Wednesday, January 26, 2011

Có tìm mua được Tết xưa?



Không hiểu có phải mình quá nhạy cảm hay “mắc bệnh” thương tiếc quá vãng, mà những mùa Tết độ gần chục năm sau này, ngay trong phút vui Giao thừa, hay sáng mồng một tươi mới niềm vui, tôi cứ thấy bảng lảng một nỗi buồn nào đó. Sâu lòng vẫn cảm giác dường như có gì không trọn vẹn, không đúng mùi xuân cũ, vị Tết xưa...

Tôi đem điều này nói với mấy đứa bạn thân, cứ ngỡ sẽ nghe tụi nó quăng ngay nụ cười mai mỉa vào mặt, và thẳng thừng chê bai mình lo nghĩ như ông già bảy chục, ai ngờ, đứa nào cũng tặc lưỡi: “Ừ thì, Tết bây giờ không còn đúng vui như Tết nữa, chừng qua mồng hai đã thấy hơi Tết bay sạch đâu mất... Chán gì đâu!” Rồi thì thở dài, rồi thì tự dưng cả lũ ngậm ngùi ngồi nhắc nhau nhớ về năm nảo năm nào, những ngày Tết rộn ràng ký ức tuổi thơ chưa thể nguôi ngoai...

Cái thuở tưởng như mới đó, vậy mà, cũng đã gần hai mươi năm.

Tết ngày đó mới thật rộn ràng làm sao, vì vô số hương sắc mùi vị mà đối với trẻ con chúng tôi, quả là những kỳ diệu không gì có thể so sánh được.

Ngay từ những ngày đầu tháng Chạp (tháng Mười Hai âm lịch) nhà nhà đã xôn xao không khí mùa xuân. Ông bà bắt đầu căn dặn ba mẹ cô dì chú bác lo dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa trang hoàng những thứ cần thiết cho sớm để cận Tết đỡ nhọc công. Thế là mấy buổi chiều muộn, sẽ thấy trước sân nhà, ba tranh thủ ngồi đánh bóng lại bộ lư hương, hay hì hụi sơn lại cánh cửa rào hoen gỉ, đi vôi cho mịn hai bên hông nhà ố đen vì mưa gió cả năm; mẹ thì lúi cúi dưới bếp xem gạo mắm muối đường dầu cái nào đã vơi thì sớm mai đi chợ sẽ mua về châm vào cho vung đầy, hay ngồi lẩm nhẩm tính toán tiền nong để biết Tết này chi tiêu sao cho vừa bụng nhất mà cả nhà vẫn có những ngày vui ấm cúng. 

Lũ trẻ thì sung sướng nhất, sau kỳ thi học kỳ căng thẳng đã qua, giờ cũng chỉ thảnh thơi đến lớp chủ yếu để vui vầy bè bạn, và suốt ngày náo nức trông đợi xem năm nay mình sẽ được mua bao nhiêu bộ đồ mới, sẽ được dẫn đi đâu chơi, có được lì xì nhiều hơn năm ngoái hay không... Từ nhà đến trường, từ trường về nhà, đâu đâu cũng thấy râm ran niềm hứng khởi được gọi tên là “Sắp đến Tết rồi!” - một bài hát thiếu nhi mà tin chắc đứa trẻ nào thời đó cũng thuộc làu, và sẽ hát váng những ngày gần đón xuân về.

Qua khỏi Rằm tháng Chạp là dường như Tết đã về ngay trước ngõ. Trong nhà bắt đầu đã có ít nhiều bánh mứt hạt dưa, do mẹ mua sớm vì lo mấy hôm tới sẽ trở nên đắt đỏ. Hai bên hông nhà đã nồng mùi vôi mới, cánh cửa rào sơn phết lại giờ cũng đã tinh tươm như chưa từng có ố phai, mấy bộ chén sứa đũa ngà mới được thay cho những món cũ kỹ nằm khoe vẻ óng ánh trong tủ chạn, ngoài sân trước cây mai già đã bắt đầu lấm tấm những nụ xanh rì chờ nở rộ đúng ngày... Tất cả như cùng hòa âm thành những giai điệu réo rắt, làm lòng người rộn rã trông chờ...

