Wednesday, July 10, 2013

Đoản khúc em

 

Em đi qua thời gian 
Gieo hạt tình hoang phế 
Đợi duyên lành bén rễ 
Cho đời bớt ưu thương. 

Em qua những đoạn trường 
Gom tim mình vụn vỡ, 
Ghép vừa một câu thương 
Cớ sao người chẳng nhớ? 

Em trôi ngoài giông tố 
Như cánh chim rã rời. 
Thèm một nơi an trú 
Khó thế sao người ơi? 

Em, riêng mình em thôi 
Qua tuổi nào non dại, 
Qua tuổi nào hoang hoải, 
Giờ hai tám nhạt nhòa... 

Em của ngày hôm qua 
Đã như bài thơ cũ. 
Em hai tám vừa đủ 
Khơi câu hát không lời... 

Em trả nợ cuộc đời 
Bằng tháng ngày đã mất; 
Em trả nợ cho người 
Sạch cả lòng chân thật. 

Em tuổi giờ phai úa 
Biết giữ gì cho riêng 
Ngoài những mùa dang dở? 
Hy vọng? - Quá hão huyền! 

Em trong ngày hai tám 
Đã thấy lòng già nua. 
Chỉ mong, trời đừng phụ 
Còn trao chút duyên thừa... 

Chỉ mong, trời đừng bạc 
Như lòng dạ con người. 
Để niềm tin có chỗ 
Ở lại, nuôi xanh đời.

...

 * viết tặng "Công chúa u sầu" - Dan Le, như món quà sinh nhật muộn.thơ vụng, lời buồn, nhưng cứ tin là mình chúc bạn những gì an yên nhất :)


Older but no wiser



Tháng Bảy khởi đầu bằng một kết thúc, ngỡ nhẹ nhõm, đâu hay lại là bắt đầu của những phiền muộn khác. Những phức cảm chồng chéo dường như biến mất dưới ánh mặt trời, nhưng trong đêm, lại trỗi dậy như oán hồn, xô đẩy, đè nèn, chà đạp, kêu gào, gặm nhấm tâm tư. Chỉ là, có thể trách ai, khi tất thảy tội lỗi và sai lầm là do mình? 

Không còn bất kỳ ý nghĩ điên rồ nào liên quan đến cái chết, nhưng vẫn thấy sống sao mà khó đến thế. Và, lẽ nào con-người-tự-do mãi mãi chỉ là một khái niệm huyễn hoặc, xa vời?

...

Đúng vào thời điểm tâm trạng đang rơi xuống vực sâu, thì công việc lại có những biến động mới. Dù có lường trước, và chưa từng trông đợi dài lâu, nhưng viễn cảnh "mất ổ đàn chim dáo dác bay", đôi khi, cũng không tránh khỏi khiến mình nặng lòng. Có cố tỏ ra lý tính đến mấy, thì thực ra, mình vẫn là một kẻ cảm tính không hơn. Như mình cười em nhạy cảm, chứ bản thân còn gấp mấy lần. Chắc vì thế, mà luôn là kẻ thất bại. 

...

Con người, luôn mâu thuẫn đến phát hận. 

Luôn muốn được yêu thương, nhưng lại sợ ràng buộc. Thích được người khác dốc lòng, quan tâm, nhưng ghét áp lực, kỳ vọng; và, chỉ muốn được sống theo ý nguyện bản thân. Đôi khi thèm nhức nhối một nơi để quay về, lắm lúc lại chỉ muốn được tận hưởng lang thang. Nỗ lực vì mưu sinh, nhưng lại chán ngán guồng quay bạc bẽo của tiền tài, danh vọng. Cầu mong an yên một đời bình dị, nhưng ngày nối ngày không ngừng thả mình vào tranh đấu, mưu toan... 

Có lẽ, vì hằng hà sa số những nghịch lý quẩn quanh đó, mà con người luôn tự làm khổ chính mình, luôn không thấy hài lòng, mãn nguyện. Luôn bị đưa đẩy trong Tham - Sân - Si, trong bất tận ưu phiền. Luôn chấp mê. 

