Showing posts with label nhảm. Show all posts
Showing posts with label nhảm. Show all posts

Sunday, June 2, 2019

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình


Mỗi cuộc tình là một câu chuyện kể, mà kẻ đã/đang yêu là story-teller. 

Mỗi story-teller sẽ có cách kể chuyện - cách hành xử với cuộc tình của mình - khác nhau. Người nặng lòng với từng chi tiết, kẻ chỉ để tâm đến kết cục. Người bình bình đạm đạm nhưng vẫn mong cầu thiên trường địa cửu, kẻ hừng hực như lửa lại chỉ sống cho hiện tại ngay lúc này. 

Mỗi người một cách kể, nên chẳng thể có hai câu chuyện giống nhau tuyệt đối. Có thể kết thúc tương tự, nhưng diễn tiến vô cùng khác nhau. Có thể diễn tiến tương đồng, nhưng kết cục là HE, SE, BE hay OE thì lại hoàn toàn không thể nói trước. Vì thế, mỗi cuộc tình luôn là một câu chuyện gốc - original story - của chính nó, chứ không bao giờ là kịch bản chuyển thể - adapted screenplay - của bất kỳ cuộc tình nào khác. 

Được ít nhất một lần sống, một lần hít thở trọn vẹn bầu không khí nguyên bản của những cuộc tình như vậy luôn là trải nghiệm mà con người ta bất chấp để có được. Dù cái giá phải trả đôi khi là thương tổn, là đớn đau, là ám ảnh, là một phần đời mình. 

Nhưng, yêu, vốn chưa bao giờ là phạm trù thuộc về lý tính, nên không có đúng - sai, cũng chẳng thể cân đo chính xác được - mất. Yêu, đơn giản là được "tùy tâm sở dục", làm những thứ bản thân thực sự khao khát. 

Đơn giản là được kể câu chuyện theo đúng nguyện vọng bản tâm, và đi cho đến cùng chọn lựa đó của riêng mình. 

Đơn giản vậy thôi. 

... 

* Lảm nhảm nhân những ngày cùng lúc nghe/thấy quá nhiều câu chuyện quanh mình. 
** Tựa đề hiển nhiên vay mượn từ cuốn sách cùng tên của Raymond Carver.
*** Hình minh họa trích từ phim The Reader (2008) với Kate Winslet & David Kross.


Friday, March 15, 2019

Nhạy cảm và Điên rồ


2:15 am, khó ngủ, tôi mở một playlist hòa tấu piano, rồi bỗng nhiên thấy nhớ da diết, những dòng viết đa cảm của bạn hữu, và chính mình.

...

Tôi ghé thăm blog của hai đứa bạn, hai trang luôn được tôi bookmark chỉn chu trong một folder gọi là 'The Dreamers' (cùng với một vài người khác nữa), dù xét ra, chắc duy tôi là kẻ nặng lòng mơ mộng nhất. Cũng đã một đoạn dài tôi không viết (không muốn, hay không biết phải viết gì?), nên tôi cũng tránh đọc blog họ. Bởi, hai người cũng là số ít trong những người mà bất kỳ khi nào tôi đọc những thứ họ viết, tôi luôn thấy mình được khơi lên niềm hứng khởi được type xuống từng câu chữ chảy ra từ tâm tư mình. Khuya nay đọc lại, vẫn nguyên cảm giác diệu kỳ đó, dù hiện tại chỉ có tôi đơn phương nhấm nháp từng con chữ, nhưng cứ như có họ, bạn tôi, ở đằng sau từng dòng text đơn sắc đang mỉm cười nhìn tôi, pha một tách trà ấm, khẽ vẫy tay mời tôi ngồi xuống cùng sẻ chia.

Ở đó có niềm vui, có nỗi buồn, có cả "sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này" - như tôi từng viết. Ở đó, có nguồn năng lượng tích cực của một người bạn đang tự thân hạnh phúc và không ngừng làm mình hạnh phúc hơn nữa, mỗi ngày. Ở đó, còn có những vệt màu bảng lảng hồi ức và nghĩ suy của một cánh chim trời, có lẽ, sẽ mãi neo trái tim mình trên từng cơn gió.

Dù là gì, tôi vẫn thấy mình được tựa nương. Nương chút ánh sáng từ góc ban công với những nụ hoa kiên cường nở muộn, để nhắc nhớ bản thân về tín niệm cuộc đời tươi đẹp. Nương chút nhạy cảm của một tâm hồn sâu sắc đầy hoài vọng, để có thêm đôi ba khoảng lặng học cách quay về đối diện sâu thẳm bên trong mình. Để rồi sau hết, trút bỏ đa sầu đa cảm trong từng dòng typing như thế này. Để rồi ngày mai, có thể đã nhẹ nhõm vừa đủ để mở lòng đón chờ ngày mới.

