Showing posts with label khôngcònmùathu. Show all posts
Showing posts with label khôngcònmùathu. Show all posts

Saturday, September 12, 2015

Hẹn người mai sau


Hẹn người một buổi sớm mai, 
Tàn cơn giông tố, mê dài cũng qua. 
Trùng phùng cuối nẻo phù hoa, 
Vòng tay ru lại thật thà ngỡ quên. 

Hẹn người trong nắng chiều lên, 
Đường quen phố cũ nhớ tên tìm về. 
Tóc phai năm tháng ê chề 
Vẫn nghe ra thoáng hương thề thuở nao... 

Hẹn người dưới bóng trời sao 
Ngoài hiên gió lộng, kề nhau đếm tình: 
"Tình này ta giữ cho mình 
Cố gom góp nhặt chút bình yên xưa!" 

Hẹn người góc quán sa mưa, 
Mù khơi nước mắt có chừa ai đâu? 
Bến đời sau cuộc bể dâu 
Còn neo lời hứa hôm nào ly tan? 

Hẹn người hẹn mãi hoang mang 
Dáng người mờ mịt non ngàn biển xa... 
Bây giờ giữa trần gian ta 
Chỉ mình ta với ta và lẻ loi... 

Mãi là ảo vọng mà thôi. 

---

bày cuộc chơi câu chữ, nhân đọc một chuyện buồn. 
** hình screenshot từ bộ phim White Night (2012).
*** nhạc nền khi viết là Sad Angel của Igor Krutoy.


Tuesday, November 24, 2009

Một chút đông


Những ngày này, cái se lạnh bắt đầu chảy tràn vào Sài Gòn, từ đêm đến ngày. Cảm tưởng nàng Thời Tiết sau một cơn dỗi hờn, vụng về đánh rơi cả một lọ nước đầy, làm Thời Gian ướt sũng và run lên cầm cập. Con người lại bé nhỏ hơn bao giờ hết, khi buộc phải co ro như hoài thai chính mình trong chăn chiếu đêm đêm, trong xanh đỏ tím vàng những chiếc áo ấm cho thêm hương sắc mùa giữa ban mai giá lạnh. Ngày dường trôi chậm hơn một chút.

Và ta thì cứ thèm được say ngủ trong cái lành lạnh váng vất này, bất kể là lúc nào. Cứ như thiếu ngủ trầm trọng hay sao mà ngơi ra một chốc lại uể oải ngáp dài và muốn được buông mình vào chăn nệm, ôm ấp lấy mình trong giấc ngủ vùi quên hết nhịp trôi buồn bã của giờ phút giây. Thèm được ngủ thật sâu, mơ thật dày như thế suốt ngày suốt tháng. Giấc ngủ bây giờ thấy không bao giờ là đủ. Sáng mở mắt ra mà y như kẻ nghiện, vẫn còn thòm thèm sự bê trễ, lại cuốn mình cố kéo dài khoảng say sưa của mình thêm một chút.

Cái khái niệm mùa đông ước chừng cũng chỉ là một sự mơ hồ mà người ta không cần phải làm rõ. Nên đâu nhất thiết phải có tuyết rơi lất phất dần phủ khắp những con đường, đâu nhất thiết phải có bếp lửa tí tách những giai âm ngộ nghĩnh vang lên tròn trịa như quả cầu màu treo thông Noel giữa đêm sâu tịch mịch... thì ta mới biết là mùa đông, mới dám gọi là mùa đông. Một chút lạnh hơn để ta biết cần ấm là đủ báo tin sang mùa.

Nhất là trong những khoảng cô đơn, thì con người lại càng nhạy cảm nhận biết đông về. Dẫu chỉ mới là một chút thôi... se se... lành lạnh...


Saturday, October 31, 2009

Riêng cho mùa thu đã hết


Sài Gòn không rõ rệt bốn mùa, chỉ có mưa - nắng những cơn dỗi hờn thiếu nữ, nhưng không hiểu sao, những khoảng bây giờ, tôi muốn ngồi im và hát tiễn mùa thu qua.

Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm

Quá nhiều những nỗi buồn rơi lả tả trong những ngày cuối tháng Mười ngỡ là bạt ngàn tin yêu và hy vọng. Chông chênh lại tìm đến như cố nhân. Nỗi bình yên dịu dàng của mùa thu trong tôi đã lụi tàn - như một khung cửa đã khép chặt rồi, những gió những mây, những vì sao trời đành ở lại ngoài kia thôi. Tôi đón đông về, cuối năm, tàn tháng hết ngày.

Có những thứ tình cờ, mà lại ngẫu nhiên làm nên sự bạc bẽo của số phận. Đón mình ở cuối thu này, cũng như thu trước, là phân ly, là những dấu chấm kết, là những đổi thay. Là đông của những đêm ngủ vùi chẳng thiết bình minh, là sớm mai với khung cửa trắng xóa niềm cô đơn không lối bước.

Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua, nào ai biết tới

Hóa ra tâm tư mình cũng chỉ là một nhánh gầy sau giấc ngủ được mùa thu ve vuốt, thức dậy rồi mới thấy quanh mình bắt đầu đã là những hơi gió giá lạnh đầu tiên. Sức chịu đựng hình thành từ tháng năm vỡ vụn, ai ngờ vậy mà cũng vẫn chênh chao. Vẫn để mình những thoáng rã rời, buồn một chút rồi lại thôi, xót xa một chút rồi lại vui. Ru lòng thôi mơ nữa...

May thay quanh mình vẫn còn biết là bao những trìu mến mà mình cố với lấy mỗi ngày. Còn biết là bao những lo toan, những ấp ủ. Chỉ là lại tiễn một mùa thu ra đi, cứ thản nhiên mà đón đông về. Rồi những gì sẽ tới, rồi những gì sẽ qua... cứ để mặc cho dòng trôi vô thường, tự nhiên mà quá đỗi ngậm ngùi là vậy!