Monday, February 28, 2011

Sẽ phải có kết thúc để lại bắt đầu


Sẽ phải có dấu chấm hết để dòng truyện được sang trang
những xúc cảm đan xen sẽ thêm một lần tươi mới
Phải có những cái kết - dẫu ít khi đúng với lòng mong đợi
nhưng sẽ cho ta những câu chuyện khác để được lần nữa trông chờ...

Con thuyền có trôi xa mãi đến đâu cũng cần phải có một bến bờ
để sau hết lênh đênh được neo đậu, dừng chân, ngơi nghỉ
Nhưng đó chỉ là sự tạm ngừng trước khi lại cuốn mình theo dòng chảy
phía trước mông mênh vẫn còn có biết bao nhiêu chân trời...

Khúc tình ca có hay đến độ nào rồi thì cũng phải cạn lời
những nốt cuối buông rơi vào lòng người nghe từng khoảng trắng
Nhưng chính dư âm đó lại làm nảy mầm tâm tư những điều sâu lắng
mà đôi khi một nhạc điệu bất tận chưa chắc đã vẹn tròn...

Mùa đông có lạnh lẽo đến thế nào thì một sớm mai cũng sẽ không còn
giá buốt phải qua đi, nhường chỗ cho xuân về ấm áp
Mặt trời sẽ lại rạng rỡ chiếu soi sau tháng ngày bão táp
nếu giông tố kia không dứt thì sao ta biết hạnh phúc một hôm nắng tràn?

Thử hỏi cuộc đời bao la bất kỳ điều gì lại không có phai tàn?
Không có kết thúc sao có những diệu kỳ sinh sôi tiếp nối?
Không có tận cùng sao khai mở thêm đường dài muôn lối?
Không có sau cuối thì từ đâu ta tìm thấy khái niệm khởi đầu?

Nên dẫu có buồn đau vô kể khi phải lặng lẽ cúi đầu
cố đi thật chậm về phía con đường không còn tình yêu chung bước
sẽ chỉ có cô đơn bầu bạn cùng ôn lại những điều đã qua, mất - được
nhưng xin hãy cứ mỉm cười vì ta biết mình lại đang có cơ hội bắt đầu...

Luôn có những kết thúc, và đời thì hiếm hoi phép nhiệm mầu
nhưng hãy cứ tin dù có ra sao thì ngày mai vẫn là một ngày mới!

...

Monday, February 21, 2011

Vơ vẩn về những lựa chọn quen thuộc


Cũng như bao người, tôi hay có những lựa chọn quen thuộc cho mình mỗi khi ghé quán... quen, nhất là cho đa số lúc không thiết đọc menu, hay cũng bỏ công đọc menu cho có lệ và vẫn chẳng biết nên lựa chọn gì mới, khác. Như Caramel Macchiato lúc muốn uống nóng hay Ice Mocha Blended lúc thích uống lạnh ở Coffee Bean, Coconut Joy khi cần relax hoặc Blue Ocean lúc muốn F5 đầu óc ở Highland. Và nhiều những tương tự thế. Dẫu cho, cũng nhiều khoảng, đã ít nhiều ngán ngẩm hay không còn thực sự mê đắm cái hương vị của những món quen đó nữa.

Nghĩ ra, từ độ mấy quãng gần đây, mình cũng đã trở nên lười nhác phải bắt đầu lựa chọn mới, hay thay đổi khẩu vị liên tục để cho rộn ràng đời như chỉ vài năm trước. Sự hèn nhát cố hữu ngày càng được củng cố.

Có đôi ba gương mặt, vài thứ tình cảm cũng giống như những món quen. 

Nhưng xét cho cùng, có cho mình những lựa chọn quen thuộc, hay trở thành lựa chọn quen thuộc của một ai đó là điều thực sự may mắn. Và không dễ dàng gì.

...



