Saturday, September 27, 2014

Từ trận mưa đêm


Nửa đêm. Mưa trút ngoài kia như thác. Phòng tối, nương theo tiếng mưa ầm ào để có cớ mở volume lớn hơn. The lonely của Christina Perri phối cùng với tiếng mưa đêm, là một hòa âm có thể dìm người ta chìm sâu vào buốt lạnh.

...

Trước đây không lâu, mưa đêm, với tôi, từng là một nỗi e sợ mạnh mẽ không nguyên cớ, kéo dài từ tuổi nhỏ đến thành niên. Đã từng, có thể giật mình tỉnh ngủ, hay cảm giác bất an trỗi dậy trong cả cơn mơ chỉ vì một trận mưa đêm ngang qua. Vậy mà, dạo sau này, không rõ vì sao, nó đã chẳng thể gây được cho tôi chút hoang mang nào nữa. Không một chút nào. 

Có chăng chỉ là, trong những đêm mưa một mình ở nơi chốn cô độc này, âm thanh của mưa - dẫu dịu nhẹ như cách người ta vuốt khẽ từng phím piano, hay ồn ã như tay trống điên cuồng đang chơi solo - luôn khiến tôi, rất ủy mị là, tự cảm thương thân, xót xa tủi phận. Theo đúng kiểu: "Bồi hồi tôi nhớ ra tôi còn mãi bơ vơ." (1) 

Rồi cũng chính những lúc ấy, là dịp hoàn hảo để tâm thức lỳ lợm và cố chấp với hoài niệm của tôi lại có thêm lần nữa mà nhớ cũ thương xưa .

... 

Và giữa vô vàn những xưa cũ đó, tôi tình cờ bắt gặp câu thơ: 

"Chúng mình rồi có gì chung 
Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau?" (2) 

Những kẻ không duyên đi qua đời nhau, dù có đậm sâu thế nào chăng nữa, một khi trở thành lạ xa và dạt trôi về những phương trời khác biệt, sót lại cũng chỉ mấy mảnh vỡ hồi ức, ghi dấu năm tháng đã từng. 

Cũng chỉ vậy thôi.

...


(1) Đức Trí, Mỗi đêm tôi về.
(2) Nguyễn Thiên Ngân, Mình phải sống như mùa hè năm ấy.

Monday, September 22, 2014

Rơi


(c) artwork by JasonAngelone

"- Đó sẽ là một chuyến đi tuyệt đẹp! Các con sẽ được cảm nhận những điều mới mẻ và kỳ diệu của cuộc sống, mà nếu ở mãi trong lòng mẹ, các con không bao giờ biết tới! Tất cả tùy thuộc vào sự dũng cảm của các con…

Mẹ đã nói như thế với chúng tôi vào một buổi sáng đầu hè, khi những đợt không khí lạnh quẩn quanh và mấy anh Gió đang say sưa nhảy múa khắp nơi.

Và dù giọng nói đầy yêu thương của mẹ thực sự lay động tôi, tin tưởng rằng ắt hẳn thế giới ngoài kia tuyệt vời đến dường nào, và chuyến đi của chúng tôi có ý nghĩa ra sao, thì thú thật, tôi vẫn không hề muốn rời bỏ nơi chốn ấm áp này một chút nào.

Tôi cố co mình lại nép sát vào lòng mẹ, trong khi anh chị tôi đang lấp lánh nói cười, và ai nấy cũng đều trong veo niềm náo nức được bắt đầu chuyến đi.

Tôi thật không hiểu, có gì đáng hân hoan đến vậy, khi mà hành trình của chúng tôi, tất cả sẽ chỉ diễn ra trong chớp mắt. Và sau cuối, chúng tôi phải tan biến như chưa từng tồn tại. Lẽ nào, các anh chị tôi lại cảm thấy hạnh phúc với điều đó, được nhanh chóng kết thúc cuộc đời vốn dĩ đã rất ngắn ngủi của mình?

- Sẵn sàng chưa, các tình yêu bé nhỏ của mẹ?

