Monday, July 21, 2014

Ngoài kia không còn nắng mềm


(c) photo by Elena Shumilova

Tháng Bảy mỏi mệt và hoang mang, đi mòn gót, cũng sắp qua. Những ngày mưa hun hút nối nhau vào tháng Tám. Nửa năm bay mất. Nỗi buồn thừa thãi vẫn còn ở lại.

...


Monday, June 23, 2014

Những ngày mưa tháng Sáu


1. Mấy hôm trước được về nhà, hiếm hoi hai ngày phép sau một đoạn dài tối mặt với công việc. Về nhà, chỉ hai từ đơn giản ấy, nghe thôi, đã thấy an lòng. Nên, những ngày được về nhà, mọi lo toan sầu muộn chốn này dường như bị bỏ lại hết, chẳng còn gì, ngay sau khi bước chân qua cánh cửa rào khép kín nhưng luôn biết rằng phía sau nó là bao dung rộng mở. 

Chỉ duy một điều buồn, là sự tàn nhẫn của thời gian. Có mấy tháng đâu mà dường như mẹ cha già hơn trước. Biết là sinh lão bệnh tử, biết là quy luật cuộc đời, nhưng, sao có thể không chạnh lòng?! Thì, cả mẹ lẫn cha đều đã vào buổi chiều tà bóng ngả đời người. Đã đến quãng, nghĩ về sau cuối trở thành lẽ tự nhiên... 

Càng thương, càng nghĩ, càng chỉ muốn mặc kệ tất cả, "về yên dưới mái nhà", ở mãi bên cạnh cha mẹ cho đến khi không còn có thể. Nhưng, rồi cũng chính mình, để mặc sự ích kỷ lấn lướt và tự ngụy biện: Phải đi xa theo nẻo mưu sinh, mới có thể chăm lo cho bản thân và gia đình tốt nhất. Đành vậy, nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi... 

...

2. Vẫn đang ở trong những ngày lười hò hẹn. Nhưng, đôi khi, có lẽ do thèm cảm giác được cùng ai đó chia sẻ thời gian, nên cũng lôi kéo vài người mua sắm, ăn uống, xem phim... Cũng chỉ dám đánh tiếng với những cô đơn như mình, vì, vốn ko thích và sợ làm phiền kẻ khác. 

Rồi một ngày kia bị hủy hẹn, chuyện lẽ ra cũng bình thường, không có gì đáng nói, nhất là trong nhịp sống bề bộn và khó lường này. Thế nhưng, chẳng hiểu sao, chắc do tâm tính vốn luôn phức tạp và bất thường, đột nhiên giật mình thấy tủi thân ghê gớm. Đột nhiên nhận ra, không nên tự đánh giá vị trí bản thân quá cao trong lòng người khác. Và thực tế là, với một kẻ cô đơn thì lấy đâu ra sự quan tâm ưu tiên chỉ dành riêng cho mình? - Chỉ vậy thôi, mà buồn. Gần hết một buổi chiều cuối tuần. Đa cảm, vốn là tự chuốc khổ vào thân. 

...

3. Vẫn có thói quen, lâu thật lâu, sẽ lại tìm đọc những bài blog cũ, hoặc kéo timeline của facebook về một đoạn thời gian ngẫu nhiên nào đó, và xem lại mình của ngày tháng ấy. Xem, hồi ức, để nhận ra, có nhiều thứ đã trôi nhanh và trôi xa đến mức nghiệt ngã. Dù là vui, hay buồn. Là hạnh phúc, hay sầu bi. Cũng đều đã qua hết thảy. 

Thỉnh thoảng, giữa lúc đó, có khi sẽ bất chợt bắt gặp những nỗi niềm cũ kỹ. Nay đã tàn tro, nhưng nhìn lại, vẫn không khỏi man mác trong lòng. 

...