Tiễn ông Táo về trời, lũ trẻ không biết gì cũng tí tớn xin được thắp nén nhang, lầm rầm khấn vái ông về trời nhớ nói Ngọc Hoàng phù hộ cho con năm nay được lì xì nhiều, sang năm học ít mà điểm cao, người lớn nghe được chắc chỉ có nước lắc đầu và cười trừ vì sự ranh ma nhưng vẫn hồn nhiên rất mực thế đó của con cháu mình. Rồi phần đã đời nhất của ngày hai mươi ba giáp Tết là được ăn những viên chè trôi to như quả trứng gà với bột trắng dẻo dai, phần nhân đậu xanh ngọt bùi hòa trong nước đường thơm mức mùi gừng cùng sự béo ngậy không lẫn vào đâu của nước cốt dừa. Ôm nguyên tô chè ra ngồi ngoài hiên, ngó bà thím nhà bên lom khom quét sân, hay í ới khoe với thằng Cu Đen đang cọc cạch xe đạp ngang nhà “Tao được ăn chè trôi ngon lắm nè mày!”, thấy niềm vui cứ như cơn gió lớn thổi mát rượi trong lòng mình.

Hai chín, ba mươi là khắp nhà đã ngập mùi Tết. Từ nồi thịt kho hột vịt thơm ngầy ngậy, từ những nén nhang nồng ba thắp mỗi sáng tối, từ bánh mứt được bày biện trong những hộp nhựa màu rực rỡ, từ mâm ngũ quả được xếp đặt khéo léo chưng trên bàn thờ tổ tiên nhìn hết sức no mắt, từ những bộ đồ mới xúng xính cứ nằng nặc đòi được mặc thử...

Đêm Giao thừa, cả xóm tưng bừng như mở hội. Sau khi xong mâm cơm cúng ông bà, nhang khói đã nghi ngút trong mỗi nếp nhà, chúng tôi bắt đầu tụ tập trước khoảng sân chung, cùng nhau qua hết một đêm dài đón năm mới về. Mẹ với mấy cô mấy thím, người thì cặm cụi trông nồi bánh tét sợ thiếu hay quá lửa, người thì miệng cười không dứt khi nghe mấy chú mấy bác đùa nhau những câu tếu táo kiểu như "năm này tốt nè thím tư sanh thêm cho chú nó thằng nhóc để nhà đủ nếp tẻ" trong khi tay đảo không ngừng chảo mứt khóm hay mứt dừa thơm lừng. Ba với mấy “phụ nam” thì ngồi quây quần trên một tấm bạt cũ, nhâm nhi mấy chung rượu gọi là có chút hơi nồng mừng xuân sang, nhấm cùng dĩa lạp xưởng chiên, tô thịt kho bê từ mâm cúng xuống sau khi tàn nhang, pha trò cùng nhau cười xòa, rồi thỉnh thoảng đi ôm mấy bó củi ra cho các cô các chị châm thêm vào bếp lò, xong lại ngồi hát hò từ mấy bài thời kháng chiến đến những câu vọng cổ trêu là hồi xưa tao hát bài này bác gái mày chết mê. Lũ trẻ thì chạy quanh giỡn tới mệt đừ, buồn ngủ đến díp mắt mà cứ nhất định không vào nhà, nằm dài gối đầu lên chân ba hay mẹ mà nghe tiếng nói cười râm ran, tiếng củi khô lách tách, mùi mứt thơm, mùi bánh gần chín bắt đầu ngào ngạt... mà thiếp đi lúc nào không biết. Sáng mở mắt ra đã thấy mình ấm áp trên giường, biết ngay đêm qua được ba bồng vào.