Nhìn vẻ xôn xao hơn bao giờ hết của mọi người, tôi biết, họ đã sẵn sàng. Chỉ có tôi, duy nhất tôi thôi, đang cảm thấy hết sức lo sợ và hoang mang, khi thời khắc đã cận kề. Tại sao mẹ gọi chúng tôi là các tình yêu bé nhỏ, nhưng vẫn buộc chúng tôi phải rời đi?

Tôi bắt đầu ngân ngấn nước mắt, toàn thân mờ đục u sầu, với một điệu bộ hết sức thảm thương mong sao mẹ sẽ để ý thấy, ôm lấy và bảo rằng tôi có thể ở lại.

Nhưng, mẹ đã không nhận thấy được biểu cảm của tôi, khi đang mải mê vẫy tay tạm biệt từng nhóm anh chị tôi hớn hở buông mình ra khỏi lòng mẹ. Lần đầu tiên, tôi bỗng nhiên ghét mẹ vô cùng. Và ý nệm đó, làm tôi cảm giác cả người mình muốn căng lên, vỡ nát.

Rồi thì, đã đến lượt tôi và những anh chị còn lại. Vài anh Gió uốn lượn xung quanh vỗ tay cổ vũ. 

Chưa kịp nghĩ ngợi thêm được gì, tôi đã thấy mình rơi xuống…"

[Giọt mưa biến mất, 2010, unfinished]


Monday, September 15, 2014

Phía cuối ngày dài


(c) photo by Tatyana Tomsickova

Ở phía cuối một ngày dài 
người ta cần gì cho mình? 
Bữa cơm ấm trong nếp nhà yên, thân thuộc 
hay góc quán lẻ loi, chỉ mình và khói thuốc? 
Những cuộc vui bất ngờ như món quà không báo trước 
hay giản dị một cái ôm quen, 
nhưng, đủ nghe tim mình sướt mướt: 
“Ta đã về nhà!”? 

Ở phía cuối một ngày dài 
khi ánh đèn vàng thắp nỗi nhớ thiết tha 
vòng xe nối vòng xe theo nhau trôi trên phố... 
Cái người ta cần là một bến đỗ 
- nơi có thể vứt hết sau lưng mọi ưu tư, sầu khổ 
nép vào nhau qua cơn giông tố
Dù biết hôm sau 
lại sẽ là một ngày dài...

Ở phía cuối một ngày dài 
đôi khi, người ta cần một cơn say 
bên chén rượu đắng, nhưng nồng mùi tri kỷ
Cần một cái chạm ly 
cho quên mất tháng hạn, năm cùng, mọi điều lo nghĩ
Cần một trận cười vang 
rôm rốp tiếng yêu đời... 

Ở phía cuối một ngày dài 
nói trắng ra 
người ta cần hơi thở con người
Để nhận ra bản thân còn tồn tại
Để nhận ra 
vì cái gì mà chúng ta phải đi mãi, 
đi mãi 
cho đến hết đời dài... 

Ở phía cuối một ngày dài 
ai lại chẳng cần ai?! 

...

Sunday, September 7, 2014

Lost stars


"Chúng ta - những vì sao lạc 
rơi trong số kiếp vô thường 
trăm năm tìm kiếm 
chỉ một nẻo đường." 

Nghe Lost stars từ chạng vạng đến giờ. Từ lúc vì cơn giông chiều ầm ào tưởng như không dứt nên tôi bị kẹt lại trong văn phòng cuối tuần sót vài người "chán công ty, lười về nhà" - giống mình. Cho đến bây giờ giữa khoảng tối quen thuộc ăm ắp mùi cô độc. Nghe suốt, và, muốn viết một cái gì đó. 

Có thể là về tựa đề bài hát chẳng hiểu sao khiến tôi mủi lòng ngay lần đầu biết nó. Có thể là về một câu trong lyrics vốn chừng vô nghĩa nhưng kéo theo phức cảm dâng lên ở sâu lòng: "Take my hand, let's see where we wake up tomorrow". Bởi không có ai, chưa từng có ai để tôi nói cùng. 

Nhưng sau khi tay gõ phím, câu chữ rơi ra, lại là đoạn không đầu không cuối phía trên. 

... 

Chat với em, em nói hãy tìm người yêu đi. Giọng nửa đùa nửa thật mà rằng đó là tâm nguyện của em. Trả lời em một cách lông bông, nhưng không tránh khỏi chua chát. Biết tìm nơi đâu? 

