Tuesday, December 30, 2008

Mông lung cuối ngày


Ta đang ở trong những ngày của mấy tờ lịch cuối năm. Sắp từ tạ 2008. Tan hết mấy mùa nối nhau.

Bất giác, muốn nhìn lại trong dòng ngày tháng, tự ngoái trông hình ảnh chính mình của một năm qua. Dòng thời gian trôi nhanh, cuốn xô ào ạt, nên dung hình mình cũng biến dạng, nhòe nhoẹt chẳng rõ buồn - vui. Nhìn thấy cũng xa xót buồn!

Thấy mình của hiện tại, không khác lắm so với mình của ngày cũ. Dù, đã cố chuyển động không ngừng để tránh bị tha hóa, cũ người; mà sao, vẫn chông chênh những bước chân mờ mịt. Vẫn là một thằng ngu - tự đánh rơi mơ mộng, tự gieo mầm căng thẳng. Và, thả lạc bay hết những niềm tin hồn nhiên...

Học đòi thói hư tật xấu của cuộc đời. Mình thành Nhân. Mà dường là, Phi Nhân.

...

Mông lung cuối ngày. Nên ngẫm nghĩ chút thôi!

...

Đôi khi cũng thầm biết ơn câu chữ. Đã là người bạn thân thiết suốt cả năm qua.

Dù rằng, là một người bạn trung thành theo kiểu - sẵn sàng hứng chịu trăm nghìn u ám mình trút đổ. Cũng tội và thương thay!

...

Hết cả nắng chiều rồi. 
Đêm buông chậm rãi và lạnh lùng.

...


28/12/2008: Bùng nổ đêm Việt Nam!


Chưa bao giờ tưng bừng đến thế!

Chưa bao giờ rộn ràng đến thế!

Dòng thác lũ trăm nghìn con người tuôn đổ qua khắp mọi nẻo đường, mọi góc phố. Màu cờ đỏ ngợp trời đêm.

Tất cả khởi nguồn từ ngọn lửa tinh thần dân tộc cháy âm ỉ. Đã chờ đợi mòn mỏi để chạm được đến khoảnh khắc này!

Cú đội đầu kỳ diệu phút thứ 90 + 4 của Công Vinh đã là giọt nước cuối cùng - để hàng trăm nghìn dòng chảy hân hoan tuôn trào. Không gì ngăn nổi những tiếng "Việt Nam vô địch!" vọng vang khắp chốn.

Bùng nổ cả đêm.

...

Nhưng niềm vui vẫn là không trọn vẹn. Khi, vì quá khích mà đã có quá nhiều chuyện không vui kéo theo.

Trên đường, vẫn có quá nhiều khoảng lặng làm nhói lòng.

...

Dù sao thì, cũng chúc mừng Việt Nam.

Cũng không thể ngăn niềm tự hào |quá khích| để hét lên rằng: Tôi yêu Việt Nam!


Friday, December 26, 2008

Viết vội vài dòng vào cơn gió...



...

Gió biết không, có loài hoa bé dại vừa mới nở những cánh mỏng manh đầu tiên. Nhưng, vì trời không thương, mùa không đãi, nên hình như nó đang vội héo tàn rồi gió à! Gió mấy khi ngừng rong chơi, hãy đến vuốt ve những cánh bay lả tả của hoa nhé, để nó yên lòng, vì biết mình - ít nhiều còn có gió nâng niu!

Gió hay không, đêm qua bất giác nhận ra, khu vườn xám của mình có thêm mấy dấu chân ngần ngại. Hình như ai đó, muốn ghé chơi thăm vườn, mà còn buông lơi vô chừng lắm. Cửa vườn thì luôn rộng mở, nhưng, cũng như gió đã biết đấy, khu vườn xám này đã hoang phế mấy mùa. Mà hình như, bản thân khu vườn cũng chẳng muốn mình được sửa sang, cũng chẳng màng bàn chân ai qua lại, hay muốn dừng chân. Ừ thì, có ghé thăm thì hãy vô thường thôi người nhé, cứ ngồi yên làm bạn với cỏ cây, thế là đủ vui vầy.

