Friday, February 22, 2019

Ta chỉ là


Ta chỉ là hoang phế 
Một mảnh thành quách mưa 
Người dừng chân trú vội 
Nói nhau mấy câu thừa 
Rồi bước về xa mãi 
Ta chìm vào cũ xưa...

.

Ta chỉ là men rượu 
Cho nhau một lần say 
Nghiêng nỗi buồn uống cạn 
Cơn vui có lại đầy? 
Người cùng ta lúc ấy 
Biết có còn sớm mai? 

.

Ta chỉ là khói thuốc 
Đốt trên ngọn lửa sầu 
Chia người tình thơm thảo 
Riêng mình đắng chìm sâu 
Vì người mà cay mắt 
Vì đời khóc nằm đau...

...


Sunday, February 17, 2019

Sau tất cả, đừng nản lòng


"...Ai cũng phải tự trải qua bài học của mỗi người để định hình được trục cân bằng riêng của họ. Những lúc như vậy, tự mỗi người cần quay vào trong, quan sát và nhận diện được điều này, nếu không thì chúng ta sẽ tự đặt mình vào số phận của một quân domino mà hồi hộp chờ đợi những hiệu ứng ngã nhào, để cảm xúc mình bị lây nhiễm từ cảm xúc người khác như một thói quen, và sau cùng là tìm cớ đổ lỗi cho những cú ngã của mình.

Trong yoga, khi ngã, mọi người thường nói “hãy té ngã với nụ cười”, bởi đó là tập luyện, là kinh nghiệm, bài học, vậy nên vui vẻ mà đón lấy. Ngoài cuộc đời, có khi ta ngã với rất nhiều cảm xúc phức tạp nhưng nó vẫn là trải nghiệm, cần, để giúp mình cứng cáp, cân bằng hơn trong lần tiếp theo. 

Vậy nên, sau tất cả, đừng nản lòng. Tự cười với mình, đứng lên và tiếp tục. Bởi dưới chân chúng ta có mặt đất, bên trong chúng ta luôn có một vị Thầy. Hướng ý đi xuống thấp, thực sự tiếp xúc với đất để năng lượng của mặt đất giúp chúng ta cân bằng. Hướng ý đi vào trong, lắng nghe minh triết, để vị Thầy bên trong dạy chúng ta cách đi lên, như cách một hạt mầm vùi thân trong đất, từ đó mới bắt đầu trưởng nở những mầm non, vươn lá, vươn cành mà hướng thượng, mà tỏa rộng xanh tươi."


[Diep Nghi]

Sunday, January 6, 2019

Một ngày nào đó


(c) artwork by Gao Xingjian

Một ngày nào đó ta trở lại
Phố đâu thể mãi phố hôm nào
Người đâu thể mãi người năm cũ
Nhân sinh vốn dĩ - trách đành sao?

Một ngày nào đó ta trở lại
Có chăng nhặt nhạnh cánh hoa tàn
Lặng lẽ rơi nơi miền ký ức
Gợi nỗi niềm xưa, giấc mộng tan...

Một ngày nào đó ta trở lại
Dẫu không thương hải cũng tang điền
Trần gian cuối nẻo về nương náu
Còn mơ chi nữa chút tiền duyên?

...

* nhạc nền khi viết: Hồng Nhan Xưa | 红颜旧


Monday, December 31, 2018

Farewell 2018


Ngày cuối năm, friendlist không ít người đều note vội đôi dòng để tiễn đưa 2018. Riêng mình, cứ viết rồi lại xóa, mãi chẳng xong được gì. Hoài dở dang, như 2018 của bản thân. 

Thôi thì, có ê chề đến mấy cũng nên đối thoại với lòng mình, ghi xuống vài dấu nhớ, lưu ở đây để sau còn nhìn lại. 

- Một năm sắm vai job-jumper, kéo theo tình hình tài chính cũng nhảy break-dance xuống xuống lên lên đầy kịch tính. 

- Kiên trì được 2 chuyến đi xa (đến nơi chưa từng đến) thỏa tiêu chí travelust, ít nhiều tìm thấy những nguồn năng lượng tích cực góp gom dành dụm sống qua ngày. 

- Học thêm cơ số thứ về công việc, về đối nhân xử thế. 

- Đời sống tinh thần vẫn lắm sắc nhiều màu như vốn dĩ, nhưng dường như trạng thái cân bằng đã đánh mất - do rối loạn hưng trầm cảm còn tồn tại. 

