Monday, April 16, 2012

Note lại kẻo quên - 16/04/12


1. Cứ lo lắng nghĩ ngợi lung tung, rồi đến ngày hôm nay, 1st day at new company, mới phát hiện thực ra, giờ chẳng có không gian nào làm mình sợ hãi được. Cứ nhàn hạ mà trôi qua hết, dù biết là đang giữa vùng lũ mới.

2. Sống lành thì được duyên lành. Ngày thứ nhất thôi mà đã làm quen được hết một dàn leader [các team content nhỏ], chưa biết thực bụng dạ sao, nhưng ấn tượng đầu khá tốt. Hầu hết đều nhiệt tình và thân thiện, nên bữa trưa mình không lẻ loi, làm việc cũng thoải mái.

* Giờ thì có không làm team leader đi nữa [vì nhánh content của mình handle chưa launch], chỉ làm staff thôi cũng chẳng lo, quăng vô team nào cũng được vì quen leader cả rồi! =]]

3. Công việc chỉ sẽ làm mỏi mắt và đau lưng, không thách thức. Êm đềm cặm cụi mỗi tháng lãnh lương cũng ổn.

4. Ngược hẳn với giai đoạn trước lối rẽ này, bây giờ mình thấy nhẹ nhàng lạ lùng. Thì đấy, cứ thả mình vào đâu đó, kiểu gì thì mình cũng có cách tồn tại. Gì chứ, ưu điểm độ thích nghi cao của bản thân không hề là hư danh!

5. Vẫn có một thoáng buồn, nhẹ hẫng thôi, là do cảm giác người quen luôn mạnh không kiểm soát, nên từ người này mà gợi nhắc người kia. Vậy!

6. Đang muốn điều chỉnh một vài thói quen: Tập ngủ sớm, tập dậy sớm, tập ăn sáng, tập xã giao [để tạo lập quan hệ mới]. Coi như mượn "cớ" công việc mới, để "tu thân".

7. Tập thêm cả cái này:

"Hãy trở nên ngày một thơ ngây hơn,
ít hiểu biết và nhiều trẻ con hơn.
Hãy xem đời như trò vui
- bởi chính xác đời là như thế!"

[Thơ ngây - Osho]

8. Một vùng trời khác đang mở ra, bay đến đâu không quan trọng, mà quan trọng là mình đã bay như thế nào. 

9. Thứ quan trọng nhất kể từ lúc này: TIỀN.

...



Thursday, April 12, 2012

Như một lời chia tay


Cửa sổ tầng 12 trông ra một vùng nắng đẹp, những mái nhà lấp lánh, và con đường vẫn chở những chuyển động thường nhật. Tôi mở cửa, đón một chút gió và thả lòng mình theo, để vơi ít nhiều vài ba hoang mang xen với muộn phiền. Đếm ngược, còn vỏn vẹn một ngày tôi ở đây.

...

Mọi thứ vẫn xô bồ: kệ sách chưa dọn, mấy món linh tinh cũng còn nằm chường ra trước mắt - hay khuất trong ngăn tủ kéo. Cảm giác như tôi còn nhiều nhiều ngày lắm, chứ không phải chỉ hết mai thôi, chiếc bàn này sẽ sạch không, chỗ ngồi này sẽ dành cho một tiếp nối.

Những khoảng cuối, chẳng hiểu sao trong tôi, bên cạnh vài phức cảm trộn lẫn, lớn nhất vẫn là sự biếng lười. Lười dọn dẹp. Lười nghĩ suy. Lười làm việc. Có lẽ tôi sợ, nếu siêng năng hơn, thời gian càng rút ngắn lại chăng?

...

Sau hai chuyến đi đầu tháng, lên rừng xuống biển, tôi ngỡ mình đã nhẹ lòng. Nhưng thật ra, sự đa cảm của bản thân vốn chưa từng sai khác, vẫn lén lút dệt từng mảng tơ tiếc nuối phủ giăng tâm trí. Mỏng mảnh nhưng có thực. Thì, đâu phải chỉ dăm ba ngày mà nói hết duyên là vẫy tay mà bước. Đâu phải chỉ có những chát đắng cần quên, mà còn rất nhiều ngọt ngào mong giữ lại.

Dù có thế nào thì cũng là bốn năm mình đã va vấp và trưởng thành nơi đây.