Gió đừng hỏi vì sao ta hay phiền muộn, gió đọc vị được những lo lắng, bất an trong ta mà?! Mới bừng lên chút chút hy vọng, nay lại ách tắc lo toan. Giá mà, ta cũng được như gió nhỉ?! Cứ thổi miết dặm dài thênh thênh một cõi, tự do thế thì, có gì đâu cần phải lo toan!

Tự mình chặt mất mấy ngọn thông xanh. Bây giờ, thì bóng mát không còn nữa.

Tự mình gieo mấy hạt mầm xa xỉ. Nay thì, nó đã trổ nhánh đâm chồi.

Gió đừng trách ta nữa nhé, ta biết lỗi mình...

...

Tạm thời cứ để gió cuốn đi...


Thursday, December 25, 2008

Entry for 24/12/2008 - Chapter 2


Chapter 2 này là dành để show up những hình ảnh Phỉ Nhân Tự Sướng của ngày Nô ên năm nay.

Bất chấp không gian náo nhiệt và tạm gác qua 1 bên những chộn rộn công việc, tập đoàn Áo Đỏ chúng tôi (bên cạnh cũng có những ngoại lệ chấp nhận được như Luberin trắng hồng, Còi hồng sậm; và những ngoại lệ không chấp nhận được như Mikel cam lè, Quang mỏ nhọn mặc áo ZT +_+) xúng xa xúng xính nhí nha nhí nhố tự thưởng cho mình những màn tự sướng mang đậm phong cách Phỉ Nhân, và chỉ là lợi dụng cái cớ Nô ên để được thỏa sức..."ngựa" =)).

Phỉ Nhân Tự Sướng - vì nhiều lý do bên lề, nên được chia làm 2 tập.


Tập 1

- Location: Cây thông bự chảng ngay garden trung tâm.

- Time: 11h30' trưa.

- Photographer: Luberin.

- Situation: Thiếu mấy cái mẹt bận "đi khách" là Còi, Ù, Tuộc.



Làm dziên làm dzáng... hok biết ngán, keke...:D


Bắt đầu "phát bịnh" =))


Hằng Boom bắt nạt" Gia Tinh" Xuxu (con Xu bị bắt nạt mà nó thỏa mãn ghia!)



Lại làm dzáng làm dziên! Công bằng mà nói, ai cũng xinh tươi hết á! (tự sướng:D)



Coan Bảy (áo trắng mần cục nhưn) bày đặt giả kiểu "ngây thơ".
Gia tinh lén lút ân ái với bà Boom nhá! B-)
Jera và Chuồn chuẩn ko cần chỉnh! Há há...



Poster phim "Giáng Sinh ngầu và ngu" =))



...đổi thành "Gia đình vui vẻ" :-X



...và version.3 - "Cô bé người gỗ (Hằng Boom) và bè lũ điên điên" :D



Jera tui với Boom mập (ăn cắp cái áo Đỏ của... ngoại bả mặc dzô đây nà! :P)



Bảy dẹo và Luberin địu - Nào ta cùng "ngựa"... ^o^



Mikel the Kitty (cam lè) và Hằng Boom - cười tươi dzữ bey!!!



5 chị em siu nhưn B-)



Với Hằng Boom (nói nhỏ: Hằng à, tự nhin mặt mày "tâm trạng" ngang là sao???)



Mikel và Xu "xử lý" bà Boom - minh họa cho title "Gia tinh và Phèn vùng lên"



Hình ảnh lãng...xẹt kết thúc tập 1: Bảy và Xu hun... trái châu! +_+

Tập 2

- Location: Màn 1 tại gian trái The Kitchen. màn 2 lại kéo ra "Gốc thông già năm ấy"

- Time: 15h30'.