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

"Sự nhạy cảm và điên rồ, thực tế, không cần cho cuộc sống này. Nhưng đôi khi, với vài người, nó lại là cách để họ có thể sống, nhiều nhất với chính bản thân." Tôi không biết điều này có đúng với họ, hai người bạn ấy, hay chỉ riêng tôi. Nhưng tôi vẫn luôn biết ơn sự nhạy cảm và điên rồ của bản thân mình. Dù không ít lần, chúng đã cho tôi vài phen khốn đốn. 

Như ngày tháng này, quãng thời gian mà bản thân vốn giỏi định danh nhưng chẳng thể gọi tên. Quãng thời gian mà sự nhạy cảm có khi khiến tôi lạc lối, lại lắm lúc mang trả yêu thương và ủi an. Quãng thời gian mà vô số lần tôi mặc điên rồ dẫn dắt, tìm vui vội vàng rồi tàn cuộc bẽ bàng. Quãng thời gian mà dự cảm về ngày mai đôi khi lại đến vào lúc tôi không muốn đối diện nhất, và hiện tại thì cứ trôi qua kẽ tay. 

Nhưng dẫu thế nào, tôi vẫn ngụy trang cho mình sự nhẫn nại và nét hân hoan, bằng những câu positive quotes tự nói với chính mình. Bằng chút năng lượng nhặt nhạnh từ những đẹp đẽ nhỏ nhoi, từ cuộc gọi 9h sáng mỗi ngày, từ những gặp gỡ vô danh, từ những hẹn hò thân thuộc, từ một sở thích mới đậm chất... teenager, từ một thói quen dễ bị người mai mỉa. 

Cứ thế, mà sống sót, mà đi tiếp.

...

3:15 am, một tiếng đồng hồ cho những lảm nhảm không đầu không cuối, như thật lâu trước kia, như vẫn luôn vốn dĩ. 

Viết xong rồi, đi ngủ thôi. 

Mai lại là ngày mới.

...



Monday, September 17, 2018

#loneliness


...

cô đơn ở trên cao 
có bầu trời làm bạn 
có lon bia chờ cạn 
có bãi lòng trống hoang 

giữa trần thế lang thang 
cô đơn thành cô độc 
nước mắt ai chảy dọc 
nước mắt mình ngả nghiêng 

người cười ta kẻ điên 
ta cười người nhạt nhẽo 
ta cười đời bạc bẽo 
ta khóc mình lẻ loi...

...

* cảm hứng từ hình của Bàng, 
viết tặng Bàng mà cũng là tặng chính mình.


Friday, July 20, 2018

Mệt lòng


(c) photo by Joseph Cardinal

1. 

mệt nỗi lòng mình như rượu nhạt 
chén suông dốc cạn còn buồn 
người ủ men sầu trong câu hát 
cúi đầu cười vỡ rồi buông... 

2. 

mệt nỗi lòng mình như khói thuốc 
cháy tan năm tháng hoang đường 
đốt lên một lần và mãi mãi 
gom tàn tro lại để dành hương... 

3. 

mệt nỗi lòng mình như quán vắng 
người qua kẻ lại vô chừng 
vô tâm buông vội lời cay đắng 
ngoảnh đi về phía dửng dưng... 

4. 

mệt nỗi lòng mình như gió cuốn 
bay ngang thành quách điêu tàn 
có tiếng thương ai vừa khuất lấp 
nhịp tim đau vẫn còn vang...

...


Sunday, June 17, 2018

Lảm nhảm về hạnh phúc


Hạnh phúc, đơn giản là trải nghiệm tự thân. Không có đúng - sai. Không có chuẩn mực nhất quán. Với người này, có thể đây là hạnh phúc, với kẻ nọ thì không. Không ai có thể lấy trải nghiệm chính mình áp đặt và so chiếu với người khác. 

Vậy nên, nếu bạn đang thực sự cảm thấy hạnh phúc, ngay trong chính đoạn đời bạn hiện sinh, thì mọi phán xét từ miệng lưỡi thế gian, hết thảy đều vô nghĩa. Bạn sống, trước hết và trên hết, vẫn là cho chính mình. Khi xác tín được điều đó, bạn sẽ biết nên dành năng lượng đặt để vào nơi nào: Vào bản thân - nuôi dưỡng hy vọng, giữ gìn tín niệm về hạnh phúc? Hay vào tha nhân - ký thác sai lầm thì đến cuối cùng người chịu tổn thương nhất vẫn là chính bạn? 