Sang các mồng thì thật sự thấy Tết như cây mai vàng nở bung những đóa lộng lẫy. Ngày nào cũng được mặc đồ mới, được đi thăm ông bà, được đi chơi đủ nơi, đến đâu cũng được nựng nịu, được lì xì, được ăn mứt mãng cầu chua ngọt, mứt hạt sen thơm bùi, cắn hạt dưa mỏi miệng. Đường phố tràn đầy màu Tết, liễn đỏ dán trước cửa từng nhà, xác pháo trải đầy từng khoảnh sân, mùi pháo cũng thơm, mùi nhang cũng thơm, cả con nắng mấy ngày ấy cũng dường lâng lâng thứ mùi dễ chịu nào đó mà đầu óc trẻ con chưa thể tưởng tượng cho rốt ráo. Rồi được đi chùa, ngó ông phật Di Lặc ngồi chễm chệ tòa sen mà phạch bụng trắng hếu cười tươi hết cỡ, được ba kêu chạy đến xoa bụng ông ấy mà lấy hên. Được chụp hình bên mấy chậu hoa xuân tươi roi rói trong khu công viên văn hóa, bẽn lẽn nắm chặt tay ba mẹ, cười chúm chím trông hết sức ngây ngô. Cứ ăn cứ chơi, đến tận mồng bốn mồng năm vẫn còn thấy Tết.

Tết năm nào cũng thế, dài suốt tuổi thơ. Ấy vậy mà cứ cuối năm lại nôn nao, lại không ngừng ước ao thời gian chạy thiệt nhanh để mau được chơi Tết. Trong mấy ngày Tết thì lại mong mọi thứ chậm lại, thật chậm, để mãi không hết mấy ngày sung sướng này.

Rồi thì năm này sang năm khác, lũ trẻ chúng tôi lớn lên, Tết vẫn về, nhưng dường như những không gian ngày xưa đó đã không còn tìm thấy nữa. Chúng đã lùi lại sau lưng, trốn đi xa thật xa vào quá khứ.

Tết bây giờ, cũng là những mốc thời gian như thế, cũng nồi thịt kho hột vịt, mấy đòn bánh tét, mâm cơm ba mươi, bánh mứt đầu xuân, lũ trẻ lung linh áo mới xòe tay nhận lì xì, cũng đường phố ngập sắc cờ hoa, cũng người người đưa nhau đi đây đó vui hội mùa xuân... nhưng thấy sao mà nhạt lạ nhạt lùng. Cảm tưởng như giờ đây, Tết chỉ còn là một ông già giữ cổng năm mới, đến hẹn lại gióng lên hồi chuông báo nhân gian hay tin là một năm nữa đã về, rồi mở cổng, để mọi người lũ lượt đi qua, bước vào tân niên. Số ít người đứng lại ngơi nghỉ, chơi cùng ông-Tết được một hai ngày, còn vô số người khác thì lướt vội, chả thèm ngó ngàng ông-Tết năm này có khác gì ông-Tết năm qua...

Thì cuộc mưu sinh vất vả, Tết cũng chỉ là những ngày trong năm.

Chợt chạnh lòng, dành bao nhiêu tiền để sắm sửa cho năm mới thì cũng vậy thôi, có tìm mua lại được những mùa Tết cũ bao giờ...?!

...


* Bài viết cho CNMS Tân xuân 2011.

Saturday, January 8, 2011

Sợ hãi qua rồi?


[...]

Những cơn trầm uất, như nước lũ, hàng chục năm trời chưa bao giờ rút xuống khỏi thắt lưng. Nước vẫn vờn quanh đó. Gặp một hai chuyện tào lao không đâu, bỗng thấy nước dâng tới cổ. Vậy là phải bơi ráo riết, chứ để lút đầu thì... ngộp thở lắm. Hụp hửi, vẫy vùng, nhớ cái tập phim hôm qua đang khúc gay cấn, nhớ mấy cái đĩa nhạc bạn gửi chưa nghe, nhớ là còn mấy thằng bạn cũng dễ thương, nhớ là chị dâu rủ chủ nhật này vô nhà ăn bánh xèo rau dại, nhớ thằng nhỏ chưa làm hồ sơ vào lớp Một... Rồi mấy đứa ghét mình nữa, tụi nó chắc sẽ mở tiệc ăn mừng linh đình, nếu mình chìm xuống... Nghĩ vậy, nên lội, lội và lội. Lội hoài rồi nước cũng rút dần xuống thắt lưng.