4. Saigon đã đi sâu vào mưa. Những ngày ẩm ướt, lạnh, và tô đậm nỗi đơn côi. Công việc cuốn mình theo, ngày nối ngày, tuần nối tuần... nhưng vẫn không thể nào lấp kín, ở đó, sâu bên trong, cái khoảng trống mông mênh chỉ biết luôn tự mị rằng hãy tin vào thứ gọi là duyên phận, và hạnh phúc thực sự sẽ đến sau những đợi chờ. 

Tháng ngày vào mưa, lòng người cũng vào mưa. Chính quãng này trong năm luôn là thời điểm tuyệt vời cho những cơn tự ngược ùa nhau kéo về, trong đêm tối, trong buổi chiều xám, trong ban mai lười thức giấc, trong cả những trưa uể oải thèm hơi ấm có thể chỉ tỏa ra từ message của ai đó một người. Không phải vô cớ mà người ta luôn xem mùa mưa là khoảng thời gian xen lẫn cả tồi tệ và dịu dàng. 

Nhưng, dù là tồi tệ, hay dịu dàng, cũng đều không thể chống trả được. Vì mưa khiến con người yếu đuối hơn chăng?

...

5. Một bữa nọ, trong cuộc chuyện phiếm với mấy đồng nghiệp đã bắt đầu thân quen, giữa hàng loạt chủ đề không đầu không cuối, chẳng biết ai, vô tình, lại nhắc đến mùi hương. Những mùi hương yêu chuộng của mỗi người. Những mùi hương riêng biệt không nhầm lẫn, có được do sự kết hợp đầy ảo diệu giữa loại hương liệu nhân tạo nào đó (nước hoa, sữa tắm, dầu gội, dưỡng thể...) và chính thứ mùi đặc trưng của cơ thể người. Và, nhắc cả về những mùi hương trong trí nhớ. Dĩ nhiên, với một kẻ, đã từng và luôn thừa nhận ký ức khứu giác vô cùng mạnh mẽ như mình, không tránh khỏi tái hiện những mùi hương cũ ở trong đầu. Những câu chuyện cũ cũng theo về...

Marc Levy, quả thật, viết không sai.

"Anh có biết là ký ức khứu giác là loại ký ức duy nhất không bao giờ phai tàn không? Khuôn mặt của những người ta yêu thương nhất rồi cũng nhòa dần theo thời gian, những giọng nói cũng phai mờ, nhưng mùi hương thì không bao giờ."

...

6. Những ngày mưa tháng Sáu, không biết vì sao, cứ nhẩm đi nhẩm lại câu này: "Thế giới này mặc kệ là ai rời bỏ ai, ngày vẫn nối tiếp ngày."

...


* gom phức cảm, cố viết ra và trút hết vào một entry, cũng tựa như bức hình ở trên cùng, là rót mưa vào tách, để nhâm nhi một mình... 


Saturday, June 14, 2014

tháng ngày vào mưa


* Saigon, những ngày mưa êm, 
gợi nhớ đôi điều ngỡ quên...

Sài Gòn vào mưa 
hàng cây ướt lá 
trôi giữa cô đơn 
đường quen thành lạ 

tháng ngày vào mưa 
mùa đi theo gió 
tuổi buồn như mây 
giăng đầy ngõ nhỏ

lòng người vào mưa 
sầu loang vai áo 
vạt tóc thơm xưa 
giờ là mộng ảo 

từng dòng ký ức 
đổ về trong nhau 
hòa thành biển nhớ 
xanh xanh một màu 

giữa ngày tháng ướt 
giữa Sài Gòn mưa 
lòng người bỗng chốc
ngọn cỏ, gió đùa 

... 


Thursday, June 12, 2014

Là không thể nào


...

người mười năm trước 
người mười năm sau 
thời gian trở lại 
là không thể nào 

chỉ như gió thoảng 
chỉ như mưa rào 
chuyện mười năm cũ 
chỉ là chiêm bao

trùng phùng để thấy
an yên phận người
còn ta cũng đã
phần ba quãng đời

người mười năm trước 
người mười năm sau 
thời gian trở lại 
là không thể nào...

...

