Wednesday, April 24, 2013

Tay lẻ



một bàn tay lẻ
buông vào hư không
biết là phải thế
vẫn nhói sâu lòng

một bàn tay lẻ
thả rơi cuộc tình
vốn không duyên nợ
trông gì lai sinh?

một bàn tay lẻ
xa rời tay xưa
bao nhiêu kỷ niệm
giờ tàn như mưa

một bàn tay lẻ
níu hoài mông lung
người rồi sương khói
ta trôi nghìn trùng

một bàn tay lẻ
chỉ mình ta thôi
vịn vào quá vãng
cố qua một đời

một bàn tay lẻ
bao giờ tròn đôi?

...

* cảm hứng từ profile picture của BKD,
cũng xem như viết tặng mừng bạn buông tay...


Wednesday, April 17, 2013

Duyên may



1. Đã qua mốc một năm được may mắn trở thành Laz-C-er. Nhanh, không gì bàn cãi. Chỉ là, mừng lòng thay khi nơi chốn hôm nào ngỡ rằng một "ga tạm", thì nay - dù còn ít nhiều trăn trở - đã đủ cho mình một nơi an trú, tiếp tục học hỏi, ấp ủ hy vọng, và trưởng thành. Như tôi luôn viết, đó là một Duyên May, mà chính những đồng nghiệp thân gần là điều quan trọng nhất góp phần tạo nên. Sau một năm, mỗi sáng tỉnh giấc có đôi khi cũng thở dài lười nhác, nhưng vẫn giữ được cảm giác rằng ở công ty đang đợi mình không chỉ bộn bề công việc mà còn có những niềm vui vừa vặn giảm thiểu những cơn stress không đâu. Thế là Đủ. Không cần biết sẽ có thể chạm đến mốc nào xa hơn, cứ như bây giờ là Đủ.

2. Cuối tuần, Út (Wit Nguyen) lên Saigon, ghé ngủ lại phòng trọ một đêm. Sau thời gian dài quen thói "một mình một cõi", không thể nào chấp nhận có người lạ cùng chia sẻ không gian riêng tư, tưởng là sẽ "khó chịu" lắm với một-đêm-này, nhưng thực ra, tôi lại thấy vui. Thì, chắc bạn thân nên khác biệt, có thể chấp nhận đón họ vào thế giới mình, dù thường ngày có cách trở địa lý như thế nào. Vô tình, cả hai nhìn thấy mẩu giấy note đính trên tường - suốt mấy năm trời tôi không gỡ xuống - nguệch ngoạc dòng chữ của bạn, chỉ biết nhìn nhau bật cười. Rồi để mặc những ngày tháng hai đứa san sẻ cùng nhau trong căn phòng độ chừng hai mươi mét vuông này tái hiện lại. Dĩ nhiên, trong tâm tư mỗi người.

3. Cà phê với Bạn Cũ, đêm Chủ Nhật. Một cuộc chuyện trò thật thỏa, vì lâu rồi, mới có người đối thoại với bản-thể-chân-thật của tôi, và cho tôi, cơ hội gặp lại chính mình. Không định trước, không buộc ràng, nên buổi cà phê giản dị ấy càng trở nên kỳ diệu, đến lạ lùng. Trong một khoảnh khắc, tôi như thấy lại Bạn-của-ngày-cũ, để rồi tôi vui cho Bạn-của-bây-giờ. Và tôi, vẫn chưa từng sai khác, luôn biết ơn vì Bạn đã và vẫn luôn là người có thể gieo trong tôi những hạt mầm đặc biệt nhất. Bạn biết không, có những hạt đã trổ rồi, thậm chí tôi từng đem gieo cho người tiếp nối. Còn những hạt mới, bạn vừa gieo trong ngắn ngủi đêm Một Thuở thanh thản này, tôi sẽ chăm kỹ, để sớm báo cho Bạn tin vui.

