Friday, February 3, 2012

Đừng để những câu thơ cũ làm phiền mình


Đừng để những câu thơ cũ làm phiền mình
Bởi những gì thực sự đã qua, làm ơn, hãy cho chìm sâu giấc ngủ
Đôi lúc muốn nhớ về thì chỉ cần gặp lại trong chiêm bao, thế là đủ
Đọc chi những lời tình dĩ vãng, rồi lại lòng đau?!

Đừng để những bài ca xưa cứ da diết mấy giai điệu úa màu
Gợi dậy yêu thương xa xôi, bao điều chưa nói
Từng nốt trầm như mảnh vỡ cứa vào tim những nỗi niềm, đau nhói
Trong mỗi câu hát như thấy lại ánh mắt, nụ cười…

Đừng để hoài niệm trói buộc trái tim người
Không ai có thể mãi chỉ sống bằng những buồn vui - vốn đã thuộc về quá khứ
Dẫu biết ơn những thứ đã từng, nhưng vẫn phải học cách tha thứ
Tha thứ chính mình của ngày hôm qua!

Đừng để buổi chiều vàng thắp lên nỗi nhớ thiết tha
Vòng xe trên phố nhắc về những đoạn đường đã cùng nhau - với vô vàn ký ức
Vì chẳng bao giờ có thể tìm lại bất kỳ điều gì của ngày đã mất
Sao không quên, để bước tiếp đường dài?

Đừng để những khoảnh khắc hiện tại trở nên vô nghĩa, rồi phôi phai
Chưa kịp giữ lấy ngọt ngào, đắng cay đã tới
Tái diễn lỗi lầm, ngày mai lặng lẽ thở dài tiếc nuối
Rồi sẽ lại cố tìm về xưa cũ, thẫn thờ ước ao…

Đừng để những khoảng trống vô hình khiến ta không thể can đảm quên nhau
Ai cũng phải ít nhất một lần học cách bỏ lại sau lưng, đi về phía trước
Hạnh phúc trong bàn tay, và do chính mình lựa chọn
Vững niềm tin sẽ thấy chân trời…

...



Tuesday, January 31, 2012

Những khoảng trống


Mấy ngày Tết, như thông lệ, anh chủ nhà dời bộ bàn ghế - vốn để tạm trong phòng mình - xuống tiếp khách đầu năm. Để lại góc phòng một khoảng trống, nhìn cứ là lạ mắt. Thì, vốn đã quen với mấy trăm ngày luôn có nó nơi đó.

.

Về nhà, dọn dẹp tủ kính trưng bày trong phòng khách, thấy thừa một khoảng. Hỏi em gái mới biết chiếc hộp nhạc - quà sinh nhật mình độ cách đây chục năm từ một người bạn cũ - đã hư mòn, nên được dọn bỏ. Thì, thay món khác vào hoặc sắp xếp lại, nhưng, sao vẫn cảm giác rằng từng có thứ ở chỗ này mà giờ đã mất đi?

.

Sáng ngày đầu năm đi làm trở lại, đường phố Sài Gòn dường thưa người so với thường nhật. Vẫn nhộn nhịp xe cộ lại qua, nhưng con đường có vẻ trống trải hơn đôi chút. Thoáng hơn, gió len lỏi tha hồ. Sự khác lạ dễ dàng nhận ra. Thì, nhịp sống chưa hoàn toàn trở lại nên thế.

.

Những khoảng trống - dẫu vô hình - nhưng luôn có thể cảm được, nhận thấy, nếu thực sự để tâm. Và, dù là khoảng trống gì đi nữa, trong chừng mực nào đó, nó cũng ít nhiều gợi những muộn sầu. Thậm chí đôi khi còn kéo theo những khoảng trống khác - tựa như vết thương - lớn lên trong lòng.

Vậy nên, khoảng trống một con người để lại trong cuộc đời mình, thì vết thương ấy càng rộng và sâu, đến vô cùng.

...


Thursday, January 19, 2012

Cớ gì...


