Friday, June 18, 2010

gió ngược


ta lạc nhau giữa mùa gió ngược
bàn tay buông không kịp níu hơi người
môi rời rã hanh khô niềm tuyệt vọng
ký ức tàn cuốn vào gió, chơi vơi...

ta mất nhau giữa mùa gió ngược
trái tim thôi đập nhịp những hôm nào
ánh mắt thôi chỉ nhìn về một hướng
đành đổ thừa: tại gió cuốn, xa nhau...

rồi mình anh đi qua mùa gió ngược
yêu thương sót rơi tựa cánh hoa tàn
anh gói ghém ép vào lòng quá vãng
bước tiếp nẻo mình, gạt hết hoang mang...

em nơi đó, chắc cũng tan gió ngược
sẽ ấm êm với nếp lụa tay người
chia hơi ấm với nói cười kẻ khác
còn nhớ gì những mùa gió xa xôi?

mai này sẽ còn bao mùa gió ngược?
còn bao nhiêu lận đận nợ - duyên - tình?
còn ai hối hả trôi về phía nắng
để một lần lấp lánh buổi bình minh?

mấy ai sẽ dốc mình qua gió ngược
can đảm ôm giấc mơ đến cuối đường?
mấy ai sẽ vững bước về phía trước
bàn tay nắm chặt, không một lần buông?


* cho những mùa gió ngược và những bàn tay đã trót buông rời...

Thursday, June 10, 2010

Chuẩn & Lệch


Đây chắc chắn là một câu chuyện tình. Dù nó giống hay khác những câu chuyện tình bạn từng đọc.

Mở đầu

Chuẩn là một quý cô hai mươi tám tuổi – cái tuổi mà nếu đang sống ở thời của bố mẹ mình, chắc cô cũng đã là mẹ của một ai đó. Nhưng trong thực tế thì Chuẩn chỉ là một quý cô sành điệu, giỏi giang, mực thước và một mình. Chuẩn là con người của kế hoạch, khuôn mẫu. Cô thù ghét mọi sự phá vỡ luật lệ, đi lệch với lề thói, quy định. Sai giờ cũng là một trong những nỗi thù hằn không nguyên cớ của cô. Cô đã từng chia tay một anh chàng ngay trong lần hẹn đầu tiên chỉ vì anh ta đến muộn gần ba mươi phút và không có hoa.

Cuộc đời cô nếu được vẽ lại, nó sẽ rất tinh tươm và rõ ràng từng giai đoạn cụ thể, như một quy trình chuẩn mực được vạch sẵn, và cô sống nó không sai khác. Như bao quý cô hai mươi tám tuổi sành điệu, giỏi giang và mực thước khác đã phải trải qua. Chỉ buồn một nỗi là hình như tình yêu không ưa cái cuộc đời đúng chuẩn của cô, nên nó chỉ tìm đến đôi lần rồi biến mất.

Lệch thì ngược hẳn với Chuẩn, hiển nhiên. Năm nay anh ba mươi – ở cái ngưỡng mà những người đàn ông khác đã phải yên bề gia thất. Nhưng vì chẳng bao giờ thích sắp đặt cho cuộc đời mình một kế hoạch chỉn chu, hay cảm thấy nhất thiết cần phải có một cái kế hoạch như thế, nên anh vẫn long bong, tuềnh toàng trôi giữa sấp ngửa bao chuyện vui buồn.

Đã trải qua kha khá mối tình, nhưng không hẳn anh là một tay sành sỏi. Không ít cô nàng đã rời bỏ vì không tài nào chấp nhận được cái thói xuề xòa và sự ngất ngưỡng bất chấp mọi thứ của anh. Nhưng Lệch cũng chẳng màng. Anh lại cứ thế mà sống ngoài hết thảy những lề thói, không thèm vào khuôn để sớm yên phận. Ai hỏi, anh chỉ cười nói mình đợi duyên.

Rồi thì Chuẩn và Lệch gặp nhau, một ngày xám trời.

Gặp gỡ

Chuẩn đã quyết định là sẽ loại ngay anh chàng ứng viên Thiết kế mỹ thuật cô hẹn phỏng vấn hôm nay, dù anh ta có tài giỏi đến đâu đi chăng nữa. Đã muộn những hai mươi phút hơn mà chưa thấy bóng dáng, vậy là đã quá sức chịu đựng của cô lắm rồi!

