Wednesday, December 17, 2008

Cho Giáng Sinh này


Hoàn toàn không có chút mảy may trông đợi về Giáng Sinh như mọi năm.

Những mơ mộng hão huyền về những câu chuyện mới bắt đầu từ đêm Chúa Ra Đời, hay kỳ vọng phi thực vào những món quà tặng bất ngờ ăm ắp niềm hạnh phúc cũng mờ nhạt hẳn - nếu không muồn nói hầu như là không có. Cũng thôi những suy nghĩ lan man về những thứ rất khó định nghĩa, khó nắm bắt. Nói chung là, dường như có phần hơi lãnh cảm với mùa Giáng Sinh này.


Nguyên do sâu xa thì ngay chính bản thân mình cũng không biết chắc được, chỉ mơ hồ đoán. Có thể là do, sau quá nhiều hy vọng bị cuộc đời làm cho cụt hứng, hay quá nhiều cảm hứng bị thực tế làm cho lụi tàn, thì, cơ chế bảo vệ bản thân tự động kích hoạt chương trình "Miễn nhiễm những cảm xúc lơ tơ mơ và xóa bỏ dần những niềm tin hão không có căn cứ thực tế". Chính thế mà hiện tại mình ra như thế!

Nhưng chắc, bộ phận tủi thân vẫn còn hoạt động nhịp nhàng và trơn tru lắm, nên những phức cảm tự ti của bản thân vẫn cứ sinh sản vô tính, và phát triển không ngừng. Dù cố delete all mấy bận, nhưng, cứ những độ mùa nhộn nhịp tưng bừng thế này, thì nó lại khó kiểm soát vô cùng. Đâm ra, lãnh cảm với Giáng Sinh này thật, nhưng vẫn có chút chạnh lòng...

Vì, lỡ đọc đâu đó, người ta gọi mùa này là mùa yêu thương, mùa chờ ấm. Mùa chờ được sưởi ấm bằng yêu thương. Mà mình thì...

Thôi thì, cố lãnh cảm cho qua hết thêm một mùa. Cứ mãi chờ ấm thì chờ đến bao giờ!


Tuesday, December 16, 2008

Thưa thớt nắng chiều...


Màn cửa kính vừa mới được kéo vội ra, kịp thấy chút vàng héo hắt cuối ngày xa xa dịu vợi... Chân trời thoáng một màu huyền hoặc. Thấy chợt nhẹ lòng!

Dù, tuần mới mở đầu với bộn bề, và lại có nỗi lo trước mắt. Không biết sẽ ra sao!

Dù, chút lửa nhóm lên, hình như lại lụi tắt. Lại thấy mình tàn tro những vơ vẩn không lý giải. Thấy mình vụng về với chính những cơn mơ...

Dù, đã lỡ xóa hết những cái cần phải giữ, tiếc và đau.

Nhưng, niềm vui nhỏ bất chợt từ những mối quan hệ cũ vô tình nối lại. Chút thú vị từ cuộc chat lai rai với một người em mới quen. Và, những tin yêu mà ta đã được những trái tim rất gần thắp nắng. Cho ta chút nỗ lực và hy vọng...

Giống như, chút nắng chiều thưa thớt tàn ngày, nhưng vẫn đủ ấm và đủ mênh mông để ta thấy thanh thản yêu đời...


Sunday, December 14, 2008

Tùy phím về Chạng vạng


Đêm qua mới đi coi Chạng Vạng.

Đi coi vì nhiều lẽ: Muốn biết Chạng Vạng là thế nào, muốn thực chứng vì sao nó lại xôn xao dư luận suốt thời gian qua, và quan trọng nhất, giải phóng bản thân khỏi những quan niệm cố hữu, xem để biết mình vẫn có khả năng coi được kiểu tiểu thuyết bi tình thế này.

Coi xong, kết luận về phim hai chữ: Bình thường!

Chỉ ám ảnh mỗi nhân vật Edward Cullens - hiển nhiên không phải vì anh chàng đẹp trai, quyến rũ (mặc dù cũng phải thừa nhận là có). Ám ảnh bởi sự dằn vặt nội tâm: Đấu tranh giữa tình yêu và bản năng kẻ săn mồi. Robert Pattinsons thể hiện khá đạt biểu cảm này: kiềm chế và khát khao. Thích lối biểu cảm này vô cùng!

Không phải ai cũng có thể kiềm chế bản năng mình được như Edward!