Sunday, February 20, 2011

Là dư hương cũ đôi khi nhớ về


[for the love of film | fangedfem | deviantart.com]

Đã từ lâu lắm rồi, tự bản thân cũng ý thức được rằng đó không còn là tình yêu nữa. 

Không đủ day dứt những cơn mơ lúc gần về sáng, hay thổn thức một nhịp tim bất thường khi nghĩ đến nụ cười nghiêng nắng, cái nắm tay xưa, những câu thơ cũ. Cũng không có tiếc nuối, hay đớn đau, hay những phức cảm nặng lòng mỗi lúc nhớ về.

Chỉ là thứ cảm giác dịu dàng, ngọt nhẹ, và man mác như mới vừa chỉ đâu đây. Cảm giác như bàn tay mình có thể chạm lại được bàn tay đó, một chút thật gần, để gọi hết những ký ức quay trở lại (dù sự thật là giờ đây, cả hai đã thuộc về những khung trời khác, không còn chung nhau bóng nắng, cơn mưa nữa). 

Nhưng chỉ là một khoảnh khắc, vậy, rồi thôi. 

Buông tay, trả đúng dư hương xưa về lại miền hôm qua thăm thẳm. Không luyến thương quá nhiều, không cưỡng cầu bất kỳ đổi thay nào. Đơn giản là chấp nhận, với bức tranh đẹp đã gắn mác Ngày Xưa đó. Chấp nhận một cách dễ chịu nhất.

Sau dài lâu năm tháng, cách biệt tâm tư, vẫn có thể xanh rượi lòng mình khi bỗng một lúc chợt nhớ như thế, chỉ có thể là Tình Đầu. 

...

"Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về..." (Đỗ Trung Quân)

...

Biết ơn khi có thể gọi thành tên, và vì vẫn vẹn nguyên ở đó trong một phần đời đã qua. 

...

* Viết sau một đoạn chat, và một đoạn nhớ.

Tuesday, February 15, 2011

Lưng chừng tháng Hai


Tự dưng lúc này muốn viết mỗi ngày, như cái dạo say sưa với mỗi chuyển động nhỏ nhất của tâm tư mình thuở nào. 

Tựa soi gương nhìn lại, khi mỗi phần thời gian mình đã qua đi. Có gì đáng nhớ thì cố giữ lâu hơn một chút, trước khi Quên về sớm thôi. Có gì muốn quên thì cũng soi kỹ một lần, trước khi sẽ thực sự mờ nhạt. 

(Nhưng nhiều thứ, nhớ - quên đã từ lâu không còn tùy thuộc ở mình!)

...

Thêm vài gạch đầu dòng cho hai ngày đầu tuần:

- Những lẩn thẩn của bản thân trong suốt gần đây vốn dĩ chưa tường tận, thì mừng như nghe một lời tri âm hay được một vòng tay chia nỗi niềm khi bắt gặp một câu - tưởng như không liên quan - của nhạc sỹ Quốc Bảo: "Ở lưng chừng dốc núi, khổ sở nhất là tâm trạng nước đôi, không biết nên trèo tiếp hay thả mình rơi xuống." Hóa ra, có lẽ mình đang ở lưng chừng (?!?)

- Sự ngụy biện đã không thể lấp đầy khoảng trống 14/2 này.

- Thực sự có lúc, phải cố chấp với dại khờ mình để tìm ít ỏi niềm vui. Vốn dễ hài lòng, nên thế thì cũng vui rồi!

- Ôm nhiều nghĩ ngợi trong từng ngày cũng không đến nổi quá mệt lòng. Ấy là đa cảm một chút mà chọn được cho mình đúng điều cần giữ, thứ cần bỏ.

- Đáng vui mừng là tinh thần làm việc đã trở lại như bình thường. Và suy nghĩ vớ vẩn nhiều thế nhưng thật ra vẫn còn yêu được đời.

- Những trìu mến vẫn dành riêng cho người.

...


