Wednesday, January 18, 2017

Chiều (version 2)


Saigon khép nắng 
Chiều về sau vai 
Bên kia thành phố 
Ai có u hoài?  

Có nhìn mây tím 
Nhuộm màu nhớ nhung? 
Có qua sông vắng 
Mơ câu tương phùng? 

Bên này thành phố 
Một người đứng trông 
Hoàng hôn xuống thấp 
Đêm loang trong lòng...

...

* gợi cảm hứng từ bức hình của bạn Nanh / Nguyen Thanh Thuy.


Thursday, December 29, 2016

Thư gửi người của thanh xuân


(c) photo by Oleg Oprisco

Mười Hai, Saigon thưa nắng, dày mưa, và miên man xúc cảm. 

Tôi chợt muốn viết cho người, dẫu biết, lại là những lá thư không bao giờ gửi. 

Đành tự ủi an, biết đâu đây sẽ là lần cuối, tôi viết cho người? 

… 

Người biết không,

Tôi còn mơ mãi giấc mơ về ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm, bờ vai gầy và những lọn tóc rối. 

Nơi ấy, là hai mươi tròn vẹn, tiếng hát còn xanh, trái tim còn xanh. Những ngây ngô của mùa yêu đầu, cũng xanh biêng biếc. Như mưa hạ. Như mây trời. 

Nơi ấy, là thanh xuân của tôi, và người. Ở lại, đến vĩnh viễn mai sau. 

… 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, một nụ cười có thể khiến mình chiêm bao còn thức, một cái chạm tay có thể níu lấy câu thương qua hết những năm rộng tháng dài. 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, những lời tình sáo rỗng ai ai cũng thường nói, vậy mà chân xác, rằng: Người ta có thể vì một đoạn nhân duyên ngắn ngủi, mà nương tựa vào đó, sống qua một đời. 

Như tôi, đã luôn nghĩ về quãng đường ấy của hai đứa mình. 

… 

Một quãng đường không hề dài, chỉ gói gọn trong tuổi hai mươi mỗi người, thế nhưng, còn thương nhớ đến tận hôm nay. Dù nỗi nhớ ấy, có khi, chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, mình tôi giữ lấy. 

Còn người, ở phương xa đó, với cuộc sống mới viên mãn và bình yên, chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc nghĩ về. 

Chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc, vô tình nghe một bài hát cũ, đọc mấy dòng lan man, người sẽ hoài niệm khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hồi ức lại từng dấu nhớ đã có lần khắc sâu trong lòng mỗi chúng ta?  

… 

Tôi không cầu người tiếc nuối, chỉ mong người mỉm cười, tri ân hết thảy những gì đã từng có, hoặc chưa từng có, giữa tôi và người. Như tôi. 

Tôi không cầu người quay đầu lại, chỉ mong người vững bước đi tiếp, dành một góc nhỏ khuất sâu tim mình cho “cơn mưa rào” năm ấy, cho ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm. Cho tôi. 

… 

Cám ơn người, vì đã hiện hữu trong thanh xuân của tôi, để nó mãi là đoạn đời đáng tưởng niệm nhất. 

Cám ơn người, vì cho tôi thấu hiểu tường tận hơn những gì Tân Di Ổ đã viết: 

“…Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng, nó sẽ chẳng đáng một xu; chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta…” (trích ‘Anh có thích nước Mỹ không?’) 

Thương chúc người an vui,


---

* Bài viết tham gia cuộc thi Trao gửi thanh xuân.


Thursday, December 8, 2016

Dạ khúc


(Này em - version 2)

Này em
ngày dài đã qua
Đớn đau đến mấy
chẳng là trăm năm

Này em
đến bên ta nằm
Đêm phai tóc hát
nghe thăm thẳm buồn...

Này em
trời nhẹ mưa tuôn
Thôi em đừng khóc
suối nguồn cạn khô

Này em
cuối nẻo sông hồ
Trái tim mắc cạn
bên bờ bãi xưa...

