Monday, April 26, 2010

Vì ta quá nhớ cuộc đời...


Nhiều khi, đột nhiên vì một mùi hương quen mà tôi nhớ đến buổi sáng hái lài ướp trà cùng ông, vì một điệu gió tương đồng mà da diết tưởng lại buổi chiều trên đồi cũ những năm tôi vừa trẻ, vì một lời ca xưa mà ngỡ là biết mấy yêu thương ngày đó mờ xa chỉ mới hôm qua chưa từng xa ngái... tôi chợt tự hỏi chính mình: Vì cớ làm sao có thể nhớ quá nhiều thứ - cả những thứ không nên nhớ, không cần phải nhớ - trong suốt bấy nhiêu năm tháng đã qua đời mình? Và thường, tôi không tìm ra lý do cụ thể nào, ngoài đổ lỗi cho trí nhớ bẩm sinh con người vốn kỳ diệu, đến lạ lùng.

Tôi cũng thường dành đôi chút thời gian để suy ngẫm, rằng cái trí nhớ quá tốt - nhưng thường xuyên lại tự động vận hành bất chấp ý muốn của chủ thể này - là có ích hay nguy hại cho vật sở hữu nó - là bản thân tôi. Nhưng, câu trả lời cũng không rõ ràng lắm!

...

Vì lắm lúc, tôi chỉ thấy toàn tiêu cực.

Khi mà những khoảng không chủ tâm, có những cơn nhớ nhung lại nện gót giày vào tâm tư, gọi dậy một cách cay nghiệt và đớn đau từng mảnh vỡ cũ, từng đêm ủ rũ xưa. Và dù tôi có gắng sức đến đâu, thì cũng không thể tống khứ nó ra hết bên ngoài chỉ như một vết cắt sâu cho cạn sạch máu.

Hay những gương mặt, giọng nói, tiếng cười... đã quá đủ làm buốt lòng ngay khi mới thoáng lóe lên ý nghĩ trong đầu, tôi phải cố vùi ngay xuống dưới hố sâu chẳng mong ngày gặp lại; vậy mà, cái trí nhớ vô cùng tốt của bản thân lại là tay sai bội phản, lôi xoành xoạch tất thảy trở lên mặt đất, ném ra trước mặt những ký ức mà mỗi hình ảnh như một nhát dao đâm vào ngực.

Trong những trạng huống đó, tôi chỉ muốn hét lên, giá như cái trí nhớ của mình không quá tốt đến mức khốn nạn như thế! Giá như, mình là kẻ hay quên...

Nhưng cũng nhiều lần, tôi biết ơn trí nhớ mình.

Nhờ nó, mà tôi không quên những gì cần nhớ. Để tôi biết trân trọng những điều mà đối với khối người chỉ là chuyện đã qua, cũ kỹ, phai mờ. Để tôi tìm lại những cảm xúc đôi khi ngủ quên, hay bị ê chề đời cưỡng bức giam cầm trong căn phòng tăm tối của quá khứ. Để tôi lại vỗ lòng bằng những mảng màu biếc xanh của năm tháng mùa cũ - vì có nhiều khi hiện tại quá chua chát. Và biết thứ tha cho bây giờ vì những điều đã từng; hay biết ơn những điều đã từng, mà dốc sức đi tiếp đến mai sau.

Nhờ nó, mà từng khoảng khoảng buồn - vui, ngọt - đắng, hạnh phúc - đớn đau... có qua đi, tôi vẫn còn giữ lại được điều gì đó cho riêng mình - ít nhất là một khung hình trong trí nhớ, một góc nơi khu vườn phi thời gian của tâm tư - dù rồi sẽ đến lúc tan hết như bụi mờ, nhưng vẫn luôn diễm phúc khi biết là mình đã từng có, từng biết gìn giữ, nhớ nhung.

Nên dẫu, có khi ngờ rằng mình kém "may mắn" so với những người hay quên - luôn cảm thấy tươi mới, hân hoan lạ lẫm ngay cả trong những điều xưa cũ nhất - thì tôi vẫn muốn được nhớ thật nhiều như thế này. Đến khi nào hữu hạn sức khỏe con người không còn cho tôi bầu bạn cùng trí nhớ của mình nữa, thì tôi mới đành tâm buông tay, mà chào đón Quên về bên cạnh.

...

Có lẽ với tôi, cuộc đời chính mình có quá nhiều điều đáng để phải lưu tâm, nên luôn muốn được nhớ, nhớ và nhớ mọi thứ khi còn có thể, nhiều nhất khi còn có thể.