Vừa tính nhờ nhân viên điện thoại thông báo hủy hẹn, thì Lệch đến. Mái tóc lòa xòa dính bệt trên trán vì mồ hôi, sơ mi kẻ khoác ngoài áo thun trắng với jeans xanh hết sức xộc xệch, cùng nụ cười nghềnh nghệch làm Chuẩn cảm thấy thực sự không ưa nổi. Định mở lời với vẻ lạnh lùng đã chuẩn bị sẵn, thì cô chợt cảm thấy dáng vẻ này, khuôn mặt này có gì đó quen quen.

Ngẫm một chốc rồi Chuẩn cũng nhớ ra. Anh chàng này chính là người đàn ông sáng nay, đã dựng xe sát lề và chạy ào ra bồng lấy bà cụ bán vé số bị chiếc tay ga bóng loáng quẹt phải lên taxi, miệng không ngừng lớn tiếng nhờ mọi người giữ chân cái gã chủ xe ăn vận khá diêm dúa. Ngay góc ngã tư gần đến công ty, cô thấy anh xông xáo sắp đặt mọi chuyện, rồi leo lên xe chạy theo chiếc taxi đưa bà cụ hướng về phía đường đến bệnh viện trung tâm. Cô đã thoáng nghĩ trong đầu: Thời buổi này tính ra vẫn còn người tốt!

Trong khi Chuẩn mê mải lục lọi bộ nhớ của mình, thì Lệch đang vất vả giải thích với vẻ mặt khổ sở, vì sợ nguyên do nghe như bịa chuyện. Giờ thì ai còn tin có kẻ rỗi hơi giúp đỡ người lạ mặt không quen.

- …Tất cả những điều tôi vừa nói là thật hết, xin cô tin tôi. Tôi xin lỗi vì đã đến trễ, nhưng xin cô cho tôi một cơ hội. Tôi thực sự rất muốn được làm việc ở công ty mình…

- Mời anh ngồi xuống.

Và thế đấy, rồi thì Lệch được tuyển. Anh thành nhân viên của cô từ đó.

Ngã và Hôn

Không biết từ bao giờ, nhưng rốt cục thì Chuẩn phải thừa nhận là sự xuất hiện đột ngột của Lệch trong cuộc đời đều đặn của cô, là một sự xô lệch đáng kể. Ít nhất, nó cũng – trong chừng mực nào đó – đã thay đổi vài điều nhỏ nhặt mà quan trọng trong cái lối sống đáng buồn tẻ suốt gần ba mươi năm qua của Chuẩn. và hình như vì thế, mà tình yêu cũng theo về.

Tình yêu bắt đầu từ rất rất nhiều những va chạm, những không-ưa-nhau, những quan tâm kiểu cách, những lo lắng hồn nhiên, những nhớ nhớ, những mơ mơ… nói chung là từ vô số những sắc thái hết sức quen thuộc mà bất kỳ một người đã yêu – hay ít nhất đã đọc các câu chuyện yêu đương diễm lệ đều biết được. Cả Chuẩn và Lệch đều không thể ngờ rằng, có một ngày mình lại yêu như chưa yêu lần nào với cái kẻ hoàn toàn tương phản với mình đến như thế. Mà tình yêu thì luôn không ai ngờ, nên họ còn biết làm gì khác ngoài chấp nhận, và cứ thế mà yêu như là yêu thôi.

Chắc mọi người sẽ thắc mắc về buổi hẹn hò đúng nghĩa đầu tiên của hai con người – yêu nhau đã là một chuyện khó tin đối với khối người này?! Thì đây, nói thật là nó cũng không khác gì các buổi hẹn đầu tiên của hằng hà những cặp tình nhận trên trái đất này. Cũng là một kỷ niệm khó quên với những vụng về ban đầu hết sức đáng nhớ.

Hôm ấy Chuẩn đã chuẩn bị tươm tất mọi thứ cho mình từ những hai tiếng trước buổi hẹn. Này là tắm rửa, này là chọn lựa xiêm y, này là phân vân mùi nước hoa nào sẽ hợp cho cuộc hẹn hò đầu tiên nhất, này là "mình nên để tóc xõa tự nhiên hay vấn lọn cho lãng mạn?", này là "mình nên đến thật đúng giờ như thói quen hay nên trễ đôi phút cho cao giá?"… cứ thế mà khi cô cảm thấy mọi thứ ổn nhất với chính mình, thì đồng hồ đã nhảy số quá giờ hẹn những hai mươi phút. Với một người như Chuẩn, thì đó là một tội lỗi ghê gớm, một nỗi dằn vặt bi thảm. Tức tốc lướt xe như bay đến quán cafe đã hẹn nhau, cô thấy, Lệch vẫn chưa đến.