- Vẫn sa đọa trong những cơn vui tạm bợ, những ủi an bám víu. 

- Có không ít mất mát. 

- May mắn là vẫn được làm điều mình thích, tự do và tùy tâm. 

- May mắn là vẫn có những thân gần cạnh bên, thấy mình còn được thương yêu vừa đủ. 

 2019, mong mỏi và hoạch định tự mình hiểu lấy và nỗ lực. Có mong cầu, cũng chỉ mong cầu cho cha mẹ và thân nhân.

... 


(Viết nhân ngày cuối năm,
tạm biệt 2018, đón chào 2019.)


Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Friday, October 5, 2018

9. 8. 12.


bỗng dưng thấy nhớ 
đôi người đã quên 
hóa ra lòng vẫn 
còn nơi yếu mềm...

...

Có lần, tôi ngồi cùng Tháng Chín ở một góc quán nhỏ xinh nép mình trên căn chung cư cũ kỹ. Chiều ở đó, trôi qua rất chậm. Chúng tôi chia nhau ấm trà thơm lừng quá vãng, thong thả đếm từng mảnh nắng rơi trên bức tường rêu rong ngay phía ngoài khung cửa sổ xanh lơ. Và nói với nhau vô số điều vẩn vơ, như bao lần gặp khác. Chiều ở đó, mấy điệu nhạc mơ hồ thỉnh thoảng xen vào cuộc tán gẫu, khiến chúng tôi ngừng lại, lặng im. Hình như, đó là lần sau cuối chúng tôi có cùng nhau khoảng lặng im, bình thản và an nhiên, đến như vậy. Hình như, đó cũng là lần sau cuối tôi ghé lại chốn ấy, nơi giờ đây đã không còn. Rất nhiều thứ, đã không còn. 

...

Có lần, tôi theo Tháng Tám đi loanh quanh lòng vòng thành phố, không hề chủ đích, giữa đêm tối muộn. Ngắm Saigon của chúng tôi trong một hình dung lạ lẫm, với những cung đường, những góc phố hiếm khi lại qua. Gió đuổi bên vai, đèn đường rơi trên tóc. Ngồi sau lưng Tháng Tám, giống bao kẻ thích mượn huyễn hoặc để dối lừa, tôi đã từng mơ rằng chúng tôi sẽ mãi như lúc ấy, chỉ cần, đơn giản như lúc ấy. Thế nhưng, never had a dream come true, đời có là mơ, bao giờ? 

...

Có lần, tôi nằm ôm Mười Hai thật chặt, hít tràn lồng ngực mùi cơ thể thoáng vị John Varvatos nhàn nhạt, nghe tiếng mưa khuya lệch mùa tầm tã đổ thanh âm. Tôi của thời gian đó, đã không còn nuôi hy vọng cho những thứ mông lung, đã thôi chấp mê vào luôn luôn hay mãi mãi. Nhưng, chẳng hiểu sao, vẫn thấy mình hết sức tham lam khi cố níu lấy từng khoảnh khắc, vùi sâu xuống đáy tim đầy phức cảm, để dành. Cho những quãng cô đơn dài hơn ở sau này. Cho những tháng mười hai tôi không thể ôm thật chặt Mười Hai trong lòng mình nữa.

...


Monday, September 17, 2018

#loneliness


...

cô đơn ở trên cao 
có bầu trời làm bạn 
có lon bia chờ cạn 
có bãi lòng trống hoang 

giữa trần thế lang thang 
cô đơn thành cô độc 
nước mắt ai chảy dọc 
nước mắt mình ngả nghiêng 

người cười ta kẻ điên 
ta cười người nhạt nhẽo 
ta cười đời bạc bẽo 
ta khóc mình lẻ loi...

...

* cảm hứng từ hình của Bàng, 
viết tặng Bàng mà cũng là tặng chính mình.


Saturday, September 15, 2018

Đi đám cưới người mình yêu


Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều muốn nói... 

Có lẽ hôm nay là lần sau cuối 
Ta nhìn người bằng ánh mắt hôm qua 
Chỉ mai đây thôi tất cả sẽ phai nhòa 
Vốn lạ xa, ta và người, trở về làm xa lạ 

Có lẽ những gì đã từng rồi sẽ tan nhanh vội vã 
Như cái cách ngày đó ta nói yêu người 
Như cái cách ngày đó người bỗng gượng cười 
Thì yêu là yêu thôi, đời có gì mãi mãi? 

