Friday, April 11, 2008

Mong gặp lại cơn mơ ấy!


Có những đêm mộng mị, dẫu mệt nhoài sau ngày dài lẻ phận, vẫn không thể an nhiên giấc bình thường. Và ta mơ... Chiêm bao những điều đã qua, những gì chưa tới, và những khát khao còn xa tầm với...

Những giấc mơ đến. Có khi là những mông lung phi thực tế, biểu tượng cho những điều trông đợi, những lo toan của ngày. Có khi là những hiển hiện rõ đến lung linh của những hình ảnh kí ức, cứ như đang xem một bộ phim hồi kí - thấy mong manh năm tháng đã qua đời mình. Có khi lại là những khung hình giản đơn, có ta, bè bạn, gia đình... với những đối thoại thường nhật - thật đến độ tưởng chừng không còn là chiêm bao nữa! Và cũng có những cơn mơ... mơ hồ một cảm giác ấm áp, mơ hồ một xúc cảm bâng khuâng... Ta day dứt nhớ, tiếc!

Mơ về một ngày nào đó... một nơi nào đó... một khung cảnh nào đó - có khi lạ, có khi quen - và ... một người nào đó!

Trong cơn mơ ấy, ta mà không phải là ta. Lững lơ trong hàng triệu những cảm giác miên man - như một cánh bướm bay trong muôn trùng tơ mộng mị. Ta tin là thật đến ngô nghê! Để rồi sáng ra, giật mình và tiếc nuối... Mơ ngọt ngào và ấm áp như thể một tách trà mật ong dịu vợi. Và ta mải miết tìm lại cảm giác phi thực. Mải miết khát khao được sống lại một lần chiêm bao dịu dàng như thể... Thèm đến tê người nhấm nháp một lần nữa tách trà mật ong kia!

Rồi cơn mơ ấy cũng trở đi trở lại... mỗi lần một cảm giác khác nhau... mà vẫn ấm áp đến xót xa, ngọt ngào đến day dứt! Thảng hoặc trong ta một niềm riêng chôn giấu. Thảng hoặc những khao khát như lửa - cháy sáng miền tăm tối lòng đơn côi. Thảng hoặc những hanh hao như gió - thổi dịu dàng mà nghe bão nổi tâm tư. Nhưng biết, tự biết với chính mình, chỉ là những giấc mơ dài miên man mộng ảo. Ừ thì chiêm bao không thể nào là thật. Ừ thì, mơ thôi!

Những giấc mơ có sức mạnh thật khó lý giải. Nó có thể cuốn dậy những mong manh sâu kín nhất đáy lòng, để rồi mộng mị hóa thành những ảnh hình đầy mê lực, rồi vỡ tan như thủy tinh thành vạn muôn mảnh vỡ - mà mỗi một mảnh nhỏ lại ghim chặt nơi lòng người, ứa máu. Đau mà vẫn còn mơ...

Nhưng ngẫm lại, mơ cũng diệu kỳ lắm! Gió bụi năm tháng không thể làm vẩn đục. Bộn bề lo toan không thể mờ xóa. Như một nơi chốn bình yên trong tâm khảm, cho lòng người nương mình ẩn náu, tránh bão trú giông.

Và với riêng ta... Đôi khi, giữa cái đơn lạnh thân phận, giữa những khói bụi đời thường, ta lại cám ơn những trằn trọc đêm thâu, để cho ta nhiều chiêm bao, mộng mị... Và ta biết ấm áp là gì, và ta biết khát khao là thế nào... Dẫu rất xa vời khoảng cách mơ - thực, ta vẫn không quên nuôi hy vọng, ấp ủ niềm tin...

Lắm lúc sóng gió vô thường, ta lại thèm được mộng mị...

Và nhiều những khi cô đơn, ta lại mong mỏi chiêm bao...

Mong gặp lại cơn mơ ấy, để nương náu trái tim mình...

...



Wednesday, April 9, 2008

Cuối chiều còn ta...