Sunday, February 13, 2011

Cafe sáng và câu trả lời cho Sài Gòn


Những sáng Chủ Nhật, nếu có dịp cafe cùng nhau, tôi và mấy bạn thân hay chọn một quán ngoài trời nào đó, hoặc góc đường - nơi có thể ngồi nhấm nháp một tách Macchiato thơm lựng và ngắm phố xá và nghe những rộn rã hòa âm của đô thị. Tôi hay ví von là mấy khoảng cần ồn ã một chút để thấy đời vừa vui, và để biết mình đã bắt đầu thuộc về thành phố này, nhiều hơn.

Thuộc về con nắng ấm chiếu nghiêng trên vỉa hè, nơi có vài đôi tình nhân cả Tây lẫn Ta dắt tay nhau bách phố. Thuộc về những dòng xe nối nhau không dứt như những bản nhạc trong một playlist dài được mở với chế độ repeat. Thuộc về những bất tận vui buồn, những mơ mộng, những toan tính mưu sinh mà tin chắc tất cả những người quanh mình - dù đang nói cười trong quán hay tất tả trên đường - ít nhiều cũng nặng lòng như thế. Thuộc về những vòng xoay mờ khói xe, vang tiếng còi. Thuộc về những hàng me rắc lá như ru trong ánh ngày vừa lên. Thuộc về một góc quán quen, một con hẻm thân thuộc. 

Thuộc về mưa - nắng hai mùa vẫn qua.

Thuộc về Sài Gòn, dù là chưa cần thực sự phải bận tâm hay đòi hỏi sự thuộc về này có được dài lâu.

Nhờ lòng phố bao dung, mà những phận di thê như tôi, như bạn tôi đây, sau nhiều những hoài nghi, những lo toan mê mải, đã tự nhiên nhận ra lớn lên trong mình cảm giác thuộc về đầy trìu mến đó. Như cây đã bén rễ. Như có một phần đời đã ở lại.

Trong suốt buổi sáng nay ngồi ở Paris Deli, tôi đã nhận ra điều đó rõ hơn bao giờ. 

Và khi một người bạn cất giọng thì thầm "Sài Gòn mưa trưa nắng sớm, tìm cho ra ngôi quán quen..." - dù có đôi chỗ còn sai lời - tôi đã để tâm tư mình hát theo không dứt, và bâng khuâng thấy là, đã có câu trả lời cho thành phố này.


- Dĩ nhiên là có. Cũng đã khá nhiều rồi!

...


Friday, February 11, 2011

Có lẽ...



Có lẽ vì nhiều quá lạnh lùng đời nên ta cần lắm một vòng tay
để siết chặt nhau trong những đêm dài không ngủ
cho cơn mộng mị ngỡ là không bao giờ đủ
cũng sẽ khép lại khi bình minh đánh thức bằng nụ hôn nồng...

Có lẽ tại ông Trời khéo dệt một sợi chỉ hồng
nối trái tim ta vào trái tim người bằng liên kết vô hình, nhưng bền chặt
nên qua hết mấy bận bão giông, bao mùa nước mắt
ta vẫn mở cửa vườn xưa tha thiết đón bước chân người...

Có lẽ sau vô số hoài nghi, tuyệt vọng, những nỗi đau không lời
bàng hoàng nhận ra bài thơ nào ta viết cũng vẹn nguyên hình bóng người trong đó
dẫu đã xa nhau, đã dặn lòng từ bỏ
nhưng thực tâm mãi chỉ day dứt vì một ánh mắt hôm nào...

Có lẽ dù chưa bao giờ được nếm trọn vẹn những hương vị ngọt ngào
nhưng vẫn tin cuộc đời bao dung sẽ không đành lòng bạc bẽo
cùng nhau thắp lại ngọn lửa từ tro tàn lạnh lẽo
quay lại từ nơi bắt đầu, sẽ có thể bước xa hơn?

