Saturday, October 24, 2009

Lại một thoáng ngoái nhìn...


Tự nhiên tìm đọc lại những entry cũ - những dòng viết ngô nghê đầu tiên từ thuở mới tập tành học đòi blogging (Y!360 ngày ấy...), thoáng ngỡ như mới hôm qua thôi, mà đã tròn trĩnh hai năm rồi! Thời gian như tái hiện lại tháng ngày cũ, chầm chậm trôi trên từng dòng entry, tôi thấy mình ở đó...

Vẫn là một tôi với quá nhiều những ngẫm nghĩ triền miên, những tản mạn vu vơ. Ngày đó hay bây giờ, vẫn chẳng khác là bao sự nhạy cảm đôi khi tôi thiết nghĩ là không cần thiết cho cuộc đời bề bộn và trần trụi những lo toan này. Ấy vậy mà khi nhận ra, qua bấy nhiêu nắng mưa, qua biết bao trầm bổng tâm tư mình, tôi vẫn giữ được cách cảm, cách nghĩ suy, cách diễn đạt những phức cảm riêng tư thì tôi lại thấy mừng lòng biết là bao! Vì tôi biết, có những phai nhạt, có những đổi thay, tôi vẫn lớn từng chút một theo dòng trôi ngày tháng, nhưng chưa hề đánh mất mình. Chưa đến nổi phải chối bỏ, hay tự tay xóa dần những cảm thức cũ của một tôi xưa, dẫu dại dẫu khờ...

Mới thấy quý giá vô ngần khi còn gìn giữ được những dòng entry cũ. Đọc lại, để ký ức tự mở cánh cửa cho ngày hôm qua ùa về từng cơn gió nhớ - quên, được - mất, tiếc - thương... và sống lại nỗi bồi hồi như chính thời khắc mướt tay gõ nên từng dòng chữ giờ đã đượm mùi quá vãng (dù chỉ là font chữ máy móc cứng khô bất di bất dịch trên màn hình máy tính tưởng là vô hồn). Để lại một thoáng ngoái nhìn, về mình của ngày này năm đó, về mình của những mùa gió - nắng - mưa đã qua trong đời.

Mặc ai nói tôi vớ vẩn, mặc ai mỉa tôi rỗi hơi... tôi cứ để mình lại ở đó, trong những trang viết cũ, ít nhất là bây giờ, và hết đêm nay. Đủ để thoáng ngoái nhìn ấy vừa vặn cho tôi biết mình đã là ai, đang là ai và sẽ thế nào khi bước tiếp con đường mông mênh đi về phía chân trời...

Wednesday, October 21, 2009

Và cứ thế mà yêu đời


Biết là sự mâu thuẫn đã từng mỏi mệt đó lại trỗi dậy trong lòng - như sau những ngày mưa đủ thấm đất, mấy hạt mầm tâm tư lại cựa mình, khẽ tách vỏ để vươn lên hạnh ngộ với đời - nhưng không hiểu sao, tôi chỉ thong dong để mặc là như thế! Không trốn tránh, không phủ định mình. Chỉ giấu riêng cho lòng đủ vui những khắc ấm áp riêng mình hay, những khoảng xót xa riêng mình cảm. Tự mình thôi, thản nhiên sống cùng những thứ hương vị quá đỗi là đời.

Tôi cũng ngạc nhiên với chính mình, vì, có thể vẫn là những lần khuân trong sâu đáy xúc cảm, vẫn là những dằn vặt mỗi thoáng nghĩ suy, nhưng rồi qua hết, chấm kết ngay trong đoạn văn đó là xong. Qua đoạn mới sẽ lại hoàn toàn bình thường, không đớn đau, không khổ lụy. Nếu có tái lại những vùng mơ kia thì lại cứ mặc. Cứ thế mà lững thững trôi cạnh bên, lững thững mà đi qua khói bụi muôn nẻo đường biết là còn xa ngái... Và biết là sẽ kết thúc không báo trước bao giờ.