Một ngày như mọi ngày. Ta bình thường chờ nắng, ta bình thường đợi mưa. Tìm một khoảng trống vô hình, nép tâm trí mình vào đấy! Tạm quên nghĩ suy vơ vẩn, tạm quên xa xót vu vơ... Tập trung vào công việc, mệt nhoài, rồi kiệt quệ. Thấy mình còn sống sau một ngày lơ lững - thật may!

...

"Chiều. Chiều rồi. Một chiều êm ả như ru..." - ngồi vùi đầu trước máy tính trong phòng máy lạnh, tự nhiên thèm cái cảm giác ngồi đón chiều để được cảm nhận hương vị của chiều như thế! Là cảm giác, là mơ mòng...

Một ngày lại sắp hết. Chiều là dấu chấm lửng để đêm tới, trước khi ngày hoàn toàn kết thúc. Nếu đêm là không gian của những nỗi niềm sâu kín, là nơi của những mong manh sương khói u sầu. Thì chiều, là thềm nắng, là vườn thu... là nơi hội tụ những niềm xa vắng... Bước chuyển mình của ngày vào đêm. Bước chuyển mình của bâng khuâng thành tiếc nhớ. Hoàng hôn còn là nỗi ám ảnh phận người!

Có đôi lần, ngồi một mình trong chiều dần xuống. lạ kì là giữa cái mênh mông và nắng cuối ngày đang tắt đó, tôi lại không hề buồn bã, không hề suy tư. Tôi cũng không cảm thấy cô đơn dẫu chỉ chính mình giữa bao la gió. Tôi chỉ thấy ấm áp. Ấm áp như cảm giác nắm lấy một bàn tay. Tôi chỉ thấy bình yên. Bình yên như mặt nước gương phẳng lặng hồ thu. Lạ lùng làm sao!

Nhưng có lẽ đó là vì những lúc ấy, tôi đợi hoàng hôn nơi mái ấm gia đình. Vì thế mà tôi biết, chiều để tụ họp đoàn viên, để ấm lòng bữa cơm gia đình phất phơ làn khói. Và mình đâu có bơ vơ.

Còn ở mùa xuân của tuổi đời nông nổi, nhưng cũng không ít khi tôi nghĩ về hoàng hôn đời mình. Không biết sẽ thế nào nhỉ? - Đầm ấm con cháu hay quạnh quẽ cảnh đơn côi? Thanh thản bình an hay vẫn còn chênh vênh đau đớn? Bất giác, sợ ngày mai...

Cha mẹ ta cũng đang tuổi về chiều. Chẳng mấy chốc hoàng hôn sẽ đi vào đêm. Tôi không dám tưởng tượng khi ngày tắt nắng ấy, tôi sẽ ra sao? Có can đảm đón nhận nó vì là lẽ tự nhiên muôn đời. Hay đau đớn tiếc nuối mãi không thôi? - Tôi chắc sẽ khóc nhiều lắm, vì đau!

Còn đương xuân thì đừng để hoài phí. Khởi bước từ ban mai, ngày về là chiều nắng tắt. Hãy cố sao cho hoàng hôn vẫn nhiều nắng ấm, vẫn đẹp tươi vì đã sống trọn vẹn với mình rồi!

...

Cuối chiều. Còn ta với những niềm thơ thẩn. Chỉ là thoáng qua vậy thôi! Vì ta biết, yêu lắm hoàng hôn nhưng cuộc dời vẫn còn đầy bình minh nắng ấm, vậy cớ gì mà không tin, không hy vọng... Mai lại bắt đầu đi từ phía ban mai...



Tuesday, April 8, 2008

Thắp nến lên bạn nhé!


Hai ngày cuối tuần, ngoại trừ thời gian vùi đầu ôn bài thi anh văn, còn lại là... thảnh thơi, mà trống trải.

...

Nhiều lúc, cảm thấy mình chật vật làm sao để có thể sống vô ưu - hay chỉ vờ là vô ưu trong bề bộn cuộc sống này. Đôi lúc, tự giận chính mình - lênh đênh, vô chừng và chẳng mấy giữ vững lòng tin. Bên ngoài là một người lạc quan, thật tâm, không đến nỗi bi quan, nhưng cũng là một kẻ vẩn vơ, nghĩ mông lung những vô thường không thể nắm bắt. Phí hoài chính mình.

...

