Tuesday, September 29, 2009

Nhạt thếch mình


Độ khoảng hơn tuần nay, tự nhiên tôi thấy mình trống rỗng đến khó hiểu. Ngoại trừ những khoảng suy nghĩ cho công việc, dự án L. thì tôi chẳng còn gì, cho mình. Như một chiếc bình thủy tinh cạn nước, nhìn xuyên suốt mới tẻ nhạt làm sao.

...

Nhiều đêm, ngồi chú mục vào màn hình laptop thả dài thời gian đến tận khuya lắc khuya lơ - dù chẳng hiểu mình đang làm gì - tôi cũng có đôi phút tự hỏi mình: Đang thấy thế nào? Vui hay buồn? Có gì đáng để cười hay khóc không? Rồi chả hiểu cớ gì, cơn bực bội đột nhiên trào ngược trong tôi, ứa ra đến khóe miệng. Tôi shut máy, rồi trốn ngay vô giấc ngủ nhiều mộng mị.

Sáng lại mệt nhoài. Tự vỗ bồm bộp vào tâm trí mình, nhưng chẳng thể gọi được bất kỳ con nắng tươi mới nào để sưởi tinh thần đi vào ngày mới. Cái bóng Quỷ lớn dần và muốn tôi bỏ hết chỉ để lại chìm trong chăn gối, chẳng thiết tha bất cứ điều gì ngoài kia nữa.

...

Cũng chẳng mấy dịp được ngồi cafe thật thỏa. Vẫn không tìm được hứng thú lật lại từng trang sách thơm mùi giấy mà bàn tay chỉ mới được một hai lần vân vê. Không có khoảng một mình nào hết để tự kỷ, mà vui. Không có khoảng xô bồ nào hết để đủ lẫn lộn nói - cười, mà ấm. Không có sự hứng thú nào rõ rệt. Những cơn bức bối đến thường xuyên hơn. Không thực sự buồn bực, hay chán nản; nhưng cũng không thực sự phơi phới, hân hoan.

Người cứ bồng bềnh như một mảnh lụa nhàu rơi miết từ tầng cao nào đó, hoài chưa chạm đất. Nhìn thì ngồ ngộ, mà thực thì nhạt thếch.

.

.

.


vô cảm hết sức.



Sunday, September 20, 2009

Đời cơ bản là buồn


Suốt cả tuần nay niềm vui nho nhỏ mà âm ỉ trong lòng mình, cứ như một cơn nắng ngời ngay sau cơn mưa trắng xóa, đánh thức mùi đất nồng say mê và lan tỏa sự ấm áp đến từng mạch máu và nơ ron suy nghĩ. Không vui sao được khi biết quanh mình vẫn còn ăm ắp những lòng tốt không ngần ngại, và pay it forward không chỉ là bài học trên film. Lòng sáng những nụ cười không giấu che.

...

Rồi thì niềm vui tắt nhanh - như một cú bước hụt chân, hẫng, chênh chao. Biết là trong muôn vạn những bông hoa đời, vẫn có những loài xấu xí chỉ biết nuôi cho riêng mình sự màu mỡ - đôi khi bằng cách cưỡng đoạt nguồn nhựa sống của bông hoa khác, nhưng vẫn thấy bạc bẽo và xa xót làm sao!

Thói đời vẫn rạch ròi ở đó, dễ dàng nhận thấy biết là bao. Nó tồn tại mặc nhiên, cố hữu và muôn đời là thế. Chỉ là đôi khi, lòng tốt hồn nhiên và niềm tin yêu mình cố tâm gìn giữ qua mấy nắng mưa đã thuyết phục mình tạm tin là vẫn có những mảnh đất chảy tràn suối nguồn nhân ái và yêu thương, thói đời bạc thếch, đắng lòng chỉ là một trận mưa qua, rồi tàn mau nơi góc trời. Nhưng rồi, vẫn đó, cơn mưa dai dẳng cuốn trôi hết tin yêu, và xóa dần đi những ánh nhìn lạc quan với cuộc đời vốn đã đủ bộn bề và chứa đựng đầy bi kịch không cần thiết. Chao ôi, sao thấy đúng gì đâu khi ai đó cảm thán "Đời cơ bản là buồn!".

...