...

Như một con người đơn thuần hết sức có thể: Bước qua khoảng vui thì ta vui, khoảng mơ thì ta mơ, khoảng buồn thì ta buồn. Đến rồi lại đi. Có rồi lại thôi. Không cưỡng cầu, không buông bắt, không nhọc công lý giải, phân định. Đơn giản vô cùng. Sống tốt một cách bất ngờ với những cơn sóng cứ xô bờ từng đợt trắng xóa buồn - vui. Lẫn lộn mà rạch ròi.

Nói chung là so với cách đây một năm thôi, thì đã có nhiều thứ khác lắm rồi, huống chi là mình. Tôi mừng lòng khi thấy mình trải thêm một chút, lớn thêm một chút...

Và cứ thế mà yêu đời.


Monday, October 19, 2009

Nâng niu những khoảng riêng tư


Không hiểu bằng cách nào, nhưng hình như tôi đã tìm lại được những khoảng riêng tư của mình - dù vẫn là giờ phút chắt chiu từ ngày nhiều chéo chồng và đêm nhiều mông lung nghĩ ngợi. Đủ mừng lòng là tôi vẫn có thể yêu tôi, và cho chính tôi những riêng tư vừa vặn một khuôn nhạc lảnh lót ngân nga để nhịp sống quen bớt nhạt thếch, bớt rối bời.

Tôi nâng niu những khoảng riêng tư biết là bao, nên hiếm muộn những khi dâng hiến trọn những sát na trôi chỉ cho mỗi mình, tôi say sưa sống thật, cười trong và hát nghêu ngao những câu tình không chất chứa bất kỳ điều gì. Chỉ là ở đó, ôm ấp thời gian, yêu lấy bản thân đến ngờ nghệch - dù là khoảng riêng tư có biểu hiện thế nào chăng nữa: những vòng xe dạo một mình, những biếng lười bỏ qua thời gian và ngất ngây trong sự trễ nãi bước chân lại vào cõi thực, năm tiếng phiêu lưu cùng trang sách, đôi giờ đồng hồ cười tràn bên ly cacao sữa đá ủ nồng đêm Chủ Nhật...

Thời gian trước rất gần đây, tôi thấy mình nhạt vì thiếu hết thảy những sự-vì-mình và những khoảng-cho-mình. Nên dẫu đánh đổi bằng điều này hay điều khác, tôi cũng cố tìm lại. Khi có được rồi tôi ôm siết lấy, ghì chặt, cuống quýt tận hưởng mà chỉ sợ chỉ mai thôi, ban mai ngày mới chát chúa lại xóa hết, tẩy sạch không mảy may thương xót. Rồi lại bộn bề, rồi lại lo âu, rồi lại tiến thoái lưỡng nan... cứ ứa tràn từ sáng qua trưa, từ trưa sang chiều, rồi vào tối. Khoảng riêng tư lại mọc cánh, bay hút tầm mắt. Tôi sợ vô kể, tôi không muốn mình lặp lại khoảng nhạt thếch mình trước đó một chút nào!

Bằng mọi giá, tôi sẽ cố nâng niu và kéo dài những riêng tư này.

...

Vì biết là, đã và sắp phải hy sinh nhiều hơn nữa.

Sunday, October 11, 2009

Đêm Barbra


Vô tình gặp lại Barbra, tôi thả mình trong giọng hát như dòng sông mượt mà ký ức của cô, bồng bềnh những nỗi yêu thương lại tươi mới.

Chất Jazz lãng đãng cuốn tôi trôi cùng những khoảng thở nhẹ, những phút say sưa đong đưa trong chỉ duy tiếng hát mộc chở một trời mây trắng, gió thơm qua vùng đồi tâm thức mình. Tôi nhắm mắt, để tiếng Barbra ngấu nghiến từng nhịp tim đột nhiên bình yên và ngây thơ, để tôi ngấu nghiến những lắng đọng mà có lẽ chỉ tiếng hát hơn sáu mươi năm cuộc đời mới đủ độ tải. Tôi thấy mình trẻ con giữa miên man giọng hát cô.