Cùng không ít thiết thân may mắn có được - không còn là Đồng Nghiệp, mà đã là Bạn Bè.

Hết thảy những điều mà, tôi biết chắc, sẽ phải mất một quãng dài khác, mới mong tìm lại được. Nhưng, cũng sẽ chỉ là tương tự, chứ không thể nào hoàn toàn giống như đã từng. Vì kỷ niệm là duy nhất. Vì thương mến là duy nhất.

...

Đã không ít lần tôi tưởng tượng đến thời điểm này của mình, nhưng như tôi từng viết, mất mát vẫn là chuyện khôn lường. Tôi vẫn không tài nào dễ dàng thoát khỏi những yếu đuối lòng mình. Nhưng tôi tin, chuyến tàu của tôi đã đến - dù có thể lại ghé ngang một ga tạm, hay thẳng hướng về phía nào đó chưa rõ hình hài, nhiệm vụ của tôi đơn giản chỉ là can đảm nắm chặt vé, và bước lên tàu. Những gì bỏ lại phía sau, có thứ chắc chắn phai nhạt, có thứ sẽ còn vương mang.

Nhưng, những điều đáng giá nhất, với lòng biết ơn thực sự, đã được giữ ở nơi chẳng có tàn phai hay đổi thay.

...

Ai cũng có những khúc quanh của đời mình. Và sau mỗi khúc quanh, dẫu có thế nào thì ta cũng khác ta xưa. Tôi biết là sau khúc quanh lần này, tôi - kẻ đi, hay bạn - người ở lại, cũng sẽ đổi khác. Mong bình an và may mắn cho nhau, đó là tất cả những gì ta có thể làm.

Sau một lời chia tay, còn lại những lời cầu chúc - vậy, đã quá đẹp rồi!

...

Có thể ai đó sẽ thắc mắc: Sao những dòng này, chỉ thấy tôi viết cho những gì tốt, lành?! Ừ thì, như tạm biệt một mối tình, tôi chọn cách nhớ và nâng niu ký ức đẹp. Tổn thương và cay nghiệt, cớ gì phải ghi tâm?

Tạm biệt VNG!

[SG, 12/04/2012]

...

* tựa, dĩ nhiên là từ tên bài của Trịnh.



Thursday, March 29, 2012

duyên hết, tình còn


hỏi sao chưa dứt nỉ non tiếng lòng?!

đôi khi cuộc đời trái ngược hẳn với những điều ta nghĩ suy
không phải chỉ nói một câu "Hết duyên!" và thế là kết thúc
không phải chỉ đơn giản buông tay, lặng lẽ ra đi không ngoảnh lại sau lưng, và thế là hạnh phúc
khi trong ánh mắt dáng hình cũ còn vương... 

không phải một dấu chấm kết đã có thể nguôi ngoai hết thảy nhớ thương
đã có thể quên nhanh như khoảnh khắc chớp mi đánh rơi giọt nước mắt
đã có thể hong khô trái tim lạnh lùng sau biết bao cơn mưa ký ức
đã có thể nhẹ nhàng xóa hết như một buổi chiều phai...

biết rằng mọi thứ sẽ lại bắt đầu sau lời chia tay
không có nghĩa tất cả vui - buồn - ngọt - đắng đã có cùng nhau là chưa từng tồn tại
không có nghĩa dễ dàng gạt bỏ những gì đã qua, thanh thản bước đi không một lần dừng lại
đưa tay ôm ngực trái mình... 

bởi duyên đã cạn nhưng còn nặng tình
nên vẫn nuôi lòng tiếc nuối, hoài mong - là điều không tránh khỏi
nên cần đủ dài lâu mới có thể phôi pha hết những dại khờ, nông nổi
nên đành trông cậy ngày mai... 

quãng đường rất xa và nỗi nhớ rất dài...

...


Sunday, March 25, 2012

Hai mươi lăm tháng Ba


Hai mươi lăm tháng Ba. Lại không biết nói gì, nhưng vẫn muốn viết, cho người đàn ông đã không còn là trẻ con, của chúng tôi.