Có lẽ không thể đoán trước kết cục nào ở cuối con đường
nhưng hạnh phúc chính là trong mỗi dấu chân ta đang cùng sánh bước
cho nhau thêm niềm tin, bỏ qua những thường tình mất - được
có đau lần nữa thì cũng vẫn biết ơn những thứ đã từng!

Có lẽ phải tin rằng số phận đã mang ta lại về gần
và thương yêu vốn dĩ là một câu chuyện kỳ lạ
có ai biết được mình sẽ phải nợ phải duyên với chỉ một giữa triệu người xa lạ
để sau biết bao kết thúc, vẫn cho nhau một lần nữa bắt đầu?!

...



* Tặng "mày" và những trái tim đang "yêu lại từ đầu"...
 

Tuesday, February 8, 2011

About Tết 2011


Dù vẫn có những thứ gờn gợn ở trong lòng, nhưng sự giả-vờ-quên của bản thân khá tốt nên đã có những ngày Tết vừa đủ an & vui. Thì ghi lại những niềm vui nhỏ của mình, kẻo quên thì phí. Vì vui ngắn và hiếm hoi mà!

- Những ngày giáp Tết quanh quẩn với gia đình, thấy yêu sự ấm cúng không thể mua được bằng bất kỳ thứ gì này lắm lắm!

- Những công việc lặt vặt năm nào cũng vậy - như: dọn dẹp tủ kiếng phòng khách, lau chùi nhà cửa, đi chợ Tết đêm, trưng bày mâm quả, mua hoa sáng 30... - nhưng vẫn làm mình nôn nao, lâng lâng nhiều cảm giác gọi về. Như bao lần.

- Thích quây quần và nói chuyện cùng mẹ, chở em gái đi chơi và sắm Tết, đi chợ đêm với dì, đi về quê với cha.

- Thích được dậy sớm mỗi ngày nấu bữa sáng cho cả nhà.

- Thích mùi nhang khói viếng chùa đầu năm.

- Thích dạo quanh phố phường, ngắm sự đổi khác, nhớ về cũ xưa và thênh thênh đón gió quê nhà.

- Mấy cuộc vui bè bạn ít hơn mọi năm, nhưng vẫn vui đầy.

Là những ngày Tết như thế, cũng không khác biệt nhiều lắm, nhưng cũng trọn vẹn khoảng ngơi nghỉ, không vướng bận những dấm dớ muộn phiền nào. 

Những ngày dọn lòng sạch sẽ, chỉ đón niềm vui ghé chơi. Tất cả những thứ khác đã để lại vào một gian phòng khác, chốt cửa, tạm quên.

...


* P/S: chiều nay nhận được 2 phần lì xì 'đặc biệt' làm mình rất vui!


Wednesday, January 26, 2011

Có tìm mua được Tết xưa?



Không hiểu có phải mình quá nhạy cảm hay “mắc bệnh” thương tiếc quá vãng, mà những mùa Tết độ gần chục năm sau này, ngay trong phút vui Giao thừa, hay sáng mồng một tươi mới niềm vui, tôi cứ thấy bảng lảng một nỗi buồn nào đó. Sâu lòng vẫn cảm giác dường như có gì không trọn vẹn, không đúng mùi xuân cũ, vị Tết xưa...

Tôi đem điều này nói với mấy đứa bạn thân, cứ ngỡ sẽ nghe tụi nó quăng ngay nụ cười mai mỉa vào mặt, và thẳng thừng chê bai mình lo nghĩ như ông già bảy chục, ai ngờ, đứa nào cũng tặc lưỡi: “Ừ thì, Tết bây giờ không còn đúng vui như Tết nữa, chừng qua mồng hai đã thấy hơi Tết bay sạch đâu mất... Chán gì đâu!” Rồi thì thở dài, rồi thì tự dưng cả lũ ngậm ngùi ngồi nhắc nhau nhớ về năm nảo năm nào, những ngày Tết rộn ràng ký ức tuổi thơ chưa thể nguôi ngoai...

