Monday, October 26, 2015

Lạ. Quen.


(c) artwork by Giuseppe Gerbino

1. Tôi đón sớm ngày tuổi mình bằng những đoạn message từ đôi ba người. Có lạ, có quen. Có đoạn giản đơn khiến tôi vui. Có đoạn lại khiến tôi, đột ngột, cảm thấy chạnh lòng. Dù sao, lý do gì, cũng thành thật ghi ơn.

2. Năm nay tự nhiên muốn khóa wall, chán ngán hết thảy những màu mè hoa mỹ có đôi phần xô bồ. Muốn im lặng ngắm thời gian mình trôi qua thêm một mốc. Muốn, có đôi phần ngờ nghệch, thử nhìn xem giữa hàng trăm liên hệ chốn facebook, ai sẽ để tâm, chịu nhọc công hơn thường ngày gửi tin nhắn qua điện thoại, vào inbox.

Phép thử nào cũng có bất ngờ. Như việc tôi được nhận lời chúc từ những nối kết ngỡ đã mù xa. Hay từ một vài khuôn mặt mà tôi vẫn xem như “người lạ” trong vòng giao tiếp xã hội của mình. Trong khi, có vài gần gũi thì trao tặng mấy ký tự nhạt thếch, đại loại kiểu Happy birthday!.

Giả vờ câu nệ, nhưng xét cho cùng, mọi thứ đều vô nghĩa. Mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội thì nói được điều gì?

3. Nhưng cũng lắm lúc, mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội đủ cứu vớt một ngày buồn, một đêm tuyệt vọng, hay xoa dịu những khoảnh khắc mà cơn yếu đuối muốn vùng lên tạo phản. Ngược đời là, hiệu quả diệu kỳ ấy đôi khi lại do những người chúng ta dán nhãn Lạ ban cho. Có lẽ, vì Lạ mà không cần đắn đo. Vì Lạ, nên càng dễ trút lòng, mở ra những cánh cửa từng luôn ngần ngại với những Thân Quen.

Giống buổi khuya nào đó, một Người Lạ ghé ngang, không hẹn trước mà dốc cạn tâm tư cùng nhau. Mỗi kẻ một niềm riêng, phơi bày không gượng gạo. Đơn thuần tìm được nơi san sẻ, tựa chiếc bè giữa biển mông mênh mà hai thân phận dạt trôi tình cờ bắt gặp. Rồi cứ thế mà nương vào, mà sống sót. Dẫu thực tế có thể chỉ là mấy canh giờ không-vui-không-buồn.

4. “Người lạ vậy chứ chưa bao giờ bỏ mình đi, vì họ chưa từng tới.”

Đứa bạn thân viết vậy. Mình cũng tin. Bởi, trong những cơn mơ khắc khoải muộn sầu, vô số lần bản thân đã từng ước ao: Giá mà được đến một nơi chốn lạ xa, gặp gỡ những con người xa lạ. Chỉ để một lần bước giao nhau. Chỉ để một lần hiến mình cho Ngay Tại Đây, Ngay Lúc Này với không cưỡng cầu, không ràng buộc. Có thể trắng đêm bên chai Jack Daniel's không pha lạnh trơ hơi gió, vài điếu Marlboro Lights nhẹ tựa khói mà đậm mùi ủi an, hay chìm đắm vào những đam mê phù phiếm chẳng tha thiết bất cứ điều gì...

5. Người Lạ không dễ thành Người Quen, nhưng Người Quen lại rất dễ trở thành xa lạ. Thời gian cách biệt, không gian chia cắt đã đành. Đằng này, mấy phen ngược lối, mấy bận ngược lòng, một chốc thiếu can đảm, một chốc thừa hoài nghi, thế là Quen hóa ra Lạ. Thế là, một phần đời ngỡ như máu thịt cũng hóa tàn tro.

Không phải nhân tình bạc bẽo, chẳng qua duyên phận mỏng manh. Buông tay, lạc mất. Ngoảnh lại, nghìn trùng. Dấu yêu mùa cũ giờ chỉ là somebody that I used to know.

6. Ngẫm kỹ, Lạ - Quen vốn dĩ cũng mơ hồ. Nhưng, tổn thương từ kẻ lạ người quen lại có thật. Rất thật.

...


