Tuesday, December 31, 2019

2019 - A Year of Survival


Ngày cuối cùng của năm, tôi lướt instagram và xem lại những khoảnh khắc chính mình. Đi qua từng tháng, nhặt nhạnh từng hồi ức rời rạc, chắp vá từng mẩu chuyện dở dang... ngồi thu xếp lại, ghép thành bức tranh 2019. Bức tranh mà tôi sẽ đặt tên, giống hệt như tiêu đề bài viết tháng Bảy, là Sống Sót. 

... 

Thú thật là đến tận thời điểm này, tôi vẫn chưa tin được rằng mình đã sống sót, đã sắp lê thân qua hết những ngày tháng vật vờ vô vọng của năm đầu đại hạn năm cuối tam tai. Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là dễ dàng. Chưa bao giờ, tôi thấu hiểu trọn vẹn câu nói đó như ở 2019 này. 

Chưa bao giờ, tôi nghĩ nhiều về cái chết đến mức hoài nghi về hiện sinh. Chưa bao giờ, tôi thấy tín niệm về hy vọng thực ra chỉ là một cách xảo ngôn của tuyệt vọng. Chưa bao giờ, việc thức dậy và hít thở mỗi ngày, đôi khi, lại khó khăn vô cùng tận... 

Vậy mà, cũng đã sắp lê thân qua hết. Vậy mà, cũng mở được một khe cửa hẹp vào 2020.

... 

Trong vô vàn mảng tối của bức tranh, đâu đó, diệu kỳ thay, vẫn sáng lên đôi ba màu sắc khác. Nhìn lại, mới bất giác nhận ra, hóa ra, tôi đã không ngừng cố gắng yêu thương chính mình, ngay cả khi ngỡ rằng đã buông bỏ. Hóa ra, tôi đã nỗ lực để gìn giữ cho bản thân những vệt màu của gia đình, của tình thân, của bạn hữu... dù lắm lúc vẫn thấy mình cô đơn đến cô độc. 

Có lẽ, vịn vào đó mà tôi đứng dậy, nương theo đó mà tôi ngược đường đi lên khỏi đáy vực sâu. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, ít nhất, còn được vài đoạn dấu nhớ ghi khắc nơi tim mình. 

Có lẽ, cũng nhờ đó, mà tôi, tạm xem như học xong bài học về sống sót. Xét đến cùng, đơn giản chỉ là yêu thương bản thân và gìn giữ những chân giá trị đã xác tín của chính mình. 

... 

Cám ơn, và tạm biệt 2019. 
Xin chào, 2020! 

(Saigon, 
31/12/2019.) 


Friday, December 20, 2019

Mắt biếc


Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Mấy mươi năm vẫn còn... 

Có hồn nhiên tuổi nhỏ 
Hai mái đầu còn xanh 
Lời thương chưa kịp ngỏ 
Người nỡ quên, sao đành 

Có ánh nhìn biêng biếc 
Của một thời đắm say 
Người mang trao ai đó 
Mặc lòng tôi, gió bay 

Có thị thành lấp lánh 
Che khuất người tôi thương 
Phù hoa và nước mắt 
Tôi vẫn đứng cuối đường 

Có thời gian đi vội 
Mấy ai chờ đợi ai? 
Cớ sao tôi khờ dại 
Ôm nỗi đau, thở dài 

Có trái tim chật hẹp 
Chỉ chứa một hình dung 
Một cành hoa ngày cũ 
Dư hương đến vô cùng 

Có tiếng đàn vụn vỡ 
Ghép thành lời bi ca 
Mấy ai hay nỗi nhớ 
Cứ trẻ mãi không già? 

Có tình yêu người ngỡ 
Chỉ như trò trẻ con 
Ai ngờ là vết khắc 
Suốt trăm năm mãi còn... 

...

(Saigon, 20/12/19. 
Cho "Mắt biếc", 
 cho những tháng ngày đủ xa.)


Friday, December 13, 2019

Có những ngày (dark version)


(c) photo by @salvadormaliii

Có những ngày buồn từ sớm tinh mơ 
Mớ mắt ra muộn phiền đã ở đó 
Vội vã vòng xe xuống đường, 
chạy hướng nào cũng gặp đèn đỏ 
mà tâm trí mình thì xám đen. 