Từ nước dâng, chưa bao giờ thấy bờ. Hoặc vả nó không có bờ. Hoặc ông bác sĩ là bờ mà mình ngại lội tới. Nhưng sống chung với trầm uất, với nỗi buồn hóa ra cũng hay. Còn hơn đang vui tươi nhí nhảnh bỗng thấy thất vọng ai đó, trái tim đau đớn chịu không nổi vỡ bùng. Không có sức đề kháng, chẳng có tí kinh nghiệm nào "xử lý đau thương". Mình thì đối mặt với nó từng giây từng phút, như tập ăn cay, cứ từ từ dầm thêm ớt, dần dần thì cay xè cay xé cũng chịu được. Nó không có cú sốc, hoặc trái ớt đầu tiên là một cú sốc nhưng vì biết sẽ còn dầm trái thứ hai nên mình lướt nhanh qua cú sốc đó. Nỗi buồn, sự thất vọng cũng vậy, thấy vụ này ghê gớm nhưng biết đâu ngày mai còn gặp chuyện dễ sợ hơn.

[...]

Giờ thì nước đến đâu lội cũng được, lội như bản năng, muốn hay không cũng làm lủm bủm chút, có những lúc chẳng muốn lội, nhưng người vẫn phình lên. Má mình nói hễ người ta biết lội thì khó chìm.

Thì nước cứ vờn quanh thắt lưng đi, sợ hãi qua rồi.


---

* Trích Nước vẫn vờn quanh thắt lưng - Nguyễn Ngọc Tư.

Thursday, January 6, 2011

...


Tự dưng thấy lòng như quán vắng, tiếng cười nói ngái xa mất hút. Quanh quẩn chẳng thấy ai cạnh bên, để chỉ một va chạm cho vừa biết còn đang giữa đời. Ngơ ngác buông tiếng thở dài, mà dường cũng mơ hồ. Người không biết làm gì khác, nên để mình tìm về nơi đó.

...

Cũng lâu rồi bước chân ngần ngại, không dám quay về để nhận rõ những điều mà người cố khỏa lấp. Nhưng biết bao giờ bụi mờ sẽ bắt đầu, còn nhớ được thì cũng nên can đảm thăm lại một lần.

Dù biết là, chỉ gặp gỡ cùng tàn phai.

...

Thì đây, đồi cũ im gió, đã không còn tìm thấy vạt áo hoa xưa, dư hương cũng đã nhạt. Cố cắt từng khung hình ướm vào trí nhớ, cũng đã nhen nhóm lạ xa. Tự dưng thấy bẽ bàng. Giống như một người tình cách biệt, giờ tương phùng, ngay trước mặt nhưng chỉ có thể cố gượng cười, tìm chút hơi quen trong ký ức, chứ thực tế thì đã không còn có thể chạm vào nhau được nữa.

Lẽ tất nhiên của lãng quên, một khi đã tàn phai?

...

Đã lường trước sẽ thế này, nhưng người vẫn thấy có gì đó man mác. Như mỗi lần đối mặt với những tàn phai khác đã qua trong đời.

Bao nhiêu tàn phai mới đủ để thực sự một lần xanh ngời bất tận? - Người không biết.

...

Nhưng dù sao chăng nữa, người biết ơn những tàn phai của đời mình, thật tâm.

Như biết ơn nỗi buồn làm bạn khi không biết nên tìm vui nơi đâu. Như biết ơn sự cô độc giúp mình biết kiêu hãnh tự thương lấy mình. Biết ơn tàn phai đã cho đủ xa xót để nâng niu ngày sau, dù là bất cứ điều gì; và thôi không huyễn tưởng về mãi mãi.

Tàn phai chỉ như một dấu chấm kết đoạn, như tiếng ngân cuối bài hát, như mùa đông. Nghĩa là, một kết thúc để bắt đầu, chứ không có khả năng xóa sạch hết những gì đã qua.

Thế nên, không cần phải buồn.

...

Ngồi yên ngắm nắng tan bên trời, người hít một hơi thật sâu để tin mình nhẹ nhõm. Ừ thì, không cần phải buồn.