Café tối. Quán xinh. Góc bình yên. Với bạn tri âm đã nhiều lần lỗi hẹn. Thấy mình còn chút sẻ chia.

Ngồi nghe bạn tâm tình, tôi đọc trong mắt bạn có ánh nhìn thăm thẳm, dịu vợi một nỗi niềm day dứt. Tôi biết bạn yếu mềm, nhưng tôi cũng tự hào bạn bản lĩnh. Chuyện của bạn làm tôi giật mình, hóa ra, cuộc sống vô cùng vô tận này, cũng có lắm những bất thường mà hạnh phúc như thế! Tôi biết bạn đã yêu. Tôi tin bạn rất yêu. Và, tôi cũng thấy bạn đau, tim đang khóc mà mắt thì kiềm lệ ướt. Tôi đau cùng bạn. Và tôi đau một nỗi mơ hồ riêng tôi.

Dẫu sao thì bạn cũng hạnh phúc! Bạn hạnh phúc vì bạn biết mình hạnh phúc, vì bạn biết tin vào cảm giác con tim, vì bạn dám dấn thân. Như bạn nói, bạn sẵn sàng phỏng lưỡi để nếm cho biết hương vị một món ăn ngon. Tôi mừng vì bạn đã nếm trải mặn ngọt đủ đầy. Nhưng tôi cũng buồn, vì bạn lụy một chữ tình mà đêm đêm vẫn cứ nằm đau, nước mắt ướt gối lẻ loi...

Nhưng tôi phục bạn. Và tôi buồn cho chính mình. Tôi còn lưng chừng. Tôi còn vô định. Còn dè dặt những nỗi niềm sâu kín, chưa dám bước, chưa toàn tâm để dấn thân. Và thế là tôi... rơi... Rơi sâu xuống vực sâu, để niềm kiêu hãnh và tự tôn dìm mình tận đáy. Vực sâu của sự cô đơn.

Là tri kỉ của nhau, tôi cầu bạn bình an và hạnh phúc. Tôi mong bạn biết dừng lại để đi tiếp, biết quên để chắp cánh bình yên. Tôi không bao giờ thích nước mắt của bạn hữu, nhất là nước mắt đau đớn vì tình yêu của những người con gái tôi trân quý. Tôi sợ. Vì soi bóng mình trong nước mắt bạn, tôi sẽ thấy mình là tệ hại, và vô tâm đến dường nào. Cũng may là, tối qua bạn không hề khóc!

Bạn kể cho tôi mà như mưa trút đầu mùa. Ào ạt, hoang hoải, đầy da diết và ám ảnh. Tôi biết bạn chân thành. Tôi thương bạn nhiều hơn!

...

Xe chạy vòng phố đêm. Bạn cám ơn tôi vì đã giúp bạn biết tự nhìn lại chính mình. Nhưng bạn biết không, tôi cũng thầm cảm ơn bạn vì điều tương tự.

Ngẫm lại chính mình qua trải nghiệm của người khác - của bè bạn, tri âm - tôi thấy mình lớn hơn một chút. Cũng tự thương lấy chính mình thêm một chút. Nhưng tôi luôn tự tin ở chính mình. Tôi biết mình ở đâu, là ai, đang chờ đợi, mong mỏi điều gì. Tôi còn biết chính mình, thế là đã đủ đầy!

...

Hôm qua nghe xonefm, vô tình nghe lại một câu chuyện cũ.

"Trong một căn phòng có 4 ngọn nến.

Ngọn nến thứ nhất thở than: "Tôi là Hòa bình, thế giới bây giờ vẫn còn người tàn sát người, vẫn còn người người tranh đấu giành quyền lợi của nhau. Hòa bình tôi thật là đã trở nên vô dụng!" - nói xong, ngọn nến buông mình leo lét, rồi tắt dần.

Ngọn nến thứ hai cũng trầm ngâm lên tiếng: "Tôi là Tình yêu, con người ai cũng cho là điều quan trọng nhất. Nhưng thực tế thì sao, lòng người bây giờ chỉ là óan hận, là tự kỷ, là tị hiềm, ganh ghét... Tôi biết mình đã không còn là jì trong cuộc đời này nữa...." - rồi ngọn nến cũng tắt ngấm.

