Showing posts with label cõiriêng. Show all posts
Showing posts with label cõiriêng. Show all posts

Friday, March 27, 2020

Phố thôi hát tình ca


5.30pm, tự cho mình đoạn nghỉ ngắn giữa mớ task chất chồng work from home, tôi xuống nhà nhận ly trà vải lài order từ grab food. 

Sắp tan hết chiều, nhưng ko hiểu vì đâu, bóng nắng màu mật ong vẫn còn vấn vít vương vãi trong con hẻm nhỏ. Từ một gian nhà hàng xóm, ai đó đang xem (lại?) clip Don Nguyễn nhép theo trích đoạn vở 'Hợp đồng mãnh thú', vừa đúng đoạn cuối khi tiếng nhạc intro day dứt của 'Tình ca phố' vang lên, sau đó giọng Đức Tuấn nối vào. Tôi như đột ngột bị nhấn nút pause, sững người, tim hẫng đi một nhịp. 

Đã quá lâu tôi chưa nghe bài hát này. Đã quá lâu. 

Tôi lên nhà và tiếp tục công việc dở dang. Nhưng thay vì playlist nhạc BTS dùng để buff năng lượng, tôi lại repeat bài này suốt 2 tiếng đồng hồ sau đó, bỏ mặc mình chìm vào những ngày tháng cũ.

Những tháng ngày rất cũ. 

Tự dưng muốn được ngồi ở một góc quán quen, ngắm Saigon, nhìn mưa nắng hai mùa vẫn qua. Muốn hẹn thêm nơi phố lớn với những yêu dấu đã từng. Muốn gặp lại mình của quãng đời xanh như lá. 

... 

Hiển nhiên, giữa thực tại phũ phàng lúc này, có lẽ, phố đã chẳng còn tâm sức đâu mà hát tình ca. 

... 

(Saigon, 
27/03/2020.)


Saturday, March 21, 2020

Những ngày này


(c) photo by smwallday.

Những ngày này, 
Chỉ muốn lặng yên như một thân cây 
Rễ chôn sâu vào nếp nhà êm ấm 
Rũ lá tham sân, khẽ lay thật chậm 
Sáng mở lòng đón nắng, tối khép cành chiêm bao. 

Những ngày này, 
Khoảng trời mỗi người chợt bé tựa cái ao 
Còn ta mỏng manh như loài cá nhỏ 
Phiền muộn rêu rong, bóng chiều ráng đỏ 
Quẩn quanh nơi đáy nước, sợ ngoài kia miên trường. 

Những ngày này, 
Đôi khi ước mình là một giọt sương 
Cứ thế tan đi trong ánh ngày đang tới 
Chẳng còn thiết tha, chẳng còn trông đợi 
Nhân sinh vốn khổ đoản, số mệnh thì vô thường. 

Những ngày này, 
Nhìn đâu đâu cũng thấy ưu thương... 

...

(Saigon, 
Tháng Ba, Hai Không Hai Mươi.) 


Tuesday, December 31, 2019

2019 - A Year of Survival


Ngày cuối cùng của năm, tôi lướt instagram và xem lại những khoảnh khắc chính mình. Đi qua từng tháng, nhặt nhạnh từng hồi ức rời rạc, chắp vá từng mẩu chuyện dở dang... ngồi thu xếp lại, ghép thành bức tranh 2019. Bức tranh mà tôi sẽ đặt tên, giống hệt như tiêu đề bài viết tháng Bảy, là Sống Sót. 

... 

Thú thật là đến tận thời điểm này, tôi vẫn chưa tin được rằng mình đã sống sót, đã sắp lê thân qua hết những ngày tháng vật vờ vô vọng của năm đầu đại hạn năm cuối tam tai. Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là dễ dàng. Chưa bao giờ, tôi thấu hiểu trọn vẹn câu nói đó như ở 2019 này. 

Chưa bao giờ, tôi nghĩ nhiều về cái chết đến mức hoài nghi về hiện sinh. Chưa bao giờ, tôi thấy tín niệm về hy vọng thực ra chỉ là một cách xảo ngôn của tuyệt vọng. Chưa bao giờ, việc thức dậy và hít thở mỗi ngày, đôi khi, lại khó khăn vô cùng tận... 

