Tuesday, December 19, 2017

Thương nhớ Mười Hai


(c) photo by Celine Tran.

Saigon, nửa cuối Mười Hai, trời trở lạnh. Cận Giáng Sinh, có vẻ thời tiết chiều lòng, để người có cớ gần lại thêm với người. 

Nhạc Noel đã xập xình khắp chốn. Một số nơi, thậm chí, đã mở những bài ca xuân. Vài cuộc tình vừa chớm. Vài đôi lứa tân hôn. Mười Hai như mọi Mười Hai khác, diễn thật tròn vai mùa tìm ấm, mùa tìm thương. 

... 

Riêng tôi, Mười Hai này vẫn là Mười Hai cô lẻ. Sáng ra phố, vẫn phải tự choàng khăn, tự vòng tay ôm lấy mình ủ ấm. Đêm về nhà, đón mình là gió thốc trên đường, gió xộc cả vào phòng, vào tận cơn mơ lạnh buốt chiếu chăn. Có khi vẫn thấy tràn vui, một mình và mùa đông thành phố, nỗi buồn tuyệt đẹp. Có lúc lại chút bẽ bàng, cần ôm ai đó và ngủ vùi, khó đến vậy sao? 

Có cả những khoảng trống, trắng xóa. 

... 

Giữa những khoảng trống ấy, có hôm tình cờ, tôi bỗng nhớ em. Nhớ Mười Hai xưa cũ. Nhớ lần đầu tôi gặp em, tiếng em cười, giọng em nói, cách em hôn. Nhớ sự ngạc nhiên của tôi với chính mình, bởi nhận ra, mình vẫn có thể yêu, thật say mê, một lần nữa. Nhớ những đêm em mỏi mệt đến nhà sau quãng đường xa. Nhớ những sớm mai tôi theo em về tận con hẻm nhỏ. Nhớ cả lần cuối ta còn nhau. 

Chuyện mới năm ngoái, mà hồi tưởng lại, cứ ngỡ tự muôn kiếp nào. 

Nói cho sến nặng như thế, để khẳng định một thực tế: Khoảng cách hai chúng ta vốn đã thay đổi từ 'Có lẽ một ngày' trở thành 'Sẽ không bao giờ'. Nghĩa là, vô vọng. Nên, hoài vọng về em là điều mà tôi nghĩ bản thân phải luôn chối bỏ, phải bị lãng quên. 

Giống cái cách tôi xóa sạch tất cả những liên hệ đến em: số điện thoại, zalo, instagram, hình ảnh lưu trong máy... chặt đứt hết thảy những cây cầu nối về quá khứ của hai đứa. Nhưng rồi, trí nhớ phản chủ, đã nhắc tôi rằng: Có đôi ba con người, đôi ba đoạn đời - dẫu cực kỳ ngắn ngủi - vẫn hằn sâu vào ký ức, vào sinh mệnh. Và quên lãng chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Những cây cầu gãy đổ, nhưng còn có những con thuyền Tiếc Nuối, chở người ta sang bên bờ Nhớ Nhung. 

... 

Nửa cuối Mười Hai, năm cùng tháng tận. Có những thứ chỉ mới bắt đầu, đã dự báo kết thúc. Có những thứ vốn đã kết thúc, sao đớn đau vẫn như chưa bắt đầu? 

...


Thursday, December 7, 2017

Vay


Vay người bờ vai ấm 
Vay người nụ hôn sâu 
Trả bằng đêm khờ dại 
Bằng cơn say không màu 

Vay người làn mi ướt 
Vay người vùng tóc tơ 
Trả bằng tim xộc xệch 
Những đớn đau bất ngờ 

Vay người chiều nương náu 
Vay người sớm hẹn hò 
Trả bằng bàn tay nắm 
Không ngại ngần đắn đo 

Vay người cùng ta khóc 
Vay người cùng ta cười 
Trả bằng bàn chân bước 
Nguyện nẻo dài có đôi 

Vay người câu yêu mới 
Vay người lời thề xưa 
Trả bằng lòng thành thật
Mặc bão giông mấy mùa 

Vay người tình chăn chiếu 
Vay người tiếng đầu môi
Dẫu cuộc thương rất vội
Nhưng trả suốt một đời...

...

(Saigon, 07/12/17)


Wednesday, November 15, 2017

Lạc trôi


(c) photo by Kyle Thompson.