...

"Thanh xuân cho dù không lãng phí, thì sớm muộn gì cũng qua." 

Bỗng dưng mấy nay, đôi chốc, trong những khoảng dừng, bất giác lần đầu tiên tôi thấy tiếc nuối những năm tháng hai mươi đời mình. Bất giác tôi điên rồ ao ước, giá như quãng đó sốc nổi, quãng đó cuồng dại, quãng đó để lại vô số những vết sẹo khó quên. Giá như ít nhất một lần mình được sống theo đúng những gì mình mong muốn, khát khao, dù đó có thể là những điều viễn tưởng hay sai lầm ra sao, dù cái giá phải trả có lớn đến thế nào. Giá như, tôi từng mở khóa, để cái-tôi-ngổ-ngáo của mình được ra ngoài, được một lần bùng nổ đến cạn kiệt. Rồi sau đó, có quay về với cái-tôi-quy-chuẩn cũng cam tâm. 

...

Con số tuổi mình đang trôi dần về phía 30, chuẩn bị sang một ngưỡng mới. Thế nhưng, đến tận thời điểm này, tôi vẫn chưa thể như số ít bạn bè thân thiết khác của mình có thể tự tin nói rằng: Có chết ngay bây giờ cũng không hối tiếc. Bởi, hóa ra, tôi vẫn chưa phải và chưa từng là một kẻ sống-trọn. Có lẽ, đây mới chính là điều đáng hối tiếc nhất của đời mình?

...

Wednesday, June 26, 2013

Cô đơn



Đôi khi, người ta không biết phải giấu nỗi cô đơn vào đâu.
Ngay trong đám đông những khuôn mặt ma-nơ-canh ồn ào xa lạ
hay giữa những quen biết cùng chia nói cười vồn vã?
Bởi cô đơn như loại quả dại, người ta chỉ dám nếm riêng mình.

Cô đơn, không nhất thiết phải sau đổ vỡ một cuộc tình
hay trong những khoảng không có ai, không còn ai, không cần ai bên cạnh...
Cô đơn có thể bất chợt bừng lên một chiều giá lạnh
khi người ta phải lặng lẽ tự mua một tách macchiato không đường.

Cô đơn có thể đến vào buổi ban mai ta chưa kịp rời giường
nằm lặng im, thả ánh nhìn ra phía ngoài bầu trời cao rộng.
Dù cố không ước ao một vòng ôm, một nụ hôn dẫn mình rời cơn mộng,
thì lòng vẫn tự hỏi hôm nay sẽ có ai đợi ai chờ?

Cô đơn có thể đơn giản là lúc bắt gặp một bài thơ
tựa như viết cho chính ta, kể về những gì đã qua, những điều xưa cũ...
Để rồi giật mình nhận ra: liều thuốc thời gian dường như chưa đủ
xóa trong ta niềm cô quạnh khi tiếc nhớ ai đó... một người...

Cô đơn có thể nằm sâu, khuất lấp phía sau nụ cười,
phía sau cả những giọt nước mắt ngỡ đã được trút cạn sau cơn chia sẻ.
Cô đơn có thể là bạn thủy chung của những tâm hồn son trẻ,
cũng có thể là tri âm những trái tim chậm rãi nhịp ban chiều.

Cô đơn là thứ gia vị không nên quá ít, nhưng cũng chẳng cần quá nhiều,
chỉ nên được "nêm" vừa đủ vào món-ăn-cuộc-sống.
Để đâu đó mỗi cuộc đời, đi qua tháng năm dài rộng,
sẽ biết chấp nhận sự lẻ loi bằng việc học cách yêu thương chính mình.

Bởi nhiều lúc, cô đơn thực sự là khi trong tim cất giữ một bóng hình
mà biết không thể nào, không bao giờ ta có thể chạm tới?!
Cô đơn là khi buông bỏ mọi giấc mơ mình đang theo đuổi
hy sinh tất cả đổi lấy những ảo mộng mơ hồ...