Không còn là trẻ con, vì bạn đã biết hoạch định tương lai chính mình, và can đảm thực hiện. Không còn là trẻ con, vì bạn đã dám đối diện với thất bại, mất mát, và nhất là, biết yêu thương nhiều hơn. Không còn là trẻ con, vì bạn đang bắt đầu tự thân nỗ lực cho những gì mình tin, những gì mình mong đợi. Tự thân, đã là một sự mạnh mẽ đáng tôn trọng.

Không còn là trẻ con, nên viết cho bạn, còn khó chọn lời hơn trước đây. Chỉ là, mong vài dòng ngắn ngủi, cũng đủ sưởi lòng bạn trong hôm nay. Cho bạn biết là, có thể chúng ta đã dần tách mình về những khung trời riêng biệt, không còn gặp nhau đều đặn, cũng chẳng thể có mặt trong những khoảng vui buồn của nhau nữa, nhưng, thương mến là không bao giờ khác. 

Với tôi, hay các ngón còn lại cũng thế. Vì chúng ta chung một bàn tay.

Chúng tôi không còn bên cạnh, để trả cho bạn thứ vốn hoàn toàn thuộc về bạn: Lòng tự tin. Tự tin chấp nhận mọi may rủi, thành bại, được mất trên con đường mà bạn đã lựa chọn, và đang dấn bước. Vạn sự khởi đầu nan, nhưng đã gieo hạt và gắng công vun bồi, rồi sẽ nhận về quả ngọt. Sớm thôi, vì bạn có khả năng làm được điều đó. Nên, bạn phải tin, như chúng tôi tin ở bạn.

Và cũng đừng quên, dẫu có thế nào, thì vẫn luôn có những cánh cửa mở rộng để bạn tìm về. Dĩ nhiên cánh cửa thứ nhất là gia đình bạn. Cánh cửa thứ hai, sẽ là chúng tôi.

Tuổi mới, đường xa, chúc bạn bình an.

...

* hình sinh nhật bạn năm 2009, tại Một Thuở.



Saturday, March 17, 2012

Cause some days stay gold forever


"We're standing in a light that won't fade
Tomorrow's coming but this won't change
Cause some days stay gold forever.

The memory of being here with you
Is one I'm gonna take my life through
Cause some days stay gold forever..."

Đơn giản là tôi tin. Dù không có gì là mãi mãi, nhưng ít nhất, trong mỗi cuộc đời luôn có những điều sẽ vẹn nguyên nơi sâu lòng người qua dài năm dài tháng. Là yêu thương. Là những ký ức khắc sâu. Là đôi ba ánh mắt, nụ cười.

Sẽ không đổi thay, bởi tất cả đã là một phần đời mình. Thuộc về nơi không bất kỳ sức mạnh nào có thể chạm tới. Thuộc về ngày hôm nay - mà rồi sẽ là ngày hôm qua. 

Thì, càng phải biết quý hiện tại, vì nhanh thôi nó sẽ thành quá khứ. Và, biết đâu ở một thời gian nào đó trong quãng đời phía trước, sẽ có lúc thơ ngây chết đi, niềm tin mất hút, những phút giây bây giờ lại chính là thứ mà ta mong mỏi tìm về.

"When the innocence is dead and gone
These will be the times we look back on."

Thế nên, khi vẫn còn nơi đây, những gì cần gìn giữ hãy cố nâng niu, vẽ bằng màu sắc trìu mến nhất. Để rồi sau những vời xa, tất cả sẽ mãi là như thế, trong vùng nhớ tim mình.

...

Không ngờ ca khúc Gold Forever của The Wanted lại làm tôi ủy mị thế này.



Saturday, March 10, 2012

Từ đây về sau


hay Thư gửi 29 - Part 2


29 cưới. Lên chuyến tàu về vùng trời mới, phía ngày mai nhiều đón đợi. 

"Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn". Dĩ nhiên, ít nhiều sẽ có những khác biệt so với quãng dài đã qua, và ắt là, cũng đủ mùi đủ vị. Nhưng dẫu thế nào, cũng tin 29 vẫn sẽ bình yên. Bình yên tại tâm. Vì, 29 luôn là người biết hài lòng và can đảm chấp nhận những lựa chọn mình.

Yêu thương đã tròn. Khu vườn đã nở mùa hoa vui. Từ đây về sau, 29 đã là một 29 khác. 

