Monday, December 2, 2013

Something about December


Đã là Mười Hai. 

Mấy nay lại nghe album Winter Songs của Ronan, như thời điểm này các năm trước. Sáng dù có nắng trong thì vẫn vướng vất từng cơn gió se se, lành lạnh. Thời tiết đẹp như những ngày cận xuân. Mỗi đêm thỉnh thoảng lại giở từng trang ngẫu nhiên của Bốn mùa, trời và đất để đọc, rồi nằm xem vu vơ những vụn vặt trên mạng. Vẫn thức khuya, yêu giấc ngủ, và chán ngán việc đi làm. Những vô vọng của Mười Một dường có đôi chút vơi đi, nhưng cảm giác cô đơn và lạc lõng thì vẫn còn ở lại. 

...

Nhìn ra xung quanh thấy đủ màu tâm trạng. Nhưng tựu trung, rõ ràng nhất, chiếm đa số, vẫn là những nôn nao quen thuộc trong mùa chờ ấm, nỗi trông đợi Giáng Sinh và niềm hy vọng cho năm mới đã rất gần. Dù là ai, như thế nào, thì có vẻ đều đang dọn lòng, nhìn ngắm lần nữa Hai Không Mười Ba của mỗi người, và tự gieo những hạt mầm mới cho Hai Không Mười Bốn. 

Chắc mình cũng nên như thế. 

...

Hôm trước đọc phải một đoạn kết buồn, làm hẫng cả đêm. Tôi không biết người ta phải can đảm và mạnh mẽ đến độ nào, mới có thể dám buông tay để mặc một thứ quý giá trượt ra khỏi đời mình?! 

Rõ là sức chịu đựng của bản thân hiện rất tệ, chỉ một đả kích phi thực cũng đủ nhấn chìm. Thế nên, chỉ muốn chọn đọc/xem những gì nhẹ nhàng và dễ chịu, vẫn là happy ending thì hơn. Vì, chẳng phải đời đã quá đủ bad ending rồi còn gì? 

...

Nhắc về bad ending lại nhớ tin sốc hôm qua: Paul Walker qua đời vì tai nạn ở tuổi 40. Tôi đọc được tin này khi người vẫn còn lơ mơ vì ngủ nướng đến quá trưa, và nó đã khiến tôi bàng hoàng tỉnh lạnh. Cuộc đời vốn dĩ thế đấy, nhiều bất trắc và khó lường. Con người thì mỏng manh. Có thể vừa mới nói cười với nhau ngay lúc này, nhưng chỉ quay lưng một khoảng rất ngắn thì người đã đi mất, mãi mãi. 

Vậy thì, cớ sao cứ phải nghiệt ngã với nhau, khi ta còn ở đây? 

...

Thực sự những ngày này, muốn viết mỗi ngày. Nghĩ gì viết đó, lơ ngơ lảm nhảm vậy thôi. Như từng nói, theo kiểu của Luberin. Nhưng không làm được. Thôi kệ, cũng chả ép mình. Dù sao, khi cần, vẫn còn có thể trút ra bằng câu chữ, đã đủ rồi. 

...

Tặng bản thân một lời cuối: "The seasons always change, and life will find a way...". 

Xin chào Mười Hai!

...


* hình chụp ở La Maison Coffee & Gallery đêm qua.
** tựa là một bài hát của Christina Perri.


Thursday, November 21, 2013

Biết làm gì hơn?


Tôi ghét sự ức chế mà bản thân không thể tự lý giải. Thế nhưng, đáng buồn là những ngày này, tôi lại đang rơi vào. Mỗi sáng là một cuộc chiến nội tâm đầy khốc liệt, giữa quyết định tiếp tục ngủ vùi, chôn mình trong mơ, hay thức dậy bước vào ngày mới, đến công ty và đối mặt cùng bao nỗi chán chường. Những ước vọng điên khùng lại có cớ trỗi dậy. Nỗi mặc cảm thân phận lại bùng lên. 

Có những đêm, nằm một mình trong căn phòng quen, bóng tối xung quanh và le lói ánh sáng từ màn hình laptop, cùng giai điệu của Passenger rỉ rả, đột nhiên tôi thấy mình vô vọng. Và vô dụng. Tôi nhận ra sự thực bẽ bàng, rằng khi đi sâu vào bên trong mình lúc này, ở đó chẳng có gì ngoài những mảnh vụn của tiếc nuối, hoang mang và nghi ngại. Sự lạc quan ngỡ là cố hữu, chẳng hiểu vì sao, cũng đã bỏ tôi đi mất bây giờ. 