Vốn dĩ cô đơn chẳng biết có tự bao giờ
nhưng bất kể khi nào ngoảnh mặt lại nhìn, cũng luôn thấy nó ở đó...
Có lẽ cô đơn được sinh ra cùng chúng ta, chỉ là giấu mình đâu đó
chờ một lý do, một cái cớ để cất tiếng: "Tôi là bạn thủy chung của con người!"

Và nhiều khi, với vài kẻ, cô đơn sẽ mãi ở lại chẳng chịu xa rời...

...


* viết trong một buổi sáng thức sớm hơn thường lệ, và "cô đơn ập đến như một cơn hen".

Monday, June 10, 2013

Em ở đâu?


Em ở đâu chiều nay 
khi cơn mưa về ngang qua phố? 
Từng ô cửa kính nhạt nhòa tựa dòng thư loang lổ 
người ta thường viết cho nhau trong những sớm thu buồn 
Cô đơn ngân lên như một hồi chuông, 
nương theo đó anh đi tìm quá vãng... 

Em ở đâu những khi ban mai vừa lên 
ánh mặt trời chiếu rạng? 
Lúc anh cần nhất một bờ vai kề sát vai mình 
Lúc anh cần nhất một người thôi, nói với anh tha thiết câu tình 
Để anh thấy cuộc đời thực ra vẫn đẹp, 
để anh tin... 

Em ở đâu trong những tháng ngày anh 
quay quắt kiếp điêu linh 
Chỉ biết cố quên những gì đã qua và sống cho những gì đang tới 
Hiện tại rỗng không, 
chán ngày dài, cần đêm tối, 
xa lạ niềm vui, khăng khít nỗi sầu? 

Trong suốt một phần đời đã mất của anh 
em ở đâu? 
Mà không thấy niềm cô đơn anh rất thật?! 
Mà không thấy trái tim anh tủi hờn 
mỗi ngày lại xót xa thêm từng nhịp đập?! 
Mà không đến yêu anh như anh luôn muốn được yêu em 
tự giây phút đầu?! 

Quãng đường dài phía trước 
anh vẫn chờ, 
còn em đang ở đâu? 

... 

[SG, một buổi chiều cứ-mưa-là-mình-lại-sến, 10/06/13]

Saturday, June 1, 2013

Tháng Sáu, có chắc trời chỉ màu xanh lam?


Tôi, tự dưng thôi, muốn viết một cái gì đó, ngay thời điểm nhìn xuống nơi góc màn hình và nhận ra thời gian đã chuyển sang ngày mới. Viết một cái gì đó, cho tháng Sáu vừa chạm tay. Và cho cả tháng Năm vừa khuất lối.

...

Những ngày tháng Năm, tôi không hiểu vì sao bản thân cứ như đang sống trong bầu không khí bàng bạc nỗi buồn. Mà, dường như, có lẽ cũng không hẳn là nỗi buồn. Chỉ là, thấy mình dễ tổn thương, và nhạy cảm thái quá đến mức lố bịch. Có thể rưng rức lòng vì một sợi ký ức mỏng mảnh lỡ xen vào tâm trí; có thể dễ dàng bị một giấc chiêm bao đánh gục, ngã vào khoảng trống bi thảm của nuối tiếc và hoang mang; có thể cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực chỉ vì một sát na giữa khuya nhận ra mình vốn đã, đang và luôn cô đơn đến tuyệt vọng như thế nào...

Ở những thời khắc đó, thậm chí đã từng trong tôi nhóm lên suy nghĩ: Thực ra, tự sát hoàn toàn không phải là một chuyện kinh thiên hãi tục. Nó chỉ là một lựa chọn, mà vào một lúc nào đó, có thể là khi con người đột ngột ý thức mình vô vọng và vô nghĩa ra sao, được cuộc đời đưa đến như lẽ tất yếu thường tình. Là thế, không thể khác.