Và thích câu thoại này: "Nếu không đi với em, thì anh còn biết đi với ai nữa!". Liên tưởng đến khái niệm "người đồng hành". Chẳng phải cuộc đời mỗi con người, cũng chỉ muốn có cho mình một bàn tay nắm thật chặt, cùng bước hết nẻo mình vô tận đó sao?

Cũng thích câu đề từ cho film:
"When you can live forever, what do you live for?"


...

Thêm một điều, không như mấy đứa bạn đi cùng, xem xong film là muốn tìm đọc ngay tác phẩm này. Mình thì thực tâm, chẳng mảy may về ý định như thế.

Vì bản thân nhận thấy, mình không thực sự thích hợp với những trang viết đẫm chất tự sự, bi tình liêu trai và có phần hơi quá "ướt át" như thế này. Dù rằng, không phải không là kẻ mộng mơ...


Friday, December 12, 2008

Thời gian để lười


Đêm ngủ mê mệt đến lười cả chuyện đong đếm giờ giấc. Mơ cũng toàn chuyện chăn gối lười chảy thây.
Sáng ra. Dò dẫm một cách vô cùng cực khổ, cố bước ra khỏi cơn ngủ sâu. Chỉ có một khát khao duy nhất nung lửa đỏ lòng: Nghỉ làm quách cho rồi, nằm dài ở nhà nướng chín thây cho sướng!
Què quặt những suy nghĩ mông lung, ngồi trong văn phòng mà toàn tơ tưởng trời mây lơ lắc. Lười kinh khủng! Muốn vứt toẹt mọi thứ bề bộn bắng nhắng công việc vào sọt rác, dung dăng dung dẻ đâu đó hít khí trời, thong dong nhấm nháp mùi vị nhàn tản (dù chỉ là giả tạo cũng được!). Hoặc giả, làm một chuỗi hành động cực điên rồ nào đó, rồi ngã nhào bậy bạ đâu đó, ngủ lun một giấc qua hết ngày tháng.
Nói chung là, chỉ muốn được tự do lười.
Mà thời gian mấy hôm này cũng cố tình bê trễ ghê gớm. Cứ ì ạch từng phút, làm mãi mà chả thấy hết giờ!
Haizzz... Đúng là, đến thời gian cũng lười!
Đây đúng là, thời gian để lười...


...

* Cái title hoàn toàn không có ý cạnh tranh với Thời gian để yêu - CD mới của Đỗ Bảo. Chỉ là, mấy hôm nay đang chết mê chết mệt Bức thư tình thứ 4 và Thời gian để yêu trong CD này, nên, có phần ám ảnh xíu!(_ _!)



Wednesday, December 10, 2008

Cái gì quá cũng không tốt (?!?)


Cô gái nọ rất xinh đẹp nhưng có số đo vòng một khá khiêm tốn, bọn con trai thường hay giễu cợt. Cô thường lấy làm buồn phiền về điều này và ngày đêm ước ao một phép lạ nào đó có thể làm mình trở nên hoàn thiện.

Ước vọng của cô thấu lên tận trời xanh và Thượng đế thương tình sai một thiên thần “chuyên phụ trách về ngực” xuống hạ giới để giúp cô gái thỏa tâm nguyện.Thiên thần tìm đến cô gái và ban phép: mỗi khi có một người đàn ông nói với cô những câu đại loại như: "Hãy thứ lỗi cho tôi!" thì số đo của vòng một của cô sẽ tăng lên một chút.


Sau khi “thụ phép”, cô gái đi ra phố và tình cờ va vào một người đàn ông. Ông này liền nói ‘Hãy thứ lỗi cho tôi”. Ngay lập tức bộ ngực của cô to nhích lên một chút. Cô gái cảm thấy vô cùng sung sướng khi chứng kiến phép mầu đã linh nghiệm.Ngày hôm sau, cô gái lại “tình cờ” va vào một người đàn ông tại một hiệu tạp hóa. Ông ta vội vã nói “Hãy tha lỗi cho tôi”. Thế là cô gái lại cảm thấy áo ngực của mình chật đi một chút. Cô gái tưởng như mình đang ở trên chín tầng mây. Một cảm giác ngập tràn sung sướng.


Lòng phơi phới yêu đời, cô gái quyết định tự thưởng cho mình một bữa ăn thật ngon tại một tiệm ăn Trung Hoa. Nhà hàng trang trí thật đẹp, mải mê ngắm nghía nên cô đâm sầm vào một anh chàng bồi bàn. Mặt mũi ửng đỏ, anh này vội vã cúi gập người và nói:


 - Xin ngàn lần thứ lỗi cho sự vụng về của tôi!