4. Celine treo status có trích lại một câu thơ chúng tôi từng ứng tác cùng nhau qua chat - mà thú thực, tôi chẳng tài nào nhớ nổi. Vậy mà, bạn nhớ rõ, từng từ. Nhớ cả thời điểm của đoạn chat ấy, đâu đó tầm tháng 11 năm 2003, khi tôi vừa lên Saigon được cỡ ba tháng. Thời điểm mà lắm lúc nỗi nhớ nhà và sự đa cảm bản thân cứ hay thích dìm tôi vào những cơn tự ngược trong đêm. Dù, không phải do mình không thể thích nghi hay hòa nhập với môi trường thành phố. Bạn nhắc, tự dưng thấy xúc động vô kể. "Ngồi buồn đặt bút làm thơ, bài thơ bỏ dở đợi chờ tri âm...", may thay, chúng mình không cần phải thế, Cel nhỉ? Ừ, thì đó cũng là Duyên May.

...

Cuộc đời thế đó, có những người đi qua cuộc đời ta mà chẳng để lại chút gì - dù chỉ là thảng hoặc buồn thương, hay tiếc nuối. Nhưng, cũng có vài ba con người, ít ỏi nhưng có thực, dù đã trải xa cách hoặc phôi pha đến mức nào chăng nữa, vẫn lưu lại những dấu ấn bất biến ngay chính trong con người mình. Duyên May, cách tôi gọi họ. Dù có không duyên, thì vẫn là may mắn đáng ghi ơn, vô cùng.


Wednesday, April 10, 2013

Ai trả tôi về khung cửa đó?



Ai cũng có cho mình một, hoặc nhiều, không gian để hoài niệm. Nếu gắn liền với dấu yêu nào đó, hoặc những ký ức không thể quên, thì nơi chốn ấy càng khắc sâu tâm tư. Đôi khi, đến mức, trở thành một ám ảnh, một cố chấp khó buông bỏ. 

Nhất là những không gian mặc nhiên xem như đã và mãi thuộc về một người, duy chỉ một người, mà nếu lỡ không còn chia sẻ được cùng họ, ta chẳng tài nào có thể dành lại cho một người nào khác. Thậm chí, bản thân mình. Bởi, sợ nhìn thấy ảo ảnh xưa, sợ ngửi lại dư hương cũ. Sợ phải sống lại bầu khí quyển thuở xa trong tâm tưởng, và đớn đau nhận ra mỗi mình cô đơn trong khung hình thực tại. Sợ đối diện với sự thật là có những vết thương ngỡ đã liền da nhưng thật ra chưa nguôi cơn buốt nhói bao giờ. 

Những không gian biến ta thành kẻ hèn nhát. 

Nên, dẫu nhiều lúc da diết nhớ, thèm được quay trở lại nơi chốn ấy đến đắng lòng, cũng chỉ biết lục tìm những di ảnh của ngày đã mất từ ngăn kéo quá khứ, để mà tưởng niệm, mà hồi ức, mà cho vơi ước mong. Một nếp nghĩ cực đoan trong mắt nhiều người. Nhưng, xét cho cùng, có thứ gì thuộc về yêu thương mà lại chẳng cực đoan? 

Tôi, dĩ nhiên, cũng có cho mình những không gian như thế. 

Là góc quán từng quen, là cung đường từng thân thuộc. Là khung cửa sổ từng ru tôi những chiều nắng nhạt thơm hương tóc. Là con ngõ nhỏ từng có tiếng cười vương mãi sau lưng. Có nơi, tôi đã lại ghé thăm sau một quãng dừng vừa đủ. Có chốn, đến tận hôm nay cũng chỉ dám men theo nỗi nhớ quay về. Có nơi, nghĩ đến thôi mà đã thấy lòng yên, dịu. Có chốn, vô tình ngang qua cũng đủ gợi dậy tiếc, buồn. 

Nhưng, dù thế nào, cũng chịu ơn những không gian đó. Vì, đã cất giữ giùm mấy đoạn tình đã qua. Một phần đời đã qua. Để bao nhiêu quý-giá-đã-từng có nơi trú ngụ. Và, thỉnh thoảng cho tôi cái cớ được yếu mềm. 

Như đêm qua, khi bỗng dưng một bản tình cũ lại dẫn lối tôi về với một không gian chưa bao giờ tôi thôi lòng hoài niệm. Chỉ biết bật lên câu cảm thán như một tiếng thở dài: 

"Ai trả tôi về khung cửa đó?
Gặp người xưa cũ của hôm qua 
Với chiều nắng nhạt thơm hương tóc 
Nối lại câu thơ thuở thật thà..." 