- Photographer: Híu ca ca.

- Situation: Chơi trò "Nào ta cùng mò" và đền bù sung sướng cho mấy đứa "đi khách" dìa.




Tự sướng đẳng cấp "pro" - bất chấp bối cảnh chung quanh, keke...



Tiết mục được trông đợi - Nào ta cùng mò... thăm trúng thưởng! ^o^
(Còi à, mài làm dziên mọi lúc mọi thời điểm hén?!)



Bé giai mặt mài xinh tươi hớn hở nham nhở này là... Quang mỏ nhọn
(Cmt: Mài làm như lãnh thưởng pé ngoan vậy á, gúm thiệt Quang à! haixx..)




Hằng Boom xung xướng với món quà là... hộp PNJ trong sự hưởng ứng ké của dân tình!
(Thực chất cái hộp PNJ chỉ có giá trị thương hiệu ở... vỏ hộp! hehe...)



Ù xí xọn và MiChai thik làm dzáng



Từ trái qua: Ù, Hằng Boom, MiChai, Xu



Nguyên bầy nhí nhố vì đã có quà đầy đủ (mấy cái mẹt ham hố dzễ sợ!)



Từ phải qua: Cathy, Jera, Tuộc, Ù



Đến màn này là... lại kéo ra cây thông ở garden trung tâm để tự sướng típ tục.
Hình hết sức dzễ thương, ngoại trừ tư thế sa đọa của thằng Mikel the Kitty cam lè
!



7...mỹ nhơn xinh đệp!
(Tính còm là 7 con yêu nhền nhện, nhưng thoai, hem dzám! :P)



2 cái mặt già chát giả teen: Jera và Còi



Y như happy ending, cái hình này ấm áp nung ninh nun!!! =))


Sau 2 tập phim Phỉ Nhân Tự Sướng này, thì một cơ số đứa đã típ tục tận hưởng Nô ên bằng một chầu Ốc + Ken (mặc dù ăn Ốc nhìu hơn ún Ken) và Karaoke hầm hố suốt gần 2h đồng hồ.

...

Thế là, hết ngày Nô ên năm nay của em! :)

Wednesday, December 24, 2008

Giả định là một bức thư tình


Em,

Một mùa chờ ấm nữa lại về. Trên phố những ngày đông này, từng đôi yêu nhau đã rộn ràng vòng xe mỗi đêm, dịu dàng chia nhau lửa ấm. Giáng Sinh gần kề, thắp những ngọn đèn lung linh phố xá, và thắp những mộng mơ, ước vọng vào lòng thế nhân. Giữa những chuỗi suy tư thường nhật, con người dường như lắng lòng mình hơn một chút, vị tha hơn một chút và yêu thương nhiều hơn một chút, để hơi ấm về thật gần. Giáng Sinh ấm áp thật gần!

Chỉ riêng anh thôi, vẫn lặng lẽ như trăm nghìn ngày vẫn thế. Nói cười vỡ vụn - nhưng chỉ là những mảnh thủy tinh óng ánh vô hồn. Vì, em biết không, không có em, anh thấy chính mình còn chưa trọn vẹn, chứ nói gì đến ngày Lễ Chúa Ra Đời.

Em biết không,

Đã có những lúc, anh thấy em gần anh lắm! Đã có những lúc, chỉ một chút cố với nữa thôi, anh đã có thể nắm chặt lấy tay em và ôm vào lòng. Nhưng, không hiểu vì sao, chính trái tim - chứ không phải lý trí - lại ngăn anh lại. Có lẽ vì, anh sợ em à!

Anh sợ mình không phải thuộc về em. Chúng ta chỉ vờ là gần nhau đấy thôi, chứ thực ra thuộc về hai thế giới xa xôi lắm! Những ràng buộc tạm bợ mỗi ngày, chỉ là qua loa, là nhạt nhẽo. Chứ sâu xa trong chính mình, anh chưa tự tin đã đủ sức mạnh để bước vào thế giới của nhau.