[12/06/2014, 
cố tìm, rồi cũng thấy. 
nhưng, chỉ là thấy, vậy thôi!]


Thursday, June 5, 2014

Me and my broken heart


(c) photo by Tatyana Tomsickova

Đang ở giữa những ngày quay cuồng. Hôm nào sớm nhất cũng 8 pm mới về đến nhà, đa số bước ra cửa công ty đã là hơn 9 pm. Những cung đường quen, trong những ngày này, lại thấy dường như dài hơn một chút. Khi mà biết rằng, đón đợi mình sau mười mấy phút cuốn cùng gió đêm, đèn đường và dòng xe xa lạ, sẽ chỉ là căn phòng quạnh quẽ. Sẽ chỉ là cái bóng của chính mình. 

Lẽ ra trong nhịp điệu công việc điên rồ, trí não cạn sạch sau mỗi ngày dài hơn 8 tiếng ở văn phòng, cơ thể rệu rã và đình công, đầu óc sẽ cần ngơi nghỉ và không tài nào nhen nhóm nổi dù chỉ một tia suy nghĩ mỏng mảnh. Ấy thế mà ngược lại, trên đường về, trong bóng đêm trước khi buộc mình phải ngủ sớm để mai lại tiếp tục vật vã, và ngay cả trong mấy cơn mơ chập choạng, những phức cảm rối bời lại cứ hiển hiện rõ rệt, đan cài thành tấm lưới ảo não phủ lên tâm trí. Càng thấy sự cô đơn đáng sợ đến vô cùng. Không muốn ủy mị, nhưng chẳng thể nào khác. 

"All I need's a little love in my life 
All I need's a little love in the dark 
A little but I'm hoping it might kick start 
me and my broken heart...

Đôi khi chỉ một chút, a little, như vậy thôi mà cả đời chẳng thấy. 
Có phải vậy không? 

 ... 

* tựa đề và đoạn lyrics trích dẫn đều từ bài hát của  Rixton.


Monday, June 2, 2014

Con người rất kỳ lạ


(c) photo by Caras Ionut

Con người rất kỳ lạ. Có thể dễ dàng cảm nhận niềm vui như con nắng mùa hạ loang ra trong lòng, chỉ với một ly espresso sữa đá "miễn phí" đầu ngày. Nhưng, cũng sẽ thấy cô đơn đến tuyệt vọng, chỉ vì buổi chiều xám trời muốn đi xem bộ phim ưa thích, mà nhìn hết friendlist chẳng biết rủ ai đi cùng. 

.

Con người rất kỳ lạ. Những khi quay cuồng vì công việc thì ao ước có được một ngày tự do, thảnh thơi ngơi nghỉ, không bị project này hay task nọ đè nén. Đến lúc thong dong không bị bất kỳ thứ gì ràng buộc, lại cảm thấy thời gian sao mà lê thê vô dụng, và lại... "giá như có việc nào đó để làm". 

.

Con người rất kỳ lạ. Dốc lòng theo đuổi hình bóng xa ngoài tầm với, chấp nhận hết thảy khổ lụy, đớn đau - dù không ít lần oán than sao ai kia nỡ phũ phàng không ngoảnh đầu nhìn lại. Nhưng, cũng chính bản thân là kẻ mải mê chạy theo những thứ không-thuộc-về, mà chẳng mảy may bận tâm đến người luôn lặng lẽ cạnh bên và đợi chờ. 

.

Con người rất kỳ lạ. Nắm giữ duyên phận trong tay thì cảm thấy mọi thứ thật hiển nhiên, và dường như sự gắn kết đó sẽ là mãi mãi. Nhưng khi duyên đã tàn nợ đã dứt thì lại ray rứt tiếc nuối, và hờn trách từ cao xanh cho đến cả lòng người. 

... 

Con người rất kỳ lạ. Kỳ lạ nhất là con người không bao giờ ý thức được điều đó. 

Không bao giờ ý thức được rằng mọi thứ, thực ra, xét đến cùng, cũng đều tùy thuộc vào lựa chọn của con người. 

