Thursday, July 19, 2012

Phố bây giờ có còn hát tình ca?


[photo by duonglnt - deviantart.com] 

Phố bây giờ có còn hát tình ca
Bằng da diết điệu Jazz buồn năm cũ?
Tình nhân xưa bước chân còn vết dấu
Hay cũng phai như sỏi đá u buồn?  

Phố bây giờ có giữ lại yêu thương
Nơi góc quán quen, bộ bàn ghế nhỏ
Vạt tóc chiều hôm, nụ cười thuở đó
Biết có vẹn nguyên hay đã xa mờ?  

Phố bây giờ có còn những vần thơ
Ai viết trao ai thay lời muốn ngỏ?
Mùi yêu dấu có còn nồng cơn gió?
Hơi ấm thân quen chắc lạ xa rồi?  

Phố bây giờ biết còn nhớ đến tôi?
Đã từng có đôi, đã từng cô lẻ
Từng hoang hoải mơ tháng ngày thơ trẻ
Từng gục đầu ôm quên lãng vào lòng...  

Phố bây giờ có muốn nói gì không?
Với bao nhiêu chiếc hôn còn bỡ ngỡ
Với bao nhiêu hẹn thề hoài dang dở
Với bao nhiêu giọt nước mặn môi gầy  

Phố bây giờ rộng lắm một vòng tay
Nhưng không thể níu những điều đã vỡ
Cây trút lá rơi dài như hơi thở
Màu nắng loang tựa vệt mắt ai buồn  

Phố bây giờ trơ một mảnh trăng suông
Đêm gió cuốn ta trôi về gác nhỏ
Những gì đã qua, những gì từng có
Cũng chỉ như mưa rớt cuối hiên nhà!  

Phố chưa bao giờ thôi hát tình ca
Nhưng bởi riêng ta không còn mơ nữa
Nên chỉ nghe thấy điệu buồn vôi vữa
Dẫu phố còn vang câu hát xanh ngời...  

Phố mai này còn ai sẽ chờ tôi?  

...  

* lại thơ nhảm giữa đêm, khởi hứng từ câu status của Zenda.  


Tuesday, July 17, 2012

Những mẩu rời của tháng Bảy



* là những mẩu cảm xúc rời rạc, linh tinh, vơ vẩn, chẳng cái nào liên quan đến cái nào mà tôi đã được tháng Bảy ban tặng. Tôi gọi là ban tặng, vì dù có vui hay buồn, cảm xúc vẫn là điều quý giá khi tôi biết mình còn đang ở đây, giữa cuộc đời. Với những kẻ đôi lúc cứ mãi như thuộc về một cõi mơ hồ nào đó, cảm xúc là sợi dây níu chân, là totem cho mình biết sự tồn tại.

...

1. Em gái thi đại học. Tôi đón nhận tin này cũng lại bằng sự ngỡ ngàng: Mới đó đã 9 năm. Nhưng lạ lùng thay, chỉ ngỡ ngàng một chốc, rồi thôi, không có tiếc nhớ nào theo về. Ngay cả khi đưa đón em gái suốt hai ngày thi cử, nhìn và cảm nhận vô vàn trạng thái, xúc cảm khác nhau của những thí sinh và các bậc cha mẹ, tôi vẫn không mảy may gọi dậy bất kỳ hoài vọng nào. Có lẽ ngày đó tôi vốn hời hợt với những kỳ thi, nên, chẳng có gì để lưu lại trong vùng nhớ.


2. Càng lúc tôi càng thấy sự mâu thuẫn nội tại lớn kinh khủng! Tôi già đi, ủy mị và đa cảm hơn, nhưng cũng tàn nhẫn vừa đủ để thấy mình tàn nhẫn. Thủy chung với nhiều điều và cũng bội bạc nhiều thứ khác. Thích được yêu thương nhưng vẫn không dứt đam mê sự cô độc. Nói chung, chưa bao giờ tôi phủ nhận mình phức tạp. Chỉ là, đôi khi, cũng thấy có một ít, một ít thôi, mệt lòng.


