Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Friday, October 5, 2018

9. 8. 12.


bỗng dưng thấy nhớ 
đôi người đã quên 
hóa ra lòng vẫn 
còn nơi yếu mềm...

...

Có lần, tôi ngồi cùng Tháng Chín ở một góc quán nhỏ xinh nép mình trên căn chung cư cũ kỹ. Chiều ở đó, trôi qua rất chậm. Chúng tôi chia nhau ấm trà thơm lừng quá vãng, thong thả đếm từng mảnh nắng rơi trên bức tường rêu rong ngay phía ngoài khung cửa sổ xanh lơ. Và nói với nhau vô số điều vẩn vơ, như bao lần gặp khác. Chiều ở đó, mấy điệu nhạc mơ hồ thỉnh thoảng xen vào cuộc tán gẫu, khiến chúng tôi ngừng lại, lặng im. Hình như, đó là lần sau cuối chúng tôi có cùng nhau khoảng lặng im, bình thản và an nhiên, đến như vậy. Hình như, đó cũng là lần sau cuối tôi ghé lại chốn ấy, nơi giờ đây đã không còn. Rất nhiều thứ, đã không còn. 

...

Có lần, tôi theo Tháng Tám đi loanh quanh lòng vòng thành phố, không hề chủ đích, giữa đêm tối muộn. Ngắm Saigon của chúng tôi trong một hình dung lạ lẫm, với những cung đường, những góc phố hiếm khi lại qua. Gió đuổi bên vai, đèn đường rơi trên tóc. Ngồi sau lưng Tháng Tám, giống bao kẻ thích mượn huyễn hoặc để dối lừa, tôi đã từng mơ rằng chúng tôi sẽ mãi như lúc ấy, chỉ cần, đơn giản như lúc ấy. Thế nhưng, never had a dream come true, đời có là mơ, bao giờ? 

...

Có lần, tôi nằm ôm Mười Hai thật chặt, hít tràn lồng ngực mùi cơ thể thoáng vị John Varvatos nhàn nhạt, nghe tiếng mưa khuya lệch mùa tầm tã đổ thanh âm. Tôi của thời gian đó, đã không còn nuôi hy vọng cho những thứ mông lung, đã thôi chấp mê vào luôn luôn hay mãi mãi. Nhưng, chẳng hiểu sao, vẫn thấy mình hết sức tham lam khi cố níu lấy từng khoảnh khắc, vùi sâu xuống đáy tim đầy phức cảm, để dành. Cho những quãng cô đơn dài hơn ở sau này. Cho những tháng mười hai tôi không thể ôm thật chặt Mười Hai trong lòng mình nữa.

...


Monday, September 17, 2018

#loneliness


...

cô đơn ở trên cao 
có bầu trời làm bạn 
có lon bia chờ cạn 
có bãi lòng trống hoang 

giữa trần thế lang thang 
cô đơn thành cô độc 
nước mắt ai chảy dọc 
nước mắt mình ngả nghiêng 

người cười ta kẻ điên 
ta cười người nhạt nhẽo 
ta cười đời bạc bẽo 
ta khóc mình lẻ loi...

...

* cảm hứng từ hình của Bàng, 
viết tặng Bàng mà cũng là tặng chính mình.


Saturday, September 15, 2018

Đi đám cưới người mình yêu


Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều muốn nói... 

Có lẽ hôm nay là lần sau cuối 
Ta nhìn người bằng ánh mắt hôm qua 
Chỉ mai đây thôi tất cả sẽ phai nhòa 
Vốn lạ xa, ta và người, trở về làm xa lạ 

Có lẽ những gì đã từng rồi sẽ tan nhanh vội vã 
Như cái cách ngày đó ta nói yêu người 
Như cái cách ngày đó người bỗng gượng cười 
Thì yêu là yêu thôi, đời có gì mãi mãi? 

Có lẽ ngay từ khi bắt đầu ta đã nên dừng lại 
Con đường bão giông vực sâu đón chờ 
Nhưng nếu con tim chịu lắng nghe lý trí thì đời còn đâu những bất ngờ 
Bất ngờ tương phùng, bất ngờ đớn đau, bất ngờ ly biệt... 

Có lẽ cuối miền tâm tư là cả một trời hối tiếc 
Nước mắt chảy ngược lấp lóa thành dòng 
Ký ức hóa rêu phủ đầy đáy sông 
Bụi tro cũ ta thả chìm trong sóng nước 

Có lẽ đi đám cưới người mình yêu là bi kịch đã được dự báo trước 
Nhưng ta biết làm gì hơn ngoài cay đắng mỉm cười 
Câu chúc phúc nghẹn mãi không nói thành lời 
Chỉ mong người hãy tin ta thật tâm nguyện người yên ấm 

Có lẽ sau tất cả nông nổi thanh xuân giờ đến lúc ta phải bước thật chậm 
Trên nẻo cô đơn hướng về phía không người 
Chấp nhận hết thảy đã qua như một phần không thể thiếu trong đời 
Sẵn sàng mở lòng cho những gì sẽ tới... 

Đi đám cưới người mình yêu 
Có biết bao điều chưa nói... 

... 

(Saigon, 15/09/18 
nhân đi một đám cưới, bắt gặp cảm xúc quen 
- như mình đã từng.)