Anh sợ những cảm xúc sâu kín trong lòng anh, chỉ là chút vô thường nhen nhóm. Một ngọn nến cháy khẽ khàng, nên chưa đủ gọi lửa xóa đêm đông. Chưa đủ cái gọi là trải qua, cái gọi là cùng hướng. Nên chưa biết có đủ để gọi tên thành yêu thương?!

Anh sợ cả chính mình, vô dụng vì không thể tự tin đứng bên em, thật gần. Không đủ xóa những nếp nhăn cõi lòng em phiền muộn. Không đủ lau khô những giọt nước mắt em òa vỡ - khi trái tim em day dứt vì một bóng hình, chẳng phải là anh!

Và, anh sợ là mình mãi chỉ là một kẻ ngại yêu, lững lờ với cảm xúc. Không rành rọt đánh vần những chữ yêu thương. Để, cứ mãi như một ngọn cỏ ven đường, lặng lẽ đón giọt sương khoé mi em rơi rớt, mà không dám một lần - dù chỉ một lần - chạm nhẹ vào khóe mi ấy - dù chỉ chạm mà thôi! Anh sợ , một kẻ khù khờ, chưa có trải nghiệm tình ái, gần trọn những năm tháng dài đơn côi, sẽ không thể biết đâu là đúng đâu là sai khi hình thành một mối quan hệ. Và, biết anh có đủ là nắng ấm, xóa trong em cơn gió mùa tê tái? Biết, trái tim em, có còn đủ chỗ để anh xin được nương náu lâu dài?

Quá nhiều nỗi sợ, nên anh thấy mình chẳng xứng bằng ai. Nên, anh sẽ không yêu em bây giờ đâu, em ạ!

Chắc em sẽ hỏi anh vì sao?

Vì anh biết, em cần thời gian - nhiều hơn thời gian anh cần từ phía em - để xóa dần những sầu muộn. Để can đảm quên dần một hình bóng. Để anh đủ can đảm, tự hứa, mình sẽ là hình bóng mới nơi tim em!

Vì anh biết, xét cho đến tận cùng, anh và em là hai kẻ giống như nhau. Đang mải miết vô vọng ngóng chờ tình yêu từ một kẻ khác. Anh chờ em, để em chờ người khác. Và cứ thế, hãy để mặc thời gian trêu đùa, cứ chờ em nhé, đến khi thôi chờ được nữa, chắc có thể, ta sẽ yêu nhau!

Em,

Không biết vì sao anh lại ngồi ngây ngô viết những dòng này. Bàn phím vẫn vang đều những thanh âm vô hồn như khi anh viết một trang báo cáo. Nhưng, trong anh, cảm xúc nhiều và khác hơn thường nhật vô cùng.

Có lẽ vì, Giáng Sinh này lạnh quá, nên anh bất giác sợ cô đơn. Và, mơ hồ tìm chút hơi ấm nhỏ nhoi bằng những dòng thư sẽ không bao giờ gửi...

Nhớ một cuốn sách mà anh thích, anh vẫn còn nguyên niềm ao ước, có em, để anh nói câu " Vì em, cả ngàn lần rồi...!"

Giáng Sinh vui vẻ và ấm áp, nhé em!


Tuesday, December 23, 2008

Chuyện iu đương


Yêu thương một người, quan tâm một người là để cho chính mình và người đó cảm nhận được hết vẻ đẹp, sự thăng hoa của mỗi sát na được quan tâm lẫn nhau. Hạnh phúc thực sự của một tình yêu không thể hiện bằng ngôn từ, mà là sự chia sẻ cùng chung những cảm nhận. Khi nói với cả thế giới về hạnh phúc thực sự của mình, niềm hạnh phúc sẽ được lan tỏa và nhân lên bội phần. Nhưng quan trọng, là cách bạn nói. Và, tốt nhất là bạn đừng nên nói, quá nhiều và thừa thãi.

