Thursday, June 4, 2015

Love will tear us apart



Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nắng đổ trên vai, 
nắng loang ướt áo 
Saigon vẫn chưa dày mưa. 

Hàng cây đan tay đếm bước chân mùa 
Đại lộ lênh đênh gió 
Lối về không ai đón đưa. 

Saigon ba mươi mấy độ ngày 
hai mươi mấy độ đêm, 
Chiêm bao còn nghe 
tiếng mình khô khốc. 

Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nỗi buồn nhuộm từng sợi tóc 
một màu phôi phai. 

... 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Hạnh phúc thật dài 
cô đơn là điều xa xỉ. 
Cuộc đời chỉ thiết ngày mai. 

Em đã không còn phí hoài 
thời gian cho những bài thơ cũ. 
Giờ trong tiếng hát em 
một miền trù phú 
an vui. 

Khoảng cách quá xa 
nên ký ức đành ngậm ngùi 
ở lại trong hôm qua 
và tan vào mãi mãi. 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Sống bằng hiện tại. 

...

Tuesday, May 26, 2015

Chiêm bao rất vội


Đêm qua tình về
thì thầm trong giấc ngủ
một lời rất cũ
Rồi tình đi.

Vệt mơ vương bên gối
xanh rì
Không phải màu nước mắt
Chỉ là màu tiếng hát
của ngày xa xưa...

Khung cửa mờ 
còn đọng những giọt mưa
Dài như cô đơn
Ngắn hơn tiếc nuối.

Phía chân trời
đã gọi tên ngày mới
Còn ngơ ngác chi nữa
tình ơi?

Khi thấy buồn
tình cứ ghé chơi
Dẫu-chỉ-chiêm-bao-rất-vội!

...

Monday, May 25, 2015

Này em


Này em, 
đừng mãi tự pha những tách cà phê đắng ngắt 
mỗi giọt đen rơi là mỗi vết cắt 
nhắc hoài dĩ vãng buồn đau... 

Này em, 
hãy mở lòng thử một chút ca cao 
không quá ngọt ngào nhưng chắc vừa ấm áp,
tựa tia nắng mỏng manh sau quãng dài bão táp 
vừa đủ sưởi lòng.

Này em, 
cũng có thể chọn cho mình ly trà mật ong 
như lời ủi an nồng nàn và thành khẩn,
xoa dịu ưu thương tháng ngày quanh quẩn.
Lần nữa bắt đầu... 

Này em, 
cuộc đời thực ra đầy những nhiệm màu 
và, thực ra, luôn có vô vàn lựa chọn.
Sao phải để tách cà phê quen trói mình vào giới hạn 
rồi ngần ngại tin yêu?

Này em, 
mùa vui đã qua nhưng mùa yên vẫn còn nhiều... 

...


* quà sinh nhật muộn, cho Celine của tôi.


Tuesday, May 19, 2015

Nếu có thể, hãy chia tay vào một ngày nắng đẹp


Nếu có thể, 
hãy chia tay vào một ngày nắng đẹp. 
Cuối chân trời ngời sáng sắc thiên thanh 
Từng cơn gió còn thơm hương mùa hạ 
Tiếng chim non vướng víu phía ngoài mành 

Vùng chăn gối còn xô nghiêng giấc mộng 
Trước hiên nhà xao xác khúc phong linh 
Tách trà sớm in nụ hôn rất mỏng 
Khung cửa sơn màu gỗ thấm đậm tình. 

Hãy chia tay vào một ngày nắng đẹp 
Để nhìn quanh nhìn suốt những mặt người 
Lưu dấu lại trong tim mình trọn vẹn 
Mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt rơi. 

Hồi ức sẽ chẳng mơ hồ sương khói 
Và lãng quên bất chợt có hình hài. 
Mai sau vết đau thương nào cũng khép 
Người cúi đầu sẽ bỗng thấy hôm nay...

...


chỉ là nghe một bài hát cũ.


Saturday, May 16, 2015

Thư cuối


Gửi V.,

Gần đây, tình cờ, tôi được nghe một cuộc phỏng vấn khá thú vị của một ngôi sao tên tuổi. Giữa nhiều câu chuyện quen thuộc dễ bắt gặp ở các talkshow, ngẫu nhiên, cô ấy chia sẻ về một đoạn duyên phận đã qua trong đời mình. Một đoạn duyên phận ngắn ngủi, không phải là gì, cũng không phải không là gì, nhưng đủ ghi dấu sâu đậm nơi tâm thức, và vẫn theo cô đến tận lúc này. Thậm chí, cô ngờ rằng, có thể sẽ còn dài lâu về sau. 