...

Hạnh phúc còn là lựa chọn. Dĩ nhiên, không phải thứ lựa chọn dễ dàng. Chưa kể, quá nhiều khi vì thực tế khắc nghiệt và vô số tác động tiêu cực, chúng ta chỉ dám nghĩ về hạnh phúc như một mong cầu. Nhưng, sau hết, hãy luôn nhớ và tin, ta có thể lựa chọn hạnh phúc - như vô vàn lựa chọn của cuộc sống này. Những lựa chọn luôn cần bắt đầu bằng một chút can đảm. 

Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống (tuy sáo rỗng, nhưng không sai), thế sao không lựa chọn cuộc đời ấy thật hạnh phúc? 

...

Bạn có đang hạnh phúc? Tôi có đang hạnh phúc? Chúng ta có đang hạnh phúc? 

... 

(Saigon, 16/06/18. 
Viết nhảm không đầu không cuối, nhân nghe vài chuyện quanh mình.)


Thursday, January 11, 2018

Có đôi lần



(c) photo by Bernhard Luettmer.

...

có đôi ba lần gặp 
ngỡ như buộc thành duyên 
ai ngờ là phận bạc 
chỉ chuốc thêm ưu phiền 

có đôi ba lần gặp 
ngỡ trăm năm đá vàng 
đâu hay tình lận đận 
một khối sầu đeo mang 

có đôi ba lần gặp 
ngỡ từ muôn kiếp nào 
dâng người tim còn đập 
tự mình thì nằm đau...

...

(Saigon, 11/01/18,
cảm hứng từ status của BKD.)


Monday, November 7, 2016

Một hôm xám trời


...

Một hôm xám trời 
Tôi thu mình lại thành vòm cây 
Im nghe tiếng ngày xào xạc 
Ngắm đêm tàn cuối chân đồi 
Làm bạn cùng cơn gió lạnh 
Hát lời mây trôi 
Ngọn đồi vắng, chỉ mình tôi 
Tôi ru mình bởi rối bời thở than 
Giấc mơ rụng như lá vàng. 

Một hôm xám trời 
Tôi thấy mình như mảnh vườn hoang 
Những đóa mẫu đơn héo rũ 
Những nhành thạch thảo hoang tàn 
Không còn dấu chân nào trên đất 
Chẳng nắng vàng bên hiên 
Rêu rong những nỗi muộn phiền 
Biết đâu tìm lại tiếng chim thuở nào? 
Một vùng cỏ dại xanh xao…

... 

* viết vào đúng ngày này, cách đây 5 năm;
re-post, vì vẫn hợp tâm trạng.

Saturday, October 29, 2016

Bên Kia - Bên Này


(c) photo by Gabriel Isak

Chiều nay, không hẹn trước, cánh cửa ấy lại mở ra. 

Cánh cửa nối liền hai thế giới, Bên Kia và Bên Này. 

Cánh cửa mở ra trong im lặng, tuyệt không gây nên bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có tiếng trái tim tôi, khẽ hẫng đi một nhịp. 

Tôi tần ngần trước cánh cửa, mừng nỗi vui gặp lại, buồn niềm đau cách ngăn. 

Bên kia cánh cửa, là Bên Kia, với bầu trời thật khác, không gian khác, cỏ cây khác, nắng - mưa - gió - bão cũng khác. Một cõi khác. Những sinh mệnh, dù mang dáng hình quen thuộc, nhưng đã vận hành theo một cách hoàn toàn khác. Có chăng đôi ba sợi chỉ mờ ẩn sâu trong tiềm thức, nếu may mắn, còn sót lại chút buộc ràng, với Bên Này. 

Tôi đứng ở Bên Này, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Liệu có ai ở Bên Kia, cũng đang như tôi, nhìn về Bên Này? 

Nếu thực sự có, người ấy sẽ thấy gì? Sẽ nghĩ gì? Ngắm những khác biệt tự thân của hai thế giới mà hoài nghi, vì sao như thế? Trông sang những sinh mệnh đang cuồng say giữa vô vàn hành trình phù phiếm mà vẫn chưa thể đến nơi, rồi xót xa tội nghiệp? Hay tìm thấy chính mình, hoặc một phần chính mình, trong chúng tôi - những con người Bên Này còn mãi loay hoay? Hoặc giả, ngẫu nhiên bắt gặp một nhân ảnh xưa cũ thân gần, dẫu hết thảy giờ đây đều hóa ra tro bụi, thì vẫn cúi đầu một sát na rưng lòng thương cảm, nghiêng mình chiêm bái quá vãng khói sương với sự ghi ơn thật thà? 