Tuesday, October 20, 2015

Bi khúc


ngày tháng xám nỗi buồn ứ đọng 
ngược dòng nhớ cũ tìm vui 
đầu ngọn sóng in từng dấu mộng 
mờ phai thoáng sắc ngậm ngùi... 

người cúi đầu hát bài thơ muộn 
vườn xưa con nắng còn ươm 
nhành hoa thuở thiếu thời đã rụng 
kẻ xa có tiếc nghê thường? 

bàn tay khép giữ vừa nước mắt 
soi gương bóng vỡ tan hình 
vùi thây trong bể đời khuất lấp 
trăm năm ai tiếc thương mình? 

 những cơn mê ùa về vỗ cánh 
đập từng tràng nhịp tim côi 
rồi bay lên thành vùng mưa trắng 
câu kinh từ tạ không lời.

...

[Saigon,
những ngày lòng mãi chưa yên.]


Monday, October 12, 2015

Ai sẽ cùng ta?


ai sẽ cùng ta xuống phố đêm nay
ném muộn phiền sau vai, mở lòng đón ánh sáng
vùi mình trong lạ xa, ngủ yên bên gối tạm
bỏ mặc hết thảy buồn vui?

ai sẽ cùng ta cạn ly ngậm ngùi
đốt mòn tim đau theo từng làn khói thuốc
một lần vờ quên tất cả những ràng buộc
thử sống như chưa bắt đầu?

ai sẽ cùng ta dưới bóng đèn màu
luân vũ cơn say dìu nhau vào hư ảo
thỏa thích khóc cười chẳng cần phải gượng gạo
chẳng cần tha thiết ngày mai?

ai sẽ cùng ta, ta sẽ cùng ai
khi vốn đêm thật dài, chiêm bao lại rất ngắn
ồn ào đến mấy rồi cũng chỉ còn im lặng
bụi tro hoang phế rã rời?

...

* gợi cảm hứng từ Downtown - Petula Clark [trích từ AHS: Hotel - episode 1]

Sunday, October 4, 2015

Tháng Mười không có hoa vàng


Tháng Mười. Ba Mươi.

Tháng Mười từ tốn bước đến, sau tháng Chín quá dài những mông lung. Tháng Mười, tháng của mình, nhưng lại chẳng hề thiết tha. Nhìn ra xung quanh, nhìn sâu bên trong, chỉ toàn bắt gặp chán chường, mỏi mệt. Đôi lúc là những tị hiềm rẻ rúng. 

Lại một năm sắp tàn. Bao nhiêu mong mỏi giả định mãi vẫn là giả định. Bao nhiêu dự tính cũng không có can đảm thực thi. Chỉ biết thả mình, buông xuôi, trôi theo bề bộn. Cố ủi an là mình vẫn sống. Dẫu quá nhiều khi, bất giác, ngỡ như đời thừa

Tháng Mười, nếu cố chấp tính tròn tháng tròn ngày, thì chẳng bao lâu nữa, mình sẽ Ba Mươi. Tam thập nhi lập, ê chề thay, vẫn là kẻ đơn côi. Dù ngụy biện độc-thân-sung-sướng, đôi khi, vẫn thấy tủi phận. Thấy thương, thấy chán chính mình. Hơn hết, dù không muốn thừa nhận, là cảm giác hổ thẹn, với mẹ cha, với cả những liên hệ thân gần. 

Ba Mươi, thỉnh thoảng, vẫn muốn trốn vào một cuộc đời khác. Dẫu biết, ảo vọng thoát ly vốn chỉ dành cho những kẻ nhu nhược và yếu hèn. 

...

Những Người Đàn Ông Không Có Đàn Bà.

Là tập truyện ngắn mới nhất của Haruki Murakami, khiến mình phải đặt mua chỉ vì cái tựa đề. Là quyển sách đầu tiên, sau không biết bao nhiêu lâu từ bỏ thói quen, mình đã tìm lại được cảm giác lần giở từng trang sực mùi giấy mới. 

Trúc trắc, nhưng bình thản. Dửng dưng, mà chạm sâu. Khi Haruki không siêu thực vẫn thật đáng sợ! Bởi, ta sẽ không tài nào đoán được điều gì đang đợi mình đằng sau những mẩu truyện thành thị rời rạc, ngỡ như vô nghĩa, được kể bằng giọng điệu dông dài, sa đà chi tiết. Có thể là không-có-gì. Có thể là có-rất-nhiều. Nhưng, đôi khi, không-có-gì cũng là có-rất-nhiều, và ngược lại. 

Biết ơn, vì nhờ cuốn này, biết mình vẫn còn có thể đọc sách, đúng nghĩa. 

