Thursday, June 19, 2008

Ngoại tình hai tư - Một truyện ngắn lạ.


(c) photo by Oleg Oprisco

Vô tình đọc được truyện ngắn này. Ngắn. Mà sâu. Gợi nhiều cảm giác. Thực. Mà hư. Day dứt nỗi niềm...

Ngoại tình hai tư

(Trang Hạ dịch)

***

- Em thích anh! Đàn bà lắc lư ly rượu trong giữa những ngón tay, điềm nhiên nói. - Anh có vợ rồi! Đàn ông chạm vào cái nhẫn tay trái. - Em không quan tâm! Anh thích em không?

- Đoán được ngay câu trả lời!

Đàn ông ngửa đầu lên, đánh giá nhan sắc trước mặt.

Hai tư, trẻ, hãnh tiến, tuổi khá thú vị của một phụ nữ.

Da trắng nõn, thân thể đầy đủ sức sống, một đôi mắt sáng biết nói ra thứ mình muốn.

Một người đàn bà đáng để chú ý, tiếc!

- Nếu anh cũng thích em, em không ngại gì làm tình nhân của anh luôn!

Đàn bà không chờ đợi được, dù chỉ một giây, xỉa một câu, nôn nao chờ nôn nao quan sát.

- Anh yêu vợ!

Đàn ông kiên quyết.

- Anh yêu vợ? Yêu vợ cái gì? Vợ bây giờ? Già hơn vợ ngày cưới, biết đâu khọm rồi, chả ra hình người? Nếu không, sao chả bao giờ thấy anh mang vợ lên cơ quan?

- Sao em lại thích anh?

Đàn ông chặt đứt chuỗi lời cay cú của người ngồi bên kia bàn.

- Già dặn, từng trải, cử chỉ phong thái rất đàn ông, biết quan tâm người khác, rất nhiều rất nhiều.

Đàn bà vội vã khẳng định. Thở dài.

- Và anh rất khác bọn đàn ông quanh em. Anh đặc biệt!

Đàn bà nhìn thách thức.

- Thế em đã gặp anh ba năm trước chưa?

- Không biết. Không cần biết! Ngồi tù à?

Đàn bà môi cong bất cần.

- Ba năm trước, anh là một trong những thằng đàn ông tầm thường trong mắt em!

Đàn ông nheo mắt nhạo báng. Đàn bà tóm ly rượu quên làm dáng, mạch máu xanh lên cổ tay.

- Tốt nghiệp đại học quèn, nghề vặt, cả ngày uống rượu, tức tối! Đàn bà mình thèm thì nó không thèm mình, chỉ biết lấy đĩ ra trút cơn, thoả mãn có lần ngay trong sàn, bị công an tóm.

- Thế… sao…

Đàn bà hoài nghi, nhưng đàn bà bắt đầu háo hức.

Đàn bà dễ bị dụ vào cuộc tò mò như cuộc vui.

Mới hai tư, thèm trải đời, thèm được nếm, cuộc đời là cả một cuộc nếm.

- Vì cô ấy?

Đàn bà đoán và hờn. Mắt loáng lên bắt đèn, sáng lên một thoáng ánh mê li.

- Cô ấy dễ dàng nhìn xuyên qua, nắm lấy ẩn ức trong đáy tim. Dạy tôi rất nhiều điều trong đời.

Tự sự.

Rượu lặng im vành ly trên bàn.

- Cô ấy làm tôi không còn cay cú được thua, nhìn xa hơn, sống thiện hơn.

Chữ tôi buông vào cô đơn, như tự nói. Đàn ông tự nghe giọng mình.

- Hồi đó tôi sân si như một đứa trẻ con trước mặt cô ấy, có lẽ, tôi nhìn cô ấy giống cách em đang nhìn tôi: Lạ. Kiêu ngạo. Và bất trị.

Đàn bà vội vã cụp mi xuống. Ngón tay bỗng dưng.

- Tôi nghe cô ấy, tôi chấp nhận hiện thực, tôi cố gắng để tôi đừng rơi vào trong vô vàn.