... 

* nghĩ nhảm, viết lung tung, cho ngày đầu tuần mệt mỏi, và đầu tháng với nhiều câu chuyện không biết nên vui hay buồn.


Thursday, May 22, 2014

Chỉ có thể quên đi


"Điều duy nhất mà anh có thể làm để kéo dài sự chia ly này là biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của em. Em không thể hạnh phúc khi ở đây với anh được. Còn anh sẽ không hạnh phúc nếu ở đó. 

Chúng ta là từ một thế giới bị ngăn cách. 

Thậm chí anh không xin em tha thứ. Cái mà anh làm không thể tha thứ được. Chỉ có thể quên đi mà thôi.

Mong em hãy quên, 

Jakub. 

TB: Bao giờ cũng vậy, nếu được ở Warszawa lâu lâu một chút, là anh lại đến Zelazowa Wola. Ở đó, anh ngồi trên ghế trong vườn và nghe nhạc. 

Đôi khi anh khóc.

Cô không quên. Nhưng tờ giấy đó đã giúp cô. Nếu thậm chí cô có không đồng ý với điều đó, thì cô cũng biết được anh ấy đã thoát khỏi cái đã có giữa họ như thế nào. Đó là một quyết định ích kỷ nhất mà cô từng biết, nhưng ít ra cô cũng biết rằng anh ấy đã quyết định một cái gì đó. Dẫu sao thì cô cũng còn có được “đôi khi anh khóc” của anh ấy. 

Đàn bà sống bằng kỷ niệm. Còn đàn ông thì bằng những cái mà họ đã quên. 

Ở Warszawa hầu như cô chỉ ở một khách sạn gần một tượng đài lúc nào cũng có người đứng gác. Hàng sáng cô gọi taxi đi Zelazowa Wola. Cô ngồi ở cái ghế cạnh nhà, nghe Chopin. 

Đôi khi cô không khóc."

[Cô đơn trên mạng - Janusz Leon Wisniewski] 

--- 

* một đoạn trích quen, từ cuốn sách cũ, bao năm đọc lại vẫn thấy buồn.
** hình một băng ghế gỗ trong công viên ở Zelazowa Wola (c) ordinary1996.


Tuesday, May 13, 2014

True love


Yêu một người, thực sự, nghĩa là tin tưởng đặt cả trái tim và sinh mệnh của mình vào bàn tay người đó, bất kể xứng đáng hay không, và bất chấp có thể chỉ nhận về tổn thương, mất mát, thậm chí là cái chết? Nên, phải cần rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều can đảm để tìm được tình yêu đích thực trong đời - mà đôi khi, can đảm thôi vẫn là chưa đủ? Và, dù kết cục ra sao, ít nhất một lần được yêu hết mình cũng hơn không bao giờ biết được cảm giác vừa hạnh phúc vừa đớn đau cùng lúc đó là như thế nào? 

Có lẽ vì thế, tình yêu luôn là khát vọng bản năng nhưng không phải ai cũng dám chọn lựa nó cho mình? 

... 

* nghĩ vơ vẩn, sau khi xem "The Boy with the Cuckoo-Clock Heart" (Jack et la mécanique du coeur) - một truyện ngụ ngôn về tình yêu được thể hiện bằng thứ hình ảnh và âm nhạc tuyệt đẹp, và, buồn đến nao lòng.

Monday, May 12, 2014

12/05/2014


"nhiều khi tôi muốn bỏ đi thật xa..."
(c) photo by Tatyana Tomsickova

1. Từ góc làm việc nhìn ra, phía ngoài khung cửa kính, bầu trời sau mưa thưa mây và nhiều gió, cuốn theo đám chò nâu xoay xoay rơi rơi như những nốt nhạc không lời. Những tán lá xanh ngắt run rẩy, những tia nắng mỏng mảnh thỉnh thoảng lại ánh lên trên mấy sợi dây điện vô tri. Chiều lặng lẽ xuống nơi cuối chân mây. 