Một đoạn duyên phận đặc biệt, như cách cô ấy định danh, dù trải bao đổi thay và nhạt phai dần theo dòng ngày tháng, nhưng, sẽ luôn tồn tại ở đó, bên trong mỗi người. Hiện hữu mà vô hình. Không như lửa thiêu đốt, cũng chẳng hoàn toàn lụi tàn. Không phải nỗi ám ảnh gây ức chế cho hiện tại hay tương lai, chỉ lặng lẽ là một phần của quá khứ. Để đôi khi, giữa đời giông bão, người ta có chốn tìm về, mà tựa nương. Và, mỉm cười một cách biết ơn. 

Cô ấy tin là bất kỳ ai, dù thừa nhận hay chối bỏ, cũng đều có cho riêng mình một mối nhân duyên lạ lùng như thế. Như món quà của số mệnh. 

Và, tôi, dĩ nhiên, cũng tin. 

Như tôi luôn tin vào những thứ đã từng, cả những thứ chưa từng, của chúng ta. 

“Nhìn theo đường hun hút còn xa, xin cảm ơn những điều đã qua…” 

Tạm biệt. 

Saigon, 16/05/2015, 

J.


Saturday, May 9, 2015

Không kịp níu lại


Phận người như gió 
Chớp mắt, là xa. 

Duyên người rất mỏng 
Chút quên, là nhòa. 

Không kịp níu lại 
Cuộc đời đã qua...

...

[Saigon, những ngày nhìn quanh bỗng thấy thật nhiều mất mát.] 



Monday, April 27, 2015

Summertime sadness


(c) photo by FigoTheCat

Tháng Tư tan nhanh trong cái nắng gắt gỏng. Còn vài ngày rơi hết, sẽ vào tháng Năm. 

Tháng Tư, thỉnh thoảng, có vài cơn mưa ghé ngang. Rồi đi vội. Ở lại cùng Saigon vẫn là cái nóng rát người, cả ngày, lẫn đêm. Không khí sực mùi mùa hè. Và ký ức, như bao tháng Tư khác, lại tha thiết tìm về. Nhắc mình ngần ấy mùa hè chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí. Thương mùa hè cũng vì thế. Mà ghét mùa hè, cũng vì thế. 

...

Trong vùng nhớ mênh mang và đôi khi vô nghĩa đó, tôi bắt gặp nỗi luyến tiếc không tài nào phủ nhận. Tiếc thanh xuân không trọn. Tiếc tuổi mình nhanh phai. Tiếc giấc mơ nào dang dở. Tiếc cả những cơn đau nửa vời, cho mình trái tim lành lặn mà đáng thương. 

Tiếc nuối là thế, nhưng lạ lùng thay, tôi chưa từng muốn mình được trở lại, hay sống lại bầu không khí ấy. Có lẽ, do thói quen tự ngược. Không thích níu giữ, chỉ thích nhìn ngắm những gì rơi tuột kẽ tay, và nhấm nháp bi ai sâu trong ngực trái. Thói quen của kẻ thất bại. 

...

Nắng tháng Tư, vậy mà, không đủ đốt hết phức cảm. Mưa tháng Tư, quá ít ỏi, nên dĩ nhiên, càng không đủ rửa trôi bất cứ điều gì. 

Đêm tháng Tư, đôi lúc, niềm tuyệt vọng lại đến bên, cùng tôi nằm xuống trong bóng tối dày đặc câm lặng, trò chuyện câu được câu mất về những thứ mà nhiều khi tôi chối bỏ, không dám đối diện cùng. Giữa những cuộc chuyện trò đó, câu hỏi quen lại lần nữa rền rĩ trong đầu… 

...

Sống hoài bằng phức cảm, nhận về, cũng chỉ là phức cảm. Và mỏi mệt. Tự nhắc mình nhiều, nhưng chẳng bao giờ dứt được. Như kẻ nghiện. Như bệnh nan y. 

Nên, khi thấy những ai từng đa cảm giống mình, giờ đổi thay, sống an, lành, và thanh thản, bản thân tránh không khỏi ước ao. Ước ao, rồi lại tự mị: Ai thì cũng sẽ đến được quãng ấy. Quãng mà, người ta sống ngay trong từng ngày, mọi thứ nhẹ nhàng hơn hơi thở. Không phải vì cuộc đời đã thôi giông bão, cuồng điên; mà bởi người ta đã đủ vững chãi để chọn cách xuyên qua giông bão và cuồng điên một cách an lạc, bình dị. 

Chỉ là, đoạn đường đến được ngã rẽ ấy, với mỗi người, dài - ngắn khác nhau. 

...

Tháng Tư, cuộc sống ngoài kia vẫn mong manh như vốn dĩ. 

Tháng Tư, hạnh-phúc-kiểu-đòi-hỏi vẫn đâu đó xa tầm tay. Hạnh-phúc-nhỏ-nhoi thì vẫn cố nhặt nhạnh trong mỗi phút giây mình.

...


* tựa đề tái sử dụng từ ca khúc của Lana Del Rey.

Monday, April 20, 2015

Không thuộc về nhau


* for F.
for Strangers.