Khó hiểu, ra vẻ hiểu, ngắm ngón tay. Đường gân xanh giống ai hai tư? Nếu là tình nhân, hẳn sẽ rất êm và đau?

Đàn bà hỗn loạn cảm xúc.

- Cuối năm đó, tôi đổi việc tốt hơn, chúng tôi cưới nhau. Hai người, một giường, nhà rỗng toang, cưới một năm mới mua được nhẫn cưới.

Đàn bà lén nhìn tay đàn ông. Tay trái trong bóng tối tay phải.

Dường như thêm chỗ ngồi bên quầy bar rộng mênh mông. Một hơi thở nhẹ trong suốt.

Hoặc chỉ là tưởng tượng, đâu ai ngồi chỗ trống bên đàn ông? Đâu có gió thổi trong bar chật.

- Rượu nhiều, thân thể mệt, tối nào cô ấy cũng đun cho tôi bát canh dưỡng sinh uống trước khi ngủ. Suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên mùi vị đó.

Đàn ông độc thoại. Đàn bà nhắm mắt. Cái mùi vị đó, thân thể mệt, rơi vào trong vô vàn.

- Mười giờ rồi!

Lần đầu tiên đàn ông mỉm cười với đàn bà.

- Em ạ, tôi không bao giờ, tôi không thể, làm điều gì không phải với cô ấy!

- Em thua rồi!

Đàn bà chua chát, cười mỉm miệng.

- Nhưng khi bằng tuổi cô ấy, em sẽ còn đáng kể hơn!

Đàn bà tự an ủi mình.

- Đúng, lúc đó em sẽ có một người đàn ông hơn anh nhiều! Canh nguội mất! Anh tiễn em!

Chữ “anh” buông ra tự tại.

- Không cần, em tự về! Anh về sớm với cô ấy đi!

Đàn bà thành thật nhắc.

Đàn bà quay lại một lần nữa dưới ánh sáng nhiều màu hỗn loạn. Hai tư run rẩy:

- Cô ấy đẹp chứ?

- Ừ, rất đẹp!

***

Đàn ông mở cửa, vào phòng ngủ, bật lên chiếc đèn nhỏ ấm áp, ngồi xuống mép giường, tha thiết.


- Em ạ, đã người con gái thứ bao nhiêu rồi.

- Em ạ, anh biết nhiều người thích anh.

- Em ạ, rồi sẽ có ngày anh sa ngã mất.

- Em ạ, chỉ có em nhìn thấy nước mắt anh.

Giọt nước mắt lăn ra trong căn phòng rỗng.

Một giọt nước mắt trên thiên đường cũng đã rơi.

Nghe nói, những người đã chết trong hạnh phúc thường làm mưa xuống ấm áp.

***


Monday, June 16, 2008

Viết cho Cha nhân Father's Day



Từ nhỏ đến lớn, nói hơi vô tâm, tình cảm tôi dành cho cha lúc nào cũng ít hơn dành cho Mẹ. Không hiểu vì sao! – Cũng có thể đúng như người xưa thường nói: con gái gần Cha, con trai gần Mẹ - con trai thì quyến luyến và gắn bó với Mẹ nhiều hơn!

Lòng yêu thương Cha – Mẹ dành cho con cái thì có bao giờ đong đếm thế đâu! Nên thấy mình có vẻ như thiên lệch tình cảm. Và lắm lúc tự hỏi, mình có công bằng với cha chưa?

...

Cha tôi là một người không học cao. Chỉ học đến lớp 9 mà thôi. Vốn dĩ là một con người đặc trưng chất đồng quê Nam Bộ, Cha trưởng thành, lập gia đình và nuôi dạy con cái, xây dựng một nếp nhà bình yên cũng từ những “chất” rặt miền quê sông nước. Hồn hậu nhưng nóng tính. Đôi lúc gia trưởng, nhưng thương yêu con cái hết mực. Học chưa gọi là cao, nên vị trí xã hội khiêm nhường. Nhưng Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín Cha tường thông và dạy tôi lẽ phải ở đời từ khi tôi còn rất nhỏ.