Ừ thì tôi hèn kém, và giỏi ngụy biện. Nhưng có thể khác sao - khi tận cùng tâm tư, cô đơn đủ khắc nghiệt để tôi tin có lẽ mình là kẻ Vô Duyên?! 

... 

Những lúc tự ti, tôi lại nhìn ra xung quanh. Cố níu chút ủi an từ những vì sao còn lẻ - giống mình. Và cố nương nhờ chút hy vọng, từ những ai đã tìm thấy một vì sao khác cùng chia ánh sáng thắp một quãng đời chung, để nhắc mình bình tâm chờ đợi. Tiếp tục chờ đợi. Như tôi đã viết, thì chờ tình đến rồi sẽ yêu

Nhưng, cũng (lại) như tôi đã viết, đợi một cái chạm tay, có khi phải mất cả cuộc đời. Sao không thể, nhiều lúc, hoài nghi? 

Chưa kể khi mà, có vẻ duyên phận chân chính của tôi dường như cũng là một vì sao lạc. Vẫn còn đâu đó nơi nào. 

... 



Thursday, August 28, 2014

Nói chi cũng bằng thừa


"một mình về dưới mưa
nói chi cũng bằng thừa..."

Tháng Bảy và tháng Tám dắt dìu nhau đi mất. Những ngày không vui không buồn, chỉ có cô đơn vẫn bên cạnh. Tôi không viết được gì, cho mình, suốt hai tháng này. Có chăng chỉ là những mảnh vỡ chữ nghĩa mượn một bài hát quen, một đoạn viết cũ nói hộ. Thậm chí lắm khi chỉ dám giữ phức cảm ở trong đầu. 

Cuộc sống vẫn đều đặn trôi. Tôi vẫn đều đặn sống. Vẫn quẩn quanh cùng thói đa sầu thành bệnh của bản thân, dù đã ít nhiều cố kìm nén. Đôi khi, nhìn ra xung quanh, thấy mình bạc nhược và vô dụng. Nhưng vẫn AQ để gắng sức đi tiếp đời dài. Nói nghe mỏi mệt vậy thôi, chứ thực tình, tôi vẫn yêu mình lắm. 

Nhưng vẫn mặc cảm. Thấy nhiều thân thiết an ổn và hạnh phúc, vẫn tự hỏi bao giờ sẽ đến lượt mình. Hay không bao giờ? Những câu hỏi mãi không thấy đáp án. Không dám đổ cho mệnh số, chỉ tự trách mình yếu hèn. Như đứa bạn thân từng nói, theo một cách khéo léo hơn, nhưng đại ý vẫn vậy. Cũng muốn thay đổi, nhưng không dám bắt đầu. Đành tự mị: Duyên chưa đủ hiện, phận này phải chờ. 

Tháng Bảy và tháng Tám, nhiều dự định đều chỉ là câu nói suông. Lại tìm cớ thoái thác với chính mình. Và trông cậy vào tháng Chín.

Tháng Bảy và tháng Tám, thỉnh thoảng nhớ nhung mơ hồ.

...


Thursday, August 7, 2014

It will rain


(c) artwork by haleyaronow

"Nếu em trót rời bỏ anh, một ngày
Hãy để lại morphine nơi thềm cửa.
Chúng sẽ nhắc anh nhớ về tất cả
Những gì ta từng có, nhưng giờ đã
vụt bay.

Chẳng còn gì anh giữ được trong tay
Dẫu nguyện cầu mòn gối trước Thiên Chúa.
Hy sinh bản thân thế nào chăng nữa
Cũng không thể níu chân em ở lại
nơi này.