Cũng may là sự vô tâm và thói dửng dưng đôi khi lại phát huy tác dụng cực kỳ hữu ích của nó. Tôi biết mình cũng rồi sẽ quên những khoảng bi lụy đột ngột và ăm ắp nỗi buồn thế thái - có vẻ hơi over và không hợp số tuổi của mình thế này. Để lại cuốn mình vào những cơn gió mới, những ngày nắng xanh, tiếp tục thắp lửa tin yêu mà cố đi, cố san sẻ hết những yêu thương và tìm nối những vòng tay cùng dìu nhau quên những tạm thời bạc bẽo.

Đời cơ bản là buồn. Nhưng quan trọng cũng vẫn là lòng người.

...

Cứ tin là vậy, nhân quả luân hồi.

Tuesday, September 15, 2009

Đang là những ngày bình thường!


Những ngày này mình lại bình thường. Vui thì thả mình cùng những sự tận hưởng cuộc sống không màng trói buộc, không cần nơm nớp e ngại này, lo sợ kia. Buồn thì cuộn mình sâu vào những giai âm cứ nền nã ngân vang trong đêm tối - như người tình trong mơ trút hết xiêm áo lụa là cuốn ta vào giải thoát. Không vui chẳng buồn thì cứ thong dong đi qua ngày qua tháng. Đợi những câu trả lời mới cho những trông chờ mới.

Giữa những ngày mưa dầm thế này, thì sự bình thường bản thể như một con nắng lạ đủ ấm tim mình. Và hơn bao giờ hết, luôn cố học tiếp bài học đã mải miết học hoài: Chấp nhận thực tế và sắp xếp ngăn nắp cuộc đời mình.

...

Đôi khi cũng có cảm giác muốn viết ra những thứ quẩn quanh không đầu không cuối, không cần giũa gọt câu từ, không cần so đo xúc cảm - lý trí để xem thử thế nào. Có khi cũng làm được chút chút, thấy ngồ ngộ vui vui. Có khi rồi cũng lại buông mình trong dòng nghĩ - viết - đắn đo quen thuộc. Lại mặc kệ mình.

Nên, chuyển qua tập viết nhiều thứ khác hơn một chút.

...

Có những dự cảm hơi mang tính chủ quan, nhưng vẫn hy vọng là sẽ sớm thành sự thực. Bắt đầu thấy mình hơi thừa trí não và sự mong mỏi cho mai sau - thậm chí ngay cả khi hiện tại vẫn còn bồng bềnh không lối.

...

Tự nhắc mình lập lại thói quen đọc sách, vậy mà vẫn bê tha, chưa bắt đầu cuốn nào cả từ sau kết thúc Di sản của mất mát.

Dạo này cũng dẹp hẳn thói quen một mình la cà ngồi ăn cắp thời gian chính mình chỉ với một góc bàn quen, Laptopos mở toang. Nhiều thói quen cũng có khi bị Quên làm nhợt phai dần đấy chứ nhỉ?

...

Nguệch ngoạc đôi dòng thế này để tag diary-lanman có thêm một entry. Với lại, nhắc mình một vài thứ sợ mai lại quên khi thức giấc cùng ngày mới bình thường hết sức bình thường.

Tuesday, September 8, 2009

Những cái nắm tay làm ta mỉm cười


Chiều qua lúc đến trường, có dịp thong dong qua lối cũ. Cái cảm giác vẫn như ngày hôm qua là không thể chối cãi, cứ ngân nga từng ngọn gió trong lòng.

Dừng đèn đỏ, bắt gặp hình ảnh ngọt lành quá đỗi: Một cụ ông nắm chặt tay cụ bà bước qua đường trên vạch trắng. Gương mặt cụ bà bình an. Bất giác, tôi mỉm cười một cái nhẹ hơn cả chiếc lá vô tình xoay xoay rớt giữa lòng phố chiều...

Chạy một chốc lại gặp một cái nắm tay khác. Hai anh chị người nước ngoài thong dong dạo bước, gió đánh rối mái tóc bồng của anh và vân vê tà váy xòe tím sẫm của chị. Hai người nắm tay rất chặt, tự tin khoe tình yêu với bộn bề phố. Cả chị và anh đều cười rất tự nhiên, tươi, xinh. Và tôi lại lần nữa, mỉm cười.