Có những đứa trẻ con có tuổi thơ à ơi lời ru của Mẹ, ngọt ngào những câu chuyện cổ tích của Bà. Nhưng với riêng tôi, lớn lên, tâm hồn bồi đắp phù sa lẽ sống nhân nghĩa, ấy là nhờ những câu chuyện dân gian, những tích xưa truyện cũ mà Cha tôi đã truyền lại. Tôi tự hào vì Người-kể-chuyện-đặc-biệt này, là Cha tôi!

Từ nhỏ, Cha dạy tôi làm Toán, Cha dạy tôi rèn chữ. Cha kể tôi nghe những câu chuyện dân gian mà chính cha cũng được nghe ông bà kể lại. Rồi những truyện tích như Lục Vân Tiên, Tiết Nhơn Quý, Lưu Bình – Dương Lễ… Những câu chuyện thấm dần vào tôi… Rồi Cha là người đưa tôi đến Thư Viện Thiếu Nhi đầu tiên của Thị xã, định hướng cho tôi giải trí bằng sách, biết đọc sách và biết yêu quý sách. Để đến tận bây giờ, một tâm hồn rộng mở, yêu sách, mê văn chương và làm đẹp chính bản thân bằng những nghĩ suy sâu sắc hơn theo ngày tháng – tôi tự hào là do Cha mình ban tặng!

Còn nhớ những chuyến xe về quê nội. Cọc cạch chiếc cup 50 thuở xưa, vượt chặng đường dài gập ghềnh đá sỏi, tôi nhỏ bé nép mình sau lưng Cha. Nhớ những lần hư xe giữa đường, trời mưa, Cha ì ạch đẩy xe. Có một chiếc áo mưa duy nhất cha nhường cho tôi. Trùm kín áo, chạy lót tót theo sau, nhìn Cha ướt đẫm mưa đẩy xe trong bóng tối đang xuống dần nhập nhoạng, tôi thương Cha hơn bao giờ hết!

Những món ăn ngon mỗi khi tôi thi tốt. Những bịch cháo Quảng tôi thòm thèm mỗi sáng khi bị ốm. Những chuyện nhỏ nhặt, những quan tâm đơn sơ như thế… Cha lúc nào cũng lặng lẽ quan tâm, và dành cho tôi tình yêu thương hết mực.

Rồi tôi trưởng thành dần. Lớn hơn, học lên cấp II, cấp III… rồi vào Đại học xa nhà. Cha vẫn thế, lo lắng cho tôi từng chút một. Lặng lẽ chăm sóc, lặng lẽ lo toan.

Mỗi khi tôi về nhà, tôi chỉ biết yêu thương và bày tỏ lòng yêu thương với Mẹ. Có lẽ, nhiều lúc Cha cũng buồn khi thấy tôi thiên lệch – chỉ yêu thương Mẹ nhiều hơn. Nhưng chắc cũng không bao giờ Cha lại so đo tình cảm của con cái như thế, Cha là Cha – cũng là người duy nhất của con. Cha thì cũng như Mẹ, luôn luôn cho con và không đợi đáp trả bao giờ!

Nhưng Cha ơi, tuy con không nói ra, nhưng con đang học dần cách bày tỏ, Vì giữa Cha – và con trai đôi khi cũng không thể biểu lộ yêu thương như với Mẹ được. Nhưng Cha hãy yên tâm, với con, Cha vẫn là người con yêu kính nhất. Có những điều vô cùng to lớn Cha cho con, con để ở trong tim. Và con nuôi dưỡng nó theo dòng ngày tháng. Để mỗi ngày qua, con tự hào biết mình là con của Cha, biết mình lúc nào cũng được Cha dõi mắt yêu thương.

...

Rồi chắc một ngày con cũng sẽ như Cha bây giờ. Có riêng cho mình một mái ấm nhỏ. Lúc đó, chắc chắn con cũng sẽ như Cha, lặng lẽ chăm sóc con cái. Và con sẽ cố gắng trở thành một người Cha tốt, để có thể nói với con mình là: “Cha là một người Cha tốt thứ hai trên cuộc đời này thôi các con ạ, vì người Cha tốt nhất chính là Ông của các con!”. Người Cha tốt nhất, với con, chính là Cha.