...


Thursday, April 4, 2013

Trông người lại ngẫm đến ta




1. Gần nửa tháng nay đã tự mình nấu ăn trở lại, thấy nhiều tác dụng tích cực đáng ghi nhận. Không chỉ, hiển nhiên, là mỗi ngày có bữa ăn vừa miệng, đỡ quanh quẩn với điệp khúc "Trưa/tối nay ăn gì?", mà còn giúp xua hết những suy nghĩ vơ vẩn mỗi chiều khi chạy xe về từ công ty - vì mối bận tâm duy nhất lúc ấy sẽ đơn giản chỉ là chọn món gì để nấu cho hôm sau. Kéo theo đó là schedule lành mạnh đáng ngạc nhiên: Làm xong trên đường về sẽ ghé ngang Coop Food, về đến nhà thì ăn tối rồi dọn dẹp, chuẩn bị đồ nấu cho sáng hôm sau, lướt net một chút, coi một số TV Show/Series, tối ngủ sớm hơn trước nay (cố trễ nhất là 12h30), sáng dậy sớm để nấu nướng, tắm rửa rồi đi làm. Cứ thế. Thấy đời cũng ổn, bình đạm ngày nối ngày.

2. Bắt đầu từ tuần rồi, thứ Bảy phải làm overtime, nhưng cũng không có gì đáng phàn nàn. Lên công ty vào cuối tuần có cái thú vị riêng, không gian làm việc thoáng hơn, tâm lý làm việc cũng thoải mái hơn. Mọi người cũng vui với nhau nhiều hơn, dù thường ngày đã là không ít. Xong việc có thể kêu gọi người này, mời mọc người kia cùng đi ăn món gì đó là lạ ngon ngon, hay xem một bộ phim dễ thương nào đó ngoài rạp. Cứ thế. Thấy công việc mình đang có và đồng nghiệp mình đang quen biết là một duyên May, nên cũng tự biết Đủ. Lòng sân si vơi hẳn, dù cái nóng tháng Tư trêu ngươi mỗi ngày.  

3. Nhắc về phim, tuần trước mới được xem The Croods, một bộ phim hoạt hình hơn cả tuyệt vời - đối với riêng mình. Cười, khóc, hồi hộp, lắng lòng - gần như đủ mọi cung bậc cảm xúc đều được tìm thấy trong hơn 90 phút phim. Hơn hết, bỗng dưng thấy càng yêu gia đình, thấy yêu những gì mình đang có. Và, tự nhắc bản thân: phải dám rời bỏ "hang động" của mình mới có thể đi được xa hơn. Xem xong lại tự hỏi: Sao người ta có thể làm ra một bộ phim hay như thế?

4. Vẫn chưa đọc sách trở lại, nhưng thỉnh thoảng cũng xem vài câu chuyện nho nhỏ vơ vẩn trên mạng. Như bao lần, có những câu chuyện kiểu xem-rồi-thôi, nhưng cũng có những câu chuyện cứ đọng hoài nơi tâm trí, khiến mình trôi mãi từ cảm giác mông lung này đến cảm giác tiếc nuối kia. Lẫn lộn. Có cả khi, xem chuyện vui mà lòng ngậm ngùi. Thì, chắc do trông người lại ngẫm đến ta

5. Đi chụp hình cưới với bạn, lúc đầu cũng hơi phân vân và tiếc một ngày Chủ Nhật không được nằm vùi trong khoảng riêng tư như thường lệ, nhưng cuối cùng, lại không thấy phí hoài. Thấy nụ cười thỏa nguyện của bạn, ánh mắt ngời sáng mỗi khi nhìn về phía người đồng hành tương lai, mình thực sự mừng, mong và tin bạn sẽ hạnh phúc. 

6. Chuyến hành trình tháng Ba - đến với một Đà Nẵng văn minh và hiền hòa, một Hội An trầm tịch và an yên - vẫn còn dư vị, thế nhưng, bàn chân đã lại muốn Đi. Tuy nhiên, tâm thế bây giờ không phải do chán ngán bối cảnh thường nhật, mà đơn giản là muốn có thêm cho mình những trải nghiệm - chỉ ở một vùng đất nào khác, lạ xa, không thân thuộc, mới có thể có được. Có nên xách ba lô lên và đi vào đợt nghỉ lễ tới đây? Và, ai sẽ đi cùng ta?

