi thấu hiểu tường tận hơn những gì Tân Di Ổ đã viết: 

“…Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng, nó sẽ chẳng đáng một xu; chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta…” (trích ‘Anh có thích nước Mỹ không?’) 

Thương chúc người an vui,


---

* Bài viết tham gia cuộc thi Trao gửi thanh xuân.


Sunday, August 28, 2016

Người không thuộc về




Thì mãi người đâu thuộc về 
Cơn mưa sẽ tạnh, lời thề cũng tan 

Nửa câu yêu cũ dở dang 
Nhành hoa ngày ấy đã tàn không hay 

Bàn tay vụt mất bàn tay 
Cánh chim bay mãi phía ngày lãng quên 

Đôi vần thơ nhạt không tên 
Hóa thành cánh gió về bên kia đồi 

Mây xưa tàn cuối chân trời 
Ngoài hiên mấy giọt nắng ngời vừa phai 

Thì xin hạnh phúc cho ai 
Riêng ta quen lối, đường dài lại đi... 

...

[26/08/2011,
post để lưu.]


Monday, August 22, 2016

Đếm mưa trên lá


Buổi chiều hôm ấy, và mưa
Đường xa ướt áo ta đưa em về
Dưới hiên buộc một câu thề
Phải duyên phải nợ xin về với nhau

Ai ngờ, mưa vội tan mau
Ai ngờ, em vội qua cầu gió bay
Để mình ta buổi chiều nay
Đếm mưa trên lá mà loay hoay buồn...

...

(Saigon, 220816
nhân ngồi quán mưa, nghe trúng một bài hát xưa.)


Friday, April 8, 2016

Em ơi, mình đã


Em ơi, mình đã 
Xa nhau nghìn trùng 
Sao còn ngần ngại 
Một lần bao dung? 

Sao không tha thứ 
Tình ngày hôm qua? 
Sao không buông bỏ 
Vạn niềm xót xa? 

Em ơi, mình đã 
Nẻo đời song song 
Nhớ nhau xin giữ 
Tiếng thương sâu lòng 

Nhớ nhau xin hãy 
Thật thà ghi ơn 
Những năm tháng ấy 
Có nhau chung đường 

Em ơi, mình đã 
Mịt mù muôn phương 
Trái tim xin thả 
Trôi theo vô thường...

...

[Saigon, 08/04/16
viết, không vì lý do gì!]

Wednesday, January 27, 2016

Chỉ tình ca là còn trẻ mãi


* cảm hứng từ một status của Celine Tran.

Hai chúng ta rồi cũng sẽ già. 
Bàn chân run bước qua nông nổi, 
Khóe mắt in vệt sầu muôn lối, 
Tuổi buồn thương nhuộm tóc mây trời. 

Và chúng ta sẽ thấy ngậm ngùi, 
Soi gương cố tìm hình đã mất. 
Nghe chim hót sau vườn lảnh lót 
Mà lòng tơ tưởng khúc phai tàn. 

Đêm chiêm bao mơ giấc son vàng, 
Ngày huyễn mộng tiếc thời non trẻ. 
Đôi tay héo biết ai chạm nhẹ 
Để tim rung lại tiếng ban đầu? 

Hai chúng ta chắc sẽ quên nhau. 
Thời gian phủ bụi mờ trí nhớ, 
Đáy tâm tư tàn tro mấy thuở, 
Mỗi kẻ sống riêng mỗi cuộc đời. 

Người không ta, ta cũng không người. 
Sẽ đôi khi chợt rơi nước mắt, 
Tiếng hát cũ tựa như lời nhắc 
Giữa chúng ta đã có... đã từng... 

Nỗi đau vốn không có điểm dừng. 
Yêu đương lắm lúc là ảo ảnh. 
Bản nhạc xưa hóa thành mộng cảnh 
Gọi hồn ta cuối nẻo quay về. 

Nhưng đành thôi lỗi hẹn câu thề 
Ta - người chẳng thể nào trở lại! 
Chỉ tình ca là còn trẻ mãi 
Giữ hộ ta năm tháng hoang đường... 

...


Monday, October 26, 2015

Lạ. Quen.