Vậy mà, cũng đã sắp lê thân qua hết. Vậy mà, cũng mở được một khe cửa hẹp vào 2020.

... 

Trong vô vàn mảng tối của bức tranh, đâu đó, diệu kỳ thay, vẫn sáng lên đôi ba màu sắc khác. Nhìn lại, mới bất giác nhận ra, hóa ra, tôi đã không ngừng cố gắng yêu thương chính mình, ngay cả khi ngỡ rằng đã buông bỏ. Hóa ra, tôi đã nỗ lực để gìn giữ cho bản thân những vệt màu của gia đình, của tình thân, của bạn hữu... dù lắm lúc vẫn thấy mình cô đơn đến cô độc. 

Có lẽ, vịn vào đó mà tôi đứng dậy, nương theo đó mà tôi ngược đường đi lên khỏi đáy vực sâu. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, ít nhất, còn được vài đoạn dấu nhớ ghi khắc nơi tim mình. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, tạm xem như học xong bài học về sống sót. Xét đến cùng, đơn giản chỉ là yêu thương bản thân và gìn giữ những chân giá trị đã xác tín của chính mình. 

... 

Cám ơn, và tạm biệt 2019. 
Xin chào, 2020! 

(Saigon, 
31/12/2019.) 


Friday, December 13, 2019

Có những ngày (dark version)


(c) photo by @salvadormaliii

Có những ngày buồn từ sớm tinh mơ 
Mớ mắt ra muộn phiền đã ở đó 
Vội vã vòng xe xuống đường, 
chạy hướng nào cũng gặp đèn đỏ 
mà tâm trí mình thì xám đen. 

Có những ngày 
loay hoay giữa muôn vạn tiếng còi, kèn 
nhiều khi lại thấy mình chết lặng 
Biết sống sao cho đặng 
một kiếp người rối ren? 

Có những ngày 
ngày cũng như đêm 
nhìn quanh chỉ toàn bóng tối 
Kẻ vô đạo, làm thế nào mà rửa tội? 
Lấy ai thắp nến lòng mình? 

Có những ngày 
chẳng tha thiết bình minh 
Chỉ muốn chìm trong mộng cảnh 
nương nhờ giấc mơ cất cánh 
bay tới miền vãng sinh... 

Có những ngày 
kẻ thù lớn nhất là bản thân mình... 

...

(Saigon, 
những ngày buồn cuối năm.)

Wednesday, November 20, 2019

Bi ca


Những người trẻ đâu đó 
Tử mệnh vì tự do 
Còn mình, tâm già cỗi 
Vong thân bởi sầu lo? 

Những người trẻ lý tưởng 
Xây đời bằng máu xương 
Còn mình, ôm huyễn mộng 
Sống lạc giữa hoang đường? 

Nhân sinh tựa chớp mắt 
Hồng trần vốn bụi tro 
Hiển vinh và suy bại 
Chỉ như một chuyến đò... 

Những người trẻ đâu đó 
Nhuộm vàng thế kỷ xanh 
Còn mình, dòng máu đỏ 
Tự chôn xuống đất lành? 

... 

(Saigon, Mười Một Mười Chín.
Phức cảm giữa những ngày không an yên,
thấy đời đầy bất trắc.)


Wednesday, October 9, 2019

Trần gian buồn đến thế


Phố ồn ào đến thế 
Sao nghe lòng lặng thinh? 
Đời xô bồ đến vậy 
Sao chỉ thấy riêng mình? 

Ngày tháng dài đến thế 
Sao phận người mỏng manh? 
Đớn đau nhiều đến vậy 
Sao cơn mơ chưa thành? 

Trần gian buồn đến thế 
Sao vui không về qua? 
Nhân sinh sầu đến vậy
Chưa kịp yên, đã già...

...


Friday, September 13, 2019

#twodifferentworlds


Cũng sẽ đến một ngày 
Ta nhận ra mình đã 
Trôi về phía xa xôi 
Hai vùng trời khác lạ 

Hai cuộc đời lạc hướng 
Hai nẻo đường song song 
Hai thế giới chia cách 
Khoảng mêng mông trong lòng...

...