Khi đã yên vị được chừng mười phút thì cô mới thấy Lệch tất tả đi vào. Bối rối, bẽn lẽn, lúng túng với bó loa kèn trắng mượt trên tay, anh lại cười trừ và ra chiều có lỗi: "Đi tìm mấy bông hoa này hơi tốn thời gian một chút, anh xin lỗi đến trễ, đừng giận ngay buổi hẹn đầu tiên, nhé em?!" Cô cũng biết là mùa này mà kiếm ra loa kèn là một kỳ công. Nên ngạc nhiên sao, cô chỉ hân hoan trong lòng, chứ không phải là một cơn giận vì ai đó sai giờ như thường lệ.

Đoạn phim bắt đầu quay chậm.

Chuẩn đẩy nhẹ ghế ra phía sau, tay vuốt khẽ tà váy trắng hồng, đứng lên như một thiếu nữ lần đầu được một tay si tình nào đấy tặng hoa, nàng cười ửng đỏ gò má vốn đã được trang điểm hợp mốt, bước tới và rụt rè: "Sao anh biết em thích loa kèn?". Khi đấy, biết là cô không giận, Lệch cười rạng rỡ hơn cả mấy bông hoa kia, anh sải bước tự tin để đến trước mặt cô và nói những lời có cánh đã chuẩn bị sẵn. Nhưng, như mấy đoạn phim tình cảm hài vẫn hay chiếu nhan nhản, chả hiểu lý do mà anh trượt chân ngã nhoài vào cô. Phản xạ đủ nhanh để anh quăng rớt bó hoa, dùng tay đỡ lấy đầu Chuẩn. Vừa đủ để cho hai khuôn mặt sát gần nhau, mắt chạm mắt. Môi thì dính nhau tự lúc nào. Thế là có luôn nụ hôn đầu trong buổi hẹn đầu. Nó hoàn toàn giống như những dự tính đầy mơ mộng trong đầu của Chuẩn suốt đêm qua, và lại hoàn toàn bất ngờ với Lệch vì anh không bao giờ dám tưởng nổi điều này. Vậy nên, không ai thèm phàn nàn về sự cố này cả.

Những cuộc hẹn sau này của họ không gặp sự cố thế nữa, vì thường là họ chủ động ngã dúi dụi vào nhau, và hôn nhau say mê.

Bí mật

Bí mật thứ nhất là họ vẫn chưa làm tình với nhau, dù đã yêu được gần đầy năm rồi. Vì theo kế hoạch yêu đương hoàn hảo của Chuẩn, thì cô muốn dành “lần đầu tiên” cho đêm động phòng.

Bí mật thứ hai là Lệch đã phá nát cái bí mật thứ nhất, vào một thời điểm không đoán chính xác được. Mà hay ho là Chuẩn cũng không giận dỗi gì.

Bí mật thứ ba là họ đã định được ngày cưới. Nhưng nó còn hơi xa, nên họ không vội hé lộ bây giờ. Dù gì thì đâu nhất thiết phải có một đám cưới thì mới là hạnh phúc tròn vẹn, ngay cả Chuẩn cũng đã đồng ý với điều này.

Bí mật thứ tư là câu chuyện này, thực ra được chính Chuẩn và Lệch nhờ viết lại. Họ mong rằng câu chuyện không có gì quá mới mẻ của mình, vẫn ít nhiều làm cho vô số những cặp Chuẩn – Lệch khác trong cuộc đời này cảm thấy bớt đắn đo, thôi cân nhắc và mạnh dạn xô lệch cuộc đời nhau để sống trong tình yêu. Họ gửi lời chúc phúc cho những ai đang đọc đến những dòng này.

Bạn có tin hay không thì tùy.


---

* Truyện đăng trên CNMS số tháng 06/2010
** Hình minh họa: The kiss - SsGirlo [deviantart.com]

Tuesday, June 1, 2010

Và ta vừa thấy nụ cười trên môi ai...


...làm ta thoáng chút vui, chút nhẹ nhõm, chút yên lòng.

