Tuesday, October 22, 2013

Chỉ còn những mùa nhớ


Hôm qua về ngang phố 
Nơi giữ dùm ngày xưa 
Chỉ một vùng nỗi nhớ 
Lững lờ lay dưới mưa 

Thu xa hàng cây vắng 
Con chim sẻ quên lời 
Tình ca thanh xuân ấy 
Dường theo gió chơi vơi 

Chiếc lá buồn xoay khẽ 
Rơi trong chiều nghiêng rơi 
Xôn xao lòng rất nhẹ 
Nghe ra tình yêu tôi 

Góc quen này năm tháng 
Ta từng in dấu vui 
Giờ bẽ bàng sỏi đá 
Lăn dưới chân ngậm ngùi 

Phố xưa từng ươm tóc 
Em trói tôi vào tình 
Môi tìm môi níu lại 
Ngỡ tim mình tái sinh 

Bây giờ là xa cách 
Bây giờ là hoang liêu 
Bây giờ là cô lẻ 
Là mỗi ta, với chiều 

Cuối trời hửng vệt nắng 
Mảnh tựa hồ cơn mơ 
Nhắc ta đời cay đắng 
Đâu thể mãi dại khờ 

Chỉ còn mặc nỗi nhớ 
Nhuộm hết mùa phai phôi 
Nếu như không chia biệt 
Có chắc giờ an vui? 

 … 

 * cảm hứng từ bản tình não nuột đã nghe suốt hai đêm nay, Chỉ còn những mùa nhớ - Bảo Trâm, nên copy luôn cái tựa đề. tiếp tục bổ sung vào list “thơ tình sến sảng nửa đêm”.


Sunday, October 13, 2013

All you get from love is a love song


Có những ký ức đôi khi như quần áo cũ, được xếp gọn vào ngăn kéo tiềm thức, lặng lẽ qua hết ngày tháng năm. Chỉ thỉnh thoảng, người ta mới ngần ngại lấy ra, miết tay lên từng thớ vải và hít sâu vào thứ mùi ố phai. Không phải bởi chúng đã demode, xứng bị lãng quên; mà do người ta sợ phải gặp lại những câu chuyện đằng sau chúng, sợ bị đẩy ngược trở về không gian của một dấu nhớ nào đó trong đời. Ai đã ít nhất đôi lần ngồi ôm chặt một chiếc áo sờn vai, mà khôn nguôi hoài niệm về bàn tay từng ấm áp đặt vào nơi ấy, tin chắc sẽ hiểu rõ điều này.

Đêm nay, không hiểu vì sao tôi lại can đảm mở ngăn kéo, và mân mê mấy mảnh ký ức riêng mình. 

Tôi hoàn toàn không biết nguyên do nào khiến tôi làm điều này. Bài hát từng quen vô tình nghe lại từ Sổ tay cảm xúc? Góc đường cũ chiều hôm vừa qua? Ánh đèn vàng trải dọc con ngõ vắng về nhà? Tháng Mười và những chạng vạng thường hay nhòa mưa? Album mới của Đỗ Bảo & Hà Trần với những lời tình nỉ non? Hay đơn giản là tôi thấy cô đơn nhiều hơn vì sự rảnh rỗi quá mức của thời gian này?... Tôi thực sự muốn biết, để cảm ơn. 

Vì, cũng khá lâu rồi, tôi mới dám nhìn lại đoạn đường đó, theo kiểu một gã đủ già nua và điềm tĩnh đang đối diện với mọi thứ đã qua. Ngồi im, bình lặng ngắm hết thảy những gì đã từng hạnh phúc, đã từng buồn thương. Ngỡ ngàng nhận ra, cách xa đến một lúc nào đó, sau hết, tâm cũng an. 

Và, trên môi sẽ là nụ cười nhẹ, có thể vang chút thanh âm khe khẽ - tựa như giai điệu của The Carpenters ngân nga ở trong lòng. 

...


Monday, September 23, 2013

Rồi ngày tháng phai đi...