Sunday, September 8, 2019

Tiếc


Tôi bỗng tiếc mình qua hết thanh xuân 
Mà tim chưa đủ những lần vụng dại 
Hoài dang dở khi ngoảnh đầu nhìn lại 
Lắm ngổn ngang nơi vùng nhớ năm nào 

Tôi bỗng tiếc mình sau những đớn đau 
Nhưng vết thương lòng mãi còn chưa khép 
Hạnh phúc dường như là cánh cửa hẹp 
Một-tôi-tổn-thương lặng đứng trông chờ 

Tôi bỗng tiếc mình đã dứt ngây thơ 
Niềm tin hồn nhiên không còn nguyên bản 
Miền tâm tư đã hóa ra khô hạn 
Đợi một cơn mưa, đợi đến vô cùng 

Tôi bỗng tiếc mình không đủ bao dung 
Thương lấy chính mình, tận tình tha thứ 
Chỉ biết trách hờn, oán than, giận dữ 
Quên mất ngoài kia nắng vẫn xanh ngời 

Tôi bỗng tiếc mình hoang phế nửa đời... 

... 

(30/08/19, 
viết trên một chuyến xe đêm.)


Wednesday, August 21, 2019

Chỉ mình tôi


Chỉ mình tôi ở đây 
Giữa tháng ngày đã cũ 
Mặc cuộc đời vần vũ 
Mặc lòng người đổi thay 


Chỉ mình tôi ở đây 
Nơi đáy sầu quạnh quẽ 
Chạm tim mình thật khẽ 
Cố tin còn ngày mai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Trong cơn mê quá dài 
Tuổi đời đương ngắn lại 
Tóc người tựa nắng phai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Bên mộ phần cỏ dại 
Hy vọng nào đi mãi 
Ước vọng nào xa bay... 

... 

(Saigon, 
những ngày cuối tháng Tám, 
Hai Không Mười Chín.)


Thursday, July 25, 2019

Sống sót


Tôi đã, đang đi qua những ngày xám. Những ngày trống rỗng, bế tắc, và tuyệt vọng. Những ngày mà tôi định danh - The hardest time of my life.

Dĩ nhiên, không phải lần đầu tôi đi qua những ngày xám. Nhưng, tôi chưa từng nghĩ nó có thể kéo dài gần như vô tận thế này. Bất chấp mọi nỗ lực tự cân bằng - buông thả mình trong những cơn vui tạm, nương náu mình bên cạnh những thiết thân - thứ năng lượng tiêu cực đầy u ám mỗi lúc lại càng phủ đầy, bám riết không tha. Đến mức, khi soi gương, đôi khi tôi chỉ thấy trước mắt là một vùng tối.

.

Tôi thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi. Một mình, lê bước nặng nhọc trên những bậc thang xoắn ốc dần tiến về hướng vực sâu.

Ở đó, thỉnh thoảng tôi cũng bắt gặp một vài cánh cửa hé mở như ban bố chút ân huệ gọi tên là Hy vọng, nhưng đằng sau chúng, một lần nữa, lại chỉ là Thất vọng. Dần dà, tôi quen với thất vọng đến mức hoài nghi và không còn thiết tha với hy vọng nữa. Dần dà, tôi chỉ biết cuộn mình trong vùng tối bản thân, ảo tưởng chờ đợi. Không phải đợi một thứ ánh sáng huyễn hoặc nào đó đủ sức đánh thức mình, mà là chờ kết cục.

Tôi tuyệt vọng đến mức không dám mở lời chia sẻ cùng bất kỳ ai, chỉ vì sợ thứ năng lượng tiêu cực đang cắn nuốt bản thân cũng sẽ ảnh hưởng đến người khác. Tôi tuyệt vọng đến mức lắm lúc phải nương nhờ mấy cái post tưởng như vô thưởng vô phạt trên facebook, trên instagram của chính mình để giải tỏa, để tự ngụy trang rằng tôi vẫn ổn, tôi đã cảm thấy nhẹ lòng...

.