Biết rằng, dẫu người vẫn đang và còn sẽ đi qua những ngày "biểu đồ hình sin" - lúc vui không nguyên cớ, say sưa cùng những dư hoan, lúc lại mặc mình chạm đáy, vùi lòng cùng những tiếc, nhớ và đau. Nhưng, chỉ một khoảng thấy rạng rỡ nụ cười người, tôi vẫn tin vào những gì mình đã từng viết:

"...Dù biết là ai rồi cũng qua những phai phôi, trải những va vấp, và không hiếm khi làm bạn tâm giao của những đêm trắng chiêm bao, với cơn mưa nước mắt cứ về như tháng Bảy mùa Ngâu. Nhưng, không hiểu sao, tôi vẫn giữ niềm tin đặc biệt với những người sở hữu nụ cười đúng nghĩa tôi luôn mến yêu, sự tự tin của họ đủ để họ bước qua, và tiếp tục vững bước đường mình đằng đẵng, với nụ cười, không bao giờ lãng quên."

Giờ thì tôi muốn nói thêm rằng:

Vẫn còn những yêu thương dìu dặt quanh người, dù mất bao lâu đi nữa rồi thì nỗi đau cũng sẽ nhạt phai, nên phải cứ như những khoảnh khắc thế này - ngạo nghễ mà yêu lấy chính mình, yêu cuộc đời nhiều hơn, chứ đừng chỉ hờn trách những bạc bẽo đã qua.


Luôn có con đường trở lại với những điều tốt đẹp nhất, cứ tươi xinh như thế, giữ nụ cười trên môi mà đi tiếp. Nhé?!

...

Vì những nụ cười của người, còn có ý nghĩa cả đối với những người dõi theo ngắm nhìn nữa. Người biết không?


Tuesday, May 18, 2010

Làm ơn


Cứ ngồi đấy bên tôi khi ngày sắp tàn
Đừng vội rời xa cho giấc mơ tôi héo hắt
Không cần câu nệ những gì đã qua, hay những điều được - mất
Chỉ cần người để cho tôi được nghe trái tim mình ấm áp
dù chỉ trong phút giây...

Cứ thỏa thích rong chơi hết đêm rồi lại ngày
Hồn nhiên hát những khúc phiêu du cùng mây trời nắng gió
Chỉ xin hãy nhớ về nơi này khi hoàng hôn ráng đỏ
Bếp lửa hồng xua tan tháng năm dài khốn khó
Có tôi ở đó đợi chờ...

Cứ mặc tôi tin vào những ảo mộng ngu ngơ
Bởi tôi quá yêu, nên cả tin là điều không  thể tránh khỏi
Tôi không buộc người nguyện thề, không hoài nghi đâu thật, đâu dối
Nên, hãy cứ lặng im mà lắng nghe tôi nói
rằng tôi mãi tin người...

Cứ gục đầu vào vai tôi mỗi lúc người cảm thấy mỏi mệt đời
Ngủ yên trong vòng tay tôi luôn rộng mở
Để quên hết ưu phiền ngoài kia, thanh thản từng nhịp thở
Không đớn đau, không day dứt âu sầu, thôi tiếc nhớ
Nép vào nhau bình yên...

Cứ để cho tôi được yêu người một cách hồn nhiên
Chẳng màng bão giông hôm qua hay chớp bể mưa nguồn ngày mai sẽ tới
Chỉ yêu thôi, hạnh phúc với khoảng bây giờ đang vun xới
Dẫu biết cây chân thành chưa chắc đã nở những mùa vui
vẫn cứ yêu như là yêu thôi!

Cứ đi về nơi xa nào đó - nhưng đừng quá xa vời
Để tôi còn được nhìn thấy khuôn mặt người - dẫu nụ cười hay nước mắt
Để tôi được dõi theo người - dù chỉ trong những cơn mơ đêm xám ngắt
Để tôi thêm vào cuộc đời vốn dĩ đơn côi của mình những nhịp đập
vồn vã một trái tim yêu...


...


* Cảm hứng từ ca khúc Làm ơn | St: Trần Trung Đức | Bd: Hà Anh Tuấn

** Hình minh họa là Ellie và Carl của Up.

Sunday, May 2, 2010

Là thương...


Thương một ai đó...

...có phải là, ngay cả trong những hờn giận, những lúc muốn vô tâm nhất vẫn cảm thấy nhớ quắt quay một biểu cảm, một điệu nói cười?