Không ai trả lời tôi. 

Còn tôi, vẫn đứng yên nơi đây, trước cánh cửa, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Và cố huyễn hoặc, rằng: Bên Này, một thời không nào đó, sẽ trở thành Bên Kia. Giống như Bên Kia, vốn dĩ, biết đâu đấy, đã từng là Bên Này?!

...


Wednesday, October 26, 2016

Tuổi đời thêm một, tuổi lòng bao nhiêu?


Sáng ngày mình già thêm, tôi chọn chemise trắng, jeans đen, slip-on đen ra phố. Nước hoa thì chọn Voyage d'Hermes, mùi của những chuyến viễn trình phù phiếm. Như mọi ngày. Cũng khác mọi ngày. 

Sau mấy hôm chán đời, nay tôi chọn vui. 

...

Khi chọn vui, nhìn đâu, cũng có thể mỉm cười. 

Những sms bất ngờ, những câu comment có quen có lạ, mấy đoạn inbox của những người chưa từng nghĩ là sẽ. Bài hát ngẫu nhiên phát ra từ cửa hàng khi xe dừng đèn đỏ. Một bữa trưa vội ngắm Saigon ngập nắng. Bữa tối fastfood vô lo. Chiếc áo mua tặng chính mình. 

Nói chung, rối loạn hưng trầm cảm là có thật. 

Dẫu thế, tôi vẫn chẳng thấy vấn đề gì, khi thành thật với cảm xúc bản thân. 

Người ta già đi, cảm xúc có thể theo đó mà chai sạn. Còn giữ được nhịp xúc cảm sôi nổi, đa sắc mỗi ngày, thì rối loạn hưng trầm cảm cũng có hề chi? 

...

Ngày của riêng tôi (tự mị cho thêm vui), tôi, lần nữa, soi mình trong gương. Được - Mất - Thất bại - Toại thành - Hoài mong - Dang dở... theo tháng năm dày thêm, tất cả đã quyện chặt, kết tinh, tạo nên phức hợp bản thể - là Tôi - của hiện tại, của bây giờ. 

Ngắm nhìn nó, tôi nhận ra, mình vẫn có thể tiếp tục truy cầu vô hạn thứ nơi kiếp sống hữu hạn này. Cũng có thể kết thúc hết thảy. Ngẫm ra điều đó, tôi bất giác lại mỉm cười.

...

Ngày của riêng tôi, tôi học lại lời tiền nhân: "Tri túc thường lạc, năng nhẫn tự an".

...


* hình là pose mình ưng nhất, chụp trong chuyến Dalat vừa qua.
** nhạc nền khi viết là It's your day của Yiruma.


Thursday, January 14, 2016

Chuyện cũ, người xưa


“...Một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời 
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi 
Chỉ là, thế thôi…”

1. Hôm nọ, nhờ cuộc hẹn tất niên Phỉ hội mà lâu lắm mới có dịp chạy xe một mình theo tuyến cầu Bình Triệu - Kha Vạn Cân (nay đã là Phạm Văn Đồng), hướng về Thủ Đức. Đoạn đường - không hiểu vì sao - luôn khiến tôi cảm giác áp lực vì sự xô bồ, mỏi mệt vì lượng xe dường như luôn quá tải, kéo theo tiếng ồn, khói bụi cũng luôn quá tải. 

Thế nhưng hôm ấy, dưới con nắng cuối trưa có gì đó hiu hắt, với chuỗi bài ballads rỉ rả trong earphone, lác đác vài cơn gió vội vã lướt ngang, tôi bỗng đột nhiên cảm thấy dễ chịu. Sự dễ chịu quen thuộc, như những ngày đã rất cũ, khi trái tim thanh niên còn tràn căng những sốc nổi hồn nhiên, tôi từng có được vào mấy chiều cuối tuần cuốn mình trên chiếc cup 50cc cọc cạch, chạy từ Gò Vấp xuống tận Thủ Đức, chỉ để giành lấy đôi ba tiếng đồng hồ ngồi cạnh ai đó, nói cười vô nghĩa, tin mình đang yêu. 

Sự dễ chịu quen thuộc, gọi thêm những hoài niệm đổ về. Bất giác, tôi tưởng mình vẫn đang chạy xe trên đoạn đường cũ, là Kha Vạn Cân nhỏ hẹp, gồ ghề, xóc nảy, chứ không phải đại lộ Phạm Văn Đồng thênh thang của hiện tại. Và ở điểm đến, sẽ là căn trọ nhỏ cuối hẻm vòng vèo, sát mé sông, gió lồng lộng, đầy mùi cỏ cây. Nơi đó, tôi sẽ gặp lại mình của Hai Không Lẻ Tư, và người của Hai Không Lẻ Tư. 