Sunday, September 2, 2018

Một buổi chiều quê


Chiều ở quê Nội. 

Trời sau mưa, gió trong và mát. Ven sông, tiếng nước đập nhẹ vào bờ đê xào xạc. Ngoài ruộng, bên thửa lúa vàng trĩu bông oằn mình đong đưa, bên thửa vừa gặt đang đốt đồng sực nồng khói ấm. Mùi khói, mùi đất, ngai ngái thân thương. 

Ráng chiều kéo từng vệt cam sẫm phía xa chân trời. Lác đác vài tia nắng mỏng sót lại trên mấy chạc cây. Hàng dừa dọc đường thôn đổ bóng nghiêng héo hắt. Một bầy chim chấp chới bay về hướng cửa sông. 

Mây dần xuống thấp. Bóng chiều loang nhè nhẹ. 

Nhà ai vừa sáng đèn, chái bếp nghi ngút mùi cơm tối. Bà lớn giọng gọi cháu, mẹ í ới kêu con. Xen lẫn tiếng túc tắc ai đó lùa gà về chuồng. Trước cổng ủy ban xã, loa phát thanh thình lình hát váng lên điệu nhạc hiệu quen thuộc, lâu thiệt lâu rồi mới lần nữa được nghe. Bài hát quê hương. 

Trên đường trở về, ngồi sau lưng xe và nói chuyện đông chuyện tây với cha, nhìn và ngắm từng 'bức họa đồng quê' - còn may, chưa hoàn toàn bị cái gọi là 'nông thôn mới' đánh đổ - bất giác thấy nhớ những chuyến đi tuổi nhỏ, thấy muốn quay lại thời con nít con nôi bày đặt học đòi... làm văn tả cảnh, thấy nỗi niềm quê quê sến sến ngập ngụa ở trong lòng. 

Ai biết được, những xúc cảm linh tinh lang tang kiểu như vầy, liệu mai này, có còn không? 

...

* hình tìm trên mạng, vì chiều mải mê quên cả chụp.


Tuesday, August 21, 2018

Lỡ làng


Cúi xin người chớ vội là 
Một cơn gió thoảng ngang qua cuộc đời 
Nếu được, ở lại đây chơi 
Lều tim tôi dọn cho người náu nương... 


Người về giũ áo phong sương 
Mồ hôi thắm đượm ngón đờn Bá Nha  
Song lang gõ nhịp thiết tha 
Vì người dâng trọn tiếng ca Tử Kỳ 

Tấc lòng tạc dạ khắc ghi 
Trường tương tư khúc sá gì bể dâu 
Một mai qua hết cơ cầu 
Chỉ nguyền ta vẫn còn nhau chốn này... 


Nào ngờ một tối mưa bay 
Người không ở trọn cuộc này với ta 
Nguyệt cầm réo rắt phong ba 
Cánh màn nhung khép lệ sa thành hàng... 

"Tiếc thương duyên kiếp lỡ làng..." 

(Saigon, 20/08/18) 

--- 

* cảm hứng (sảng) từ bộ phim #SongLang, đạo diễn #LeonLe. 
** hình trích từ cảnh phim với #Isaac và #LienBinhPhat (c) Studio68.


Sunday, August 19, 2018

Cố nhân


...

Mình ngồi xuống một chiều im gió 
Nhìn nhau năm tháng ngỡ ngàng 
Tàn tro cũ đáy lòng chợt đỏ 
Mơ hoài một giấc mộng tan...

...


Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Saturday, August 4, 2018

Vơ vẩn chiều cuối tuần


Cuối tuần mình ngồi xuống 
Đâu đó giữa cuộc đời 
Nói đôi lời phù phiếm 
Mặc kệ thời gian trôi 

Ăn món ngon mình thích 
Gặp vài khuôn mặt người 
Những buồn phiền u uẩn 
Cứ thế mà quên thôi 

Đi loanh quanh phố thị 
Ngắm xôn xao mây trời 
Mệt chân, thì tạm nghỉ 
Mệt lòng, ngừng sân si 

Cuối ngày mình nằm xuống 
Nghe Yiruma không lời 
Cơn mơ về bên gối 
Nhắc một người xa xôi... 

Cuối tuần, chỉ vậy thôi. 

(Saigon, 04/08/18) 

...

* ảnh cũ được người chụp gửi tặng gần đây, 
hôm nay mới có nhã hứng post.


Friday, July 20, 2018

Mệt lòng


(c) photo by Joseph Cardinal

1. 

mệt nỗi lòng mình như rượu nhạt 
chén suông dốc cạn còn buồn 
người ủ men sầu trong câu hát 
cúi đầu cười vỡ rồi buông... 

2. 

mệt nỗi lòng mình như khói thuốc 
cháy tan năm tháng hoang đường 
đốt lên một lần và mãi mãi 
gom tàn tro lại để dành hương... 

3. 

mệt nỗi lòng mình như quán vắng 
người qua kẻ lại vô chừng 
vô tâm buông vội lời cay đắng 
ngoảnh đi về phía dửng dưng... 

4. 

mệt nỗi lòng mình như gió cuốn 
bay ngang thành quách điêu tàn 
có tiếng thương ai vừa khuất lấp 
nhịp tim đau vẫn còn vang...

...