Sunday, June 15, 2008

Yesterday &... Saturday morning


Sáng thứ Bảy, thanh thảnh và bình yên. Có chút buồn len lén tâm tư, nhưng khẽ khàng như gió… Ta biết mình vẫn an nhiên! Tự nhủ lòng, sẽ an nhiên!

Không khí se se lạnh, ngồi trong văn phòng công ty, đắm chìm vào không gian lặng lẽ… Tự dưng thèm một giai điệu thân quen…

Play album Yesterday&Now của Mỹ Tâm. Chụp tai nghe. Ngả người ra ghế. Từng thanh âm dịu dàng chảy vào lòng…

Những bài hát chưa bao giờ tôi hết thấy yêu thương.

Giọng Mỹ Tâm da diết với những ca khúc nồng nàn… Gọi dậy trong ta một cảm xúc bâng khuâng lạ lẫm. Bình yên có. Mà dường như cũng là khắc khoải. Nhớ. Vu vơ nhìn về quá vãng chưa xa…

Nhiều, thật nhiều những hình ảnh kí ức năm 2003 lại về. Có buổi đầu xa nhà, có bỡ ngỡ bước chân Đại học chập chững năm đầu… Có những luyến thương tuổi đầu non trẻ, có những bè bạn giờ vạt bay gió lùa… Những người đi qua nhau. Những thất vọng, buồn – vui. Những niềm tin, hy vọng… Cả những mộng mị ngày chưa biết lo âu.

Thật không ngờ, những bài hát, lại có thể gọi về trong ta nhiều đến như thế…
Yesterday & Now. Ngày ấy & bây giờ. Khác nhau lắm. Xa xôi lắm. Mà cũng vướng vấp những kí ức không bao giờ là xưa cũ… Thấy mình, luôn là một người ngoái nhìn về ngày hôm qua. Tự hào, cũng là một người biết bằng lòng ở hiện tại. Cũng đã đủ đầy!

Yêu quá khứ, cũng chỉ để bình tâm ngày hôm nay và chờ mùa sau với mong ước bình yên…


Saturday, June 14, 2008

Mơ & Thực


Mơ…

… Nụ cười lặng lẽ mà ấm áp, ánh nhìn thăm thẳm mà yêu thương. Nhìn sâu vào mắt người, ta hạnh phúc khi thấy mình ở đó.

Mơ…

… Bàn tay chạm khẽ bàn tay, nỗi buồn tan theo gió, ngọt ngào ở lại. Trái tim mềm tan trong lời yêu, tâm hồn bình an với nồng nàn khao khát…

Mơ…
… Sau khắc khoải ta tìm thấy nhau. Nương náu tim mình nơi trái tim người. Sát vai, nắm tay đi đến cuối con đường…



Thực…

… Mơ hồ nhớ, mơ hồ thương … Mơ hồ những hoài nghi, mơ hồ những niềm đau khó lý giải!

Thực…

… Cười vang thành tiếng mà nước mắt không lời. Nép mình một bên, tìm bóng nụ cười loang như vết nhớ…

Thực…

… Gần nhau mấy mà xa cách nghìn trùng. Thương đến bạc lòng mà đành vô tâm tự định nghĩa là: viễn mộng. Rồi tự mình, lại mơ…



Wednesday, June 11, 2008

Dường như trong hoang vắng, bỗng thương cuộc đời...


Qua nhiều cuộc đổi thay, chưa đủ trưởng thành để tự bước không vấp váp, nhưng cũng mừng lòng vì mình biết mình lớn khôn.

Lớn khôn để biết nhìn không chỉ bằng ánh mắt, suy nghĩ không chỉ bằng khối óc, niềm vui không phải chỉ thể hiện bằng nụ cười, nỗi buồn không hiện dung hình bằng những giọt nước mắt, hạnh phúc chưa chắc là toàn mỹ và tuyệt vọng không hẳn là nỗi đau.

Lớn khôn, vì trải nghiệm. Vì thấy nhiều nỗi đời khác biệt, cảm nhiều vướng vấp kiếp nhân sinh.