3. Tình cờ được nhìn lại vài khuôn mặt - có cũ, có rất cũ - nhờ vào Facebook, thấy vui vui. Mà thực ra lần nào chẳng thế, tìm lại được ai đó - dĩ nhiên là ai đó tôi quan tâm hay đã từng quan tâm - giữa thế giới mạng bao la, tôi đều thấy vui râm ran suốt dài ngày. Kết-nối-thực dẫu đứt đoạn hay đã không còn, nhưng ít nhất có lại kết-nối-ảo này cũng đã là duyên may. Có khi chỉ thấy một status báo hỉ sự, báo bình an, là đủ để tôi chia vui cùng, rất thành thực.


4. Có một buổi sáng, gần đây thôi, tôi lại có dịp chạy xe thật chậm và ngắm nhìn đường phố. Những hàng cây lấp lóa nắng, bầu trời trong như đôi mắt năm nào, gió thưa thớt nhưng đủ mát lành. Xe và người và những dòng chuyển động không ngừng như thường nhật. Tôi lại thấy bình yên sâu thẳm và tình yêu Saigon lần nữa thức dậy. Nồng nàn.

Nhiều, rất nhiều người khi nghe tôi nói mình yêu thành phố này đều có chung một câu hỏi: "Sao lại yêu nó?"  - Tôi biết phải trả lời thế nào, vì, yêu như là yêu thôi.  


5. Áp sắp cưới, sẽ vào tháng Mười. Thấy bạn bắt đầu xôn xao lo nghĩ, tất bật chuẩn bị, tự dưng mình còn vui, còn nôn nao hơn cả bạn. Một cánh cửa mới đang mở ra, và bạn sắp bước vào. Có vô vàn điều không thể đoán trước đón đợi, dĩ nhiên, tôi - chúng tôi - mong bạn hạnh phúc. Sẽ chọn mua tặng bạn một bộ váy đẹp nhất như đã hứa.

Nhận thêm một thiệp cưới sẽ lại thấy mình lẻ loi? Ừ, cũng có thoáng nghĩ vậy thật. Nhưng, biết làm sao, khi duyên nợ là món quà của riêng mỗi người.


6. Tôi đã có cho mình một hình xăm như dự định từ giữa tháng Sáu, và như mong muốn đã khá lâu rồi. Tôi hài lòng với quyết định này, và vẫn còn đang ngây ngất mỗi lúc khẽ chạm tay vào những vết khắc sau gáy. Nói nghe kỳ dị, nhưng hôm ấy, khi nhắm mắt lại và cảm nhận rõ rệt kim xăm đang nhảy múa trên da thịt, bất giác tôi, lần đầu tiên, nhận ra hết sức mạnh mẽ rằng mình thực sự làm chủ cơ thể mình, cuộc đời mình.


7. Mới đó đã ba tháng tôi rời VNG. Nhìn lại, thấy không còn nhớ nhung. Chẳng tiếc chẳng thương. Hôm trước có dịp chạy ngang qua Flemington, lòng cũng chỉ im tiếng. Thì, đã bảo, tôi vốn là Bò cạp máu AB.


8. Lâu rồi không ngồi cà phê một mình, và đọc sách, hoặc viết vẩn vơ. Một số quán cũ cũng lâu chưa ghé.


9. Dường như Saigon đã đang đi sâu vào mùa mưa...



Tuesday, July 3, 2012

Chỉ là những điều vơ vẩn



1. Tôi đang nghe Nửa, album của Hoàng Anh, một nàng thơ mới trong âm nhạc Quốc Bảo. Lần đầu khi album này vừa mới ra mắt, tôi cũng tìm nghe thử vì trót thiện cảm với những dòng giới thiệu, mấy trích đoạn lời hát trên trang cá nhân người nhạc sĩ tôi vốn mê muội thứ ca từ đẹp đẽ và riêng biệt của anh. Nhưng, nó trôi qua tai, rồi rơi vào quên. Có lẽ hôm ấy tôi chưa đủ buồn, hay trống trải, để đón nhận hết "những cơn đau một nửa". 

