Tuesday, September 28, 2010

Lựa chọn


Anh quay lại ngôi quán nhỏ ấy vào một sáng thứ bảy trời trong. Quán vẫn thế, giản dị với tông màu trắng chủ đạo, từ bàn ghế, bình hoa, kệ trang trí, đến cả ly tách, luôn mang đến cảm giác dịu dàng và ấm áp.

Chọn góc quen thuộc cạnh khung cửa sổ có mấy nhành dây leo xanh rì uốn lượn, anh để mình thư giãn hoàn toàn với mùi cà phê sữa thơm lừng và quyển sách ưa thích luôn bỏ sẵn trong túi để dành nhâm nhi cho những lúc thế này. Buổi sáng cứ thế trôi, yên ắng và dễ chịu.

Anh ngước mắt lên nhìn chiếc đồng hồ hình hoa mặt trời trên tường, còn đến những ba tiếng.

***

Cô cố gắng làm nhanh mọi việc nhất có thể, nhưng sự tập trung đôi lúc lại bị gián đoạn bởi những ý nghĩ không thể kiểm soát được.

Đã hai năm nay, thứ bảy nào cô cũng phải bó mình trong không gian kín bưng của văn phòng nửa ngày, nhưng lạ kỳ là sáng nay, cô lại cảm thấy khó chịu vì điều lẽ ra đã là quá quen thuộc đó.

Mấy nhành thạch thảo nghiêng mình trong chiếc lọ gốm nhỏ trên bàn, dường như cũng đang đung đưa thúc giục. Cô mở điện thoại xem giờ, và lại để mình mất một khắc dừng lại với nụ cười trên màn hình.

***

Quán dần đông khách hơn. Những giai điệu yêu đời với tiếng hát Jason Mraz bắt đầu vang lên nhè nhẹ.

Anh kẹp ngón tay mình giữa hai trang sách, tạm dừng đọc để thả ánh nhìn của mình ra ngoài cửa sổ. Nắng bắt đầu nhuộm vẻ óng ánh cho hàng cây, con đường.

Một đôi tình nhân bước vào quán, rồi đến chiếc bàn đôi – có lẽ chỗ họ hay ngồi. Vẻ mặt cả hai có điều gì u buồn, khác hẳn với buổi sáng tươi tắn trong ngôi quán nhỏ.

- Cho một cà phê và một sữa tươi không đường.

Sữa tươi không đường, thì ra cũng có người cùng sở thích với cô.

- Em… đã quyết định rồi!

- Mình uống nước xong đã, rồi hãy nói, được không em?

- Anh Minh quá tốt, mà hai bên nhà cũng biết nhau hết rồi, em không thể làm tổn thương mọi người. Hơn nữa, còn danh dự của gia đình…

Anh mở lại quyển sách, nhưng tâm trí thì lại hướng theo câu chuyện của đôi tình nhân tự lúc nào.

- Còn anh thì sao?

- Em xin lỗi, đã biết trước rồi sẽ thế này, lẽ ra… mình không nên quen nhau…

Dù cho biết trước kết cục, nhưng có thể khác sao, một khi đã yêu?

- Anh biết… ngày này rồi cũng đến. Nhưng, anh vẫn cứ hy vọng…

- Em xin lỗi…

Vậy là cô gái đã có quyết định, đau đớn cho cả hai. Lẽ nào trong tình cảnh như thế, thực sự không thể có một lựa chọn khác?

- Chừng nào… em… cưới?

- Dạ, khoảng hai tháng nữa…

- Em phải thật hạnh phúc, hứa với anh đi?!

- Em sẽ hạnh phúc, và anh cũng phải như thế!

Họ sẽ hạnh phúc khi không có người kia bên cạnh, có thể sao?

Anh mở túi, lấy tai nghe ra rồi cắm vào điện thoại, mở playlist trong máy, chỉnh tiếng thật lớn rồi đeo vào tai. Anh không muốn nghe thêm gì nữa.

***

Tranh thủ chờ bên sản xuất đưa hàng mẫu, cô với mấy chị bạn đồng nghiệp ngồi nhấm nháp hộp Chocopie cho đỡ đói. Mấy câu chuyện phiếm cũng bắt đầu rôm rả.

- Biết gì không, nhỏ Nguyệt bên hành chánh á, chuẩn bị cưới rồi đấy!

- Vậy sao? Lấy ông Khoa hả?

- Không, chồng nó là phó giám đốc công ty xây dựng, nghe đâu mới đi tu nghiệp bên Nhật về.

- Trời, thấy nó với ông Khoa yêu nhau cũng cả năm nay rồi còn gì…

- Thì lúc chàng đi vắng, nàng ở nhà cô đơn nên tìm nơi nương tựa tạm thời. Chứ nàng liệu hết cả, chỉ có lấy chàng thì mới ổn định tương lai thôi!

- Tội nghiệp ông Khoa quá!

- Đã biết nhỏ này có chồng hứa hôn mà còn lao đầu vào, thì giờ ráng chịu! Thằng Khoa sao so nổi với người ta. Mấy cô ấy, cũng phải nên chọn lựa sáng suốt…

Cô chỉ ngồi nghe, rồi cười trừ, chứ chẳng muốn tham gia câu chuyện. Có điều, không phải là nó không gợi trong cô đôi suy nghĩ…

***

Đôi tình nhân, giờ thì phải gọi đã từng là tình nhân mới đúng, đã rời quán. Anh bỏ hẳn quyển sách xuống, rồi ngả đầu ra lưng ghế, để mình lặng im với những xáo trộn của nhớ, yêu, mong chờ, nghi ngại.

Cũng tại góc quán này, gần hai năm về trước, là cuộc hẹn đầu tiên của anh với cô. Ngày đó, chính anh, phải chính anh, đã mạnh miệng khẳng định rằng, dù ngày mai cô sẽ về với người khác, thì anh chỉ cần được yêu cô lúc này thôi. Anh không quan tâm cả hai sẽ được yêu nhau trong bao lâu.

Rồi thì tháng ngày qua, anh hạnh phúc vô kể khi mỗi ngày được đón đưa, được cùng cô đi dạo phố những chiều nắng nhạt, ngồi bên nhau chia hơi ấm trong những đêm trở trời. Tất cả đã cho anh một quãng đời, ngắn thôi, nhưng anh tin là, mình sẽ còn nhớ lâu lắm, về sau.

Dần dà, càng yêu cô sâu hơn, anh càng mong muốn một cách ích kỷ, rằng thời gian bên nhau sẽ được kéo dài mãi mãi. Và, cầu mong sao, người bạn trai hứa hôn của cô sẽ định cư bên đó sau thời gian du học, không quay về, xóa hôn ước, để cô sẽ mãi là tình yêu duy nhất của anh. Những ý niệm, đôi khi làm anh thấy mình nhỏ nhen, và vô vọng.

***

Cuối cùng, Hoàng Quân cũng đã trở về. Ngày đón Quân ở phi trường, cô thấy lòng mình rối bời. Không hẳn là không có sự vui mừng khi gặp lại, nhưng nỗi lo lắng về anh lại lớn hơn bội phần.

Nhìn dáng người đã từng thân quen trước mặt, sao giờ đây, cô thấy Hoàng Quân thật xa lạ. Mới chỉ gần hai năm, mà quá nhiều thứ đã thay đổi. Cô biết, giờ đây, mình không còn là người bạn thanh mai trúc mã với Quân như ngày nào. Lòng cảm mến của cô đối với Quân vẫn vậy, nhưng, sự thực đáng buồn là, nó không phải tình yêu.

Tình yêu là gì, nếu không phải là những khoảng bạn cô đơn nhất, yếu lòng nhất sẽ vẫn thấy có một vòng tay ấm áp bên cạnh. Những lúc bạn mệt mỏi, chán chường, luôn có một bờ vai cho bạn ngả đầu. Khi vui sướng, hay khi buồn đau, cũng là khuôn mặt, nụ cười, hơi ấm đó làm bạn nghĩ đến đầu tiên. Mỗi ngả đường đã qua, mỗi góc phố thân quen, bất kỳ nơi nào, cũng gọi dậy trong bạn những hình ảnh như mới hôm qua của hai người. Những điều mà, cô chỉ cảm nhận được khi ở bên anh.

Nhưng, chồng tương lai của cô, không phải anh, mà là Hoàng Quân. Sự sắp đặt, của hai gia đình, từ khi cả hai vẫn đang còn học cấp ba. Sự sắp đặt, cô đã không còn mong muốn, nhưng, cũng không biết mình có thể làm gì khác?

***

Anh thở dài, rồi ngước nhìn đồng hồ. Nửa tiếng nữa đến giờ hẹn. Nửa tiếng nữa, anh sẽ được biết lựa chọn của cô.

Anh đã từng cố tin vào tình yêu của mình. Cố tin rằng, cô sẽ chọn cho cả hai một cơ hội, để vẽ tiếp những bức tranh tuyệt vời hơn cả hai năm đã qua. Nhưng giờ đây, càng gần đến thời khắc có câu trả lời, hoài nghi trong anh càng lớn dần.

Liệu họ, sẽ giống với đôi tình nhân khi nãy, trả mọi thứ, trở lại điểm ban đầu của nó? Hai con người, chỉ vô tình đi chung nhau một đoạn đường, rồi thì cũng đến lúc tạm biệt?

Cho dù cô quyết định ra sao, anh cũng không oán trách. Anh cũng sẽ như anh chàng kia, luôn thành tâm chúc phúc cho cô. Chứ anh biết phải thế nào đây, khi mà, ngay từ lúc chấp nhận yêu nhau, cả anh và cô đều đã biết trước sẽ đi đến kết cục này?

Con nắng sớm ngày bỗng biến đâu mất, ngoài kia, mưa bắt đầu buông…

***

Mưa bắt đầu lớn hơn khi cô chuẩn bị đi. Hình như, thời tiết cũng đang muốn cho cô thêm chút thời gian nấn ná.

"Có những quyết định không nên trì hoãn. Ngày hôm nay, bạn buộc phải có một lựa chọn khá khó khăn, liên quan đến tình cảm. Hãy quên đi những lo nghĩ, tự tin ở bản thân, và làm theo những gì trái tim bạn thực sự mách bảo. Đôi khi, câu trả lời lại đơn giản đến mức bạn không ngờ đấy!"

Nhớ lại đoạn horoscope vô tình đọc hồi sáng, cô nhấn điện thoại gọi taxi và bước vội ra cổng.

***

Phía ngoài khung cửa sổ, giờ chỉ còn một màu xám lạnh của mưa. Cô vừa nhắn tin đang trên taxi, sắp đến.

Anh cẩn thận dùng tấm card nhỏ đánh dấu trang, rồi gấp sách lại cho vào túi, cùng với tai nghe đã gỡ ra. Giờ quán đã chuyển qua mở những bài pop cũ, Micheal Learn To Rock đang chơi một bản tình rất quen.

"Nắm lấy bàn tay em, anh không sợ ngày mai sẽ tới, đứng cạnh bên nhau, ta sẽ mãi không bao giờ cô đơn…" *

Nếu chỉ đơn giản là như thế, anh chắc mình sẽ nắm chặt tay cô, không bao giờ buông.

***

Ngôi quán nhỏ màu trắng giản dị bắt đầu hiện rõ trong màn mưa. Mở cửa taxi, cô chạy vội vào cánh cửa gỗ có treo vòng hoa nhiều màu.

Anh ngồi đó, nơi góc quen thuộc. Nhìn thấy cô, ánh mắt dường lấp lánh hơn một chút, nhưng xen lẫn đôi chút hoang mang không khó nhận thấy. Anh không bao giờ là người giỏi che giấu cảm xúc, nhất là trước cô.

Trên bàn, anh đã gọi sẵn cho cô tách ca cao nóng, món cô thích uống nhất những khi trời mưa.

Cô bước đến, ngồi xuống sát cạnh anh, thay vì vào ghế đối diện.

Cô nhìn sâu vào anh, rồi vòng tay ôm chầm lấy. Giữ yên như thế một lúc, để cảm nhận cho hết sự ấm áp rất đỗi yêu thương này, cô mới thì thầm: "Em đã biết mình phải lựa chọn thế nào…"


---

* lời bài hát You took my heart away - MLTR.
** Truyện đăng trên CNMS tháng 09/2010.


Friday, September 24, 2010

Những điều bỏ quên


Lâu lâu, dành một khoảng ngắn ngẫm lại, tôi mới thấy mình bỏ quên nhiều thứ lâu đến nổi khi gặp lại, mới biết đã xa ngần ấy. Và không thể giấu lòng một chút ủy mị rất riêng, khi những điều bỏ quên nhắc tôi nhớ về cũng ngần ấy những nỗi niềm.

...

Như khi xem lại những tấm hình cũ trên trang của một người bạn, dẫu đã xem chúng khá nhiều lần, nhưng lúc nào, tôi cũng nguyên vẹn cảm giác đó. Là chân trần, bước vội vã trong khu vườn thanh xuân, ngắm nhìn quá vãng, nhận rõ phai phôi. "Thăm vườn xưa nhớ ra tàn mùa, đâu còn cành hoa hôm trước..." *

Như khi dạo qua góc phố năm nào, thấy ân hận vì đã bỏ quên cả một vòng tay, bỏ quên những nụ cười, để giờ đã trôi xa như một vầng mây lẻ bạn. Phương nào đó, với một cuộc đời riêng, chúng ta đã không còn có thể chạm vào nhau thêm lần nào nữa rồi nhỉ? Ừ thì, cũng bởi đã quên.

Như khi vô tình bắt gặp đâu đó những mẩu vui, những đoạn buồn của bè bạn đã-từng-gần, mới nhận ra mình cũng vui cùng, buồn chung rất thành thật, dù thì đã xa, đã không còn chia sẻ với nhau như trước. 

Như khi bỗng dưng nghe lại một chương trình radio quen, chỉ đơn giản thế mà cũng khiến tôi nhớ biết là bao những mảnh vụn ký ức năm tháng xưa. Một điệu tình quen cũng đủ cho những câu chuyện đủ màu tâm trạng, những hình ảnh ngỡ mới hôm nào ồ ạt kéo về, làm tôi không sao kiểm soát nổi nỗi phiền muộn hết sức vô cớ và lãng đãng của mình.

...

Nói chung, chỉ một món đồ bạn lỡ bỏ quên trong góc tủ lâu ngày, khi chạm lại, cũng đã gọi dậy mấy thoáng ngùi ngùi. Nói chi, là một phần thời gian mình, một phần đời mình.

Nên, dẫu bình thường hết sức hư đốn vì bỏ quên một cách bạc bẽo bao nhiêu thứ, lâu lâu tôi vẫn cố tìm một nẻo nhớ mà nương theo về. Để hội ngộ, để vỗ về, để được chính quá khứ của mình thứ tha...

...


* lời bài Có lúc - Quốc Bảo.


Sunday, September 19, 2010

Thư ngắn cho 28


Dear 28,

Mừng 28 tròn hai mươi tám, bình an đi tiếp đường mình. 

28 từng nói, đã sống đủ đến độ có kết thúc ngay bây giờ cũng sẽ mỉm cười không hối tiếc, nhưng vẫn mong 28 có thể sống dài hơn cả 28 mong đợi. Vì tin rằng vẫn còn vài thứ - dù 28 không muốn để tâm mưu cầu - nhưng thực sự sẽ cho 28 trọn vẹn hơn, vì 28 xứng đáng thế. 

Luôn mong được nhìn thấy 28 hạnh phúc, dù có thể không được là kẻ dự phần.

Chúc 28 sức khỏe và lòng tin.

Thương,

25.


Friday, August 27, 2010

Là tôi nhớ người


Tôi lại để những câu chuyện viễn vông kéo đi thật xa trong những vùng mơ tưởng. Và ở đó, khác với mọi khi, chỉ là một dung hình nào đó nhòa nhạt, lần này, tôi thấy rõ khuôn mặt, nụ cười. Tôi phát hiện ra một điều, và phải thừa nhận rằng, dù đã cố ngụy biện bằng nhiều lý lẽ thế nào đi nữa, thì thực sự là, tôi nhớ người vô cùng.


Hai tuần đã qua nhưng đằng đẵng làm sao, tôi thấy mình trượt dài trong một khoảng cách ngày mỗi xa người. Tôi cố bao bọc chính mình trong mớ suy nghĩ hòa lẫn giữa kiêu hãnh và sự sợ hãi vì sẽ mang tiếng phiền nhiễu nếu cứ bám lấy người một cách vô dụng, nên tôi chọn im lặng và lừa phỉnh bản thân, nhưng không thể chối bỏ thực tế là, mỗi một điều nhỏ nhặt cũng làm tôi nghĩ, và nhớ về người nhiều như chưa bao giờ.

Tôi thèm nghe những khúc khích nói cười, thèm ngắm nhìn những điệu bộ rất riêng của người, và được đi bên cạnh chỉ để thấy người gần đó, mà xa xôi đó.

Tôi không dám nhìn lại nụ cười của người, dù chỉ là trong một khung hình nào đó, vì sợ là sẽ phải đối diện với nỗi nhớ của mình.

Tôi luôn biết ngay từ sự khởi đầu của mình đã là một thứ khởi đầu không có kết cục, nhưng cứ tin mình là một người giỏi sống và yêu hiện tại nên không màng bận tâm. Nhưng những ngày này, tôi mới cảm nhận được từ sâu thẳm nỗi cô đơn, tôi buồn đau biết bao khi cứ tưởng tượng về một quãng khác đời mình, khi đã không còn có người nữa.

Bất kỳ điều gì cũng có kết thúc, tôi tự hỏi đã bắt đầu kết thúc đó hay chưa? Cật vấn bản thân, nhưng rồi, tôi lại không muốn có câu trả lời một chút nào.

Tôi đã từng nghĩ là sẽ trả mình về điểm xuất phát, quay lại với tâm thế chưa hề có buổi chiều đọc sách ở Highland hay đêm chat trò chuyện với người, nhưng tôi không làm được.

Tôi có thể sẽ reset lại tâm tư mình, nhưng không phải bây giờ.

...


Mưa phố


1. Mưa bắt đầu về với phố. Những hàng cây quen rũ mình trong gió, những con đường ướt đẫm quanh co. Cô thích phố của những ngày này, những ngày mở cửa cùng mây xám, khép lại với rì rào khúc mưa bên hiên đêm.

Nhưng cũng chính những ngày mưa làm cô cảm thấy trái tim mình xám lạnh hơn bao giờ hết. Khi mà theo nó, ký ức buồn bã lướt thướt quay về. Bờ vai lại run lên lẻ loi dưới mưa, cơn nhớ nhung một hơi ấm mờ xa lại ăm ắp trong lòng.

Thoắt đó đã ba năm, từ khi lời cuối cùng với nhau. Rồi trở thành cố nhân. Rồi mãi mãi không còn có thể chạm vào cuộc đời nhau nữa. Anh và những ngày tháng cũ vẫn nguyên vẹn trong cô một dấu nhớ xanh màu. Lãng quên chưa thể xóa nhòa. Nên cứ độ mưa về, bao tiếc thương lại sống động như chỉ hôm qua.

Cô vẫn bắt bắt gặp đâu đó nơi những giọt trong vắt từ thinh không là ánh mắt anh, là nụ cười anh chưa từng phai nhạt. Vẫn như nghe lại nói cười thuở ấy khi thoáng nhìn những đôi tình nhân dìu nhau dưới mưa tuôn. Để rồi nhói buốt một câu hỏi – mà cô tin mình đã quá rõ câu trả lời: Ở vùng trời đó xa xôi, anh có chợt nghĩ đến cô những lúc mưa về?

2. Mấy người bạn thân thiết khuyên cô đừng đóng cửa lòng mình nữa. Hãy cho yêu thương lại có cơ hội nảy mầm. Nhưng có ai hay, từ mùa mưa anh đi, trái tim cô cũng đã theo anh đi mất.

Cô cũng đã thử tìm cho mình những vòng tay mới. Để cảm thấy vẫn được đón đưa, tin rằng mình vẫn là một yếu mềm bao nhiêu người chăm lo, che chở. Nhưng có lẽ, không bao giờ họ có thể là anh, là hơi ấm rất riêng, là bờ vai đủ vững chãi để cô có thế tựa vào. Và cứ thế, tình đến rồi tình đi, sau cuối vẫn chỉ còn mỗi cô, nhỏ bé giữa thênh thang mưa phố, mùa này lại mùa sau.

3. Cứ thế, mình cô thôi, hoang hoải đi qua hết nắng mưa. Qua những quãng cô đơn đến rợn người. Qua những lúc thèm yêu và được yêu đến nao lòng. Thèm một nụ hôn ướt, một hơi thở nồng nàn ru đêm.

Cô đơn quá, nên lắm lúc cô không buồn nghĩ rằng mình cô đơn nữa. Cô học cách yêu bản thân nhiều hơn. Tìm vui trong công việc, với bè bạn, gia đình. Giả vờ là hạnh phúc cùng những ái ân vội vã.

Nhưng, cô đơn vẫn ở đó. Như mưa vẫn về sau những ngày khô nắng. Khiến cô vẫn phải não nề thương lấy chính mình sau những khoảng cố tìm vui.

4. Một ngày mưa như bao ngày mưa khác. Nơi băng ghế chờ xe buýt, cô lặng lẽ ngồi ngắm dòng xe và người trôi theo mưa. Cô không thích mặc áo mưa và cuốn theo sự vội vã nhiều bất trắc đó, nên cô chọn dừng lại, và ngồi ở đây. (Đôi khi trong cuộc sống này, cái bạn cần nhất cho mình, chỉ đơn giản là một sự dừng lại mặc kệ ánh nhìn kẻ khác, như cô bấy giờ.)

Một lời ca quen từ tai nghe làm xao động trong cô một nỗi mơ hồ: "Sài Gòn chưa xa đã nhớ, đường vui đôi chân sớm trưa, tình yêu chưa xa đã nhớ, lời yêu tan trong tiếng mưa…". Hình ảnh những mùa mưa cũ nhạt nhòa, bỗng dưng lại về theo câu hát. Và anh.

Khe khẽ, cô để mình hát theo…

5. "Phố của em của anh, những bàn tay còn xanh, ấp vào nhau tìm thêm phút nồng ấm hơi quen…" Một giọng nam lạ hòa cùng làm cô giật mình.

- Xin lỗi, mình cũng thích bài này lắm, nên nghe bạn hát tự nhiên mình hát theo. Không cố ý làm phiền bạn. – Một nụ cười rất lạ.

Là chàng thanh niên nãy giờ cũng ngồi trú mưa. Dáng dong dỏng cao, khuôn mặt không điển trai, nhưng ưa nhìn. Chiếc sơ mi xám khoác ngoài, mái tóc bồng, đôi kính cận làm anh chàng trông rất nghệ sỹ. Nhưng xét cho cùng, cô chẳng để tâm.

- Không có gì! – Cô đáp rất gọn, vì không muốn phải nhọc công với những màn làm quen cũ kỹ và máy móc. Nhưng trông vẻ mặt, dường như anh chàng đang muốn bắt đầu một câu chuyện nào đó. Cô ngán ngẩm chờ đợi những lời tán tỉnh sáo mòn.

- Mưa thường làm con người ta, đặc biệt là những kẻ cô đơn, càng thêm buồn và thương mình nhiều hơn! – Trái với tưởng tượng, chỉ là những câu từ lãng đãng.

Rồi không đợi cô kịp cất lời, anh lại hát tiếp, thả ánh mắt về phía xa xăm… "Phố của nhau và em, giữ tình yêu thật xanh, giữ tình em thật hiền, tháng ngày vẫn trôi yên…"

- Con người ta cần ai đó ở bên, nhất là trong những ngày mưa gió thế này, biết là bao!

Vẫn là nụ cười lạ lùng kết câu.

6. Thêm đôi lần hữu duyên gặp lại, cũng những buổi chiều mưa, bến xe buýt đó, cô đã để cho chàng trai bước vào cuộc đời mình. Như một người bạn. Cô lưu tên anh trong danh bạ là Tình ca phố – bài hát đã cho họ, hai kẻ cô đơn giữa cuộc đời rộng lớn này, một hạnh ngộ.

Duyên đến theo những ngày mưa, liệu rồi duyên có tan khi những con nắng về?

7. Thời gian dày thêm ngày tháng, cô đã dần quen khi có Tình ca phố bên cạnh cùng qua vui – buồn. Ở anh, cô bắt gặp một phần chính mình. Và cả những tương đồng với hình bóng cũ. Có lẽ vì thế, cả hai càng gần nhau hơn.

Nhưng cô buộc mình dừng mối quan hệ này lại ở ngưỡng bạn thân. Cô không muốn một sự bước qua vội vàng, để rồi tiếc nuối. Cho dù, cô không thể không nhận ra, anh đã yêu. Yêu cô nhiều hơn từng ngày.

Trong lòng vẫn còn những cơn mưa cũ, cô biết mình chưa sẵn sàng để đón tình. Nỗi đau và những dở dang, đã hình thành nơi cô một cơ chế tự vệ vượt ngoài kiểm soát. Nó đẩy cô vào góc tối chính mình, phủ nhận những nhịp đập sai khác của trái tim, với lý lẽ: Đừng để mình phải đớn đau thêm lần nào nữa! Nên, cô còn biết làm gì khác, ngoài chối từ lời yêu một chiều tháng Sáu lất phất mưa bay.

8. Anh biết hết những nỗi niềm cô, anh không miễn cưỡng. Anh nói, anh sẽ đợi đến lúc cô thực sự sẵn sàng mở cửa đón anh vào.

Anh vẫn là Tình ca phố của riêng cô, dịu dàng gần bên, tận tình chia sẻ. Anh khác hết thảy những gã ham tình và hay đòi hỏi. Hơi ấm anh, bờ vai anh khác cả với người xưa. Ở cạnh anh, cô thấy mình được hạnh phúc, được ấp ủ yêu thương. Và hơn hết, được là mình.

Cô bắt đầu cảm thấy, cô cần anh nhiều hơn mình nghĩ – hay vẫn cố ngụy biện. Cần tình yêu của anh. Muốn giữ chặt lấy, không để đến lúc nó đã xa như vệt nắng tàn ngày thì mới cố níu kéo. Nhưng, cô không can đảm để bắt đầu. Hay dẫu chỉ để tin là, anh có thể mang về bình yên. Cô không biết tự bao giờ, mình đã trở nên một kẻ sợ tình?!

9. Những mâu thuẫn phức cảm trong cô cứ lớn dần. Cô quyết định, kết thúc.

Cô báo anh hay mình sẽ rời khỏi thành phố này một thời gian, đủ quên đủ nhớ sẽ quay về. Nụ cười anh buồn hơn một chút, nhưng vẫn ấm áp vô kể khi anh kiên quyết nói là sẽ đợi cô, dù phải mất bao lâu.

- Anh không cần phải đợi, đừng phí hoài tình yêu của mình. Hãy dành nó cho một ai đó khác, xứng đáng hơn. – Cô tránh ánh mắt anh, cố buông lời dửng dưng.

- Thì anh vẫn đang dành cho người mà anh thấy xứng đáng nhất đó thôi! Anh không giữ em lại, thì em cũng đừng bắt anh không được đợi chờ. – Anh choàng tay, ôm siết lấy cô. Anh chờ, vì tin em sẽ trở lại…

Những niềm tin, dù đôi lúc ngây ngô đến phi lý, vẫn như ngôi sao phương Bắc, dẫn đường cho những trái tim. Cô đã có ngôi sao của mình. Vấn đề chỉ là, cô có thực sự muốn tìm nẻo về?

10. Sân ga đêm tĩnh mịch, lấp lóa những ánh đèn soi từng dòng mưa nghiêng. Anh vẫn đứng lặng im, bóng đổ dài chênh chao nỗi nhớ, vẫy tay mãi đến lúc đoàn tàu mất hút vào màn đen.

Đi xa để về gần, anh luôn nói với cô rằng mình tin vào điều đó. Nhưng ngay lúc này, khi chỉ còn mỗi anh giữa sân sa vắng lạnh, với tiếng mưa đều đặn như khúc jazz buồn não nuột, anh mới bắt đầu cảm thấy cay đắng, và hoài nghi. Nếu như cô không về? Nếu như cả hai chỉ là những kẻ không duyên lững thững một lần đi ngang cuộc đời nhau, rồi cách xa mãi mãi? Nếu thật như thế, anh không biết… Sẽ phải qua bao nhiêu tháng ngày đau đớn mới có thể lãng quên?

Không, anh không muốn tiếp tục ý nghĩ này nữa! Anh tin, anh tin vào cô, vào tình cảm mình. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải sống thật tốt với niềm tin này, đợi đến lúc cô quay về. Nếu không, anh còn biết sống vì lẽ gì nữa chứ?

Tự nói thầm như thế, rồi anh quay lưng rời bước. Mưa vẫn ru đêm với tiếng nhạc nao lòng. Vừa lúc, tin nhắn đến. Của cô.

"Em đi đây! Hẹn gặp lại anh, có lẽ sớm thôi, mùa mưa sau…"

11. Trên tàu. Buông ánh nhìn theo từng khung ảnh phố thị đang mờ nhòe trong màn mưa bên ngoài cửa sổ, cô khẽ nói với chính mình: Tạm biệt!

Chuông báo tin nhắn đã gửi đi thành công. Mỉm cười, cô áp chặt điện thoại vào nơi ngực trái.


---

* Truyện đăng trên CNMS số tháng 08/2010

Sunday, August 15, 2010

Còn chút vàng son


Ông Văn giật mình mở mắt. Chỉ có bóng tối đặc quánh xung quanh, và đôi tia sáng vàng vọt từ ánh đèn đường bên ngoài chiếu xiên qua khung cửa sổ thành những vệt mơ hồ.

Đã mấy đêm liền, cứ vừa chìm sâu vào giấc ngủ, bài hát đó lại văng vẳng. Từng câu hát như sợi tơ mảnh vắt ngang tâm trí, đan thành lớp lụa hồi ức óng mượt, phủ lên nỗi tiếc nhớ, buồn thương. Làm cho, đêm nào ông cũng không ngon giấc.

...

- Khuya rồi, sao ai còn hát nghe buồn quá?!

- À, bà Ái Hương ở phòng số 4 đó. Cô mới tới nên không biết, chứ đêm nào cũng chừng giờ này, bà ấy lại vừa ngủ vừa hát.

- Vừa ngủ vừa hát?

- Ừa, nghe lạ lắm phải hôn? Có lần, vô tình đi ngang qua mình mới để ý nhìn vào, thì thấy bà Hương nằm yên trên giường, mắt nhắm chặt như ngủ say lắm rồi, môi không hề mấp máy mà vẫn nghe tiếng hát nỉ non…

- Lạ thiệt! Mà, bà ấy hát hay quá…

- Nói thừa, hồi trẻ, bà ấy từng là ca sỹ nổi tiếng lắm đó!

...

Một dáng hình rất đỗi quen thuộc đang tiến dần về phía ông. Tiếng hát lững lờ xung quanh.

- Hoàng Văn, phải anh không? 

Cái tên thời trai trẻ đột ngột cất lên tựa như tiếng vang của một hòn sỏi rơi vào lòng giếng cạn. Ông giật mình mở mắt.

Người ta thường nói, chỉ người đã khuất mới tìm về trong mơ. Ái Hương, lẽ nào…?

...

Sớm nay, bà Hương bỗng dưng vui vẻ hơn thường ngày, giọng nói cũng dường trẻ lại. Ai hỏi, bà nói là do gặp lại cố nhân.

- Nhưng, hôm qua tới giờ, con đâu thấy có người nào đến thăm bà?!

Nghe cô bé điều dưỡng viên mới thắc mắc, bà chỉ cười: Trong chiêm bao mà, sao cô thấy được!

...

- Đừng nói với anh là, em… đã…

- Không, em vẫn đang sống, rất khỏe mạnh. Nhìn anh khác xưa quá! Nhưng viên mãn, bằng an. Chắc anh đã có một cuộc sống tròn vẹn…

- Ừ… con gái anh ngoan lắm, chịu thương chịu khó…

- Hồi đó, nếu em không quá ham mê nổi tiếng, đồng ý ở lại thị trấn với anh, thì giờ đâu phải cô độc ngắm tuổi già trôi não nề…

- Em… không có gia đình sao?

- Ai ưng phận xướng ca chứ anh?! Nghỉ hát thì em đi dạy nhạc ở trường tư. Năm năm trước nghỉ hưu, không thân thích, nên tìm đến viện dưỡng lão Trường Xuân, rồi ở đến giờ!

- Trời, vậy mà anh hỏi thăm suốt, chẳng có tin tức nào. Mà, sao chúng ta có thể gặp nhau ở trong mơ thế này?

- Em không biết nữa. Chắc ông trời thương em cô độc, nên cho gặp lại anh…

...

Tiếng gà đầu ngõ le te báo sáng. Ông Văn choàng tỉnh giấc.

Mơ, mà sao thật quá. Thật đến đau lòng!

...

- Bà đang làm gì vậy?