Xét cho cùng, nhớ cũng là một dạng thức của tham lam và ích kỷ. Khi bạn muốn giữ hết, giữ hết tất thảy những gì đã qua cho riêng mình.

...


Wednesday, April 7, 2010

Quỷ sao có thể yêu được thần tiên?!


...

- Nàng không chỉ hát hay, mà còn múa đẹp nữa. – Lạc tấm tắc.
- Chàng chỉ khéo lấy lòng thiếp thôi, chứ so với tiên nga thượng giới, điệu múa thô kệch này có là gì!
- Thần tiên không nói dối bao giờ!
- Thiếp nhớ, thần tiên cũng không được yêu. – Tiểu Vũ nháy mắt tinh nghịch, rồi bước đến ôm choàng lấy Lạc từ phía sau. Tim chàng dường dừng lại trong khoảnh khắc.
- Ta… vẫn chưa nói là ta yêu nàng. – Chàng ngập ngừng chống chế.
- Nhưng thiếp đã thấy điều đó, ở đây. – Vừa nói, tay Tiểu Vũ vừa đặt lên nơi ngực trái của chàng.
- Vậy còn nàng?
- Thiếp à? Thiếp sẽ không yêu chàng đâu. Quỷ sao có thể yêu được thần tiên?!

...

* Trích Tiểu Vũ - Jera Le.

Thursday, April 1, 2010

Đánh dấu 2 năm


Mừng mình đã qua 2 năm ở đây.

Ngày này năm rồi, là một entry ướt đẫm sự bi quan - đỉnh điểm của những ngày đứng sát bờ vực. May mà dừng kịp, và lại bước đi.

Bây giờ, mình nhẹ nhàng đối với nhiều thứ hơn. Sống dễ chịu hơn dù vẫn còn nhiều nỗi lo, sự ức chế không tránh khỏi. Thấy vậy thôi cũng đã là điều đáng mừng lòng.

Không thể nghĩ rằng có thể vượt qua hết mấy bận đổi thay, nhiều phen ngỡ là chạm đến giới hạn; vậy mà, vẫn có thể nói "I'm okay!" đến được mốc 2 năm này, quả thật - không phải mình tài giỏi chi hết, mà là cuộc đời luôn không ngờ.

Có ngày này của năm thứ 3 hay không, thì không chắc. Cứ mặc theo những gì phải là thế cứ sẽ là thế. Chỉ cần sống tốt nhất với chính mình, thì dẫu có là ở đâu, cũng an lòng mà đánh thêm một dấu nhớ vào hành trang mình.

Mừng mình đã qua 2 năm ở đây.

Monday, March 22, 2010

Gặp nhau nơi đó


Sáng nay trong khi thức vội để kịp vào ngày, tôi phát hiện ra là tôi lại mơ về người, một lần nữa. Tần suất xuất hiện trong chiêm bao tôi của người đã tăng lên một chút, để tôi biết đã bắt đầu nghĩ về người nhiều hơn.

Tôi sẽ cố gắng để trì hoãn những khoảng yên lòng này dài nhất có thể, trước khi một con nước lớn - biết đâu đấy bất ngờ về. Nhưng dù có thế đi chăng nữa, tôi vẫn muốn người biết là người đã cho tôi đôi thứ lần-đầu-tiên rất đáng lưu giữ. Và sự trao tặng lòng tự tin mà không dễ dàng gì một kẻ cứng đầu như tôi có thể chấp nhận, và bắt đầu học cách tự tin nhiều hơn ở mình.

Tôi không đoan chắc rồi chúng ta sẽ trôi chảy về đâu, sau những ngày tháng dừng lại này - cả tôi và người. Nhưng tôi đã, sẽ luôn biết ơn vì tất cả những bây giờ, dẫu sau này nó có thể chỉ là cũ kỹ mờ phai. Vì tôi biết không thể hoàn toàn xóa sạch những xa cách mơ hồ, nên tôi chỉ cố vừa đủ để gần cạnh bên những khi còn có thể vui vầy.

Vừa đủ, nhưng vẫn nuôi ảo tưởng gặp người nơi đó. Với cơn gió như cái choàng tay ôm lấy, có vạt tóc rối của người lòa xòa những niềm riêng khi trẻ con - khi già dặn, có những câu ríu rít của người làm tôi quên mất tự ti mình.

...



Cho tôi mơ mộng sớm ngày

Monday, March 15, 2010

Phải không anh?