Đêm nay, không hẹn trước mà muốn chọn nghe lại. Giọng hát thô, lạnh, như gió trời sau mưa. Play rỉ rả, không để tâm, vậy mà cơn gió kia thấm vào từng nếp tim mình.

"hè phố chia hai
phía bên em chờ em mãi
bao giờ nghe gót về?"

[Những cơn đau một nửa]

2. Chiều, trời vừa vào tối, rời công ty, chạy xe về trong làn mưa khẽ. Thấy lạnh. List nhạc rộn rã từ tai nghe không đủ nhuộm màu vui cho phố-thì-đông-mà-ta-một-mình. Bất giác thấy thương sự cô đơn, không ngờ cũng có lúc buồn đến thế. 

3. Như một thói quen, tôi hay quan sát mọi người trên đường, tự đánh giá, rồi dựng lên những câu chuyện giả định, giải trí cho riêng mình. Thường là những câu chuyện vui, nhiều lúc vớ vẩn thậm chí phi lý, nhưng nó làm tôi mỉm cười vì tin là đời chưa từng hết đẹp. Nhưng đôi khi nó cũng làm tôi chạnh lòng, vì không biết tìm đâu câu chuyện của mình.

4. Lại nhắc những câu chuyện. 

Hai ngày cuối tuần vừa qua, tôi cũng chọn nhấm nháp vài câu chuyện làm liệu pháp xoa dịu đầu óc thừa thãi của mình. Càng lúc tôi càng thấy chúng như những tách ca cao nóng, tưởng là ngọt nhưng vẫn có đắng xen lẫn. Và dư vị thường là thứ bất tường. A bittersweet

Vì, một lần nữa, tôi không biết tìm đâu câu chuyện của mình.

5. Đêm qua, tôi vô tình đọc lại một entry mình đã viết chừng cách đây 3 năm, thấy bất ngờ. Niềm tin vẫn còn. Nhưng, câu hỏi cũng vẫn ở đây. Bảy chữ vẹn nguyên.

Đâu đó sẽ có người đợi tôi?

6. Astrology nói tháng Bảy này là bước đệm, cho những đổi thay thực sự ở tháng Tám. Vậy cứ xem nó như một chiếu nghỉ, dừng lại một chút để lấy sức đi tiếp những nấc thang sắp tới. 

Nhàn cư vi bất thiện, tháng này tôi có mà lảm nhảm nhiều chắc cũng sẽ dễ được thứ tha.

7. Nghe đến đây rồi:

"hé mắt ra nhìn
ồ mưa đã tan
ai đem nắng tưới lên hình hài
sống cho qua hôm nay
mong rằng mai vui..."

[Cho qua hôm nay]

...



Sunday, June 24, 2012

Một nửa năm đã lại ở sau lưng



Khi những cơn mưa thưa thớt và cái nắng oi nồng đã sắp nhạt vị, tôi mới chợt ý thức là mình đã ở trong mùa hè tự lúc nào. Có thể từ lúc repost một bài thơ cũ có màu phượng cháy và những dư hương học trò quẩn quanh. Có thể từ một buổi ướt mưa không lường trước và nhớ nhung cũng không lường trước theo đó ùa về. Cũng có thể chỉ mới đây thôi khi nghe tin em gái vừa vượt qua kỳ thi cuối cấp. Hay, đơn giản là từ buổi trưa hôm nay rực rỡ nỗi buồn?

Mùa hè không có chỗ trong danh sách ưa thích của tôi. Vì cái nóng bỏng rát cứ chực chờ khiêu khích sự chịu nhiệt kém cỏi. Vì mưa giông bất thường cản lối đi, về. Và còn vì, nó luôn là thứ chất xúc tác nhắc nhớ và gợi kỷ niệm mãnh liệt. Vô số những dấu nhớ từ ấu thơ đến tuổi vừa khôn lớn, không hiểu sao, cứ đính nhãn mùa hè. Cả những yêu thương không đầu không cuối.

