Sunday, August 2, 2015

Đi dọc phố mưa


Chiều nghiêng dốc phố 
Mưa bay ngang trời 
Từng dòng vụn vỡ 
Rớt thành đơn côi 

Dalat thê thiết 
Như bài Không Tên 
Mưa buông héo hắt 
Điệu buồn chênh vênh 

Hồ Xuân Hương vắng 
Liễu im đôi bờ 
Bóng người ngơ ngác 
Tìm ai thẫn thờ? 

Mưa xuôi theo gót 
Chân vào sân ga 
Mưa ôm vai áo 
Kẻ quen xa nhà 

Chùa Tàu héo hắt 
Thông đan tay sầu 
Đếm nghìn giọt lệ 
Đổ tràn hanh hao 

Ngõ dài ngõ vắn 
Biết đâu điểm dừng 
Một mình cô lẻ 
Mưa dường rưng rưng 

Một chiều rét mướt 
Đi dọc phố mưa 
Nghe Dalat hát: 
"Tình ơi, về chưa?" 

...

[Dalat chiều mưa | 010815]


Wednesday, July 29, 2015

Thơ cho một ngày mưa xám


Chiều nghiêng mây xám bay lên 
Đổ trời mưa xuống ướt mềm gót hoang 
Người đi mù mịt non ngàn 
Kẻ ở còn đứng chứa chan mắt sầu 

Ngày dài lạc giữa mùa Ngâu 
Mấy phen gió thốc nhạt màu tóc êm
Lẻ loi dìu bước vào đêm 
Tiếc thương rơi vỡ cuối miền chiêm bao 

Thời gian nước cuốn trôi mau 
Những điều mới đó đã nhàu úa phai 
Đợi mình ở phía ngày mai 
Dường như chỉ có mệt nhoài lãng quên 

Trong vùng tình vắng mông mênh 
Ai nần ai nợ, ai đền đáp ai? 
Cúi đầu mặc nắng qua vai 
Nhìn theo dư ảnh thở dài xót xa 

Một chiều tháng Bảy mưa sa 
Mấy lời thơ cũ cũng nhòa từ lâu... 

... 

[Saigon, một ngày mưa xám
không biết làm gì ngoài... làm thơ.]


Monday, July 20, 2015

Khổ


Trong lúc tuyệt vọng, tôi đã tìm đến một bậc thầy để dọ hỏi: “Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên gặp khổ, trong khi những người ác sống thoải mái?”

Người thầy hiền hòa nhìn tôi một lúc rồi nói: 

“Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, chắc trong tâm phải đang ôm giữ ác ý nào đó. Nếu một người nội tâm không có điều ác, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.”

Có cảm giác như bị xúc phạm và không phục, tôi nói:

“Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!”

Thầy trả lời:

“Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con còn tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.”

Tôi nói:

“Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…”

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình. Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

“Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc ngoài xã hội, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy. Nhưng bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm.

Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.”

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

“Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.

Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan thay thế dần cho lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần được chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!

Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người tu luyện chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.

Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy kỳ tự nhiện! Vĩnh viễn dùng tâm thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?”

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng. 

---

(sưu tầm, lưu để HỌC)


Saturday, July 18, 2015

Về


(c) photo by JayMantri

Có người đánh rơi nước mắt 
Bên kia ngọn đồi vô tâm 
Đeo mang nụ cười khó nhọc 
Ngác ngơ đi giữa hồng trần 

Có người đánh rơi tiếng hát 
Điệp trùng dâu bể lặng câm 
Cố đập tim mình vỡ nát 
Bật ra chỉ một nốt trầm 

Có người đánh rơi trí nhớ 
Trong vùng hữu hạn trăm năm
Ngược xuôi chân trời góc biển 
Chiều nay khăn gói về nằm 

Nằm im hóa thành mộ địa 
Xanh rì cỏ mọc hoang lâm 
Vàng son rút mòn khe máu 
Đem ra đốt hết một lần...

...


Thursday, July 16, 2015

16-Jul-15


...

trong thế giới giông bão 
tìm đâu ra mặt trời? 

mỗi linh hồn đi lạc 
là một vì sao rơi. 

những mảnh vỡ phi thực 
ghép thành thời-gian-tôi.

...


Wednesday, July 1, 2015

Cứ ngủ say


(c) artwork by Kay Allan.

Thôi, đừng tỉnh dậy nữa 
Xin em cứ ngủ vùi 
Ngoài kia là tháng Bảy 
Đời vẫn chẳng gì vui! 

Xin em cứ ngủ vùi 
Trong ngực đêm nóng hổi, 
Dẫu chỉ cơn mơ vội 
Hơn ngày dài ưu thương... 

Đừng bước tiếp đoạn đường 
Không biết đâu điểm cuối 
Không một ai đưa lối 
Thôi em, ở lại đây. 

Thôi em, cứ ngủ say 
Nơi cõi mình bé dại, 
Mặc tang điền thương hải 
Mặc bão người cuốn xô... 

Cứ ngủ giấc hoang sơ 
Rồi thật thà tan biến...

... 


Sunday, June 28, 2015

Vết thương


Hình xăm, xét cho cùng, chỉ là một vết thương. Nhưng, là loại vết thương người ta chủ động tiếp nhận, vì mục đích nào đó, hoặc có hoặc không một câu chuyện phía sau, và thường ẩn chứa những ý nghĩa rất đỗi cá nhân. 

Như bao vết thương khác, nó cũng gây nhiều đớn đau trong quá trình hình thành. Tuy nhiên, những đớn đau sẽ chỉ thuộc về lúc ban đầu, rồi khép lại, mãi mãi. Không có dư âm. Không để lại những ám ảnh quẩn quanh.