Thế, sao vẫn có những con người cứ thích cầm loa phóng đại mỗi ngày để la hét gào rú về chuyện iu đương của bản thân mình nhỉ?! Quan tâm người mình yêu thương đã đủ dốc tâm dốc sức nhọc lòng, hà cớ gì phải tốn nước bọt, mồ hôi công sức, bán rao những quan tâm mang tính chất iu đương ấy cho thiên hạ cùng dòm ra ngó vào? Hay bạn sợ là, quan tâm và yêu thương sẽ không còn là quan tâm và yêu thương nữa, nếu như không ai trong thế giới này biết là bạn đang quan tâm và yêu thương một ai đó?

Chắc là do, iu đương thì cũng có năm bảy loại iu đương. Mỗi người mỗi kiểu!


Sunday, December 21, 2008

Chuyển nhà


Báo cáo với các anh chị em chú pác xa gần, là ngày hôm qua, thứ Bảy, 20/12/2008, chúng em đã chuyển nhà (trọ).

Địa chỉ đã thay đổi. Chính thức được update từ "8B Khu quân cảng KP5, Nguyễn Hữu Cảnh, P.21, Q.Bình Thạnh" thành "266/78/23 Tô Hiến Thành, P.15, Q.10" (sáng nay mới vất vả... học thuộc!).

...

Vậy là, sau 3 năm hơn quen cửa quen nhà quen lối quen đường quen xóm quen người, cuối cùng cũng dứt ra đi, tìm về chốn mới. Thú thực, trong em chả có nhiều nhặn gì cái gọi là vương vấn hay cảm xúc mơ mòng nào đó. Ngồi trên xe (tải) ì ạch lết ra khỏi khu phố, ngoái lại một cái, mới thấy giật mình. Ừ thì, mới đó đã 3 năm.. (Đoạn này lẽ ra theo đúng mô típ tiểu thuyết 3 xu sẽ là một trường thiên hồi ức, với những kỷ niệm nhuốm mùi rêu mốc chợt ùa về, kéo lê thê như một đọan phim chậm mải miết không ending. Nhưng, em không muốn mình lại học đòi lề thói thông thường như thế, nên mạn phép xin em không viết ra đây. Có những thứ, cứ để nó chảy ở trong lòng, và ngấm sâu vào trong. Sẽ tốt hơn!)

...

Hậu quả của 3 năm hơn tự do buông thả và biết bao nhiêu con người đi qua cuộc đời tụi em để lại là... một xe tải cỡ trung hầm bà lằng đồ đạc lềnh khênh (mà đến tận thời điểm này vẫn chưa được bày biện, bố trí cho phải phép). Sau chuyến xe dài... 175K phí vận chuyển, tụi em đã về được nhà (trọ) mới. Và sau cơ số phút đổ mồ hôi, sôi nước mắt trung chuyển hầm bà lằng đồ đạc lềnh khênh lên tận lầu 2, công cuộc chuyển nhà của tụi em xem như hoàn tất.

Đóng góp rất lớn vào sự hoàn tất này, là công lao biển trời của bạn trai đẹp gái Mikel, và bạn gái đẹp trai Ruồi Cái (em có nhầm lẫn jì ở đây ko ta?!). Thay mặt hai họ, gia đình, thân bằng quyến thuộc chân thành cám ơn những giọt mồ hôi và thời gian, công sức hai bạn đã bỏ ra (Tổ Quốc Ghi Công). Đã hậu tạ!

...