1. Còn hơn một tuần nữa, sẽ chính thức hết duyên với Laz. Kết thúc một quãng đường gần mười tám tháng không hề ngắn cũng chẳng quá dài. Những ngày này, bản thân đang cảm thấy gì? - Rất may, không gì cả. Có lẽ một phần, nhờ những người mình thương mến nhất cũng đều đã, đang và sắp ra đi. Cũng đã học đủ, hiểu đủ và làm đủ cho nơi này. Nghĩa là, không có bất kỳ tiếc nuối nào bị bỏ lại phía sau. Chắc vì thế, nói nghe phũ phàng, nhưng dường như nỗi buồn rời bỏ không đủ lấn át niềm vui tự do. 

 2. Lần đầu tiên trong đời, tôi cho phép mình nghỉ việc khi mà vẫn chưa có bất cứ cơ hội mới nào rõ ràng. Thế nhưng, không hiểu sao lại chẳng có nỗi bất an nào nhen lên. Chắc bản thân cần một khoảng ngơi nghỉ, để tự vấn và tìm ra con đường tốt nhất? Hay thực sự đã đến lúc chuyến tàu tôi phải quay về với ga cuối của mình? Tin là rồi thì cũng sẽ có câu trả lời. 

3. Vì không duyên, một "giấc mơ chưa lớn đã già". Biết sao được, mình đã không còn ở độ tuổi chỉ vì đam mê nhất thời mà có thể chấp nhận hết tất cả - bất công, không cam tâm hay sự ngược đãi bản thân. Dù sao, cũng biết ơn một đoạn ngắn ngủi, giúp tôi nhận ra mình hoàn toàn có thể thực hiện được mơ ước một thời. Chẳng qua, chưa có cơ hội thích hợp mà thôi. 

4. Tầm giữa tháng, vô tình có dịp trở lại Một Thuở. Ngay từ ngoài hẻm vào, đã hoàn toàn bất ngờ vì cổng chào mới sừng sững với tên gọi lạ xa. Một Thuở ngày nào giờ đã là Văn Cao Cafe. Vào trong quán thì cảm giác mất mát đột nhiên ùa đến, ngập lòng. Không gian đổi thay, không khí cũng khác hẳn đi. Cảm giác như mọi thứ mới hôm nào giờ đã chính thức trở thành kỷ niệm. Những chiều hẹn hò bè bạn, những trưa dành tặng riêng mình. Những sớm nắng, những ngày mưa. Ly ca cao sữa đá quen thuộc, góc ngồi bản thân cảm thấy thuộc về. Ký ức suốt những năm tháng dài, đều đã chẳng còn nữa. Biết là thương hải tang điền, và có thể chính mình nhạy cảm thái quá, nhưng không thể ngăn một tiếng thở dài. 

5. Dạo này tự dưng có nhã hứng, cứ mỗi tối lại đọc vài trang Bốn mùa, trời và đất của Márai Sándor. Những tản văn được viết ra từ cách đây hàng chục năm (1938, 1942) nhưng ý nghĩa và sức lay động của chúng vẫn còn mạnh mẽ vô cùng. Đến mức, thỉnh thoảng có thể bắt gặp một vài đoạn viết khiến ta phải "sững sờ và run rẩy". Không muốn sáo rỗng, nhưng chẳng thế nói khác được. 

6. Đêm qua ra phố, một mình, trong khí trời Saigon mà như Dalat, bắt gặp đâu đó mấy hình ảnh khiến trái tim mềm đi. Bất giác nhận ra, nhiều lúc thèm được yêu thương ai đó còn hơn cả được ai đó yêu thương. Nhưng có thể làm gì khác khi Duyên Phận cứ mãi thích cợt đùa?! 

7. Astrology bảo tháng Chín này mình cần phải mở rộng kết nối xã hội, cũng muốn thế nhưng có vẻ như đã bất thành. Mà ngẫm lại, những liên hệ thân gần của hiện tại cũng tạm đủ đầy. Vậy thì, sao phải nhọc công bắt đầu lại chuỗi sơ giao và những vờ vĩnh kiểu buổi-ban-đầu? 

8. Tháng-của-mình sắp về. Đang nuôi hy vọng: có một khởi đầu mới, một hình xăm mới và vài chuyến đi.

...


Thursday, September 12, 2013

Đến lúc?