Có lẽ ngay từ khi bắt đầu ta đã nên dừng lại 
Con đường bão giông vực sâu đón chờ 
Nhưng nếu con tim chịu lắng nghe lý trí thì đời còn đâu những bất ngờ 
Bất ngờ tương phùng, bất ngờ đớn đau, bất ngờ ly biệt... 

Có lẽ cuối miền tâm tư là cả một trời hối tiếc 
Nước mắt chảy ngược lấp lóa thành dòng 
Ký ức hóa rêu phủ đầy đáy sông 
Bụi tro cũ ta thả chìm trong sóng nước 

Có lẽ đi đám cưới người mình yêu là bi kịch đã được dự báo trước 
Nhưng ta biết làm gì hơn ngoài cay đắng mỉm cười 
Câu chúc phúc nghẹn mãi không nói thành lời 
Chỉ mong người hãy tin ta thật tâm nguyện người yên ấm 

Có lẽ sau tất cả nông nổi thanh xuân giờ đến lúc ta phải bước thật chậm 
Trên nẻo cô đơn hướng về phía không người 
Chấp nhận hết thảy đã qua như một phần không thể thiếu trong đời 
Sẵn sàng mở lòng cho những gì sẽ tới... 

Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều chưa nói... 

... 

(Saigon, 15/09/18 
nhân đi một đám cưới, bắt gặp cảm xúc quen 
- như mình đã từng.)

Sunday, September 2, 2018

Một buổi chiều quê


Chiều ở quê Nội. 

Trời sau mưa, gió trong và mát. Ven sông, tiếng nước đập nhẹ vào bờ đê xào xạc. Ngoài ruộng, bên thửa lúa vàng trĩu bông oằn mình đong đưa, bên thửa vừa gặt đang đốt đồng sực nồng khói ấm. Mùi khói, mùi đất, ngai ngái thân thương. 

Ráng chiều kéo từng vệt cam sẫm phía xa chân trời. Lác đác vài tia nắng mỏng sót lại trên mấy chạc cây. Hàng dừa dọc đường thôn đổ bóng nghiêng héo hắt. Một bầy chim chấp chới bay về hướng cửa sông. 

Mây dần xuống thấp. Bóng chiều loang nhè nhẹ. 

Nhà ai vừa sáng đèn, chái bếp nghi ngút mùi cơm tối. Bà lớn giọng gọi cháu, mẹ í ới kêu con. Xen lẫn tiếng túc tắc ai đó lùa gà về chuồng. Trước cổng ủy ban xã, loa phát thanh thình lình hát váng lên điệu nhạc hiệu quen thuộc, lâu thiệt lâu rồi mới lần nữa được nghe. Bài hát quê hương. 

Trên đường trở về, ngồi sau lưng xe và nói chuyện đông chuyện tây với cha, nhìn và ngắm từng 'bức họa đồng quê' - còn may, chưa hoàn toàn bị cái gọi là 'nông thôn mới' đánh đổ - bất giác thấy nhớ những chuyến đi tuổi nhỏ, thấy muốn quay lại thời con nít con nôi bày đặt học đòi... làm văn tả cảnh, thấy nỗi niềm quê quê sến sến ngập ngụa ở trong lòng. 

Ai biết được, những xúc cảm linh tinh lang tang kiểu như vầy, liệu mai này, có còn không? 

...

* hình tìm trên mạng, vì chiều mải mê quên cả chụp.


Tuesday, August 21, 2018

Lỡ làng


Cúi xin người chớ vội là 
Một cơn gió thoảng ngang qua cuộc đời 
Nếu được, ở lại đây chơi 
Lều tim tôi dọn cho người náu nương... 


Người về giũ áo phong sương 
Mồ hôi thắm đượm ngón đờn Bá Nha  
Song lang gõ nhịp thiết tha 
Vì người dâng trọn tiếng ca Tử Kỳ 

Tấc lòng tạc dạ khắc ghi 
Trường tương tư khúc sá gì bể dâu 
Một mai qua hết cơ cầu 
Chỉ nguyền ta vẫn còn nhau chốn này... 


Nào ngờ một tối mưa bay 
Người không ở trọn cuộc này với ta 
Nguyệt cầm réo rắt phong ba 
Cánh màn nhung khép lệ sa thành hàng... 

"Tiếc thương duyên kiếp lỡ làng..." 

(Saigon, 20/08/18) 

--- 

* cảm hứng (sảng) từ bộ phim #SongLang, đạo diễn #LeonLe. 
** hình trích từ cảnh phim với #Isaac và #LienBinhPhat (c) Studio68.