Tuesday, January 4, 2011

Mấy gạch đầu dòng



Gạch mấy đầu dòng cho vài ba cảm xúc lẫn lộn những ngày này:

- Đang ở trong những ngày đầu tiên của năm mới, thập kỷ mới. Dài, rất dài phía trước sẽ lại là đủ vui - buồn - ngọt - đắng - thành - bại - may - rủi... Mọi thứ mà đời luôn dành tặng, chỉ là giảm chút này, tăng chút nọ với người này hay kẻ kia, chứ không hề sai khác dẫu năm này, thập kỷ này hay năm khác, thập kỷ khác.

- Mấy ngày nghỉ lễ vui tràn, nhưng lại khiến mình muốn sống vội & đổi thay.

- Thực ra thì, có những thứ đã-từng-phủ-định không có nghĩa là một lúc nào đó chúng ta không vướng phải. Đời luôn không ngờ.

- Càng lúc càng thích giấu mình vào những khoảng cô đơn tự tạo [chữ của QB].

- Thấy mình thật đáng tội nghiệp, đúng nghĩa đen, trong một vài phạm vi nhất định. 

- Hai câu quote tự nói với bản thân nhiều nhất dạo này:

1. Ai bảo tiền không thể mua được niềm vui?
2. Sớm muộn gì cũng chết, sao không sống thỏa bây giờ?


Saturday, December 18, 2010

Thì cứ buồn đi


Cứ cuối những khoảng vui dường như đã đủ, thì ta lại bắt gặp nỗi buồn. Vẫn ở đó.

Thì cứ buồn đi, như bao lần. 

Vì biết là có dài đến mấy đi chăng nữa, cũng sẽ không thể nào buồn cho hết. 

Mà đã thân quen lắm, nên mấy khi vắng buồn, chỉ có vui hình như thấy cũng không là trọn vẹn. Đời nó thiếu một ít để tròn đời. Kiểu như ăn tô phở ngon mà không vị ngò gai đâm ra thấy hơi lạc lõng, đại loại thế.

Còn buồn được, gặp vui mới thấy quý. Sau vui thì buồn đôi giọt cũng hay ho, như cho thêm chút cà phê ly sữa tươi mới càng lựng hương và đậm đà.

Nói chung lại, buồn thực ra không xấu như con người ta vẫn hay lầm tưởng. Cái xấu chính là con người ta quá nhiều khi không biết kiểm soát những cơn buồn của mình cho xứng đáng, cho đúng lúc.

Vậy nên, cũng không cần thiết phải học cách không buồn. 

...

Thì cứ buồn đi, như bao lần. 

Rồi lại thôi...


Tuesday, December 14, 2010

Một sớm mai nào



Một sớm mai nào ra vườn, cậu ngỡ ngàng bắt gặp chậu cây ấy đã nở hoa.

Nó tên là Hoa Tàn.

...

Cậu lặng nhìn một lúc rồi tỉ mẩn bứng nó ra khỏi chậu, chôn trở lại góc vườn.

Giữa lòng chậu, khoảng đất lõm xuống như miệng cười.

...

Có lẽ cái chậu đã sẵn sàng cho một cây hoa khác.

Hoặc không cây hoa nào.

...


Wednesday, December 8, 2010

Mio đã trở về



1. Mio chạy mê mải, bỏ lại phía sau ngôi nhà u ám với những tiếng la thét như từng mảnh vỡ thủy tinh cứa vào màn đêm. Trên cao, bầu trời đen kịt oằn mình trong gió thốc, lác đác mấy vì sao cô lẻ đang run rẩy.

