1. Mới đọc được đâu đó, những cơn ác mộng thực ra tốt cho trái tim nhiều hơn là những giấc mơ đẹp. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng ngẫm ra không hề sai.
Vì khi choàng tỉnh khỏi một cơn ác mộng, bạn sẽ thấy mình may mắn xiết bao khi được thức dậy, rằng đó chỉ là chiêm bao phi thực. Còn sau những giấc mơ đẹp - càng đẹp bao nhiêu, càng ấm áp bấy nhiêu - thì khi phải đối mặt với sự thật trơ lạnh vào sớm mai, rằng tất cả chỉ là huyễn tưởng, không bao giờ có thể chạm tay tới trong đời này, ta sẽ không biết phải làm thế nào mới có thể chấp nhận với những tiếc nuối và chua chát đầy ắp lòng mình.
Ác mộng có bi kịch đến đâu, rồi cũng sẽ kết thúc, vì chẳng ai mong sống với nó lâu dài. Những giấc mơ đẹp lại không lối thoát, vì dù có đã tỉnh thức, người ta vẫn cố níu kéo và bỏ mặc bản thể mình ở lại trong vùng êm mượt, chẳng muốn rời xa. Nên mới có những ngày tâm trí ta dường mãi lửng lơ trong mộng mị, trái tim thì cứ trúc trắc nhịp vui - buồn, hạnh phúc - xót xa, hy vọng - hoài nghi xen lẫn.
2. Dù vậy, với nhiều thứ không thể nào, mãi mãi không thể nào có được trong đời thực, thì còn biết làm gì khác ngoài mơ thôi?
3. Giấc đêm qua bỗng dưng thấy người. Như chưa từng có phôi pha, nụ cười, ánh mắt, và mùi hương quen thật gần. Rõ là đã quên, mà vẫn còn mộng về. Một giấc mơ đủ ấm, để sáng dậy chào ngày bằng tiếng thở dài.
Cố buộc mình thôi nghĩ, nhưng váng vất trong đầu vẫn là những dịu dàng mơ hồ của đêm. Hóa ra, mình không phải là kẻ giỏi kiểm soát bản thân như mình vẫn tưởng.
4. Mơ càng đầy, thấy đời càng vơi. Cạn hết tin yêu, luyến thương. Bạc bẽo lướt mắt qua nhau, chẳng vương lại gì. Nên thôi thì, còn được mấy chốc thiết tha dìu dặt, dẫu chỉ trong chiêm bao, vẫn còn hơn.
...
Vì khi choàng tỉnh khỏi một cơn ác mộng, bạn sẽ thấy mình may mắn xiết bao khi được thức dậy, rằng đó chỉ là chiêm bao phi thực. Còn sau những giấc mơ đẹp - càng đẹp bao nhiêu, càng ấm áp bấy nhiêu - thì khi phải đối mặt với sự thật trơ lạnh vào sớm mai, rằng tất cả chỉ là huyễn tưởng, không bao giờ có thể chạm tay tới trong đời này, ta sẽ không biết phải làm thế nào mới có thể chấp nhận với những tiếc nuối và chua chát đầy ắp lòng mình.
Ác mộng có bi kịch đến đâu, rồi cũng sẽ kết thúc, vì chẳng ai mong sống với nó lâu dài. Những giấc mơ đẹp lại không lối thoát, vì dù có đã tỉnh thức, người ta vẫn cố níu kéo và bỏ mặc bản thể mình ở lại trong vùng êm mượt, chẳng muốn rời xa. Nên mới có những ngày tâm trí ta dường mãi lửng lơ trong mộng mị, trái tim thì cứ trúc trắc nhịp vui - buồn, hạnh phúc - xót xa, hy vọng - hoài nghi xen lẫn.
2. Dù vậy, với nhiều thứ không thể nào, mãi mãi không thể nào có được trong đời thực, thì còn biết làm gì khác ngoài mơ thôi?
3. Giấc đêm qua bỗng dưng thấy người. Như chưa từng có phôi pha, nụ cười, ánh mắt, và mùi hương quen thật gần. Rõ là đã quên, mà vẫn còn mộng về. Một giấc mơ đủ ấm, để sáng dậy chào ngày bằng tiếng thở dài.
Cố buộc mình thôi nghĩ, nhưng váng vất trong đầu vẫn là những dịu dàng mơ hồ của đêm. Hóa ra, mình không phải là kẻ giỏi kiểm soát bản thân như mình vẫn tưởng.
4. Mơ càng đầy, thấy đời càng vơi. Cạn hết tin yêu, luyến thương. Bạc bẽo lướt mắt qua nhau, chẳng vương lại gì. Nên thôi thì, còn được mấy chốc thiết tha dìu dặt, dẫu chỉ trong chiêm bao, vẫn còn hơn.
...