Nhưng, cũng chính trong những thời khắc đó, đi xuyên qua hết thảy, đến tận cùng, tôi chợt (có thể là cường điệu) thấy mình giác ngộ. Không phải điều gì lớn lao, chỉ đơn giản nhận ra: Vì đời không gì toàn vẹn, nên con người càng phải cố sống. Nhận ra, để biết mình vẫn ham sống, vẫn "còn trần gian" lắm, đầy rẫy tham cầu, mưu toan... Tôi đã suýt bật khóc vì điều đó. 

Tự ngược, rồi tự ngộ. Có lẽ, phải luôn cần những đoạn như thế mới đủ sức khiến con người ta trưởng thành. Xét theo góc độ này, phải chăng tôi nên gửi lời cảm ơn tháng Năm?!

...

Tháng Sáu, có chắc trời chỉ màu xanh lam? Dĩ nhiên là không. 

Giống như tôi cũng không tài nào đoan chắc những gì đang đón đợi mình. Dù trong hoạch định, sẽ có thêm vài niềm vui, nhưng tôi biết, nỗi buồn chưa bao giờ thực sự đi vắng. Thế thì, cứ bước tới. Đã quen rồi, không phải sao? 

Chỉ cần, còn tha thiết sống, cuộc đời điên rồ, sớm muộn gì cũng qua.

...


(Những dòng ủy mị đến nực cười này, cũng như bao lần, sẽ chỉ rơi ra trong lòng đêm. Sẽ không-là-gì khi ngày tới.)


Sunday, May 26, 2013

Thay lời tạm biệt tháng Năm




Tháng Năm Sài Gòn phố
Nắng dài, bất thường mưa
Vui lúc đầy, lúc cạn
Buồn - biết nói sao vừa?

Tháng Năm lòng bạc thếch
Đôi khi lững lờ mây
Đôi khi ào ạt gió
Trôi về đâu những ngày?

Tháng Năm lời tình vắng
Tiếng cười lợt lạt môi
Chiêm bao không vết dấu
Người - thực sự xa rồi?

Tháng Năm đời im tiếng
Như câu ca quên lời
May, nhạc còn nguyên điệu
Dù, chỉ điệu lẻ loi...

Tháng Năm ngồi nhặt nhớ
Gom thành chồng tiếc thương
Mặc thời gian lửa đốt
Cháy tan hết hoang đường!

Tháng Năm còn đong đếm
Chỉ trên đầu ngón tay
Nhưng, nỗi niềm lận đận
Chắc vẫn sẽ theo hoài?

Chỉ mong trời Tháng Sáu
Thương, cho mình đổi thay...

...


Wednesday, April 24, 2013

Tay lẻ



một bàn tay lẻ
buông vào hư không
biết là phải thế
vẫn nhói sâu lòng

một bàn tay lẻ
thả rơi cuộc tình
vốn không duyên nợ
trông gì lai sinh?

một bàn tay lẻ
xa rời tay xưa
bao nhiêu kỷ niệm
giờ tàn như mưa

một bàn tay lẻ
níu hoài mông lung
người rồi sương khói
ta trôi nghìn trùng

một bàn tay lẻ
chỉ mình ta thôi
vịn vào quá vãng
cố qua một đời

một bàn tay lẻ
bao giờ tròn đôi?

...

* cảm hứng từ profile picture của BKD,
cũng xem như viết tặng mừng bạn buông tay...