...có phải là, khi bỗng cảm thấy những khoảng bình yên - vốn dĩ bình thường luôn làm tốt vai trò xoa dịu tâm tư - thì nay lại dường không đủ, chỉ làm dấy lên những cơn mơ đầy hoang mang?!

...có phải là, có cố xa thì thực ra vẫn hết lòng mong về gần?!

Vì thương mà sống với huyễn hoặc nhiều hơn chăng?


Monday, April 26, 2010

Vì ta quá nhớ cuộc đời...


Nhiều khi, đột nhiên vì một mùi hương quen mà tôi nhớ đến buổi sáng hái lài ướp trà cùng ông, vì một điệu gió tương đồng mà da diết tưởng lại buổi chiều trên đồi cũ những năm tôi vừa trẻ, vì một lời ca xưa mà ngỡ là biết mấy yêu thương ngày đó mờ xa chỉ mới hôm qua chưa từng xa ngái... tôi chợt tự hỏi chính mình: Vì cớ làm sao có thể nhớ quá nhiều thứ - cả những thứ không nên nhớ, không cần phải nhớ - trong suốt bấy nhiêu năm tháng đã qua đời mình? Và thường, tôi không tìm ra lý do cụ thể nào, ngoài đổ lỗi cho trí nhớ bẩm sinh con người vốn kỳ diệu, đến lạ lùng.

Tôi cũng thường dành đôi chút thời gian để suy ngẫm, rằng cái trí nhớ quá tốt - nhưng thường xuyên lại tự động vận hành bất chấp ý muốn của chủ thể này - là có ích hay nguy hại cho vật sở hữu nó - là bản thân tôi. Nhưng, câu trả lời cũng không rõ ràng lắm!

...

Vì lắm lúc, tôi chỉ thấy toàn tiêu cực.

Khi mà những khoảng không chủ tâm, có những cơn nhớ nhung lại nện gót giày vào tâm tư, gọi dậy một cách cay nghiệt và đớn đau từng mảnh vỡ cũ, từng đêm ủ rũ xưa. Và dù tôi có gắng sức đến đâu, thì cũng không thể tống khứ nó ra hết bên ngoài chỉ như một vết cắt sâu cho cạn sạch máu.

Hay những gương mặt, giọng nói, tiếng cười... đã quá đủ làm buốt lòng ngay khi mới thoáng lóe lên ý nghĩ trong đầu, tôi phải cố vùi ngay xuống dưới hố sâu chẳng mong ngày gặp lại; vậy mà, cái trí nhớ vô cùng tốt của bản thân lại là tay sai bội phản, lôi xoành xoạch tất thảy trở lên mặt đất, ném ra trước mặt những ký ức mà mỗi hình ảnh như một nhát dao đâm vào ngực.

Trong những trạng huống đó, tôi chỉ muốn hét lên, giá như cái trí nhớ của mình không quá tốt đến mức khốn nạn như thế! Giá như, mình là kẻ hay quên...

Nhưng cũng nhiều lần, tôi biết ơn trí nhớ mình.

Nhờ nó, mà tôi không quên những gì cần nhớ. Để tôi biết trân trọng những điều mà đối với khối người chỉ là chuyện đã qua, cũ kỹ, phai mờ. Để tôi tìm lại những cảm xúc đôi khi ngủ quên, hay bị ê chề đời cưỡng bức giam cầm trong căn phòng tăm tối của quá khứ. Để tôi lại vỗ lòng bằng những mảng màu biếc xanh của năm tháng mùa cũ - vì có nhiều khi hiện tại quá chua chát. Và biết thứ tha cho bây giờ vì những điều đã từng; hay biết ơn những điều đã từng, mà dốc sức đi tiếp đến mai sau.

Nhờ nó, mà từng khoảng khoảng buồn - vui, ngọt - đắng, hạnh phúc - đớn đau... có qua đi, tôi vẫn còn giữ lại được điều gì đó cho riêng mình - ít nhất là một khung hình trong trí nhớ, một góc nơi khu vườn phi thời gian của tâm tư - dù rồi sẽ đến lúc tan hết như bụi mờ, nhưng vẫn luôn diễm phúc khi biết là mình đã từng có, từng biết gìn giữ, nhớ nhung.

