Friday, January 18, 2008

Và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi đau thì tôi khóc...



"Mỗi thứ trong đời, điều chi cũng có cho nó riêng một giới hạn
Ước muốn không trọn, người thương yêu nhất cũng cho là dối gian
Mới kết giao tình, rồi ngày hôm sau lại chê trách nhau bội bạc
Niềm tin nơi nhân thế luôn mỏng manh
Tình người cho nhau cứ thay thật nhanh

Mỗi kiếp con người, nào ai không biết khao khát bao điều ước mộng
Lúc hết hy vọng, hầu như ai cũng trách than đời phũ phàng
Hãy nghĩ suy rằng chẳng một điều chi tự nhiên cho ta dễ dãi
Và cuộc đời ta đâu như cơn mơ mãi mãi
Định mệnh buồn vui đều là do ta giữ lấy

Và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi đau thì tôi khóc
Sẽ trút hết những đắng cay trong lòng
Chẳng khi nào tôi phải lo lắng đánh mất hy vọng
Cuộc đời còn cho tôi bao ước mơ

Và khi tôi yêu thì tôi biết tôi không bao giờ hối tiếc
Dù cuộc tình tôi có lúc sẽ vỡ tan
Tôi hiểu rằng tình yêu đã quá giới hạn
Là một điều nhỏ nhoi trong thế gian chẳng có chi không phai tàn!"

Tự nhiên nghe bài này thấy hay quá! Đúng là, cuộc sống, điều gì cũng có giới hạn của nó. Có khởi đầu rồi sẽ có kết thúc. Nhưng con người, vẫn hoài khao khát ước mong... Dù biết "cuộc đời ta đâu như cơn mơ mãi mãi", nhưng, " định mệnh buồn vui đều là do ta giữ lấy". Vậy thì, cứ sống hết mình, sống thật với những khát khao đời mình... Vui thì hát. Đau thì khóc. Và không ngừng ẩp ủ hy vọng, ước mơ. Chợt nghĩ... vậy thì, đã là trọn vẹn lắm, thăng hoa lắm trong chính giới hạn đời mình!!!

Hãy play ca khúc này những khi bạn vui, hay khi bạn buồn đau, tuyệt vọng. Để lay động chút nghĩ suy, thắp lửa chút niềm tin - dẫu mỏng manh - vào cuộc sống hữu hạn, vô thường...


Thursday, January 17, 2008

Ngồi buồn con nhện giăng tơ...



"Ngồi buồn con nhện giăng tơ

Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai?"


Có lẽ không thể hiểu hết và hiểu đúng trọn vẹn bất kì một câu ca dao nào. Câu này cũng thế! Mà cũng chẳng biết nhớ có chính xác không, hay cũng là tam sao thất bản. Tự dưng bỗng nhớ. Tự nhiên buột miệng vu vơ. Ừ thì... mà câu này buồn thiệt!

Đó là buồn trong cái cảm nhận chủ quan riêng mình tôi. Vì tôi không thích sự đợi chờ. Vì tôi không thích sự rối rắm. Tơ giăng mắc trùng trùng nỗi niềm. Có hữu ý đâu mà người đời hay kháo nhau rối như tơ vò, nhùng nhằng như mạng nhện. Nhện nó thời giăng tơ, để làm tổ, để bẫy mồi. Người thời giăng tơ để tìm bạn, để bẫy đời. Cũng rối rắm như nhau cả.

Mà câu này buồn! Đang có tâm trạng rối bời ngổn ngang, đọc câu này ắt tâm sinh u uẩn. Con nhện giăng tơ là bản năng. Con người giăng tơ là mong mỏi. Và là tự rối rắm chính mình. Nhện chờ mối ai? - Ai chờ ai? Ta, chờ, hết tơ, hết rối. Mà đời, nhiều thứ cứ rối hơn tơ.