Không lẽ bây giờ bỏ lại sau lưng 
Hết thảy những gì không còn tha thiết? 
Trái tim can đảm nói lời từ biệt 
Thành phố mười năm - nỗi nhớ vạn ngày... 

Không lẽ bây giờ ta chẳng còn ai 
Đủ níu yêu thương, giữ bàn chân mỏi? 
Cánh chim ngông cuồng cuối trời lạc lối 
Đến lúc theo con gió nhỏ quay về... 

Không lẽ bây giờ phải tỉnh cơn mê? 

[Saigon,
những ngày không có gì vui]


Wednesday, September 4, 2013

Cô đơn (version 2)


Cô đơn có thể nhen lên vào một chiều mưa giăng kín trời
đường phố hóa lạ xa chẳng tìm ra lối
điểm đến cuối cùng biết không ai đón đợi
mà chuyến xe nào có thể quay đầu?

Thành phố rộng lớn thế mà biết tìm đâu
một vòng tay ấm tháng ngày ta nương náu?
Biển đời mênh mông, chỉ mình ta: cô đảo
Sẽ có ai tha thiết kiếm tìm?

Cô đơn đôi khi đến trong cả giấc nửa đêm,
tỉnh dậy nhìn quanh không có bất kỳ ai bên cạnh
Hiện thực - chiêm bao tương phản nhau như sắc màu nóng - lạnh
và ta vỡ lẽ bẽ bàng...

Cũng nhiều khi cô đơn như vị đắng đột ngột xen ngang
trong bữa cơm mỗi ngày mình ta nấu, mình ta thưởng thức
Thời khắc nhận ra món ăn ngon không nhất thiết là mỹ thực
Đơn giản, chỉ cần có ai đó sẻ chia cùng...

Như cái cách người ta quay về nhà sau một ngày vất vả khốn cùng
tận hưởng niềm vui trong gian bếp ấm nồng có yêu thương chờ sẵn
bỏ lại hết ngoài kia u uẩn, lo toan, sầu hận
thong dong nếm vị yên bình...

Cô đơn là lúc phải đối diện chính mình
thừa nhận bản thân Vô Duyên và phúc phần kia mãi là mộng cảnh
Sẽ chẳng có ai choàng dùm ta chiếc khăn cho sớm ngày giá lạnh
ngoài lẻ loi đôi tay mình...

Nhưng, đừng để cô đơn giết chết niềm tin:
Ai cũng có mảnh ghép của tim mình - như món quà từ Thượng Đế
Chẳng qua con đường tìm ra mảnh ghép ấy không hề là dễ
Bởi hạnh phúc vốn dành cho kẻ biết đợi biết chờ...

Nên, cứ xem cô đơn như một bài thơ
phung phí ngôn từ đến mấy rồi cũng phải kết thúc.
(Chỉ là, trong quãng dài đợi đúng người, đúng lúc
quá nhiều phen ta phải tự đưa tay xoa dịu nỗi đau nơi ngực trái mình!)

...


* Cô đơn (version 1)


Wednesday, August 28, 2013

Biết giữ gì lại bây giờ


Biết giữ gì lại bây giờ?
Ngọn gió thời gian thổi hôm qua thành khói,
Cố một lời thương sau cuối
Cũng đâu kịp đưa nhau về trong buổi chiều tàn?

Trái tim mỗi người - những thành quách tan hoang
Bạt ngàn niềm đau lùa qua réo rắt,
Bài hát hiện tại chỉ ngày mai sẽ hóa ra hồi ức,
Biết giữ gì lại bây giờ?

Hay chọn giữ lại cho mình những câu thơ
Cất giấu mấy điều vẩn vơ, không đầu, không cuối...
Những thứ vô nghĩa - sẽ không bao giờ tạo thành tiếc nuối
Nếu có lỡ phôi pha?

Và chắc không nên giữ lại những đóa hoa?
Ai đã trao ai, bây giờ héo úa
Mỗi cánh hoa rơi còn nặng lòng lời hứa
Sẽ không phai nhạt, dù cho...

Hay xin giữ lại từng vạt nắng thơm tho
Nhảy múa trên vai trưa hè hôm ấy?
Giữ tiếng nói thưa, câu chào vụng dại
Cái thuở ban đầu?