29 đàn bà hơn, bình thường mà nhẹ nhõm hơn. Thôi hết những sân si ngoài kia đời, mãn nguyện quay về nép mình dưới mái nhà. An. Lành. Lặng lẽ vun vén, lặng lẽ lo toan. Như bà, như mẹ, như chị, như bạn, như bao người - mà mới đây thôi, 29 vẫn còn nghĩ đó không phải là phúc phần của mình.

29 của kết thúc và bắt đầu. Kết thúc những gì đã qua, bắt đầu những gì sẽ đến. Bình thản như con nước xuôi dòng, đã đến lúc phải rẽ về một nhánh sông khác, tiếp tục bồi đắp những bờ bãi tương lai. 

29 của những ban mai. Sẽ chào 30 như một cuộc đời mới. Rất mới.

29 rồi sẽ hạnh phúc, phải hạnh phúc. Để những liên hệ thân gần cũng có thể mỉm cười tự đáy lòng khi dõi theo. 

Không chúc những câu thừa, chỉ cầu nguyện cho 29 vậy thôi. Luôn hạnh phúc từ đây về sau.

Thương,

26.



Tuesday, March 6, 2012

Can đảm


Dạo gần đây, tôi thực sự nghĩ rằng mình đang bế tắc trong việc tạo lập các mối quan hệ. Vòng xã hội trở nên vô cùng hẹp, quẩn quanh vài thiết thân. Một người bạn bảo là cứ mặc kệ, không nên đòi hỏi bản thân khi vốn mình đã đang ở vào độ tuổi chỉ cần chất chứ không cần lượng. Tuy biết vậy, nhưng ngẫm kỹ, nếu không mở lòng, thì bao giờ mới đổi thay?

Nên, đang rất cần một vùng trời khác, nơi mình có thể vẽ một vòng tròn mới, rộng hơn. Muốn thế, thì phải can đảm bay ra khỏi vùng trời hiện tại.

...

Vừa mới đọc về những chuyến tàu, một người bạn lớn đã viết. Tự nhìn lại những chuyến tàu mình đã qua, buồn bã nhận ra, dường như chưa đi xa đến độ như mình vẫn tưởng. Và, không khỏi ngậm ngùi khi chưa biết bao giờ chuyến tàu mới lại đến. Lòng đầy những hoài nghi: Chuyến tàu tiếp theo rồi sẽ đưa ta về đâu? Có gì đón đợi ta không? Có ai đón đợi ta không?

Nhưng thật tâm vẫn tin, sẽ lại nhanh thôi. Chỉ là khi đó, liệu có đủ bình thản nắm chặt vé trong tay và bước lên tàu?!

Đó, cũng đòi hỏi một sự can đảm.

...

"Những gì đã qua, thì cho qua".

Một châm ngôn đơn giản, nhưng lại là điều khó thực hiện nhất, đặc biệt đối với những kẻ thường xuyên hào phóng ban phát tình cảm cho quá khứ nhưng lại dè sẻn từng chút hy vọng đặt vào tương lai. Không phải điều gì cũng có thể dễ dàng cho qua, dẫu thực tế nó có đã qua đi biết bao là tháng với ngày. Bởi không chủ ý, nhưng trái tim đã giữ lại. Và trái tim thì thường hiếm khi chấp nhận những gì lý trí vốn đã tường tận.

Để buông tay, để quên lãng, cần phải chống lại sự bảo thủ đầy khắc nghiệt của trái tim như thế. Hiển nhiên, không can đảm, ta sẽ thất bại.

...

Viết đến đây thì tự thân đã hiểu, cái mình cần nhất lúc này không phải bất kỳ thứ gì khác, mà chỉ đơn giản là Sự can đảm. (Cũng có thể đã hiểu từ lâu, nhưng mãi đến hôm nay mới can đảm chấp nhận.) 

Rồi mọi điều cũng sẽ tốt đẹp hơn.




Friday, February 3, 2012

Đừng để những câu thơ cũ làm phiền mình


Đừng để những câu thơ cũ làm phiền mình
Bởi những gì thực sự đã qua, làm ơn, hãy cho chìm sâu giấc ngủ
Đôi lúc muốn nhớ về thì chỉ cần gặp lại trong chiêm bao, thế là đủ
Đọc chi những lời tình dĩ vãng, rồi lại lòng đau?!