Giữa những ngày xám, có lẽ do mental health gặp vấn đề nên kéo theo physical health cũng suy giảm nghiêm trọng. Tôi thường xuyên khó ngủ, hay vướng bệnh vặt, và thấy mình luôn trong trạng thái cạn kiệt energy. May mắn thay, ấy vậy mà tôi chưa từng nghĩ đến cái chết. Ước muốn thoát ly và mộng mị về một cuộc đời khác dẫu có khi trỗi dậy, nhưng sau hết, vẫn bị tôi đè nén vùi chôn vào mớ hỗn độn nội tại.

Giữa những ngày xám, tôi loay hoay nỗ lực rồi rã rời vô lực, rồi muốn bỏ mặc hết thảy. Nhưng ở đâu đó thẳm sâu đáy lòng mình, chút ánh sáng yếu ớt của niềm tin, rằng "Mọi việc rồi sẽ qua", vẫn tồn tại như phép lạ. Cho tôi bám víu, cho tôi tựa nương, mà cố sống sót.

.

Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Nhưng thật may, tôi vẫn sống sót. Still alive. Vẫn tiếp tục mở từng cánh cửa dù thôi nuôi ảo vọng. Vẫn cố gìn giữ tia sáng mỏng manh của tín niệm và sự tự ủi an. Vẫn đường hoàng đối diện với tất cả những gì đã, đang, sẽ tới.

"Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới man trá này, kể cả những nỗi phiền muộn của chúng ta", không phải sao?

.

Nhưng thật may, dường như tôi đang bắt đầu nghe thấy những thanh âm của khởi vận, của tái sinh... phía sau một cánh cửa nào đó. Tôi sẽ sớm tìm được thôi, phải không tôi ơi?

...

(Viết cho những ngày xám
- mình tin rằng mình đã sắp vượt qua!)


Sunday, June 2, 2019

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình


Mỗi cuộc tình là một câu chuyện kể, mà kẻ đã/đang yêu là story-teller. 

Mỗi story-teller sẽ có cách kể chuyện - cách hành xử với cuộc tình của mình - khác nhau. Người nặng lòng với từng chi tiết, kẻ chỉ để tâm đến kết cục. Người bình bình đạm đạm nhưng vẫn mong cầu thiên trường địa cửu, kẻ hừng hực như lửa lại chỉ sống cho hiện tại ngay lúc này. 

Mỗi người một cách kể, nên chẳng thể có hai câu chuyện giống nhau tuyệt đối. Có thể kết thúc tương tự, nhưng diễn tiến vô cùng khác nhau. Có thể diễn tiến tương đồng, nhưng kết cục là HE, SE, BE hay OE thì lại hoàn toàn không thể nói trước. Vì thế, mỗi cuộc tình luôn là một câu chuyện gốc - original story - của chính nó, chứ không bao giờ là kịch bản chuyển thể - adapted screenplay - của bất kỳ cuộc tình nào khác. 

Được ít nhất một lần sống, một lần hít thở trọn vẹn bầu không khí nguyên bản của những cuộc tình như vậy luôn là trải nghiệm mà con người ta bất chấp để có được. Dù cái giá phải trả đôi khi là thương tổn, là đớn đau, là ám ảnh, là một phần đời mình. 

Nhưng, yêu, vốn chưa bao giờ là phạm trù thuộc về lý tính, nên không có đúng - sai, cũng chẳng thể cân đo chính xác được - mất. Yêu, đơn giản là được "tùy tâm sở dục", làm những thứ bản thân thực sự khao khát. 

Đơn giản là được kể câu chuyện theo đúng nguyện vọng bản tâm, và đi cho đến cùng chọn lựa đó của riêng mình. 

Đơn giản vậy thôi. 

... 

* Lảm nhảm nhân những ngày cùng lúc nghe/thấy quá nhiều câu chuyện quanh mình. 
** Tựa đề hiển nhiên vay mượn từ cuốn sách cùng tên của Raymond Carver.
*** Hình minh họa trích từ phim The Reader (2008) với Kate Winslet & David Kross.


Sunday, April 14, 2019

Có những ngày


Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Tựa vòm cây xanh mướt rì rào 
Là gió, là mưa, là nắng cháy 
Thì, cũng có làm sao? 