Cái thuở tưởng như mới đó, vậy mà, cũng đã gần hai mươi năm.

Tết ngày đó mới thật rộn ràng làm sao, vì vô số hương sắc mùi vị mà đối với trẻ con chúng tôi, quả là những kỳ diệu không gì có thể so sánh được.

Ngay từ những ngày đầu tháng Chạp (tháng Mười Hai âm lịch) nhà nhà đã xôn xao không khí mùa xuân. Ông bà bắt đầu căn dặn ba mẹ cô dì chú bác lo dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa trang hoàng những thứ cần thiết cho sớm để cận Tết đỡ nhọc công. Thế là mấy buổi chiều muộn, sẽ thấy trước sân nhà, ba tranh thủ ngồi đánh bóng lại bộ lư hương, hay hì hụi sơn lại cánh cửa rào hoen gỉ, đi vôi cho mịn hai bên hông nhà ố đen vì mưa gió cả năm; mẹ thì lúi cúi dưới bếp xem gạo mắm muối đường dầu cái nào đã vơi thì sớm mai đi chợ sẽ mua về châm vào cho vung đầy, hay ngồi lẩm nhẩm tính toán tiền nong để biết Tết này chi tiêu sao cho vừa bụng nhất mà cả nhà vẫn có những ngày vui ấm cúng. 

Lũ trẻ thì sung sướng nhất, sau kỳ thi học kỳ căng thẳng đã qua, giờ cũng chỉ thảnh thơi đến lớp chủ yếu để vui vầy bè bạn, và suốt ngày náo nức trông đợi xem năm nay mình sẽ được mua bao nhiêu bộ đồ mới, sẽ được dẫn đi đâu chơi, có được lì xì nhiều hơn năm ngoái hay không... Từ nhà đến trường, từ trường về nhà, đâu đâu cũng thấy râm ran niềm hứng khởi được gọi tên là “Sắp đến Tết rồi!” - một bài hát thiếu nhi mà tin chắc đứa trẻ nào thời đó cũng thuộc làu, và sẽ hát váng những ngày gần đón xuân về.

Qua khỏi Rằm tháng Chạp là dường như Tết đã về ngay trước ngõ. Trong nhà bắt đầu đã có ít nhiều bánh mứt hạt dưa, do mẹ mua sớm vì lo mấy hôm tới sẽ trở nên đắt đỏ. Hai bên hông nhà đã nồng mùi vôi mới, cánh cửa rào sơn phết lại giờ cũng đã tinh tươm như chưa từng có ố phai, mấy bộ chén sứa đũa ngà mới được thay cho những món cũ kỹ nằm khoe vẻ óng ánh trong tủ chạn, ngoài sân trước cây mai già đã bắt đầu lấm tấm những nụ xanh rì chờ nở rộ đúng ngày... Tất cả như cùng hòa âm thành những giai điệu réo rắt, làm lòng người rộn rã trông chờ...

Tiễn ông Táo về trời, lũ trẻ không biết gì cũng tí tớn xin được thắp nén nhang, lầm rầm khấn vái ông về trời nhớ nói Ngọc Hoàng phù hộ cho con năm nay được lì xì nhiều, sang năm học ít mà điểm cao, người lớn nghe được chắc chỉ có nước lắc đầu và cười trừ vì sự ranh ma nhưng vẫn hồn nhiên rất mực thế đó của con cháu mình. Rồi phần đã đời nhất của ngày hai mươi ba giáp Tết là được ăn những viên chè trôi to như quả trứng gà với bột trắng dẻo dai, phần nhân đậu xanh ngọt bùi hòa trong nước đường thơm mức mùi gừng cùng sự béo ngậy không lẫn vào đâu của nước cốt dừa. Ôm nguyên tô chè ra ngồi ngoài hiên, ngó bà thím nhà bên lom khom quét sân, hay í ới khoe với thằng Cu Đen đang cọc cạch xe đạp ngang nhà “Tao được ăn chè trôi ngon lắm nè mày!”, thấy niềm vui cứ như cơn gió lớn thổi mát rượi trong lòng mình.

