Friday, February 26, 2010

Chớp mắt, qua một cơn say



Cho người rồi sẽ khuất xa

Rồi mai em sẽ xa rời
Đường phố cũ
giọt nắng ngời
vừa tan
Giấc mơ ngày cũ
hoang tàn
Mùi hương còn thoảng,
mùa sang
bao giờ...

Rồi mai giữa những bơ vơ
Còn ai thương nhớ,
biết chờ đợi chi?
Buồn - vui
một thuở cuồng si
Về thu xếp lại.
Một vì sao rơi...

Còn thương
những áng mây trời
Còn thương những cánh hoa thời ngây thơ
Còn thương ngày đó ban sơ
Cũng đành gửi lại cơn mơ
đêm dài

Cũng đành
ru những phôi phai
Đành lòng quên hết những ngày bên nhau
Đành thôi, hoa cũ úa màu
Đành thôi thương nhớ,
vẫy chào mùa xưa...

Bao giờ
cho đến ngày xưa?
Ngày còn môi nóng,
ngày chưa mắt nhòa
Ngày chưa biết sẽ rời xa
Ngày xanh hy vọng mùa ta an lành

Bây giờ
mộng vỡ tan tành
Có đau đến mấy cũng đành
chia tay
Chớp mắt,
qua một cơn say
Ngoài kia nắng hửng
đường dài
lại đi...!

Vẫn sẽ nhớ lắm nhiều khi...

Saturday, February 20, 2010

[không có tựa]


Những ngày xuân năm nay chầm chậm trôi một cách dịu dàng đáng ngạc nhiên, nhưng rồi cũng không thể nào ở lại mãi mãi.

Không dành quá nhiều thời gian cho đổ đốn chơi bời, hay chìm mình trong những mông lung vơ vẩn như đôi năm trước nữa, chỉ chầm chậm trôi cùng từng ngày qua - đủ vui, đủ không ưu phiền. Nên, không gợi nhiều tiếc nuối lắm khi xuân qua, cũng chẳng bận lòng những hân hoan chóng vánh. Và lần đầu tiên, trước khi về lại nhịp sống quen với ồn ào Sài Gòn đang chờ đón sau một chuyến xe đêm bó mình đôi lúc quá cô đơn, ta không mảy may âu lo. Một con sông lặng trôi, cứ thế mà xuôi dòng về phía trước...

Sẽ có nhiều lắm những phải-đối-mặt. Có là gì nếu ta biết phải thế nào và cần yêu đời đủ ra sao để có thể vững vàng đi qua hết, qua hết, qua hết...

Một vài đổi thay đã có hiệu quả. Từ tới đây sẽ phải có thêm một vài đổi thay nữa.

Cuộc sống sẽ được sơn phết lại những tông màu hồn nhiên hơn một chút.

...

Thursday, February 11, 2010

Vàng phai


Trong khi dọn dẹp, lau chùi, sắp xếp lại chiếc tủ ly trưng bày - vốn dĩ chứa trong nó biết bao là câu chuyện cũ, như những mẩu giấy ghi chú được đính chặt vào từng món đồ đã ít nhiều có tuổi đủ để làm ký ức nhạt nhòa gọi về như điệu Yesterday once more ưa thích - tôi nhấm nháp niềm vui "lật giở từng trang" ngày qua và dừng lại một chút ở mấy chiếc huy chương. Những chiếc huy chương tròn vành vạnh hình đồng tiền, màu vàng đã từng lấp lánh cứ ngỡ như thật, được thêm chút điệu đà với dây lụa đỏ thắt phía trên. Có ba cái, tôi giành được từ ba cuộc thi vào năm lớp Mười và Mười Một - mới cách gần chục năm chứ mấy. Mà tôi lại thấy như chỉ độ tuần rồi, buồn cười làm sao.

Mấy chuyến đi, những vui - buồn cái thuở mà đã không biết bao lần tôi hoài vọng chẳng chán chê, dăm câu chuyện vặt, đôi ký ức loang lổ xung quanh mấy chiếc huy chương cứng lạnh, trơ trơ cái màu vàng ối - nay đã mờ phai và đây đó những chỗ xỉn màu đúng độ thời gian - lại tấu khúc nhớ nhung miên man ở trong đầu. Cái điệu nhạc dặt dìu không thể ngừng tiếng, khó lòng chối bỏ. Tôi ghét và thích mình những lúc thế này hết sức.

Ghét vì thấy mình ủy mị, như bao lần. Thích, vì lại được buông mình trong chiếc Trầm Tưởng Ký riêng tư mà sống động từng bối cảnh, từng đoạn quá khứ vẹn nguyên nơi đó, và mình đứng yên ở đấy, chạm tay vào từng xưa cũ phai phôi mà thấy ấm lòng vô kể.