Rồi xòe tay cố hứng mấy giọt nắng cuối, người thấy lòng bàn tay mình dường vương vương đôi niềm ấm áp. Nhưng có chắc là ấm áp đã từng?

...

Thì không buồn, nhưng tiếc thì không thể ngăn được.

...


Tuesday, January 4, 2011

Mấy gạch đầu dòng



Gạch mấy đầu dòng cho vài ba cảm xúc lẫn lộn những ngày này:

- Đang ở trong những ngày đầu tiên của năm mới, thập kỷ mới. Dài, rất dài phía trước sẽ lại là đủ vui - buồn - ngọt - đắng - thành - bại - may - rủi... Mọi thứ mà đời luôn dành tặng, chỉ là giảm chút này, tăng chút nọ với người này hay kẻ kia, chứ không hề sai khác dẫu năm này, thập kỷ này hay năm khác, thập kỷ khác.

- Mấy ngày nghỉ lễ vui tràn, nhưng lại khiến mình muốn sống vội & đổi thay.

- Thực ra thì, có những thứ đã-từng-phủ-định không có nghĩa là một lúc nào đó chúng ta không vướng phải. Đời luôn không ngờ.

- Càng lúc càng thích giấu mình vào những khoảng cô đơn tự tạo [chữ của QB].

- Thấy mình thật đáng tội nghiệp, đúng nghĩa đen, trong một vài phạm vi nhất định. 

- Hai câu quote tự nói với bản thân nhiều nhất dạo này:

1. Ai bảo tiền không thể mua được niềm vui?
2. Sớm muộn gì cũng chết, sao không sống thỏa bây giờ?


Saturday, December 18, 2010

Thì cứ buồn đi


Cứ cuối những khoảng vui dường như đã đủ, thì ta lại bắt gặp nỗi buồn. Vẫn ở đó.

Thì cứ buồn đi, như bao lần. 

Vì biết là có dài đến mấy đi chăng nữa, cũng sẽ không thể nào buồn cho hết. 

Mà đã thân quen lắm, nên mấy khi vắng buồn, chỉ có vui hình như thấy cũng không là trọn vẹn. Đời nó thiếu một ít để tròn đời. Kiểu như ăn tô phở ngon mà không vị ngò gai đâm ra thấy hơi lạc lõng, đại loại thế.

Còn buồn được, gặp vui mới thấy quý. Sau vui thì buồn đôi giọt cũng hay ho, như cho thêm chút cà phê ly sữa tươi mới càng lựng hương và đậm đà.

Nói chung lại, buồn thực ra không xấu như con người ta vẫn hay lầm tưởng. Cái xấu chính là con người ta quá nhiều khi không biết kiểm soát những cơn buồn của mình cho xứng đáng, cho đúng lúc.

Vậy nên, cũng không cần thiết phải học cách không buồn. 

...

Thì cứ buồn đi, như bao lần. 

Rồi lại thôi...


Tuesday, December 14, 2010

Một sớm mai nào



Một sớm mai nào ra vườn, cậu ngỡ ngàng bắt gặp chậu cây ấy đã nở hoa.

Nó tên là Hoa Tàn.

...

Cậu lặng nhìn một lúc rồi tỉ mẩn bứng nó ra khỏi chậu, chôn trở lại góc vườn.

Giữa lòng chậu, khoảng đất lõm xuống như miệng cười.

...

Có lẽ cái chậu đã sẵn sàng cho một cây hoa khác.

Hoặc không cây hoa nào.

...


Wednesday, December 8, 2010

Mio đã trở về



1. Mio chạy mê mải, bỏ lại phía sau ngôi nhà u ám với những tiếng la thét như từng mảnh vỡ thủy tinh cứa vào màn đêm. Trên cao, bầu trời đen kịt oằn mình trong gió thốc, lác đác mấy vì sao cô lẻ đang run rẩy.