Ngọn nến thứ ba đang mờ ảo cũng cất lời oán than:"Tôi là Niềm tin. Trong một thế giới mà Hòa bình và Tình yêu cũng trở nên vô giá trị, thì dường như, tôi cũng đã trở nên một thứ gì đó quá xa xỉ, phi thực tế... Đáng buồn làm sao! " - nói rồi ngọn nến vụt tắt, chỉ còn lại làn khói trắng mỏng manh.

Một cô bé bước vào căn phòng - bây giờ đã trở nên thật là tăm tối, vì chỉ còn mỗi một ngọn nến hanh hao. Cô bé giật mình thốt lên:"Ôi, tại sao thế này, tại sao tất cả các bạn lại đều tắt ánh sáng? Các bạn đã làm cho cuộc sống trở nên tăm tối biết dường nào!"

Lúc bấy giờ ngọn nến thứ tư mới lên tiếng:" Cô bé yên tâm, còn tôi đây mà - tôi là Hy vọng - chỉ cần tôi còn chút ánh sáng mỏng manh yếu ớt cuối cùng, thì cô bé vẫn có thể dùng tôi để thắp sáng lại các ngọn nến kia!"

Một câu chuyện cũ. Nhưng chưa bao giờ là không đúng. Cuộc sống luôn tồn tại, chỉ cần con người còn biết hy vọng.

Như đã có lần nói, bây giờ tôi cũng tập tành hy vọng...

...

Tôi sẽ thắp nến lên. Bạn cũng thế, bạn nhé! Thắp ánh sáng cho tâm hồn mình...



Saturday, April 5, 2008

Ngày bắt đầu bằng cơn mưa...


Sáng sớm hôm nay tự dưng trời đổ một cơn mưa rì rào xanh mướt, gió len qua khung cửa sổ đánh thức tôi. Nằm lười chưa muốn thức dậy, ngóng mưa dệt tơ khung cửa, bất chợt len lỏi tâm tư một nỗi niềm mơ hồ... xa vắng nhớ... xa vắng quên...

Nắng mưa là chuyện của trời đất. Đời người qua lắm mùa nắng cũng trải nhiều cơn mưa. Từ thiếu thời đến tận bây giờ, tôi cũng đã qua không biết bao ngày mưa nắng. Nhưng giữa vô vàn mưa - nắng vô thường đó, có những cơn mưa đi qua, đã xa, vẫn như còn ở lại - xanh mướt lòng tôi!

Nhớ lắm... Những mùa mưa kí ức đong đầy! Có dại khờ, tình cảm đầu đời bỡ ngỡ. Có tinh khôi ngày tháng hồn nhiên. Có bâng khuâng những niềm vui con trẻ. Cũng có miên man chút buồn vu vơ... Nhiều, thật nhiều những mùa mưa qua... cho ta - như chồi non nảy mầm cuộc sống, lớn dần, trưởng thành, và tắm mát những tháng ngày còn chưa xa bằng tình yêu thương, hoài niệm tuổi thơ và những mộng mơ trong veo cơn mưa thời mới lớn... Bồi đắp trong ta một tâm hồn xanh mát mưa đầu mùa, xôn xao gió hát...

Có ngày mưa giông mới quý ngày nắng đẹp. Nhưng cũng vì nắng hạn cháy khát mà biết yêu lắm những cơn mưa!

Ngày bắt đầu bằng cơn mưa... Ta bắt đầu từ ngày xưa...

Thursday, April 3, 2008

Không đề


Tự nhiên em nhớ ngày quen nhau
Anh đem nắng mai vào tiếng hát
Sưởi ấm tim em bằng guitar dìu dặt
Trói em vào tim anh!


.


Khúc hát ban đầu xanh mướt màu xanh
Xanh như ngọc
trong veo niềm mơ ước...
Em tin mình mãi có nhau cùng đi về phía trước
Vậy mà, rồi người cũng xa!

Tự nhiên em nhớ da diết những điều đã qua
Ngọt ngào và nước mắt
Hạnh phúc dối lừa và niềm tin rất thật
Tình yêu bây giờ có cổ tích đâu anh?