Miết tay lên mấy tấm huy chương với cái màu vàng nay đã hoen mờ phai sắc, tôi mỉm cười giấu tiếng thở dài vào trong. Ở sâu đáy tâm tư mình, cái thằng tôi quyến luyến không rời từng cánh gió đồi cũ, từng vạt tóc lòa xòa giấc mơ thanh tân ngồi im tiếng, tôi biết nó lại để những bài ca ngày đó hát váng lên trong đầu. Tôi thì thôi mơ mộng, xếp gọn ba tấm huy chương vào góc tủ.

Tia nắng yếu ớt cuối ngày xiên qua khung cửa kính, lạ lùng thay cũng đủ làm cho chúng nó (mấy tấm huy chương) vẫn ánh lên sắc vàng mê mị, lóng lánh vẻ mơ hồ - như đang nỗ lực bằng những gắng gượng sau cùng để cười cùng tôi một nỗi vui đã gặp lại nhau. Chỉ là mấy phen bề bộn, hay buộc mình tạm quên; chứ hãy cứ yên tâm là tôi luôn thuộc làu những câu chuyện mà mỗi tấm huy chương đã và mãi gìn giữ thật kỹ, thật khéo phía sau màu vàng phai mấy độ năm tháng xa mờ...

...

Monday, February 1, 2010

Nơi giấc mơ được tìm thấy


Những giấc mơ là đôi cánh mỏng nhưng đủ sức nâng con người lên những chốn cao vời, và vĩnh hằng. Nơi đó sống những trái tim giao hòa với hết thảy từng ngọn cỏ uốn mình trong gió sớm, từng vạt nắng như rót mật trên tay cuối chiều. Ta vứt hết những gượng gạo nói cười, những cơn mưu toan quá nhiều đến đôi khi dị hợm, để sống tràn như con suối mát lạnh hoan ca đêm ngày. Được thỏa sức yêu thương hồn hậu như buổi ánh lửa còn lạ lẫm, thỏa sức buông mình không vướng bận trên những cánh gió trời miên man. Được bay rất thật, được sống giấc mơ đời mình rất thật.

Trên hết là được tái sinh một nhân diện mới, bỏ lại sau lưng quá vãng nhiều tăm tối để hết mình chỉ cho bây giờ và mai sau. Cái cơ hội được sống một quãng đời mới gần như tròn vẹn những nỗi buồn - vui chưa từng, được trở lại với mông muội mà tinh khôi, hoang sơ mà diệu kỳ, được yêu như là mãi mãi... thì thật khó ai có thể chối từ. Dù là bạn, là tôi hay bất kỳ ai.

Nên việc vĩnh biệt cuộc đời của một Jake Sully để được là một Jakesully hoàn toàn không có gì đáng hoài nghi. Khi mà đó lại là một Pandora của những giấc mơ được tìm thấy.

Khát vọng chuyển cõi một khi trở thành sự thực hiển hiện như tấm vé nắm chắc trong tay, thì liệu bạn có đành lòng vứt bỏ?

...

* Viết khi đang nghe I see you [Leona Lewis] và để những hình ảnh bộ phim Avatar lại sống động trong tâm tư.

Monday, January 25, 2010

Cũng đã quên mất nhau


Dẫu biết những khoảng cách tháng năm và xa xôi ký ức đã là một cơn triều lớn xóa nhòa hết thảy những luyến thương tuổi thơ ngây như những dòng nguệch ngoạc buồn vui trên cát, nhưng khi thấy rõ sự cách trở lớn đến dường nào và phai phôi sâu sắc đến độ nào, thì vẫn không thể ngăn lòng một chút buồn, hẫng như bước rơi đầu giấc ngủ.

Vậy đó, hiện tại có nồng nàn đến mấy, thiết tha đến mấy, thì một mai khi đã gọi tên là quá khứ thì tất thảy cũng sẽ trả về với ngọn gió trời, cuốn về một nơi không còn vết dấu. Và biết bao người đã từng may mắn hạnh ngộ với nhau trong đời, đã trao nhau những thân mến - mà thuở đó dại khờ còn gắn thêm trạng từ Mãi mãi, rồi cũng đến lúc sống riêng cho khoảng đời khi ấy sẽ-là-hiện-tại, và cái khoảng đời ngày xưa đã-từng-là-hiện tại giờ chỉ còn là vệt khói cuối chiều, bảng lảng mờ xa...

Đâu ai níu giữ được những cái thuộc về mặc nhiên cuộc sống.