Những cái nắm tay kiêu hãnh mà dịu dàng, trìu mến yêu thương làm sao. Có những cái nắm tay như thế trong suốt quãng dài năm tháng mình, là ước ao, thiết nghĩ không chỉ của riêng tôi. Những cái nắm tay mà người trong cuộc cũng cười sáng cả lòng, mà những ai rỗi hơi (như tôi chiều qua) vô tình bắt gặp, cũng khó thể ngăn nổi nụ cười hòa điệu và chứa đầy khát khao...



Friday, September 4, 2009

Nghêu ngao những bài tình


Cũng chẳng biết từ khi nào, tôi có thói quen hát váng lên những bài tình mình yêu thích, ngay khi cần phải hát, bất chấp không gian và thời gian. Những giai điệu, có khi đúng tông bổng - trầm, có khi cứ ngô nghê như đứa trẻ lần đầu vỡ giọng vẫn đang thảng thốt cố tìm lại thanh âm thân quen, nhưng luôn luôn, cho mình sự dễ chịu - đôi khi hơn cả lúc nghe đúng một ca sỹ trứ danh trôi hồn cùng từng nốt cao nốt thấp. Nên lắm lúc tôi hay đùa, khi được hỏi kiểu đại loại như "Bài này mày thích nghe ai hát nhất?", câu trả lời thường trực của tôi thường là "Tao!" ngạo nghễ một cách buồn cười. Chừng mực nào đó, không hẳn là một câu bông đùa không căn nguyên.

Rồi dần lớn hơn, va chạm nhiều mới thấy xung quanh mình, biết bao nhiêu là người, việc nghêu ngao những bài tình quen thuộc mỗi khi có tâm, có hứng là chuyện rất đỗi bình thường. Mình không cần phải mặc cảm khi một ai đó bắt gặp mình đang hát vu vơ trên đường phố đông người lại qua, không cần phải lo ngại những ánh nhìn kỳ thị những khi ngồi thả trôi cùng tiếng ca buồn chính mình. Vì biết chắc, và tin là, ai cũng như ai, cũng có những lúc thế này cả.

Mới thấy, cái tâm trạng ngồi chờ radio phát những bản tình ưa thích, rồi cất giọng hòa cùng không chỉ là ký ức thanh xuân của mỗi mình anh em nhà Carpenters.

Giọng hát mỗi người, không phải ai cũng trời phú ngọt ngào, nhưng khi bạn can đảm hát lên tâm trạng mình, nỗi lòng mình... tiếng ca đó cũng chứa nhiều da diết, chưa hẳn là khó nghe. Vui cũng hát, buồn cũng hát - ý nghĩa lớn nhất của âm nhạc cũng chỉ là những khoảng như thế mà thôi. Những khoảng mà ở đó, tiếng ca không còn đong đếm, so đo; những giai điệu chỉ đơn thuần là cần phải vang lên, không cần quan tâm tác quyền, không cần giấy phép biểu diễn. Những bản tình gần như trở thành riêng của người hát, khi họ hát cho chính mình. Điều đó thì, mới hay ho làm sao.

Giá như, có thể tách mình làm hai nửa, để ngắm nhìn chính mình những khi đang nghêu ngao một mình với những khúc tình ca...

Monday, August 31, 2009

Cô gái ấy đã mang đến cho tôi một bông hoa


Cách đây khoảng chừng chưa đến nửa tiếng đồng hồ, qua chat, một người bạn của tôi đã nói với tôi về việc cô ấy đang cố gắng mỗi ngày qua gom lại những niềm vui cho vào một chiếc hộp. Một chiếc hộp trong tâm trí, chỉ chứa niềm vui. Còn những phiền muộn, buồn bực, thất vọng hay chán nản, cô ấy tìm cách thả nó bay đi. Hoặc, giấu nó tận đáy sâu một ngăn tủ không bao giờ muốn mình phải mở lại. Tôi thấy đó là một cách thức hơi cũ, nhưng vẫn hữu dụng, nhất là quá nhiều khi bộ nghĩ làm việc hơi thái quá của mình lại làm tôi quên mất là còn có phương thức đong đếm vui - buồn, được - mất mỗi ngày qua, và lựa chọn cái cần giữ lại cho mình.