Hai chín, ba mươi là khắp nhà đã ngập mùi Tết. Từ nồi thịt kho hột vịt thơm ngầy ngậy, từ những nén nhang nồng ba thắp mỗi sáng tối, từ bánh mứt được bày biện trong những hộp nhựa màu rực rỡ, từ mâm ngũ quả được xếp đặt khéo léo chưng trên bàn thờ tổ tiên nhìn hết sức no mắt, từ những bộ đồ mới xúng xính cứ nằng nặc đòi được mặc thử...

Đêm Giao thừa, cả xóm tưng bừng như mở hội. Sau khi xong mâm cơm cúng ông bà, nhang khói đã nghi ngút trong mỗi nếp nhà, chúng tôi bắt đầu tụ tập trước khoảng sân chung, cùng nhau qua hết một đêm dài đón năm mới về. Mẹ với mấy cô mấy thím, người thì cặm cụi trông nồi bánh tét sợ thiếu hay quá lửa, người thì miệng cười không dứt khi nghe mấy chú mấy bác đùa nhau những câu tếu táo kiểu như "năm này tốt nè thím tư sanh thêm cho chú nó thằng nhóc để nhà đủ nếp tẻ" trong khi tay đảo không ngừng chảo mứt khóm hay mứt dừa thơm lừng. Ba với mấy “phụ nam” thì ngồi quây quần trên một tấm bạt cũ, nhâm nhi mấy chung rượu gọi là có chút hơi nồng mừng xuân sang, nhấm cùng dĩa lạp xưởng chiên, tô thịt kho bê từ mâm cúng xuống sau khi tàn nhang, pha trò cùng nhau cười xòa, rồi thỉnh thoảng đi ôm mấy bó củi ra cho các cô các chị châm thêm vào bếp lò, xong lại ngồi hát hò từ mấy bài thời kháng chiến đến những câu vọng cổ trêu là hồi xưa tao hát bài này bác gái mày chết mê. Lũ trẻ thì chạy quanh giỡn tới mệt đừ, buồn ngủ đến díp mắt mà cứ nhất định không vào nhà, nằm dài gối đầu lên chân ba hay mẹ mà nghe tiếng nói cười râm ran, tiếng củi khô lách tách, mùi mứt thơm, mùi bánh gần chín bắt đầu ngào ngạt... mà thiếp đi lúc nào không biết. Sáng mở mắt ra đã thấy mình ấm áp trên giường, biết ngay đêm qua được ba bồng vào.

Sang các mồng thì thật sự thấy Tết như cây mai vàng nở bung những đóa lộng lẫy. Ngày nào cũng được mặc đồ mới, được đi thăm ông bà, được đi chơi đủ nơi, đến đâu cũng được nựng nịu, được lì xì, được ăn mứt mãng cầu chua ngọt, mứt hạt sen thơm bùi, cắn hạt dưa mỏi miệng. Đường phố tràn đầy màu Tết, liễn đỏ dán trước cửa từng nhà, xác pháo trải đầy từng khoảnh sân, mùi pháo cũng thơm, mùi nhang cũng thơm, cả con nắng mấy ngày ấy cũng dường lâng lâng thứ mùi dễ chịu nào đó mà đầu óc trẻ con chưa thể tưởng tượng cho rốt ráo. Rồi được đi chùa, ngó ông phật Di Lặc ngồi chễm chệ tòa sen mà phạch bụng trắng hếu cười tươi hết cỡ, được ba kêu chạy đến xoa bụng ông ấy mà lấy hên. Được chụp hình bên mấy chậu hoa xuân tươi roi rói trong khu công viên văn hóa, bẽn lẽn nắm chặt tay ba mẹ, cười chúm chím trông hết sức ngây ngô. Cứ ăn cứ chơi, đến tận mồng bốn mồng năm vẫn còn thấy Tết.