Khu rừng đầy bóng tối mở rộng vòng tay cuốn lấy những bước chân cô, nhưng Mio tuyệt nhiên không hề cảm thấy sợ hãi. Mặc cho vô số đá sỏi, gai nhọn cưỡng đoạt từng dòng máu tươi từ đôi chân trần, cô vẫn tiếp tục lao mình về phía trước tựa con thiêu thân chỉ có một lẽ sống duy nhất là hiến thân cho ánh điện.Cô biết, nơi tận cùng khu rừng này sẽ là sự giải thoát. Bước qua Cổng Vòm Cây, cô sẽ được trở về với kiếp sống mà cô đã từng ngu ngốc từ bỏ.

2. Trái tim đập liên hồi những nhịp trúc trắc, hơi thở dồn dập ngày càng nặng nhọc, nhưng Mio không ngừng lại. Giờ cô đã đi sâu hơn vào lòng khu rừng.Những thân cây ngàn năm tuổi xào xạc tán lá thành những thanh âm nghe như có giai điệu. Không hiểu vì sao, nó lại gợi cô nhớ đến bản nhạc tay hát rong đã chơi say sưa trong buổi chiều thu ngày ấy, khi mà cuộc đời Mio hoàn toàn đảo lộn vì ánh mắt biết nói, nụ cười như nắng reo của Hans bên bờ hồ ven rừng. Ký ức mỏng mảnh như khói nhưng lại cắt vào lòng cô thêm một vết đau buốt.

3. Cô đã mạo hiểm đánh đổi số mệnh bản thân chỉ để mong được mãi ấm áp trong ánh mắt và nụ cười anh. Nhưng rồi, khi đã gần cạnh bên, cô mới biết ra mình cũng chỉ là một trong vô số những người con gái vui vài đêm tình cùng Hans.

Dù vậy, cô vẫn hết lòng tin vào những lời yêu đương nồng nàn của anh, rằng duy nhất cô là người chiếm giữ trọn vẹn trái tim anh. Sau khi được Hans cầu hôn, cô càng vững tin là với tình yêu chân thật của mình, cô có thể cảm hóa được anh, để từ đây, anh sẽ mãi thuộc về riêng mình cô thôi. Nhưng đáp lại, tất cả chỉ có lừa dối, bội phản và sự tủi phận ê chề khi hằng đêm cô vẫn phải đau đớn nhìn anh đưa từng ả nhân tình nũng nịu trong vòng tay cùng vui hoan lạc ngay chính trong căn phòng của vợ chồng cô.

4. Bất kỳ điều gì của con người đều có giới hạn, đến đêm nay – cô cũng đã không còn nhớ là đêm thứ bao nhiêu cô phải bó mình trong bếp cố bịt tai lại để không phải nghe những tiếng rên rỉ của anh và nhân tình – thì Mio không còn chịu đựng nổi nữa. Vô thức, cô chụp lấy con dao bén nhọn trên kệ bếp rồi tiến thẳng vào phòng ngủ.

Cô đi như ngủ mê. Trong đầu cô bấy giờ chỉ có tiếng nói văng vẳng đang lặp đi lặp lại như một đoạn điệp khúc bất tận: “Tôi không muốn chịu đựng thêm nữa, tôi không muốn chịu đựng thêm nữa…!” .

Đến khi giật mình tỉnh thức bởi tiếng thét thê thiết của ả tóc vàng đang run rẩy ôm lấy khuôn ngực còn lem luốt vết tình co mình nơi góc giường, thì cô vẫn thấy mình đang đâm liên tục không ngừng những nhát dao mạnh mẽ vào tấm lưng trần của Hans, làm máu bắn lên như từng đợt pháo hoa đêm Giáng Sinh. Cô hoảng hốt, quăng dao và cắm đầu chạy ra khỏi cửa.

5. Cổng Vòm Cây bắt đầu dần hiện ra ở cuối khu rừng. Trong làn sương mờ đục, trông xa nó tựa như dáng người đang dang tay đón chào những kẻ lỡ bước.