Cứ theo pờ len hoành tráng của tụi em, là sau khi hoàn tất chuyển nhà, tụi em sẽ tự thưởng cho chính mình một chầu en uống tét nách và một đêm karaoke bùng nổ. Nhưng trên thực tế, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên (chơi Hán Việt dzô đây cho người ta biết mình có văn hóa!), rốt cục, di chứng của việc chuyển nhà là vô cùng to lớn. Lũ tụi em đã vật vã và cạn sức thực sự, nên đành lỗi hẹn với chính mình, và thậm chí còn cancel luôn cả độ Ốc ác của bạn Boom và bạn Xu. Dzô cùng tiếc nuối nhưng lực bất tòng tâm!

...

Nhà mới có rất nhiều cái mới!

- Một cái ban công be bé xinh xinh, buổi sáng nhìn đúng ngay phía mặt trời mọc.

- Hai tấm rèm cửa pha màu sang trọng, và giả chút chất cổ điển mị người.

- Một cái toa lét be bé xinh xinh với vòi nước nóng lạnh, hoa sen lủng lẳng trên đầu.

- Một cái cầu thang ngoằn ngoằn nhưng khá dễ chịu.

- Hai lớp cửa mà mỗi lần khóa hay mở đều tốn bộn thời gian.

- Một chị chủ nhà xinh xinh hiền hiền (nhưng cũng không hiền lắm!) nói chuyện nhẹ nhẹ duyên duyên, nhưng vẫn còn hơi hơi xa cách (chuyện, mới về bày đặt đòi thiết thân!)

- Một anh chủ nhà tạm thời vắng mặt (đi công tác tuần sau mới về)

- Một anh (được biết là bạn chủ nhà) thuê phòng lầu 3 với gương mặt bô trai, giọng Hà Nội vang vang, xởi lởi hồ hởi thái quá và có đôi phần mắc bệnh ... phô dâm (ấy là em đoán thế! phô dâm ở đây có nghĩa là vừa thích phô diễn bản thân, khoe mẻ; vừa hơi đểu đểu dâm dâm). Và mặc dù mới giao tiếp chưa được bao lâu, em đã rất quý mến ký gửi hằng hà sa số "móc câu" để đáp trả những lời hoa mỹ, đầy duyên dáng của anh í. Thôi, biết thế nhá các anh chị em, đừng hỏi em thêm gì! (em cũng chả biết đâu!)

- Một nề nếp khuôn khổ mới mà những con người bất bình thường như tụi em phải cố mà uốn mình và tập dần lối sống... bình thường, để dung hòa với mọi người.

Đại loại tình hình là có thế.

...

Tháng ngày tới của cuộc sống mới sẽ rất yên ả và êm đềm. (Cái này là mơ tưởng của riêng em!)


Saturday, December 20, 2008

Thực đơn chống stress tạm thời


Bao gồm:

- Nhạc nhẽo: track list đĩa Songs from the underground của Linkin' Park.

- Điện thoại: 1 cuộc điện thoại run rẩy thê lương.

- Nước: 1 ly nước lạnh văn phòng tổ chảng, uống ọc ọc, nuốt ực ực.

- Khăn ướt: 1 cái nhãn hiệu Canary.

- Suy nghĩ: vô số những tự vấn, tự chửi rủa và tạp nham những mớ bòng bong nhăn nhúm y như bầy giẻ rách.

- Entry này.

Kết quả:

- Giải quyết vấn đề: Delay.

- Khôi phục tinh thần: Done.

- Xóa bỏ stress: Process.

Túm quần lại là:Mức độ khùng có tăng - giảm bất thường, nhưng đáng mừng là đang đi theo chiều hướng phát triển tích cực.

và chờ đợi!


P/S: Cái Top Pix vẫn là quá dịu dàng so với những feelings của mình hôm nay!!! (_ _!)

Thursday, December 18, 2008

Today


"Hôm nay xuống phố lòng nhẹ nhàng, đôi chân bước thênh thang
Bao nhiêu tiếng nói cười vội vàng, nắng chứa chan
Một ngày đi qua, những muộn phiền trôi xa
Tôi thấy quanh mình vẫn vui và
nhiều lúc một mình cô đơn, tôi thấy dễ hơn!