Một trích đoạn muốn lưu lại:

" - Tại sao anh Kafuku lại trở thành diễn viên? 

(...)

- ...Khi diễn, tôi có thể trở thành một con người khác. Diễn xong, tôi lại trở về là tôi. Điều đó khiến tôi thấy vui.

- Anh vui vì có thể trở thành người khác à?

- Trong trường hợp biết rằng có thể trở lại là mình.

- Đã bao giờ anh thấy không muốn trở lại là mình chưa? 

(...)

- Đâu còn nơi nào khác để trở lại."

...

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh.

Đi xem Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh, "thấy" cả một miền ấu thơ trong đó.

Phim không xuất sắc như bao lời ngợi ca, nhưng quả thật, có lẽ, với những 8x đời đầu như mình, nó vừa vặn chạm được trái tim. Dẫu chỉ cái chạm rất khẽ, mà đáng giá. Đáng giá, bởi nó là giấc mơ trong veo tuổi nhỏ được hiện thực hóa trên màn ảnh bằng những thước phim đẹp, thơ và mông mênh xúc cảm. Giấc mơ khiến ta bật khóc, vì thương, khi gặp lại. Giấc mơ vốn bị lãng quên. 

Bước ra khỏi rạp, còn sót lại, chẳng hiểu sao, là nỗi buồn. 

Những gì đã qua, có mong cầu đến bạc lòng, chỉ là một thoáng hồi ức. Níu được chút dư hương bảng lảng, rồi cũng tan mãi thành phôi pha. Tuổi thơ, năm tháng thanh xuân, những người đi ngang đời ta, tất thảy đều không thể khác. 

Chợt nhớ về những mất mát gần đây. Chợt nghĩ về những mất mát mai này. 

...


(*) hình là ba thiên thần nhỏ tuyệt vời của bộ phim Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh
Tường (Trọng Khang), Thiều (Thịnh Vinh), Mận (Thanh Mỹ).


Saturday, September 12, 2015

Hẹn người mai sau


Hẹn người một buổi sớm mai, 
Tàn cơn giông tố, mê dài cũng qua. 
Trùng phùng cuối nẻo phù hoa, 
Vòng tay ru lại thật thà ngỡ quên. 

Hẹn người trong nắng chiều lên, 
Đường quen phố cũ nhớ tên tìm về. 
Tóc phai năm tháng ê chề 
Vẫn nghe ra thoáng hương thề thuở nao... 

Hẹn người dưới bóng trời sao 
Ngoài hiên gió lộng, kề nhau đếm tình: 
"Tình này ta giữ cho mình 
Cố gom góp nhặt chút bình yên xưa!" 

Hẹn người góc quán sa mưa, 
Mù khơi nước mắt có chừa ai đâu? 
Bến đời sau cuộc bể dâu 
Còn neo lời hứa hôm nào ly tan? 

Hẹn người hẹn mãi hoang mang 
Dáng người mờ mịt non ngàn biển xa... 
Bây giờ giữa trần gian ta 
Chỉ mình ta với ta và lẻ loi... 

Mãi là ảo vọng mà thôi. 

---

bày cuộc chơi câu chữ, nhân đọc một chuyện buồn. 
** hình screenshot từ bộ phim White Night (2012).
*** nhạc nền khi viết là Sad Angel của Igor Krutoy.


Tuesday, August 18, 2015

Chỉ vì một bản tình ca


Chỉ vì một bản tình ca. Lại không phải là quen thuộc. Vậy mà, không hiểu vì sao, như có ma lực, đẩy tôi ngược trôi về một đêm nào. 

Có lẽ là một đêm mùa hè. Có lẽ, cũng là một đêm tháng Tám, như bây giờ. Ký ức chồng chéo những lớp sương mờ, ngụy tạo và chối bỏ, nên tôi, cũng không đoan chắc. 

Ở đó, căn phòng tối, khung cửa sổ lười nhác mặc gió khuya sướt mướt tràn qua. Và tôi. Và người. Hai kẻ vốn xa lạ, và sẽ mãi xa lạ, yên lặng nằm cạnh nhau. Một người cho người kia bóng lưng, một người cho người kia hơi thở. Trong thời khắc ấy, không có tuyệt vọng, không có nỗi đau. Chỉ có sự chấp nhận. Tựa như xem đến cảnh cuối một bộ phim vụng về, mà đoạn kết đã biết trước từ lâu. 