Wednesday, April 17, 2013

Duyên may



1. Đã qua mốc một năm được may mắn trở thành Laz-C-er. Nhanh, không gì bàn cãi. Chỉ là, mừng lòng thay khi nơi chốn hôm nào ngỡ rằng một "ga tạm", thì nay - dù còn ít nhiều trăn trở - đã đủ cho mình một nơi an trú, tiếp tục học hỏi, ấp ủ hy vọng, và trưởng thành. Như tôi luôn viết, đó là một Duyên May, mà chính những đồng nghiệp thân gần là điều quan trọng nhất góp phần tạo nên. Sau một năm, mỗi sáng tỉnh giấc có đôi khi cũng thở dài lười nhác, nhưng vẫn giữ được cảm giác rằng ở công ty đang đợi mình không chỉ bộn bề công việc mà còn có những niềm vui vừa vặn giảm thiểu những cơn stress không đâu. Thế là Đủ. Không cần biết sẽ có thể chạm đến mốc nào xa hơn, cứ như bây giờ là Đủ.

2. Cuối tuần, Út (Wit Nguyen) lên Saigon, ghé ngủ lại phòng trọ một đêm. Sau thời gian dài quen thói "một mình một cõi", không thể nào chấp nhận có người lạ cùng chia sẻ không gian riêng tư, tưởng là sẽ "khó chịu" lắm với một-đêm-này, nhưng thực ra, tôi lại thấy vui. Thì, chắc bạn thân nên khác biệt, có thể chấp nhận đón họ vào thế giới mình, dù thường ngày có cách trở địa lý như thế nào. Vô tình, cả hai nhìn thấy mẩu giấy note đính trên tường - suốt mấy năm trời tôi không gỡ xuống - nguệch ngoạc dòng chữ của bạn, chỉ biết nhìn nhau bật cười. Rồi để mặc những ngày tháng hai đứa san sẻ cùng nhau trong căn phòng độ chừng hai mươi mét vuông này tái hiện lại. Dĩ nhiên, trong tâm tư mỗi người.

3. Cà phê với Bạn Cũ, đêm Chủ Nhật. Một cuộc chuyện trò thật thỏa, vì lâu rồi, mới có người đối thoại với bản-thể-chân-thật của tôi, và cho tôi, cơ hội gặp lại chính mình. Không định trước, không buộc ràng, nên buổi cà phê giản dị ấy càng trở nên kỳ diệu, đến lạ lùng. Trong một khoảnh khắc, tôi như thấy lại Bạn-của-ngày-cũ, để rồi tôi vui cho Bạn-của-bây-giờ. Và tôi, vẫn chưa từng sai khác, luôn biết ơn vì Bạn đã và vẫn luôn là người có thể gieo trong tôi những hạt mầm đặc biệt nhất. Bạn biết không, có những hạt đã trổ rồi, thậm chí tôi từng đem gieo cho người tiếp nối. Còn những hạt mới, bạn vừa gieo trong ngắn ngủi đêm Một Thuở thanh thản này, tôi sẽ chăm kỹ, để sớm báo cho Bạn tin vui.

4. Celine treo status có trích lại một câu thơ chúng tôi từng ứng tác cùng nhau qua chat - mà thú thực, tôi chẳng tài nào nhớ nổi. Vậy mà, bạn nhớ rõ, từng từ. Nhớ cả thời điểm của đoạn chat ấy, đâu đó tầm tháng 11 năm 2003, khi tôi vừa lên Saigon được cỡ ba tháng. Thời điểm mà lắm lúc nỗi nhớ nhà và sự đa cảm bản thân cứ hay thích dìm tôi vào những cơn tự ngược trong đêm. Dù, không phải do mình không thể thích nghi hay hòa nhập với môi trường thành phố. Bạn nhắc, tự dưng thấy xúc động vô kể. "Ngồi buồn đặt bút làm thơ, bài thơ bỏ dở đợi chờ tri âm...", may thay, chúng mình không cần phải thế, Cel nhỉ? Ừ, thì đó cũng là Duyên May.

...

Cuộc đời thế đó, có những người đi qua cuộc đời ta mà chẳng để lại chút gì - dù chỉ là thảng hoặc buồn thương, hay tiếc nuối. Nhưng, cũng có vài ba con người, ít ỏi nhưng có thực, dù đã trải xa cách hoặc phôi pha đến mức nào chăng nữa, vẫn lưu lại những dấu ấn bất biến ngay chính trong con người mình. Duyên May, cách tôi gọi họ. Dù có không duyên, thì vẫn là may mắn đáng ghi ơn, vô cùng.