...

* hình chụp ở Gabi Coffee, nhân dịp chụp ảnh cưới với bạn, "làm màu" cho đời nó vui.

Sunday, March 31, 2013

Đôi khi em quên




Đôi khi em quên gần bên mình một bờ vai
Chung thủy đợi mong như chờ thuyền về bến
Dẫu có đi xa theo trùng khơi gió biển
Cũng mãi không ra khỏi một cái ôm đầy...

Đôi khi em quên trót bỏ rơi một bàn tay
Vụng về, sần thô và đượm mùi năm tháng
Tay đã dìu em qua bão giông, nắng hạn
Tay đã vì em xây mái ấm đêm ngày...

Đôi khi em quên, theo mãi những giấc mơ dài
Đã không nhận ra vốn dĩ đời rất ngắn
Hạnh phúc càng mong manh - tựa như vạt nắng
Và không phải ai cũng biết đợi biết chờ?!

Đôi khi em quên anh từng viết tặng bài thơ
Về anh, em, ngôi nhà và những đứa trẻ
Quên nỗi cần lao tháng ngày anh lặng lẽ
Biến mỗi câu thơ thành hiện thực đôi mình...

Đôi khi em quên ai cũng cần nhiều cuộc tình
Nhưng chỉ một người dành cho ta, mãi mãi!
Có đuổi bóng bắt hình chốn nào xa ngái
Sau những buồn - vui, cần mỗi một nụ cười...

Đôi khi em quên đã luôn có anh bên đời
Trái tim phiêu lưu cứ đập hoài nhịp lạ
Bàn chân chênh vênh ngỡ bao lần trượt ngã
Nhờ bao dung anh giữ em lại, không rời!

Đôi khi em quên không nói với anh một lời
Cám ơn đã thứ tha, vững lòng kiên nhẫn
Cám ơn đã yêu em, nghĩa tình sâu đậm
Cám ơn đã cho em hiểu giá trị yên bình...

Cám ơn đã là cha của những đứa con mình
Điều thiêng liêng em không bao giờ quên mất!

---

viết theo yêu cầu của Emily Dao Tran,
và xem như món quà tinh thần mừng sinh nhật chị.


Friday, March 29, 2013

Quá lâu cơn viết bị bỏ quên...




Những ngày cuối cùng của tháng Ba sắp rơi hết. 

Tháng Ba này, dẫu vẫn như thường lệ cứ lên - xuống những buồn vui, cho đời đủ vị, nhưng ngẫm ra, nhiều nhất vẫn là thứ cảm giác bình lặng, khó diễn tả cho tường tận, nên ví von có thể khập khiễng đôi chút: như sữa tươi không đường. Không phải vô vị, mà vị của của nó là không có vị gì. Chẳng dễ chịu, nhưng cũng không khó khăn chi mình. 

Có thể bình lặng nhiều quá, nên không có nhu cầu được viết ra, sẻ chia, lưu giữ. Mỗi ngày vẫn theo thói quen mở blog lên, nhưng rồi đóng lại. Câu chữ chắc đã hẹn hò với một ai khác, bỏ rơi mình. Thỉnh thoảng nghĩ như thế, cũng thấy mình bất lực - vì ngay đến viết, thứ cơ bản nhất đối với mình, cũng không thể. Bao nhiêu đoạn cảm xúc, bao nhiêu khúc tâm tư, cứ mặc vỡ ra rồi tự lắng chìm, mất hút, ở sâu lòng. Thay vì ngồi viết ra, ngồi ngắm nỗi niềm khởi lên rồi tan đi như bọt nước thế kia, cũng có chút tư vị. Nhưng đáng buồn thay, hình như lại một lần nữa, chỉ là vị sữa tươi không đường.

