Wednesday, July 20, 2011

Nếu không phải chính ta?


Ai có thể nói cho ta tường tận ý nghĩa của sự cô đơn
Nếu không phải chính ta 
trong những đêm dài ôm bóng mình 
hát lời mộng mị?
Nếu không phải chính ta 
trơ trọi ngắm khuôn mặt nhạt nhòa 
sau những cuộc vui không ngừng nghỉ?
Nếu không phải chính ta 
tự đếm từng hơi thở khô cong phố chiều?

Ai có thể nhắc ta không quên rằng cuộc đời thường được ít, mất nhiều
Nếu không phải chính ta 
sau bao lần buông xuôi khi niềm tin vụn vỡ?
Nếu không phải chính ta 
cúi mặt đi qua những thất bại đớn đau, 
những dại khờ một thuở?
Nếu không phải chính ta 
khi nhìn quanh 
chẳng còn mấy thân yêu ở bên mình?

Ai có thể nói cho ta tại sao cứ phải nếm đủ đắng cay mới trọn một cuộc tình
Nếu không phải chính ta 
đã từng buồn thương trông theo vòng tay, nụ cười xa ngái?
Nếu không phải chính ta 
ít nhất một lần tìm thấy ai đó thuộc về 
sau miệt mài bước chân hoang hoải?
Nếu không phải chính ta 
sau những đánh rơi, 
nhặt lại, 
rồi lại đánh rơi một trái tim người?

Ai có thể giúp ta vững tâm đi hết một cuộc đời
Nếu không phải chính ta 
sau mấy quãng vấp ngã thật đau 
nhưng hiểu rõ hơn 
con đường đang đi tới?
Nếu không phải chính ta 
biết vịn lấy yêu thương 
và nuôi hy vọng từ trong chờ đợi?
Nếu không phải chính ta 
qua hết những tận cùng tăm tối 
để tin 
số phận không ngược đãi bao giờ?

Ai có thể nói cho ta hiểu rằng cuộc sống luôn không ngờ
Nếu không phải chính ta 
- xét cho cùng, 
biết đâu vốn đã là một điều không ngờ của cuộc sống?

...


*  cho ta,
và những ai cần một cú chạm vai để nhớ phải luôn biết thương và tin chính mình...

Sunday, July 3, 2011

Viết chì, giấy trắng và (lại) lan man


Tôi bỗng nảy ra ý định viết một entry bằng viết chì, trên trang giấy trắng một mặt đang đặt ngay trên bàn lúc này, sau khi vẽ vời những hình thù không đâu vào đâu như thường lệ. Thì, viết thôi. Cứ nên chiều lòng mình!

Xét cho cùng, trang giấy và cây viết chì cũng có khác gì khung compose và bàn phím? Dạng thức khác, nhưng chức năng cơ bản là hoàn toàn đồng nhất. Chỉ khác, là sẽ không quen mắt với những con chữ nguệch ngoạc vì đã quá lâu chỉ quen với typing, và, chốc chốc đổ chút mồ hôi lòng bàn tay khiến lâu lâu phải dừng lại chà xát lên chiếc quần jean bạc màu. Chỉ là, kiểu như, bình thường quen chia sẻ với nàng A sáng suốt và hào nhoáng, nay thì lại chọn cô B đơn giản và thô sần. Nhưng đều là người có thể hiểu mình, thì bận tâm chi?

...

Việc miết tay lên trang giấy và từng câu chữ hiện dần ra dưới màu chì xám lúc đậm lúc nhạt không đều này, thú thực, khiến tôi nhớ lại rất nhiều thứ. Từ những bài tập viết hồi tiểu học, những con chữ đầu tiên, những bài tập vẽ khi sinh hoạt trong câu lạc bộ ở nhà văn hóa thiếu nhi thị xã, đến cả không liên quan lắm là những bài thơ tập tành sáng tác trong một quyển tập học trò giấy còn hơi ngà ngà được viết bằng bút... mực. 

Tôi xoay xoay cây viết chì trong tay mình, mải mê để ký ức lướt qua, với tiếng nhạc không lời trong quán cứ bồng bềnh bồng bềnh... 

...