Wednesday, April 10, 2013

Ai trả tôi về khung cửa đó?



Ai cũng có cho mình một, hoặc nhiều, không gian để hoài niệm. Nếu gắn liền với dấu yêu nào đó, hoặc những ký ức không thể quên, thì nơi chốn ấy càng khắc sâu tâm tư. Đôi khi, đến mức, trở thành một ám ảnh, một cố chấp khó buông bỏ. 

Nhất là những không gian mặc nhiên xem như đã và mãi thuộc về một người, duy chỉ một người, mà nếu lỡ không còn chia sẻ được cùng họ, ta chẳng tài nào có thể dành lại cho một người nào khác. Thậm chí, bản thân mình. Bởi, sợ nhìn thấy ảo ảnh xưa, sợ ngửi lại dư hương cũ. Sợ phải sống lại bầu khí quyển thuở xa trong tâm tưởng, và đớn đau nhận ra mỗi mình cô đơn trong khung hình thực tại. Sợ đối diện với sự thật là có những vết thương ngỡ đã liền da nhưng thật ra chưa nguôi cơn buốt nhói bao giờ. 

Những không gian biến ta thành kẻ hèn nhát. 

Nên, dẫu nhiều lúc da diết nhớ, thèm được quay trở lại nơi chốn ấy đến đắng lòng, cũng chỉ biết lục tìm những di ảnh của ngày đã mất từ ngăn kéo quá khứ, để mà tưởng niệm, mà hồi ức, mà cho vơi ước mong. Một nếp nghĩ cực đoan trong mắt nhiều người. Nhưng, xét cho cùng, có thứ gì thuộc về yêu thương mà lại chẳng cực đoan? 

Tôi, dĩ nhiên, cũng có cho mình những không gian như thế. 

Là góc quán từng quen, là cung đường từng thân thuộc. Là khung cửa sổ từng ru tôi những chiều nắng nhạt thơm hương tóc. Là con ngõ nhỏ từng có tiếng cười vương mãi sau lưng. Có nơi, tôi đã lại ghé thăm sau một quãng dừng vừa đủ. Có chốn, đến tận hôm nay cũng chỉ dám men theo nỗi nhớ quay về. Có nơi, nghĩ đến thôi mà đã thấy lòng yên, dịu. Có chốn, vô tình ngang qua cũng đủ gợi dậy tiếc, buồn. 

Nhưng, dù thế nào, cũng chịu ơn những không gian đó. Vì, đã cất giữ giùm mấy đoạn tình đã qua. Một phần đời đã qua. Để bao nhiêu quý-giá-đã-từng có nơi trú ngụ. Và, thỉnh thoảng cho tôi cái cớ được yếu mềm. 

Như đêm qua, khi bỗng dưng một bản tình cũ lại dẫn lối tôi về với một không gian chưa bao giờ tôi thôi lòng hoài niệm. Chỉ biết bật lên câu cảm thán như một tiếng thở dài: 

"Ai trả tôi về khung cửa đó?
Gặp người xưa cũ của hôm qua 
Với chiều nắng nhạt thơm hương tóc 
Nối lại câu thơ thuở thật thà..." 

...