* Cho em, Lăng Quăng

Đã muộn nhau rồi phải không anh?
Em nào biết làm gì khác đâu
ngoài yêu anh rất thật
Vậy mà mấy lời cho nhau
em đành giấu cất
vào sâu thẳm lòng đêm...

Ngoài phố giờ này chỉ còn mấy cơn gió không tên
thổi dọc những con đường có lạ, có quen
mà đôi khi mình cũng từng qua đó
Chỉ còn nhánh lan gầy đưa hương đầu ngõ
Cố chạm lấy bàn tay em ủi an
khi thấy lẻ bước em về

Em không muốn mình rơi nước mắt
trông rất thê thiết, ê chề
Anh sẽ chê em là sao trẻ con, ngốc nghếch
Nước mắt chỉ xứng để rơi
khi tất cả sẽ rồi chấm hết
Mà em thì vẫn còn ở đây - đầy ắp trong lòng
- những nỗi nhớ, và yêu anh

Nhưng em sẽ cố xóa hết những suy nghĩ quẩn quanh
Sẽ thôi không đặt quá nhiều niềm tin
vào mông lung những giấc mơ hẹp
Vì em biết có cố thế nào thì giữa anh và em
không thể là một bức tranh tình yêu đẹp
Có cố thế nào thì cũng chỉ
chiếc lá
vàng rơi

Bờ vai anh vẫn xa thẳm như mây trời
Đến bao giờ em mới có thể gục đầu nơi đó
và khóc vì hạnh phúc?
Đến bao giờ em mới là những ký ức khó quên
anh lấp vào khoảng trống
Đến bao giờ bàn tay cô đơn
em thôi giấu sau làn áo mỏng?
Em vẫn không biết bao giờ...

Yêu một người
phải nếm chát đắng
phải biết đợi chờ?
Em tự hỏi mình sẽ còn gượng cười được bao lâu
sau ngần ấy những đêm nước mắt?
Em tự hỏi có khi nào anh nghĩ về em
dẫu một chút thôi
chỉ là khoảnh khắc
Như cái cách em đang
 - dù không muốn
vẫn nhói lòng nghĩ về anh?

Đã muộn nhau rồi phải không anh?
Mãi thì em chỉ là  một tình yêu dại khờ
- người xa lạ trong cuộc đời anh, có lẽ
Mãi thì em vẫn chỉ là
một nụ hoa đêm thơ bé
Sắc hương chưa thắm
đủ để quyến luyến chân người

Rồi thì sau cuối
sẽ còn lại gì với em sau những bồi hồi
sau những đợi trông, nhớ thương, và đau đớn
sau những hoang tưởng nuôi em sống dài thêm qua từng cơn sóng lớn
Còn lại gì
ngoài trơ trọi trái tim chưa thốt nổi
lời yêu?

Chắc chỉ còn lại mỗi em thôi
ngồi với bóng chiều
Và hát lời nhớ thương
khi anh đang ngoài kia sống trong bao la niềm vui chất ngất
Sẽ còn lại mỗi em
- lại như thế này -
những đêm ôm niềm đau rất thật
Giấu mặt vào đôi bàn tay...

Nên thế thôi,
em sẽ đánh thức mình sau giấc ngủ quá dài
Cơn chiêm bao nào rồi cũng phải kết thúc
Tận cùng những tuyệt vọng
em tin sẽ là hạnh phúc
Chỉ cần em biết cho mình
một lần sống
không phải chỉ vì anh!

Rồi như thế
em sẽ quen dần với không còn nỗi nhớ anh
không còn nước mắt rơi trong lòng đêm vắng
không còn những cơn mơ dài như vô tận
không còn tất cả những nỗi buồn
không còn những câu hát suông
không còn những đợi trông héo hắt
không còn nỗi rợn người khi hoàng hôn sắp tắt
Em sẽ là mình, sống cuộc đời thật khác
phải không anh?

Tuesday, March 9, 2010

Bỏ lại


Con chim ấy lại bay về đậu trước thềm, thơ thẩn nhặt những hạt nắng sót rơi, rồi run rẩy cất tiếng ca ngày cũ. Đầu ngõ, có chiếc lá phai màu thả nghiêng theo cơn gió, trút hơi thở biệt ly. Chiều đổ bóng hắt chéo ly trà đẫm vàng buồn, tạo thành vệt loang trên nền sân xám. Cậu nâng tay, nhấp một cái và để mặc ngụm chát đắng khẽ lách vào miệng, xuống cổ, rồi sâu vào lòng. Một chút tối bắt đầu nhảy múa. Nhanh thôi, sẽ lại là đêm.