Tháng Mười quay cuồng lướt ngang thảng thốt, tôi quên đó là tháng của mình. Mười Một mở đầu bằng một chuyến đi unplanned với nhiều thứ unexpected, tôi tìm lại được chút vui. Giờ giữa Mười Một, khi những chênh chao tạm lắng, những mâu thuẫn nội tại được dọn dẹp gọn ghẽ trong tâm, tôi chợt thấy cần phải ngồi xuống và viết ra, một vài điều gì đó, cho riêng mình. 

...

Tôi đang lạc trôi. (Dĩ nhiên, cố ý dùng từ này cho trendy). Nhưng thực tế, không có khái niệm nào mô tả chuẩn xác đoạn thời gian hiện tại của tôi bằng nó. Trôi nổi vô định trên dòng thời gian mình, có lúc hạnh phúc tận hưởng, có khi lạc lõng đến tuyệt vọng. Nghe sao mông lung, nhưng may thay, tôi vẫn còn biết mình đang lạc trôi, chấp nhận nó, và tìm vui trong nó. 

Những ngày này, tôi mặc mình được "tùy tâm sở dục", tôi mặc mình sống cho mình nhiều hơn thường nhật. Tôi thức khuya, dậy trễ, ăn không giờ giấc, lang thang không chủ đích, đi đến những chỗ lạ lẫm trong thành phố, xem phim một mình, chat khuya với những thân quen, đẩy đưa với vài xa lạ, hẹn hò khi muốn vạ vật níu chút hơi người. Tôi vui vì một mình. Tôi buồn vì một mình. 

Những ngày này, tôi có thứ cảm giác tương tự như khi mình dập dềnh thả nổi trên mặt biển. Lững lờ. Nắng trên cao, bỏng rát. Nước dìm người, buốt lạnh. Gờn gợn cơn bất an. Dễ chịu một cách kỳ quặc. Thế giới im ắng, chỉ còn tiếng sóng ầm đục bên tai. Chỉ có mình và mình. Muốn được cứ bềnh bồng như thế đến bất tận. Nhưng vẫn đủ tỉnh táo biết là mình phải bật dậy, vào bờ. 

Tôi chờ thời điểm vào bờ của mình.

... 

Trong những ngày lạc trôi, thi thoảng, tôi lại vướng vào đâu đó, náu nương tạm bợ. 

Là em, những khoảng hân hoan bé mọn không thể lý giải. Đến tận thời điểm này, tôi vẫn không hiểu nổi quan hệ bọn mình. Tôi là gì với em? Em là gì với tôi? Ta là gì với nhau? Thế nhưng, tôi cũng chẳng nhọc công để tìm hiểu, hay định danh nó. Tôi chọn cách bằng lòng trong ngay lúc ấy, phút giây này. Tôi chọn cách khi cần thì cứ đi bên cạnh nhau hồn nhiên, bỗ bã. Tôi chọn cách khi nhớ thì cứ nhắn cho nhau vài dòng tin khi thành thật lúc bông đùa. Tôi chọn lưng chừng của bây giờ. (Buồn cười thay, một kẻ chán ghét sự không rõ ràng như tôi lại lựa chọn như thế.) 

Là mấy hành trình đã qua, dù ngắn dù dài, sau hết, Được vẫn nhiều hơn Mất. Là những niềm vui nho nhỏ mà quý giá tôi nhận về từ những xa lạ và cả những thiết thân. Là những tích lũy về mặt tinh thần, với tôi, quan trọng hơn mọi thứ, có được từ những vấp váp, tổn thương. Là tín niệm đầy tính lạc quan chưa bao giờ tôi ngừng nhắc mình.

...

(bỏ dang dở, không viết tiếp)



Monday, October 23, 2017

#ThươngChoSaigon


Đi đâu về đều thương thêm Saigon. 

Saigon những ngày này có vị trà sữa, mùi lẩu hot pot story. Có bóng mưa mơ màng đổ ngang ướt phố, có màu nắng vừa đẹp một chiều cuối tuần. Có những khung hình không thể quen thuộc hơn, có những thanh âm nghe sao mà thỏa nhớ. Có xô bồ xe cộ, có ầm ĩ phận người. 

Có mình, một khoảng trời riêng, cô đơn mà hạnh phúc. 

Có em, cơn mơ thảng hoặc, nương náu tìm vui. 

Đi đủ xa và đủ lâu, thấy thật mừng khi có Saigon là nơi trở lại. Không theo kiểu quê nhà, mà lại thừa thiết tha. 

Saigon, cứ thế mà yêu, mà thương, một cách kỳ lạ.


Wednesday, September 13, 2017

Những ngắn ngủi, tạm bợ


(c) photo from 花樣年華 | In the mood for love.