2. Hôm kia, hơn cả sự bất ngờ, một liên hệ cũ bỗng dưng tìm lại. Từng thiết thân, rồi lại trở thành kẻ tôi chán ghét nhất. Cứ nghĩ, sẽ không thể nào thứ tha, thậm chí chỉ đơn giản là add friend trên facebook cũng đủ khiến bản thân khó chịu. Nhưng rồi, thời gian đã chứng tỏ sức mạnh tích cực nhất của nó. Buông bỏ, cũng không quá khó khăn. 

Nói chuyện với bạn, những lợn cợn quá khứ vẫn còn, nhưng nó chỉ như sự nhắc nhớ, rằng, bạn vốn là một phần trong Hai Không Lẻ Năm của tôi. Là một phần trong những điều đã qua, không hơn. Gặp lại, tôi vui vì bạn thực sự đổi thay, và mừng - bởi những gì bạn có được từ sự thay đổi đó. 

Re-connect với bạn, xét một cách ích kỷ, giúp tôi có thể thở phào nhẹ nhõm, bao dung nhìn lại một quãng cũ của mình. Và trên hết, củng cố niềm tin vào những gì tôi từng viết: "Thời gian thường tước đoạt những điều đẹp đẽ, nhưng đôi khi, cũng chính nó góp phần tạo nên những điều đẹp đẽ hơn."


3. Khổ thay, thứ khiến con người ta để tâm nhiều thường lại là những đẹp đẽ đã bị tước đoạt. 

Như hôm trước, đối thoại với chị, tôi mới phát hiện: Hóa ra, sau tất cả, mình vẫn còn nghĩ về người. Nghĩ, như nghĩ về điều đẹp đẽ nhất trong tuổi đời buồn chán của mình, nay đã đánh mất. Nghĩ, bao gồm cả nhớ, tiếc và hoài nghi. 

Nhưng không phải là những nhớ, tiếc, hoài nghi làm tâm trí đau đớn. Mà, lạ lùng thay, chúng lại tựa như những gia vị rắc thêm vào món Ký Ức, để nó càng đậm đà. Tựa chanh và muối sẽ khiến Desperados nồng nàn hơn. 

Nhưng thỉnh thoảng, không tránh khỏi có lúc chúng cũng bị “nêm” quá tay. Thừa nhớ thì mệt lòng. Thừa tiếc thì tim đau. Thừa hoài nghi thì đầu óc mãi quẩn quanh cùng những câu hỏi không lời đáp. Kiểu như: Nếu thuở ấy, tay giữ lâu hơn, liệu có đủ biến thành mãi mãi? Cùng đi thêm một đoạn, có chắc tìm được kết thúc - không phải như đã từng? 


4. Năm mới, lẽ ra phải hướng về Ngày Mai. Chẳng hiểu sao lòng lại cứ bị Hôm Qua níu kéo. Chuyện xưa, người cũ. Phức cảm lại được cớ khơi lên. 

Kẻ thất bại nên chỉ biết nương nhờ dĩ vãng. 

Thôi, cũng đành. 

... 



Thursday, December 31, 2015

Năm cùng tháng tận nỗi buồn còn dư


* hình chụp sáng nay, hẻm nhỏ thân quen nhìn từ trên cao.

Ba mươi mốt, tháng Mười Hai. Lại thở dài một lời quen: Mới đó mà đã... 

Mới đó mà đã hết một năm. Mới đó mà đã qua thêm một quãng đời hữu hạn. Mới đó mà đã lợt phai thêm những ký ức vốn dĩ đã quá lợt phai. Mới đó mà đã quên, như chưa từng có nhớ. Mới đó mà đã thấy nhớ, ngay cả những điều chưa kịp lìa xa...

...

Năm cùng tháng tận, ta lại ngồi xuống dọn dẹp lòng mình. 

Gom những cơn buồn dày đặc xếp vào một ngăn, những ảo vọng phù phiếm vào một ngăn khác. Những khuôn mặt người, những lời chưa nói, những hối tiếc vô nghĩa thì vào cùng một ngăn. Một ngăn nữa dành cho những hoạch định dở dang, những tính toan lần lữa. Còn một ngăn nho nhỏ, riêng cho những niềm vui bé mọn, nhặt nhạnh từng ngày. 

Ngăn cho hạnh phúc thì trống hoác, nằm im, kiên nhẫn chờ đợi.

...