Tôi hay tán dóc và cười đùa, tôi không giống như xưa

Tôi yêu tiếng nói cười vừa vừa, tiếng nắng mưa
Và nhiều khi tôi thấy nhọc nhằn muôn nơi,
tôi thấy yêu người, thấy yêu đời

Nhiều lúc chuyện trò thâu đêm, tôi thấy buồn đau qua hết...

Quên đi bao ưu phiền, nghe con tim lên tiếng
vui lên đi, vui lên đi, ta lo âu được gì?!
Hôm qua tôi vui đùa, hôm nay tôi hơn nữa
Qua đi mau ngày tháng luôn âu sầu
Vô tư như mây trời, thênh thang đi muôn lối
Tôi chơi vơi, tôi chơi vơi, tôi vui trong cuộc đời
Hôm qua tôi ê chề, hôm nay không như thế
Tôi yêu em ngày ấy như bây giờ, yêu vô bờ..."


Đang play mải miết bài này. Đột nhiên thích cái chất sảng khoái mây trời, thanh thản và vô ưu như thế này! Có lẽ, mơ được một ngày thực sự thênh thênh nhựa sống như thế!

Cũng có lẽ thích cái kiểu tự khoái cảm với lý lẽ chính mình: "Nhiều lúc một mình cô đơn, tôi thấy dễ hơn!"

Cũng đang cố gắng làm cho mỗi cái ngày-hôm-nay của chính mình nhẹ nhàng, ít chóng vánh và giảm thiểu những suy nghĩ kiểu tự-căng-thẳng-hóa đi.

Cũng đang tự vấn bản thân, có hay không "Tôi yêu em ngày ấy như bây giờ, yêu vô bờ..." ???


Wednesday, December 17, 2008

Cho Giáng Sinh này


Hoàn toàn không có chút mảy may trông đợi về Giáng Sinh như mọi năm.

Những mơ mộng hão huyền về những câu chuyện mới bắt đầu từ đêm Chúa Ra Đời, hay kỳ vọng phi thực vào những món quà tặng bất ngờ ăm ắp niềm hạnh phúc cũng mờ nhạt hẳn - nếu không muồn nói hầu như là không có. Cũng thôi những suy nghĩ lan man về những thứ rất khó định nghĩa, khó nắm bắt. Nói chung là, dường như có phần hơi lãnh cảm với mùa Giáng Sinh này.


Nguyên do sâu xa thì ngay chính bản thân mình cũng không biết chắc được, chỉ mơ hồ đoán. Có thể là do, sau quá nhiều hy vọng bị cuộc đời làm cho cụt hứng, hay quá nhiều cảm hứng bị thực tế làm cho lụi tàn, thì, cơ chế bảo vệ bản thân tự động kích hoạt chương trình "Miễn nhiễm những cảm xúc lơ tơ mơ và xóa bỏ dần những niềm tin hão không có căn cứ thực tế". Chính thế mà hiện tại mình ra như thế!

Nhưng chắc, bộ phận tủi thân vẫn còn hoạt động nhịp nhàng và trơn tru lắm, nên những phức cảm tự ti của bản thân vẫn cứ sinh sản vô tính, và phát triển không ngừng. Dù cố delete all mấy bận, nhưng, cứ những độ mùa nhộn nhịp tưng bừng thế này, thì nó lại khó kiểm soát vô cùng. Đâm ra, lãnh cảm với Giáng Sinh này thật, nhưng vẫn có chút chạnh lòng...

Vì, lỡ đọc đâu đó, người ta gọi mùa này là mùa yêu thương, mùa chờ ấm. Mùa chờ được sưởi ấm bằng yêu thương. Mà mình thì...

Thôi thì, cố lãnh cảm cho qua hết thêm một mùa. Cứ mãi chờ ấm thì chờ đến bao giờ!