* cho Lăng Quăng,
viết vội sau khi đọc entry Tình cũ



đau đáu chi dài nỗi nhớ
tình đã tan sao vẫn còn chờ
hoài thương vết son buồn năm cũ
tội tình gì mà cứ mơ...

người đã như mùa phai nhạt
như áng mây trôi phía xa vời 
hai nẻo đường đời mãi tách lối 
cớ gì ảo mộng, hỡi tôi?! 

còn chăng chút tình sót lại 
ký ức vương đôi ba nỗi niềm 
cũng chỉ là bóng mờ quá vãng 
sao tiếng lòng vẫn chưa im? 

người chắc đã yên tình mới 
ta hôm nay cũng khác xưa nhiều 
ngày mai sẽ không còn vết dấu 
cớ gì dằn vặt tiếng yêu?!

...


Tuesday, November 22, 2011

Xin yêu thương dừng lại


(hay Không duyên - số 3)

Dừng lại nhé, những yêu thương này
để giữ chiều mãi xanh trong lòng bàn tay còn thơm hương tóc rối
để những câu hát không lời thôi thao thức mỗi đêm mong đợi
- có thấy lại nụ cười đó lần nữa, trong mơ?

Dừng lại nhé, những dại khờ
để ngày tháng không nhau sẽ bình yên như một câu thơ cũ
con phố thân quen, lối nhỏ đi về sẽ dịu dàng vừa đủ
bước chân lẻ mình ta...

Dừng lại nhé, mặc mọi thứ trôi qua
nhẹ nhàng như con nước xuôi mình không bao giờ nuối tiếc
xa mãi bến bờ chẳng cần bất kỳ lời từ biệt
bởi có đi đến muôn trùng thì vẫn là những riêng rẽ đời nhau!

Dừng lại nhé, khi môi chưa kịp úa màu
còn hồng tươi những gì đã từng trao tặng
vòng tay dẫu rời mà còn nguyên hơi ấm nồng nàn trong từng khoảng lặng
nhắc lòng thành thật biết ơn...

Dừng lại nhé, ai rồi cũng bước xa hơn
nếu may mắn thì trên những nẻo gần nhau để còn dõi theo, còn hy vọng
sẽ có một ngày gặp lại, mừng nhau an nhiên cuộc sống
cùng nhắc vui buồn đã qua...

Dừng lại nhé, và giữ lòng thứ tha
đơn giản là hết duyên, chẳng phải lỗi lầm của ai hay do tình yêu phai bạc
hạnh phúc vì đã cho nhau một quãng đường thật khác
không đi hết suốt một đời cũng đâu phải quá trái ngang?

...


Monday, October 31, 2011

Thì là tình phai


môi chưa ngọt đã đắng
lời chưa nói đã tàn
mùa nào vừa tan

lòng chưa cười đã khóc
tình vừa chớm đã già
giờ còn mình ta

người chưa gần đã khuất
buồn vừa vắng lại đầy
thì là tình phai

vết son ngày cũ trao ai
dẫu là sương khói vẫn dài nhớ thương
trái tim đập nhịp hoang đường
biết ơn từng mảnh vỡ thương yêu này...

[31/10/11 - viết vội, cho Z.]

Thursday, October 27, 2011

Cuộc đời này, có đẹp không?


Đó là câu hỏi đột ngột bật ra trong đầu tôi, khi vừa chạm ngõ tuổi mới, đêm qua. 

Và dù, đến tận thời khắc type nên những dòng này, tôi vẫn còn quanh quẩn nhiều lo toan, tủi phận trắng tay, với nhiều u ám chực chờ và những lỗi lầm khó được tha thứ; nhưng, tôi vẫn cảm thấy rằng: Cuộc đời này vẫn đẹp! 

Đời vẫn đẹp, khi bạn diễm phúc có cho mình một gia đình trọn vẹn. Đẹp bởi từng bữa cơm ấm, bởi tiếng nói cười chia nhau. Bởi cả những rắc rối phiền hà rất vụn vặt, rất gia-đình-tôi. Cả những trách móc của mẹ, giận hờn của cha. Cả những áp lực, những kỳ vọng. Vì bạn sinh ra và lớn lên trong đó, từ nếp nhà mà bước chân đi xa. Nhưng, có xa đến đâu vẫn không hề cô độc, bởi từng sợi máu vẫn nối vào những trái tim. Có lạc lối, mỏi mệt đến dường nào, thì vẫn biết rằng mình còn chốn quay về, nương náu giữa yêu thương trong lành nhất. 