Phía trên cao vẫn bầu trời thăm thẳm 
Dưới chân mình vẫn mặt đất bao la 
Tàn đêm tối ngày mai vẫn lại tới 
Chỉ cần tim luôn có một mái nhà 

Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản 
Ta quay về an trú trong ta 
Mặc buồn, mặc vui, mặc đau đớn 
Sống từng phút giây thật thà...

...

* nhạc nền khi viết: A song for Sweden - Jonna Jinton


Friday, March 15, 2019

Nhạy cảm và Điên rồ


2:15 am, khó ngủ, tôi mở một playlist hòa tấu piano, rồi bỗng nhiên thấy nhớ da diết, những dòng viết đa cảm của bạn hữu, và chính mình.

...

Tôi ghé thăm blog của hai đứa bạn, hai trang luôn được tôi bookmark chỉn chu trong một folder gọi là 'The Dreamers' (cùng với một vài người khác nữa), dù xét ra, chắc duy tôi là kẻ nặng lòng mơ mộng nhất. Cũng đã một đoạn dài tôi không viết (không muốn, hay không biết phải viết gì?), nên tôi cũng tránh đọc blog họ. Bởi, hai người cũng là số ít trong những người mà bất kỳ khi nào tôi đọc những thứ họ viết, tôi luôn thấy mình được khơi lên niềm hứng khởi được type xuống từng câu chữ chảy ra từ tâm tư mình. Khuya nay đọc lại, vẫn nguyên cảm giác diệu kỳ đó, dù hiện tại chỉ có tôi đơn phương nhấm nháp từng con chữ, nhưng cứ như có họ, bạn tôi, ở đằng sau từng dòng text đơn sắc đang mỉm cười nhìn tôi, pha một tách trà ấm, khẽ vẫy tay mời tôi ngồi xuống cùng sẻ chia.

Ở đó có niềm vui, có nỗi buồn, có cả "sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này" - như tôi từng viết. Ở đó, có nguồn năng lượng tích cực của một người bạn đang tự thân hạnh phúc và không ngừng làm mình hạnh phúc hơn nữa, mỗi ngày. Ở đó, còn có những vệt màu bảng lảng hồi ức và nghĩ suy của một cánh chim trời, có lẽ, sẽ mãi neo trái tim mình trên từng cơn gió.

Dù là gì, tôi vẫn thấy mình được tựa nương. Nương chút ánh sáng từ góc ban công với những nụ hoa kiên cường nở muộn, để nhắc nhớ bản thân về tín niệm cuộc đời tươi đẹp. Nương chút nhạy cảm của một tâm hồn sâu sắc đầy hoài vọng, để có thêm đôi ba khoảng lặng học cách quay về đối diện sâu thẳm bên trong mình. Để rồi sau hết, trút bỏ đa sầu đa cảm trong từng dòng typing như thế này. Để rồi ngày mai, có thể đã nhẹ nhõm vừa đủ để mở lòng đón chờ ngày mới.

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

"Sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này. Nhưng đôi khi, với vài người, nó lại là cách để họ có thể sống, nhiều nhất với chính bản thân." Tôi không biết điều này có đúng với họ, hai người bạn ấy, hay chỉ riêng tôi. Nhưng tôi vẫn luôn biết ơn sự nhạy cảm và điên rồ của bản thân mình. Dù không ít lần, chúng đã cho tôi vài phen khốn đốn. 

Như ngày tháng này, quãng thời gian mà bản thân vốn giỏi định danh nhưng chẳng thể gọi tên. Quãng thời gian mà sự nhạy cảm có khi khiến tôi lạc lối, lại lắm lúc mang trả yêu thương và ủi an. Quãng thời gian mà vô số lần tôi mặc điên rồ dẫn dắt, tìm vui vội vàng rồi tàn cuộc bẽ bàng. Quãng thời gian mà dự cảm về ngày mai đôi khi lại đến vào lúc tôi không muốn đối diện nhất, và hiện tại thì cứ trôi qua kẽ tay. 

Nhưng dẫu thế nào, tôi vẫn ngụy trang cho mình sự nhẫn nại và nét hân hoan, bằng những câu positive quotes tự nói với chính mình. Bằng chút năng lượng nhặt nhạnh từ những đẹp đẽ nhỏ nhoi, từ cuộc gọi 9h sáng mỗi ngày, từ những gặp gỡ vô danh, từ những hẹn hò thân thuộc, từ một sở thích mới đậm chất... teenager, từ một thói quen dễ bị người mai mỉa. 