Một lúc nào đó, khi cầm trong tay một cây viết chì vụn vặt những dòng chữ xấu xí viết ra tâm tư mình, mà bất giác bạn như thấy lại hằng hà sa số những xưa cũ tái hiện, thì có lẽ là, bạn đã đủ già tuổi để nhận ra và tiếc nuối ấu thơ xa ngái, đã đủ nhạt phai để phải mượn từng nét chì vẽ lại năm tháng đã qua đời mình. 

...

Một cây viết chì bỏ chỏng chơ trong túi xách thì chỉ là một cây viết chì vô tri Nhưng một cây viết chì khi được nắm chặt trong tay viết lên trang giấy - dù chỉ những điều vô nghĩa, lạ lùng sao, nó lại trở thành một thứ quen thuộc đến thương lòng, nhắc nhớ biết bao là nỗi niềm. 

Thì đấy thôi, như kỷ niệm. Bạn để lại trong ngăn kéo quên lãng thì nó chỉ là những mốc thời gian lạnh lùng đong đếm tháng năm, nhưng nếu bạn chọn đặt nó vào tay để nâng niu, thì sẽ gọi về cả một vùng trời.

...

Those were the days. Loa đang phát đến bài này. Không gì miên man cho bằng khi vừa nghĩ về những ngày đã qua vừa lắng lòng cùng nhạc khúc này. Nó như một mật mã được chuyển hóa thành giai điệu, chỉ cần chơi đúng là có thể mở được cánh cửa, về những ngày đó. Như bao lần.

...

Đối diện tôi là một người bạn, cũng đang viết - giống tôi mọi khi và khác tôi bây giờ - bằng bàn phím với tiếng lách cách quen tai. Bất chợt tôi thấy thật thú vị, như đang ngắm một tôi khác của những ngày khác đang đều tay gõ phím mà trút lòng. Một tôi có-vẻ-quê-mùa với viết chì, giấy trắng đang nhìn ngắm một tôi rất "những năm 2000" với bàn phím, màn hình laptop. 

Tôi nào cũng là tôi. 

Có những ngày thường xuyên công-nghệ, thì cũng thỉnh thoảng nên cho mình mấy khoảng phi-công-nghệ như bây giờ.

...

Viết đến đây thì tôi phát hiện ra rằng, tôi lại nuông chiều bản thân theo những xúc cảm lan man vơ vẩn. 

Nhưng giữa một trưa chủ nhật nắng ngời, trong không gian cà phê sách dễ chịu, tôi thấy việc cho mình cái quyền phí phạm thời gian một chút bằng cách giả-bộ-trí-thức-và-cũ-người khi ngồi hí hoáy viết chì những dòng không đầu không cuối thế này là không có gì phải đáng nghĩ ngợi nhiều. 

Mấy khi cuộc đời bạn được như một trang giấy trắng muốn viết gì thì viết?

...


(Cuối cùng, vẫn phải công-nghệ thì mới post được lên blog. Ai nói công-nghệ là khô khan và không biết sẻ chia?)



Thursday, June 30, 2011

Thương con đường cũ


[The old road | Tismik | deviantart.com]

Dù đã biết là thời khắc này sẽ đến, chính thức rẽ lối về con đường mới, và cứ ngỡ là mình đủ quen với đổi thay đến độ hoàn toàn nhẹ lòng tiếp nhận, nhưng thực ra, vẫn không thể buộc mình không cảm giác hụt hẫng như một bước rơi đầu giấc ngủ. 

Ừ thì, thế nào đi nữa, cũng đã quen lối trên con đường cũ suốt ngần ấy tháng ngày, đã trót cảm mến từng ngọn cỏ, hàng cây, thậm chí đến cả những hòn sỏi từng cứa vào gan bàn chân những vết tức tối nhưng dần cũng trở nên thân thuộc đến mức không màng là đã va vấp nó bao nhiêu lần. Vậy nên, có cố tỏ ra bình tâm đến đâu, cũng không sao tránh khỏi một thoáng nhói lên, nơi ngực trái mình. Ủy mị, đúng là thế, nhưng khác được chăng?

Thà đừng luyến ái, rời bỏ sẽ dễ dàng. Bất kỳ thứ gì cũng vậy!

Nhưng đến lúc, thì phải chấp nhận. Không nên chấp mãi vào hôm qua mà để lỡ mai sau. 

Con đường mới mấy chốc sẽ lại cũ thôi mà...

...