Khu rừng đầy bóng tối mở rộng vòng tay cuốn lấy những bước chân cô, nhưng Mio tuyệt nhiên không hề cảm thấy sợ hãi. Mặc cho vô số đá sỏi, gai nhọn cưỡng đoạt từng dòng máu tươi từ đôi chân trần, cô vẫn tiếp tục lao mình về phía trước tựa con thiêu thân chỉ có một lẽ sống duy nhất là hiến thân cho ánh điện.Cô biết, nơi tận cùng khu rừng này sẽ là sự giải thoát. Bước qua Cổng Vòm Cây, cô sẽ được trở về với kiếp sống mà cô đã từng ngu ngốc từ bỏ.

2. Trái tim đập liên hồi những nhịp trúc trắc, hơi thở dồn dập ngày càng nặng nhọc, nhưng Mio không ngừng lại. Giờ cô đã đi sâu hơn vào lòng khu rừng.Những thân cây ngàn năm tuổi xào xạc tán lá thành những thanh âm nghe như có giai điệu. Không hiểu vì sao, nó lại gợi cô nhớ đến bản nhạc tay hát rong đã chơi say sưa trong buổi chiều thu ngày ấy, khi mà cuộc đời Mio hoàn toàn đảo lộn vì ánh mắt biết nói, nụ cười như nắng reo của Hans bên bờ hồ ven rừng. Ký ức mỏng mảnh như khói nhưng lại cắt vào lòng cô thêm một vết đau buốt.

3. Cô đã mạo hiểm đánh đổi số mệnh bản thân chỉ để mong được mãi ấm áp trong ánh mắt và nụ cười anh. Nhưng rồi, khi đã gần cạnh bên, cô mới biết ra mình cũng chỉ là một trong vô số những người con gái vui vài đêm tình cùng Hans.

Dù vậy, cô vẫn hết lòng tin vào những lời yêu đương nồng nàn của anh, rằng duy nhất cô là người chiếm giữ trọn vẹn trái tim anh. Sau khi được Hans cầu hôn, cô càng vững tin là với tình yêu chân thật của mình, cô có thể cảm hóa được anh, để từ đây, anh sẽ mãi thuộc về riêng mình cô thôi. Nhưng đáp lại, tất cả chỉ có lừa dối, bội phản và sự tủi phận ê chề khi hằng đêm cô vẫn phải đau đớn nhìn anh đưa từng ả nhân tình nũng nịu trong vòng tay cùng vui hoan lạc ngay chính trong căn phòng của vợ chồng cô.

4. Bất kỳ điều gì của con người đều có giới hạn, đến đêm nay – cô cũng đã không còn nhớ là đêm thứ bao nhiêu cô phải bó mình trong bếp cố bịt tai lại để không phải nghe những tiếng rên rỉ của anh và nhân tình – thì Mio không còn chịu đựng nổi nữa. Vô thức, cô chụp lấy con dao bén nhọn trên kệ bếp rồi tiến thẳng vào phòng ngủ.

Cô đi như ngủ mê. Trong đầu cô bấy giờ chỉ có tiếng nói văng vẳng đang lặp đi lặp lại như một đoạn điệp khúc bất tận: “Tôi không muốn chịu đựng thêm nữa, tôi không muốn chịu đựng thêm nữa…!” .

Đến khi giật mình tỉnh thức bởi tiếng thét thê thiết của ả tóc vàng đang run rẩy ôm lấy khuôn ngực còn lem luốt vết tình co mình nơi góc giường, thì cô vẫn thấy mình đang đâm liên tục không ngừng những nhát dao mạnh mẽ vào tấm lưng trần của Hans, làm máu bắn lên như từng đợt pháo hoa đêm Giáng Sinh. Cô hoảng hốt, quăng dao và cắm đầu chạy ra khỏi cửa.

5. Cổng Vòm Cây bắt đầu dần hiện ra ở cuối khu rừng. Trong làn sương mờ đục, trông xa nó tựa như dáng người đang dang tay đón chào những kẻ lỡ bước.