Đời vẫn đẹp, khi bạn được sống với những liên hệ thân gần, vừa đủ mến thương. Chỉ một dòng status mà hiểu lòng nhau, một sms gửi đi thì có thể nhận về cả đêm dài san sẻ. Những quan tâm không mãnh liệt như tình yêu, không hoàn toàn hồn nhiên như gia đình, nhưng đủ thật thà khiến mình mỉm cười khi nhớ đến từng khuôn mặt, giọng nói. Đơn giản những sớm cà phê, những chiều dạo phố, những cuối tuần buông thả trong mấy cơn vui tràn... vậy mà, cho nhau vừa vặn tin yêu để rửa sạch phiền muộn, mà đi tiếp - dù mỗi con đường là khác xa nhau.

Đời vẫn đẹp, khi bạn còn biết nuôi giữ những giấc mơ và đôi chút niềm tin có thể ngây thơ, phi lý. Tin rằng đáp đền tiếp nối. Mơ xa cách sẽ sớm về gần. Tin rằng hết lòng mình thì sẽ được trả lại tương xứng. Mơ bình yên mùa mai sau. Mơ, để sống không điên rồ, thôi khắc nghiệt, bớt chai sạn. Tin, để tâm an, lòng nhẹ và để nỗ lực biến mơ thành thực, trong phạm vi khả năng mình. 

Đời vẫn đẹp, khi mà ta không biết trước ngày mai sẽ thế nào. Để sống trọn cho hiện tại, nâng niu và biết ơn từng phút trôi qua. Dù vui dù buồn, dù ngọt dù đắng, dù thong dong dù khó nhọc, dù dư dả dù thiếu thốn, thì, cũng giống những phím trắng phím đen trên một chiếc dương cầm, phải có đủ mới thành giai âm (*). Chấp nhận hết thảy, tự thân tìm an vui, thì dẫu có tuyệt vọng đến thế nào đi nữa cuộc đời vẫn đẹp (**). Ví như trong bóng tối khôn cùng, chính cơ thể người sẽ phát quang.

Nếu bạn cứ tin và sống tận sức mình, vun bồi khát vọng nhưng vẫn biết tự hài lòng, yêu thương thực tâm để nhận về bao dung, cuộc đời sẽ luôn đẹp. Dù, có thể nhiều khi không phải theo cách mà chúng ta đợi mong.

Đó tuyệt nhiên không phải là một lời tự mị, mà là cách sống. Tôi chọn, để bước cho hết đường mình.

Cuộc đời này, có đẹp không? - Tôi 26, và trả lời rằng: "Có!"

...


(*) Diễn ý từ câu: "Life is like a piano, the white keys represent happiness & black keys show sadness. But, as you go through life’s journey, remember that the black keys to make music." - Rishika Jain Inspirations.

(**) Gợi nhớ từ câu: "Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa." - Trịnh Công Sơn.


Wednesday, October 5, 2011

Tha thiết tìm nhau


Viết sau khi xem lại TLMN - Tìm nhau - 08/2011

"Rồi em cũng xa thôi mà, tình yêu cũng quên thôi mà..." (1)

Thì sẽ đến một ngày, cuộc đời xóa dùm những đã qua, và mở ra vùng trời mà đôi ba khuôn mặt thuở nào thân gần cũng hóa thành xa lạ. Có yêu thương mấy cũng đành. Dẫu tin "cuộc đời nay dù ngắn nỗi nhớ quá dài" (2), nhưng liệu đến lúc đó, còn bao nhiêu nỗi nhớ ở lại? 

Không ai có thể biết. Vì, vốn cuộc đời luôn không ngờ. Và phai phôi là lẽ dĩ nhiên.