(Nhưng có những yêu thương không biết đến bao giờ mới cũ phai lòng mình?)

...


Tuesday, June 21, 2011

Một entry không nên đọc


Hơn nửa tháng không viết. Không phải vì những ngày này đời tròn trịa niềm vui, hay đã không còn nuôi lòng bất kỳ cơn muộn phiền nào đủ độ cần phải được rơi ra và ngã vào nhau thành câu chữ. Mà bởi, tôi nghĩ chuyện mình bé mọn, không muốn bận tâm ít nhất những thiết thân dừng chân ghé lại blog này. (Nhất là trong lúc ngoài kia, còn biết bao những lớn lao hơn, đáng để nói về.)

Nhưng bỗng dưng hôm nay, lại thấy mình muốn được độc thoại riêng tư. Muốn nhìn lại những vụn vặt mình, khi mà nhanh như thời gian vốn dĩ, tháng Sáu lại đã bắt đầu trôi vào quãng cuối cùng. Một sự ghi chép lại, theo thói quen, để nhắc nhớ. 

...

1. Tôi đã nhìn rất kỹ vào chính mình, những đã qua, cả những chưa đến, để đi đến kết luận đáng buồn, mình là Người Thất Bại. Tôi đang nhấm nháp điều đó như một chén thuốc đắng, nhưng có "giã tật" được không thì không chắc.

2. Và, một thất bại hiển hiện là tôi vẫn chưa đủ can đảm đối diện với Cái Chết, dù nó đang rất gần. (Dĩ nhiên nó chỉ là một ẩn dụ, cho những ai trót nghĩ là tôi đang tận đáy và mưu toan nông nổi.)

3. Kẻ thất bại thì thường rất giàu lòng tị hiềm. Nên thỉnh thoảng tôi có mặc mình bê tha với ganh ghét, so đo, tủi phận, thì cũng là không có gì đáng ngạc nhiên, hay cần phải tự vấn.

4. Cuối cùng cũng đến lúc phải tỉnh một cơn chiêm bao. Một cơn chiêm bao đủ dài để chấm dứt. Chỉ ngỡ ngàng là, tôi có thể đón nhận điều đó một cách nhẹ lòng đến vậy! (Ừ thì, vẫn đã thoáng nhói lên nơi ngực trái, nhưng mừng thay khi nó qua nhanh chỉ như một cú hụt chân.)

5. Rất may là vẫn còn những đẹp đẽ của đời, một vài điều đáng để yêu thương, đôi ba niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng lây lan được đến sâu bên trong, mang lại cho mình những khoảng ủi an, vỗ lòng. 

6. Tôi buộc mình phải thanh lý hết dấm dớ, chậm nhất là đến cuối tháng Bảy. Và vẫn nỗ lực sống từng ngày - dù thất bại, nhưng không vô ích.

...

Tôi không quen thiết lập chế độ private cho blog, nhưng entry này, tôi mặc nhiên xem nó là private. Một entry không nên đọc, vì, nó không hề tốt cho những ai không muốn năng lượng xấu ảnh hưởng đến mình. 

...




Saturday, June 4, 2011

Mặc tình như thế...


tôi cố nén niềm yêu giấu kín
trong trái tim lỗi nhịp khi gần 
bên người, giấu nụ cười khao khát 
mãi còn dõi theo lúc rời chân...

tôi ngỡ khúc nhạc buồn câm nín 
đã thôi thiết tha nhớ hôm nào
vui buồn, nhưng vẫn hoài mong ngóng 
xin một lần ấm áp cùng nhau...

tôi biết chỉ là tình chôn dấu
câu nhớ thương không phải để dành
cho mình, và biết bao trìu mến
vốn thuộc về một khoảng trời xanh...

nhưng sao vẫn nuôi lòng day dứt
vẫn không thể buộc trái tim mình
quên người, đêm vẫn hoài thao thức
câu thơ nào rớt giữa lặng thinh...

thôi thì cứ mặc tình như thế
mặc lòng đau, mơ, nhớ, thôi đành
tùy duyên, đợi một ngày mai đến
sẽ không còn ràng buộc mong manh...


[01:05 am - 03/06/11, 
viết trong một cơn sến-đột-ngột]

Saturday, May 28, 2011

Tôi nhớ gì khi nghe Thiên hạ hữu tình nhân?