Sáng nay ra phố, tự choàng thêm chiếc khăn, cho một ngày xám lạnh vừa đủ thèm thuồng hơi ấm nào đó mờ xa. Tháng Mười Một dần qua, rồi Mười Hai sẽ tới. Lại một năm quẩn quanh, tìm mãi chẳng thấy thiết tha nào cho riêng mình. Tôi lại nghĩ về cái chết, như một lựa chọn. 

Lòng tự tin, chủ nghĩa I-don't-care của tôi trong giai đoạn này cũng chẳng còn. Tôi thiếu cả can đảm mạnh dạn chia sẻ những phức cảm bản thân trên facebook theo chế độ public như tôi vốn vẫn thường. Tôi sợ bị nhận ra mình đang trở nên bi quan một cách tệ hại, và sẽ lây lan năng lượng xấu xí này đến những thân gần. Tôi chỉ dám trút câu chữ vào đây, không gian riêng tư này. 

"Nhiều khi thực tâm chẳng hề mong cứ mãi dây dưa với nỗi buồn 
Nhưng biết làm gì hơn khi mọi thứ đều ngoài-ý-muốn?" 

Tôi đã ngụy biện như thế đó. Nhưng đúng là, biết làm gì hơn? 

Cũng may, viết vẫn là một liệu pháp ít nhiều hữu dụng.

...


Monday, November 18, 2013

Depressed


Có những ngày 
muốn bỏ tất cả lại sau lưng...
Lên một chuyến xe,
đi,
không cần biết đích đến.
Cũng chẳng bận tâm 
nếu đó là chuyến xe cuối
đời mình...

Có những ngày
chẳng muốn thức dậy lúc bình minh
Chỉ muốn tiếp tục ngủ vùi,
mặc kệ ngoài kia
điều gì đang tới...
Có lẽ vì đã
không còn khát khao
không còn mong đợi
Thà chọn mơ dài.

Có những ngày
thấy cuộc đời trôi 
tuột
qua kẽ tay...
Chẳng giữ lại được gì
ngoài tiếc nuối.
Thấy vô vọng
khi nhìn phía ngày mai
xa vời vợi...
Giá như kết thúc hết thảy
ngay bây giờ?!

Có những ngày
mọi thứ bỗng chốc
hóa ơ thờ
Không ai khiến ta buồn,
không ai khiến ta vui,
cũng chẳng ai khiến lòng ta tha thiết...
Thưa thớt câu xin chào,
bộn bề lời từ biệt
Vô nghĩa ngày qua…

Có những ngày
thương yêu trở thành lạ xa;
Gần gũi đã từng
trở thành khoảng cách;
Chia sẻ hôm nào
phủi tay hết sạch;
Chỉ còn 
mỗi 
tàn tro...

...

Saturday, November 16, 2013

Chết một ngày nắng đẹp


[Sunny day, 1876 - Levitan]

Thành phố nhiều khi quá xô bồ nên người ta không nhận thấy, thực ra vẫn có những ngày đẹp trời, đẹp như một lời tỏ tình nằm gọn trong lòng tay. 

Và trong những ngày như thế, lại có những khoảng đẹp nhất, những moment hoàn hảo nhất. Ở đó, nắng có màu như mùa thu trong tranh Levitan, trời một vùng xanh yên, và gió thì dịu dàng hơn cả hơi thở người thương từ sau lưng vỗ về. 

Vào những thời khắc ấy, dù đang ngồi an tĩnh một góc quen, hay trôi theo nhịp phố ồn ã, tôi cũng da diết trong lòng thứ cảm giác lạ lùng: muốn mọi thứ, tất cả mọi thứ, ngừng lại. Kể cả chính mình. 

Như cách người ta nhấn nút pause để dừng ở một khung hình họ muốn ngắm nhìn mãi. 

Như lý do người ta phát minh ra máy chụp ảnh chỉ để lưu giữ những khoảnh khắc mà có thể sau một chớp mắt đã không còn vẹn nguyên nữa. 

Như cách người ta chọn cái chết vào một điểm son của cuộc đời, để những gì đã qua có thể bình ổn khép lại và lưu dấu vào dòng thời gian bằng một dấu chấm cuối gọn gàng và đẹp đẽ nhất. 

Tôi đã thực sự cảm thấy như thế, luôn luôn.

Đó là một phức cảm khó diễn tả chính xác. Chỉ là, sự tỉnh thức rằng cuộc sống vốn vẫn lộng lẫy vô ngần đột ngột trỗi dậy cùng lúc, đan xen và quyện lẫn với nhu cầu bức thiết kết thúc sinh mệnh. Kiểu như, cuộc đời tươi đẹp quá nên ta đã có thể chết đi rồi. Đơn giản là vậy. 