Thế nên, khi biết rằng quanh ta, vẫn còn có "những trái tim được nuôi - không chỉ bằng máu thịt đời thường - mà còn bằng cả những nỗi thương nhớ đã mặc nhiên là một phần của từng nhịp đập" (3), mới thấy đáng ngưỡng mộ làm sao. Sau dài năm dài tháng, họ vẫn còn khắc khoải những cơn mơ quá vãng, và tha thiết tìm nhau. 

Có lẽ, bởi họ đã đi đủ đường mình, đến quãng cần chạm mặt lại ngày hôm qua, để mà cứu chuộc, để mà thứ tha. Có lẽ, yêu thương với họ là điều lớn lao nhất trong cuộc đời, nên lãng quên không thể nào chia cắt được họ và nỗi nhớ. Cũng có lẽ, hiện tại vàng phai càng gọi dậy niềm nhớ nhung những biếc xanh mùa cũ, mãnh liệt như rượu trút vào lửa. Như thắp lửa trong lòng. 

Và, thay vì phải trốn tránh hay cố vùi sâu, họ đã dám sống cùng nỗi nhớ. Giữ niềm tin sẽ có "một mai nắng lên sum họp, với những người biết chờ nhau" (4). Để tiếp tục đợi, tiếp tục tìm. Dù biết, có gặp lại hay không, chưa chắc đã đổi thay được bất kỳ điều gì. 

"Những niềm tin, dù đôi lúc ngây ngô đến phi lý, vẫn như ngôi sao phương Bắc, dẫn đường cho những trái tim" (5). Thì, đời đã dày toan tính, sao không thể yêu thương hồn nhiên? 

Tôi thực tâm mong họ tìm thấy nhau. 

Cũng như tôi mong mình sẽ tìm lại được, biết đâu đấy, một yêu thương của bây giờ, khi mà mai này có thể chỉ còn là nỗi nhớ mang theo...

...


(1) Tình khúc - Quốc Bảo.
(2) Cô gái đến từ hôm qua - Trần Lê Quỳnh.
(3) Trích từ entry cũ "Nỗi nhớ quá dài..." - viết khi xem Tìm nhau 2009.
(4) Trên mảnh đất tình người - Trần Long Ẩn.
(5) Trích từ truyện ngắn "Mưa phố" - 06/2010.


Wednesday, September 28, 2011

Giả vờ


Giả vờ như ta có thể một mình đi tiếp đến cuối con đường
bỏ lại sau lưng những ký ức đã qua, buồn vui đã xa, và cả mấy lời biệt ly cứa lòng nhức nhối
tự siết chặt tay mình, bàn chân bước vội
nhưng đáy mắt không giấu nổi một trận mưa dài...

Giả vờ như không hề tiếc, cũng chẳng hề đau khi yêu thương đã vuột tầm tay
nhẹ nhõm xem như không duyên, và thế là kết thúc
cố gượng môi mở nụ cười chân thành nhất cầu chúc người hạnh phúc
mà sao chát đắng ở sâu lòng?

Giả vờ như trái tim chưa bao giờ đập nhịp hy vọng, trông mong
chưa từng nuôi giữ niềm tin rằng cuộc đời này có gì là mãi mãi
và đã luôn dặn mình chắc chắn rồi cũng sẽ đến một ngày yêu thương xa ngái
nhưng thực ra mất mát vẫn là câu chuyện khôn lường...

Giả vờ như hết thảy những ràng buộc mong manh là lẽ tự nhiên hết sức bình thường
có gần thì phải có xa, có phai phôi mới có tiếp nối
như những cơn mộng đẹp đến đâu cũng sẽ tan nhanh trong ánh ngày đang tới
dù ta vẫn cứ muốn mơ hoài...

Giả vờ như ta đủ mạnh mẽ để không cần bất kỳ một ai
không cần một nụ hôn sớm mai, một cú phone nhắc ăn trưa, một vòng ôm chiều cả gió
biết thương lấy chính mình thì cô đơn cũng có thể trở thành niềm vui bé nhỏ
nhưng đâu hay chỉ dày thêm nỗi buồn...