Này em
trăng nhạt, sao thưa
Một vùng chăn chiếu
chỉ vừa lẻ loi

Này em
đến bên ta ngồi
Đợi mai thức giữa
xa xôi nghìn trùng...

Này em
đi đến tận cùng
Trời cao có lẽ
bao dung chúng mình?

...

(Saigon,
Mười Hai,
Mười Sáu.)


Monday, November 7, 2016

Một hôm xám trời


...

Một hôm xám trời 
Tôi thu mình lại thành vòm cây 
Im nghe tiếng ngày xào xạc 
Ngắm đêm tàn cuối chân đồi 
Làm bạn cùng cơn gió lạnh 
Hát lời mây trôi 
Ngọn đồi vắng, chỉ mình tôi 
Tôi ru mình bởi rối bời thở than 
Giấc mơ rụng như lá vàng. 

Một hôm xám trời 
Tôi thấy mình như mảnh vườn hoang 
Những đóa mẫu đơn héo rũ 
Những nhành thạch thảo hoang tàn 
Không còn dấu chân nào trên đất 
Chẳng nắng vàng bên hiên 
Rêu rong những nỗi muộn phiền 
Biết đâu tìm lại tiếng chim thuở nào? 
Một vùng cỏ dại xanh xao…

... 

* viết vào đúng ngày này, cách đây 5 năm;
re-post, vì vẫn hợp tâm trạng.

Saturday, October 29, 2016

Bên Kia - Bên Này


(c) photo by Gabriel Isak

Chiều nay, không hẹn trước, cánh cửa ấy lại mở ra. 

Cánh cửa nối liền hai thế giới, Bên Kia và Bên Này. 

Cánh cửa mở ra trong im lặng, tuyệt không gây nên bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có tiếng trái tim tôi, khẽ hẫng đi một nhịp. 

Tôi tần ngần trước cánh cửa, mừng nỗi vui gặp lại, buồn niềm đau cách ngăn. 

Bên kia cánh cửa, là Bên Kia, với bầu trời thật khác, không gian khác, cỏ cây khác, nắng - mưa - gió - bão cũng khác. Một cõi khác. Những sinh mệnh, dù mang dáng hình quen thuộc, nhưng đã vận hành theo một cách hoàn toàn khác. Có chăng đôi ba sợi chỉ mờ ẩn sâu trong tiềm thức, nếu may mắn, còn sót lại chút buộc ràng, với Bên Này. 

Tôi đứng ở Bên Này, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Liệu có ai ở Bên Kia, cũng đang như tôi, nhìn về Bên Này? 

Nếu thực sự có, người ấy sẽ thấy gì? Sẽ nghĩ gì? Ngắm những khác biệt tự thân của hai thế giới mà hoài nghi, vì sao như thế? Trông sang những sinh mệnh đang cuồng say giữa vô vàn hành trình phù phiếm mà vẫn chưa thể đến nơi, rồi xót xa tội nghiệp? Hay tìm thấy chính mình, hoặc một phần chính mình, trong chúng tôi - những con người Bên Này còn mãi loay hoay? Hoặc giả, ngẫu nhiên bắt gặp một nhân ảnh xưa cũ thân gần, dẫu hết thảy giờ đây đều hóa ra tro bụi, thì vẫn cúi đầu một sát na rưng lòng thương cảm, nghiêng mình chiêm bái quá vãng khói sương với sự ghi ơn thật thà? 

Không ai trả lời tôi. 

Còn tôi, vẫn đứng yên nơi đây, trước cánh cửa, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Và cố huyễn hoặc, rằng: Bên Này, một thời không nào đó, sẽ trở thành Bên Kia. Giống như Bên Kia, vốn dĩ, biết đâu đấy, đã từng là Bên Này?!

...


Wednesday, October 26, 2016

Tuổi đời thêm một, tuổi lòng bao nhiêu?


Sáng ngày mình già thêm, tôi chọn chemise trắng, jeans đen, slip-on đen ra phố. Nước hoa thì chọn Voyage d'Hermes, mùi của những chuyến viễn trình phù phiếm. Như mọi ngày. Cũng khác mọi ngày. 