Ngày hôm sau, trên trang nhất của tờ báo địa phương đăng tin:“Một bồi bàn người Trung Quốc bị đè chết bởi... ”.

...

Đang rất chi là nhức đầu (vì điều kiện thời tiết) và mỏi não (vì một số khó chịu khởi nguồn từ một số người nhất định), quất cái truyện này xả stress.Túm quần lại thì, cái gì nó quá cũng không tốt! Sao vẫn có quá nhiều kẻ không biết thế nào là khái niệm "quá" nhỉ?!


Tuesday, December 9, 2008

Ghi nhận về việc ăn cưới bạn Luberin


Tối qua ăn cưới bạn Luberin. Rất vui, và có một vài cái gọi là ghi nhận hay cảm nhận (đại loại thế) như thế này:

Về bữa tiệc cưới:

- Chiện ăn uốn thì rất chi là ngon miệng (đến nổi bạn Jera phải lết từ bàn mình qua bàn mấy mĩ nhơn để ăn ké ấy mà!)

- Chiện rượu chè thì rất chi là bê bết nhá, hôm qua bạn Jera ún đến cả chục ly bia không đáy (nói ko đáy là vì mới ún hết nhìn lại đã đầy ly, má ơi! +_+), hậu quả là bủi tối dzìa nhà rất chi là nhức đầu và... ngủ rất ngon! hehe...

- Chiện cô dzâu - chú rể (hem cóa làm bể bình bông!): 2 người rất chi là dziên dzáng và đẹp đôi. Jera có lời ngợi khen đến bạn Luberin là, dù đám cưới nhưng vẫn giữ được phong độ bịn (khi phán 1 câu khen tặng rất chi hồn nhiên là: ui chao, hum nay ai cũng đẹp và... ngựa hết á! _ _!). Đồng thời, nể bạn ghê khi có thể giữa đêm khuya khoắt vẫn có thể vik entry với giọng điệu rất chi là nham nhở! Nhưng nói chung, bạn Luberin giỏi thế, bịn thế, nên chắc chắc sẽ hạnh phúc và thiệt hạnh phúc! Nhỉ?!

Về những người dự tiệc cưới:

- Nhan sắc: dzô cùng ngỡ ngàng với vẻ đẹp mỹ miều (hậu tút tát) của mấy quý cô OC mình! Ai cũng đệp, ai cũng sjnh, nhưng về mức độ "effect" ám ảnh Jera tui nhứt là 3 bạn sau: bạn Còi dzàng chóe lóe (nó ỉ nó có chồng nên mần thía lào cũng hem ai dzám í kín! +_+), bạn Tụt tím sân si (có cái danh xưng nài là vì bạn í ăn vận thì thục nữ đoan trang, mà mở mồm là nói toàn chiện biến thái và ham hố thấy ớn. Bạn nhá, lúc nì bịn lắm òi đấy nhá!) và bạn Ù "lây đi" (công nhận, nhìn quới bà thiệt! Hết hồn :D)

- Mức độ bịn: Cũng tàm tạm, vì có lẽ bị bó mình trong khuôn khổ nhà hàng Công-ti-nen-tan rất chi lịch sự và soang chọng, nên cũng hem dzám biến tướng nhìu! Nhưng dzẫn dzui, và rất phỉ! Thêm cái, là bị chia cắt bàn nam bàn nữ, nên không kích hoạt được hết bản chất phong phú và văn há Phỉ. Haizz... Tiếc jì đâu!

- Về chiện "tự sướng": bạn Jera là bạn Jera giận lắm đấy nhá! Hok thể "sướng" được gì hết, chả thoả mãn jì cả! Nhìn đi nhìn lại, cố gắng moi móc mới thấy được cái mẹt mình chính ình ở vài tấm hình loe ngoe... Chán! :(

Túm quần lại là đánh giá thế này: Vui! Chúc bạn Luberin hạnh phúc ngàn năm lun nhá!

Thêm một cặp đôi có happy ending...



Sunday, December 7, 2008

Ước mơ của cây


Bỗng dưng muốn nói về những giấc mơ dở dang.