Thursday, April 4, 2013

Trông người lại ngẫm đến ta




1. Gần nửa tháng nay đã tự mình nấu ăn trở lại, thấy nhiều tác dụng tích cực đáng ghi nhận. Không chỉ, hiển nhiên, là mỗi ngày có bữa ăn vừa miệng, đỡ quanh quẩn với điệp khúc "Trưa/tối nay ăn gì?", mà còn giúp xua hết những suy nghĩ vơ vẩn mỗi chiều khi chạy xe về từ công ty - vì mối bận tâm duy nhất lúc ấy sẽ đơn giản chỉ là chọn món gì để nấu cho hôm sau. Kéo theo đó là schedule lành mạnh đáng ngạc nhiên: Làm xong trên đường về sẽ ghé ngang Coop Food, về đến nhà thì ăn tối rồi dọn dẹp, chuẩn bị đồ nấu cho sáng hôm sau, lướt net một chút, coi một số TV Show/Series, tối ngủ sớm hơn trước nay (cố trễ nhất là 12h30), sáng dậy sớm để nấu nướng, tắm rửa rồi đi làm. Cứ thế. Thấy đời cũng ổn, bình đạm ngày nối ngày.

2. Bắt đầu từ tuần rồi, thứ Bảy phải làm overtime, nhưng cũng không có gì đáng phàn nàn. Lên công ty vào cuối tuần có cái thú vị riêng, không gian làm việc thoáng hơn, tâm lý làm việc cũng thoải mái hơn. Mọi người cũng vui với nhau nhiều hơn, dù thường ngày đã là không ít. Xong việc có thể kêu gọi người này, mời mọc người kia cùng đi ăn món gì đó là lạ ngon ngon, hay xem một bộ phim dễ thương nào đó ngoài rạp. Cứ thế. Thấy công việc mình đang có và đồng nghiệp mình đang quen biết là một duyên May, nên cũng tự biết Đủ. Lòng sân si vơi hẳn, dù cái nóng tháng Tư trêu ngươi mỗi ngày.  

3. Nhắc về phim, tuần trước mới được xem The Croods, một bộ phim hoạt hình hơn cả tuyệt vời - đối với riêng mình. Cười, khóc, hồi hộp, lắng lòng - gần như đủ mọi cung bậc cảm xúc đều được tìm thấy trong hơn 90 phút phim. Hơn hết, bỗng dưng thấy càng yêu gia đình, thấy yêu những gì mình đang có. Và, tự nhắc bản thân: phải dám rời bỏ "hang động" của mình mới có thể đi được xa hơn. Xem xong lại tự hỏi: Sao người ta có thể làm ra một bộ phim hay như thế?

4. Vẫn chưa đọc sách trở lại, nhưng thỉnh thoảng cũng xem vài câu chuyện nho nhỏ vơ vẩn trên mạng. Như bao lần, có những câu chuyện kiểu xem-rồi-thôi, nhưng cũng có những câu chuyện cứ đọng hoài nơi tâm trí, khiến mình trôi mãi từ cảm giác mông lung này đến cảm giác tiếc nuối kia. Lẫn lộn. Có cả khi, xem chuyện vui mà lòng ngậm ngùi. Thì, chắc do trông người lại ngẫm đến ta

5. Đi chụp hình cưới với bạn, lúc đầu cũng hơi phân vân và tiếc một ngày Chủ Nhật không được nằm vùi trong khoảng riêng tư như thường lệ, nhưng cuối cùng, lại không thấy phí hoài. Thấy nụ cười thỏa nguyện của bạn, ánh mắt ngời sáng mỗi khi nhìn về phía người đồng hành tương lai, mình thực sự mừng, mong và tin bạn sẽ hạnh phúc. 

6. Chuyến hành trình tháng Ba - đến với một Đà Nẵng văn minh và hiền hòa, một Hội An trầm tịch và an yên - vẫn còn dư vị, thế nhưng, bàn chân đã lại muốn Đi. Tuy nhiên, tâm thế bây giờ không phải do chán ngán bối cảnh thường nhật, mà đơn giản là muốn có thêm cho mình những trải nghiệm - chỉ ở một vùng đất nào khác, lạ xa, không thân thuộc, mới có thể có được. Có nên xách ba lô lên và đi vào đợt nghỉ lễ tới đây? Và, ai sẽ đi cùng ta?

...

* hình chụp ở Gabi Coffee, nhân dịp chụp ảnh cưới với bạn, "làm màu" cho đời nó vui.