Thực tình, không hẳn chỉ là không thể viết, mà nhiều khi có cả không muốn viết. Lần đầu tiên, sau ngần ấy thời gian, cũng có lúc tôi sợ làm phiền người khác bởi những gì mình viết ra. Giữa nhịp sống hối hả và ngày một hối hả hơn, bao người phải cuốn mình vào những cuộc mưu sinh không khoan nhượng, đã và đang nỗ lực, đấu tranh cho những lý tưởng, những mục tiêu to tát của cuộc đời, việc mình cứ trở trăn những thứ quanh quẩn về mặt xúc cảm bâng quơ, dốc tâm tư theo những giá trị tinh thần không sinh lợi khiến tự thân mình thấy nó tủn mủn, vụn vặt. Nó tiểu nhược so với đại hùng tâm tráng chí bao kẻ. Chỉ là, biết sao được khi nó là tính cách, là một phần con người mình. Là lựa chọn.

Vậy nên, khi vô tình đọc được đoạn này, lòng AQ bản thân lại nổi dậy:

"Có người hỏi tôi rằng vì sao tôi có nhiều trăn trở, vì sao tôi luôn giàu có những nỗi buồn? Không, niềm vui và nỗi buồn, tôi nghĩ ai cũng có, và có rất nhiều. Chỉ tại tôi luôn lắng nghe cảm xúc của mình, nghiền ngẫm nó, diễn giải nó, tìm hiểu nguyên do và cố gắng gọi nó bằng đúng cái tên gọi mà nó phải thuộc về... Chỉ thế thôi!"

AQ một chút, để ủi an. Nhưng, vẫn không tài nào trở lại thói quen cũ: Viết để giải tỏa, mặc kệ thiên hạ. Bấy giờ mới buồn bã thừa nhận, hóa ra, mình vẫn không hoàn toàn vượt lên dư luận, như mình vẫn tưởng.

Tháng Ba lại tiếp tục trôi. Cảm xúc lại tiếp tục bị chôn vùi. Tôi đã đớn đau ngỡ rằng, nó đã trở thành thói quen, và tôi, điên rồ thay, sẽ không thể viết ra những gì mình nghĩ được nữa. Đến mức đọc blog của những người đã từng luôn inspire tôi vô cùng, tôi vẫn không mảy may xáo động. Mãi cho đến đêm hôm kia, tôi bắt gặp những dòng này của nhạc sỹ Quốc Bảo:

"Người ta vẫn cứ để trôi qua nhiều đoạn đời một cách vô tư, rồi đến khi thực tâm muốn sống lại những đoạn ấy thì dồn bao nhiêu nỗ lực cũng chỉ phác được đôi nét bối cảnh, chẳng còn nhân vật, chẳng còn khí hậu đã từng làm nên đời sống đó nữa."

Như gặp một người bạn cũ, với cú ôm siết chặt làm tôi nhớ lại mình là ai. Và mình cần gì. Tôi nuối tiếc quá khứ, tôi nâng niu hiện tại, nên chẳng bao giờ tôi muốn những quãng đáng nhớ của mình cứ thế mà nhòa đi. Thời gian vốn đã quá khắc nghiệt, cớ sao tôi không ít nhất giữ lại được cho mình ký ức, gửi vào đây, trong những câu chữ thế này?! Không cần cầu kỳ chữ nghĩa, không cần trau chuốt văn phong, chỉ là ghi lại. Ghi lại. Để còn chút gì mà ngoảnh lại, cho mai sau.

Là cho mình, chỉ cho mình. Nên, ai nghĩ gì, ai phán xét ra sao, cũng có sao?

Blog, đôi khi kỳ diệu đến như thế: chỉ vài ba dòng vơ vẩn, mà có thể đánh thức cả một bản thể bị bỏ quên của một con người. Tôi ghi ơn một đêm một tôi đã trở về.

Dĩ nhiên tôi sẽ viết lại, dù biết nó vẫn chẳng có ích gì cho cuộc mưu sinh. Vẫn biết nó sẽ rồi lại "hạ giá" tôi trong mắt một số người. 

Vì tôi đã nhận thấu, được viết nghĩa là được là mình. Thỏa lắm. 

Như lúc này.


---

* Chỉ tính nhăng cuội vài dòng gọi là, cho có thêm một entry để folder tháng Ba không trống trải. Chẳng ngờ, lê thê ra mức này. Viết, đến cơn đói bị bỏ quên. Vì, quá lâu cơn viết bị bỏ quên...