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

3:15 am, một tiếng đồng hồ cho những lảm nhảm không đầu không cuối, như thật lâu trước kia, như vẫn luôn vốn dĩ. 

Viết xong rồi, đi ngủ thôi. 

Mai lại là ngày mới.

...



Friday, February 22, 2019

Ta chỉ là


Ta chỉ là hoang phế 
Một mảnh thành quách mưa 
Người dừng chân trú vội 
Nói nhau mấy câu thừa 
Rồi bước về xa mãi 
Ta chìm vào cũ xưa...

.

Ta chỉ là men rượu 
Cho nhau một lần say 
Nghiêng nỗi buồn uống cạn 
Cơn vui có lại đầy? 
Người cùng ta lúc ấy 
Biết có còn sớm mai? 

.

Ta chỉ là khói thuốc 
Đốt trên ngọn lửa sầu 
Chia người tình thơm thảo 
Riêng mình đắng chìm sâu 
Vì người mà cay mắt 
Vì đời khóc nằm đau...

...


Sunday, February 17, 2019

Sau tất cả, đừng nản lòng


"...Ai cũng phải tự trải qua bài học của mỗi người để định hình được trục cân bằng riêng của họ. Những lúc như vậy, tự mỗi người cần quay vào trong, quan sát và nhận diện được điều này, nếu không thì chúng ta sẽ tự đặt mình vào số phận của một quân domino mà hồi hộp chờ đợi những hiệu ứng ngã nhào, để cảm xúc mình bị lây nhiễm từ cảm xúc người khác như một thói quen, và sau cùng là tìm cớ đổ lỗi cho những cú ngã của mình.

Trong yoga, khi ngã, mọi người thường nói “hãy té ngã với nụ cười”, bởi đó là tập luyện, là kinh nghiệm, bài học, vậy nên vui vẻ mà đón lấy. Ngoài cuộc đời, có khi ta ngã với rất nhiều cảm xúc phức tạp nhưng nó vẫn là trải nghiệm, cần, để giúp mình cứng cáp, cân bằng hơn trong lần tiếp theo. 

Vậy nên, sau tất cả, đừng nản lòng. Tự cười với mình, đứng lên và tiếp tục. Bởi dưới chân chúng ta có mặt đất, bên trong chúng ta luôn có một vị Thầy. Hướng ý đi xuống thấp, thực sự tiếp xúc với đất để năng lượng của mặt đất giúp chúng ta cân bằng. Hướng ý đi vào trong, lắng nghe minh triết, để vị Thầy bên trong dạy chúng ta cách đi lên, như cách một hạt mầm vùi thân trong đất, từ đó mới bắt đầu trưởng nở những mầm non, vươn lá, vươn cành mà hướng thượng, mà tỏa rộng xanh tươi."


[Diep Nghi]

Sunday, January 6, 2019

Một ngày nào đó


(c) artwork by Gao Xingjian

Một ngày nào đó ta trở lại
Phố đâu thể mãi phố hôm nào
Người đâu thể mãi người năm cũ
Nhân sinh vốn dĩ - trách đành sao?

Một ngày nào đó ta trở lại
Có chăng nhặt nhạnh cánh hoa tàn
Lặng lẽ rơi nơi miền ký ức
Gợi nỗi niềm xưa, giấc mộng tan...

Một ngày nào đó ta trở lại
Dẫu không thương hải cũng tang điền
Trần gian cuối nẻo về nương náu
Còn mơ chi nữa chút tiền duyên?

...

* nhạc nền khi viết: Hồng Nhan Xưa | 红颜旧


Monday, December 31, 2018

Farewell 2018


Ngày cuối năm, friendlist không ít người đều note vội đôi dòng để tiễn đưa 2018. Riêng mình, cứ viết rồi lại xóa, mãi chẳng xong được gì. Hoài dở dang, như 2018 của bản thân. 

Thôi thì, có ê chề đến mấy cũng nên đối thoại với lòng mình, ghi xuống vài dấu nhớ, lưu ở đây để sau còn nhìn lại. 

