Showing posts with label death. Show all posts
Showing posts with label death. Show all posts

Wednesday, April 20, 2016

Trích đoạn về cái chết


“Khi ta biết cái chết là một sân ga nhất định sẽ đến, trong quá trình đi về phía sân ga này ta sẽ trân trọng. Ta sẽ không còn giống như trước đây, vì thất tình hay bị sỉ nhục liền đòi sống đòi chết. Ta sẽ trân trọng mỗi một giây phút của hiện tại, bởi mỗi một giây phút đều hoàn toàn không thể nào lặp lại. (...) 

Vì thế, khi tôi hiểu rõ cái chết, tôi càng trân trọng sự sống. Thế là tôi không trốn tránh nữa, thản nhiên đi về phía trước. 

Từng có người hỏi tôi, ngay cả cái chết anh cũng không e sợ, vậy thì anh còn e sợ điều gì? Tôi đáp, không không không, tôi không phải không e sợ, tôi tiếp nhận sự thực này. 

Mãi đến khi viết cuốn sách này, tôi vẫn sợ hãi rất nhiều thứ. Vẫn sợ khoảnh khắc đối mặt với cái chết; vẫn sợ một ngày kia mọi người không cho tôi cơ hội nữa, tôi nên đối mặt ra sao; vẫn sợ trở về thời nghèo túng nhất; vẫn sợ dáng vẻ khi tôi già yếu; vẫn sợ mắc bệnh nặng; vẫn sợ người thân yêu nhất của tôi rời đi. 

Nhưng tôi không cảm thấy đây là một dạng mềm yếu. Tôi cho rằng, đó là lòng kính trọng với sinh mệnh. 

(...) 

Năm kia, bà ngoại tôi qua đời. Tôi đối mặt bằng tâm thái bình tĩnh nhất. Tôi đề nghị người trong gia đình đừng khóc lóc, bởi vì khóc lóc không thể bày tỏ tình thương yêu của ta đối với bà ngoại. Ta giữ tiếng lòng trong thâm tâm, sống tốt hơn, mới là phương thức tốt nhất để bày tỏ rằng chúng ta yêu bà ngoại. Hôm ấy, sáng sớm tôi gấp gáp về Trùng Khánh, ở bên linh cữu của bà ngoại, tụng kinh cho bà. Tôi nói với bà ngoại, cháu cảm thấy bà chưa chết, bà luôn sống mãi trong lòng cháu. 

Tôi thường nói một câu, chỉ cần ghi nhớ một người thì người đó sẽ không chết. Nếu một người khác ghi nhớ tôi, cũng chính là ghi nhớ tất cả những người mà tôi ghi nhớ. Cho nên, linh hồn bất diệt. 

Khoảnh khắc đó, tôi lại ngộ ra một tầng triết lý khác của sinh mệnh: Thiện niệm có thể vượt qua cái chết. 

Lòng tốt, lòng yêu thương, lòng quan tâm. 

Khi ta có một trái tim tích cực, truyền năng lượng tích cực cho người khác, ta sẽ không “chết”. Bởi vì tình yêu thương sinh sôi không ngừng…” 


[Đột nhiên đến Tây Tạng - Trần Khôn]


Saturday, May 9, 2015

Không kịp níu lại


Phận người như gió 
Chớp mắt, là xa. 

Duyên người rất mỏng 
Chút quên, là nhòa. 

Không kịp níu lại 
Cuộc đời đã qua...

...

[Saigon, những ngày nhìn quanh bỗng thấy thật nhiều mất mát.] 