Sự lựa chọn khôn ngoan ấy, là liều thuốc đủ độ mầu nhiệm để có thể giúp cho những trái tim luôn chứa đựng phức cảm từ đa đoan đời sẽ có cơn lắng dịu cần thiết để xua mình đi về phía ngày chỉ có mây xanh, nắng ấm, những nụ cười như bóng xà phòng nhiều màu lung linh rồi vỡ tan thành thanh âm trong veo trong gió. Có nhiều người cũng cho đó là một phương thức lừa phỉnh chính mình, sự lựa chọn sặc mùi tự kỷ ám thị nhiều hơn.

Nhưng có cần quan tâm không, khi hiện tại, cứ với những cơn mưa lướt thướt dầm dề từ ngày qua đêm, từ đêm sang ngày, cơ hồ tôi cũng thấy mình dường như cũng đang mềm oặt hết thảy tin yêu, mềm nhũn, ướt đầm và sắp tan đi trong bãi lầy những ngày Ngâu tháng Bảy triền miên. Thì, một tia nắng nhỏ cũng đủ cho lòng ấm lại. Không cần đi kiếm nắng tận mây xa, khi một bông hoa tâm thức được gửi trao đúng lúc, đã đủ cho tôi thức lại sự kiêu hãnh Bò Cạp vô tình ngủ quên trong những ngày xám mây, mưa gió; thì, tôi chỉ cần lấy làm biết ơn và trưng dụng ngay phương thức khả dụng bấy giờ kia, chớ cần chi phải màng đến miệng đời chát đắng, so đo.

Cô bạn đã mang đến cho tôi bông hoa kia lúc khoảng 22:45' đêm nay. Biết ơn làm sao!

Thursday, August 27, 2009

Giấu mình vào đây


...

Tôi bỏ hết ngoài kia, những nhịp sống quen, những đối mặt, những chọn lựa, những dự cảm tủi nhục, những tiếp nối chưa rõ hình hài... để rồi, trốn vào đây. 


Co mình lại như một bào thai không hề muốn mình phải tăng trưởng, phải chường mặt ra và lọt thỏm giữa những đa biến đời, rồi cứ lẩn quẩn suốt những năm tháng dài mà không bao giờ sự kiểm soát tuyệt đối lại nằm trong tay mình. Ôm chặt lấy bản thể chính mình, trụi trần, không giấu che - vì đã quá nhiều mệt nhoài khi phải giấu che; như một gái điếm sau cơn hoan tình bán niềm thỏa mãn cho kẻ khác, thì đột ngột lại thương lấy chính sự cô đơn của mình biết bao nhiêu, đến độ như nhát dao cắm sâu vào da thịt. Tôi cứ để mặc mình được im hết những thanh âm chát chúa, vờ quên hết những gánh nặng không thể khác, cứ ngồi yên, lặng, và chìm trong thứ bóng tối đậm đặc đang loang dần, ăn sâu những tia sáng ngày yếu ớt sau cùng. 

Tôi không muốn nỗ lực cho bất cứ thứ gì ngay tại thời điểm này, kể cả việc trút niềm say sưa vào cơn ái ân luôn là sự hạnh phúc được giải tỏa cùng câu chữ, như thường lệ. Thế nên, gõ không thôi đến tận bấy nhiêu câu từ nhảy múa, tôi đã mệt rồi. 

Tôi không muốn nỗ lực cho bất cứ thứ gì ngay tại thời điểm này. Dừng lại.

Chỉ đơn giản là hôm nay,tôi không biết phải đối xử sao với bản thân mình, ngoài việc trốn vào đây....

giấu mình vào đây.



Tuesday, August 25, 2009

To begin again


[For Kel]

Bất kỳ một niềm đau nào chắc chắn rồi cũng sẽ nguôi ngoai.

Những tuyệt vọng cũng chỉ có giá trị tạm thời.

Luôn có một con đường để trở lại với những điều tốt đẹp nhất.