(c) artwork by Giuseppe Gerbino

1. Tôi đón sớm ngày tuổi mình bằng những đoạn message từ đôi ba người. Có lạ, có quen. Có đoạn giản đơn khiến tôi vui. Có đoạn lại khiến tôi, đột ngột, cảm thấy chạnh lòng. Dù sao, lý do gì, cũng thành thật ghi ơn.

2. Năm nay tự nhiên muốn khóa wall, chán ngán hết thảy những màu mè hoa mỹ có đôi phần xô bồ. Muốn im lặng ngắm thời gian mình trôi qua thêm một mốc. Muốn, có đôi phần ngờ nghệch, thử nhìn xem giữa hàng trăm liên hệ chốn facebook, ai sẽ để tâm, chịu nhọc công hơn thường ngày gửi tin nhắn qua điện thoại, vào inbox.

Phép thử nào cũng có bất ngờ. Như việc tôi được nhận lời chúc từ những nối kết ngỡ đã mù xa. Hay từ một vài khuôn mặt mà tôi vẫn xem như “người lạ” trong vòng giao tiếp xã hội của mình. Trong khi, có vài gần gũi thì trao tặng mấy ký tự nhạt thếch, đại loại kiểu Happy birthday!.

Giả vờ câu nệ, nhưng xét cho cùng, mọi thứ đều vô nghĩa. Mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội thì nói được điều gì?

3. Nhưng cũng lắm lúc, mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội đủ cứu vớt một ngày buồn, một đêm tuyệt vọng, hay xoa dịu những khoảnh khắc mà cơn yếu đuối muốn vùng lên tạo phản. Ngược đời là, hiệu quả diệu kỳ ấy đôi khi lại do những người chúng ta dán nhãn Lạ ban cho. Có lẽ, vì Lạ mà không cần đắn đo. Vì Lạ, nên càng dễ trút lòng, mở ra những cánh cửa từng luôn ngần ngại với những Thân Quen.

Giống buổi khuya nào đó, một Người Lạ ghé ngang, không hẹn trước mà dốc cạn tâm tư cùng nhau. Mỗi kẻ một niềm riêng, phơi bày không gượng gạo. Đơn thuần tìm được nơi san sẻ, tựa chiếc bè giữa biển mông mênh mà hai thân phận dạt trôi tình cờ bắt gặp. Rồi cứ thế mà nương vào, mà sống sót. Dẫu thực tế có thể chỉ là mấy canh giờ không-vui-không-buồn.

4. “Người lạ vậy chứ chưa bao giờ bỏ mình đi, vì họ chưa từng tới.”

Đứa bạn thân viết vậy. Mình cũng tin. Bởi, trong những cơn mơ khắc khoải muộn sầu, vô số lần bản thân đã từng ước ao: Giá mà được đến một nơi chốn lạ xa, gặp gỡ những con người xa lạ. Chỉ để một lần bước giao nhau. Chỉ để một lần hiến mình cho Ngay Tại Đây, Ngay Lúc Này với không cưỡng cầu, không ràng buộc. Có thể trắng đêm bên chai Jack Daniel's không pha lạnh trơ hơi gió, vài điếu Marlboro Lights nhẹ tựa khói mà đậm mùi ủi an, hay chìm đắm vào những đam mê phù phiếm chẳng tha thiết bất cứ điều gì...

5. Người Lạ không dễ thành Người Quen, nhưng Người Quen lại rất dễ trở thành xa lạ. Thời gian cách biệt, không gian chia cắt đã đành. Đằng này, mấy phen ngược lối, mấy bận ngược lòng, một chốc thiếu can đảm, một chốc thừa hoài nghi, thế là Quen hóa ra Lạ. Thế là, một phần đời ngỡ như máu thịt cũng hóa tàn tro.

Không phải nhân tình bạc bẽo, chẳng qua duyên phận mỏng manh. Buông tay, lạc mất. Ngoảnh lại, nghìn trùng. Dấu yêu mùa cũ giờ chỉ là somebody that I used to know.

6. Ngẫm kỹ, Lạ - Quen vốn dĩ cũng mơ hồ. Nhưng, tổn thương từ kẻ lạ người quen lại có thật. Rất thật.

...