Đã vô số lần tôi tự hỏi, nếu được, lần nữa, sống lại thời khắc ấy, liệu tôi có còn cam tâm nằm lắng nghe từng hơi thở giả vờ trấn tĩnh của người? Liệu tôi có còn hèn nhát đến mức không dám siết chặt người thêm một chút nữa - dù khứu giác vẫn không ngừng tham luyến thứ mùi cơ thể không nhầm lẫn với ai khác? Liệu tôi có thể, ít nhất, nói cạn lòng mình? 

Những giả định phù phiếm, những ảo vọng khôn cùng, rồi cũng tan mất trong giông bão mười năm. Chỉ là đôi khi, cơn tiếc nuối vô cớ đột ngột khơi lên ngọn lửa tận sâu đáy tim, đành phải, tự mị mình. Một chốc. Rồi thôi. 

... 


[Saigon, 18/08/15 
for another V.]


Wednesday, August 12, 2015

Mới đó giờ đã


(c) photo by Tatyana Tomsickova 

Có nụ cười mới đó 
Giờ ngỡ là cơn say 

Có niềm vui mới đó 
Giờ mỗi mình loay hoay 

Có những chuyện mới đó 
Giờ đã thành khói mây 

Có những người mới đó 
Giờ đã ngoài tầm tay...

...

[12/08/2012
post vào đây, để lưu lại]


Sunday, August 2, 2015

Đi dọc phố mưa


Chiều nghiêng dốc phố 
Mưa bay ngang trời 
Từng dòng vụn vỡ 
Rớt thành đơn côi 

Dalat thê thiết 
Như bài Không Tên 
Mưa buông héo hắt 
Điệu buồn chênh vênh 

Hồ Xuân Hương vắng 
Liễu im đôi bờ 
Bóng người ngơ ngác 
Tìm ai thẫn thờ? 

Mưa xuôi theo gót 
Chân vào sân ga 
Mưa ôm vai áo 
Kẻ quen xa nhà 

Chùa Tàu héo hắt 
Thông đan tay sầu 
Đếm nghìn giọt lệ 
Đổ tràn hanh hao 

Ngõ dài ngõ vắn 
Biết đâu điểm dừng 
Một mình cô lẻ 
Mưa dường rưng rưng 

Một chiều rét mướt 
Đi dọc phố mưa 
Nghe Dalat hát: 
"Tình ơi, về chưa?" 

...

[Dalat chiều mưa | 010815]


Wednesday, July 29, 2015

Thơ cho một ngày mưa xám


Chiều nghiêng mây xám bay lên 
Đổ trời mưa xuống ướt mềm gót hoang 
Người đi mù mịt non ngàn 
Kẻ ở còn đứng chứa chan mắt sầu 

Ngày dài lạc giữa mùa Ngâu 
Mấy phen gió thốc nhạt màu tóc êm
Lẻ loi dìu bước vào đêm 
Tiếc thương rơi vỡ cuối miền chiêm bao 

Thời gian nước cuốn trôi mau 
Những điều mới đó đã nhàu úa phai 
Đợi mình ở phía ngày mai 
Dường như chỉ có mệt nhoài lãng quên 

Trong vùng tình vắng mông mênh 
Ai nần ai nợ, ai đền đáp ai? 
Cúi đầu mặc nắng qua vai 
Nhìn theo dư ảnh thở dài xót xa 

Một chiều tháng Bảy mưa sa 
Mấy lời thơ cũ cũng nhòa từ lâu... 

... 

[Saigon, một ngày mưa xám
không biết làm gì ngoài... làm thơ.]


Monday, July 20, 2015

Khổ


Trong lúc tuyệt vọng, tôi đã tìm đến một bậc thầy để dọ hỏi: “Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên gặp khổ, trong khi những người ác sống thoải mái?”

Người thầy hiền hòa nhìn tôi một lúc rồi nói: 

“Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, chắc trong tâm phải đang ôm giữ ác ý nào đó. Nếu một người nội tâm không có điều ác, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.”

Có cảm giác như bị xúc phạm và không phục, tôi nói:

“Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!”

Thầy trả lời:

“Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con còn tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.”

Tôi nói:

“Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…”

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình. Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

“Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc ngoài xã hội, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy. Nhưng bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm.

Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.”

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

“Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.

Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan thay thế dần cho lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần được chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!

Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người tu luyện chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.

Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy kỳ tự nhiện! Vĩnh viễn dùng tâm thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?”

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng. 

---

(sưu tầm, lưu để HỌC)