Sau mấy hôm chán đời, nay tôi chọn vui. 

...

Khi chọn vui, nhìn đâu, cũng có thể mỉm cười. 

Những sms bất ngờ, những câu comment có quen có lạ, mấy đoạn inbox của những người chưa từng nghĩ là sẽ. Bài hát ngẫu nhiên phát ra từ cửa hàng khi xe dừng đèn đỏ. Một bữa trưa vội ngắm Saigon ngập nắng. Bữa tối fastfood vô lo. Chiếc áo mua tặng chính mình. 

Nói chung, rối loạn hưng trầm cảm là có thật. 

Dẫu thế, tôi vẫn chẳng thấy vấn đề gì, khi thành thật với cảm xúc bản thân. 

Người ta già đi, cảm xúc có thể theo đó mà chai sạn. Còn giữ được nhịp xúc cảm sôi nổi, đa sắc mỗi ngày, thì rối loạn hưng trầm cảm cũng có hề chi? 

...

Ngày của riêng tôi (tự mị cho thêm vui), tôi, lần nữa, soi mình trong gương. Được - Mất - Thất bại - Toại thành - Hoài mong - Dang dở... theo tháng năm dày thêm, tất cả đã quyện chặt, kết tinh, tạo nên phức hợp bản thể - là Tôi - của hiện tại, của bây giờ. 

Ngắm nhìn nó, tôi nhận ra, mình vẫn có thể tiếp tục truy cầu vô hạn thứ nơi kiếp sống hữu hạn này. Cũng có thể kết thúc hết thảy. Ngẫm ra điều đó, tôi bất giác lại mỉm cười.

...

Ngày của riêng tôi, tôi học lại lời tiền nhân: "Tri túc thường lạc, năng nhẫn tự an".

...


* hình là pose mình ưng nhất, chụp trong chuyến Dalat vừa qua.
** nhạc nền khi viết là It's your day của Yiruma.


Sunday, October 9, 2016

Chốn luôn luôn có thể quay về


Người ta nhiều khi chỉ cần 
Một ngôi nhà ngói đỏ 
Xung quanh mọc đầy hoa cỏ 
Lặng im đi qua 
Những ngày mưa gió 
Từng mùa nắng phai 

Người ta nhiều khi chỉ cần 
Một khu vườn xanh mướt ban mai 
Một chái bếp thơm lừng khói ấm 
Chiều trôi thật chậm 
Đêm mê ngủ vùi 

Người ta nhiều khi chỉ cần 
Một mái tranh năm tháng yên vui 
Vẫn có nước mắt 
Nhưng nụ cười 
mới là điều tha thiết nhất 
Nơi người ta đối đãi nhau 
bằng lòng chân thật 
Như hồn quê. 

Người ta nhiều khi chỉ cần 
Một chốn luôn luôn có thể quay về 
Sau nhiều lênh đênh
mù khơi mất mát 
Một nếp nhà đơn sơ 
không có bất kỳ thứ gì 
ngoài yêu thương mộc mạc 
Không có bất kỳ thứ gì 
ngoài tình thân. 

...

(Hòa Bình 1 - Tây Hòa - Phú Yên 
09/10/2016)


Monday, October 3, 2016

Chào tháng Mười


(c) photo by Tatyana Tomsickova 

Ngày đầu tháng Mười, tôi quên mất cũng là mùng Một tháng Chín âm lịch, nên đã không ăn chay. Nhưng it doesn't matter, khi với tôi, ăn chay chưa từng là một sự cưỡng ép, chỉ là một lựa chọn. 

Ngày đầu tháng này, tôi chọn dậy trễ, ăn nhẹ, sau đó đi xem Miss Peregrine's Home for Peculiar Children. Phim dễ chịu, không hẳn là xuất sắc nhưng vừa đủ ấn tượng, và gợi nhắc tôi tới nhiều tác phẩm khác mình ghi nhớ. Nếu có sequel, chắc chắn tôi vẫn sẽ xem. 