Đã là mùa hè thứ mấy qua đi?

...

Đôi khi tôi chán ghét thời gian ghê gớm, vì sự vội vã mà cũng nhởn nhơ lạ lùng của nó. Bởi một chớp mắt không bận tâm thì có thể đã là năm tháng trôi qua, nhanh đến bực mình. Nhưng khi ta trông đợi hay đong đếm thì nó lại cứ như một điệu slow mòn mỏi, chậm rãi vô tình. Và dù có thế nào, thì đổi thay cũng theo đó mà thay đổi, bao nhiêu là thứ. 

...

Một nửa năm đã lại ở sau lưng.

Nửa năm này, ngẫm kỹ buồn ít hơn vui. Không đạt thành tựu lớn lao nhưng cũng có cho mình dăm ba điều mới. Lo toan nhưng vẫn sống nhẹ nhàng. Vài hoạch định đã bắt đầu thực hiện được. Chưa quên hẳn cũ kỹ đã qua, nhưng đã có thể mở lòng cho những gì đang tới. Xét ở góc độ tham cầu thì vẫn là tay trắng, nhưng nếu giảm thiểu đòi hỏi thì cũng đủ tạm hài lòng. Ví như một chiếc bình đã đầy - chứ không phải vơi đi - một nửa. Thì, mình vốn luôn là kẻ lạc quan.

...

Bắt đầu đọc astrologyzone theo lời khuyên của mấy chị bạn, chọn có thêm một niềm tin, thấy cũng vui. Nhìn về phía trước và dự liệu vài chuyện nho nhỏ, và hy vọng, thấy cũng vui. Sống còn vui thế, cớ gì không tiếp tục?

...

Nửa năm tới đây chắc sẽ có nhiều chuyện xảy ra. Không mong gì ngoài an ổn. 

Sự an ổn tự tâm cũng được. Sự an ổn mua bằng tiền cũng được.

...

Sẽ có cho mình một hình xăm để bắt đầu nửa cuối 2012. Cũng là khắc ghi lối sống mình vốn đã chọn lựa: Happiness is Acceptance.

...

Thursday, May 31, 2012

[re-post] Gặp lại


Rất lâu rồi, một thời gian quá dài đủ để lợt phai hết thảy mọi vương vấn lơ tơ mơ hay những xúc cảm quá lứa lỡ thì vẫn còn hây hẩy mùi thơ dại, bỗng một ngày, vô tình chạm mặt một mảnh nhỏ kí ức ngày tháng cũ của mình, vậy mà ngạc nhiên là, cũng gọi dậy mấy điều rung cảm.

Đoạn phim có màu nắng xanh, thoảng hương ly xí muội ngày mưa đột nhiên ùa về hối hả. Lướt thướt qua tâm trí và cố gắng bằng hết thảy sức lực vốn có, cố làm mình phải gợn chút xót xa nhớ về và chút tiếc nuối ngô nghê. Thì thôi, mấy khi được là mình của tuổi sạch trong ngày cũ, cứ thế vậy...

Cứ thế vậy... Cứ nhớ nhé những dịu dàng xưa, những hồn nhiên đã lắng sâu vào mảnh đất thời gian ngày một cằn cỗi. Cứ thương nhé những giận - hờn vu vơ không biết rõ nguyên do là bởi trái tim lỗi nhịp hay trí não chưa kịp dậy thì. Cứ tiếc nhé những va chạm thơ ngây giờ chỉ còn là một trong sa số những áng mây không màu bềnh bồng tỏa sáng miền ký ức. Và, cứ xót xa nhé một tôi xưa nay đã đánh mất vô tư vô lo vào mông mênh sóng nước cuộc đời.