Có những ngày 
loay hoay giữa muôn vạn tiếng còi, kèn 
nhiều khi lại thấy mình chết lặng 
Biết sống sao cho đặng 
một kiếp người rối ren? 

Có những ngày 
ngày cũng như đêm 
nhìn quanh chỉ toàn bóng tối 
Kẻ vô đạo, làm thế nào mà rửa tội? 
Lấy ai thắp nến lòng mình? 

Có những ngày 
chẳng tha thiết bình minh 
Chỉ muốn chìm trong mộng cảnh 
nương nhờ giấc mơ cất cánh 
bay tới miền vãng sinh... 

Có những ngày 
kẻ thù lớn nhất là bản thân mình... 

...

(Saigon, 
những ngày buồn cuối năm.)

Wednesday, November 20, 2019

Bi ca


Những người trẻ đâu đó 
Tử mệnh vì tự do 
Còn mình, tâm già cỗi 
Vong thân bởi sầu lo? 

Những người trẻ lý tưởng 
Xây đời bằng máu xương 
Còn mình, ôm huyễn mộng 
Sống lạc giữa hoang đường? 

Nhân sinh tựa chớp mắt 
Hồng trần vốn bụi tro 
Hiển vinh và suy bại 
Chỉ như một chuyến đò... 

Những người trẻ đâu đó 
Nhuộm vàng thế kỷ xanh 
Còn mình, dòng máu đỏ 
Tự chôn xuống đất lành? 

... 

(Saigon, Mười Một Mười Chín.
Phức cảm giữa những ngày không an yên,
thấy đời đầy bất trắc.)


Sunday, November 3, 2019

Hoàng hôn


Chợt muốn đi tìm 
một buổi chiều yên 
Nhẹ như hơi thở người sau gáy 
Êm như chiếc hôn non vụng dại 
Bóng chúng mình nghiêng nghiêng 

Phức điệu cuộc đời bỗng chốc lặng im 
Nhường chỗ cho khoảng không lời thật đẹp 
Vết thương nào chợt khép 
Cơn mơ nào lại xanh 

Chợt muốn đi tìm 
buổi chiều đẹp như tranh 
Màu nắng Levitan, bầu trời Van Gogh 
Gặp lại phía bên kia con dốc 
Giữ nhau cho hoàng hôn... 

(Saigon, 
Mười Một, 
Hai Không Mười Chín.)

---

* cảm hứng khi nghe ''Hoàng hôn" - Cheung.

Wednesday, October 9, 2019

Trần gian buồn đến thế


Phố ồn ào đến thế 
Sao nghe lòng lặng thinh? 
Đời xô bồ đến vậy 
Sao chỉ thấy riêng mình? 

Ngày tháng dài đến thế 
Sao phận người mỏng manh? 
Đớn đau nhiều đến vậy 
Sao cơn mơ chưa thành? 

Trần gian buồn đến thế 
Sao vui không về qua? 
Nhân sinh sầu đến vậy
Chưa kịp yên, đã già...

...


Saturday, October 5, 2019

Những bông hoa trên nấm mồ tuyệt vọng


"Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng, để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa..." (TCS)

Những năm mới lớn, khi còn là một đứa chuyên văn thích mộng mơ và giả vờ sâu sắc (dù thật ra, bây giờ vẫn thế!), tôi đã từng vô cùng tâm đắc với trích dẫn trên - một cách khó hiểu. Một cách khó hiểu, vì lúc bấy giờ tôi đã có trải nghiệm gì đâu để mà cảm thấu đủ đầy câu nói ấy? Tôi đã biết tuyệt vọng là thế nào mà bày đặt triết lý tự vấn nhân sinh? 

Rồi chớp mắt, gần hai thập niên trôi qua. Va vấp và trưởng thành, không ít khi bị cuộc đời cưỡng bức đến thảm thương, dường như có đôi lần tôi thấy mình đã chạm được đến cái ngưỡng "tận cùng của tuyệt vọng". Ở đáy vực, như cách tôi thường nói. Nhưng ngạc nhiên thay, không có bông hoa nào nơi đó. 

Không có bông hoa nào nơi đó, bởi lẽ, đáy vực của tôi chưa phải chốn tận cùng như lời của Trịnh. Bởi lẽ, ngoài kia mênh mông có vô vàn số phận mà vực sâu ko đáy của họ mới thực là chốn tận cùng.  
Như Arthur Fleck. 

Đó mới chính xác là một kẻ đã và luôn sống ở nơi chốn "tận cùng của tuyệt vọng". Một tay hề dị hợm bị cuộc đời giẫm đạp và mọi người miệt khinh, sống kiếp rác rưởi giữa một Gotham đang dần điên loạn và mất nhân tính. Một kẻ luôn nghĩ chỉ cái chết mới làm đời mình có ý nghĩa. Một kẻ cười-ko-kiểm-soát để thay cho hết thảy biểu lộ cảm xúc thông thường. Một kẻ tâm thần vô dụng đến vô vọng. Một kẻ nhảy múa với đau thương. 

Vậy, có bông hoa nào dành cho Arthur? 

Những phát súng trên tàu điện ngầm vô tình đánh thức bản ngã u tối? Màn diễn stand-up comedy vụng về dở khóc dở cười? "Trò hề" trong show đêm muộn của Murray Franklin? Hay sự chuyển mình từ nobody trở thành somebody - "người truyền cảm hứng" cho bạo động và tội ác bùng nổ khắp Gotham? 

Không ai có câu trả lời chính xác. 

Nhưng người ta có thể võ đoán, và tin rằng, trên nấm mồ tuyệt vọng mang danh Arthur Fleck cuối cùng đã nở bừng những đóa hoa máu rực rỡ dưới thân phận Joker. 

--- 

* Viết nhảm cuối một ngày mệt nhoài, hoàn toàn là cảm xúc cá nhân, miễn tranh luận. 
** Joaquin Phoenix xứng với mọi lời tán tụng bởi màn trình diễn đáng kinh ngạc, extremely out-standing!


Friday, September 13, 2019

#twodifferentworlds


Cũng sẽ đến một ngày 
Ta nhận ra mình đã 
Trôi về phía xa xôi 
Hai vùng trời khác lạ 

Hai cuộc đời lạc hướng 
Hai nẻo đường song song 
Hai thế giới chia cách 
Khoảng mêng mông trong lòng...

...


Sunday, September 8, 2019

Tiếc


Tôi bỗng tiếc mình qua hết thanh xuân 
Mà tim chưa đủ những lần vụng dại 
Hoài dang dở khi ngoảnh đầu nhìn lại 
Lắm ngổn ngang nơi vùng nhớ năm nào 

Tôi bỗng tiếc mình sau những đớn đau 
Nhưng vết thương lòng mãi còn chưa khép 
Hạnh phúc dường như là cánh cửa hẹp 
Một-tôi-tổn-thương lặng đứng trông chờ 

Tôi bỗng tiếc mình đã dứt ngây thơ 
Niềm tin hồn nhiên không còn nguyên bản 
Miền tâm tư đã hóa ra khô hạn 
Đợi một cơn mưa, đợi đến vô cùng 

Tôi bỗng tiếc mình không đủ bao dung 
Thương lấy chính mình, tận tình tha thứ 
Chỉ biết trách hờn, oán than, giận dữ 
Quên mất ngoài kia nắng vẫn xanh ngời 

Tôi bỗng tiếc mình hoang phế nửa đời... 

... 

(30/08/19, 
viết trên một chuyến xe đêm.)


Wednesday, August 21, 2019

Chỉ mình tôi


Chỉ mình tôi ở đây 
Giữa tháng ngày đã cũ 
Mặc cuộc đời vần vũ 
Mặc lòng người đổi thay 


Chỉ mình tôi ở đây 
Nơi đáy sầu quạnh quẽ 
Chạm tim mình thật khẽ 
Cố tin còn ngày mai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Trong cơn mê quá dài 
Tuổi đời đương ngắn lại 
Tóc người tựa nắng phai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Bên mộ phần cỏ dại 
Hy vọng nào đi mãi 
Ước vọng nào xa bay... 

... 

(Saigon, 
những ngày cuối tháng Tám, 
Hai Không Mười Chín.)