Không có em - không ánh sáng ban ngày
Trời thôi xanh, nắng không còn rạng rỡ
Đánh mất em, cuộc đời anh cứ ngỡ
Ngàn mây đen che lấp lối đi về
Khóe mi nào
mưa đổ tái tê..."

 http://mp3.zing.vn/bai-hat/It-Will-Rain-Bruno-Mars/ZWZDC888.html


Wednesday, July 23, 2014

Có những buổi chiều


"Chiều qua bao nhiêu lần tay rời
nghe buồn ghé môi sầu..."
(c) photo by Caras Ionut

Có những buổi chiều 
thành phố nhòe mưa 
đọng từng nỗi nhớ 
sau vòm me thưa 

Đèn vàng hong phố 
chênh chao gió lùa 
nghiêng nghiêng bóng lẻ 
không người đón đưa 

Vòng xe luống cuống 
ai mong ai chờ? 
Ngã tư ngã sáu 
ngược xuôi ơ thờ 

Không là phố vắng 
sao lòng bơ vơ? 
Tiếng kèn chát đắng 
giật mình, thôi mơ 

Đường quen chợt lạ 
trôi theo vô chừng 
quận tư quận bảy 
biết đâu điểm dừng?

Một mình qua phố 
đêm tràn sau lưng 
Giọt nước mắt cũ 
như còn rưng rưng...

...


Monday, July 21, 2014

Ngoài kia không còn nắng mềm


(c) photo by Elena Shumilova

Tháng Bảy mỏi mệt và hoang mang, đi mòn gót, cũng sắp qua. Những ngày mưa hun hút nối nhau vào tháng Tám. Nửa năm bay mất. Nỗi buồn thừa thãi vẫn còn ở lại.

...


Monday, June 23, 2014

Những ngày mưa tháng Sáu


1. Mấy hôm trước được về nhà, hiếm hoi hai ngày phép sau một đoạn dài tối mặt với công việc. Về nhà, chỉ hai từ đơn giản ấy, nghe thôi, đã thấy an lòng. Nên, những ngày được về nhà, mọi lo toan sầu muộn chốn này dường như bị bỏ lại hết, chẳng còn gì, ngay sau khi bước chân qua cánh cửa rào khép kín nhưng luôn biết rằng phía sau nó là bao dung rộng mở. 

Chỉ duy một điều buồn, là sự tàn nhẫn của thời gian. Có mấy tháng đâu mà dường như mẹ cha già hơn trước. Biết là sinh lão bệnh tử, biết là quy luật cuộc đời, nhưng, sao có thể không chạnh lòng?! Thì, cả mẹ lẫn cha đều đã vào buổi chiều tà bóng ngả đời người. Đã đến quãng, nghĩ về sau cuối trở thành lẽ tự nhiên... 

Càng thương, càng nghĩ, càng chỉ muốn mặc kệ tất cả, "về yên dưới mái nhà", ở mãi bên cạnh cha mẹ cho đến khi không còn có thể. Nhưng, rồi cũng chính mình, để mặc sự ích kỷ lấn lướt và tự ngụy biện: Phải đi xa theo nẻo mưu sinh, mới có thể chăm lo cho bản thân và gia đình tốt nhất. Đành vậy, nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi... 

...

2. Vẫn đang ở trong những ngày lười hò hẹn. Nhưng, đôi khi, có lẽ do thèm cảm giác được cùng ai đó chia sẻ thời gian, nên cũng lôi kéo vài người mua sắm, ăn uống, xem phim... Cũng chỉ dám đánh tiếng với những cô đơn như mình, vì, vốn ko thích và sợ làm phiền kẻ khác. 

Rồi một ngày kia bị hủy hẹn, chuyện lẽ ra cũng bình thường, không có gì đáng nói, nhất là trong nhịp sống bề bộn và khó lường này. Thế nhưng, chẳng hiểu sao, chắc do tâm tính vốn luôn phức tạp và bất thường, đột nhiên giật mình thấy tủi thân ghê gớm. Đột nhiên nhận ra, không nên tự đánh giá vị trí bản thân quá cao trong lòng người khác. Và thực tế là, với một kẻ cô đơn thì lấy đâu ra sự quan tâm ưu tiên chỉ dành riêng cho mình? - Chỉ vậy thôi, mà buồn. Gần hết một buổi chiều cuối tuần. Đa cảm, vốn là tự chuốc khổ vào thân. 

...