Giữa khoảng giao mà phải tinh tế lắm mới đếm đong được đó, cậu ngồi bất động một cách tĩnh tại tựa hồ như đang làm mẫu cho bức tranh chân dung chỉn chu, đang được phác những nét chì thuần thục dưới tay một họa sỹ tài hoa nào đó. Nét mặt cậu phảng phất những u sầu não nuột. Không quá cay nghiệt, nhưng cũng vừa đủ để mấy nét thanh xuân có vẻ phai nhạt; nhường chỗ cho ánh mắt dìm sâu bao suy tư, cái khóe môi khép chặt như vết gạch nối bất di bất dịch - nối cậu với sự im lặng tuyệt đối, mấy vạt tóc lòa xòa trước trán cố che giấu đi đôi vết nhăn vượt ngoài tuổi tác thật... tất cả hài hòa với nhau để tạo nên bức tranh hoàn mỹ của một linh hồn đã tách rời, một cái vỏ con người bị vứt lại chỏng chơ trên cõi tạm đang nhuốm dần màu đêm này. Dù cậu không già.

Ai đó đã nói rằng, như những con ve sầu lột xác, đến một thời điểm nhất định, khi người ta đã đủ già để ra đi, đủ sống lâu để không còn vướng bận, thì con người sẽ trút bỏ lớp vỏ người vốn hằn biết bao những vết dấu đắng cay - phiền não, để tách linh hồn mình ra mà theo gió về cõi mới. Tái sinh những mất mát, tiếp tục một cuộc đời với linh hồn gần như nguyên khôi. Nhưng cậu còn trẻ lắm, thế mà đã có cái vẻ ngoài của những linh hồn đang từ tạ lớp bọc chở che bấy năm tháng, chuẩn bị mất hút vào ngoài kia thênh thênh và về đâu đó nơi những người ở lại không hề biết tới. Cái vẻ ngoài mà không một người trang lứa nào mong sở hữu. Mà buồn thay là cậu lại có từ rất sớm.

Cũng không còn nhớ chính xác là tự khi nào.

...

Có thể là từ năm chín tuổi. Khi cậu bị bỏ rơi lần thứ mấy không nhớ và phải lủi thủi đi bộ về nhà, để rồi thấy ở đó trên chiếc giường của bố với mẹ là mẹ và một người đàn ông xa lạ - mà bây giờ cho dù cố nhớ lại cậu cũng không tài nào gợn lên được bất cứ đường nét nào của khuôn mặt cậu đã từng nghĩ là không thể quên đó. Cái tát điếng người của mẹ, tiếng càu nhàu những ngôn từ thậm tệ mà tuổi đó cậu không sao hiểu hết, rồi sau đó là tiếng la hét của bố - với con dao thường hay gọt mía cho cậu - xăm xăm chém thẳng vào "người lạ", rồi máu, rồi tiếng mẹ khóc ầm ĩ như con lợn nhà bà Tư hàng xóm tru tréo hôm bị mổ thịt, rồi tiếng lao xao của cả chục người vây lấy trước hiên nhà, rồi tiếng còi xe công an inh ỏi... một chuỗi liên tiếp những hình - tiếng đã ghi sâu vào trí nhớ non nớt của cậu một đoạn phim nhàu nhĩ, bạo tàn, và ám ảnh. Cậu đã khóc đến độ không còn khóc được suốt vài năm về sau.

Có thể là năm mười một tuổi. Mẹ công khai phun toẹt vào mặt cậu mỗi khi có thể rằng là mẹ ghét cậu - cái giống kế thừa hết thảy thói hư tật xấu của bố, kẻ đã kễt liễu nguồn cơn hạnh phúc của mẹ, và kết liễu luôn cả cuộc đời mình trong tù ngục; rằng cậu đừng mảy may trông đợi bà có thể bỏ qua mọi thứ mà chăm lo cho cậu đường hoàng - dù suốt cả chục năm ít nhiều hiểu được đôi thứ của cuộc đời ngắn ngủi mình, cậu chưa bao giờ thấy được điều đó từ bà. Và cũng dễ hiểu khi bà mạnh tay vứt cậu - thứ của nợ của bà - lại nhà cô dượng, nơi mà cậu lại trở thành một thứ của nợ mới. Nhìn gương mặt đầy vẻ vui tươi khi mẹ cậu quay gót, để mặc cậu trong bàn tay lạnh lẽo siết chặt của dượng, lúc bấy giờ cậu đã nghĩ mình hiểu được một ý nghĩa hết sức sâu xa của người lớn: Rằng, vứt bỏ con cái có thể mang lại khoái cảm nhiều hơn cả khi hành hạ nó mỗi ngày. Cái sự hiểu đó làm cậu không bao giờ muốn mình lớn.