Tôi để mình tin hết thảy những lời ca đêm nay. Hà cớ gì tôi phải đắn đo khi lâu thật lâu rồi mới có những giai điệu ru lòng tôi những nỗi an lành và buộc mình phải tạm xóa hết lo toan để chỉ sống đây, lúc này, cùng tiếng tâm hồn mình đang muốn ngân nga theo, hòa giọng cùng. Barbra không còn xa xôi, và ngỡ như tôi không phải đang nghe tiếng nhạc phát ra từ loa máy tính, mà tôi nghe từ chính trong mình. Barbra ở đó, sâu trong tôi và hát say mê.

Tình yêu được gọi dậy. Hết thảy những tình yêu. Để tôi mỉm cười với một câu tình, thổn thức niềm ước ao về một thời gian để yêu. Để tôi biết yêu đời thêm chút nữa, dù không biết mai sau. Để tôi yêu mình thêm chút nữa, dù ai cũng qua những niềm đau. Để tôi biết đợi mùa xuân, biết chờ cơn mưa ấm, biết vui khi làm ai đó cười, biết mong hạnh phúc. Đột nhiên mà thế, tôi đời hơn cả những ngày dài rất đời gần đây, tôi tình hơn cả bao mùa vắng tình đời tôi.

Đêm Barbra, tôi lặng nghe nhịp tin yêu nảy mầm trở lại. Đáng quý hơn trăm lần một liều thuốc nào hay một liệu pháp nào, Barbra cho tôi đêm đủ để sẽ lại yêu ngày.

"No complaints and no regrets, I still believe in chasing dreams and placing bets for I have learned that all you give is all you get..." (Lời bài Here's to life)


...

* Cảm xúc khi nghe album mới sau thời gian dài vắng bóng trong làng nhạc của nữ danh ca Barbra Streisand - album Love is the answer

Friday, October 2, 2009

Đôi ngày để ru lòng lắng lại...


Có những lúc cảm thấy sao mình dị ứng hết thảy những xô bồ, chật vật, tất tả của phố xá này - dù đã qua không biết bao mùa mưa nắng. Ghét những nẻo đường khói mờ mịt mắt, tiếng còi xe gắt gỏng cạnh tranh nhau chan chát, sự dồn dập không lối thoát của những cao điểm giao thông. Ghét những chen chân so vai chỉ vì một vị trí đẹp nơi trụ đèn ba màu, những luồn lách với ánh nhìn chát chúa khi ai cũng muốn là người vượt trên hết. Ghét những dửng dưng lướt qua, những va chạm khô khốc khi người trót xâm lấn phạm vi an toàn của người. Ghét sớm đông người, trưa đông người, chiều đông người, tối cũng đông người. Thấy mình như một mẩu bánh vụn rơi thốc giữa dòng ngun ngút sự giẫm đạp, nát bét hết những thanh thản riêng tư.

Và những lúc như thế, khi cơn chán chường đô thị lại trào lên đến lợm giọng, là lúc, tôi biết mình cần một sự ra đi, một sự trốn chạy để thả lỏng tâm tư mình đến vô cùng. Có nhiều cách để tôi chọn lựa, tôi vẫn ưu ái nhất sự trở về với mái ấm mình. Nơi mà tôi có thể buông mình trong những ân cần không phải hoài nghi, nằm dài trong sự lặng im tột độ của tâm thức, ngủ vùi trong giấc bình yên chẳng màng thời gian. Chậm rãi bữa cơm chiều giòn tiếng cười trong như suối. Dịu dàng đêm với hơi ấm gia đình quẩn quanh và bao bọc lấy trái tim đang muốn yếu mềm.

Nên mai tôi sẽ lại về. Đôi ngày để ru lòng lắng lại...