Cứ để, một lần ngoái lại, đặt tay lên chiếc gương thời-gian-tôi úa vàng, lặng im nhìn những khuôn mặt dấu yêu một thuở lững thững trôi qua không màng níu kéo mà mấy giọt nước trong veo lại ngân ngấn đâu đó trên đôi mắt mờ đục tuổi ưu phiền. Những tiếng gọi thảng thốt cố nén vào sâu bên trong, để rồi chỉ chốc lát thôi, hay dăm ba phút bộn bề của hiện thực đời, tiếng gọi đó chỉ còn là một giai điệu mờ xa như tiếng loa cũ sờn phát chậm rãi giữa đêm buồn tịch mịch. Vậy thôi!

Nhưng cũng biết ơn lắm, sự tái ngộ vô chừng sau bấy lâu quên lãng này, đã cho mình, một khoảng thời gian phi vật chất đong đưa trong tiếng trống tan trường chở theo cơn gió mát lạnh vị chè đậu đỏ dịu ngọt đã từng rất thân quen... 

Nhìn theo đường hun hút còn xa, luôn cám ơn những điều đã qua...

[08/07/2009]

...

* post lại để lưu giữ những cảm xúc này, vì không hiểu sao nó lại bị xóa mất trong blog.

Tuesday, May 22, 2012

Thương nhớ người dưng


em về bên kia con dốc
chiều yên nhuộm tóc lưng chừng
bỏ rơi ta cùng câu hát
à ơi thương nhớ người dưng...

mây trôi ngang đồi tuổi mộng
nhắc ta thơ ấu tìm về
cánh cò bay hoài sông rộng
mà chưa ra khỏi giấc mê?

bao nhiêu chữ tình chữ nghĩa
giờ phai như nước cạn dòng
có tiếng thạch sùng mai mỉa
buông chi để giờ nhớ mong?!

biết rằng có duyên chẳng nợ
thề xưa hoa rũ cành buồn
em về với ai từ độ
trời thương chút giọt mưa tuôn...

tháng năm qua dài tiếng thở
chốn nao êm ấm phận người
cớ sao ta còn bỡ ngỡ
hình như... đã từng... chung đôi?!

em về bên kia phố nắng
ta mờ sương khóc nơi này
thơ cũ buộc vành khăn trắng
cũng đành tình chết từ nay...

cũng đành tình chết từ nay
lãng quên tan hết hình hài
trôi về cuối bờ bãi mới
ta còn có ai đợi ai?

...


Saturday, May 12, 2012

Lần nữa, cho nỗi buồn


Cuộc đời luôn như thế, nỗi buồn đôi khi kéo đến không hẹn trước. Như mưa đầu mùa thất thường. Như vấp ngã. Như vết dao cắt trượt qua tay. Nó bất chợt đến giữa cuộc vui, đến cả trong những khoảng không-có-gì.

Và, cũng như nhiều thứ khác của cuộc đời, ta chỉ có thể đón lấy, không thể khước từ. Không ai có thể khước từ được nỗi buồn. Chỉ có thể gật đầu thừa nhận, ừ tôi đang buồn. Rồi cố mà đi qua. Dù sao, còn biết mình đang thế nào, và thừa nhận, thì đã không phải là quá tồi tệ. 

Dù sao, buồn cũng chẳng phải điều đáng sợ. Buồn thậm chí cũng có vai trò và ý nghĩa của nó. Khi buồn, chính là dịp đối mặt với bản thân nhiều hơn, ta chịu dừng lại để nghĩ suy nhiều hơn. Buồn như điều tất yếu, lẽ thường tình. Không có buồn chưa chắc đã là niềm vui. Như tôi từng viết, đời thiếu một ít để tròn đời. Hay như Lê Hựu Hà, "đời không đắng cay có nên đời?!". Buồn là gia vị, vậy thôi.

Và dù sao, không thể khước từ, nhưng ta có thể chọn cách tiếp nhận nó. Chọn cách đi qua nó. Sau nỗi buồn, niềm vui càng trân quý. Sau mỗi quãng buồn, tựa sau giông bão, cây lòng mình sẽ cứng cáp thêm.

Nên, có buồn một chút cũng chẳng sao. Buồn một chút cũng vui.

...