Chết vào một ngày nắng đẹp, vào độ rực rỡ nhất của một kiếp sống, không phải là cái chết hoàn mỹ sao?

...


Thursday, November 7, 2013

Có nhiều khi...


lảm nhảm, khi đang nghe November của Tom Waits

Nhiều khi thực tâm chẳng hề mong cứ mãi dây dưa với nỗi buồn
Nhưng biết làm gì hơn khi mọi thứ đều ngoài-ý-muốn?
Yêu thương đến mấy rồi cũng lạ xa, chẳng sớm thì muộn
Bàn tay gầy hao sao đủ sức nắm giữ được duyên số, được trái tim người?

Nhiều khi nguệch ngoạc thơ tình để thấy bớt lẻ loi
Đọc mấy câu chuyện viển vông cho quên thực tế đời cô quạnh
Biết làm gì khác - khi một sớm nào xưa giữa mùa giá lạnh,
Có một vòng tay đã vĩnh viễn buông lơi và trôi dạt về phía muôn trùng?!

Nhiều khi hát lên thật to những lời vô nghĩa, mông lung
Đơn giản chỉ để tự nhắc bản thân: tuổi càng đầy thêm sẽ càng vơi mơ mộng
Đơn giản chỉ là muốn tìm câu trả lời cho những quẩn quanh tháng ngày vô vọng
Tại sao nhiều khi sau kết thúc lại chẳng có bắt đầu?

Nhiều khi tháng Bảy nhưng chưa chắc trời sẽ mưa ngâu
Tháng Giêng rực rỡ màu xuân không hẳn ai cũng có niềm vui đoàn tụ
Như ta, nhiều khi ngồi lặng im cố che niềm ủ rũ
Bằng nụ cười khô cong tựa chiếc lá cuối thu trơ lạnh vệ đường...

Nhiều khi hay tự ủi an rằng nhân thế vô thường
Đi được bao xa, bao lâu đều tùy vào phúc phận
Nhưng, ai có thể ngăn trong những cơn khốn cùng không tự trách mình khổ mệnh
Những lúc ở đáy vực sâu chỉ muốn nằm xuống, thật yên, bỏ quên đời?

...

Là những khi tôi bỗng thấy bất lực với chính tôi.

...


Tuesday, October 22, 2013

Chỉ còn những mùa nhớ


Hôm qua về ngang phố 
Nơi giữ dùm ngày xưa 
Chỉ một vùng nỗi nhớ 
Lững lờ lay dưới mưa 

Thu xa hàng cây vắng 
Con chim sẻ quên lời 
Tình ca thanh xuân ấy 
Dường theo gió chơi vơi 

Chiếc lá buồn xoay khẽ 
Rơi trong chiều nghiêng rơi 
Xôn xao lòng rất nhẹ 
Nghe ra tình yêu tôi 

Góc quen này năm tháng 
Ta từng in dấu vui 
Giờ bẽ bàng sỏi đá 
Lăn dưới chân ngậm ngùi 

Phố xưa từng ươm tóc 
Em trói tôi vào tình 
Môi tìm môi níu lại 
Ngỡ tim mình tái sinh 

Bây giờ là xa cách 
Bây giờ là hoang liêu 
Bây giờ là cô lẻ 
Là mỗi ta, với chiều 

Cuối trời hửng vệt nắng 
Mảnh tựa hồ cơn mơ 
Nhắc ta đời cay đắng 
Đâu thể mãi dại khờ 

Chỉ còn mặc nỗi nhớ 
Nhuộm hết mùa phai phôi 
Nếu như không chia biệt 
Có chắc giờ an vui? 

 … 

 * cảm hứng từ bản tình não nuột đã nghe suốt hai đêm nay, Chỉ còn những mùa nhớ - Bảo Trâm, nên copy luôn cái tựa đề. tiếp tục bổ sung vào list “thơ tình sến sảng nửa đêm”.


Sunday, October 13, 2013

All you get from love is a love song


Có những ký ức đôi khi như quần áo cũ, được xếp gọn vào ngăn kéo tiềm thức, lặng lẽ qua hết ngày tháng năm. Chỉ thỉnh thoảng, người ta mới ngần ngại lấy ra, miết tay lên từng thớ vải và hít sâu vào thứ mùi ố phai. Không phải bởi chúng đã demode, xứng bị lãng quên; mà do người ta sợ phải gặp lại những câu chuyện đằng sau chúng, sợ bị đẩy ngược trở về không gian của một dấu nhớ nào đó trong đời. Ai đã ít nhất đôi lần ngồi ôm chặt một chiếc áo sờn vai, mà khôn nguôi hoài niệm về bàn tay từng ấm áp đặt vào nơi ấy, tin chắc sẽ hiểu rõ điều này.