Tuesday, September 29, 2009

Nhạt thếch mình


Độ khoảng hơn tuần nay, tự nhiên tôi thấy mình trống rỗng đến khó hiểu. Ngoại trừ những khoảng suy nghĩ cho công việc, dự án L. thì tôi chẳng còn gì, cho mình. Như một chiếc bình thủy tinh cạn nước, nhìn xuyên suốt mới tẻ nhạt làm sao.

...

Nhiều đêm, ngồi chú mục vào màn hình laptop thả dài thời gian đến tận khuya lắc khuya lơ - dù chẳng hiểu mình đang làm gì - tôi cũng có đôi phút tự hỏi mình: Đang thấy thế nào? Vui hay buồn? Có gì đáng để cười hay khóc không? Rồi chả hiểu cớ gì, cơn bực bội đột nhiên trào ngược trong tôi, ứa ra đến khóe miệng. Tôi shut máy, rồi trốn ngay vô giấc ngủ nhiều mộng mị.

Sáng lại mệt nhoài. Tự vỗ bồm bộp vào tâm trí mình, nhưng chẳng thể gọi được bất kỳ con nắng tươi mới nào để sưởi tinh thần đi vào ngày mới. Cái bóng Quỷ lớn dần và muốn tôi bỏ hết chỉ để lại chìm trong chăn gối, chẳng thiết tha bất cứ điều gì ngoài kia nữa.

...

Cũng chẳng mấy dịp được ngồi cafe thật thỏa. Vẫn không tìm được hứng thú lật lại từng trang sách thơm mùi giấy mà bàn tay chỉ mới được một hai lần vân vê. Không có khoảng một mình nào hết để tự kỷ, mà vui. Không có khoảng xô bồ nào hết để đủ lẫn lộn nói - cười, mà ấm. Không có sự hứng thú nào rõ rệt. Những cơn bức bối đến thường xuyên hơn. Không thực sự buồn bực, hay chán nản; nhưng cũng không thực sự phơi phới, hân hoan.

Người cứ bồng bềnh như một mảnh lụa nhàu rơi miết từ tầng cao nào đó, hoài chưa chạm đất. Nhìn thì ngồ ngộ, mà thực thì nhạt thếch.

.

.

.


vô cảm hết sức.



Sunday, September 20, 2009

Đời cơ bản là buồn


Suốt cả tuần nay niềm vui nho nhỏ mà âm ỉ trong lòng mình, cứ như một cơn nắng ngời ngay sau cơn mưa trắng xóa, đánh thức mùi đất nồng say mê và lan tỏa sự ấm áp đến từng mạch máu và nơ ron suy nghĩ. Không vui sao được khi biết quanh mình vẫn còn ăm ắp những lòng tốt không ngần ngại, và pay it forward không chỉ là bài học trên film. Lòng sáng những nụ cười không giấu che.

...

Rồi thì niềm vui tắt nhanh - như một cú bước hụt chân, hẫng, chênh chao. Biết là trong muôn vạn những bông hoa đời, vẫn có những loài xấu xí chỉ biết nuôi cho riêng mình sự màu mỡ - đôi khi bằng cách cưỡng đoạt nguồn nhựa sống của bông hoa khác, nhưng vẫn thấy bạc bẽo và xa xót làm sao!

Thói đời vẫn rạch ròi ở đó, dễ dàng nhận thấy biết là bao. Nó tồn tại mặc nhiên, cố hữu và muôn đời là thế. Chỉ là đôi khi, lòng tốt hồn nhiên và niềm tin yêu mình cố tâm gìn giữ qua mấy nắng mưa đã thuyết phục mình tạm tin là vẫn có những mảnh đất chảy tràn suối nguồn nhân ái và yêu thương, thói đời bạc thếch, đắng lòng chỉ là một trận mưa qua, rồi tàn mau nơi góc trời. Nhưng rồi, vẫn đó, cơn mưa dai dẳng cuốn trôi hết tin yêu, và xóa dần đi những ánh nhìn lạc quan với cuộc đời vốn đã đủ bộn bề và chứa đựng đầy bi kịch không cần thiết. Chao ôi, sao thấy đúng gì đâu khi ai đó cảm thán "Đời cơ bản là buồn!".