Một đêm thứ Bảy mưa lười, nằm dài trong khoảng một mình chợt vô tình bắt gặp bài hát này. Thì nghe lại, và như rất nhiều những lần khác - hay tương tự với những giai điệu vốn gắn cùng mảng ký ức xưa cũ nào đó - tôi lại chìm vào nhớ nhung. Rõ là âm nhạc, có thể khiến người ta ủy mị và mềm lòng vô cùng, bất kể có được hát lên bằng thứ ngôn ngữ mình hiểu hay không.

Vậy, tôi nhớ gì khi nghe Thiên hạ hữu tình nhân?

Tôi nhớ đến, dĩ nhiên, bộ phim này, Thần điêu đại hiệp phiên bản 1995. Luôn là một trong những bộ phim đặc biệt yêu thích, và tôi đã xem nó không biết bao nhiêu lần, nhiều đến độ đã không còn đếm nữa. Nhớ vẻ băng thanh ngọc khiết khó phai trong tâm trí của Tiểu Long Nữ (Lý Nhược Đồng). Nhớ cái chết trong lửa đỏ và những lời thơ ám ảnh của Lý Mạc Sầu (Tuyết Lê). Nhớ mối tình đảo lộn thường tình nhưng lại đẹp vô cùng đối với riêng tôi. Nhớ hết thảy những cảm nhận non nớt giản đơn: Ghét A Phù, chán Quách Tĩnh, thích lão ngoan đồng, buồn khi Dương Quá mất tay, ngùi ngùi chứng kiến cảnh tương phùng sau mười sáu năm...

Và tôi nhớ ông Ngoại, nhớ dì Sáu, nhớ những đêm thuở đó. Sau khi xong bữa cơm chiều, dọn dẹp đóng cửa hiệu tạp hóa cùng dì, tắm rửa tươm tất, tôi sẽ được giao trọng trách đến tiệm cho thuê băng gần nhà ngoại để lấy phim về, rồi nóng lòng đợi dì quay "xả băng", rồi vừa yên vị trên đúng chiếc ghế nhỏ có lót đệm dành riêng cho mình vừa náo nức chờ đợi xem những gì sẽ diễn ra tiếp theo đoạn dừng lại của tập phim hôm qua. Rồi cứ thế mà chú mục say mê với những câu chuyện, những khung hình mỹ mãn - ngay từ khi chỉ mới nổi lên đoạn nhạc đầu. Rồi cứ thế, để mình trải qua đủ cung bậc xúc cảm mỗi đêm khi đắm mình vào thế giới phim ảnh.

(Nhớ cả sự nghiêm khắc của Sáu đã giúp tôi hình thành một thói quen đến tận bây giờ: Xem phim cực kỳ tập trung, không ăn uống, không nói chuyện ồn ào, không làm phiền người khác, những bàn luận chỉ để dành sau khi xem xong.)

Nhớ những thiện - ác, đúng - sai mà ông Ngoại đã tận tình giảng giải cho tôi bên ly trà thơm hương lài tươi nồng sáng hôm sau khi mỗi bộ phim kết thúc. Những lý lẽ mà tôi chắc rằng ông tôi cũng không biết được đứa cháu mới chỉ đang học tiểu học của mình có thể hiểu được đến đâu, nhưng vẫn phải nói để nó không chỉ thấy một bộ phim hay bởi nam nữ diễn viên đẹp long lanh hay những màn kỹ xảo đánh nhau "võ công thượng thặng" thỏa trí tưởng tượng. Và tôi biết ơn ông vì như thế, để từng bộ phim đã đi vào tuổi thơ tôi với nhiều ý nghĩa hơn những gì tôi-ngày-đó có thể thấu hết. Làm nên ít nhiều những góc nhìn, những nếp nghĩ đến tận bây giờ - dẫu có cái vẹn nguyên, có điều đã thay đổi.

Nhớ nhiều nữa, những mẩu vụn nhưng da diết, nhưng một vài thứ tôi để dành nhấm nháp riêng lòng mình. 

... 

Bạn có thể nói tôi rỗi hơi hay đa cảm vớ vẩn khi nuông chiều cảm xúc thái quá chỉ với một bản nhạc phim bộ Hồng Kông cũ mòn nhòa nhạt. Nhưng tôi thì chẳng bận tâm về điều đó lắm đâu, bởi một phần là bạn nói đúng, và phần khác là vì tôi vẫn còn đang mãi ở lại nơi đó.