Có lẽ không cần giữ lại mùa Ngâu,
Bởi kỷ niệm đã dư những vùng mây xám.
Thêm một cơn mưa sẽ thừa ảm đạm
Khiến ta không dễ tìm quên...

Nhưng vốn dĩ cuộc đời thường trống rỗng, buồn tênh
Có giữ lại bây giờ, đến sau cùng cũng là vô ích.
Thương nhớ chìm trôi giữa dòng tịch mịch
Mấy ai còn thiết tha?

Bất kể điều gì của hôm nay cũng sẽ trở thành hôm qua
Và gió thời gian sẽ thổi tan thành khói...
Không còn hy vọng, không còn mong mỏi
Biết giữ gì lại bây giờ?

...

Thursday, August 22, 2013

Chàng trai Hoa Hồng Trắng



Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Trời sinh tính thâm trầm
Thích những điều giản dị
Làm bạn với gió, trăng

Chàng mê tình ca nhẹ
Thích xem truyện, phim buồn
Nên cuộc đời - có lẽ
Vận vào chút thê lương

Hai bảy mùa gió thổi
Cũng đôi lần muốn yêu
Nhưng, chắc Duyên chưa tới
Chàng chẳng dám mơ nhiều

Hai bảy mùa mưa nắng
Chàng lẻ loi đi về
Tìm tiếng cười trong những
Ly rượu buồn tái tê

Hai bảy mùa ngơ ngẩn
Làm bạn với tim mình
Dẫu sầu đau mấy bận
Vẫn giữ vẹn lòng tin

Chàng tin vào nhân - quả
Gieo hạt lành thiện tâm
Sẽ được mùa viên mãn
Ai cũng có phúc phần

Chàng tin mình sống đủ
Chân ái và bao dung
Chắc trời đâu nỡ phụ
cho trái tim khốn cùng?

Rồi đây mùa hai tám
Sẽ tròn thôi, ước mơ
Bàn tay rồi hết lẻ
Hạnh phúc sẽ vô bờ...

Chàng trai Hoa Hồng Trắng
Sống với lòng ngây ngô
Mặc miệng đời ca thán
"Ồ kia, một kẻ rồ!"

...

quà sinh nhật cho BKD
(nhưng ngẫm ra, có mấy đoạn cũng chẳng khác nào viết riêng cho mình?!)



Sunday, August 11, 2013

Mưa đi qua để lại


Ngõ chiều loang loáng nước
Mưa đi ngang qua nhà
Rơi một vùng tiếc nhớ
Thơ ấu nào đã xa...

Những ngày nay đã cũ
Nhưng ngỡ vừa hôm qua
Vòng xe hồn nhiên phố
Nghêu ngao trong mưa nhòa...

Thuở nụ cười còn thật
Như vòm cây lá đưa
Cái chạm tay cũng ngại
Ấp úng mãi câu thừa

Thuở mưa thì mong nắng
Có nắng lại mong mưa
Như nhớ nhung vụng dại
Biết nói sao cho vừa?

Thuở nỗi buồn đi vắng
Ngày tháng tựa câu đùa
Lòng tinh khôi giấy trắng
Chẳng thiết gì hơn thua

Thuở mơ dài đến mấy
Cũng giấc lành trẻ con
Có chút tình mới chớm
Mềm hơn kẹo bông gòn...

Thuở chỉ cần hiện tại
Biết đâu là mai sau
Cũng không màng quá khứ
Trái tim cứ xanh màu

Thuở chưa kịp ý thức
Thế nào là biệt ly?
Ngày hôm nay rồi sẽ
Biến tan, chẳng còn gì!

Thuở chẳng bao giờ nghĩ:
Đâu đó đến một ngày
Tất cả thành ký ức
Tất cả thành phôi phai...

...

Ngõ chiều loang loáng nước
Mưa đi ngang qua nhà
Thấy mình hóa kẻ ngốc
Đong từng giọt xót xa...

...

[Nhà, một chiều mưa lê thê, 11/08/2103]


Monday, August 5, 2013

All good things come to an end


"The way to love anything is to realize that it may be lost." [Gilbert K. Chesterton]

...