Cuộc sống mỗi con người, không ít thì nhiều, ai cũng nuôi cho mình ít nhất dăm ba giấc mơ để làm vốn tinh thần. Là cái cõi riêng bất khả xâm phạm, để mưu sự tương lai, hoặc giả an ủi lòng qua những mùa giông bão. Nhưng, rất ít giấc mơ trong số hiếm hoi đó, thành sự thực - dù theo một khía cạnh nào chăng nữa! Thế, nên ta mới có những giấc mơ dở dang - vô số những giấc mơ dở dang trong cuộc đời.

Có người, chấp nhận nhún nhường số phận, tạm vùi những giấc mơ ấy xuống sâu lòng hoài bão. Nhưng, một khi có cơ hội, sẽ ngay lập tức tái sinh từ tro tàn. Bằng mọi giá, chấp nối tiếp tục những giấc mơ dang dở ấy. Người ấy là người có tài, có quyết tâm!

Cũng có kẻ, hết giấc mơ dở dang này, lại đến giấc mơ dang dở khác cứ chất chồng, đổ đống và bỏ xó bên lề năm tháng. Cuốn theo nhịp hối hả thường nhật, đếch còn biết mình mơ gì hay đã từng mơ gì. Quên béng những giấc mơ dở dang kia đi. Những kẻ thành ra dở người!

...

Đêm qua cafe. Cũng có nói tới những giấc mơ dang dở. Và cũng có chút xíu trộm nghĩ về bản thân mình. Thú thực, cũng chưa thể rạch ròi ta là người có quyết tâm hay chỉ là một kẻ dở người. Chỉ là, lại thấy mình nhỏ bé hơn 1 chút. Và thiếu trách nhiệm vô cùng đối với những giấc mơ của chính mình.

...

Lùng tìm đọc lại câu chuyện Ước mơ của cây. Dù thực tâm vẫn còn nhớ như in. Nhưng nhấm nháp lại từng câu chữ, để trấn an, là không phải mình tự mị mình.

Một câu chuyện mình đã từng rất tâm đắc. Và bây giờ cũng thế! Nhất là những khi, cần một sự vỗ về đối với những giấc mơ dang dở của mình.

...

Có nên tin vào cái gọi là Ước mơ của cây???

Friday, December 5, 2008

Trà nóng


Gần độ tuần nay, vì sự thăm hỏi đột ngột và lòng quyến luyến chẳng rời của bạn cảm cúm, mà, mình phải tạm dẹp bỏ thói quen truyền kỳ: Một ly cafe sữa đá vào mỗi sáng. Thay vào đó là hình thành nên một nếp sống mới cực kỳ tao nhân mặc khách: Một ly trà nóng vào mỗi sáng.

(Chú thích: trong thời buổi quay cuồng fastfood này, khái niệm Trà nóng ở đây của mình chính là một ly ... Lipton nhãn vàng túi lọc!)

Ngồi dưới cái lạnh rùng mình phả trực tiếp lên tấm thân bệnh hoạn (từ máy lạnh trong phòng), nhấm nháp ly trà nóng theo kiểu của riêng mình, quả tình, rất sảng khoái. Phần nào, xua được những suy nghĩ tăm tối còn kéo dài từ giấc mơ đêm.

...

Trước, uống cafe sữa đá, thì mỗi sáng chỉ uống cafe sữa đá. Nay, uống trà nóng, thì mỗi sáng chỉ uống mỗi trà nóng. Tính ra, mình cũng thuộc tuýp chủ nghĩa duy nhất hóa (tại một thời điểm nào đó) nhỉ? Và còn rất nhiều thứ khác nó cũng nằm trong cái khung nguyên tắc duy nhất hóa này.

Một là đủ. Cho một.

Thế nên, thực bụng là mình rất phục những bạn, có thể vừa mới nhâm nhi ly cafe sữa đá với vẻ nâng niu, thì lại có thể sì sụp với tách trà nóng cũng với vẻ nâng niu không kém. Hay thật!

Mình thì chắc không thể như thế được rồi. Mai mốt hết bệnh (rất mong cái ngày này đến gần!), chia tay bạn cảm cúm thì chắc mình cũng phải mất độ dăm bữa mới từ bỏ thói quen trà nóng mà quay về thói quen cũ được.

Nói chung là, uống hai thứ liền kề mà không trộn lẫn tạp vị, đấy là cái tài của người thưởng thức. Mình thì không đời nào làm được thế. Dở thật, nhỉ?!