Có lẽ, mọi thứ bắt đầu từ một cơn say 
Từ đêm trắng nơi thành phố xa lạ 
Từ ly vang đỏ, tựa máu, của đôi linh hồn đã 
không hẹn trước mà cuộn chảy vào nhau. 

Bắt đầu từ lúc mọi khuôn khổ, buộc ràng bị vứt lại phía sau 
chỉ để được một chốc đưa nhau về trong im lặng. 
Từ nụ hôn vội vàng còn thoảng hương rượu đắng, 
Từ cái ôm siết rất chặt ngỡ chạm đến sâu lòng... 

Hai mảnh vỡ tình cờ ghép lại thành Một, rồi trở về Không 
Có lẽ, chúng ta đã có thể kết thúc như thế. 
Có lẽ, mỗi người sẽ lại trôi tiếp dòng đời riêng vốn dĩ... 
Nhưng, duyên phận luôn là kẻ thích trêu đùa! 

Mọi thứ, lần nữa bắt đầu, từ một buổi trưa 
Gặp lại nhau giữa một thành phố khác 
Và đột ngột nhận ra: thời gian chưa từng làm phai nhạt 
màu vang đỏ, dấu môi êm, đêm trắng hôm nào... 

Đột ngột nhận ra sự bất thường đang lớn trong nhau 
và dự cảm đớn đau về những vết cắt 
trong trái tim mỗi người - cho dù can đảm đối mặt, 
hay giả vờ như hết thảy chỉ là thoáng si cuồng. 

Nếu đã biết trước kết cục u buồn, 
sao chúng ta không tạm biệt nhau, rồi rẽ về hai hướng? 
Sao phải lần nữa đưa nhau về trong gắng gượng 
cố đưa tay giữ yên ngực trái mình? 

Sao phải day dứt nghĩ suy về một bóng hình 
biết là ảo ảnh, là chiêm bao phi thực? 
Sao phải lần nữa tìm nhau ở nơi bắt đầu, để rồi kết thúc 
mà không tài nào có thể xem như mọi thứ chưa từng...? 

Có lẽ, cuộc đời này, điều gì cũng có điểm dừng?! 
Chỉ là, với người này - ở cuối đường, còn người kia - ngay vừa cất bước. 
Nhân sinh mỏng manh, Mất đôi khi là Được 
Sai đôi khi lại Đúng, mà Đúng - Sai cũng chẳng có nghĩa lý nào! 

Có lẽ, đơn giản chúng ta không thuộc về nhau 
trong kiếp sống này, ngay bây giờ, và mãi mãi. 
Chỉ là hai kẻ không duyên, một khắc chạm tay, rồi xa ngái 
Nhưng, sẽ luôn biết ơn những ngắn ngủi đã từng... 

 ...


Thursday, April 16, 2015

Xôn xao


Một viên sỏi nhỏ 
mặt hồ xôn xao... 

Thoáng trong đáy nước 
bóng cơn mưa rào?


Friday, April 3, 2015

Nỗi niềm tháng Tư


(c) hình từ Bi.cycle.up coffee bar & store 

Tháng Tư, nắng vẫn trải vàng đường phố, mưa đôi lúc bất chợt ghé về. Tháng Tư, những tình khúc đâu đó vẫn hát vang những lời tha thiết, chỉ có tâm tư con người cứ thảng hoặc buồn vui… 

Không như tháng Giêng mở cửa mùa xuân, “tháng Sáu trời mưa trời mưa không dứt”, hay Mười Hai khép cửa một năm với nhiều bâng khuâng lắng đọng… Tháng Tư đơn giản là chuỗi ba mươi ngày tiếp nối từ tháng Ba còn tràn nắng, sang tháng Năm đã bắt đầu dày hơn những cơn mưa hè. Nhưng, với những tâm hồn nhạy cảm, tháng Tư ít nhiều cũng gợi nỗi suy tư. 

Nhất là khi, với ai đó, có thể tháng Tư này gợi nhắc tháng Tư xưa, là dấu nhớ về một bóng hình đã cách xa: “Anh đi về nơi ấy, về nơi ấy xa xôi, bây giờ là tháng Tư, sao vẫn còn mưa rơi?” (1). Hoặc là kỷ niệm buồn trên đường phố năm nào, khi người ra đi không lời từ tạ, chỉ có “hai mươi tư tiếng ve sầu đại lộ tháng Tư, gửi lại em…” (2); mà cho dù là thế, thì vẫn không thể không nhủ lòng chung thủy đợi mong: “Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng, hát giấc mơ nào xa lắm; Em mong chờ, mãi mong chờ, bao nhiêu vẫn cứ đợi anh…” (3). Và, còn biết bao nỗi niềm khác, tháng Tư giữ cho riêng mình…

...

* bài chuyên san tháng 4 cho chương trình "Đêm Sài Gòn - Phòng trà của mọi nhà"

** một số ca khúc được nhắc đến trong bài: