Wednesday, October 5, 2011

Tha thiết tìm nhau


Viết sau khi xem lại TLMN - Tìm nhau - 08/2011

"Rồi em cũng xa thôi mà, tình yêu cũng quên thôi mà..." (1)

Thì sẽ đến một ngày, cuộc đời xóa dùm những đã qua, và mở ra vùng trời mà đôi ba khuôn mặt thuở nào thân gần cũng hóa thành xa lạ. Có yêu thương mấy cũng đành. Dẫu tin "cuộc đời nay dù ngắn nỗi nhớ quá dài" (2), nhưng liệu đến lúc đó, còn bao nhiêu nỗi nhớ ở lại? 

Không ai có thể biết. Vì, vốn cuộc đời luôn không ngờ. Và phai phôi là lẽ dĩ nhiên.

Thế nên, khi biết rằng quanh ta, vẫn còn có "những trái tim được nuôi - không chỉ bằng máu thịt đời thường - mà còn bằng cả những nỗi thương nhớ đã mặc nhiên là một phần của từng nhịp đập" (3), mới thấy đáng ngưỡng mộ làm sao. Sau dài năm dài tháng, họ vẫn còn khắc khoải những cơn mơ quá vãng, và tha thiết tìm nhau. 

Có lẽ, bởi họ đã đi đủ đường mình, đến quãng cần chạm mặt lại ngày hôm qua, để mà cứu chuộc, để mà thứ tha. Có lẽ, yêu thương với họ là điều lớn lao nhất trong cuộc đời, nên lãng quên không thể nào chia cắt được họ và nỗi nhớ. Cũng có lẽ, hiện tại vàng phai càng gọi dậy niềm nhớ nhung những biếc xanh mùa cũ, mãnh liệt như rượu trút vào lửa. Như thắp lửa trong lòng. 

Và, thay vì phải trốn tránh hay cố vùi sâu, họ đã dám sống cùng nỗi nhớ. Giữ niềm tin sẽ có "một mai nắng lên sum họp, với những người biết chờ nhau" (4). Để tiếp tục đợi, tiếp tục tìm. Dù biết, có gặp lại hay không, chưa chắc đã đổi thay được bất kỳ điều gì. 

"Những niềm tin, dù đôi lúc ngây ngô đến phi lý, vẫn như ngôi sao phương Bắc, dẫn đường cho những trái tim" (5). Thì, đời đã dày toan tính, sao không thể yêu thương hồn nhiên? 

Tôi thực tâm mong họ tìm thấy nhau. 

Cũng như tôi mong mình sẽ tìm lại được, biết đâu đấy, một yêu thương của bây giờ, khi mà mai này có thể chỉ còn là nỗi nhớ mang theo...

...


(1) Tình khúc - Quốc Bảo.
(2) Cô gái đến từ hôm qua - Trần Lê Quỳnh.
(3) Trích từ entry cũ "Nỗi nhớ quá dài..." - viết khi xem Tìm nhau 2009.
(4) Trên mảnh đất tình người - Trần Long Ẩn.
(5) Trích từ truyện ngắn "Mưa phố" - 06/2010.


Wednesday, September 28, 2011

Giả vờ


Giả vờ như ta có thể một mình đi tiếp đến cuối con đường
bỏ lại sau lưng những ký ức đã qua, buồn vui đã xa, và cả mấy lời biệt ly cứa lòng nhức nhối
tự siết chặt tay mình, bàn chân bước vội
nhưng đáy mắt không giấu nổi một trận mưa dài...

Giả vờ như không hề tiếc, cũng chẳng hề đau khi yêu thương đã vuột tầm tay
nhẹ nhõm xem như không duyên, và thế là kết thúc
cố gượng môi mở nụ cười chân thành nhất cầu chúc người hạnh phúc
mà sao chát đắng ở sâu lòng?

Giả vờ như trái tim chưa bao giờ đập nhịp hy vọng, trông mong
chưa từng nuôi giữ niềm tin rằng cuộc đời này có gì là mãi mãi
và đã luôn dặn mình chắc chắn rồi cũng sẽ đến một ngày yêu thương xa ngái
nhưng thực ra mất mát vẫn là câu chuyện khôn lường...

Giả vờ như hết thảy những ràng buộc mong manh là lẽ tự nhiên hết sức bình thường
có gần thì phải có xa, có phai phôi mới có tiếp nối
như những cơn mộng đẹp đến đâu cũng sẽ tan nhanh trong ánh ngày đang tới
dù ta vẫn cứ muốn mơ hoài...

Giả vờ như ta đủ mạnh mẽ để không cần bất kỳ một ai
không cần một nụ hôn sớm mai, một cú phone nhắc ăn trưa, một vòng ôm chiều cả gió
biết thương lấy chính mình thì cô đơn cũng có thể trở thành niềm vui bé nhỏ
nhưng đâu hay chỉ dày thêm nỗi buồn...

Giả vờ như bao lời yêu dành riêng nhau chỉ là những câu hát suông
đã bay mất theo từng giai âm cuối
sẽ chẳng có ngọt ngào hay đắng cay, cũng không nỗi niềm nào đọng lại
mà sao tim mãi còn vang mấy nốt nhạc tình?

Thì ra
không thể nào ta lừa dối được mình...

...



Monday, September 19, 2011

Sẽ tròn yêu thương


* hay Thư gửi 29

Lại một năm qua, 28 hôm nào đã là 29. 

Khuyết một để tròn trĩnh ba mươi, một ngưỡng mới của cuộc đời. Nhưng thực ra, 29 đã rất đủ đầy.

29 đủ mất mát, để biết giữ gìn. Từ một buổi sớm mai ngồi quán vắng, đến những đêm rong chơi trong lòng phố. Từ mấy cuộc vui chung, đến từng khoảng buồn riêng. Từ những quãng bê tha ngoài kia đời, đến những khi bình an vùi mình trong nếp nhà ấm. Giữ gìn như phúc phận trong tay.

29 đủ nước mắt, để luôn mỉm cười. Mở ngày mới, khép đêm dài. Cười một mình cho nhẹ lòng quên nhớ, cười gieo thêm tin yêu cho những liên hệ thân gần. Cười sau cơn đau dài, cười chào những mùa tình vắn. Luôn luôn mỉm cười, may mắn tự nhiên tới, đơn giản vậy thôi!

Đủ sống, để không chấp. Đủ yêu, để biết trả - vay. Đủ vui, để biết ơn buồn. Đủ từ tâm, để thứ tha và yêu lấy chính mình. 

Vậy nên, 29, nhưng đã rất đủ đầy.

Chỉ là, cần thêm vài bước chân, để tròn yêu thương. Dẫu cho những bước chân đó có đi về phía nào chăng nữa, cũng tin 29 sẽ bình an. Vì sâu nơi khu vườn tâm thức, tự thân những bông hoa đã thơm hương yên lành. 

29 đâu cần thêm bất kỳ nguyện ước nào, phải không?

...


Mừng 29 tuổi mới,

26.


Wednesday, September 14, 2011

Chỉ thương vậy thôi


Chỉ là thương cái cách người đi cạnh bên những lúc dẫu ta chẳng cần
giữ nhau một khoảng vừa đủ thương đủ nhớ
thương một vòng tay hồn nhiên không nặng lòng phải duyên hay phải nợ
cứ bình yên vậy thôi...

Chỉ là thương những dịu dàng dành riêng, không giống bất kỳ ai khác trong đời
những ngại ngần đôi lúc trẻ con, những ân cần lắm khi rất khẽ
thương con nắng đầu ngày nhắc về ánh mắt nào lặng lẽ
sưởi lòng tựa ban mai...

Chỉ là thương khoảnh khắc bàn tay vụng về nắm lấy một bàn tay
ngây ngô siết chặt, rồi buông lơi, vờ như vô tình hay vội vã
thương tiếng hát tiếng cười theo gió bay rộn rã
thơm hương tình trong veo...

Chỉ là thương những lúc đưa nhau về, khuất tầm mắt rồi còn mãi trông theo
như sợ mới đó mà xa, những đã qua sẽ trở thành không thật
thương một tin nhắn vội vàng len giữa dòng ngày tất bật
nhắc mấy lời giản đơn...

Chỉ là thương hết thảy những trao gửi một cách biết ơn
nhưng không đòi hỏi bất cứ điều gì vẫn còn thuộc về tháng ngày phía trước
thương như con sóng xô bờ, như cỏ đón mưa, như cuối chiều gió ngược
tìm thấy một lối về...

Chỉ là thương chút niềm tin vừa lớn trong nhau, chẳng ràng buộc hẹn thề
cũng chẳng mong sẽ gọi tên là tình yêu hay một điều lớn lao nào khác
chỉ thương vì ta cần nhau ngay lúc này, chứ chẳng phải một ai khác
thì thương vậy thôi!

...


Monday, September 12, 2011

không đề cho Trung Thu


...

trăng phố mùa này mờ áng mây che
không vằng vặc như thu nào năm cũ
lòng phố mênh mông, lòng người ủ rủ
thiếu chiếc đèn sao, mà thấy đêm dài

thiếu vệt khói trầm, mâm cỗ hương bay
mà thấy như ta lạc rồi thơ ấu
thưa thớt tiếng cười, vắng lời thơm thảo
chiếc bánh cô đơn xẻ mấy cho vừa?

trung thu năm này trời chẳng buồn mưa
mà bên trong ta nghe xào xạc gió
những kiếp di thê giữa lòng phố nhỏ
tự viết câu thơ thắp lửa đêm mình...

...


23:05, Trung Thu 2011 [12/09/11]


Thursday, September 1, 2011

Khi lòng còn yêu


* for Cel 
chỉ mong bạn hạnh phúc với lựa chọn mình!


Bởi lòng còn yêu nên sau đoạn hát im lời
ta lại nối vào nhau những bổng trầm cùng dệt khúc tình mới
Bởi lòng còn yêu nên trái tim nhọc nhằn chấp nhận chờ đợi
một ngày mai, dẫu chưa chắc sẽ đúng như mơ ước ban đầu...

Bởi lòng còn yêu nên bỏ mặc hết đêm dài nước mắt, khoảng nhớ đớn đau
những ngón tay tìm về để đan vào nhau, tha thứ
Bởi lòng còn yêu nên những gì đã qua, những gì bây giờ ta đều thật lòng nắm giữ
biết ơn tình yêu vẫn còn hy vọng nảy mầm...

Bởi lòng còn yêu nên thành tâm xóa hết mọi lỗi lầm
ôm nhau bằng bao dung, mỉm cười cho hôm nay - chứ không cần mãi mãi
Bởi lòng còn yêu nên can đảm thắp lại niềm tin, xua tan sợ hãi
cứ cho nhau hân hoan, chẳng bận tâm mai đây sẽ lại kết thúc hay phải xa rời...

Bởi lòng còn yêu nên tái sinh nhau thêm lần nữa trong đời
thêm lần nữa yêu thương hồn nhiên như trẻ dại vui mùa mới
Bởi lòng còn yêu nên không cần bất kỳ lời hứa huyễn hoặc, hẹn thề xa vợi
chỉ cần giữ tim nhau ngay hiện tại những phút giây này...

Khi lòng còn yêu, nghĩa là còn nợ, còn thương, còn thiết tha những tháng với ngày
thì cứ trả hết cho nhau đến tận cùng những ngày với tháng
thì ngại ngần gì lần nữa bước song hành dìu nhau thêm một quãng
có thực sự thuộc về nhau hay không hãy để thời gian trả lời...

...


Thursday, August 18, 2011

Tiếng nhạc đêm một mình


Tiếng nhạc đêm một mình
vỗ về lòng câm lặng,
thả vào từng khoảng trắng
những vệt màu nhớ thương...

Trong câu hát còn vương
những hẹn hò ngày cũ,
chắc thời gian đã giữ
dùm ta thuở qua rồi?!

Một đoạn vắng không lời
gợi bao điều chưa nói,
dẫu chỉ là sương khói
vẫn buồn cay mắt người...

Mơ lại một khoảng trời
những nụ cười đã khác,
con nắng nào đã nhạt,
cơn mưa nào đã tan...

Điệu nhạc cuối thênh thang
mở ra vùng nước mắt,
thì ra là rất thật,
hôm qua đã không còn!

Có tiếc mấy vàng son
cũng đã là biệt khúc,
những gì còn giữ được
xin thật lòng biết ơn...

...

Thursday, August 11, 2011

Bí mật


Giữ hộ dùm ta nhé, lòng mình,
phức cảm dành riêng cho một người đã thực sự xa ngái.

Là bí mật,
như hạt mầm 
đã trổ nhánh dài hoang dại.
Nhưng,
chỉ vươn lên ở nơi đáy lòng mình,
mãi hé những đóa hoa không lời
im lặng
lặng thinh...
Được dưỡng nuôi bằng
tiếc,
nhớ,
buồn,
thương,
niềm tin ngây thơ,
dại khờ ảo tưởng...
Được giữ gìn 
qua nhiều bận bão giông,
những lần đớn đau 
muốn xóa sạch không còn vết dấu,
những lúc đối diện cùng người
với lời thành thật ứa ra tận môi,
mà đành tuyệt vọng,
vì một nụ cười
phải nuốt trôi
tất thảy
trở lại chốn khôn cùng!

Là bí mật
có nói ra thì
cũng vẫn 
mông lung...
Sao không mãi 
cứ xem là
bí mật?!
Chôn kín vào miền lãng quên,
rồi cuộc đời tất bật
sẽ xóa dùm ta
những không-cần-nữa
của bây giờ.

Dẫu đôi lần nào đó
có thể
gặp lại
ở trong mơ,
nhưng xin cứ
giữ hộ dùm ta nhé, lòng mình,
phức cảm dành riêng cho một người đã thực sự xa ngái...

Để an lòng 
mỉm cười với những gì còn ở lại...

...



Wednesday, July 20, 2011

Nếu không phải chính ta?


Ai có thể nói cho ta tường tận ý nghĩa của sự cô đơn
Nếu không phải chính ta 
trong những đêm dài ôm bóng mình 
hát lời mộng mị?
Nếu không phải chính ta 
trơ trọi ngắm khuôn mặt nhạt nhòa 
sau những cuộc vui không ngừng nghỉ?
Nếu không phải chính ta 
tự đếm từng hơi thở khô cong phố chiều?

Ai có thể nhắc ta không quên rằng cuộc đời thường được ít, mất nhiều
Nếu không phải chính ta 
sau bao lần buông xuôi khi niềm tin vụn vỡ?
Nếu không phải chính ta 
cúi mặt đi qua những thất bại đớn đau, 
những dại khờ một thuở?
Nếu không phải chính ta 
khi nhìn quanh 
chẳng còn mấy thân yêu ở bên mình?

Ai có thể nói cho ta tại sao cứ phải nếm đủ đắng cay mới trọn một cuộc tình
Nếu không phải chính ta 
đã từng buồn thương trông theo vòng tay, nụ cười xa ngái?
Nếu không phải chính ta 
ít nhất một lần tìm thấy ai đó thuộc về 
sau miệt mài bước chân hoang hoải?
Nếu không phải chính ta 
sau những đánh rơi, 
nhặt lại, 
rồi lại đánh rơi một trái tim người?

Ai có thể giúp ta vững tâm đi hết một cuộc đời
Nếu không phải chính ta 
sau mấy quãng vấp ngã thật đau 
nhưng hiểu rõ hơn 
con đường đang đi tới?
Nếu không phải chính ta 
biết vịn lấy yêu thương 
và nuôi hy vọng từ trong chờ đợi?
Nếu không phải chính ta 
qua hết những tận cùng tăm tối 
để tin 
số phận không ngược đãi bao giờ?

Ai có thể nói cho ta hiểu rằng cuộc sống luôn không ngờ
Nếu không phải chính ta 
- xét cho cùng, 
biết đâu vốn đã là một điều không ngờ của cuộc sống?

...


*  cho ta,
và những ai cần một cú chạm vai để nhớ phải luôn biết thương và tin chính mình...

Sunday, July 3, 2011

Viết chì, giấy trắng và (lại) lan man


Tôi bỗng nảy ra ý định viết một entry bằng viết chì, trên trang giấy trắng một mặt đang đặt ngay trên bàn lúc này, sau khi vẽ vời những hình thù không đâu vào đâu như thường lệ. Thì, viết thôi. Cứ nên chiều lòng mình!

Xét cho cùng, trang giấy và cây viết chì cũng có khác gì khung compose và bàn phím? Dạng thức khác, nhưng chức năng cơ bản là hoàn toàn đồng nhất. Chỉ khác, là sẽ không quen mắt với những con chữ nguệch ngoạc vì đã quá lâu chỉ quen với typing, và, chốc chốc đổ chút mồ hôi lòng bàn tay khiến lâu lâu phải dừng lại chà xát lên chiếc quần jean bạc màu. Chỉ là, kiểu như, bình thường quen chia sẻ với nàng A sáng suốt và hào nhoáng, nay thì lại chọn cô B đơn giản và thô sần. Nhưng đều là người có thể hiểu mình, thì bận tâm chi?

...

Việc miết tay lên trang giấy và từng câu chữ hiện dần ra dưới màu chì xám lúc đậm lúc nhạt không đều này, thú thực, khiến tôi nhớ lại rất nhiều thứ. Từ những bài tập viết hồi tiểu học, những con chữ đầu tiên, những bài tập vẽ khi sinh hoạt trong câu lạc bộ ở nhà văn hóa thiếu nhi thị xã, đến cả không liên quan lắm là những bài thơ tập tành sáng tác trong một quyển tập học trò giấy còn hơi ngà ngà được viết bằng bút... mực. 

Tôi xoay xoay cây viết chì trong tay mình, mải mê để ký ức lướt qua, với tiếng nhạc không lời trong quán cứ bồng bềnh bồng bềnh... 

...

Một lúc nào đó, khi cầm trong tay một cây viết chì vụn vặt những dòng chữ xấu xí viết ra tâm tư mình, mà bất giác bạn như thấy lại hằng hà sa số những xưa cũ tái hiện, thì có lẽ là, bạn đã đủ già tuổi để nhận ra và tiếc nuối ấu thơ xa ngái, đã đủ nhạt phai để phải mượn từng nét chì vẽ lại năm tháng đã qua đời mình. 

...

Một cây viết chì bỏ chỏng chơ trong túi xách thì chỉ là một cây viết chì vô tri Nhưng một cây viết chì khi được nắm chặt trong tay viết lên trang giấy - dù chỉ những điều vô nghĩa, lạ lùng sao, nó lại trở thành một thứ quen thuộc đến thương lòng, nhắc nhớ biết bao là nỗi niềm. 

Thì đấy thôi, như kỷ niệm. Bạn để lại trong ngăn kéo quên lãng thì nó chỉ là những mốc thời gian lạnh lùng đong đếm tháng năm, nhưng nếu bạn chọn đặt nó vào tay để nâng niu, thì sẽ gọi về cả một vùng trời.

...

Those were the days. Loa đang phát đến bài này. Không gì miên man cho bằng khi vừa nghĩ về những ngày đã qua vừa lắng lòng cùng nhạc khúc này. Nó như một mật mã được chuyển hóa thành giai điệu, chỉ cần chơi đúng là có thể mở được cánh cửa, về những ngày đó. Như bao lần.

...

Đối diện tôi là một người bạn, cũng đang viết - giống tôi mọi khi và khác tôi bây giờ - bằng bàn phím với tiếng lách cách quen tai. Bất chợt tôi thấy thật thú vị, như đang ngắm một tôi khác của những ngày khác đang đều tay gõ phím mà trút lòng. Một tôi có-vẻ-quê-mùa với viết chì, giấy trắng đang nhìn ngắm một tôi rất "những năm 2000" với bàn phím, màn hình laptop. 

Tôi nào cũng là tôi. 

Có những ngày thường xuyên công-nghệ, thì cũng thỉnh thoảng nên cho mình mấy khoảng phi-công-nghệ như bây giờ.

...

Viết đến đây thì tôi phát hiện ra rằng, tôi lại nuông chiều bản thân theo những xúc cảm lan man vơ vẩn. 

Nhưng giữa một trưa chủ nhật nắng ngời, trong không gian cà phê sách dễ chịu, tôi thấy việc cho mình cái quyền phí phạm thời gian một chút bằng cách giả-bộ-trí-thức-và-cũ-người khi ngồi hí hoáy viết chì những dòng không đầu không cuối thế này là không có gì phải đáng nghĩ ngợi nhiều. 

Mấy khi cuộc đời bạn được như một trang giấy trắng muốn viết gì thì viết?

...


(Cuối cùng, vẫn phải công-nghệ thì mới post được lên blog. Ai nói công-nghệ là khô khan và không biết sẻ chia?)