Có thể là năm mười ba tuổi. Từ cái buổi trưa có tiếng gà gáy vẳng nghe não nùng, mấy nhánh lài đột ngột sực nức mùi như ly trà của ông Bảy cuối xóm, thân thể vốn gầy gò của cậu mềm oặt trong sự dày vò của gã dượng dơ bẩn với không mảy may một tiếng la khóc, chỉ là cơn buồn nôn trào ngập nơi cửa miệng làm cậu ngất lịm. Chỉ đến khi tiếng rên xiết xen lẫn mạt sát bằng những lời dơ bẩn không kém con người gã dượng từ miệng cô cậu trút ầm ầm vào tai cậu, đến khi cậu ngã nhoài ra sân trước với mớ quần áo cũ vất vưởng quanh mình, đến khi ông Bảy già nua trân mình cố lôi cậu đi, hút xa cái ngôi nhà mà suốt hai năm qua cậu không hé lấy một lời khi ở đó, thì cậu mới thấy mình tỉnh lại. Như sau một giấc ngủ dài, cơn buồn nôn cũng tuột đâu mất. Và đó cũng là lần đầu tiên cậu khóc trở lại từ năm lên chín.

Có thể là năm cậu mười sáu. Khi cậu nhìn lần cuối ông Bảy kính mến giờ chỉ là cái vỏ già nua, khô quắt giữa mấy lớp vải tẩn liệm bắt đầu bọc kín. Khi cậu ngồi im lặng cũng như bây giờ trên chiếc bàn gỗ lỏng chân, tự tay pha lấy một ấm trà vàng đục sực mùi lài vừa hái, nhấm nháp từng ngụm một, vừa tưởng tưởng ra nụ cười móm mém, ánh nhìn bao dung và cái vung tay gọn gẽ như trai trẻ khi kể vang những câu chuyện thời mở đất, thời chiến tranh, những câu chuyện từ mấy cuốn sách cũ sờn mềm bủng mà ông hay kể mỗi chiều tàn, vừa để mặc nước mắt chảy xuôi. Và đau đớn biết là từ giờ phút đó, số người yêu thương cậu vốn dĩ chỉ có một thì nay đã là số không tròn trĩnh. 

...

Đêm xuống nhanh như một cái phẩy tay. Giờ quanh cậu đã là thứ bóng tối nhờ nhờ, sắp sửa đặc quánh lại. Con chim ấy đã bay mất tự khi nào. Ly trà cũng cạn sạch. Cậu đứng lên và bước vào trong nhà.Thắp lên ánh đèn tù mù vàng võ, cậu đến đốt một nén nhang cắm lên bàn thờ ông Bảy. Mùi nhang bắt đầu lan ra trong ngôi nhà ọp ẹp.

Cậu đến bên chiếc đi văng bóng màu già cỗi đang lấp loáng trong ánh đèn héo hắt, trên đó đã để sẵn một con dao - loại mà ông Bảy thường dùng để cắt mấy múi cau chà răng cho đỡ ố khi sinh thời - đã được cậu mài bén ngót. Cậu ngồi xuống đi văng, rảo mắt nhìn khắp lượt quanh nhà - nơi cậu đã sống lại, dài thêm một chút quãng đời mình. Cầm dao bằng tay trái - cậu cũng thuận tay trái như mẹ, nếu cậu nhớ không lầm - cậu chạm khẽ cạnh sắc nhọn sáng choang của nó lên cổ tay phải, một cơn gió lạnh thốc đột ngột phía sau, chạy dài theo sống lưng. Mùi nhang thơm lừng nơi khóe mũi, vị trà chiều cậu vẫn còn như cảm thấy nơi cổ họng, cậu nhấn tay thật mạnh, và gọn. Rồi cậu nằm xuống, nghiêng người một bên để cánh tay phải buông thõng. Máu bắt đầu nhảy múa.