Nhìn Nhện thì đáng sợ thật. Tôi biết có người sợ Nhện đến thất kinh hồn vía. Riêng tôi, chỉ thấy... ớn ớn. Nhất là những con Nhện lông to xác - tưởng tượng như một quái vật hành tinh nào đó. Nó mà bự bằng con người... chắc tiu hết :(.
Nhưng nhìn Nhện giăng tơ thì cũng hay. Mà nhìn cái tổ Nhện cũng hay nữa! Lúc nhỏ, khóai lấy tay, chọc phá mấy cái tổ Nhện con con... Tơ mảnh, dính quấn đầu ngón tay, nhồn nhột, là lạ...

Ngồi buồn. Mà nhìn Nhện giăng tơ. Càng sầu vì thấy quẩn quanh rối bời, không lối thoát. Nhưng, ngẫm sự đời, rối rắm mấy, cũng có chỗ rút dây. Người giăng thì phải là người gỡ. Như Nhện vậy, nó giăng thì chỉ nó mới biết đường lối riêng mình...

Tơ Nhện mảnh, mỏng manh lắm, mà bắt được những con mồi to lớn hơn cả nó nhiều lần. Giá mình có tơ như tơ Nhện, giăng ai là dính người đó :) Chắc vui! (Nhưng tôi không thik làm Spider man đâu nha...)

Ngồi buồn con nhện giăng tơ

Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai?

Nhện giăng chi nỗi u hòai

Ngày qua tháng lại, sầu cay riêng mình...



Wednesday, January 16, 2008

Gió




Tôi thích gió.
Là điều tất yếu mà tự thân mình tôi đã biết được từ khi còn rất nhỏ.
Chẳng hiểu sao lại thế!

Tôi thích những khi trời đầy gió. Lồng lộng. Lành lạnh. Thổi bạt cỏ cây. Nhất là lúc trước khi trời bắt đầu mưa, thường hay nổi một trận gió lớn. Ra đầu nhà, đứng giang tay, ngửa mặt lên trời... thấy gió ào ào chung quanh, ngỡ như cuốn mình bay đi mất - như diều đứt dây - vậy mà, thích!

Tôi thích đứng bên bờ sông. Gió bát ngát. Hơi mát của dòng sông hòa chung với gió, thổi lạnh cả thân mình, sảng khóai không thể tả.

Tôi thích cả những cơn gió đêm. Thổi lùa qua cửa sổ. Mang theo cái se lạnh khuya khoắt lắt lay, làm dậy lên thèm muốn chăn êm nệm ấm, mà vẫn thích xạc xào gió ru mình mộng mị, chiêm bao...

Tôi thích gió những buổi chiều xuống. Nắng buông. Hòang hôn nhàn nhạt, lặng lẽ. Gió thổi khẽ khàng hơn, nhưng vẫn dịu mát. Thong dong những vòng xe trên phố, ngắm mây trời đổi sắc, cảm nhận gió vuốt nhẹ nơi nơi... Thanh thản lạ lùng!

Tôi thích gió những khi một mình. Gió thổi dạt niềm cô đơn trong tôi. Tôi thấy mình cô đơn hơn. Lẻ loi hơn. Nhưng gió vẫn man mác cùng tôi những nỗi niềm... Và tôi vẫn thấy mình nhẹ lòng lắm!

Tôi thích gió ngòai đồng. Chiều. Khói lam mờ ảo. Gió thỏang hương ấm cúng chiều quê. Ngồi đâu đó vô định, đón lấy gió, muốn ôm hết gió vào mình, cho mát lành cả tâm hồn - vốn quen bộn bề, bụi bặm.

Một thời điểm bất kì. Gió trời thổi mát. Tôi cũng thấy mình thư thái. Gió có thể làm dịu tâm trạng tôi, lạ kỳ là rất hiệu quả. Tôi yêu gió cũng vì lẽ đó. Ví như đang có nhiều điều căng thẳng, khó chịu trong lòng, đầu óc căng lên vì stress, thì chỉ cần... tìm một nơi cả gió (như chạy xe lên cầu, ngó ra quãng sông đầy gió... hay tìm một góc thóang đãng nào mà gió có thể ùa mạnh vào lòng mình...) là tôi được xoa dịu, thanh tẩy, và hân hoan niềm vui sống trở lại. Lạ kì. Khó hiểu. Như chính con người tôi vậy!

Nhiều lúc, nhiều người... tưởng tôi Khùng! (Ờ! Mà chắc cũng khùng thiệt!) vì những sở thích không giống ai.

Hồi nhỏ chơi dại cực kì. Trời đang chuẩn bị mưa. Nổi giông. Gió lớn lắm. Khóai vô cùng. Cầm dù mở bung chạy ra sân đón gió (->Cái này gọi là... ngu pà kố!) Ôi chao, gió phần phật, kéo cây dù vút lên, như muốn lôi cả tấm thân gầy còm bé tẻo teo của chú nhóc khờ - là Tôi - theo bay đi mất! Hỏang hồn, buông dù ra, hớt hơ hớt hải. Mà vẫn khóai mới lạ chứ! ("Bệnh" nặng lắm ròai!) Mẹ tôi thấy, la quá trời. Cười hề hề... Mà mỗi lần trời nổi giông, gió lớn chuẩn bị mưa, là vẫn thích đi đón gió. Tới tận bây giờ vẫn thế!

Còn nhỏ. Chắc ngỡ là cầm dù nương theo gió mình sẽ được bay. Bay mải miết trên bầu trời vô tận kia - là một cảm giác tuyệt vời trong những giấc mơ con trẻ. Nhưng đâu chỉ có trẻ con, tôi dám chắc, trong số chúng ta đây, không ai không ít nhất một lần trong đời ... mơ mình biết bay, có cánh hay không có cánh, cũng muốn được chao lượn trên bầu trời kia. Tự do cùng gió. Thế là đâm ra ganh tỵ với loài chim.

Bây giờ. Thành phố mình cũng lắm khi rất nhiều gió. Nhưng bụi cuốn theo cũng nhiều. Dẫu vậy, tôi vẫn thích gió, yêu gió và thèm gió đến ngây ngô. Gần nhà, cầu Thủ Thiêm vừa được thông xe từ hôm 09/01, bà con kéo nhau mỗi chiều "mừng cầu mới". Người, xe... nô nức trên lòng cầu. Chụp hình ngắm cảnh. Cầu mới. Rộng. Thóang. Đẹp thật! Và... rất nhiều gió :) Thế là, mỗi chiều khi nào làm về, lại siêng năng (khìn chứ siêng nỗi jì!) chạy một vòng để lên cầu... ngắm mọi người và... đón gió! Tưởng như mệt mỏi cả ngày, theo gió, cuốn hết xuống lòng sông... Vậy là, tự nhiên hình thành một thói quen mới, lạ lùng!

Không biết tới bao giờ tôi mết ngừng yêu gió.
Nhưng thôi, không quan tâm làm jì!
Mỗi người một sở thích. Gió - cũng chỉ là một trong những sở thích quái đản của tôi (có dịp sẽ nói nghe về những thứ khác). Mà đã là sở thích... Thì đâu cần đúng sai. Đâu cần buộc phải giống hay khác với đa số. Sở thích - là chính mình, của riêng mình. Vậy thì, quan tâm khi nào bắt đầu, khi nào chấm dứt làm gì, Gió nhỉ?


Tuesday, January 15, 2008

Waiting for the stars...!




Ta ngủ yên trong ốc đảo mình ta...
Buồn lắm!
Thức dậy vậy!
Tỉnh giấc rồi mà vẫn chưa ngộ ra được thêm điều gì... Ngòai, buồn và chán!

Nhiều lúc... thấy mình vô chừng dễ sợ. Chẳng đầu chẳng cuối. Không trắng không đen. Lờ lững như lục bình trôi chiều mù khơi, tít tắp...

Nghĩ kỹ đi! - Nghĩ rồi mà cũng chẳng biết mình đúng sai. Ngẫm lâu rồi mà cũng chưa ra ngô khoai jì cả.

Có những lúc, mình chao đảo trong chính bản thân mình. Sợ. Hoang mang. Rồi tự kéo dìm xuống tận đáy. Rồi phải ngoi lên, tìm chút nắng ấm sót rơi đâu đó... Thèm có một cái giếng khô như của Haruki (Biên niên kí...) để ngồi vào đó, nhìn lại mình, trông lên, ngó xuống, mà nghĩ suy...

Nhưng mà, vốn dĩ sợ cô đơn. Chắc không làm được như thế...

Tưởng tượng vu vơ... Thật tình rơi xuống một cái giếng khô và ngồi một mình trong đó. Chắc cũng thú vị lắm! Sợ. Lạnh. Tối. Huyễn hoặc nhiều cảm giác mông lung. Nhìn lên bầu trời tròn bằng một ô miệng giếng, thấy trời nhỏ xíu, mà mình thì càng nhỏ xíu... Rồi đêm sẽ xuống, sao trời cũng chỉ lác đác vài ngôi nhấp nháy trên miệng giếng. Ngột ngạt. Bức bối.

Vậy chẳng thà tôi cô đơn trên mặt đất... Ngồi một mình dưới một góc cây lớn. Gió. Nắng tắt. Đợi đêm xuống. Đợi sao về. Cái cảm giác ngước nhìn mải miết lên bầu trời đêm vô tận, nhìn những vì sao lấp lánh vô định hình... mông lung mà ấm áp. Cô đơn mà nhiều kỳ vọng. Thèm lửa từ tay người...

Vậy chẳng thà tôi cô đơn giữa mọi người... Có kẻ hững hờ lướt qua. Có người tri âm ở lại cùng. Để thấy bao la những niềm vui không dứt, những nỗi buồn bất tận, mà vẫn... yêu lắm, hạnh phúc lắm - vì ta biết ta sống trọn vẹn - dù lắm lúc chỉ có MỘT MÌNH.


Đang trong giai đoạn cực kì hoang mang. Đối mặt với nhiều thứ quá! Tôi ơi...

Muốn chạy tìm một góc trống trải một mình...

Ngồi im lặng. Chờ những vì sao...

Tôi đang chờ những vì sao, thật, rất thật! Những vì sao chưa bao giờ chạm tới...


Thursday, January 3, 2008

Tuần kí từ năm cũ (24/12/07 - 01/01/08)



Dec 24, 25, 26:Giáng sinh bị đánh cắp & niềm háo hức bất ngờ

Chỉ có thể nói là... khốn khổ thân tui! T.T Mở mắt ngay từ thứ 2 đầu tuầnlà đã làm một hơi... 3 ngày in-house ở Bình Tân. Sáng tới chiều. Về nhà là tới tối. Hic... Chính thế mà Noel còn đuối hơn ngày thường, thê thãm...

Ngòai đường chắc đèn hoa rực rỡ, đẹp lắm! Người người chắc nô nức trẩy hội, vui lắm! Còn mình thì... bó thây trong nhà (đuối, mệt, bùn ngủ!) - Dzậy là, đành phải say Merry X'mas với... -cũng may- là 2 đứa cùng phòng chung thảm cảnh :)!!!

Dzù sao... huhu, chưa bao giờ Giáng sinh nào tệ và chán như Giáng sinh này!

---- Được bù đắp bằng niềm háo hức trông đợi - 28 này, ngày trọng đại! :) Thú thiệt là từ tháng 9 đến giờ, mình chả có tí cảm xúc nào với việc cực kì quan trọng là... mình được Tốt nghiệp. Nhưng càng gần, sát nút ngày Lễ nhận bằng, thì... đột nhiên háo hức lạ thường. Có chút xíu bâng khuâng, chút xíu lâng lâng khó tả... Và trông đợi gặp lại lũ quỷ nhà A iu dzấu nữa chứ! Nhanh nhanh thôi...

----------------------------------------------------------------------------

Dec 27 -Dzui!

Gặp được mấy mặt mốc ... thấy ghét và có buổi chiều đình đám heppi bớt-đê của pé Mập - hehe :D Dzui pà kố!!!

K.O.K - cứ như chưa từng xa cách, cứ như... ko bít thế nào... Bao giờ mới sớm được như thế này nữa đây!

Chụp hình nát thành phố. Tưng dzễ sợ mà đáng iu vô cùng!!!

Mà vẫn có chút vướng víu... Tiếc nhỉ!

----------------------------------------------------------------------------

Dec 28-M.I.D (M
yImportant Day)

Graduation!!!