... 

Mưa bão kéo tràn từ cuối Chín sang đầu Mười. Những ngày xám lạnh. Nếu loại bỏ sự bất tiện những khi lỡ phải vượt giông vượt gió đi đường, hay ì ạch lết qua đoạn ngập nước trước hẻm nhà, thì chẳng có gì đáng chê trách. Chỉ đôi lúc thèm, được sưởi lòng mình bằng ấm áp của một ai đó. Chỉ đôi lúc thèm, được trốn vào sâu vùng mơ. 

... 

Hôm nay mưa lớn từ tờ mờ sớm. Giật mình tầm 6am, nghe gió gào thét phía ngoài, tiếng mưa rớt như đoạn drop trong một bài EDM thời thượng. Tôi còn chưa tỉnh thức hoàn toàn, nên cứ nằm im đó mặc mình lững lờ giữa chiêm bao cận sáng và thực tại ầm ào mưa bão. Cứ thế, đến khi chìm lại vào cơn ngủ quên. 

Tôi dậy lúc hơn 8am một chút, vì mưa trói chân nên sms xin vào trễ. Rồi mở Wish that you were here của Florence + The Machine cho đến khi mưa ngớt, mới bắt một chuyến GrabBike đến công ty. Trên đường, ngồi sau nên tôi có dịp ngắm nhìn Saigon sau cơn bão sáng, nó lại khiến tôi nhớ những ngày mưa bão xưa. Miệng bỗng dưng hát thầm Sáng mưa

"Và ngoài kia, trời vẫn mưa hoài, vẫn mưa hoài… Bao lo âu nào có tan vào tiếng mưa?" 

... 

Tháng Mười, trước mắt là hai chuyến đi đã được định ngày. Một chuyến bị động, say YES! với lời rủ rê của đám bạn - cũng đã lâu ngày chưa đâu đó cùng nhau. Bị động, nên chờ những bất ngờ. Một chuyến chủ động, đến chốn quen, xem như đón mừng tuổi mới với vài thiết thân. Chủ động, nên muốn đi, thì đi thôi. 

Sắp hết một năm travel more, nhìn lại, số dư tài khoản vơi đi đáng kể, nhưng nhận về, cũng coi như thừa những ký ức đáng nhớ. Vậy nên, thật tâm, chưa từng hối hận. 

...


Friday, September 23, 2016

Viết xong lúc 6:24 pm


Tôi đột nhiên muốn viết, một cái gì đó.

Bây giờ là 5:14 pm, giờ làm việc chính thức đã hết. Xuyên qua những khoảng trống của khung kính không bị màn sáo che khuất, tôi mơ hồ nhìn ra ngoài kia. Ngoài kia là chiều. Là xám dày đọng hờ trên vạt cây, vỉa hè, lướt trên vai người lại qua xe xe cộ cộ. Trong tai nghe vẫn là giọng Uyên Linh "nhận lại đây tháng năm dại khờ, xin giữ em cho hoàng hôn" - tôi nghe mòn mấy nay.

Nguyên nhân của việc tôi đang type những dòng này: Tôi tình cờ, vừa tìm lại được blog Quoc-Bao. Đã lâu không đọc anh. Anh vẫn viết tràn những điều riêng tư, đôi khi dài đôi khi ngắn, có lúc vô thưởng vô phạt, nhưng không hiểu sao tôi luôn được inspired từ câu chữ anh. Xưa nay vẫn vậy. Anh là hiếm hoi những người viết mỗi khi đọc xong luôn khiến tôi tha thiết muốn viết, cho chính mình, dù cũng đôi khi dài đôi khi ngắn, có lúc vô thưởng vô phạt, như anh. Từng có một người khác, cũng cho tôi cảm giác tương tự. Từng có.