Nhưng lớn khôn để làm gì khi lòng ta dường như càng hoang vắng? Trải nghiệm để làm gì khi thấy xót xa nhiều hơn an nhiên?

Ta đã thấy những nỗi đau tình cờ. Ta đã biết những niềm riêng chôn giấu.

Những giấc mơ xa vời… Những niềm tin bị chối bỏ… Những ngoan hiền lọc lừa… Những tha thiết dối gian… Những thân tình ẩn nhiều chua chát… Xót xa thay!
Lắm lúc, một mình, đối diện với chính cái mông lung vô định của trái tim rỗng, đầu óc phiêu diêu, ta thấy mình: Vô Nghĩa.

Những nụ cười như hoa tủ kính. Những tiếng nói mờ nhạt xúc cảm. Sẻ chia cường điệu. Hân hoan giả tạo. Vô vị thay!

Những gương mặt cuộc đời thấp thoáng, nhòe đi trong gió… Sau cơn giông, ta co ro dưới mái hiên đời. Một mình. Chơi vơi.

Sao cứ mải miết cuốn mình vào vòng quay vô thủy vô chung? - Ừ thì, sống chỉ để sống, vậy thôi!

Có lẽ, tại chính mình. Tại lòng mình hoang vắng, nên bỏ bê đời xanh xao. Tại tim mình tắt lửa, nên nắng không về, hoang phế tin yêu.

Tại chính mình…

Nhiều khi, muốn nhìn từ góc độ thật bi quan – như thể chiếc lá cuối cùng vừa về đất – ta thấy mình thật ngớ ngẩn. Ngớ ngẩn vì u tối mắt nhìn, vì tự kỷ ám thị những điều tuyệt vọng.

Thương cuộc đời nhiều mộng mị, mà bỏ quên trời đất bao la. Học nhẫn nại đi hết đường mình, mà quên mở lòng bao dung cuộc sống. Tập thói chai lỳ vô cảm với bể dâu, mà đánh mất những hy vọng nhỏ nhoi nơi trái tim người. Đáng buồn thay!

Thế nên, chưa bao giờ ta tắt niềm tin yêu cuộc sống. Đôi lúc, trong hoang vắng bỗng thương lấy cuộc đời, xót xa chính mình… Nhưng là để soi lại tâm tư, gạn đục khơi trong, tự nhen lại ngọn lửa tâm hồn.

Ngoài kia nắng lúc nào cũng xanh. Đường dài có vô thường nhưng vẫn dạt dào những niềm hạnh phúc…

Như mới gần đây, chẳng phải đã tự học được về lòng tin được đền đáp và cách mỉm cười với hạnh phúc hiện tại đó sao?

Monday, June 9, 2008

Hot Sunday


Chủ Nhật overtime. Không có gì khác biệt so với những tuần trước đây, vì cả tháng đã như thế.

Tự dưng công ty là nhà. Nhà trọ mới. Dừng chân mà mến lạ, vì lòng người nơi đây!

Ngày Chủ Nhật tòa nhà văn phòng không mở máy lạnh. Nóng. Từ giữa trưa càng oi bức hơn hết. Vùi đầu vào màn hình. Người râm ran cảm giác cháy lửa. Ngột ngạt.

Gió. Gió từ tiếng cười, sự sẻ chia và không khí bất tận niềm vui. Thấy thoải mái và thanh thản lạ lùng. Lạ lùng một nỗi tin yêu. Ừ thì, vẫn còn những ngọn gió thổi mát lòng nhau, cùng đi qua mùa nắng lửa. Cố lên nhé, đồng nghiệp, anh em!

Mới đọc xong Song Song. Cảm giác khó lý giải.

...

Tự nhiên thèm được đắm mình trong cái hồ nước xanh lơ…

Friday, June 6, 2008

Nhạc Teen & Trưa không bình thường.



Thứ nhất tui phải nói ngay là tui không phải oán ghét hay thù hận gì mấy bài nhạc Tin Tin, cũng như các ca sởi nhí nhảnh. Chẳng qua là … không chịu được thế thui.