.


Em yêu anh
rất mực yêu anh!
Nhưng trái tim anh ko là của em trọn vẹn
Nước cuốn dây tơ hồng, lỗi hẹn...
Em hóa đá góc đường - nơi sẽ rồi lãng quên...


Tự nhiên em muốn cất lời một khúc hát không tên
Cho mùa đã xa, cho mùa chưa tới...
Mùa đi cùng tháng năm - em là người chờ đợi
Em khẽ ru mình chiếc lá đánh rơi!


.


Chìm trong những nỗi chơi vơi
Có lúc em thấy mình vực thẳm
Sau mùa bão giông, biết có còn nắng ấm?
- Mà nắng ấm nghĩa gì khi em thiếu anh?!

Tự nhiên em muốn chạy về phía có anh
Đuổi bắt người - chỉ còn là mộng ảo
Đuổi theo giấc mơ của chính mình - chao đảo
ngả nghiêng rơi vào nỗi nhớ mơ hồ


.


Nhớ để mà quên, quên mà còn mơ
Để đau hơn khi nhìn anh vui tình mới
Xa lắm rồi, mà sao còn cố với
Em đợi một điều vô nghĩa
và đau!!!

Tự nhiên em thấy trái tim mình bạc màu
Biết tự nhắc: thôi nhớ, thôi thương, thôi mơ ngày tháng cũ
Vậy mà đến bây giờ vẫn còn ủ rủ
Ấp ủ những điều cho chính mình đau


.


Sẽ cố quên, xóa hết những niềm đau
Để tìm lại chính mình trong bóng ngày qua đổ vỡ
Nhìn lại thấy mình: dại khờ yêu, rồi đau khổ
Nỗi đau nguội dần rồi mà cứ nhớ mông lung...

...


Tự nhiên dạo một vòng blog, rồi ngồi ngẩn ngơ, rồi viết một bài... thơ thẩn. Buồn khó hiểu.



Wednesday, April 2, 2008

Khởi đầu mới


Trời xui đất khiến thế nào mà lại begin công việc mới ngay ngày Cá Tháng Tư. Nghe cứ như đùa, nhưng mà, thiệt tình là... mình đã có công việc mới và start 1st working-day của mình rùi!!!

Sau 2 tháng free và cắm đầu vào mấy chương trình học luyện thi, vậy là mình cũng đã có công việc mới - cố gắng "cày" để kiếm money mà tung tăng hưởng thụ mới được!!!

Nhờ ơn trên ban phúc, sau gần tháng chờ đợi, đã chính thức bước chân vào... Vinagame - chung "ổ" với Cathy Lẳng. Công việc ngày đầu tiên nói chung là ... khá vất vả. Sau khi đến công ty từ 8h sáng, waiting khoảng ... gần 1 tiếng, nhận việc, chờ IT set up computer... thì đã phải lao ngay vào công việc... online, lướt web và ... chat!!! Có lẽ, cứ nên xem như "ưu đãi" ban đầu, tận hưởng để sau này "cày" cũng đỡ tủi phận. Người ta thường nói: "hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai" - đằng này, sung sướng trước, chắc bĩ cực sẽ "quằn quại" lắm, Mô Phật, xin Chúa thương xót lòng lành!!!

***

Hôm nay Cá Tháng Tư nên từ sáng đến giờ ko ít kẻ hăm he cho mình ...ăn Cá. Nhưng mà, may qué, hên seo là em chưa ăn con nào! Mà tụi nó làm như mình nob lém ko bằng, hừg, đừng tưởng có thể dzụ đc ta nha - hôm nay ta quyết ko tin ai!!!

Nghĩ lại mấy mùa Cá năm trước cũng có nhìu kỉ niệm dzui dzui... Năm nay ko đi câu ai cả, cũng bùn... Thui, tui tích đức thì Trời phù hộ - đừng cho con ăn phải Cá của đứa nào nhe!!!

Thiệt, ngày jì mà ... cứ phải đề phòng, lúc nào cũng bất an, đắn đo thiệt - giả. Mệt ghê!!!!