Hai Không Mười Lăm, ta vẫn chỉ giản đơn nối dài nhịp sống. May mắn, vẫn có một công việc để làm, một vài thân thuộc để yêu thương, một ngày mai để hy vọng. Không nhiều bão giông, chỉ có chớp bể mưa nguồn sinh ra tự lòng. 

Hai Không Mười Lăm, ý thức về sự thất bại bản thân càng mãnh liệt. Những mâu thuẫn nội tại càng phức tạp. Cô đơn thừa thãi, dư dả nỗi buồn. Chối bỏ đám đông, ngại ngần ồn ã. 

Vẫn mơ về một cuộc đời khác, nhiều khi.

...

Hai Không Mười Lăm đã khép. Chớp mắt, Hai Không Mười Sáu sẽ mở ra. Sẽ bắt đầu một vòng tròn mới? Hay lại là những cũ kỹ vần xoay?

Dẫu thế nào, cũng chỉ mong đủ an trí vững lòng đi tiếp. Đủ phúc lành để sớm hái quả ngọt mình đã đang cố công gieo hạt. Đời bình thường mà trôi.

...


Tuesday, November 24, 2015


Thỉnh thoảng, tôi vẫn hay nghĩ về một vài sớm mai trời vừa đủ lạnh, cuộn mình trong vùng mơ ấm, bên cạnh là dư hương sót lại của ai đó từng gần gụi mà giờ đã thực xa xăm. Không khí như đọng hờ thứ hơi sương bảng lảng, nhạc ‪Schubert nỉ non những phức điệu không lời. 

Khi ấy, nỗi cô đơn như chất độc ngấm lâu đã đến hồi phát tác, sẽ nở bừng những đóa hoa màu huyết dụ trong vòm mắt, loang dần thành bóng ngày đã mất, nhấn chìm từng nơ-ron thần kinh vào vũng lầy Hối Tiếc. Và, trái tim sẽ ngưng bặt tiếng nói tiếng cười… 

Khi ấy, muôn trùng ảo ảnh đổ về từ thác nguồn ký ức, hợp lại thành dòng sông tràn dâng những mảnh vỡ năm tháng hoa niên, thơm mùi thanh xuân nông nổi, đậm vị chocolate-rum đắng đót. Tôi đưa tay cố níu, rồi chới với rơi xuống, mặc mình bị cuốn ra phía mông mênh… 

Từ đấy tan thành trăm nghìn con sóng nhỏ. 

Theo đại dương đưa đi, một hôm nào đó, ở nơi chốn không tên, biết đâu sóng kia có thể gặp bước chân người?

...


Wednesday, November 4, 2015

November rain


Mười Một, mưa còn 
Đôi khi lỡ bước 
Chợt ghé thăm ta 
Giữa chiều tối muộn

Mưa như khách lạ
 Lại như tình quen
Dìu ta vào những
Cơn mê ướt mèm

Trong vùng tóc nhớ 
Mưa làm tay cong 
Vuốt ve ký ức 
Từng dòng mênh mông 

Qua rừng hối tiếc 
Mưa đan vòm cây 
Sợi thương quá khứ 
Sợi buồn hôm nay 

Lên đồi cỏ mộng 
Xanh rờn chiêm bao 
Mưa ngơ ngẩn kể 
Cuộc vui năm nào 

Về lòng phố lớn 
Vội vàng mưa đi 
Tìm, mà chẳng thấy 
Bờ vai nhu mì 

Mười Một, mưa khóc 
Van lời ủi an 
Ta - thân lận đận 
Chỉ biết cười tràn...

...


Monday, October 26, 2015

Lạ. Quen.


(c) artwork by Giuseppe Gerbino

1. Tôi đón sớm ngày tuổi mình bằng những đoạn message từ đôi ba người. Có lạ, có quen. Có đoạn giản đơn khiến tôi vui. Có đoạn lại khiến tôi, đột ngột, cảm thấy chạnh lòng. Dù sao, lý do gì, cũng thành thật ghi ơn.

2. Năm nay tự nhiên muốn khóa wall, chán ngán hết thảy những màu mè hoa mỹ có đôi phần xô bồ. Muốn im lặng ngắm thời gian mình trôi qua thêm một mốc. Muốn, có đôi phần ngờ nghệch, thử nhìn xem giữa hàng trăm liên hệ chốn facebook, ai sẽ để tâm, chịu nhọc công hơn thường ngày gửi tin nhắn qua điện thoại, vào inbox.