- À không, coi lại những chuyện cũ ấy mà…

Bà Hương thở dài đánh sượt một cái, cẩn thận gấp quyển sổ ố vàng lại, mắt buông ra ngoài sân nắng.

Rồi khẽ khàng cất tiếng hát, vẫn là bài buồn mỗi đêm.

...

- Anh mới hỏi thăm được địa chỉ viện dưỡng lão, em cho anh đến thăm nha?

- Thôi… anh! Cũng chẳng để làm gì… Mình được gặp nhau mỗi đêm, dù chỉ thế này, là em mãn nguyện lắm rồi! Với lại, mắc công chị nhà nghĩ không hay…

- Ah, anh quên nói với em, thật ra, anh không có lấy vợ. Con gái anh giờ chỉ là con nuôi thôi!

- Em… tưởng anh lẽ ra phải có một gia đình êm ấm…?!

- Tại anh không quên được người ta…

...

Ngồi dưới ngọn đèn bàn héo hắt, ông Văn run run mở chiếc hộp gỗ đã lên màu đen bóng. Bên trong, chiếc nhẫn vàng năm phân kiểu nhà quê nằm buồn bã bên một tấm hình cũ mờ.

Trên tấm hình, là Hoàng Văn và Ái Hương của hơn bốn mươi năm trước, bẽn lẽn nắm tay, nụ cười thanh tân. Sau lưng họ, bầu trời trong veo, người đi lại qua nhộn nhịp. Xa xa, có anh hề đang cầm cả chùm bong bóng đủ màu, phát cho lũ trẻ.

Tấm hình duy nhất hai người chụp chung, nhân dịp thị trấn tổ chức hội chợ và có gánh xiếc về biểu diễn.

...

- Nhìn bà ấy khỏe mạnh vậy, chứ thực ra suy tim nặng lắm! Bác sĩ khuyên uống thuốc điều trị, bà lại không chịu. Cứ nói là già rồi, trời cho sống tới đâu thì hay tới đó, cải số chi cực thân.

- Vậy hả?! Tội nghiệp quá…

- Thấy cô có vẻ đặc biệt quan tâm bà ấy nhỉ, Ái Xuân?

...

- Dạo sau này, anh có còn viết bài nào nữa không?

- Em biết rồi, anh đâu phải nhạc sỹ! Chẳng qua lúc ấy có cảm xúc, nên viết tặng em làm quà chia tay… Cũng đâu có cớ gì mà viết nữa…

- Ừ… Một dạo, em cũng tính thu đĩa, nhưng ông bầu không chịu, nói bài gì buồn quá, người sáng tác cũng không có tên tuổi, nên thôi!

- Bầu Lân hả? Anh có nghe người ta nói…

- Đồn đãi thôi anh, thực bụng, em có ưa gì ổng! Mà, nói về con gái anh đi…

- Nó hai mươi sáu rồi, mà chưa chịu chồng con gì hết. Suốt ngày, mải mê công tác xã hội gì gì đó.

- Anh ráng khuyên cháu, con gái có thì… Chẳng may một mình tới già như em, buồn lắm!

...

Bà Hương ngồi như bất động, chú mục vào tấm hình trên tay đến mức không hay Ái Xuân vào phòng.

- Tới giờ uống thuốc, rồi đi ngủ thôi! Ủa, bà đang xem hình gì vậy?

- Hình hồi xửa xưa, ta với người bạn cũ.

- Người yêu của bà hả?

- Ừ, ảnh yêu ta lắm, nhưng vì theo đuổi nghiệp ca hát mà ta bỏ đi, cũng không chấp thuận lời cầu hôn của ảnh…

- Nếu được chọn lại, bà sẽ chọn ông ấy chứ?

- …

- Cho con coi hình xíu được hôn bà?

Đưa tay cầm lấy tấm hình, cô gái ngỡ ngàng.

- Đây là ba con mà?! Ở nhà, ba con có giữ tấm hình y chang…

...

Ông Văn trằn trọc mãi, tới tờ mờ sáng thì tỉnh dậy. Sao đêm qua không được gặp bà ấy như mọi lần? Thậm chí cũng không còn nghe bài hát nữa?

...

Renggg!

- A lô, ba hả, con Xuân nè! Bà Ái Hương, bạn cũ của ba, đang ở viện dưỡng lão chỗ con tình nguyện đấy! Mà, có tin này, ba phải bình tĩnh nha, bà ấy mất rồi. Bà ấy bị suy tim, tắt thở trong lúc ngủ đêm qua. Mọi người đang thu xếp để lo tang sự, có vài di vật, bà ghi tên Hoàng Văn, con đem về cho ba sau nha?

...

Ông về đến nhà thì đêm đã xuống sâu, ngoài trời mưa tầm tã.

Rốt cục thì, sau ngần ấy xa xôi, cuối cùng cũng đã được gặp lại Ái Hương của ông bằng xương bằng thịt. Chỉ khác là giờ đây, chỉ còn lại hình hài già cỗi nằm im giữa áo quan.

Đã cố lắm, nhưng nước mắt ông vẫn tự nhiên chảy tràn.

...

Lôi hết mấy di vật của bà Hương để lại cho mình bày lên bàn, ông buông thõng người xuống ghế. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ có một quyển sổ, tấm hình và cuộn băng cát sét.

Ngay trang đầu quyển sổ, là bản nhạc của ông được bà chép lại tỉ mỉ. Những trang trong thì dán chi chít các bài báo cũ được cắt cẩn thận, toàn nói về nữ ca sỹ Ái Hương lừng danh một thời. Đan xen là những đoạn nhật ký của bà viết từ khi đến viện.

Tấm hình thì không cần nhìn ông cũng biết, hồi đó rửa hai tấm, mỗi người giữ một. Chỉ có điều là, ông không nghĩ bà còn giữ đến tận giờ, như mình.