Tuesday, February 19, 2013

Cà phê đêm




* cho Cel, từ status & tin nhắn đêm nay
** tiếp nối Cà phê cuối


Ngồi rót đêm vào tách
Rơi từng dòng cà phê
Nỗi nhớ thêm vị đắng
Chảy tràn cả cơn mê

Cửa sổ lùa vạt gió
Đưa hương nào xa xăm
Về quanh ta như thể
Chưa ngần ấy tháng năm

Tay khuấy đều chua xót
Ta cúi đầu mơ trăng
Đốm lửa ngày xưa ấy
Biết còn thắp hay chăng?

Vòng tay ngày xưa ấy
Chắc giờ dành riêng ai?
Ta đành tìm hơi ấm
Trong từng tiếng thở dài

Ta đành tìm hơi ấm
Trong vành khăn cô đơn
Tựa chính mình ôm lấy
Trái tim yêu cũ sờn

Cà phê từng ngụm đắng
Trôi vào lòng phôi phai
Đã dặn mình quên hết
Mà sao nhớ thương hoài?

Ừ thì, mình ngu dại
Ừ thì, mình chấp mê
Cứ ngỡ còn vương nợ
Dù đã vỡ câu thề (1)

Giữa khung trời im vắng
Cạn tách cà phê đêm
Còn sót ta ngơ ngẩn
Trông lá rơi bên thềm

Bao giờ thôi câu hát:
"Ta thương mình mỗi đêm..."? (2)


...


(1) viết câu này vì đang nghe Broken vow - Josh Groban.

Saturday, February 2, 2013

Mùa xuân sắp đến trong thành phố




Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Những con chim phương xa trú rét cũng đã quay về
Sớm tinh mơ gió nô đùa khắp nẻo
Bàn tay tìm bàn tay chia hơi ấm, chia cả những cơn mê

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Nắng nhen những ngọn nến trên tán lá ven đường
Trời có khi xanh trong như ánh mắt thiếu nữ
Khi lại xám mềm tựa một chiếc khăn buông

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Nhạc tình ru êm dưới mỗi mái nhà
Nhắc người biết nhớ thương người, bước chân tìm về vội vã
Có ai mong mình phải đón Tết chốn xa?

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Bao bức tình thư muốn gửi mà viết chẳng nên lời
Bao nhiêu nụ cười giấu sau triệu lần bối rối
Vẫn ngọt ngào viết nên những chuyện tình, để mùa xuân thêm vui

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Ta như xua tan ưu tư, quên hết muộn phiền
Chợt thấy mình hóa con trẻ nao nức đợi Giao Thừa, chờ lì xì, áo mới
Mọi tham sân si tạm dừng, chỉ khát cầu đoàn viên

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Có những cơn mơ dang dở bỗng vẹn tròn
Có những chia phôi ai ngờ ngày gặp lại
Hy vọng lại đầy sau bao mùa héo hon

Mùa xuân sắp đến trong thành phố
Lộc tin yêu lại sắp trổ xanh đời
Bao nhiêu diệu kỳ theo xuân tràn về khắp lối
Em có nghe chăng lời tỏ tình từ sâu thẳm lòng tôi?

...

[07/01/2013]



Saturday, January 19, 2013

Sẽ một ngày nào đó?




Sẽ một ngày nào đó
Anh không còn yêu em
Thơ anh, em vắng mặt
Đời em, anh thôi phiền 

Sẽ một ngày nào đó
Em không còn trông mong
Anh không còn hy vọng
Ta cũng thôi đau lòng 

Sẽ một ngày nào đó
Ta không còn bên nhau
Kỷ niệm thành vực thẳm
Chẳng ai muốn rơi vào 

Sẽ một ngày nào đó
Ta không còn yêu thương
Bước chân về hai lối
Mỗi người một nẻo đường

Sẽ một ngày nào đó
Nhưng không là hôm nay
Mặc người chê ngây dại
Anh vẫn muốn mơ dài 

Anh tự mình cố chấp
Anh tự mình đa đoan
Nhưng xin em chớ trách
Em trong anh, vẫn còn... 

Sẽ một ngày nào đó
Nhưng chưa là hôm nay
Chắc trời đâu nỡ phụ
Những trái tim miệt mài?

...



* Một vòng dạo blog, rồi bật ra những dòng này. Cho ai còn đang gắng sức níu - giữ một ai đó. Và những trái tim vẫn thiết tha yêu miệt mài... 