Đêm nay, không hiểu vì sao tôi lại can đảm mở ngăn kéo, và mân mê mấy mảnh ký ức riêng mình. 

Tôi hoàn toàn không biết nguyên do nào khiến tôi làm điều này. Bài hát từng quen vô tình nghe lại từ Sổ tay cảm xúc? Góc đường cũ chiều hôm vừa qua? Ánh đèn vàng trải dọc con ngõ vắng về nhà? Tháng Mười và những chạng vạng thường hay nhòa mưa? Album mới của Đỗ Bảo & Hà Trần với những lời tình nỉ non? Hay đơn giản là tôi thấy cô đơn nhiều hơn vì sự rảnh rỗi quá mức của thời gian này?... Tôi thực sự muốn biết, để cảm ơn. 

Vì, cũng khá lâu rồi, tôi mới dám nhìn lại đoạn đường đó, theo kiểu một gã đủ già nua và điềm tĩnh đang đối diện với mọi thứ đã qua. Ngồi im, bình lặng ngắm hết thảy những gì đã từng hạnh phúc, đã từng buồn thương. Ngỡ ngàng nhận ra, cách xa đến một lúc nào đó, sau hết, tâm cũng an. 

Và, trên môi sẽ là nụ cười nhẹ, có thể vang chút thanh âm khe khẽ - tựa như giai điệu của The Carpenters ngân nga ở trong lòng. 

...


Monday, September 23, 2013

Rồi ngày tháng phai đi...


1. Còn hơn một tuần nữa, sẽ chính thức hết duyên với Laz. Kết thúc một quãng đường gần mười tám tháng không hề ngắn cũng chẳng quá dài. Những ngày này, bản thân đang cảm thấy gì? - Rất may, không gì cả. Có lẽ một phần, nhờ những người mình thương mến nhất cũng đều đã, đang và sắp ra đi. Cũng đã học đủ, hiểu đủ và làm đủ cho nơi này. Nghĩa là, không có bất kỳ tiếc nuối nào bị bỏ lại phía sau. Chắc vì thế, nói nghe phũ phàng, nhưng dường như nỗi buồn rời bỏ không đủ lấn át niềm vui tự do. 

 2. Lần đầu tiên trong đời, tôi cho phép mình nghỉ việc khi mà vẫn chưa có bất cứ cơ hội mới nào rõ ràng. Thế nhưng, không hiểu sao lại chẳng có nỗi bất an nào nhen lên. Chắc bản thân cần một khoảng ngơi nghỉ, để tự vấn và tìm ra con đường tốt nhất? Hay thực sự đã đến lúc chuyến tàu tôi phải quay về với ga cuối của mình? Tin là rồi thì cũng sẽ có câu trả lời. 

3. Vì không duyên, một "giấc mơ chưa lớn đã già". Biết sao được, mình đã không còn ở độ tuổi chỉ vì đam mê nhất thời mà có thể chấp nhận hết tất cả - bất công, không cam tâm hay sự ngược đãi bản thân. Dù sao, cũng biết ơn một đoạn ngắn ngủi, giúp tôi nhận ra mình hoàn toàn có thể thực hiện được mơ ước một thời. Chẳng qua, chưa có cơ hội thích hợp mà thôi. 

4. Tầm giữa tháng, vô tình có dịp trở lại Một Thuở. Ngay từ ngoài hẻm vào, đã hoàn toàn bất ngờ vì cổng chào mới sừng sững với tên gọi lạ xa. Một Thuở ngày nào giờ đã là Văn Cao Cafe. Vào trong quán thì cảm giác mất mát đột nhiên ùa đến, ngập lòng. Không gian đổi thay, không khí cũng khác hẳn đi. Cảm giác như mọi thứ mới hôm nào giờ đã chính thức trở thành kỷ niệm. Những chiều hẹn hò bè bạn, những trưa dành tặng riêng mình. Những sớm nắng, những ngày mưa. Ly ca cao sữa đá quen thuộc, góc ngồi bản thân cảm thấy thuộc về. Ký ức suốt những năm tháng dài, đều đã chẳng còn nữa. Biết là thương hải tang điền, và có thể chính mình nhạy cảm thái quá, nhưng không thể ngăn một tiếng thở dài. 