Tết năm nào cũng thế, dài suốt tuổi thơ. Ấy vậy mà cứ cuối năm lại nôn nao, lại không ngừng ước ao thời gian chạy thiệt nhanh để mau được chơi Tết. Trong mấy ngày Tết thì lại mong mọi thứ chậm lại, thật chậm, để mãi không hết mấy ngày sung sướng này.

Rồi thì năm này sang năm khác, lũ trẻ chúng tôi lớn lên, Tết vẫn về, nhưng dường như những không gian ngày xưa đó đã không còn tìm thấy nữa. Chúng đã lùi lại sau lưng, trốn đi xa thật xa vào quá khứ.

Tết bây giờ, cũng là những mốc thời gian như thế, cũng nồi thịt kho hột vịt, mấy đòn bánh tét, mâm cơm ba mươi, bánh mứt đầu xuân, lũ trẻ lung linh áo mới xòe tay nhận lì xì, cũng đường phố ngập sắc cờ hoa, cũng người người đưa nhau đi đây đó vui hội mùa xuân... nhưng thấy sao mà nhạt lạ nhạt lùng. Cảm tưởng như giờ đây, Tết chỉ còn là một ông già giữ cổng năm mới, đến hẹn lại gióng lên hồi chuông báo nhân gian hay tin là một năm nữa đã về, rồi mở cổng, để mọi người lũ lượt đi qua, bước vào tân niên. Số ít người đứng lại ngơi nghỉ, chơi cùng ông-Tết được một hai ngày, còn vô số người khác thì lướt vội, chả thèm ngó ngàng ông-Tết năm này có khác gì ông-Tết năm qua...

Thì cuộc mưu sinh vất vả, Tết cũng chỉ là những ngày trong năm.

Chợt chạnh lòng, dành bao nhiêu tiền để sắm sửa cho năm mới thì cũng vậy thôi, có tìm mua lại được những mùa Tết cũ bao giờ...?!

...


* Bài viết cho CNMS Tân xuân 2011.

Saturday, January 8, 2011

Sợ hãi qua rồi?


[...]

Những cơn trầm uất, như nước lũ, hàng chục năm trời chưa bao giờ rút xuống khỏi thắt lưng. Nước vẫn vờn quanh đó. Gặp một hai chuyện tào lao không đâu, bỗng thấy nước dâng tới cổ. Vậy là phải bơi ráo riết, chứ để lút đầu thì... ngộp thở lắm. Hụp hửi, vẫy vùng, nhớ cái tập phim hôm qua đang khúc gay cấn, nhớ mấy cái đĩa nhạc bạn gửi chưa nghe, nhớ là còn mấy thằng bạn cũng dễ thương, nhớ là chị dâu rủ chủ nhật này vô nhà ăn bánh xèo rau dại, nhớ thằng nhỏ chưa làm hồ sơ vào lớp Một... Rồi mấy đứa ghét mình nữa, tụi nó chắc sẽ mở tiệc ăn mừng linh đình, nếu mình chìm xuống... Nghĩ vậy, nên lội, lội và lội. Lội hoài rồi nước cũng rút dần xuống thắt lưng.