Nên dẫu, có khi ngờ rằng mình kém "may mắn" so với những người hay quên - luôn cảm thấy tươi mới, hân hoan lạ lẫm ngay cả trong những điều xưa cũ nhất - thì tôi vẫn muốn được nhớ thật nhiều như thế này. Đến khi nào hữu hạn sức khỏe con người không còn cho tôi bầu bạn cùng trí nhớ của mình nữa, thì tôi mới đành tâm buông tay, mà chào đón Quên về bên cạnh.

...

Có lẽ với tôi, cuộc đời chính mình có quá nhiều điều đáng để phải lưu tâm, nên luôn muốn được nhớ, nhớ và nhớ mọi thứ khi còn có thể, nhiều nhất khi còn có thể.

Xét cho cùng, nhớ cũng là một dạng thức của tham lam và ích kỷ. Khi bạn muốn giữ hết, giữ hết tất thảy những gì đã qua cho riêng mình.

...


Wednesday, April 7, 2010

Quỷ sao có thể yêu được thần tiên?!


...

- Nàng không chỉ hát hay, mà còn múa đẹp nữa. – Lạc tấm tắc.
- Chàng chỉ khéo lấy lòng thiếp thôi, chứ so với tiên nga thượng giới, điệu múa thô kệch này có là gì!
- Thần tiên không nói dối bao giờ!
- Thiếp nhớ, thần tiên cũng không được yêu. – Tiểu Vũ nháy mắt tinh nghịch, rồi bước đến ôm choàng lấy Lạc từ phía sau. Tim chàng dường dừng lại trong khoảnh khắc.
- Ta… vẫn chưa nói là ta yêu nàng. – Chàng ngập ngừng chống chế.
- Nhưng thiếp đã thấy điều đó, ở đây. – Vừa nói, tay Tiểu Vũ vừa đặt lên nơi ngực trái của chàng.
- Vậy còn nàng?
- Thiếp à? Thiếp sẽ không yêu chàng đâu. Quỷ sao có thể yêu được thần tiên?!

...

* Trích Tiểu Vũ - Jera Le.

Thursday, April 1, 2010

Đánh dấu 2 năm


Mừng mình đã qua 2 năm ở đây.

Ngày này năm rồi, là một entry ướt đẫm sự bi quan - đỉnh điểm của những ngày đứng sát bờ vực. May mà dừng kịp, và lại bước đi.

Bây giờ, mình nhẹ nhàng đối với nhiều thứ hơn. Sống dễ chịu hơn dù vẫn còn nhiều nỗi lo, sự ức chế không tránh khỏi. Thấy vậy thôi cũng đã là điều đáng mừng lòng.

Không thể nghĩ rằng có thể vượt qua hết mấy bận đổi thay, nhiều phen ngỡ là chạm đến giới hạn; vậy mà, vẫn có thể nói "I'm okay!" đến được mốc 2 năm này, quả thật - không phải mình tài giỏi chi hết, mà là cuộc đời luôn không ngờ.

Có ngày này của năm thứ 3 hay không, thì không chắc. Cứ mặc theo những gì phải là thế cứ sẽ là thế. Chỉ cần sống tốt nhất với chính mình, thì dẫu có là ở đâu, cũng an lòng mà đánh thêm một dấu nhớ vào hành trang mình.

Mừng mình đã qua 2 năm ở đây.

Monday, March 22, 2010

Gặp nhau nơi đó


Sáng nay trong khi thức vội để kịp vào ngày, tôi phát hiện ra là tôi lại mơ về người, một lần nữa. Tần suất xuất hiện trong chiêm bao tôi của người đã tăng lên một chút, để tôi biết đã bắt đầu nghĩ về người nhiều hơn.

Tôi sẽ cố gắng để trì hoãn những khoảng yên lòng này dài nhất có thể, trước khi một con nước lớn - biết đâu đấy bất ngờ về. Nhưng dù có thế đi chăng nữa, tôi vẫn muốn người biết là người đã cho tôi đôi thứ lần-đầu-tiên rất đáng lưu giữ. Và sự trao tặng lòng tự tin mà không dễ dàng gì một kẻ cứng đầu như tôi có thể chấp nhận, và bắt đầu học cách tự tin nhiều hơn ở mình.

Tôi không đoan chắc rồi chúng ta sẽ trôi chảy về đâu, sau những ngày tháng dừng lại này - cả tôi và người. Nhưng tôi đã, sẽ luôn biết ơn vì tất cả những bây giờ, dẫu sau này nó có thể chỉ là cũ kỹ mờ phai. Vì tôi biết không thể hoàn toàn xóa sạch những xa cách mơ hồ, nên tôi chỉ cố vừa đủ để gần cạnh bên những khi còn có thể vui vầy.