5. Dạo này tự dưng có nhã hứng, cứ mỗi tối lại đọc vài trang Bốn mùa, trời và đất của Márai Sándor. Những tản văn được viết ra từ cách đây hàng chục năm (1938, 1942) nhưng ý nghĩa và sức lay động của chúng vẫn còn mạnh mẽ vô cùng. Đến mức, thỉnh thoảng có thể bắt gặp một vài đoạn viết khiến ta phải "sững sờ và run rẩy". Không muốn sáo rỗng, nhưng chẳng thế nói khác được. 

6. Đêm qua ra phố, một mình, trong khí trời Saigon mà như Dalat, bắt gặp đâu đó mấy hình ảnh khiến trái tim mềm đi. Bất giác nhận ra, nhiều lúc thèm được yêu thương ai đó còn hơn cả được ai đó yêu thương. Nhưng có thể làm gì khác khi Duyên Phận cứ mãi thích cợt đùa?! 

7. Astrology bảo tháng Chín này mình cần phải mở rộng kết nối xã hội, cũng muốn thế nhưng có vẻ như đã bất thành. Mà ngẫm lại, những liên hệ thân gần của hiện tại cũng tạm đủ đầy. Vậy thì, sao phải nhọc công bắt đầu lại chuỗi sơ giao và những vờ vĩnh kiểu buổi-ban-đầu? 

8. Tháng-của-mình sắp về. Đang nuôi hy vọng: có một khởi đầu mới, một hình xăm mới và vài chuyến đi.

...


Thursday, September 12, 2013

Đến lúc?


Không lẽ bây giờ bỏ lại sau lưng 
Hết thảy những gì không còn tha thiết? 
Trái tim can đảm nói lời từ biệt 
Thành phố mười năm - nỗi nhớ vạn ngày... 

Không lẽ bây giờ ta chẳng còn ai 
Đủ níu yêu thương, giữ bàn chân mỏi? 
Cánh chim ngông cuồng cuối trời lạc lối 
Đến lúc theo con gió nhỏ quay về... 

Không lẽ bây giờ phải tỉnh cơn mê? 

[Saigon,
những ngày không có gì vui]


Wednesday, September 4, 2013

Cô đơn (version 2)


Cô đơn có thể nhen lên vào một chiều mưa giăng kín trời
đường phố hóa lạ xa chẳng tìm ra lối
điểm đến cuối cùng biết không ai đón đợi
mà chuyến xe nào có thể quay đầu?

Thành phố rộng lớn thế mà biết tìm đâu
một vòng tay ấm tháng ngày ta nương náu?
Biển đời mênh mông, chỉ mình ta: cô đảo
Sẽ có ai tha thiết kiếm tìm?

Cô đơn đôi khi đến trong cả giấc nửa đêm,
tỉnh dậy nhìn quanh không có bất kỳ ai bên cạnh
Hiện thực - chiêm bao tương phản nhau như sắc màu nóng - lạnh
và ta vỡ lẽ bẽ bàng...

Cũng nhiều khi cô đơn như vị đắng đột ngột xen ngang
trong bữa cơm mỗi ngày mình ta nấu, mình ta thưởng thức
Thời khắc nhận ra món ăn ngon không nhất thiết là mỹ thực
Đơn giản, chỉ cần có ai đó sẻ chia cùng...

Như cái cách người ta quay về nhà sau một ngày vất vả khốn cùng
tận hưởng niềm vui trong gian bếp ấm nồng có yêu thương chờ sẵn
bỏ lại hết ngoài kia u uẩn, lo toan, sầu hận
thong dong nếm vị yên bình...

Cô đơn là lúc phải đối diện chính mình
thừa nhận bản thân Vô Duyên và phúc phần kia mãi là mộng cảnh
Sẽ chẳng có ai choàng dùm ta chiếc khăn cho sớm ngày giá lạnh
ngoài lẻ loi đôi tay mình...

Nhưng, đừng để cô đơn giết chết niềm tin:
Ai cũng có mảnh ghép của tim mình - như món quà từ Thượng Đế
Chẳng qua con đường tìm ra mảnh ghép ấy không hề là dễ
Bởi hạnh phúc vốn dành cho kẻ biết đợi biết chờ...

Nên, cứ xem cô đơn như một bài thơ
phung phí ngôn từ đến mấy rồi cũng phải kết thúc.
(Chỉ là, trong quãng dài đợi đúng người, đúng lúc
quá nhiều phen ta phải tự đưa tay xoa dịu nỗi đau nơi ngực trái mình!)

...


* Cô đơn (version 1)