Ông nhét cuộn băng cát sét vào máy, rồi nhấn mở. Là bài hát đó, chắc bà mới tự thu gần đây. Tiếng bà nghe buồn não nuột, làm ông thấy bụng mình quặn thắt mà không hiểu vì sao.

...

Khuya đó, ông cứ để mặc cuộn băng hát rỉ rả, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Rồi ông thấy bà, trẻ măng như hồi đôi mươi, đứng đó vừa cất tiếng hát vừa vẫy tay gọi ông. Và ông, cũng trở lại làm Hoàng Văn của thuở đó, tươi cười bước về phía bà.

Họ nắm tay nhau và đi mãi. Chỉ có tiếng hát vẫn quẩn quanh, miên man như vô tận.

Người yêu dấu về nơi chốn mịt mờ
Đường riêng bóng, mình ta với bơ vơ
Đến khi nào bàn tay xưa chạm lại?
Cho ta tin đời còn những giấc mơ…

Từ xa cách yêu thương vẫn ngọt ngào
Đời gian dối, nhưng ta vẫn chờ nhau
Rồi một ngày cuối chân trời hy vọng
Ta với tình chung bước đến mai sau…

Người hỡi,
Dẫu tiếng ca năm tháng bạc màu
Chút vàng son ngày cũ xin cố giữ cho nhau
Đừng để lòng buồn phai như lá 
cuốn xoay trong chiều tàn mau…

Đừng khóc,
Tiếc thương chi dĩ vãng nhạt nhòa
Hãy xóa hết lỗi lầm thật lòng thứ tha
Về với nhau dẫu ngày tan nắng
Trái tim có tình, sẽ thôi xót xa…


[Jera Le, 14.08.10]


Tuesday, August 3, 2010

Từng dốc phố uốn quanh núi đồi...


Nếu không dành một chút thời gian ngẫm tính lại, tôi cũng không thể tin là mười một năm rồi mình chưa quay lại thành phố này. Nơi mà, có cố nhớ lắm, thoáng trong ký ức mỏng mảnh của tôi chỉ sót lại vài hình ảnh lúc xa lúc gần, những cảm giác mơ hồ mà có chút gì rất sống động.

Rồi thì, cuối tuần qua, tôi cũng đã có cơ hội, để gặp lại... như lần đầu tiên...

...

Đà Lạt đón tôi bằng cái lạnh cắt da buổi sớm, rồi dần quen, chỉ còn lại cảm giác mát lành dẫu trưa nắng, chiều mưa, hay đêm sương dày. Thứ cảm giác đó, cộng với nhịp sống có vẻ lặng lẽ và chầm chậm trôi ở đây, làm tôi thấy yên tâm là mình sẽ có hai ngày thật thư thái. Khoảng lặng như mình mong muốn.

Và, Đà Lạt đã không làm tôi thất vọng.

Chỉ hai ngày, chưa đủ để qua hết từng ngõ phố, thăm hết danh lam thắng cảnh, nhưng ít nhiều, đã vừa đủ những khung hình đẹp trong tâm trí tôi. Vừa đủ, để tôi hiểu vì sao có quá nhiều con người yêu mến vô kể miền đất luôn cần những vòng tay ấm này.

Vừa đủ, để phát hiện ra rằng, tôi cũng thích nhiều thứ nơi đây...

...

Thích những bậc thang xuống khu chợ trung tâm buổi sớm, thơm lừng mùi rau củ mới, xôn xao tiếng chào mời, nhiều màu sắc dễ chịu, mùi sữa đậu nành nóng lâng lâng trong gió.

Thích những con đường quanh co uốn lượn, như dải khăn choàng bỏ quên dưới những rặng thông mướt xanh, bầu trời biêng biếc nhiều mây.

Thích núi với mông mênh trời, bao la gió, để được co ro thấy mình sao bé nhỏ đến lạ.

Thích mặt hồ ngắt xanh thong dong từng đợt sóng khẽ như ai đó vừa đưa tay chạm nhẹ.

Thích những con dốc ngắn dốc dài, quanh quẩn mấy nếp nhà nhỏ to, hơp thành phố núi duyên dáng rất riêng.

Thích cafe chiều tàn với tách trà gừng nóng sực thơm ngát tận cổ.

Thích nhâm nhi đậu nành nóng với quẩy trong lành lạnh gió khuya.

Thích đèn đường vàng đêm lấp lánh trong sương mờ.

Thích những không gian cho tôi tự do, mơ mộng.

Thích những góc nhìn cho tôi lắng mình, nghĩ suy.

...

Thích nhiều, nhưng để yêu, thì chưa.

Nhưng chắc một điều, tôi sẽ trở lại, sớm thôi, chứ không phải như lần lỡ hẹn những mười một năm quá dài đã qua.

...

Chuyến xe về, tự dưng tôi lại thấy mình cứ lẩm nhẩm - bài hát đã văng vẳng trong đầu tôi suốt hai ngày nơi đây:

"Phố sương mù, phố chưa lên đèn
Núi quanh đồi nhớ mùa trăng cũ
Từng dốc phố uốn quanh núi đồi
Vẫn đi tìm bóng trăng lẻ loi...

...Mai tôi đã rời xa núi đồi, 
sẽ mang theo hương đêm ngày cũ
Lời tôi hát đồi núi chập chùng, 
có đôi khi nhớ thiên đường xưa..." *

bâng quơ...

...



* lời bài Phố mùa đông [Bảo Chấn - Lê Hiếu]
** chỉ là muốn viết lại, để mình không quên những cảm xúc - dù nhảm, sến - này!