***


Ngồi nghỉ trưa và viết blog thế này, thú thực là... cũng có chút chạnh lòng nhớ OneStep.

Vạn sự khởi đầu nan (hi vọng ko có vế sau "gian nan bắt đầu nản"!). Cố gắng thiệt nhiều, nỗ lực thiệt nhiều... Hy vọng cũng nhiều nữa... Lúc này, mình cũng tập tành hy vọng...

***

Đường dài phía trước còn xa
Vững vàng chân bước sẽ qua thác ghềnh

Mong là vậy!

Thursday, March 27, 2008

Chắc ở nơi xa xôi nào đấy, thời gian sẽ gặp thời gian...


Ngày tiếp ngày, tháng nối tháng... thời gian cứ như ngọn gió vô tình, thổi miết dặm dài đời người, bất tận những nỗi niềm hanh hao...

Theo dòng ngày tháng, có những niềm vui, nỗi buồn sót lại; có những nụ cười, giọt nước mắt đánh rơi...

Một ai đó đã nói rằng" Quá khứ là cánh rừng, ta đã đến và bỏ lại những bông hoa ở đó!" - chắc là những bông hoa đẹp nhất, nên lòng người cứ hối tiếc khôn nguôi...

Thời gian. Vô hình. Là sức mạnh không thể cưỡng lại. Con người đi qua năm tháng đời mình, có những thứ đã là thì quá khứ, thì có níu kéo, thảng thốt rượt đuổi, cũng ko thể nào nằm bắt, ko thể nào giữ lại... Có chăng, chỉ là giữ ở sâu nơi trái tim - ở nơi đó, thời gian là vô hiệu, quá khứ, hiện tại, tương lai... chỉ còn là những mảnh thủy tinh momg manh, trong suốt những nỗi niềm hoài niệm... Tiếc thương mà lưu giữ, gọi tên là kí ức...

Từ tiếc nuối đâm ra con người hy vọng. Tiếc quá khứ để mơ mộng cho tương lai...

Vô tình hôm nay bắt gặp một bài thơ - quen cũng hóa lạ, lạ mà quen - làm ta rưng rưng một niềm nhớ, một nỗi mơ mòng...

Thời gian nơi xa

Nhà tôi bên một dòng sông
Sáng chiều trôi qua từng chùm hoa tím
Lời mẹ ru rơi trên cánh biếc
Tháng ngày hoa tím mang đi…
Bất ngờ nay nhặt tờ lịch cũ
Nao lòng chợt nhớ cánh hoa xưa
Mẹ tôi đã không còn nữa
Tuổi thơ trắng tự bao giờ…
Tôi chờ hoa tím trôi qua
Để gởi theo tờ lịch ấy
Chắc ở nơi xa xôi nào đấy
Thời gian sẽ gặp thời gian….

Trước thời gian con người bất lực. Chỉ biết lặng lẽ... chờ hoa tím trôi qua, để gởi theo tờ lịch ấy... Và khôn ngừng nuôi hy vọng - mà hy vọng cũng mỏng manh sương khói - rằng ở một nơi xa xôi nào, thời gian sẽ gặp thời gian.... Biết có hay ko nơi chốn mầu nhiệm đó? Thôi thì, cứ sống trọn với từng ngày đi qua, những bông hoa quá khứ thì cứ ép hương lưu giữ nơi ngăn kéo hoài niệm, gìn giữ cẩn thận đừng để vội lãng quên... đã là mầu nhiệm lắm rồi!


Thursday, March 20, 2008

...Không lời...


Đêm

Im ắng những ngọn gió vô hình

Play một list nhạc tình

Guitar không lời

Âm thanh không lời

chảy vào ta những cảm xúc ...

... không lời!


Lâu rồi mới nghe hòa tấu guitar vào đêm khuya, thấy bình yên lạ thường!!! Đúng là, âm nhạc có một sức mạnh khó lý giải. Giai điệu và âm thanh cứ như gió. Khẽ khàng, nhẹ nhàng mà thấm sâu đến vô tận vô cùng. Dậy lên những xúc cảm không lời... mà miên man, khôn ngừng tuôn chảy...