Wednesday, December 3, 2008

Về cái sự ĂN


"Phải cố ăn như thế này, thì mới sống phẻ mạnh và sinh đệp được như con, cô chú pác ạ!"

- Eh, sáng nay ăn gì đây ta?
- Ai mà bít... @_@

- Eh, trưa nay ăn gì tụi bey?
- Hem bít nữa! +_+

- Eh, chiều nay ăn gì tụi bey?
- Bít chết liền! (_ _!)


Vì cớ làm sao, chỉ mỗi chuyện tìm cái gì đấy tọng vào mồm khi đến mỗi bữa ăn, lại phức tạp dường này, nhỉ?!


Người ta, chật vật từng đồng tiền còm cõi, nên phải chạy ăn từng bữa. Lũ tụi này, có tiền đủ gọi là rủng rỉnh, mà cũng phải từng bữa chạy ăn.


Bạ đâu ăn đấy cũng chẳng được. Vớ gì nuốt nấy càng không xong. Mà cái đất Sài Gòn này chớ có phải là thâm sơn cùng cốc chi đâu, mà tìm một thứ để bịt miệng trám lòng qua cơn đói lại khó thế nhỉ?!


Nguyên căn cớ sự, chắc cũng tại lũ tụi mình. Kén cá chọn canh quá! Hay, vì cơm đường cháo chợ nhìu, đâm ra biếng nhác cả cái sự ăn - mang tính thực tiễn và thường nhật cao độ - đến nông nổi như thế này! Haizzz...


Bậc vĩ nhơn nào đó đã phán rằng: Ăn để sống chứ không phải sống để ăn. Bậc vĩ nhơn ấy quả là có đầu óc hiện sinh bậc nhất. Đồ rằng, chắc cũng phải xuất thân là một kẻ tha phương làm công cho đời như lũ chúng ta!!!

Vì rằng, từ trăm bữa đến giờ, thực tình chúng ta chỉ là ăn để sống!

...

Thèm cơm nhà đến nao lòng...


Tuesday, December 2, 2008

Hello December


Mới đó mà tháng 12 đã chạm ngõ. Cuối năm ào đến như một cơn gió. Ta vẫn vô thường ta...

...

Nhớ một năm trước, đã từng đặt cho chính mình câu hỏi: Một năm sau ở thời điểm này, mình sẽ đang ở đâu, làm gì? Mình sẽ-là-gì? (Ngay khi liều mạng chống lại áp bức, dứt áo ra đi khỏi OneStep, mình cũng chòng chành ít lâu...) Không ngờ, câu trả lời lại đến nhanh thế! Không ngờ...

...


Một năm sau, ở thời điểm này, ta sẽ đang ở đâu, làm gì? Ta sẽ-là-gì?

Tính... cai nghiện blog, thôi ko viết nhăng cuội, học cách chôn cảm xúc vào sâu đáy mồ tâm tư. Nhưng rồi, thói quen, và nhu cầu cần được giải tỏa - tất cả như một tay quật mộ sừng sỏ, sau mấy đêm nhọc công, đã bới tung hết những trần trụi cảm xúc bị vùi dập suốt độ tuần nay, làm cho chúng nó lũ lượt kéo nhau sống lại, ồ ạt.

Thôi thì, học cách kiềm chế cảm xúc là tốt, nhưng cũng còn nhiều phương cách. Đâu phải không trút ra bằng câu chữ, thì hẳn đã yên trong lòng! Thế nên, cứ làm những gì mà mình thoải mái nhất, thằng tôi nhỉ?!

...


Tháng 12. Cuối năm. Chắc hẳn hằng hà sa số những bộn bề sẽ ngập úng trí não ta. Review cuối năm. Thi cử. Chuyển nhà. Tất tần tật đang cố sức chung tay lại, thụi cho mình một cú nhớ đời - đánh dấu mùa qua, tháng hết! Nhưng, đừng lầm nhé, chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc chỉ vì những cú chơi xấu của cuộc đời. Ngày hôm qua, chỉ là một ngày thả rong, nhưng ta đã biết chính mình cần gì, biết chính mình phải như thế nào. Đúng không, thằng tôi ơi?

...


Chào tháng 12 nhé! Ngươi hãy chuẩn bị sẵn mọi thử thách, còn ta, sẽ chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt.

...

Tháng 12. Phải biến những dự định của mình thành sự thực. Học cách thư giãn và sống tốt hơn thường nhật.

Và quan trọng nhất, sẽ phải sắp xếp lại cuộc đời mình.



...