Sặc mùi ngụy biện, nhưng tôi chọn lối nghĩ này như cách đi qua nỗi buồn của riêng mình. 

Cách để đêm trôi yên.

...

(Mà ngẫm ra, tôi còn phức tạp và bất thường hơn cả nỗi buồn, biết đâu chỉ sáng mai thôi đã lại vui tràn? - Nên entry này, mong đừng ai bận tâm.)

Friday, May 4, 2012

đi qua tháng Tư


đi qua tháng Tư
vẫy tay tạm biệt những con đường cũ
can đảm bước về phía mới
nhẹ nhàng chờ đợi. và tin, mong... 

đi qua tháng Tư
những câu thơ cũ đã phai, nhẹ lòng
chỉ vài niềm thương còn ở lại
để đôi khi nhắc mình biết ơn...

đi qua tháng Tư
mấy cơn mưa đầu như dỗi như hờn
nắm tay mùa hạ dắt về cho phố
có màu hoa đỏ thắp lên chút buồn...

đi qua tháng Tư
gửi lời ca xưa vào bóng ngày đã mất
giữ lại nụ cười, xua tan nước mắt
nuôi bình yên tại tâm... 

đi qua tháng Tư
dọn dẹp đời mình chào đón tháng Năm
chào mọi điều chưa biết đang tới
đơn giản mở lòng chấp nhận - vậy thôi! 

đi cho hết những xa xôi
trả cho hết Nợ cuộc đời mông mênh...

...



Monday, April 16, 2012

Note lại kẻo quên - 16/04/12


1. Cứ lo lắng nghĩ ngợi lung tung, rồi đến ngày hôm nay, 1st day at new company, mới phát hiện thực ra, giờ chẳng có không gian nào làm mình sợ hãi được. Cứ nhàn hạ mà trôi qua hết, dù biết là đang giữa vùng lũ mới.

2. Sống lành thì được duyên lành. Ngày thứ nhất thôi mà đã làm quen được hết một dàn leader [các team content nhỏ], chưa biết thực bụng dạ sao, nhưng ấn tượng đầu khá tốt. Hầu hết đều nhiệt tình và thân thiện, nên bữa trưa mình không lẻ loi, làm việc cũng thoải mái.

* Giờ thì có không làm team leader đi nữa [vì nhánh content của mình handle chưa launch], chỉ làm staff thôi cũng chẳng lo, quăng vô team nào cũng được vì quen leader cả rồi! =]]

3. Công việc chỉ sẽ làm mỏi mắt và đau lưng, không thách thức. Êm đềm cặm cụi mỗi tháng lãnh lương cũng ổn.

4. Ngược hẳn với giai đoạn trước lối rẽ này, bây giờ mình thấy nhẹ nhàng lạ lùng. Thì đấy, cứ thả mình vào đâu đó, kiểu gì thì mình cũng có cách tồn tại. Gì chứ, ưu điểm độ thích nghi cao của bản thân không hề là hư danh!

5. Vẫn có một thoáng buồn, nhẹ hẫng thôi, là do cảm giác người quen luôn mạnh không kiểm soát, nên từ người này mà gợi nhắc người kia. Vậy!

6. Đang muốn điều chỉnh một vài thói quen: Tập ngủ sớm, tập dậy sớm, tập ăn sáng, tập xã giao [để tạo lập quan hệ mới]. Coi như mượn "cớ" công việc mới, để "tu thân".

7. Tập thêm cả cái này:

"Hãy trở nên ngày một thơ ngây hơn,
ít hiểu biết và nhiều trẻ con hơn.
Hãy xem đời như trò vui
- bởi chính xác đời là như thế!"

[Thơ ngây - Osho]

8. Một vùng trời khác đang mở ra, bay đến đâu không quan trọng, mà quan trọng là mình đã bay như thế nào. 

9. Thứ quan trọng nhất kể từ lúc này: TIỀN.

...