Không hiểu seo là có những bài hát Teen , mỗi lần nghe là cho tôi một cảm giác … khó tả. Thú thực là không thể hiểu vì sao, nghe những bài hết sức nhí nhố hô hố, là trong người tui nó cứ … rạo rực một cảm giác muốn .. đâm chém hay úynh đập ai đóa ( Bịn thiệt gòi! ). Nghe một bài hát mà cứ như tui đang chịu đựng một sự hành hạ từ thể xác tới tinh thần một cách cực kỳ kinh dzị!!!

Mà tui cũng mắc cái bịnh kỳ quái. Cứ hễ nghe giới thiệu quẳng cáo một bài Tin Tin nào đóa hay lém, tuyệt dzời (theo gu của mấy pé teen và mấy pác vờ-làm-tin) thì thể nào cũng phải lùng cho bằng được, để có thể vừa thưởng thức vừa … chửi và trải nghiệm cảm giác: Căng thẳng tột độ, máu nóng dâng cao(éc éc..)

Tui tự nhận sức chịu đựng của mình khá kém. Nên không dzám thách thức bản thân. Con người bị ép tâm lý, dồn đến bức bách, dzễ Khùng lên và làm những điều đáng sợ (mà phẩm giá một con người hoành tránh như tui thì ko nên và chẳng nên như thế tí nào!). Chính thế mà, chưa bao giờ tui … can đảm nghe hết trọn vẹn 1 bài hát kỉu Tin Tin. Em sợ …

...

Vậy mà hum nay - nói chính xác là khoảng từ 15h15’ – tui đã có 1 hành động cực kỳ bản lĩnh và mang đậm tính “vượt lên chính mình”, đó là” chơi nguyên 1 series nhạc Teen để relax (Mình hâm thật!). Hành động đáng ngưỡng mộ đến nỗi con pé Cathy bạn thân tui, khi nghe tui rủ .. cùng “chơi dại” chung thì đã cảm thán là:”Hành động dzũng cảm của mày xứng đáng để cho mày … tự chít 1 mình!” Éc éc…

Và đây cũng chính là lý do mà tui gọi trưa nay – Trưa ko bình thường!

Nói dzông dzài, nói dzai nói dzở.. chỉ để túm quần lại mà nói là: “I hate Teen-pop vớ vẩn!”. Công bằng mà nói, nhạc đã ghi rõ rành rành là : phục vụ cho Tin Tin, mà những đứa như tui – Teen over – bày đặt bon xờ chen, nge roài bình loạn, thiệt, bụng làm dzạ chịu!

...

Nhưng mờ, nói đi cũng phải nói lại, Nhạc Teen ko chỉ toàn nhạc nhảm (Phải nói ngay kẻo thiên hạ or giả có pé Teen hay mấy pác-vờ-làm-tin nào nhảy vô đây thì … mức độ thương vong của em sẽ nhẹ bớt!) Sự thực là, có khá nhiều bài hát kiểu teen với ca từ nhẹ nhàng, duyên dáng và giai điệu dễ chịu, cũng gieo vào lòng nhiều cảm xúc bâng khuâng. Và cũng có những ca khúc, lời ca giản đơn mà ý nghĩa lại sâu sắc nhẹ nhàng (những trường hợp nài tui thấy hơi bị … hiếm!)

...

Túm quần một lần nữa mà nói là… Rảnh, ở không, nên vít một entry nhảm nhí dzớ dzẩm thế thui. Chứ thiên hạ thì Teen chiếm đại đa số, nhạc Tin Tin vẫn nhan nhản và ca sởi Tin Tin thì vẫn hot hit, “thăng cấp” dzù dzù với lượng Fan hâm mộ (hâm nhìu hơn mộ) đông như pọ. Và một thực tế phũ xờ phàng là, qua chiện nài, chiêm nghiệm lại mới thấy, hóa ra mình già mất rồi! Già nên ko thể hòa điệu cùng “bọn trẻ”, ko hỉu Teen bi giờ hát gì, khoái gì. Thiệt bụng là thấy hơi … chạnh lòng!