Khi người ta biết lòng mình cần giữ
cũng là khi thứ ấy sắp xa rời.

Có phải bởi những gì tốt đẹp nhất
luôn luôn có giới hạn ở trong đời?

Phải sau hết những lần mất mát
mới biết thương lúc nắm giữa tay mình.
Người còn đó, câu thương nào cũng nhạt
Biệt ly rồi, nước mắt vỡ... lặng thinh...

Cơn mưa rớt cũng sẽ thành ký ức
nếu hôm nay ai đó đón nhau về;
Gieo vừa đủ một hạt mầm thương nhớ
dẫu mai này, chỉ trổ nhánh tái tê.

Những nhỏ nhoi của bây giờ - hiện tại
sẽ hóa lớn lao, đâu đó một ngày...
Giống kỷ niệm, ai cũng vờ: Quá khứ!
Nhưng tận bây giờ tiếc nuối chưa phai?

Nên, đừng để khi lòng mình muốn giữ
đã là khi thứ ấy sắp xa rời.

Bởi, tất cả những gì tốt đẹp nhất
luôn luôn có giới hạn ở trong đời.

Và, cuộc sống vốn không gì mãi mãi
đặc biệt nhất, là duyên phận con người.

...

[SG, 05/08/13]

Saturday, July 27, 2013

Indigo, chiều mưa một mình


Chỉ là một tình cờ, sau bao phen tự hứa hẹn, chiều nay mình cũng đã đến được Indigo. Một mình. Bởi người ta luôn nói, có nhiều thứ trong đời luôn bất chợt đến theo cách của riêng nó, nằm ngoài mọi trù tính.

...

Quán nhỏ, khuất trong con hẻm vắng, cánh cửa khép nửa nhưng lại gieo ý nghĩ như chào đón "Mừng đã về nhà!". Ừ, chính là cảm giác đó, khi bước chân đầu tiên ngang cửa. Bạn đã không đoán sai, dù chỉ mới đến đây, nhưng tôi cảm thấy thực sự thích nơi này. Thích không gian vừa vặn với dường như thứ gì cũng nhã nhặn, gọn gàng, yên ả. Thích cái cách em nhân viên phục vụ vừa lịch thiệp giới thiệu vài món được ưa chuộng vừa nở cười dịu ngọt khi tôi phân vân không biết nên order gì. Thích những vị khách trong quán tận hưởng khoảng riêng và không hề làm phiền đến người khác bằng bất kỳ sự over nào. Có lẽ, trong căn phòng ấm áp này, ai cũng thấy mình cần phải nhún nhường và kín kẽ - không phải "làm màu" chứng tỏ tao nhân, mà chỉ đơn giản là sự tôn trọng không gian, tôn trọng chính mình. 

Chọn ngồi gần cửa kính, nhìn phía ngoài là mưa, tôi thấy tuyệt nhiên thư thái. Không nghĩ ngợi gì, bất cứ điều gì. Ngoại trừ, chút cảm giác cô đơn thoáng nhen lên khi duy mình là bàn lẻ, và vài tia nhớ nhung mỏng mảnh về hình dung nào đó xa vời, nhưng rồi cũng thôi. Còn lại chỉ là khoảng không tĩnh lặng, chẳng quá tịch liêu, với những bản nhạc tình loáng thoáng như ai đó ru hời. 

...

Quá lâu rồi, mới ngồi quán một mình. Lại là trong chiều mưa lất phất như hôm nay thì càng thấy tuyệt hơn tất cả ngôn từ. Thấy mình như tách khỏi hiện tại, lạc vào đâu đó êm êm, nơi có ly cà phê sữa thơm hòa tan hết thảy mọi nghi ngại, muộn phiền. Thấy mình còn đủ may mắn, và yêu cuộc sống hơn một ít.

Con người lạ kỳ thế đấy, bao nhiêu ngày trầm luân trong biển ca thán vì nhịp đời khắc nghiệt, điên rồ; thế rồi chỉ đơn giản buổi chiều cà phê một mình với mưa thật đẹp, đã lại thấy như được xoa dịu, được ủi an, tìm lại đủ năng lượng tích cực để trôi tiếp theo dòng. 

...