Wednesday, December 9, 2009

Tin vào Thiên Đường


Cuối chiều, nghe tin dữ: Mẹ của người bạn gái qua đời, đột ngột. Dù ngổn ngang công việc, nhưng cũng không thể ngăn mình một khoảng trống rỗng, buốt lạnh. Mường tượng ra dáng hình bé nhỏ kia đang gập nát thân mình trong nước mắt trên chuyến xe vội vàng về tận mặt yêu thương lần cuối dẫu muộn, mà nhói lòng. Không gì có thể sánh nổi với nỗi đau đau đớn nhất này. Mất mát này nặng hơn nghìn lần trọng lượng cơ thể bạn, mà bạn đang phải ôm lấy, một mình. Thương quá!

Biết mất mát là mặc nhiên cố hữu của cuộc đời hữu hạn, nhưng đối mặt với nó thì không phải lúc nào ta cũng có thể bình tâm và thản nhiên xem là lẽ thường. Lại là mất mát người thương yêu lớn nhất trong đời, sẽ phải qua thời gian dài lắm - nhưng cũng chưa chắc đã nguôi được những cơn đau cắt thịt. Bao nhiêu nước mắt là đủ?

Lời có hay đến đâu, cũng không chia được đớn đau này của bạn. Chỉ biết cầu mong bạn sớm vượt qua, lấy mất mát làm hành trang để đi tiếp. Còn dài lắm những nỗi lo, và lẻ loi thân con gái xứ lạ một mình. Nụ cười hồn nhiên rồi có còn vẹn nguyên nữa, bạn tôi ơi?

...

Suốt quãng về, tôi vẫn không ngừng xa xót, và cho đến tận bây giờ vẫn đang cố mọi cách ngăn mình không để nỗi lo sợ vẽ lên những viễn cảnh bàng hoàng trong đầu. Những lúc thế này, tôi càng buộc mình phải tin vào Thiên Đường.



Monday, June 30, 2008

Chết


- Ủa, chú Thành ơi, lâu rồi con ko thấy Bác Gù, bác ấy nghỉ chạy cho Trạm Thống Nhất mình rồi hả chú?

- Hả? Ông Gù hả? Ổng … ổng … ổng chết lâu … lâu rồi!

- Dạ??? Chết??? Bác ấy mất khi nào vậy chú??? Sao mà mất???

- Ổng chết hồi độ tháng … tháng … 11 năm ngoái. Hôm đó ổng đi đón khách, bị … bị … chiếc xe thằng … thằng … choai nào đó quẹt phải, té đập đầu vào lề đường. Mà hồi … hồi … đó còn chưa bắt đội nón bảo hiểm này mà… Nên … ổng chết lun!

- Trời!!! Hèn chi! Cả nửa năm nay con ít về, nên ko để ý. Thấy ko có xe Bác Gù nữa, tưởng Bác ấy nghỉ chạy trạm mình thôi chứ, ai dè…!!! Rồi vậy Thống Nhất mình có lo gì được cho đám Bác ấy ko chú?

- Hả? Hông… hông … hông có jì hết! Nói … nói thiệt cháu nghe… Hỏi ra mới … mới biết, một cây nhang còn hông … hông có nữa là…

- Trời đất?!? Sao tệ dzữ vậy chú Thành??? Lẽ ra ít nhất cũng phải cúng viếng gì đó chứ, Bác ấy đang đi đón khách – coi như đang làm việc cho trạm mà?!?

- Ờ ờ… mà … hông có gì hết cháu ơi!!! Ai mà … mà … bít đâu à! Khổ thân ổng… lắm! 63 tuổi chứ ít gì!!!

- Dạ! … !!!

...

Cái chết có thể tìm đến con người một cách không thể nào lường trước như thế! Tự nhiên thấy đắng chát nơi cửa miệng, quặn lòng một nỗi xa xót – dù Bác Gù ở đây, chỉ là một ông bác chạy xe ôm vô-cùng-bình-thường mà tôi từng biết. Trong một phút, tự nhiên dường ngộ ra hết thảy: Sinh – Lão – Bênh – Tử, tuần hoàn vô khả kháng! Và lạnh lẽo một nỗi hoài nghi: Cuộc đời bạc đến vậy sao?