Nếu luôn biết tự ủi an lòng bằng những câu từ dẫu dường như có vẻ nhuốm màu sáo rỗng kia, thì tôi tin là bất cứ ai, cũng có thể bắt đầu lại hành trình chính mình. Bắt đầu, để đi xa hơn. Không một sự kết thúc nào là hoàn toàn, trừ cái chết, để buộc mình phải dừng chân - khi con tim vẫn còn đập nhịp ước mơ, và cuộc đời dù lắm lúc thối tha, bất công cũng vẫn đang mỗi ngày mở rộng vòng tay đón ta vào những thử thách, cơ hội mới. Và yêu thương, sẽ có câu trả lời từ duyên phận. Thời gian mình dài, chỉ một đôi lần bắt đầu trở lại không bao giờ là quá muộn.

Và những cơn mơ dở dang đã qua không bao giờ là hoang phí. Giữ một góc để hoài niệm mà đi tiếp, thì nước mắt ngày cũ rồi sẽ là cơn mưa mùa chưa khôn lớn, nhìn lại chỉ thấy vui vì đã bước qua ngô nghê mình.

...

Quan trọng nhất vẫn là chính mình. Liệu có thực sự đủ mạnh mẽ để quên và can đảm bắt đầu, lần nữa, hay không?

Saturday, August 22, 2009

Đâu đó sẽ có người đợi tôi?


Tôi đã được trao trả niềm tin vào chính mình - vào những cơn dằn vặt tâm tư đôi khi như sương chiều phủ trắng những triền đồi im gió - và, vực dậy được sự ủi an bấy lâu tôi hay chối bỏ - vì cứ mặc nhiên gán danh cho nó là ngụy biện - chỉ bằng một câu nói ấm lòng. Điều đó thực sự khiến tâm hồn tôi mỉm cười, bằng an và ăm ắp tin yêu. Tôi sẽ tin, ngay bây giờ, hết mình cho niềm tin đó: Rằng một kẻ cô đơn thái quá như tôi chẳng qua chỉ bất hạnh khi chưa tìm thấy được chữ duyên sau cuối của đời mình. Và đâu đó, có người cũng đang chờ đợi tôi như chính tôi đang chờ đợi - chờ đợi sự giao thoa giữa những dòng âm đơn lẻ đã trôi miết không biết bao ngày tháng trong sự quạnh hiu đã thành thân thuộc của đời mình.

Ngẫm kỹ, không phải mà vô cớ tôi lại đột nhiên suy tư về thân phận với nỗi cô đơn thường trực và sự thiếu tình yêu đã gần như cố hữu của suốt bao năm dài không đong đếm, vì, gần đây, lại không hiểu sao có duyên thấu tỏ quá nhiều những không trọn vẹn. Kể cả hạnh phúc. Nên bất giác, những phức cảm mâu thuẫn nhau trong tôi lại trỗi dậy.

Sự yếu đuối vốn dĩ của một gã lẻ loi nói với tôi rằng: Đến bao giờ thì mình mới có thể trải, có thể nếm thứ mùi vị của yêu đương một cách đơn thuần nhất - chỉ là nếm trải thôi mà không cần phải màng đến đắng, chát, chua, cay, hay mặn ngọt. Để dù là rồi cũng có khi không may phải nhận về thứ hạnh phúc không bao giờ là trọn vẹn, thì cũng cảm thấy mình đã đủ, đã tròn vai một người biết yêu trong cõi mà thiên hạ vẫn kháo nhau là "nhân gian hữu tình" này. Trong khi sự kiêu hãnh đến mức phi lý của bản thân thì lại lạnh lùng buông câu hờ hững: Dù bạn chưa đủ với người ta hay người ta chưa đủ với bạn thì đã là không đủ rồi. Hà cớ gì phải bắt đầu với thứ chắc chắn không thuộc về mình? May là chưa bước, nếu không đã nhận lấy xót xa như bao người đang nhận lấy xót xa ở ngoài kia đời.

Tôi đã suýt tin vào giọng điệu ngụy biện một cách hết sức AQ của cái tôi thứ hai của mình - như bao nhiêu lần tôi vẫn tin, hay vịn vào nó để sống sót qua những mùa mà sự cô đơn như gai nhọn ứa máu lòng bàn chân khi tôi cứ ngang dọc suốt những cơn mê thấp thoáng một dáng yêu thương không rõ dung hình. Để rồi sau mấy chốc lại tự chối bỏ, phủ định chính sự tự ủi an đó, trong khi trái tim vẫn không hề nguôi ngoai nhịp đớn đau vì không hiểu cái loại như mình thì đến bao giờ mới có thể nhẹ lòng mà không tự vấn: Giá đâu đó có người đợi tôi? Nhưng may thay, Vivian đã cho tôi thêm lòng tin vào những dị biệt tâm tính của mình, để lại hùng dũng mà cứ tự trào - bỏ mặc những ánh nhìn thương cảm hay sự dò xét riêng tư, rằng: Tôi đang đợi người cũng đang đợi mình. Bình tâm mà đợi duyên.