3. Vẫn có thói quen, lâu thật lâu, sẽ lại tìm đọc những bài blog cũ, hoặc kéo timeline của facebook về một đoạn thời gian ngẫu nhiên nào đó, và xem lại mình của ngày tháng ấy. Xem, hồi ức, để nhận ra, có nhiều thứ đã trôi nhanh và trôi xa đến mức nghiệt ngã. Dù là vui, hay buồn. Là hạnh phúc, hay sầu bi. Cũng đều đã qua hết thảy. 

Thỉnh thoảng, giữa lúc đó, có khi sẽ bất chợt bắt gặp những nỗi niềm cũ kỹ. Nay đã tàn tro, nhưng nhìn lại, vẫn không khỏi man mác trong lòng. 

...

4. Saigon đã đi sâu vào mưa. Những ngày ẩm ướt, lạnh, và tô đậm nỗi đơn côi. Công việc cuốn mình theo, ngày nối ngày, tuần nối tuần... nhưng vẫn không thể nào lấp kín, ở đó, sâu bên trong, cái khoảng trống mông mênh chỉ biết luôn tự mị rằng hãy tin vào thứ gọi là duyên phận, và hạnh phúc thực sự sẽ đến sau những đợi chờ. 

Tháng ngày vào mưa, lòng người cũng vào mưa. Chính quãng này trong năm luôn là thời điểm tuyệt vời cho những cơn tự ngược ùa nhau kéo về, trong đêm tối, trong buổi chiều xám, trong ban mai lười thức giấc, trong cả những trưa uể oải thèm hơi ấm có thể chỉ tỏa ra từ message của ai đó một người. Không phải vô cớ mà người ta luôn xem mùa mưa là khoảng thời gian xen lẫn cả tồi tệ và dịu dàng. 

Nhưng, dù là tồi tệ, hay dịu dàng, cũng đều không thể chống trả được. Vì mưa khiến con người yếu đuối hơn chăng?

...

5. Một bữa nọ, trong cuộc chuyện phiếm với mấy đồng nghiệp đã bắt đầu thân quen, giữa hàng loạt chủ đề không đầu không cuối, chẳng biết ai, vô tình, lại nhắc đến mùi hương. Những mùi hương yêu chuộng của mỗi người. Những mùi hương riêng biệt không nhầm lẫn, có được do sự kết hợp đầy ảo diệu giữa loại hương liệu nhân tạo nào đó (nước hoa, sữa tắm, dầu gội, dưỡng thể...) và chính thứ mùi đặc trưng của cơ thể người. Và, nhắc cả về những mùi hương trong trí nhớ. Dĩ nhiên, với một kẻ, đã từng và luôn thừa nhận ký ức khứu giác vô cùng mạnh mẽ như mình, không tránh khỏi tái hiện những mùi hương cũ ở trong đầu. Những câu chuyện cũ cũng theo về...

Marc Levy, quả thật, viết không sai.

"Anh có biết là ký ức khứu giác là loại ký ức duy nhất không bao giờ phai tàn không? Khuôn mặt của những người ta yêu thương nhất rồi cũng nhòa dần theo thời gian, những giọng nói cũng phai mờ, nhưng mùi hương thì không bao giờ."

...

6. Những ngày mưa tháng Sáu, không biết vì sao, cứ nhẩm đi nhẩm lại câu này: "Thế giới này mặc kệ là ai rời bỏ ai, ngày vẫn nối tiếp ngày."

...


* gom phức cảm, cố viết ra và trút hết vào một entry, cũng tựa như bức hình ở trên cùng, là rót mưa vào tách, để nhâm nhi một mình... 


Saturday, June 14, 2014

tháng ngày vào mưa


* Saigon, những ngày mưa êm, 
gợi nhớ đôi điều ngỡ quên...

Sài Gòn vào mưa 
hàng cây ướt lá 
trôi giữa cô đơn 
đường quen thành lạ 

tháng ngày vào mưa 
mùa đi theo gió 
tuổi buồn như mây 
giăng đầy ngõ nhỏ

lòng người vào mưa 
sầu loang vai áo 
vạt tóc thơm xưa 
giờ là mộng ảo 

từng dòng ký ức 
đổ về trong nhau 
hòa thành biển nhớ 
xanh xanh một màu 

giữa ngày tháng ướt 
giữa Sài Gòn mưa 
lòng người bỗng chốc
ngọn cỏ, gió đùa 

...