Càng đến gần, Mio càng thấy tim mình quặn thắt. Cũng chính nơi này, cô đã quyết định bắt đầu một cuộc đời mới để có thể đến bên Hans, quay lưng với tất cả vì một người – mà giờ đây, cô mới nhận ra là người đó chỉ toàn mang lại cho cô tổn thương, đau đớn. Hóa ra cuộc sống này là thế, luôn có những lựa chọn đã sai lầm ngay từ phút ban đầu nhưng mãi đến khi cận kề kết thúc thì con người ta mới vỡ lẽ ra.

Nhưng còn may, số phận cũng không khắc nghiệt đến tận cùng, Mio vẫn có cơ hội để quay trở lại, chấm dứt chuỗi ngày tháng xáo trộn. Bước qua cánh cổng này, cô sẽ lại là cô của thuở không lo nghĩ, chỉ biết thong dong nhấm nháp từng quãng dài rong chơi vô tận. Và Hans, chỉ còn là một sợi tơ quá vãng giăng mắc ở một góc khuất nào đó trong miền tâm trí rồi sẽ sạch không, mà cô kiên quyết dặn mình không bao giờ vướng phải một lần nữa.

6. Mio đi gần hơn đến cánh cổng, run run cho tay vào túi áo khoác lần tìm “chìa khóa”. Cô sững người, nó đâu mất rồi?

Cô cởi áo khoác, rồi dốc ngược từng bên túi một, vẫn không hề thấy. Có lẽ cô đã đánh rơi nó trong lúc hoảng loạn bỏ chạy, nhưng khu rừng rộng lớn và tối tăm thế này, làm sao có thể tìm lại được?

Tuyệt vọng, Mio ngồi sụp xuống nền đất ẩm ướt với những lá khô mục ruỗng và lác đác những bụi cỏ rậm rì một màu đen quánh. Không có “chìa khóa”, không thể nào mở Cổng Vòm Cây, cũng có nghĩa là cô không thể trở về.Lẽ nào, cô thực sự đang phải trả giá cho lựa chọn sai lầm ngày đó của mình?

7. Một tiếng mèo kêu xé toạc khoảng im lặng, cô giật mình quay lại. Không biết từ đâu, một con mèo có bộ lông tím thẫm lấp lánh thứ ánh sáng kỳ quái và đôi mắt đỏ biếc như màu ngọc bích xuất hiện ngay trước cánh cổng và đang chậm rãi tiến dần về phía Mio. Rồi nó đột ngột cất tiếng với cái giọng méo mó không giống với bất kỳ con người nào:

- Đánh mất chìa khóa rồi hả Mio? Làm người bao lâu mà vẫn vụng về như thế!

- Vio, con xin bà hãy giúp con trở về…

- Chẳng phải cô đã hết lòng tin tưởng rằng mình có thể trở thành một con người hạnh phúc với tình yêu đích thực, thậm chí chấp nhận từ bỏ kiếp linh miêu bất tử đó sao?

- Con biết mình sai rồi. Giờ con chỉ muốn được tự do như xưa, không màng đến hỉ nộ ái ố của con người nữa…

Vio không nói thêm một lời, chỉ lẳng lặng thả chiếc nhẫn có gắn viên đá hình mắt mèo màu vàng đục vào tay Mio. Cô mừng đến rơi nước mắt. Chiếc nhẫn này, chính là “chìa khóa”.

8. Cô đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa bàn tay phải, rồi bước đến sát cánh cổng. Cô nắm chặt tay lại và xoay viên đá hình mắt mèo về phía khoảng không đang trộn lẫn sương mờ và bóng tối của Cổng Vòm Cây. Một tia sáng màu vàng sẫm phát ra, chiếu thẳng vào giữa cổng và làm bùng lên vùng ánh sáng lóa mắt. 

Vio điềm nhiên sải bước rồi biến mất trong vùng sáng. Mio vội vã theo sau.

[Jera Le - 07/09/10]


---

* Liệu mình có được may mắn như thế?

Thursday, December 2, 2010

Ngơ ngác 12


Tháng 12 về, nhanh đến lòng người ngơ ngác, mới đó lại đã tàn năm.