...

Cũng may là sự vô tâm và thói dửng dưng đôi khi lại phát huy tác dụng cực kỳ hữu ích của nó. Tôi biết mình cũng rồi sẽ quên những khoảng bi lụy đột ngột và ăm ắp nỗi buồn thế thái - có vẻ hơi over và không hợp số tuổi của mình thế này. Để lại cuốn mình vào những cơn gió mới, những ngày nắng xanh, tiếp tục thắp lửa tin yêu mà cố đi, cố san sẻ hết những yêu thương và tìm nối những vòng tay cùng dìu nhau quên những tạm thời bạc bẽo.

Đời cơ bản là buồn. Nhưng quan trọng cũng vẫn là lòng người.

...

Cứ tin là vậy, nhân quả luân hồi.

Tuesday, September 15, 2009

Đang là những ngày bình thường!


Những ngày này mình lại bình thường. Vui thì thả mình cùng những sự tận hưởng cuộc sống không màng trói buộc, không cần nơm nớp e ngại này, lo sợ kia. Buồn thì cuộn mình sâu vào những giai âm cứ nền nã ngân vang trong đêm tối - như người tình trong mơ trút hết xiêm áo lụa là cuốn ta vào giải thoát. Không vui chẳng buồn thì cứ thong dong đi qua ngày qua tháng. Đợi những câu trả lời mới cho những trông chờ mới.

Giữa những ngày mưa dầm thế này, thì sự bình thường bản thể như một con nắng lạ đủ ấm tim mình. Và hơn bao giờ hết, luôn cố học tiếp bài học đã mải miết học hoài: Chấp nhận thực tế và sắp xếp ngăn nắp cuộc đời mình.

...

Đôi khi cũng có cảm giác muốn viết ra những thứ quẩn quanh không đầu không cuối, không cần giũa gọt câu từ, không cần so đo xúc cảm - lý trí để xem thử thế nào. Có khi cũng làm được chút chút, thấy ngồ ngộ vui vui. Có khi rồi cũng lại buông mình trong dòng nghĩ - viết - đắn đo quen thuộc. Lại mặc kệ mình.

Nên, chuyển qua tập viết nhiều thứ khác hơn một chút.

...

Có những dự cảm hơi mang tính chủ quan, nhưng vẫn hy vọng là sẽ sớm thành sự thực. Bắt đầu thấy mình hơi thừa trí não và sự mong mỏi cho mai sau - thậm chí ngay cả khi hiện tại vẫn còn bồng bềnh không lối.

...

Tự nhắc mình lập lại thói quen đọc sách, vậy mà vẫn bê tha, chưa bắt đầu cuốn nào cả từ sau kết thúc Di sản của mất mát.

Dạo này cũng dẹp hẳn thói quen một mình la cà ngồi ăn cắp thời gian chính mình chỉ với một góc bàn quen, Laptopos mở toang. Nhiều thói quen cũng có khi bị Quên làm nhợt phai dần đấy chứ nhỉ?

...

Nguệch ngoạc đôi dòng thế này để tag diary-lanman có thêm một entry. Với lại, nhắc mình một vài thứ sợ mai lại quên khi thức giấc cùng ngày mới bình thường hết sức bình thường.

Tuesday, September 8, 2009

Những cái nắm tay làm ta mỉm cười


Chiều qua lúc đến trường, có dịp thong dong qua lối cũ. Cái cảm giác vẫn như ngày hôm qua là không thể chối cãi, cứ ngân nga từng ngọn gió trong lòng.