Đừng để những bài ca xưa cứ da diết mấy giai điệu úa màu
Gợi dậy yêu thương xa xôi, bao điều chưa nói
Từng nốt trầm như mảnh vỡ cứa vào tim những nỗi niềm, đau nhói
Trong mỗi câu hát như thấy lại ánh mắt, nụ cười…

Đừng để hoài niệm trói buộc trái tim người
Không ai có thể mãi chỉ sống bằng những buồn vui - vốn đã thuộc về quá khứ
Dẫu biết ơn những thứ đã từng, nhưng vẫn phải học cách tha thứ
Tha thứ chính mình của ngày hôm qua!

Đừng để buổi chiều vàng thắp lên nỗi nhớ thiết tha
Vòng xe trên phố nhắc về những đoạn đường đã cùng nhau - với vô vàn ký ức
Vì chẳng bao giờ có thể tìm lại bất kỳ điều gì của ngày đã mất
Sao không quên, để bước tiếp đường dài?

Đừng để những khoảnh khắc hiện tại trở nên vô nghĩa, rồi phôi phai
Chưa kịp giữ lấy ngọt ngào, đắng cay đã tới
Tái diễn lỗi lầm, ngày mai lặng lẽ thở dài tiếc nuối
Rồi sẽ lại cố tìm về xưa cũ, thẫn thờ ước ao…

Đừng để những khoảng trống vô hình khiến ta không thể can đảm quên nhau
Ai cũng phải ít nhất một lần học cách bỏ lại sau lưng, đi về phía trước
Hạnh phúc trong bàn tay, và do chính mình lựa chọn
Vững niềm tin sẽ thấy chân trời…

...



Tuesday, January 31, 2012

Những khoảng trống


Mấy ngày Tết, như thông lệ, anh chủ nhà dời bộ bàn ghế - vốn để tạm trong phòng mình - xuống tiếp khách đầu năm. Để lại góc phòng một khoảng trống, nhìn cứ là lạ mắt. Thì, vốn đã quen với mấy trăm ngày luôn có nó nơi đó.

.

Về nhà, dọn dẹp tủ kính trưng bày trong phòng khách, thấy thừa một khoảng. Hỏi em gái mới biết chiếc hộp nhạc - quà sinh nhật mình độ cách đây chục năm từ một người bạn cũ - đã hư mòn, nên được dọn bỏ. Thì, thay món khác vào hoặc sắp xếp lại, nhưng, sao vẫn cảm giác rằng từng có thứ ở chỗ này mà giờ đã mất đi?

.

Sáng ngày đầu năm đi làm trở lại, đường phố Sài Gòn dường thưa người so với thường nhật. Vẫn nhộn nhịp xe cộ lại qua, nhưng con đường có vẻ trống trải hơn đôi chút. Thoáng hơn, gió len lỏi tha hồ. Sự khác lạ dễ dàng nhận ra. Thì, nhịp sống chưa hoàn toàn trở lại nên thế.

.

Những khoảng trống - dẫu vô hình - nhưng luôn có thể cảm được, nhận thấy, nếu thực sự để tâm. Và, dù là khoảng trống gì đi nữa, trong chừng mực nào đó, nó cũng ít nhiều gợi những muộn sầu. Thậm chí đôi khi còn kéo theo những khoảng trống khác - tựa như vết thương - lớn lên trong lòng.

Vậy nên, khoảng trống một con người để lại trong cuộc đời mình, thì vết thương ấy càng rộng và sâu, đến vô cùng.

...


Thursday, January 19, 2012

Cớ gì...


* cho Lăng Quăng,
viết vội sau khi đọc entry Tình cũ



đau đáu chi dài nỗi nhớ
tình đã tan sao vẫn còn chờ
hoài thương vết son buồn năm cũ
tội tình gì mà cứ mơ...

người đã như mùa phai nhạt
như áng mây trôi phía xa vời 
hai nẻo đường đời mãi tách lối 
cớ gì ảo mộng, hỡi tôi?! 

còn chăng chút tình sót lại 
ký ức vương đôi ba nỗi niềm 
cũng chỉ là bóng mờ quá vãng 
sao tiếng lòng vẫn chưa im? 

người chắc đã yên tình mới 
ta hôm nay cũng khác xưa nhiều 
ngày mai sẽ không còn vết dấu 
cớ gì dằn vặt tiếng yêu?!

...