Bao buồn vui của ngày hôm nay, mới đó đã trở thành ngày hôm qua tự bao giờ, xa ngái. Bao trông đợi của ngày mai, rồi bỗng trở thành ngày hôm nay lúc nào không hay, chạm tay còn thấy ngỡ ngàng.

...

Lại sắp qua thêm một năm, được - mất, may - rủi, bại - thành cũng đã cuốn bay theo gió ngày tháng. Còn sót lại, vẫn như bao lần, là chính ta, với những bản thể cũ kỹ đến đáng thương. Và càng lúc càng mục ruỗng hết những tin yêu, vì cơn ức chế bất diệt, sự tủi hổ thân phận mạnh mẽ tựa thứ khuẩn độc hại không ngừng sinh sôi. 

Thậm chí có đôi lúc, ta đã từng nghĩ đến một cuộc đời khác, khi mà cảm thấy dường như đang bị chôn sống trong cuộc đời chật hẹp này. (Nơi mà có nhiều ước mơ chưa ra đời đã chết. Có những điều mãi chỉ là viển vông.) Nhưng liệu cuộc đời nơi đó, có vui hơn không?

Không ai có thể biết. 

...

Tháng 12, cuối năm. Tự mình nhận thức rõ ràng là sẽ còn rất nhiều phức cảm đan xen phía trước, nhưng thấy may mắn làm sao khi nhận ra, trong lòng ta náo nức vẫn còn. Cho cuộc đời này.

Vẫn đợi mùa sau, vẫn thương những nụ cười, vẫn trông ngóng những chuyến đi. Vẫn muốn yêu mình, vẫn nôn nao hy vọng, vẫn cố đổi thay. 

Dù có đôi thứ lắng lại, vài thứ đã tan biến, nhưng nhiều thứ khác vẫn đang nẩy mầm. Vừa đủ, để tiếp tục trôi cùng, qua hết, chạm tay thêm những cột mốc (không đơn thuần chỉ là một con số 2011, 2012... hay đại loại thế).

...

Cố tin là vậy.


Thursday, November 18, 2010

Tự họa


vẽ mình bằng cánh gió 
tóc cuốn chiều thênh thang 
trôi về miền khuất lấp
mộng mơ thuở đá vàng

vẽ mình bằng vạt nắng
lấp lóa lời thơ ngây
ai ngờ là vội vã
giọt sương chết đầu ngày

vẽ mình bằng mưa xám
rớt giữa mùa lênh đênh
thấy thương tình bé dại
nụ hoa úa bên thềm

vẽ mình bằng đêm tối
đôi mắt màu rêu rong 
nhìn đời như hoang phế 
u mê rơi đắng lòng 

vẽ mình bằng ngày mới
bóng đổ dài xa xăm
nụ cười buông héo hắt
từng bước chân âm thầm

vẽ mình bằng sỏi đá
hát câu cũng cần nhau
đợi một mùa tình mới
trái tim sẽ xanh màu?

...


Sunday, November 7, 2010

Thật ra, điều gì cũng có thể thay đổi!


Càng trải qua nhiều chuyện, đối mặt với những lúc thành thật cùng chính mình, tôi đã phải thừa nhận là: Thật ra, điều gì cũng có thể thay đổi!

Từ những điều hết sức vặt vãnh mà rõ ràng như một món ăn quen, một mùi nước hoa ưa thích, một thói - tật nào đó; đến những thứ mơ hồ - hay luôn có vẻ mơ hồ hơn, như quan điểm, lý lẽ cá nhân, chuẩn mực sống, hết thảy đều có thể thay đổi. Dù cho khi bắt đầu, nó luôn được củng cố bằng sự khẳng định mạnh mẽ: "Chắn chắn với tôi phải là thế này, không thể là thế kia!", và niềm tin mù quáng đến mức nào đi nữa.