Năm 1995 với ông Ngoại tôi còn khỏe mạnh, với dì tôi còn son trẻ và với chính tôi còn đủ hồn nhiên mộng tưởng...

...


Tuesday, May 17, 2011

Đầu tuần, cuối tuần, rồi lại đầu tuần...


[go ahead | Numizmat | deviantart.com]

1. Mấy ngày cuối tuần lúc nào cũng vậy, chớp mắt là qua hết. Lại đầu tuần, lại cuốn mình vào vòng quay mới. Quay đều, mải miết. Thì, cuộc sống vốn vậy, sao khác được?

2. Dạo này thực sự là những ngày mỏi mệt. Cả ngày nhiều việc, đi học đánh vật với thứ ngôn ngữ phức tạp, về nhà cặm cụi dọn dẹp nấu nướng hết sức tự kỷ, nhiều lúc thấy rã rời, thèm ngủ không phải thức dậy, thèm ngày không phải vướng bận. Thế nhưng, mỗi đêm vẫn cố online đến khuya, kéo dài khoảng riêng tư dài chừng nào hay chừng đó. Vì sợ, ngủ rồi thì sớm thôi mở mắt ra lại là ngày mới.

Nhưng thực ra vẫn thấy yêu đời. Thấy mình đang được chuyển động, đang hòa với xung quanh bao người. Vẫn còn những đam mê công việc, đủ để dù than ngắn thở dài vẫn hết mình trong từng ngày qua, hoàn thành từng task này đến task nọ. 

Và bỏ mặc hết những dấm dớ không quan trọng.

Đúng như đã từng đọc đâu đó, rõ là phải biết ơn sự mỏi mệt mỗi ngày, vì nó cho thấy bạn đang sống đủ một mức nào đó. Ừ thì, đủ để quên những mơ hồ, đủ để thấy mình vẫn trẻ sức cho đường dài, dù bất kỳ con đường trước mặt là gì.

3. Hôm nay đón nhận một thay đổi, chưa biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng dù sao vẫn là một con đường mới. 

Ngẫm lại, hơn ba năm qua, mình đã đối mặt với khá nhiều những thay đổi, rẽ ngoặt. Để bây giờ, trước nó, đã không còn là những bất an non nớt hay những u uẩn tự thêu dệt. Chỉ đơn thuần tiếp nhận, như thấy một bảng chỉ dẫn sang đường mới, thì bước vào, và đi tiếp. Vậy thôi!

Nhận ra, ít hay nhiều, thời gian và va chạm, cũng đã cho mình một ánh nhìn dài và xa hơn chính mình của ngày trước. Xem như cũng có trưởng thành.

4. Thời gian, nói chậm cũng thật chậm, mà nói nhanh thì cũng đúng khôn lường. Loay hoay, nhìn đồng hồ mới đó đã sang ngày mới. Đã sang thứ Ba. Thì cứ thế, sẽ lại giữa tuần, rồi cuối tuần ngơi nghỉ. Rồi để lại đầu tuần tiếp nối. 

Không có cả tuần mệt nhoài, sau thấy thương quý cuối tuần? - Cái lẽ giản đơn này, luôn luôn đúng.

5. Nên chẳng có gì phải thở than hay chán nản.


...


* Tựa đề chính xác là bắt chước tên phim của bác Kim Ki Duk.


Friday, May 13, 2011

Một đêm thứ Sáu ngày 13


1. Hôm nay tự cho mình một buổi nghỉ lớp tiếng Hàn, vì cũng không thích thầy dạy của ngày thứ Sáu lắm. Và cũng vì cảm giác nên cho mình nghỉ ngơi sau cả tuần dày việc. 

2. Về nhà, làm nóng lại thức ăn, mở laptopos, cho chạy playlist Of the old days và thưởng thức bữa cơm chiều một mình. Ngon miệng, và dễ chịu.

3. Lướt net một vòng, tự nhiên cơn buồn ngủ lại kéo đến khó cưỡng vào lúc 19h. Thì tắt đèn, thả mình ngủ trong khi Of the old days vẫn rỉ rả những sợi âm thanh êm êm.

Giật mình dậy lúc 22h hơn một chút, ngủ được hơn ba tiếng. 