Vậy thôi. Dù hoài nghi vẫn còn rạo rực sức sống, nhưng tôi biết mình sẽ chạm tới những gì mình xứng nhận về. Chẳng qua chỉ là, chưa phải thời gian bây giờ.



Thursday, August 20, 2009

Không đề cho nụ cười


Ai đó hay đề cao giá trị niềm vui đích thực của những giọt nước mắt, riêng tôi vẫn yêu quý những nụ cười. Sự lan tỏa ấm áp của một nụ cười đúng nghĩa luôn là mông mênh, như một cơn thủy triều dễ dàng cuốn theo bờ bãi óng ánh chiều tà. Một nụ cười đúng nghĩa sẽ tạo được gió, thổi tan những u hoài quẩn quanh.

Và với tôi, nụ cười còn là ngôn ngữ đặc biệt của sự tự tin. Sự tự tin không cần khuếch trương bằng những xa hoa bóng bẩy bề ngoài, hay những lời chớp bể mưa nguồn, chỉ là một nụ cười thôi, mà thể hiện hết thảy: độ sâu tâm hồn, độ dày của yêu thương và lòng tin chính mình.

Nụ cười mỗi người mỗi khác, vì mỗi người có một kiểu tự tin riêng. Nhưng tôi thích nhất kiểu nụ cười, không chỉ phác họa chân dung sự tự tin của chủ nhân, mà còn có thể trao gửi, khơi gợi những nụ cười khác hòa cùng.

Nụ cười mỗi lúc mỗi khác, vì không phải lúc nào tự tin cũng yên vị nơi trái tim người. Có những lúc nụ cười đi vắng, để hoài nhớ cho những thân quen. Có những lúc nụ cười phải gắng gượng vờ như vẫn là sự tự tin muôn thuở, dẫu lòng đang hanh hao. Những khi như thế, tôi lại thấy nhớ những nụ cười mà mình yêu quý, nhớ sự tự tin không cần nói bằng lời ấy khôn sao kể xiết - dù là những nụ cười chính mình, hay nụ cười của bè bạn dấu yêu.

...

Mỗi ngày đi qua, tôi lại lầm lũi tự mình góp nhặt những nụ cười xung quanh. Những nụ cười hoa nhựa lồng tủ kính, tôi gom lại, chất đống, đốt cho tàn tro. Những nụ cười hồn nhiên, tôi nâng niu cất vào một góc, giữ gìn và hoài niệm. Những nụ cười tự tin tôi yêu quý, thì tôi để riêng ở đó, nơi dễ nhận biết, để lâu lâu tôi ngắm nhìn. Ngắm nhìn, để nhắc mình, biết cười đúng nghĩa, dù trải mấy mùa bão giông, hay qua những tháng ngày dài bờ môi chỉ nhếch lên lặng lẽ, hoặc buông lơi mấy lời đắng lòng.

...

Chủ nhân của những nụ cười tôi yêu quý, tôi ưu ái để dành sự dõi theo tận tụy, sự chia sẻ dù lặng thầm, và niềm hy vọng luôn xanh màu cỏ xuân: Mong cho luôn giữ được những nụ cười đó, sự tự tin tỏa sáng khi hoa nở trên môi.

Dù biết là ai rồi cũng qua những phai phôi, trải những va vấp, và không hiếm khi làm bạn tâm giao của những đêm trắng chiêm bao, với cơn mưa nước mắt cứ về như tháng Bảy mùa Ngâu. Nhưng, không hiểu sao, tôi vẫn giữ niềm tin đặc biệt với những người sở hữu nụ cười đúng nghĩa tôi luôn mến yêu, sự tự tin của họ đủ để họ bước qua, và tiếp tục vững bước đường mình đằng đẵng, với nụ cười, không bao giờ lãng quên.

...