Từ nước dâng, chưa bao giờ thấy bờ. Hoặc vả nó không có bờ. Hoặc ông bác sĩ là bờ mà mình ngại lội tới. Nhưng sống chung với trầm uất, với nỗi buồn hóa ra cũng hay. Còn hơn đang vui tươi nhí nhảnh bỗng thấy thất vọng ai đó, trái tim đau đớn chịu không nổi vỡ bùng. Không có sức đề kháng, chẳng có tí kinh nghiệm nào "xử lý đau thương". Mình thì đối mặt với nó từng giây từng phút, như tập ăn cay, cứ từ từ dầm thêm ớt, dần dần thì cay xè cay xé cũng chịu được. Nó không có cú sốc, hoặc trái ớt đầu tiên là một cú sốc nhưng vì biết sẽ còn dầm trái thứ hai nên mình lướt nhanh qua cú sốc đó. Nỗi buồn, sự thất vọng cũng vậy, thấy vụ này ghê gớm nhưng biết đâu ngày mai còn gặp chuyện dễ sợ hơn.

[...]

Giờ thì nước đến đâu lội cũng được, lội như bản năng, muốn hay không cũng làm lủm bủm chút, có những lúc chẳng muốn lội, nhưng người vẫn phình lên. Má mình nói hễ người ta biết lội thì khó chìm.

Thì nước cứ vờn quanh thắt lưng đi, sợ hãi qua rồi.


---

* Trích Nước vẫn vờn quanh thắt lưng - Nguyễn Ngọc Tư.

Thursday, January 6, 2011

...


Tự dưng thấy lòng như quán vắng, tiếng cười nói ngái xa mất hút. Quanh quẩn chẳng thấy ai cạnh bên, để chỉ một va chạm cho vừa biết còn đang giữa đời. Ngơ ngác buông tiếng thở dài, mà dường cũng mơ hồ. Người không biết làm gì khác, nên để mình tìm về nơi đó.

...

Cũng lâu rồi bước chân ngần ngại, không dám quay về để nhận rõ những điều mà người cố khỏa lấp. Nhưng biết bao giờ bụi mờ sẽ bắt đầu, còn nhớ được thì cũng nên can đảm thăm lại một lần.

Dù biết là, chỉ gặp gỡ cùng tàn phai.

...

Thì đây, đồi cũ im gió, đã không còn tìm thấy vạt áo hoa xưa, dư hương cũng đã nhạt. Cố cắt từng khung hình ướm vào trí nhớ, cũng đã nhen nhóm lạ xa. Tự dưng thấy bẽ bàng. Giống như một người tình cách biệt, giờ tương phùng, ngay trước mặt nhưng chỉ có thể cố gượng cười, tìm chút hơi quen trong ký ức, chứ thực tế thì đã không còn có thể chạm vào nhau được nữa.

Lẽ tất nhiên của lãng quên, một khi đã tàn phai?

...

Đã lường trước sẽ thế này, nhưng người vẫn thấy có gì đó man mác. Như mỗi lần đối mặt với những tàn phai khác đã qua trong đời.

Bao nhiêu tàn phai mới đủ để thực sự một lần xanh ngời bất tận? - Người không biết.

...

Nhưng dù sao chăng nữa, người biết ơn những tàn phai của đời mình, thật tâm.

Như biết ơn nỗi buồn làm bạn khi không biết nên tìm vui nơi đâu. Như biết ơn sự cô độc giúp mình biết kiêu hãnh tự thương lấy mình. Biết ơn tàn phai đã cho đủ xa xót để nâng niu ngày sau, dù là bất cứ điều gì; và thôi không huyễn tưởng về mãi mãi.

Tàn phai chỉ như một dấu chấm kết đoạn, như tiếng ngân cuối bài hát, như mùa đông. Nghĩa là, một kết thúc để bắt đầu, chứ không có khả năng xóa sạch hết những gì đã qua.

Thế nên, không cần phải buồn.

...

Ngồi yên ngắm nắng tan bên trời, người hít một hơi thật sâu để tin mình nhẹ nhõm. Ừ thì, không cần phải buồn.

Rồi xòe tay cố hứng mấy giọt nắng cuối, người thấy lòng bàn tay mình dường vương vương đôi niềm ấm áp. Nhưng có chắc là ấm áp đã từng?

...

Thì không buồn, nhưng tiếc thì không thể ngăn được.

...