Thursday, April 12, 2012

Như một lời chia tay


Cửa sổ tầng 12 trông ra một vùng nắng đẹp, những mái nhà lấp lánh, và con đường vẫn chở những chuyển động thường nhật. Tôi mở cửa, đón một chút gió và thả lòng mình theo, để vơi ít nhiều vài ba hoang mang xen với muộn phiền. Đếm ngược, còn vỏn vẹn một ngày tôi ở đây.

...

Mọi thứ vẫn xô bồ: kệ sách chưa dọn, mấy món linh tinh cũng còn nằm chường ra trước mắt - hay khuất trong ngăn tủ kéo. Cảm giác như tôi còn nhiều nhiều ngày lắm, chứ không phải chỉ hết mai thôi, chiếc bàn này sẽ sạch không, chỗ ngồi này sẽ dành cho một tiếp nối.

Những khoảng cuối, chẳng hiểu sao trong tôi, bên cạnh vài phức cảm trộn lẫn, lớn nhất vẫn là sự biếng lười. Lười dọn dẹp. Lười nghĩ suy. Lười làm việc. Có lẽ tôi sợ, nếu siêng năng hơn, thời gian càng rút ngắn lại chăng?

...

Sau hai chuyến đi đầu tháng, lên rừng xuống biển, tôi ngỡ mình đã nhẹ lòng. Nhưng thật ra, sự đa cảm của bản thân vốn chưa từng sai khác, vẫn lén lút dệt từng mảng tơ tiếc nuối phủ giăng tâm trí. Mỏng mảnh nhưng có thực. Thì, đâu phải chỉ dăm ba ngày mà nói hết duyên là vẫy tay mà bước. Đâu phải chỉ có những chát đắng cần quên, mà còn rất nhiều ngọt ngào mong giữ lại.

Dù có thế nào thì cũng là bốn năm mình đã va vấp và trưởng thành nơi đây.

Cùng không ít thiết thân may mắn có được - không còn là Đồng Nghiệp, mà đã là Bạn Bè.

Hết thảy những điều mà, tôi biết chắc, sẽ phải mất một quãng dài khác, mới mong tìm lại được. Nhưng, cũng sẽ chỉ là tương tự, chứ không thể nào hoàn toàn giống như đã từng. Vì kỷ niệm là duy nhất. Vì thương mến là duy nhất.

...

Đã không ít lần tôi tưởng tượng đến thời điểm này của mình, nhưng như tôi từng viết, mất mát vẫn là chuyện khôn lường. Tôi vẫn không tài nào dễ dàng thoát khỏi những yếu đuối lòng mình. Nhưng tôi tin, chuyến tàu của tôi đã đến - dù có thể lại ghé ngang một ga tạm, hay thẳng hướng về phía nào đó chưa rõ hình hài, nhiệm vụ của tôi đơn giản chỉ là can đảm nắm chặt vé, và bước lên tàu. Những gì bỏ lại phía sau, có thứ chắc chắn phai nhạt, có thứ sẽ còn vương mang.

Nhưng, những điều đáng giá nhất, với lòng biết ơn thực sự, đã được giữ ở nơi chẳng có tàn phai hay đổi thay.

...

Ai cũng có những khúc quanh của đời mình. Và sau mỗi khúc quanh, dẫu có thế nào thì ta cũng khác ta xưa. Tôi biết là sau khúc quanh lần này, tôi - kẻ đi, hay bạn - người ở lại, cũng sẽ đổi khác. Mong bình an và may mắn cho nhau, đó là tất cả những gì ta có thể làm.

Sau một lời chia tay, còn lại những lời cầu chúc - vậy, đã quá đẹp rồi!

...

Có thể ai đó sẽ thắc mắc: Sao những dòng này, chỉ thấy tôi viết cho những gì tốt, lành?! Ừ thì, như tạm biệt một mối tình, tôi chọn cách nhớ và nâng niu ký ức đẹp. Tổn thương và cay nghiệt, cớ gì phải ghi tâm?

Tạm biệt VNG!

[SG, 12/04/2012]

...

* tựa, dĩ nhiên là từ tên bài của Trịnh.