Phép thử nào cũng có bất ngờ. Như việc tôi được nhận lời chúc từ những nối kết ngỡ đã mù xa. Hay từ một vài khuôn mặt mà tôi vẫn xem như “người lạ” trong vòng giao tiếp xã hội của mình. Trong khi, có vài gần gũi thì trao tặng mấy ký tự nhạt thếch, đại loại kiểu Happy birthday!.

Giả vờ câu nệ, nhưng xét cho cùng, mọi thứ đều vô nghĩa. Mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội thì nói được điều gì?

3. Nhưng cũng lắm lúc, mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội đủ cứu vớt một ngày buồn, một đêm tuyệt vọng, hay xoa dịu những khoảnh khắc mà cơn yếu đuối muốn vùng lên tạo phản. Ngược đời là, hiệu quả diệu kỳ ấy đôi khi lại do những người chúng ta dán nhãn Lạ ban cho. Có lẽ, vì Lạ mà không cần đắn đo. Vì Lạ, nên càng dễ trút lòng, mở ra những cánh cửa từng luôn ngần ngại với những Thân Quen.

Giống buổi khuya nào đó, một Người Lạ ghé ngang, không hẹn trước mà dốc cạn tâm tư cùng nhau. Mỗi kẻ một niềm riêng, phơi bày không gượng gạo. Đơn thuần tìm được nơi san sẻ, tựa chiếc bè giữa biển mông mênh mà hai thân phận dạt trôi tình cờ bắt gặp. Rồi cứ thế mà nương vào, mà sống sót. Dẫu thực tế có thể chỉ là mấy canh giờ không-vui-không-buồn.

4. “Người lạ vậy chứ chưa bao giờ bỏ mình đi, vì họ chưa từng tới.”

Đứa bạn thân viết vậy. Mình cũng tin. Bởi, trong những cơn mơ khắc khoải muộn sầu, vô số lần bản thân đã từng ước ao: Giá mà được đến một nơi chốn lạ xa, gặp gỡ những con người xa lạ. Chỉ để một lần bước giao nhau. Chỉ để một lần hiến mình cho Ngay Tại Đây, Ngay Lúc Này với không cưỡng cầu, không ràng buộc. Có thể trắng đêm bên chai Jack Daniel's không pha lạnh trơ hơi gió, vài điếu Marlboro Lights nhẹ tựa khói mà đậm mùi ủi an, hay chìm đắm vào những đam mê phù phiếm chẳng tha thiết bất cứ điều gì...

5. Người Lạ không dễ thành Người Quen, nhưng Người Quen lại rất dễ trở thành xa lạ. Thời gian cách biệt, không gian chia cắt đã đành. Đằng này, mấy phen ngược lối, mấy bận ngược lòng, một chốc thiếu can đảm, một chốc thừa hoài nghi, thế là Quen hóa ra Lạ. Thế là, một phần đời ngỡ như máu thịt cũng hóa tàn tro.

Không phải nhân tình bạc bẽo, chẳng qua duyên phận mỏng manh. Buông tay, lạc mất. Ngoảnh lại, nghìn trùng. Dấu yêu mùa cũ giờ chỉ là somebody that I used to know.

6. Ngẫm kỹ, Lạ - Quen vốn dĩ cũng mơ hồ. Nhưng, tổn thương từ kẻ lạ người quen lại có thật. Rất thật.

...


Wednesday, August 12, 2015

Mới đó giờ đã


(c) photo by Tatyana Tomsickova 

Có nụ cười mới đó 
Giờ ngỡ là cơn say 

Có niềm vui mới đó 
Giờ mỗi mình loay hoay 

Có những chuyện mới đó 
Giờ đã thành khói mây 

Có những người mới đó 
Giờ đã ngoài tầm tay...

...

[12/08/2012
post vào đây, để lưu lại]


Thursday, July 16, 2015

16-Jul-15


...

trong thế giới giông bão 
tìm đâu ra mặt trời? 

mỗi linh hồn đi lạc 
là một vì sao rơi. 

những mảnh vỡ phi thực 
ghép thành thời-gian-tôi.

...


Wednesday, July 1, 2015

Cứ ngủ say


(c) artwork by Kay Allan.

Thôi, đừng tỉnh dậy nữa 
Xin em cứ ngủ vùi 
Ngoài kia là tháng Bảy 
Đời vẫn chẳng gì vui! 

Xin em cứ ngủ vùi 
Trong ngực đêm nóng hổi, 
Dẫu chỉ cơn mơ vội 
Hơn ngày dài ưu thương... 

Đừng bước tiếp đoạn đường 
Không biết đâu điểm cuối 
Không một ai đưa lối 
Thôi em, ở lại đây. 

Thôi em, cứ ngủ say 
Nơi cõi mình bé dại, 
Mặc tang điền thương hải 
Mặc bão người cuốn xô... 