Khi ấy thì cậu bắt đầu thấy được cái vỏ của mình. Đang từ từ nứt vỡ, rồi tách ra theo từng mảng một. Linh hồn cậu có màu vàng sẫm đùng đục như ly trà hay uống, đang len ra, lửng lờ như những tia khói mỏng mảnh. Bỏ lại hết ngôi nhà ọp ẹp, ngọn đèn dầu lắt lay trên chiếc bàn gỗ lỏng lẻo, mùi nhang nồng nặc, cái vỏ đang rỉ nốt những sợi máu cuối cùng, cậu bay lên.

Con chim ấy đột nhiên bay cùng, nó biết nói: "Ông Bảy đang đợi cậu pha ấm trà chiều!".


Tuesday, March 2, 2010

Buổi trưa của Franz và Clara


Highland trưa ngợp nắng. Cái thứ hỗn hợp hài hòa màu trắng sữa mang tên Coconut Joy kéo theo cơn mát lạ lẫm ùa vào trong cậu, ngay khi mới chạm đến đầu lưỡi. Khoảng thời gian đánh cắp một cách bí mật này, cậu muốn dành cho riêng mình. Hỗn hợp trôi đến cổ họng, nghe như có gió trong đấy, mà là gió mùa hè. Một mình thôi, cậu im lặng nghe những chuyện kể từ con nắng ngoài kia, và cơn gió trong lòng cậu bấy giờ. Tiếng nhạc bềnh bồng mà cậu chẳng mảy may để ý giờ tự nhiên dịu dàng hẳn đi.

- Điều có thể khiến người ta đau, điều đôi khi gây đau đớn, không phải lúc nào cũng thế mà chỉ đôi khi thôi, đó là tình cảm và thực tế mà đôi khi ở đó mình cô đơn.

Cô đơn thì cậu có, nhiều là đằng khác. Nhưng chỉ là những khoảng cô đơn đúng nghĩa thôi. Còn đau thì cậu cũng có đôi lần, hiếm hoi lắm. Cậu hút lấy hút để mấy hơi liền, cơn mát lạnh giờ ngập ngụa trong cậu, để trấn an chút ít thoáng nhói lòng khi cậu nhớ về những cơn đau. Vì có mấy vết thương chưa liền sẹo hẳn, cậu cần phải cẩn thận hơn với từ ngữ của mình. Trên mấy vạch trắng dành sang đường, có vài ba người đang rảo bước vội vã trốn nắng; nhìn theo, cậu tự vẽ trong đầu mình vài cái tên.

- Thực ra chị chẳng biết gì về em. Em khiến chị có thể nói và chị thích trò chuyện với em, và điều ấy giúp ích cho chị, nhưng còn chị, chị có thể giúp gì cho em đây?

- Bạn giúp tôi vì đơn giản bạn ở đây. Vì ngày nào tôi cũng gặp bạn vào cùng một giờ, và khi từ biệt bạn, tôi biết sẽ gặp lại bạn vào ngày hôm sau, chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi. Tôi chẳng dành tình cảm tương tự cho bất kỳ ai khác trong cuộc sống thường nhật của mình.

Cũng có nhiều khi, trong một giai đoạn nhất thời nào đó của đời mình, cậu cũng cảm thấy đủ vui chỉ vì sự có mặt giữa bề bộn mỗi ngày của cậu là một ai đó. (Xét cho cùng thì một ai đó cũng chỉ là cách nói mơ hồ). Nhưng chắc không thể gọi thành là niềm hạnh phúc, vì với cậu, thứ hạnh phúc đó phải dành cho đúng người. Người mà cậu tin là đang ở ngoài rộng lớn kia, sải những bước chân chậm dần và chờ đợi cậu bắt nhịp cùng. Có phải là cô gái váy vàng chanh che dù nâu sẫm đang đứng vẫy taxi kia không nhỉ? Hay là anh chàng sơ mi xanh lơ khoác ngoài áo ba lỗ trắng đang tất tả qua đường? Cậu mà biết thì đã không ngồi ở đây, chỉ với ly Coconut Joy này.

- Đó chỉ là những lời lẽ khuôn sáo. Giữa chị và em có một rào cản mà em vẫn chưa vượt qua được. Đừng trách chị vì đã nói thế với em. Thật khó cho chị để diễn tả điều ấy theo cách khác. Đừng bắt chị phải làm thế.

- Tôi không bắt bạn làm gì cả. Tôi sẵn sàng chờ đợi để cái rào cản mà bạn nói tới được loại bỏ. Tôi sẵn sàng yêu bạn mà không cần phải đáp lại. Tất cả những gì tôi yêu cầu bạn, đó là đừng làm trái tim tôi tan vỡ.