Càng đến gần, Mio càng thấy tim mình quặn thắt. Cũng chính nơi này, cô đã quyết định bắt đầu một cuộc đời mới để có thể đến bên Hans, quay lưng với tất cả vì một người – mà giờ đây, cô mới nhận ra là người đó chỉ toàn mang lại cho cô tổn thương, đau đớn. Hóa ra cuộc sống này là thế, luôn có những lựa chọn đã sai lầm ngay từ phút ban đầu nhưng mãi đến khi cận kề kết thúc thì con người ta mới vỡ lẽ ra.

Nhưng còn may, số phận cũng không khắc nghiệt đến tận cùng, Mio vẫn có cơ hội để quay trở lại, chấm dứt chuỗi ngày tháng xáo trộn. Bước qua cánh cổng này, cô sẽ lại là cô của thuở không lo nghĩ, chỉ biết thong dong nhấm nháp từng quãng dài rong chơi vô tận. Và Hans, chỉ còn là một sợi tơ quá vãng giăng mắc ở một góc khuất nào đó trong miền tâm trí rồi sẽ sạch không, mà cô kiên quyết dặn mình không bao giờ vướng phải một lần nữa.

6. Mio đi gần hơn đến cánh cổng, run run cho tay vào túi áo khoác lần tìm “chìa khóa”. Cô sững người, nó đâu mất rồi?

Cô cởi áo khoác, rồi dốc ngược từng bên túi một, vẫn không hề thấy. Có lẽ cô đã đánh rơi nó trong lúc hoảng loạn bỏ chạy, nhưng khu rừng rộng lớn và tối tăm thế này, làm sao có thể tìm lại được?

Tuyệt vọng, Mio ngồi sụp xuống nền đất ẩm ướt với những lá khô mục ruỗng và lác đác những bụi cỏ rậm rì một màu đen quánh. Không có “chìa khóa”, không thể nào mở Cổng Vòm Cây, cũng có nghĩa là cô không thể trở về.Lẽ nào, cô thực sự đang phải trả giá cho lựa chọn sai lầm ngày đó của mình?

7. Một tiếng mèo kêu xé toạc khoảng im lặng, cô giật mình quay lại. Không biết từ đâu, một con mèo có bộ lông tím thẫm lấp lánh thứ ánh sáng kỳ quái và đôi mắt đỏ biếc như màu ngọc bích xuất hiện ngay trước cánh cổng và đang chậm rãi tiến dần về phía Mio. Rồi nó đột ngột cất tiếng với cái giọng méo mó không giống với bất kỳ con người nào:

- Đánh mất chìa khóa rồi hả Mio? Làm người bao lâu mà vẫn vụng về như thế!

- Vio, con xin bà hãy giúp con trở về…

- Chẳng phải cô đã hết lòng tin tưởng rằng mình có thể trở thành một con người hạnh phúc với tình yêu đích thực, thậm chí chấp nhận từ bỏ kiếp linh miêu bất tử đó sao?

- Con biết mình sai rồi. Giờ con chỉ muốn được tự do như xưa, không màng đến hỉ nộ ái ố của con người nữa…

Vio không nói thêm một lời, chỉ lẳng lặng thả chiếc nhẫn có gắn viên đá hình mắt mèo màu vàng đục vào tay Mio. Cô mừng đến rơi nước mắt. Chiếc nhẫn này, chính là “chìa khóa”.

8. Cô đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa bàn tay phải, rồi bước đến sát cánh cổng. Cô nắm chặt tay lại và xoay viên đá hình mắt mèo về phía khoảng không đang trộn lẫn sương mờ và bóng tối của Cổng Vòm Cây. Một tia sáng màu vàng sẫm phát ra, chiếu thẳng vào giữa cổng và làm bùng lên vùng ánh sáng lóa mắt. 

Vio điềm nhiên sải bước rồi biến mất trong vùng sáng. Mio vội vã theo sau.

[Jera Le - 07/09/10]


---

* Liệu mình có được may mắn như thế?

Thursday, December 2, 2010

Ngơ ngác 12


Tháng 12 về, nhanh đến lòng người ngơ ngác, mới đó lại đã tàn năm.

Bao buồn vui của ngày hôm nay, mới đó đã trở thành ngày hôm qua tự bao giờ, xa ngái. Bao trông đợi của ngày mai, rồi bỗng trở thành ngày hôm nay lúc nào không hay, chạm tay còn thấy ngỡ ngàng.