4 năm trước nơi hội trường này - chúng ta chỉ là những "tân binh".
bây giờ, ta là những "tân cử nhân" - óach quá! :)

Không thể nói hết thành lời, chỉ biết, mình vui hơn thường lệ, bồi hồi hơn mỗi ngày và lâng lâng niềm hân hoan vô cùng tận.

Hạnh phúc nữa chứ!

Có mẹ, dì, bạn bè thân...

Niềm dzui kéo dài , thật dài...

Ta lớn thêm rồi bạn bè ơi!!!

----------------------------------------------------------------------------

Dec 29 -Lạ lùng một nỗi vui bè
bạn...

Chỉ đơn giản là cafe tụ họp, chụp hình kỉ niệm, mà cũng thật vui... Ngắm lại những bức hình, gương mặt nào cũng đáng yêu cả! Ngộ cái là hôm nay, đứa nào cũng "ăn ảnh" hết, hehe... Ai cũng đẹp, người nào cũng xinh, :D! Vỗ tay khen tụi mình cái nào...

Tạm biệt. Mong sớm có ngày gặp lại đầy đủ. Chúc mọi sự bình an!

----------------------------------------------------------------------------

1/1/2008 - HAPPY NEW YEAR - HAPPY NEW YOU!!!

Năm mới rồi pà kon ơi!!! Chúc nhau những điều tốt lành nhất nhé... Tôi, bạn và mọi người... đường xa, sức khỏe và vận may mỉm cười, tự tin đi về phía trước... Nào,welcome 2008!

Play ca khúc bất hủ Happy New Year cùng thưởng thức thôi...



Saturday, December 22, 2007

Mùa đông sẽ qua...


Ừ thì mùa đông đang về... Khẽ khàng. Khác lạ. Nhưng, chắc ai ai cũng trông chờ, hy vọng. Đón Giáng sinh. Mừng năm mới.

Không có tuyết rơi như ở trời Tây, nhưng đừng vì thế mà không gần nhau chia hơi ấm yêu thương.

Không có Ông Già Tuyết hiện hữu, nhưng đừng ngại sẻ chia những món quà ăm ắp tình cảm.

Và, dù rồi mùa đông sẽ qua nhanh... cũng hãy sống trọn những khoảnh khắc kỳ diệu này, để biết mình còn ở trong đời, còn giữa vòng tay êm ấm bao người. Còn tâm hồn biết mộng mơ, còn trái tim biết chia sẻ. Vậy thì, khi mùa đông đi qua, sẽ không có gì phải luyến tiếc.

Có những niềm vui, nỗi buồn trong gió lạnh. Có những tình cảm ấp ủ giữa ngày đông.

Mùa đông sẽ qua... và ta vẫn hoài trông đợi...

...


Friday, December 21, 2007

Em về bên tôi...



Vậy là... Sau những đưa đón, những trông đợi, ước ao rồi đôi khi hụt hẫng... Những mộng mơ, khao khát... Cuối cùng, tôi đã có được em!

Ngày hôm qua... em về bên tôi! Ngỡ ngàng... Lạ lẫm... Vẫn chưa tin là sự thật... Để rồi vỡ oà sung sướng. Từ đây, em sẽ luôn bên tôi, bên cạnh tôi, gần gũi tôi và sẻ chia với tôi, mãi mãi...

Phải nói là... Em đẹp. Dịu dàng. Trí tuệ. Mà vẫn ngọt ngào, đằm thắm. Khi tôi chạm vào em... khẽ thôi, mà tôi thấy tim mình như ngừng lặng... Em như một nụ hoa đẫm sương, tinh khôi, hé mở cánh đầu tiên chào đón tôi... Và tôi, như bao gã khờ khác - mê đắm, chìm trôi... Và kì diệu thay, dẫu đã về bên tôi, em vẫn kiêu sa một niềm bí ẩn. Mỗi ngày qua, tôi lại thích thú chinh phục em - như kẻ lữ hành hân hoan với những miền đất hứa.

Từ đây... Khi buồn, sẽ có em an ủi bằng những khúc tình ca...Có em lặng im và nồng nàn như gió, nghe tôi giãi bày nỗi niềm ngọt - đắng. Tôi sẽ không còn cô đơn, ngày dài, đêm chừng vô tận trong căn phòng trống. Sẽ không còn mãi loay hoay với những ưu tư riêng mình. Sẽ có em sẻ chia, dịu dàng khuyên bảo... mở cho tôi những chân trời mới, bao la, thoáng đạt... để lòng tôi như thênh thênh nhẹ lướt trong cõi vô cùng...
Và từ đây... Những khi lòng vui rộn rã, những lúc hân hoan niềm vui trẩy hội, hay những lúc dặt dìu tiếng hát, tiếng cười vui... Tôi cũng sẽ có em, long lanh ánh nhìn trìu mến, cùng vui với nỗi riêng tôi, cùng cười hoà thành tấu khúc - hạnh phúc và bình yên!

Phải vậy không em...?

Tôi hy vọng. Tôi tin tưởng. Mà sao vẫn có chút bất an, âu lo thường trực. Không biết tôi đón em về bên tôi có sai lầm hay không? - Em đừng giận vội, không phải ý tôi là em là sự lựa chọn sai lầm, mà là... tôi không biết có xứng đáng với em, với điều ngọt ngào mà tôi đang có?!

Thú thật với em, là trước khi tôi tìm thấy em - hay chúng ta tìm thấy nhau - tôi cũng đã không ít lần để ý đến những cô nàng khác. Cũng không ít lần dao động, đắn đo... có nên thổ lộ, chạm lấy em, nắm giữ em trong tay và đón em về bên tôi?! Nhưng cuối cùng, có thể em không sang cả, kiêu sa lộng lẫy, không rực rỡ đầy phô trương hay quyến rũ gợi tình bằng những cô nàng khác. nhưng, em vẫn là em, bình dị, giản đơn mà sâu sắc. Đầy cuốn hút mà vẫn đoan trang. Và quan trọng nhất, như một sự an bày, em... phù hợp với kẻ-như-tôi nhất!

Vậy thì đừng đắn đo em nhé, đừng nghi ngại nữa chi. Ta đã bên nhau. Em đã về với tôi. Thắp ánh sáng. Mang nụ cười. Cùng sẻ chia cuộc sống.

Tôi phải chia sẻ niềm hân hoan này cho mọi người được biết...

..........................

...Vậy là từ nay...tôi đã có laptop rồi!!!

*Chú thích thêm (tránh mọi người... cố tình nhẫm lẫn) : nhân vật "em" được miêu tả đầy ngọt ngào trìu mến trong entry này chính là... cáilaptop Jera vừa mua tối qua!!! Hehe...

P/S: entry này có nên được liệt kê vào... 100 bức thư tình hay nhất ko nhỉ?

Sunday, December 16, 2007

Tròn xoe. Bóng loáng. Và lấp lánh dưới nắng...

Hôm nay 15 tháng 12. Ngày trong đại... toàn dân đội nón bảo hiểm. :)
Sáng ra đường - dzui pà kố - hàng chục, hàng trăm cái đầu trên đường - tròn xoe, bóng loáng, và lấp lánh trong nắng! ( chao ôi, lãng xẹt dzữ :D)

Thú thiệt là chính bản thân mình, cũng hơi... khó chịu về cái vụ: đội nồi cơm bất kể ngày đêm này! Mới sáng nay ra, ngày trọng đại, mà mình suýt quên mất "em" nón BH. Cũng may có đứa bạn nhắc bằng một lời đe rất chi... rùn rợn: " Muốn "cúng" 200ngàn ngày đầu "ra quân" hả mậy?" - Ờ thì... hết hồn thiệt, tí nữa là tiu roài! Quan trọng hơn, mình phải là công dân gương mẫu chứ! (gương mẫu hay chịu phạt - tui ngĩ là ai cũng lựa chọn như tui thôi! - Mà, có được "lựa chọn" ko nhỉ?!?)

Nhưng mà ra đường rồi... mới thấy thú dzị!!! :D Người người như nhau. Ui chao, xanh đỏ tím vàng trắng đen xám càphê sữa... Nhìu ko kể xiết, cứ như trẩy hội mùa xuân nhìn trăm hoa đua nở ấy (lãng mạn we'! :) hehe ).

Dzui là thế! Để rồi... ngậm ngùi là thế... Tưởng tượng mà xem... Những tháng ngày tự do "tóc hát" đã kết thúc. Bi jơ` ma` ra đường, anytime, anywhere, đều phải đội nón BH. Các chị em trog cty thì thốg nhất, từ bi giờ, có mà lễ hội, tiệc tùng đình đám... cưới hỏi giỗ oải... chỉ có nước Taxi-muôn năm!

Mấy cô chú pá nhà quistoc thì fẻ roài, 1 bước lên xuống đều ôtô, lo wa'i ji` phải đội nồi cơm điện. Chỉ khổ dân đen - như mình - ì ạch, hầm hập...

Sáng nay, người chị đưa ra thắc mắc - buồn cười - mà thấy đúng dzễ sợ: "Ngày nào cũng đội riết cái nón hôi rình, bốc mùi ... làm seo mà jặt?"- ờ thì, làm sao mà giặt nón BH nhỉ? *_*

Sáng sáng cứ cafe, tối tối cứ cafe... Anh chàng nào hát bài này chắc bjo` cũng ngậm ngùi lém... cafe cả ngày thế mà phải vác theo nồi cơm - chỉ có nước, phát sinh một loại hình mới - cafe trong nón BH chẳng hạn ( kinh! *_*)

Đùa chút chơi. Xạo tí chơi. Xem như nói lời chào mừng mấy "em" nón BH. Nói lời từ tạ cho những tháng ngày tóc gió đã xa... (sến we'!)

Mà thiệt bụng là... nói đi cũng phải nói lại, chẳng qua trc jờ dân Nam ta chưa quen như thế, nên mới la lối phản đối, nên mới đội nón theo kiểu "chấp nhận & chịu đựng". Chứ thiệt tình ( lại cũng thiệt tình!) ... đội nón thì để bảo vệ chính mình thôi! Nón bể thì có mà thay. Hộp sọ mà bể... chỉ có nước die chứ thay nỗi jì!!! Anyway, từ chịu đựng cũng sẽ thành thói quen. Đâu đến nỗi big problem, nhỉ?!!!! :)

Tròn xoe. Bóng loáng. Và lấp lánh dưới nắng... Ngày nào cũng thế, giờ nào cũng vậy... Cũng dzui!!! :)

Friday, December 14, 2007

Chờ Noel ?!

Lại sắp Noel! Mấy chốc mà lại hết một năm... Mấy chốc mà đã hết nhiều buồn - vui lẫn lộn! Bốn năm xa quê nhà, ta với 4 mùa Noel khác nhau. Vui lắm, vì bạn bè ấm áp - biết mình không lẻ loi nơi đất Sài thành. Vui lắm, vì lòng tin nhuốm màu mong ước, hết năm rồi lại đầy năm, sẽ là gì trước mắt,
chỉ bít là mình hy vọng...

Lần đầu đón Noel xì-phố, còn nhớ như in cảm giác ngỡ ngàng, choáng ngợp. Sài gòn đêm đã đẹp, Sài gòn đêm Giáng sinh còn tuyệt vời hơn. Đèn sáng khắp mọi nẻo, lung linh, huyền hoặc. Người đông như trẩy hội, từng nụ cười, câu chúc trao nhau vội vã mà ấm áp lạ lùng! Và... bạn thân tôi ơi, có nhớ về Noel ấy, chúng ta có nhìu hơn cái gọi là kỉ niệm - mà nó là Dấu nhớ, sâu và ngọt ngào!

Rồi những mùa Noel tiếp nối, những niềm vui tiếp nối, những nỗi buồn tiếp nối... Miên man. Có kẻ ở. Người đi. Có người quên. Kẻ nhớ. Nhưng, dù thế nào đi nữa, nhìn lại chính ta trong những mùa Noel chưa xa ấy... Thấy tiếc nhớ. Thấy khe khẽ buồn vui... Thấy hạnh phúc. Rồi cũng thấy xót xa. Mà ấm lòng!

Noel năm nay. Khác - nhiều chứ. Vắng - nhiều chứ. Nhớ - vô cùng! Không biết ta sẽ qua Giáng sinh này thế nào...

Biết jì ko? - Sắp một năm mới bắt đầu rồi đấy. Khi tháng 12 say goodbye, 2008 sẽ về, ngay thềm cửa. Ngay trước mắt ta. Và, mùa đông sẽ đi qua, vừa kịp hát hết khúc tình ca bằng lời Giáng sinh ấm áp.

Ta lại nằm mơ......

Thursday, December 13, 2007

Entry lan man của tháng! (^_^)

Mới đó mà đã hơn 1 tháng ... Lười, ko thèm viết, ko thik viết... hay nói cho đúng, chẳng bít viết jì!!! :( Chán!

Hơn 1 tháng, dzậy mà, nhìu thứ trôi qua vùn vụt, có lỡ vuột tay rồi, muốn níu lại , cũng ko thể... Niềm vui - có! Nỗi buồn - ko ít! Tiếc nuối - có! Hy vọng - cũng thật nhiều!

----------------------------------------------------------------

Lâu thiệt lâu rồi mới có buổi họp mặt dzui thế - dù vẫn chưa thật đông đủ mặt anh tài! A4 xưa và nay... Khác nhiều lắm chứ, nhưng quý thay, vẫn có chút jì sót lại, khắc sâu để khi xướng tên A4 NTMK ngày nào - ai cũng vẫn thấy mình trong đó!!! Mong lắm, sẽ lại có nhữung cuộc vui như thế!!! - 09/12/07 - 19h - KGM Cafe.

----------------------------------------------------------------

Đã lựa chọn là phải chấp nhận, vậy mà, vẫn tiếc, vẫn thấy chán nản, muốn đánh rơi tất cả... Nhưng, ko thể nào! Đã ko còn có thể vô âu vô lo mà thả trôi vô định... Phải bít mình đang ở đâu? Đang cần jì? Và phải như thế nào...

----------------------------------------------------------------

Có lẽ mình đã sai lầm ... Lẽ ra ko trở nên như thế. Hoá ra, 23 tuổi học đòi làm khôn, thật, vẫn còn dại lắm!!! Khả năng chịu đựng của mình tệ vậy sao? - Phải học thôi. Học NHẪN.

----------------------------------------------------------------

Maybe return... Dù sao, thiệt lòng là, nge tin này dzẫn thấy dzui dzui... Dù chỉ là "maybe", nhưng, hix, mog no la sự thật, sớm thôi s nhỉ?

----------------------------------------------------------------

Hôm qua.
Buồn.
Giận.
Chán.
Hối hận.
Tức.
Thương.
và... mệt mỏi! Hoá ra... mình... Sao mình còn đủ tự tin để tự làm bất cứ điều jì?

Hôm nay.
Chán.
Buồn.
Hối hận.
Nhưng vẫn giận!
Mà thôi, chắc rồi sẽ qua...

----------------------------------------------------------------

May mà còn có một vài điều cho mình khoả lấp, động lực cho mình bớt chán nản... Cố lên vậy!

Tự dưng hôm nay muốn viết cái jì đó, chui vào thăm lại "nhà" mình - nỡ lòng b ỏ lạnh lẽo hơn 1 tháng! Sory nhá bờ-nốc thân iu :) Mày bít ko, hình như đôi khi, người ta muốn viết ra, muốn nói ra, muốn chia chia sẻ... đến cực độ rồi thì ko thể nào nói, viết hay chia sẻ jì đc nữa... Lạ nhỉ???

Tặng bờ-nốc iu quý mấy dòng thơ ếch-nhái :D

Đôi khi
ta cứ một mình
Vô tình quên, nhớ
vô tình ... xót xa...
Đôi khi
ta
với... mình ta
Đi qua hết tiếc
lại qua hết buồn!
Vậy mà
trời
vẫn
mưa tuôn
Vậy mà
ta vẫn
vô thường
mình ta!
Ngày qua
tháng tới
năm xa
Mình ta
còn với
mình ta
Khóc mình!!!
Cô đơn như thể
vô hình
Vô hình như thể
chính mình hư không!!!
Ta về
ôm mối
sầu đông
Rơi vài giọt đắng
rớt trong bóng chiều......