Nên nếu một ngày, vô tình biết ra là đã quên mất nhau thật rồi, thì có xót xa đến mấy cũng chỉ là một thoáng rồi thôi. Sẽ tiếc nhớ, sẽ khôn nguôi sống lại những thước phim úa vàng màu quá vãng. Nhưng rồi, sẽ lặng lẽ mỉm cười, để mừng một nỗi vui khi mỗi cuộc đời dù xa ngái, dù sâu đậm nỗi biệt ly... cũng đã và đang tròn vẹn theo lối riêng của mỗi cuộc đời đó. Là quá khứ của nhau, thì hãy cứ để luôn luôn là như thế. Mà an lòng!

...



Cho những cũ sờn đã trót quên mất nhau.


Tuesday, January 19, 2010

không duyên


* Nhân đọc [chưa có tựa] của bạn Tuộc

cứ thế mà những người không duyên bước qua cuộc đời nhau
vừa kịp gieo vài giọt nhớ thương đã lại xa ngái
vừa kịp lớn trong nhau nỗi niềm vụng dại
đã đành nói lời phai phôi!

cứ thế mà những người không duyên sẽ hóa mây trời
lững thững trôi về miền riêng tư, khuất lấp
mấy lần yêu thương, mấy lần chất ngất
cũng không đủ giữ lấy lòng nhau...

cứ thế rồi người đi cũng buồn, mà kẻ ở cũng đau
nước mắt chảy xuôi, hay nuốt ngược cũng nhói lòng rất thật
lẻ loi đi tiếp những quãng dài tất bật
mê - tỉnh bao lần, rồi có gặp đúng duyên?

nhưng dẫu sao vẫn yêu cái cách của những người không duyên
đến với nhau bằng ngay-lúc-đó chứ không cần ước hẹn
không cần nói yêu đương mãi mãi nguyên vẹn
chỉ cần sống đủ cho lúc này, và đủ nhớ... mai sau...

nên dẫu vẫn có vô số những lận đận đớn đau
mà người ta đổ lỗi cho là vì mình không duyên số
nhưng cứ yêu nhé, chớ ngại ngần đau khổ
không đi hết suốt một đời cũng đâu phải quá trái ngang?

đi cùng nhau chỉ một đoạn, rồi lỡ làng
nhưng đã dành trọn cho nhau những điều rất đẹp
nhưng đã sống trong nhau những đáp đền nối tiếp
thì buông tay rồi, cũng có thứ hạnh phúc sẽ được gọi thành tên (?!?)

nên vẫn cứ yêu câu chuyện của những người không duyên
cái cách họ yêu, chia tay và những vệt mơ dài để lại...

luôn luôn cuộc đời này,
không có gì là mãi mãi!

Thursday, January 14, 2010

Nửa tỉnh nửa mê


Khi người ta bệnh, và vật vờ trong những cơn tỉnh - mê, thì thường người ta thích không cần phân biệt tỉnh - mê nữa. Tôi cũng không ngoại lệ.

.

Đêm qua tôi lại bay. Cao lắm kìa, trên tuốt luốt những ngọn cây khổng lồ lớn hơn cả những ngọn núi. Nhìn xuống phía bên dưới thì chỉ là những vệt màu nhập nhoạng không còn phân định màu sắc nào là màu sắc nào. Tôi bó gối trên một chỏm mây màu vàng nhạt, bám dính trên đầu ngọn cây cao nhất - tôi đoan chắc là ngọn cây cao nhất và nhìn trải ra xa khắp quanh mình. Chỉ thấy mông mênh là gió. Tôi cuồng si với gió đến độ muốn một lần thôi, ngay lúc ấy, được để nhục dục dẫn lối, trần trụi ngay lúc ấy, hả hê một cơn làm tình say mê với gió. Mà có gì đâu phải ngại ngay trong cơn mơ mình. Nên tôi cứ thế say mê...

.

Rồi tôi thấy mình nằm sóng xoài trên một bãi biển không người, ngập ngụa trong cát ấm, từng đợt triều xối xả những nỗi niềm trắng dã vào đôi chân. Nắng không quá chói nên tôi ngước nhìn đủ rõ những cánh hải âu đang mải miết múa lượn qua từng vòm mây nhạt. Hình như lúc vừa nãy thôi tôi còn ở trên cao tít kia?

.

Đêm nay tôi không bay nữa. Tôi ngật ngưỡng đi qua những vùng mơ không rõ hình hài. Cơn bệnh gặm nhấm hết thảy sức lực, sự minh mẫn và lòng yêu đời cố hữu của tôi. Tôi về lại thể xác này của mình, và trỗi dậy những nỗi thèm rất đỗi sinh lý và con người. Trên hết, tôi thèm được ôm ấp bởi những con người, chứ không phải là gió, là cát, là những con sóng đi hoang hay những vệt nắng mơ hồ.

Rồi tôi lại thèm như một đứa trẻ, nũng nịu vùi mình trong lắng lo, yêu thương của mẹ cha.