Giả vờ như bao lời yêu dành riêng nhau chỉ là những câu hát suông
đã bay mất theo từng giai âm cuối
sẽ chẳng có ngọt ngào hay đắng cay, cũng không nỗi niềm nào đọng lại
mà sao tim mãi còn vang mấy nốt nhạc tình?

Thì ra
không thể nào ta lừa dối được mình...

...



Monday, September 19, 2011

Sẽ tròn yêu thương


* hay Thư gửi 29

Lại một năm qua, 28 hôm nào đã là 29. 

Khuyết một để tròn trĩnh ba mươi, một ngưỡng mới của cuộc đời. Nhưng thực ra, 29 đã rất đủ đầy.

29 đủ mất mát, để biết giữ gìn. Từ một buổi sớm mai ngồi quán vắng, đến những đêm rong chơi trong lòng phố. Từ mấy cuộc vui chung, đến từng khoảng buồn riêng. Từ những quãng bê tha ngoài kia đời, đến những khi bình an vùi mình trong nếp nhà ấm. Giữ gìn như phúc phận trong tay.

29 đủ nước mắt, để luôn mỉm cười. Mở ngày mới, khép đêm dài. Cười một mình cho nhẹ lòng quên nhớ, cười gieo thêm tin yêu cho những liên hệ thân gần. Cười sau cơn đau dài, cười chào những mùa tình vắn. Luôn luôn mỉm cười, may mắn tự nhiên tới, đơn giản vậy thôi!

Đủ sống, để không chấp. Đủ yêu, để biết trả - vay. Đủ vui, để biết ơn buồn. Đủ từ tâm, để thứ tha và yêu lấy chính mình. 

Vậy nên, 29, nhưng đã rất đủ đầy.

Chỉ là, cần thêm vài bước chân, để tròn yêu thương. Dẫu cho những bước chân đó có đi về phía nào chăng nữa, cũng tin 29 sẽ bình an. Vì sâu nơi khu vườn tâm thức, tự thân những bông hoa đã thơm hương yên lành. 

29 đâu cần thêm bất kỳ nguyện ước nào, phải không?

...


Mừng 29 tuổi mới,

26.


Wednesday, September 14, 2011

Chỉ thương vậy thôi


Chỉ là thương cái cách người đi cạnh bên những lúc dẫu ta chẳng cần
giữ nhau một khoảng vừa đủ thương đủ nhớ
thương một vòng tay hồn nhiên không nặng lòng phải duyên hay phải nợ
cứ bình yên vậy thôi...

Chỉ là thương những dịu dàng dành riêng, không giống bất kỳ ai khác trong đời
những ngại ngần đôi lúc trẻ con, những ân cần lắm khi rất khẽ
thương con nắng đầu ngày nhắc về ánh mắt nào lặng lẽ
sưởi lòng tựa ban mai...

Chỉ là thương khoảnh khắc bàn tay vụng về nắm lấy một bàn tay
ngây ngô siết chặt, rồi buông lơi, vờ như vô tình hay vội vã
thương tiếng hát tiếng cười theo gió bay rộn rã
thơm hương tình trong veo...

Chỉ là thương những lúc đưa nhau về, khuất tầm mắt rồi còn mãi trông theo
như sợ mới đó mà xa, những đã qua sẽ trở thành không thật
thương một tin nhắn vội vàng len giữa dòng ngày tất bật
nhắc mấy lời giản đơn...

Chỉ là thương hết thảy những trao gửi một cách biết ơn
nhưng không đòi hỏi bất cứ điều gì vẫn còn thuộc về tháng ngày phía trước
thương như con sóng xô bờ, như cỏ đón mưa, như cuối chiều gió ngược
tìm thấy một lối về...

Chỉ là thương chút niềm tin vừa lớn trong nhau, chẳng ràng buộc hẹn thề
cũng chẳng mong sẽ gọi tên là tình yêu hay một điều lớn lao nào khác
chỉ thương vì ta cần nhau ngay lúc này, chứ chẳng phải một ai khác
thì thương vậy thôi!

...