Vậy nên, có bất kỳ một điều gì đó, dù nhỏ bé hay lớn lao, xung quanh cuộc đời bạn đang thay đổi, thì đừng vì nó mà xáo động quá nhiều. 

Và dù, nhiều khi có những thứ thay đổi đến mức kinh ngạc là phủ định chính nó, thì thực ra, cũng không cần phải ngạc nhiên quá nhiều.

Cứ chấp nhận thôi.

...


Monday, November 1, 2010

Mùa phố choàng khăn


Trở về từ phố núi, ngỡ ngàng thấy Sài Gòn đã đang cuộn mình trong những cơn lạnh đẫm vị mùa đông. 

...

Gió bắt đầu thổi dạt những bàn tay có đôi tìm nhau để siết chặt hơn nữa. Những lẻ loi thì tự choàng lấy cho mình một chiếc khăn, và mơ ấm về gần. Những giấc ngủ không bao giờ thấy đủ, những nỗi nhớ dường như dài hơn. 

Được mùa khoác áo biếng lười, con người cứ thế thả mình, ôm ấp những nỗi niềm, níu sợi dây đời chậm lại vài nhịp trôi. Cứ thế mà thấy ngày nhẹ tênh, thấy lòng nhẹ tênh, hết thảy phiền muộn cũng chỉ là một vạt tóc rối khẽ lay trong gió chiều, sẽ qua trong chớp mắt. Loanh quanh giữa lòng phố mấy ngày này, thấy những nụ cười trong hơn một chút, những vai kề vai gần thêm một chút, chắc bởi, ai cũng ủ cho mình một chút tin như thế. 

Và như nhiều người gọi tên - mùa yêu - yêu thương lại có cớ xanh ngời hơn bao giờ. Vòng tay cũng biết cố níu hơi ấm đôi phút bên người. Trái tim cũng biết khẽ rung giai khúc vì ta cần nhau. Giữa những ánh mắt ngập ngừng, đâu đó có ngọn lửa vừa nhen. Ai bảo mùa đông không biết hát tình ca?

...

Dẫu cũng sớm thôi, người người sẽ lại vỗ về nhau ừ thì mùa đông đã qua, nhưng ngay bây giờ cần chi phải bận tâm. Phố còn choàng khăn, thì lòng còn nghêu ngao rằng chờ ấm, rằng tìm nhau, rằng mơ giấc bên người...


Tuesday, October 26, 2010

Thư của 25


1.

Cám ơn tất cả những lời chúc dưới mọi hình thức của tất cả những ai - ít hay nhiều - có quan tâm đến 25. Cho 25 nỗi vui vừa đủ, ấm áp vừa đủ, dẫu chẳng bận tâm lắm về ngày này.

2.

Cám ơn cuộc đời vì đã cho 25 có thể bình yên chạm đến cột mốc 25 của chính mình.

3.

25 không biết mình sẽ còn đi được tới đâu, bao xa, nên, chỉ đi thôi.

4.

25 tủi hổ về sự khốn nạn của mình, nên 25 không dám ước mơ viễn vông nữa. Chỉ là, có vài thứ, 25 không biết sẽ phải làm gì khác ngoài mơ ước viễn vông (???)

5.

25 đang phân vân: Sống vì người khác được, thì chắc cũng có thể chết vì người khác?

...


Thursday, October 7, 2010

Những đoạn viết vội


Thói quen mới gần đây: Những đoạn viết vội, rồi ném hết vào một file Word, để đó. 

Có đoạn, sau một thời gian lại giúp nhen lên đôi ba ý mới, hoàn chỉnh thành entry. Có đoạn, là bắt đầu một entry nào đó, nhưng thấy chán, bỏ viết lại mà del không nỡ. Có đoạn, trong đầu biểu viết, xong thấy cụt lủn, cũng chẳng muốn phí thời gian post như bài chỉn chu.

Giờ gom hết lại, để cho tag diary-lanman có thêm một dấu. Một dấu, nhưng nhắc nhớ nhiều ngày.