Những giai âm quen thuộc. Nhắm mắt, nghe từng nỗi du dương mơn man da thịt... Đêm sâu hơn. Lòng mình cũng sâu hơn!!!

------------------------------------------------------------

Dạo này, đôi khi lại nằm mơ vơ vẩn - những giấc mơ ko đầu ko cuối, và cũng chẳng bít có ý nghĩa gì!!! Sáng ra lại bần thần, nhớ mông lung, nghĩ ngợi mông lung...

------------------------------------------------------------

Cái bệnh muôn năm cũ. Gần thi A.V mà lại lười kinh khủng. Ko muốn học jif hết. Ko muốn làm jì hết! Tự nhiên, muốn quẳng hết mọi thứ qua một bên, chạy ùa về đâu đó... Đâu đó...xa và không thể, không thể nào!!!

------------------------------------------------------------

Đúng là... thấy mình hơi ích kỷ, nhưng, vô cớ cũng... chạnh lòng...
Cầu mong cho những gì tốt đẹp nhất, ngọt ngào nhất!

------------------------------------------------------------

Có những khoảng trống

không thấy

không định nghĩa

Có những câu nói

không thốt nên lời...

Rối bời!


Quẩn quanh nhìu suy nghĩ tầm phào - tự bít mình vớ vẩn! Sắp tới, trước mắt, còn nhìu việc phải cố gắng. Cố gắng thôi, tôi ơi!!!

------------------------------------------------------------

Viết gần xong mới phát hiện ra là... tính viết một entry thiệt dzui hoặc thiệt tình củm, hóa ra thành... nồi lẩu linh tinh cảm xúc. Không lời - mà nói nhìu thế ko bít... Trăm câu nghìn chữ... cũng chỉ là Không lời! (Khó hĩu quá!!!)

Cái quái gì thế nhỉ? Seo mà entry của người nào lúc này cũng lung tung thở than, rền rĩ.... Hết Lừa, Lẳng... Mình cũng lây bệnh roài ah??? *_* Thê thãm!!!

Mùa của những niềm rồi rắm tâm tư.


Tuesday, March 11, 2008

Trước biển, anh và em!


Ngồi trước biển bao la
Anh nói với em về muôn trùng sóng vỗ
Ngoài kia những con sóng xa bờ
Ngàn năm vẫn hoài trăn trở
Đâu là bờ bến hạnh phúc cuối cùng?

Ta ngồi trong bóng chiều mông lung
Anh với em, và ngoài kia biển lớn
Những cánh chim nghiêng mỏi mòn tìm tổ ấm
Anh – em mỏi mòn mới nhận ra nhau
Từ hoàng hôn mênh mông bãi cát hôm nào…

Trước biển ta ngồi bên nhau
Cát ấm, gió hanh hao, hoàng hôn xuống thấp
Màu nắng sót rơi hóa ánh vàng trải ngập
Vô tình quyện bóng anh và em
Vô tình ta chợt gần nhau thêm…

Dang tay đón gió biển vào tim
Gió thổi khôn ngừng lời nguyện ước
Em nhìn anh long lanh niềm mơ ước
- Hạnh phúc mãi là như thế bên nhau,
Anh và em, với biển … sóng vỗ ngàn sau…


Sunday, March 9, 2008

Hoa hồng cho ngày 8/3



Hôm nay ngày 8/3 - ngày quốc tế Phụ Nữ - ngày của Mẹ, của Chị, của Bạn, của Em.
Chúc tất cả những điều tốt đẹp nhất!
Chúc tất cả những điều hạnh phúc nhất!
Ngọt ngào hơn sôcôla...
Thơm nồng hơn những đóa hồng hoa...

Một cuộc điện thoại cho người Mẹ phương xa.
Một tấm thiệp nhỏ xinh cho người chị lâu ko gặp gỡ.
Đôi lời chúc dịu dàng cho bạn tri âm.
Và hoa hồng cho tình yêu xinh đẹp.
... Và tất cả... cho ngày 8/3 thêm ấm áp yêu thương!!! Ấm áp thật nhiều các bạn nữ nhé!!!
HAPPY WOMEN'S DAY!!! - HAPPY ROSES' DAY!!! - HAPPY YOUR DAY!!!