Cậu chưa bao giờ dám để trái tim mình đến mức độ tan vỡ. Việc đùa nghịch quá quắt như thế sẽ không tốt cho trái tim, bất kỳ ai. Nên xét ra, trái tim cậu thật lành lặn, trong lành những ảnh hình quá vãng chỉ toàn là tốt đẹp mà cậu cố cất giữ. Không một vết nứt nào, chẳng có một sự ố mờ mang dáng hình người nào đó cụ thể. Một trái tim... (cậu đột ngột nhớ về câu chuyện trái tim vá chằng vá đụp đã đọc đâu đó lâu rồi - và đành phải lí nhí thốt cho hết câu) ...đáng tội nghiệp làm sao! Ly nước hết sạch, làm cậu hẫng đi một chốc.

- Bạn từng nói rằng, không thể tồn tại một tình yêu thực sự giữa hai chúng ta, nhưng làm gì có tình yêu nào là không thể, tôi nhắc lại với bạn điều ấy. Dù thế nào chăng nữa thì không có tình yêu, con người sẽ chẳng là gì cả. Và đó là điều mà giờ đây tôi phải đương đầu.

- Em sẽ làm được Franz, em là người mạnh mẽ.

- Không mạnh mẽ hơn bạn đâu. Và cũng không yếu đuối hơn. Bạn có nhận thấy rằng tôi thậm chí còn không nhớ tên bạn?

- Em chẳng bao giờ hỏi chị điều đó cả. Chị tên là Clara.

Cậu sẽ nhớ cái tên này. Có thể trong chiều nay cậu sẽ sửa tên một ai đó trong điện thoại thành Clara chăng? (Một ai đó cũng có thể là không ai đó, nên nếu bạn có tên trong danh bạ của cậu, cũng đừng quá bận tâm)

- Anh xứng đáng được hạnh phúc.

- Điều đó không khó đến mức thế đâu.

- Anh muốn mình thành người thế nào?

- Thành người mà em muốn biến tôi thành.

Nữ phục vụ duyên dáng mang bill đến, phá tan cái không khí đang bao quanh cậu lúc này. Vậy cũng may, cậu mỉm cười lịch thiệp và rút ví. Nắng ngoài khung kính đã dịu hơn nhiều, cậu nghĩ là mình đã có thể rời đi được. Tia nắng như vẽ lên trước mắt cậu một câu hỏi. Đứng dậy khoác balô lên vai, cậu thong dong bước ra bỏ lại tiếng nhạc giờ dường quá ồn ã phía sau, cậu tự nói với mình: Tôi muốn mình thành người tôi muốn mình thành! Cậu cần phải có một đáp án khác sao? - Cậu có phải là Franz đâu.

...


* Những dòng in nghiêng là trích từ cuốn Franz và Clara - tác giả Philippe Labro.
** Viết cho mình và những buổi trưa thương lấy chính mình.


Friday, February 26, 2010

Chớp mắt, qua một cơn say



Cho người rồi sẽ khuất xa

Rồi mai em sẽ xa rời
Đường phố cũ
giọt nắng ngời
vừa tan
Giấc mơ ngày cũ
hoang tàn
Mùi hương còn thoảng,
mùa sang
bao giờ...

Rồi mai giữa những bơ vơ
Còn ai thương nhớ,
biết chờ đợi chi?
Buồn - vui
một thuở cuồng si
Về thu xếp lại.
Một vì sao rơi...

Còn thương
những áng mây trời
Còn thương những cánh hoa thời ngây thơ
Còn thương ngày đó ban sơ
Cũng đành gửi lại cơn mơ
đêm dài

Cũng đành
ru những phôi phai
Đành lòng quên hết những ngày bên nhau
Đành thôi, hoa cũ úa màu
Đành thôi thương nhớ,
vẫy chào mùa xưa...

Bao giờ
cho đến ngày xưa?
Ngày còn môi nóng,
ngày chưa mắt nhòa
Ngày chưa biết sẽ rời xa
Ngày xanh hy vọng mùa ta an lành

Bây giờ
mộng vỡ tan tành
Có đau đến mấy cũng đành
chia tay
Chớp mắt,
qua một cơn say
Ngoài kia nắng hửng
đường dài
lại đi...!

Vẫn sẽ nhớ lắm nhiều khi...

Saturday, February 20, 2010

[không có tựa]


Những ngày xuân năm nay chầm chậm trôi một cách dịu dàng đáng ngạc nhiên, nhưng rồi cũng không thể nào ở lại mãi mãi.