4. Những câu status của bạn từ phố núi làm mình thèm Dalat kinh khủng. Hẹn lòng, sẽ sớm thôi, gặp lại.

5. Mấy câu comment nhắng nhít qua lại, tự dưng làm nhớ những món ăn gắn với những mặt người. Những khuôn mặt thân thương một thuở, mới đó chứ đâu, nhưng thực ra thì cũng đã xa nhau đủ độ phôi pha rồi (có lẽ vậy!).

- Lẳng và món canh ngót bất hủ, chả trứng chiên, món tắc chua chấm bột nêm hai đứa xì xụp những trưa mùa hè.

- Canh chua luôn đúng vị miền Tây của Tư An.

- Cá thu nhật kho đặc biệt ngon của Ruồi Cái.

- Canh thịt bò cà thơm, món bún nước mắm mỡ tỏi hành của thằng Hâm.

- A Phù với kiểu nấu phở đặc trưng và món canh cua cực đã (và khả năng "tự xử" những nồi canh đã trở thành... điển tích).

Nhớ tất cả, và những khuôn mặt khác nữa, một cách rất thật lòng!

6. Viết xong những dòng này thì cũng đã 23h. Có lẽ nên đi tắm rửa cho sạch sẽ và tỉnh táo một chút, để enjoy đêm thứ Sáu vốn dĩ là đêm dài nhất trong tuần với mình. 

Hello, my weekend!

...


* hình chụp ở Dalat, đêm 30/07/2010. by Sói.

Thursday, May 12, 2011

Nợ


ta nợ dòng sông một chuyến đò 
nợ mùa yêu cũ những tàn tro 
nợ đêm mấy giọt cà phê đắng  
nợ ngày quanh quẩn với âu lo

ta nợ người dưng một tiếng cười 
nợ lời thề hẹn nỡ chia đôi 
nợ mùi hương giữ nơi niềm nhớ 
nợ ánh mắt quen đã xa rời

ta nợ ngày qua một dấu buồn
nợ chiều ly biệt câu hát suông
nợ bờ vai ấy làn hơi ấm
nợ bàn tay nào đã trót buông

ta nợ người sau một tấc lòng
nợ tình chăn chiếu những đêm không
nợ cơn mơ vẫn hoài quá vãng
nợ vết xưa còn trong mắt trong

ta nợ đời nhau, nợ mãi rồi
mai sau còn trả, trả không thôi
trái tim nần nợ rung lỗi nhịp
biết đến khi nào, tôi hỡi tôi?

...

Thursday, May 5, 2011

không đầu không cuối


Muốn viết vài điều gì đó, mà cứ lần lựa mãi. Mấy thoáng cảm xúc dâng ngợp lòng tưởng như có thể tràn ra thành câu chữ ngay khi miết tay lên bàn phím, ấy vậy mà vẫn chẳng tròn vẹn được dù chỉ một entry. 

...

Nhận ra, sau những khoảng muốn-viết và viết-được thật nhiều, đã lại đến đoạn nghỉ. Mặc lòng ngẫm, mơ, suy tưởng, nhưng không thể bắt đầu với bất kỳ khung compose nào. 

Có lẽ, những entry đã được viết ra ở sâu lòng. 

Nơi những câu những đoạn cứ lơ lửng, mơ hồ, không đầu không cuối. Tựa những bức-hình được treo hỗn độn, bất phân thứ tự. Thế nhưng, cứ khi nào mình cần, vẫn có thể nhắm mắt mà chọn được ngay đúng bức-hình mong muốn. 

(Chỉ là chọn và ngắm nhìn say mê trong tâm tư.)

...

Tôi có cho mình kha khá những bức-hình như thế. 

Và hôm nay, trong khi thả bước loanh quanh lòng phố, không hiểu bằng cách nào, tôi lại lấy ra một bức-hình cũ, rồi chìm trong nó. Ấm áp, nhưng thật buồn.

...

Đường về, tôi lại bỏ thêm một bức-hình mới vào nơi đó. Vì thực lòng, có vài thứ không thể diễn đạt sao cho mạch lạc, chỉn chu, như vốn dĩ sự cầu kỳ chữ nghĩa bản thân đã làm được trước giờ. 

Caption cho bức-hình mới: "Dư hương còn ấm, nhưng lòng đã băng?"

...