Thêm một cái nữa là, nếu ai ai cũng như tui (hay số lượng ko ít những người bạn tôi biết) thì chéc mấy pé ca sởi Tin Tin sẽ … giải nghệ ngay khi mới lăm le … nhú thành Sao. Vậy thì tội quá, show biz Việt lèm seo phát triển đc hoành tráng như bi giờ chứ. Đúng ko nè?

...

Hum trước có vô tình đi koi một show, có một anh chàng Hot-boy-singer làm chao đảo bao nhiêu trái tim pé gái (dưới 18 tuổi). Thía mà, he bước ra sân khấu, hát múa quay cuồng, làm đủ trò, cũng chỉ nhận được sự bình phẩm của tui & mấy người bạn là: “Thằng này … bệnh!” Hơi tế nhị 1 chút, tụi tui chỉ dzám gọi cậu ấy là Quần Đỏ - một nik name cực hot.(cậu ấy mà bít chắc khóc thét lên vì sung sướng)

Túm quần lại mà nói … lần cúi cùn: Trưa nay tui ko bình thường thiệt! Rảnh ghê ta ơi, bàn tán chiện tầm phào!

Forget it all, Jera!


Thursday, June 5, 2008

Mùa lại xanh!


Đi qua những cơn mơ day dứt, biết mình lẻ loi…

Đắng lòng lắm, ngỡ là tuyệt vọng…

Nhưng rồi, ban mai vẫn về sau đêm tối. Mùa sang. Xanh lá. Mưa mát tâm hồn.
Tan hết mông lung, ta lại yêu đời quá thể!

Phía ngày mai còn nhiều nắng lắm. Xanh ngời. Và ta vẫn tin yêu cuộc đời. Dù thưa thớt tiếng cười…Dù phải quên!

Ta nhắc mình: còn nhiều thứ để trói mình về phía trước. Cần lắm tin yêu và hy vọng…

Mặc tình như những cánh bồ công anh bay theo gió…

Theo gió về mùa sau …

...


Monday, June 2, 2008

Entry for 01/06 - Hồn nhiên


Những nụ cười hồn nhiên là cội rễ của hòa bình và hạnh phúc. Tự dưng nhớ lời một bài hát: "Thật tuyệt vời biết bao khi thế giới quanh ta trẻ lại, nụ cười luôn nở trên môi..."

Cô giáo văn cấp 3 tôi từng nói: Thế giới từ lâu đã mất đi lòng tốt hồn nhiên. Cần lắm ...

01/06 Chúc mừng những hồn nhiên của cuộc sống. Và nguyện cầu cho tất cả mãi giữ hồn nhiên...



Sunday, June 1, 2008

Tạm biệt Tháng Năm!


Tháng Năm nắng. Tháng Năm mưa. Tháng Năm êm đềm như giấc mơ trưa một người thiếu nữ. Khẽ khàng và duyên dáng. Tháng Năm hôm nay theo gió qua mùa!

Vẫy tay chào Tháng Năm. Tạm biệt mưa – nắng hôm qua để chờ mùa mới… Mùa mới về gần, rất gần!

Tháng Sáu về. Vừa kịp gửi lời chào những yêu thương tháng Năm. Vừa kịp thay áo tâm tư tiếp tục đi về phía sang mùa…

Có trái tim đã sang mùa…

Vậy là cũng đã kết thúc 2 tháng với công việc mới, bạn bè mới, bộn bề mới. Được nhiều hơn mất, dù lắm lúc vẫn tự thấy mình mông lung! Nhưng biết bằng lòng với những gì đã cố gắng. Tháng Năm không nỡ phụ người, nên ta vẫy vùng và thỏa những niềm vui bé mọn, vừa đủ cho Tháng Năm lung linh!

Chào nhé Tháng Năm… Ta đón Tháng Sáu với một niềm lạc quan rất đỗi hồn nhiên. Mưa nắng có vô thường, thì ta vẫn vui với chính ta, tự bước đi giữa dòng ngày tháng. Đi rồi sẽ đến… Bao nhiêu lần đã tự nhắc mình như thế, Tháng Sáu nhỉ?

Tháng Sáu ngoài thềm cửa. Chào em!