Người ta hay nói chuyện dài lâu, nhưng, thực ra đời chỉ toàn ngắn ngủi. Những ngắn ngủi, tạm bợ, mong manh như nhân sinh vốn dĩ. Những ngắn ngủi, tạm bợ mà người ta có thể đổ do phần số hay thiên mệnh, nhưng xét đến cùng, cũng chỉ bởi nhân định mà thôi. Những ngắn ngủi, tạm bợ, ráp nối tạo nên đời sống này. 

Mỗi người có thể đi qua, vấp phải vô vàn những ngắn ngủi, tạm bợ như thế trên nẻo đường mình. Người may mắn sẽ được những đoạn ngắn vừa in, khớp lại thành lâu bền. Kẻ xui rủi thì mãi gặp những rời rạc liên tiếp, hoài dở dang. Nhưng dẫu thế nào, những ngắn ngủi, tạm bợ ấy, ngẫm ra, may thay, không phải hoàn toàn cạn nông, hay vô nghĩa. Vẫn có những ngắn ngủi, tạm bợ vừa tròn vẹn một cơn hân hoan. Vẫn có những ngắn ngủi, tạm bợ đủ hằn sâu một vệt ký ức. Là một người tình vội đến vội đi. Một đoạn nhân duyên gói gọn trong lòng bàn tay. Là một đêm quên mình. Một phút say mầu nhiệm. 

Theo thời gian, những ngắn ngủi, tạm bợ ấy rồi cũng bị lãng quên chôn vùi. Có khi chóng vánh hơn, bởi nhân tâm luôn bạc bẽo. Nhưng, có hề chi, khi chúng đã làm xong sứ mệnh của chúng: Nhắc con người về hữu hạn, về giá trị của khoảnh khắc, về hiện sinh. Những ngắn ngủi, tạm bợ chúng ta phải ghi ơn. 

Tôi đột nhiên nghĩ đến và muốn viết ra những vớ vẩn này, là khi, nhìn lại những ngắn ngủi, tạm bợ đã qua của mình. Có tiếc nuối, có tri ân, có buồn thương, nhưng phần nhiều là đơn thuần hoài vọng. Và nhìn về đôi ba thứ sắp trở thành những ngắn ngủi, tạm bợ mới, sớm ngày thêm vào danh sách.

...


Tuesday, August 8, 2017

0808


pm, rời văn phòng. Một mình. Nơi chốn chưa kịp quen, nhưng ngạc nhiên là, cũng chẳng cảm giác xa lạ. 

Tự nhiên muốn lang thang một chốc. Nên, cứ đi. Được một đoạn, bị cơn đói làm nản. Dừng ở góc phố, book xe. Apps báo thời gian chờ những 6 phút, it's okay. Lững thững đợi. 

Bạn tài xế uber đến đón, rồi chạy theo tuyến đường khác thường lệ. Phía xa bầu trời, một vùng mây chiều rực rỡ tựa color dust dường như đổ bóng nhuộm vàng cả thành phố. Bật phone lên chụp vội. 

Nổi hứng bất chợt, cắm tai nghe và mở playlist lâu-lắm-chưa-update trong điện thoại, bài đầu tiên vang lên lại là Season in the sun phiên bản của Terry Jacks. Tự dưng, nhớ "Chết một ngày nắng đẹp" mình từng viết. 

Gần đến nhà, playlist lúc này đang phát Show 'Em What You're Made Of, thấy có chút ủi an. 

Ngẫm ra, tháng Tám đã bắt đầu, nhiều thứ khác cũng đã bắt đầu... 

Bản thân tự nhắc, lần nữa, lời răn dành cho nửa cuối 2017: Think less, live more

Can I?

...


Friday, July 28, 2017

There's nothing left to say...


"...but goodbye!" 

Cứ nghĩ, trưởng thành đồng nghĩa quen dần với những kết thúc & bắt đầu. Hóa ra, bất kể khi nào bạn phải bỏ lại phía sau một thứ gì đó, nhất là một quãng đủ dài trong năm tháng đời mình, đều không tránh khỏi chạnh lòng. Không phải kiểu chạnh lòng mềm yếu, mà đơn giản là chút hoài vọng sau cuối, trước khi mạnh mẽ bước tiếp về phía trước. 

Dù thế nào, cũng cám ơn 45 tháng đã qua, rất nhiều khuôn mặt nơi này, và vô vàn câu chuyện...

(Saigon, 28/07/2017)


Tuesday, July 25, 2017

Counting down the days


(c) photo by beloved Luberin

Những ngày cuối 
tháng Bảy, 

Saigon qua hết mấy hôm giông gió thì trở lại với mưa nắng thất thường rất đỗi bình thường. Tự hỏi lòng mình đang vui hay buồn, mà không có câu trả lời. 