Không dành quá nhiều thời gian cho đổ đốn chơi bời, hay chìm mình trong những mông lung vơ vẩn như đôi năm trước nữa, chỉ chầm chậm trôi cùng từng ngày qua - đủ vui, đủ không ưu phiền. Nên, không gợi nhiều tiếc nuối lắm khi xuân qua, cũng chẳng bận lòng những hân hoan chóng vánh. Và lần đầu tiên, trước khi về lại nhịp sống quen với ồn ào Sài Gòn đang chờ đón sau một chuyến xe đêm bó mình đôi lúc quá cô đơn, ta không mảy may âu lo. Một con sông lặng trôi, cứ thế mà xuôi dòng về phía trước...

Sẽ có nhiều lắm những phải-đối-mặt. Có là gì nếu ta biết phải thế nào và cần yêu đời đủ ra sao để có thể vững vàng đi qua hết, qua hết, qua hết...

Một vài đổi thay đã có hiệu quả. Từ tới đây sẽ phải có thêm một vài đổi thay nữa.

Cuộc sống sẽ được sơn phết lại những tông màu hồn nhiên hơn một chút.

...

Thursday, February 11, 2010

Vàng phai


Trong khi dọn dẹp, lau chùi, sắp xếp lại chiếc tủ ly trưng bày - vốn dĩ chứa trong nó biết bao là câu chuyện cũ, như những mẩu giấy ghi chú được đính chặt vào từng món đồ đã ít nhiều có tuổi đủ để làm ký ức nhạt nhòa gọi về như điệu Yesterday once more ưa thích - tôi nhấm nháp niềm vui "lật giở từng trang" ngày qua và dừng lại một chút ở mấy chiếc huy chương. Những chiếc huy chương tròn vành vạnh hình đồng tiền, màu vàng đã từng lấp lánh cứ ngỡ như thật, được thêm chút điệu đà với dây lụa đỏ thắt phía trên. Có ba cái, tôi giành được từ ba cuộc thi vào năm lớp Mười và Mười Một - mới cách gần chục năm chứ mấy. Mà tôi lại thấy như chỉ độ tuần rồi, buồn cười làm sao.

Mấy chuyến đi, những vui - buồn cái thuở mà đã không biết bao lần tôi hoài vọng chẳng chán chê, dăm câu chuyện vặt, đôi ký ức loang lổ xung quanh mấy chiếc huy chương cứng lạnh, trơ trơ cái màu vàng ối - nay đã mờ phai và đây đó những chỗ xỉn màu đúng độ thời gian - lại tấu khúc nhớ nhung miên man ở trong đầu. Cái điệu nhạc dặt dìu không thể ngừng tiếng, khó lòng chối bỏ. Tôi ghét và thích mình những lúc thế này hết sức.

Ghét vì thấy mình ủy mị, như bao lần. Thích, vì lại được buông mình trong chiếc Trầm Tưởng Ký riêng tư mà sống động từng bối cảnh, từng đoạn quá khứ vẹn nguyên nơi đó, và mình đứng yên ở đấy, chạm tay vào từng xưa cũ phai phôi mà thấy ấm lòng vô kể.

Miết tay lên mấy tấm huy chương với cái màu vàng nay đã hoen mờ phai sắc, tôi mỉm cười giấu tiếng thở dài vào trong. Ở sâu đáy tâm tư mình, cái thằng tôi quyến luyến không rời từng cánh gió đồi cũ, từng vạt tóc lòa xòa giấc mơ thanh tân ngồi im tiếng, tôi biết nó lại để những bài ca ngày đó hát váng lên trong đầu. Tôi thì thôi mơ mộng, xếp gọn ba tấm huy chương vào góc tủ.

Tia nắng yếu ớt cuối ngày xiên qua khung cửa kính, lạ lùng thay cũng đủ làm cho chúng nó (mấy tấm huy chương) vẫn ánh lên sắc vàng mê mị, lóng lánh vẻ mơ hồ - như đang nỗ lực bằng những gắng gượng sau cùng để cười cùng tôi một nỗi vui đã gặp lại nhau. Chỉ là mấy phen bề bộn, hay buộc mình tạm quên; chứ hãy cứ yên tâm là tôi luôn thuộc làu những câu chuyện mà mỗi tấm huy chương đã và mãi gìn giữ thật kỹ, thật khéo phía sau màu vàng phai mấy độ năm tháng xa mờ...

...