- Một năm sắm vai job-jumper, kéo theo tình hình tài chính cũng nhảy break-dance xuống xuống lên lên đầy kịch tính. 

- Kiên trì được 2 chuyến đi xa (đến nơi chưa từng đến) thỏa tiêu chí travelust, ít nhiều tìm thấy những nguồn năng lượng tích cực góp gom dành dụm sống qua ngày. 

- Học thêm cơ số thứ về công việc, về đối nhân xử thế. 

- Đời sống tinh thần vẫn lắm sắc nhiều màu như vốn dĩ, nhưng dường như trạng thái cân bằng đã đánh mất - do rối loạn hưng trầm cảm còn tồn tại. 

- Vẫn sa đọa trong những cơn vui tạm bợ, những ủi an bám víu. 

- Có không ít mất mát. 

- May mắn là vẫn được làm điều mình thích, tự do và tùy tâm. 

- May mắn là vẫn có những thân gần cạnh bên, thấy mình còn được thương yêu vừa đủ. 

 2019, mong mỏi và hoạch định tự mình hiểu lấy và nỗ lực. Có mong cầu, cũng chỉ mong cầu cho cha mẹ và thân nhân.

... 


(Viết nhân ngày cuối năm,
tạm biệt 2018, đón chào 2019.)


Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Sunday, September 2, 2018

Một buổi chiều quê


Chiều ở quê Nội. 

Trời sau mưa, gió trong và mát. Ven sông, tiếng nước đập nhẹ vào bờ đê xào xạc. Ngoài ruộng, bên thửa lúa vàng trĩu bông oằn mình đong đưa, bên thửa vừa gặt đang đốt đồng sực nồng khói ấm. Mùi khói, mùi đất, ngai ngái thân thương. 

Ráng chiều kéo từng vệt cam sẫm phía xa chân trời. Lác đác vài tia nắng mỏng sót lại trên mấy chạc cây. Hàng dừa dọc đường thôn đổ bóng nghiêng héo hắt. Một bầy chim chấp chới bay về hướng cửa sông. 

Mây dần xuống thấp. Bóng chiều loang nhè nhẹ. 

Nhà ai vừa sáng đèn, chái bếp nghi ngút mùi cơm tối. Bà lớn giọng gọi cháu, mẹ í ới kêu con. Xen lẫn tiếng túc tắc ai đó lùa gà về chuồng. Trước cổng ủy ban xã, loa phát thanh thình lình hát váng lên điệu nhạc hiệu quen thuộc, lâu thiệt lâu rồi mới lần nữa được nghe. Bài hát quê hương. 

Trên đường trở về, ngồi sau lưng xe và nói chuyện đông chuyện tây với cha, nhìn và ngắm từng 'bức họa đồng quê' - còn may, chưa hoàn toàn bị cái gọi là 'nông thôn mới' đánh đổ - bất giác thấy nhớ những chuyến đi tuổi nhỏ, thấy muốn quay lại thời con nít con nôi bày đặt học đòi... làm văn tả cảnh, thấy nỗi niềm quê quê sến sến ngập ngụa ở trong lòng. 

Ai biết được, những xúc cảm linh tinh lang tang kiểu như vầy, liệu mai này, có còn không? 

...

* hình tìm trên mạng, vì chiều mải mê quên cả chụp.


Saturday, August 4, 2018

Vơ vẩn chiều cuối tuần


Cuối tuần mình ngồi xuống 
Đâu đó giữa cuộc đời 
Nói đôi lời phù phiếm 
Mặc kệ thời gian trôi 

Ăn món ngon mình thích 
Gặp vài khuôn mặt người 
Những buồn phiền u uẩn 
Cứ thế mà quên thôi 

Đi loanh quanh phố thị 
Ngắm xôn xao mây trời 
Mệt chân, thì tạm nghỉ 
Mệt lòng, ngừng sân si 

Cuối ngày mình nằm xuống 
Nghe Yiruma không lời 
Cơn mơ về bên gối 
Nhắc một người xa xôi... 

Cuối tuần, chỉ vậy thôi. 

(Saigon, 04/08/18) 

...

* ảnh cũ được người chụp gửi tặng gần đây, 
hôm nay mới có nhã hứng post.