...

Lại sắp qua thêm một năm, được - mất, may - rủi, bại - thành cũng đã cuốn bay theo gió ngày tháng. Còn sót lại, vẫn như bao lần, là chính ta, với những bản thể cũ kỹ đến đáng thương. Và càng lúc càng mục ruỗng hết những tin yêu, vì cơn ức chế bất diệt, sự tủi hổ thân phận mạnh mẽ tựa thứ khuẩn độc hại không ngừng sinh sôi. 

Thậm chí có đôi lúc, ta đã từng nghĩ đến một cuộc đời khác, khi mà cảm thấy dường như đang bị chôn sống trong cuộc đời chật hẹp này. (Nơi mà có nhiều ước mơ chưa ra đời đã chết. Có những điều mãi chỉ là viển vông.) Nhưng liệu cuộc đời nơi đó, có vui hơn không?

Không ai có thể biết. 

...

Tháng 12, cuối năm. Tự mình nhận thức rõ ràng là sẽ còn rất nhiều phức cảm đan xen phía trước, nhưng thấy may mắn làm sao khi nhận ra, trong lòng ta náo nức vẫn còn. Cho cuộc đời này.

Vẫn đợi mùa sau, vẫn thương những nụ cười, vẫn trông ngóng những chuyến đi. Vẫn muốn yêu mình, vẫn nôn nao hy vọng, vẫn cố đổi thay. 

Dù có đôi thứ lắng lại, vài thứ đã tan biến, nhưng nhiều thứ khác vẫn đang nẩy mầm. Vừa đủ, để tiếp tục trôi cùng, qua hết, chạm tay thêm những cột mốc (không đơn thuần chỉ là một con số 2011, 2012... hay đại loại thế).

...

Cố tin là vậy.


Thursday, November 18, 2010

Tự họa


vẽ mình bằng cánh gió 
tóc cuốn chiều thênh thang 
trôi về miền khuất lấp
mộng mơ thuở đá vàng

vẽ mình bằng vạt nắng
lấp lóa lời thơ ngây
ai ngờ là vội vã
giọt sương chết đầu ngày

vẽ mình bằng mưa xám
rớt giữa mùa lênh đênh
thấy thương tình bé dại
nụ hoa úa bên thềm

vẽ mình bằng đêm tối
đôi mắt màu rêu rong 
nhìn đời như hoang phế 
u mê rơi đắng lòng 

vẽ mình bằng ngày mới
bóng đổ dài xa xăm
nụ cười buông héo hắt
từng bước chân âm thầm

vẽ mình bằng sỏi đá
hát câu cũng cần nhau
đợi một mùa tình mới
trái tim sẽ xanh màu?

...


Sunday, November 7, 2010

Thật ra, điều gì cũng có thể thay đổi!


Càng trải qua nhiều chuyện, đối mặt với những lúc thành thật cùng chính mình, tôi đã phải thừa nhận là: Thật ra, điều gì cũng có thể thay đổi!

Từ những điều hết sức vặt vãnh mà rõ ràng như một món ăn quen, một mùi nước hoa ưa thích, một thói - tật nào đó; đến những thứ mơ hồ - hay luôn có vẻ mơ hồ hơn, như quan điểm, lý lẽ cá nhân, chuẩn mực sống, hết thảy đều có thể thay đổi. Dù cho khi bắt đầu, nó luôn được củng cố bằng sự khẳng định mạnh mẽ: "Chắn chắn với tôi phải là thế này, không thể là thế kia!", và niềm tin mù quáng đến mức nào đi nữa.

Vậy nên, có bất kỳ một điều gì đó, dù nhỏ bé hay lớn lao, xung quanh cuộc đời bạn đang thay đổi, thì đừng vì nó mà xáo động quá nhiều. 

Và dù, nhiều khi có những thứ thay đổi đến mức kinh ngạc là phủ định chính nó, thì thực ra, cũng không cần phải ngạc nhiên quá nhiều.

Cứ chấp nhận thôi.

...