Hơn hai tháng không viết - ý tôi là kiểu viết thế này - nếu không nhìn lại chắc không biết mình dường như đã cạn khô hứng thú đối thoại cùng bản thân. Chút can đảm tự soi chẳng hay tự khi nào bỗng nhòa nhạt đi, đến quên lãng. Quên những thứ nên nhớ, trái khoáy thay, lại nhớ hết thảy những gì đáng quên!

Như một đêm nằm trong căn phòng hiện tại, không báo trước, tôi lại nhớ về căn phòng cũ. Và tất cả những liên quan. Theo mốc thời gian pop-up đột ngột nơi bộ nhớ, chuỗi ngày ngày tháng tháng năm năm xen lẫn hằng hà sa số khuôn mặt, mẩu chuyện, tình cảnh… nương theo nhau mà nở bừng tâm trí. Nở bừng, một cái nối một cái, rồi lan ra không kiểm soát. Giống sau một lượt “well played” ở trò Blossom Blast Saga dạo gần đây tôi hay chơi giết thời gian. Giữa hỗn độn ký ức, tôi ép mình tỉnh dậy, bước ra khỏi, trước khi bị nhấn chìm.

Rồi tôi xem “Tháng Tư là lời nói dối của em” của Hà Anh Tuấn. Tôi nghe “Xin giữ em cho hoàng hôn” của Uyên Linh. Tôi đọc (lại) “Những người đàn ông không có đàn bà” của Haruki Murakami.

Tôi nằm mơ.

Tôi thấy mình ngồi trên một băng ghế dài, vân gỗ xác xơ. Xung quanh xa lạ. Phía trước mặt là hoàng hôn xuống đậm, như màu món trứng khuấy bị quá lửa. Trong không gian thảng hoặc thứ mùi đất ngai ngái, pha với thứ mùi khói - có lẽ thôi, khói thuốc Marlboro? Tôi-đang-ngồi-đấy rất buồn. Buồn vô cớ. Tựa kẻ rã rời sau cuộc mất mát. Rồi có ai đó tôi không nhận rõ, đến cạnh tôi, nói gì đó. Rồi xảy ra vài chuyện mơ hồ giữa chúng tôi.

Sau đó khi tỉnh dậy, tỉnh dậy thực sự vào buổi sáng, tôi lý giải rằng do quá nhiều mất mát thời gian này - của người, của ta, nên tôi mới chiêm bao vô nghĩa đến thế. May, thứ đánh thức tôi, lại chính là cuộc gọi quen thuộc của mẹ, nó giúp tôi tự cười vào chính mình: Còn đầy ra đó sự Được, sao phải nghĩ nhiều về sự Mất?

Tháng Chín, Saigon mưa liên miên.

Tháng Chín còn độ một tuần. Tháng-của-tôi lại sắp về. Tôi đi qua tháng Bảy hân hoan, tháng Tám an yên, để tháng Chín lãng đãng bao điều không-xác-định. Tháng Mười, sẽ là gì?

Hôm trước, tôi đọc được một câu của người chị thân: 

"Be a little selfish and do something for yourself every day, something different once a month and something spectacular every year."

Tôi ghi nhận. Và chọn áp dụng cho quãng tới.

Nên tháng Mười, tôi chờ một tôi khác.

...




Monday, September 19, 2016

Chiều


(c) photo by Wahidun Nabi Photography

Ta về trong mắt chiều ngây dại 
Giọt buồn vỗ nhẹ bờ vai 
Con đường quen bao ngày qua lại 
Bỗng như một tiếng thở dài 

Phía mặt trời rã rời bóng nắng 
Thời gian gượng chút hơi tàn 
Phía mặt người đọng hờ sương trắng 
Nhìn ra màu của ly tan 

Chỉ còn gió nói lời tha thiết 
Ai quên ai nhớ cũng đành 
Vàng phai lá đầu cành tiễn biệt 
Trả tình về với cao xanh 

Ta về trong mắt chiều khép lại 
Ngủ sâu chăn chiếu mệt nhoài 
Đêm mở cánh miên trường mãi mãi 
Mộng nào có chờ đợi ai?

...

(Cho Saigon,
những buổi chiều không tên.)