Góc nhìn này, đã luôn là cứu cánh cho tâm trạng tôi những đoạn buồn vô cớ, hay căng thẳng vì công việc. Cũng là nơi tôi thường thả ánh mắt vô định nương theo, mấy lúc tâm trí loay hoay cố tìm ra idea hợp ý, hay đang vất vả xây dựng trong đầu một concept nào đó. Góc nhìn này, vậy mà cũng đã cạnh bên tôi được nửa năm. 

Nửa năm, cuối cùng cũng đã bắt đầu thân quen, đã có chút cảm giác thuộc về. Vẫn như bao lần, không hẳn do bản thân giỏi thích nghi, mà bởi thời gian luôn có sức mạnh vô cùng. 

...

2. Tháng Năm tiếp tục trôi. Sài Gòn tiếp tục là những ngày nóng điên cuồng. Mưa vẫn chưa về đều đặn. Lòng mình vẫn cứ thảng hoặc buồn vui. Có mấy khuôn mặt mới đó đã lâu không gặp. Có vài dáng hình bất chợt lại về trong những cơn mơ. Những gì đã xa, thực sự đã xa. Những gì chưa tới, cũng thôi không còn trông ngóng. 

Hẹn hò bạn bè thưa thớt, kể cả đối với những liên hệ thân gần. Đôi khi thảng thốt sợ mình sẽ đánh mất, nhưng nhiều lúc lại muốn mặc kệ hết thảy. Chẳng hiểu nổi mình. 

Chỉ có cô đơn vẫn là bạn tri âm. 

...


3. Tháng Năm, thèm đến một nơi xa lạ, gặp vài ba con người xa lạ, để được vô tư trút lòng. Nhịp sống thường nhật không có gì đáng chê trách, chỉ là thấy ganh tỵ với những kẻ được tùy hứng rong chơi. Và cũng có lẽ, vì thỉnh thoảng cơn tiếc nuối năm tháng thanh xuân chưa thỏa nguyện dâng lên đột ngột, nên thấy cần sống thêm cho mình, nhiều hơn một chút. 

Khát thèm là thế, nhưng sau hết, lại chọn ở nguyên nơi đây, trong ngày tháng khô cằn này. Có nhiều lý do để ngụy biện, nhưng cũng chỉ là ngụy biện mà thôi. 

...

4. Càng lớn, càng thấy cuộc đời không dễ sống như mình vẫn tưởng. Và, không chỉ tổn thương tột cùng hay đớn đau tột cùng mới khiến con người cần được giải thoát. Cô đơn đủ sức dìm con người xuống tận đáy (*). Cô đơn và trống rỗng, có khi, cũng đủ giết chết bất kỳ ai. Trước đây không bao giờ tin, nhưng giờ thì đã kiểm chứng. 

...

5. Câu hỏi quanh quẩn những ngày này (mà, có lẽ, vốn là từ trước đến nay): Hạnh phúc chỉ thuộc về mình và sự an ổn thực sự bao giờ mới có được? 

Bao giờ? 

... 



Tuesday, May 6, 2014

And I love her


Giữa cơn mỏi mệt vì đêm qua lần nữa đột nhiên khó ngủ (đến gần như mất ngủ), sáng nay không hiểu vì sao mình lại chọn play bài hát này. Cũng đã ngần ấy tháng ngày. Mỗi câu hát vang lên kéo theo từng giọt thời gian rơi khẽ trong lòng, soi vào đấy, gần như nhìn thấy hết thảy vui buồn đã qua. Và nhận ra, có đôi thứ, thực đã phôi pha, khá nhiều. 

Nhưng dẫu thế, không có nghĩa không khiến bản thân một thoáng hồi ức. Góc quán êm êm, tiếng nhạc nhè nhẹ, những khoảng nuông chiều tâm tư. Và ở đó, là những ngắn ngủi ngọt ngào của ngày đã mất. 

"A love like ours could never die 
As long as I have you near me..." 

Giờ cũng chỉ là những câu hát suông.