** Chắc sớm phải làm tuyển tập "Thơ tình sến sảng nửa đêm".


Friday, January 18, 2013

Mười năm


[Hình lưu về từ Facebook @ Kaira Nguyen]

Một ngày như bao ngày, bất chợt bạn thân đánh thức mình bằng một tin nhắn ngỡ ngàng: Năm này đã là mười năm, từ khi bọn mình tốt nghiệp cấp 3. 

Mười năm, không phải là ngắn. Không hề là ngắn. Mười năm, nếu tuổi người hữu hạn, thì xem như đã mất đi một phần sáu con đường. Mười năm, đủ cho trăm nghìn biến chuyển, đủ đánh mất hay có lại một cuộc đời. Không thể ngờ, mới đó vậy mà, chúng tôi đã rời bỏ tuổi hoa niên vô lo vô nghĩ được những mười năm. 

... 

Mười năm, 28 gương mặt của A4 ngày nào đều đã khác, những giấc mơ xưa cũng đổi thay nhiều. Mười năm, những kỷ niệm chắc người quên kẻ nhớ, tựa như quyển lưu bút chuyền tay nhau năm ấy giờ đôi ba trang giấy cũng đã vàng phai.  

Không hẳn ai cũng ưa hoài niệm, không hẳn ai cũng thiết tha trông mãi về một quãng thanh xuân tươi đẹp đã san sẻ cùng nhau dưới một mái trường. Chẳng có gì là đáng trách, khi biệt tăm nhau sau ngần ấy xa xôi. Chẳng có gì là đáng trách, khi mỗi người phải sống cuộc đời riêng với đủ mọi lo toan và trái tim mơ mộng đã héo úa tự khi nào. Chẳng có gì là đáng trách, khi có thể giờ gặp lại đã bắt đầu lạ xa. Nhưng, chỉ cần, đơn giản ở một góc nhỏ sâu lòng, còn nhớ mình từng thuộc về A4 dấu yêu một thuở, còn biết gọi đúng tên nhau nếu hữu duyên hạnh ngộ trên đường. Chỉ cần như thế. 

... 

Nhưng, vốn dĩ thời gian vô chừng, mười năm cũng chỉ là thoáng chốc, nói quên là quên hết, thực ra muốn nhớ lại nhớ vô cùng. Nên, tin rằng, không chỉ mình tôi còn nuôi giữ những ký ức mười năm về trước. Không chỉ mình tôi cứ mỗi khi bắt gặp một dấu vết, một hình ảnh mùa cũ nào đó... lại ngồi yên lặng mặc nỗi nhớ theo về. 

Từng khuôn mặt, từng cái tên. Những cuộc vui, những buổi học. Bao nhiêu tiếng cười, bao trò nghịch dại. Những mùa thi chất chồng, những mùa hè ngắn ngủi. Này mấy thiết thân, kia chút tị hiềm. Dường như nhớ hết. Đã có đôi hình ảnh nhạt mờ, nhưng phần lớn vẫn sống động và gần gũi như mới vừa hôm qua, hôm kia. Hay cùng lắm chỉ là đã cách xa một ít thời gian chứ không phải đằng đẵng những mười năm dài...  

Dối lòng một chút, để tham luyến dư hương.  

...
  
Viết đến đây thì nhận ra mình may mắn. Vì ít nhất khi ngoái nhìn quá vãng, còn nơi đó năm tháng học trò mà lòng mình thực sự biết ơn và khao khát nhớ về. Bất giác mỉm cười, dù bên tai vẫn đang day dứt lời ca Xa rồi tuổi thơ mênh mang là buồn: 

"Bao năm tháng đã đi qua, tôi đã không còn bé thơ
Tôi mơ thấy thời thơ ấu như ngàn ánh nến lung linh hiện về
Có những cánh diều trắng bay, xôn xao sân trường cuối thu
Thương cô thương thầy năm xưa, bạn thân nay đã ra đi phương nào..." 

Ừ thì, xa rồi. Mười năm nào đâu là ngắn... 

... 



* Viết, nhân một đêm rảnh rỗi lục tìm hình ảnh cũ, đọc lại mấy trang lưu bút và nổi hứng vẽ lại sơ đồ lớp với những cái tên, những dãy bàn...