***

[19/09] Cho 28

Thực sự tôi đã tính sẽ phải là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật của 28, nhưng rồi tự thấy buồn cười với điều có vẻ hơi trẻ con mà tôi biết là vốn dĩ 28 cũng chả thiết câu nệ đó, nên thôi. Kế đến, tôi dự tính sẽ viết một entry dài để tỏ lòng, nói cho bằng hết những nghĩ suy về 28, để chúc 28 những điều ít nhiều tha thiết nhất, nhưng câu chữ cũng chẳng hiểu đi đâu mất. Sau cuối, tôi đang typing những câu chữ vơ vẩn thế này...

***

[22/09] Trăng buồn tênh...

.... vì trung thu một mình. Thèm mâm cỗ tự mình bày biện, cúng trước sân nhà. Thèm mùi khói nhang, thèm lắt lay nến trong gió lành lạnh, thèm chiếc bánh xẻ tư cho cả nhà.

Nhưng ngẫm lại, cũng tự nhún vai nói với mình: Ừ thì, cũng bình thường thôi!

***

[24/09] Đâu còn cánh hoa ngày cũ...

Nhiều khi trở về, miết bàn chân đã dày bụi tháng năm trên mảnh đất khu vườn đó, mới cảm thấy từng ngọn cỏ cũng đã úa phai. Những sắc màu cũng nhạt đi nhiều lắm. 

Có những cánh hoa ngày cũ, cũng đã không còn.

***

[27/09] ...

Lại lười, muốn trôi.

Về đâu đó, không còn ức chế.

Không cần nỗi buồn nữa, chỉ muốn vui thôi.

Hoặc một nơi nào đó thật xa, thật đẹp.

Cô đơn cũng được, có nhiều bàn tay để nắm cùng cũng được.

Chỉ cần được trôi thôi, khỏi chốn này.

***

[30/09] Hello tháng Mười!

Chào tháng của tôi!

Trông đợi vào "chuyến đi lớn" của tháng này. Chờ những lần đầu tiên, chờ những mùi vị mới, chờ những cảm xúc mới. Muốn tin là, sau khi thay đổi vị trí, đầu óc cũng vì thế mà ít nhiều, cũng được đổi thay.

Tháng của mình, nên muốn được yêu mình hơn chút nữa. Mà những dấm dớ, vẫn còn đầy. Nên, càng phải cố yêu mình, càng phải cố yêu mình...

***

[02/10] ...

Bệnh, lại thèm đủ thứ. Lại nhớ lung tung. Lại nghĩ vớ vẩn.

Vài thứ vẫn trốn tránh, tự đẩy mình sống dở chết dở, nên chẳng muốn màng nữa. Nhưng vẫn than trời trách đất, sao không thể vứt quách cho xong. 

***

[04/10] dư buồn, nên cứ vui

Muốn nói với bạn, là bạn đã dư buồn rồi, nên hãy chọn niềm vui đi. Hãy can đảm mà đối diện, một lần thôi, rồi có buông tay cũng không quá tiếc nuối. Nhưng biết không thể nói được với bạn, chỉ mong bạn tự đi tiếp theo cách của chính bạn, nhưng đừng chối bỏ mà tự hành hạ trái tim mình. Thừa nhận, rồi mặc kệ nó ra sao - coi vậy mà với nhiều người, khó vô cùng!

Thấy mình may. Tính ra cũng tự an ủi được mình. 

"Hôm nay ta cứ vui, chắc đâu ngày mai vẫn thế..." Có hôm nay còn hơn không có ngày nào.

***

[07/10] Buông - Nắm

Muốn buông... nguồn cơn sự ức chế ám ảnh thường trực của mình. 

Muốn nắm... một bàn tay, vài cơ hội, đôi điều viễn vông. 

Có thứ lại nhiều lúc muốn buông, lắm khi lại muốn cứ nắm. 

Thứ đó ở trong lòng.

***