.

Ai đó lúc tôi chập choạng đi vào giấc ngủ hỏi tôi là: Khi người ta bệnh nhất, yếu nhất, người ta lại thèm thuồng nhiều thứ nhất và khát cháy nỗi nhớ nhà, nhớ thân thuộc nhất; còn cậu thì sao? Tôi mạnh miệng trả lời là tôi thì không.

"Tôi thì không, một chút nào!"

Đừng nhìn tôi như thế, ừ thì, tôi nói dối đấy.

...


Sunday, January 10, 2010

Tôi thích nỗi nhớ này


Là có, đôi chút ở đó. Mà cũng là không, chỉ như một chớp mắt gió lùa vạt áo mỏng. Tôi thích những nỗi nhớ thế này.

Tôi tự hứa với mình sẽ mới hơn một chút, để lại vồn vã yêu đời và tự mình trẻ lại cảm giác của những hân hoan ngày tập tành lớn. Nghĩa là, tự do, ngào ngạt gió trời và cứ vui như chưa từng, hết mình hơn để sống tốt hơn một chút nữa so với đã qua và bây giờ. Mặc kệ những mảng màu tối, ta cứ xanh ngời.

Bỗng ngồi đây mà tưởng tượng ra một tôi hồn nhiên sống với không bận tâm, chỉ biết yêu lấy mình và thương mến cuộc đời trong từng ngày trôi chẳng tha thiết đếm - đong nhiều quá nữa, thấy có lẽ sẽ tràn nắng ấm. Lâu rồi mới gặp lại cái tôi này, đến là thích khi được cùng nhau đi đón nắng mùa mới.

Những nỗi nhớ tôi cũng mang theo.

...



Viết cho mình sẽ khác nhé, từ mai.

Monday, January 4, 2010

Vài dòng, cho năm mới


Sáng ngày đầu năm này, thức giấc trong khách sạn ở Quy Nhơn, nhấn điện thoại tắt chuông báo thức mới sững người nhìn con số 01/01/2010 hiển hiện ngay giao diện chính, tự buông trong đầu một tiếng thảng thốt: Năm mới rồi!

Rồi cũng buông mình vào những cuộc vui, hưởng cho trọn kỳ nghỉ sau ngần ấy trông đợi, sắp xếp. Cũng không màng ngày tháng năm nào.

Về lại Sài Gòn, online mới thấy bè bạn cũng đang cúi đầu đong đếm thời gian, người hân hoan tiễn đưa năm cũ - đón chào năm mới, người an nhiên đợi những dự tính tương lai, người ngậm ngùi tiếc nuối những dở dang đã qua. Mấy thoáng, ta cũng tự hỏi chính mình: Buồn vui gì khi đã đang ở trong lại một năm mới đời mình?

Rồi cũng phớt lờ khi tiếp tục cuốn vào những lo toan vụn vặt, những bộn bề đời phải đối mặt, không thể trốn, không thể khác. Cũng không thèm bận tâm ngày vui hay tháng buồn.

Nhận ra mình đã lớn thêm rất ít trong suốt một năm 2009 đằng đẵng vừa nói lời từ tạ mới nhẹ nhõm mà xa xót làm sao. Những trải nghiệm, những va vấp, những ngọt - đắng, những may - rủi, những bại - thành... tôi giữ trong tâm tư - một đúc kết riêng cho những khi tôi lại yếu mềm, nhược chí sẽ đem ra để tự nung lửa vào lưng mình. Để mà đổi khác, mà né những vết đường mòn, mà tỉnh táo đi tiếp, xa hơn.

Tự hứa chỉ một điều duy nhất cho năm mới này: Mình phải thực sự lớn đúng với mình. Vậy thôi, mà sẽ là cả một hành trình từ 01/01/2010 đến 31/12/2010 đang đợi kiểm chứng.

Chào 2010!


Wednesday, December 30, 2009

Ngắn thôi, cho cuối năm


Một năm nhiều những va vấp, nếm trải lại đã như cát lọt kẽ tay, rơi hết. Nếu phải tiếc nuối, thì chắc sẽ mệt nhọc thở dài không biết bao nhiêu tiếng cho đủ. Nếu phải đong - đếm được mất thì sợ dập tắt luôn vài đốm lửa nhỏ mình đang giữ sưởi lòng. Nên thôi, chỉ muốn AQ một chút bây giờ: Mừng mình qua thêm một năm, nhiều đổi thay - mà có đổi thay là có phát triển, vậy!

Một vài bài học mình đã đóng học phí cũng khá đắt, nên cứ tin là sẽ thuộc và nhớ lâu.

Buồn một đỗi là năm này mình lớn thêm rất ít.