Vừa đủ, nhưng vẫn nuôi ảo tưởng gặp người nơi đó. Với cơn gió như cái choàng tay ôm lấy, có vạt tóc rối của người lòa xòa những niềm riêng khi trẻ con - khi già dặn, có những câu ríu rít của người làm tôi quên mất tự ti mình.

...



Cho tôi mơ mộng sớm ngày

Monday, March 15, 2010

Phải không anh?



* Cho em, Lăng Quăng

Đã muộn nhau rồi phải không anh?
Em nào biết làm gì khác đâu
ngoài yêu anh rất thật
Vậy mà mấy lời cho nhau
em đành giấu cất
vào sâu thẳm lòng đêm...

Ngoài phố giờ này chỉ còn mấy cơn gió không tên
thổi dọc những con đường có lạ, có quen
mà đôi khi mình cũng từng qua đó
Chỉ còn nhánh lan gầy đưa hương đầu ngõ
Cố chạm lấy bàn tay em ủi an
khi thấy lẻ bước em về

Em không muốn mình rơi nước mắt
trông rất thê thiết, ê chề
Anh sẽ chê em là sao trẻ con, ngốc nghếch
Nước mắt chỉ xứng để rơi
khi tất cả sẽ rồi chấm hết
Mà em thì vẫn còn ở đây - đầy ắp trong lòng
- những nỗi nhớ, và yêu anh

Nhưng em sẽ cố xóa hết những suy nghĩ quẩn quanh
Sẽ thôi không đặt quá nhiều niềm tin
vào mông lung những giấc mơ hẹp
Vì em biết có cố thế nào thì giữa anh và em
không thể là một bức tranh tình yêu đẹp
Có cố thế nào thì cũng chỉ
chiếc lá
vàng rơi

Bờ vai anh vẫn xa thẳm như mây trời
Đến bao giờ em mới có thể gục đầu nơi đó
và khóc vì hạnh phúc?
Đến bao giờ em mới là những ký ức khó quên
anh lấp vào khoảng trống
Đến bao giờ bàn tay cô đơn
em thôi giấu sau làn áo mỏng?
Em vẫn không biết bao giờ...

Yêu một người
phải nếm chát đắng
phải biết đợi chờ?
Em tự hỏi mình sẽ còn gượng cười được bao lâu
sau ngần ấy những đêm nước mắt?
Em tự hỏi có khi nào anh nghĩ về em
dẫu một chút thôi
chỉ là khoảnh khắc
Như cái cách em đang
 - dù không muốn
vẫn nhói lòng nghĩ về anh?

Đã muộn nhau rồi phải không anh?
Mãi thì em chỉ là  một tình yêu dại khờ
- người xa lạ trong cuộc đời anh, có lẽ
Mãi thì em vẫn chỉ là
một nụ hoa đêm thơ bé
Sắc hương chưa thắm
đủ để quyến luyến chân người

Rồi thì sau cuối
sẽ còn lại gì với em sau những bồi hồi
sau những đợi trông, nhớ thương, và đau đớn
sau những hoang tưởng nuôi em sống dài thêm qua từng cơn sóng lớn
Còn lại gì
ngoài trơ trọi trái tim chưa thốt nổi
lời yêu?

Chắc chỉ còn lại mỗi em thôi
ngồi với bóng chiều
Và hát lời nhớ thương
khi anh đang ngoài kia sống trong bao la niềm vui chất ngất
Sẽ còn lại mỗi em
- lại như thế này -
những đêm ôm niềm đau rất thật
Giấu mặt vào đôi bàn tay...

Nên thế thôi,
em sẽ đánh thức mình sau giấc ngủ quá dài
Cơn chiêm bao nào rồi cũng phải kết thúc
Tận cùng những tuyệt vọng
em tin sẽ là hạnh phúc
Chỉ cần em biết cho mình
một lần sống
không phải chỉ vì anh!

Rồi như thế
em sẽ quen dần với không còn nỗi nhớ anh
không còn nước mắt rơi trong lòng đêm vắng
không còn những cơn mơ dài như vô tận
không còn tất cả những nỗi buồn
không còn những câu hát suông
không còn những đợi trông héo hắt
không còn nỗi rợn người khi hoàng hôn sắp tắt
Em sẽ là mình, sống cuộc đời thật khác
phải không anh?