Dừng đèn đỏ, bắt gặp hình ảnh ngọt lành quá đỗi: Một cụ ông nắm chặt tay cụ bà bước qua đường trên vạch trắng. Gương mặt cụ bà bình an. Bất giác, tôi mỉm cười một cái nhẹ hơn cả chiếc lá vô tình xoay xoay rớt giữa lòng phố chiều...

Chạy một chốc lại gặp một cái nắm tay khác. Hai anh chị người nước ngoài thong dong dạo bước, gió đánh rối mái tóc bồng của anh và vân vê tà váy xòe tím sẫm của chị. Hai người nắm tay rất chặt, tự tin khoe tình yêu với bộn bề phố. Cả chị và anh đều cười rất tự nhiên, tươi, xinh. Và tôi lại lần nữa, mỉm cười.

Những cái nắm tay kiêu hãnh mà dịu dàng, trìu mến yêu thương làm sao. Có những cái nắm tay như thế trong suốt quãng dài năm tháng mình, là ước ao, thiết nghĩ không chỉ của riêng tôi. Những cái nắm tay mà người trong cuộc cũng cười sáng cả lòng, mà những ai rỗi hơi (như tôi chiều qua) vô tình bắt gặp, cũng khó thể ngăn nổi nụ cười hòa điệu và chứa đầy khát khao...



Friday, September 4, 2009

Nghêu ngao những bài tình


Cũng chẳng biết từ khi nào, tôi có thói quen hát váng lên những bài tình mình yêu thích, ngay khi cần phải hát, bất chấp không gian và thời gian. Những giai điệu, có khi đúng tông bổng - trầm, có khi cứ ngô nghê như đứa trẻ lần đầu vỡ giọng vẫn đang thảng thốt cố tìm lại thanh âm thân quen, nhưng luôn luôn, cho mình sự dễ chịu - đôi khi hơn cả lúc nghe đúng một ca sỹ trứ danh trôi hồn cùng từng nốt cao nốt thấp. Nên lắm lúc tôi hay đùa, khi được hỏi kiểu đại loại như "Bài này mày thích nghe ai hát nhất?", câu trả lời thường trực của tôi thường là "Tao!" ngạo nghễ một cách buồn cười. Chừng mực nào đó, không hẳn là một câu bông đùa không căn nguyên.

Rồi dần lớn hơn, va chạm nhiều mới thấy xung quanh mình, biết bao nhiêu là người, việc nghêu ngao những bài tình quen thuộc mỗi khi có tâm, có hứng là chuyện rất đỗi bình thường. Mình không cần phải mặc cảm khi một ai đó bắt gặp mình đang hát vu vơ trên đường phố đông người lại qua, không cần phải lo ngại những ánh nhìn kỳ thị những khi ngồi thả trôi cùng tiếng ca buồn chính mình. Vì biết chắc, và tin là, ai cũng như ai, cũng có những lúc thế này cả.

Mới thấy, cái tâm trạng ngồi chờ radio phát những bản tình ưa thích, rồi cất giọng hòa cùng không chỉ là ký ức thanh xuân của mỗi mình anh em nhà Carpenters.

Giọng hát mỗi người, không phải ai cũng trời phú ngọt ngào, nhưng khi bạn can đảm hát lên tâm trạng mình, nỗi lòng mình... tiếng ca đó cũng chứa nhiều da diết, chưa hẳn là khó nghe. Vui cũng hát, buồn cũng hát - ý nghĩa lớn nhất của âm nhạc cũng chỉ là những khoảng như thế mà thôi. Những khoảng mà ở đó, tiếng ca không còn đong đếm, so đo; những giai điệu chỉ đơn thuần là cần phải vang lên, không cần quan tâm tác quyền, không cần giấy phép biểu diễn. Những bản tình gần như trở thành riêng của người hát, khi họ hát cho chính mình. Điều đó thì, mới hay ho làm sao.

Giá như, có thể tách mình làm hai nửa, để ngắm nhìn chính mình những khi đang nghêu ngao một mình với những khúc tình ca...