Cứ ngủ giấc hoang sơ 
Rồi thật thà tan biến...

... 


Sunday, June 28, 2015

Vết thương


Hình xăm, xét cho cùng, chỉ là một vết thương. Nhưng, là loại vết thương người ta chủ động tiếp nhận, vì mục đích nào đó, hoặc có hoặc không một câu chuyện phía sau, và thường ẩn chứa những ý nghĩa rất đỗi cá nhân. 

Như bao vết thương khác, nó cũng gây nhiều đớn đau trong quá trình hình thành. Tuy nhiên, những đớn đau sẽ chỉ thuộc về lúc ban đầu, rồi khép lại, mãi mãi. Không có dư âm. Không để lại những ám ảnh quẩn quanh.

Có chăng, mỗi lúc chạm tay, khẽ miết lên theo từng đường nét xăm, ta chỉ bồi hồi nhớ lại chút nông nổi hay nhiều mê muội của thời điểm chọn lựa tiếp nhận nó. Thản nhiên. Đơn thuần. Ngần ấy năm tháng đi qua, sót lại, sẽ chỉ là thứ trang-sức-đặc-biệt, bất kể xấu xí hay đẹp đẽ, khắc ghi trên da thịt mình.

...

Có những con người, có những ký ức, có những đoạn đời... cũng giống những vết thương. Cũng giống với hình xăm.

Nhưng, là loại vết thương ta chỉ biết thụ động và cam chịu tiếp nhận. Là loại hình xăm không khắc ghi nơi da thịt, mà là vách tim, là đáy lòng. Cơn đau đến từ những vết thương không hữu hình, những hình-xăm-tinh-thần ấy, lạ lùng thay, có thể bám riết cả một kiếp người, hằn sâu vào sinh mệnh. Dù ta có muốn hay không.

...


* nghĩ xàm, viết nhảm, nhân dịp mới chủ động có thêm một "vết thương" vào hôm qua (27/06).


Friday, June 19, 2015

Trên đường


Đôi khi, trên đường, vụt qua một bóng hình khác lạ. Vừa đủ để lý trí bị cưỡng chế chôn sâu, và nhịp tim rộn ràng xua mình về phía ấy. Đuổi nhau bằng những vòng xe. Đuổi nhau qua nhiều khúc rẽ. Mặc ồn ã giờ tan tầm. Mặc kèn xe, khói, bụi. Mặc đèn đỏ, đèn xanh. Mặc lối về nhà mình vốn đã khuất mất từ cái ngã ba, ngã tư nào. 

Một kẻ không biết, một người cố tình. Cuộc đuổi không vì thế mà kém hân hoan. 

Chỉ đến lúc, có thể bắt kịp nhau ở đâu đó, và ngỡ ngàng nhận ra, hoặc không phải là bóng hình mình thực tâm trông đợi, hoặc cơn mê tức thời đã cuốn mình đi quá xa tới mức cần phải trở lại, thì người ta mới cam chịu lặng lẽ cho xe quay đầu. Hoài công vì thoáng chốc bốc đồng. Nhưng, chắc người ta chỉ tiếc nếu không dám đi đến hết, chứ đâu thèm bận tâm mình đã phí mất bao nhiêu milliliter xăng? 

... 

Thương một người không thương mình, chắc cũng giống vậy. Dốc sạch lòng chỉ để đổi về những ngắn ngủi tự mị. Nhưng, thà một lần vô vọng, còn hơn không?

... 

[Saigon, 19/06/15
lẩn thẩn trên đường, về ghi chép lại]


Thursday, June 4, 2015

Love will tear us apart



Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nắng đổ trên vai, 
nắng loang ướt áo 
Saigon vẫn chưa dày mưa. 

Hàng cây đan tay đếm bước chân mùa 
Đại lộ lênh đênh gió 
Lối về không ai đón đưa. 

Saigon ba mươi mấy độ ngày 
hai mươi mấy độ đêm, 
Chiêm bao còn nghe 
tiếng mình khô khốc. 

Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nỗi buồn nhuộm từng sợi tóc 
một màu phôi phai. 

... 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Hạnh phúc thật dài 
cô đơn là điều xa xỉ. 
Cuộc đời chỉ thiết ngày mai. 

Em đã không còn phí hoài 
thời gian cho những bài thơ cũ. 
Giờ trong tiếng hát em 
một miền trù phú 
an vui. 

Khoảng cách quá xa 
nên ký ức đành ngậm ngùi 
ở lại trong hôm qua 
và tan vào mãi mãi. 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Sống bằng hiện tại. 

...