Có những thứ ngỡ vui, hóa ra nhợt nhạt vô chừng. Có những thứ tưởng buồn, thực tâm chỉ thấy mông lung. 

Nhìn quanh, thật nhiều tro xám. 

Thì thôi, cứ tiếp tục trong vùng xám riêng mình, counting down the days và đợi chờ tháng Tám. 

Tháng Tám, có kết thúc, nhưng nhiều hơn hết là bắt đầu. Mà có bắt đầu, là có hy vọng, không phải vậy sao? 

(Saigon, 25/07/17)


Tuesday, June 27, 2017

Thời gian vội vã


(c) photo by Giulio Musardo

thời gian vội vã trôi 
tháng năm nào ở lại 
người bỏ người xa mãi 
lòng nặng lòng nhớ ai 

cơn mê dài thật dài 
ta mơ hoài nông nổi 
dấu hôn làm nhức nhối 
trên ngực trần phai phôi 

cánh hoa mùa xa xôi 
rơi vào miền quá vãng 
bên trời một bóng nhạn 
xao xác lời tiếc thương 

ở phía cuối mù sương 
người chậm bàn chân bước 
trái tim đầy vết xước 
hằn ký ức thanh xuân 

trong cơn đau ngập ngừng 
ta cúi đầu xưng tội 
một nửa đời lạc lối 
một nửa đời vấn nghi 

thời gian vội vã đi 
qua hết ngày hết tháng 
hết năm buồn lãng đãng 
còn lại niềm dở dang... 

... 

(Saigon, những ngày đợi chờ... 
cuối tháng Sáu, Hai Không Mười Bảy.)


Thursday, May 11, 2017

Còn quá bao la


"Người ngỡ đã xa xưa 
 nhưng người bỗng lại về 
Tình ngỡ sóng xa đưa 
nhưng còn quá bao la..." 

Mãi đến tận thời khắc này, không thể tin là, tôi vẫn chưa ra khỏi ngọn đồi cũ. 

Hoặc giả, thực ra tôi đã đi rất xa rất xa khỏi vùng đất ấy, lên núi cao, xuống vực sâu, nhưng, bằng một bí tích nhiệm màu nào đó, chỉ trong một sát na tôi lại có thể quay về. Luôn có thể quay về. 

...

Ở đó, bóng nắng đọng hờ trên vạt cỏ vẫn là bóng nắng hôm nào, trong gió vẫn thoảng mùi tóc rối nồng nàn hương xưa. Ở đó, nếu may mắn, tôi lại được thấy tôi của nhiều năm về trước, và người của nhiều năm về trước, thật gần gụi, mà cũng thật xa xôi. Như đã từng. Ở đó, buồn bã hơn, sẽ chỉ có mình tôi cùng ngọn đồi hoang vắng, mây trôi thấp và kể tôi nghe về những nỗi đau bản thân giấu che.

Nhưng dẫu thế nào, hơn cả mọi thứ, nơi ngọn đồi cũ, tôi luôn tìm thấy chút an yên xen lẫn nuối tiếc, tựa món chocolate pha rum tôi thường ví von. Bittersweet. Vị ngon của hoài niệm, của năm tháng thanh xuân. 

...

Cuộc đời nay dù ngắn, nỗi nhớ quá dài. Có khi nỗi nhớ dài hơn cả đời người. Tôi đã viết như thế, và tin như thế. 

Nhưng lắm lúc, vì thực tế khắc nghiệt và điên rồ, tôi lại tự cười khẩy vào khờ dại chính mình, rằng làm sao người ta có thể giữ nỗi nhớ về một ai đó vẹn nguyên qua đằng đẵng cuộc đời?! Giữa muôn trùng quên lãng và phai phôi, ngay lúc này, tại nơi đây còn chưa đủ sức buộc thành mãi mãi, chứ nói gì một cuộc tình đã mất, một bóng hình đã khói sương. Biển có bao la đến mấy, rồi ngày kia, thuyền vẫn phải neo bờ. 

Chỉ là, hoài nghi ấy không thể phủ định được sự thật: "People change, memories don't". Nỗi nhớ dù có đổi thay thì vẫn là nỗi nhớ. Biển hồi ức đôi lúc mông mênh hơn những gì ta dự liệu. Dấu vết một con người để lại có khi hằn sâu vào cả sinh mệnh. Không thể chối bỏ, mà cũng chẳng đành tâm chối bỏ. Thì cứ lưu giữ ở đó. Nơi đáy tim mình. Để thỉnh thoảng còn được trở về. 

Như hôm nay.

...