Có chăng, mỗi lúc chạm tay, khẽ miết lên theo từng đường nét xăm, ta chỉ bồi hồi nhớ lại chút nông nổi hay nhiều mê muội của thời điểm chọn lựa tiếp nhận nó. Thản nhiên. Đơn thuần. Ngần ấy năm tháng đi qua, sót lại, sẽ chỉ là thứ trang-sức-đặc-biệt, bất kể xấu xí hay đẹp đẽ, khắc ghi trên da thịt mình.

...

Có những con người, có những ký ức, có những đoạn đời... cũng giống những vết thương. Cũng giống với hình xăm.

Nhưng, là loại vết thương ta chỉ biết thụ động và cam chịu tiếp nhận. Là loại hình xăm không khắc ghi nơi da thịt, mà là vách tim, là đáy lòng. Cơn đau đến từ những vết thương không hữu hình, những hình-xăm-tinh-thần ấy, lạ lùng thay, có thể bám riết cả một kiếp người, hằn sâu vào sinh mệnh. Dù ta có muốn hay không.

...


* nghĩ xàm, viết nhảm, nhân dịp mới chủ động có thêm một "vết thương" vào hôm qua (27/06).


Friday, June 19, 2015

Trên đường


Đôi khi, trên đường, vụt qua một bóng hình khác lạ. Vừa đủ để lý trí bị cưỡng chế chôn sâu, và nhịp tim rộn ràng xua mình về phía ấy. Đuổi nhau bằng những vòng xe. Đuổi nhau qua nhiều khúc rẽ. Mặc ồn ã giờ tan tầm. Mặc kèn xe, khói, bụi. Mặc đèn đỏ, đèn xanh. Mặc lối về nhà mình vốn đã khuất mất từ cái ngã ba, ngã tư nào. 

Một kẻ không biết, một người cố tình. Cuộc đuổi không vì thế mà kém hân hoan. 

Chỉ đến lúc, có thể bắt kịp nhau ở đâu đó, và ngỡ ngàng nhận ra, hoặc không phải là bóng hình mình thực tâm trông đợi, hoặc cơn mê tức thời đã cuốn mình đi quá xa tới mức cần phải trở lại, thì người ta mới cam chịu lặng lẽ cho xe quay đầu. Hoài công vì thoáng chốc bốc đồng. Nhưng, chắc người ta chỉ tiếc nếu không dám đi đến hết, chứ đâu thèm bận tâm mình đã phí mất bao nhiêu milliliter xăng? 

... 

Thương một người không thương mình, chắc cũng giống vậy. Dốc sạch lòng chỉ để đổi về những ngắn ngủi tự mị. Nhưng, thà một lần vô vọng, còn hơn không?

... 

[Saigon, 19/06/15
lẩn thẩn trên đường, về ghi chép lại]


Monday, June 15, 2015

Một lần cho mãi mãi


1. Tiếng hổn hển trườn qua bức vách gỗ, rơi xuống phòng bên, lọt thỏm vào tai cậu. Anh với ả lại làm tình. 

Chắc giờ, con nhện đỏ trên ngực anh và cánh chuồn xanh trên ngực ả đang xếp khít lên nhau như hòa làm một, trong sự nhớp nháp của mồ hôi tràn trề trưa nóng gắt gỏng. Như bao lần. 

2. Cậu dí mắt vào khe hở hẹp nằm giữa bức vách. Phía bên kia, hai cơ thể trần truồng đang mải miết trong một chuyển động như điệu múa lạ lùng. Điệu múa của dục tình, với nhạc nền là tiếng rên rỉ bất tận. 

Anh là một vị khách đặc biệt, chỉ đến và thích bày cuộc ân ái vào buổi trưa. Ả thì hiển nhiên chưa bao giờ thắc mắc, chỉ có cậu đôi phần tò mò. Và vì tò mò, cậu đã dõi theo những cuộc hoan lạc của Nhện và Chuồn – cách cậu gọi họ – suốt từ bấy đến giờ. 

Để làm gì, cậu không rõ. Chỉ biết dần dà, trong cậu, một thứ phức cảm lớn dần. 

3. Ả bật ra âm thanh đầy thỏa mãn khi cái đàn ông của anh thúc mạnh vào cái đàn bà của mình, cho sự phóng thích sau cuối. Cả người ả cong lên, bầu vú căng ra kiêu hãnh, bộ móng đen miết từng vệt dài lên tấm lưng trần của anh như đánh dấu sở hữu. Anh đổ ập xuống, phủ cả thân mình lên ả. Nhện đỏ và chuồn xanh lại hòa làm một, lần nữa. 

Bên dưới, cái của cậu đang cương cứng như sắp bùng nổ. Nhưng nơi ngực trái, có gì đó nhói buốt. Cậu phải cắn chặt ngón trỏ đến bật máu để kìm lại cảm giác muốn lao mình qua đó thay vào vị trí của ả. 

4. Tiếng quần áo sột soạt, tiếng mở cửa khô khốc, và tiếng bước chân đều đặn rồi mờ dần. Nhện đã rời đi. Lúc nào cũng thế, sau trận làm tình ồn ã, anh chưa từng nán lại dẫu chỉ một phút. 

Cậu trượt dài thân người theo bức vách, ngồi bệt xuống sàn. Vội vã kéo khóa quần, lôi cái của mình ra, cậu cũng cần được giải thoát. Nhắm chặt mắt, từng đường nét cơ thể anh hiện lên như những nét phác họa chuẩn xác. Vòng tay rắn, bờ vai ngang, làn da nâu sẫm, đến cả hình xăm đỏ ối trên ngực phải. 

Vô thức, cậu đưa tay chạm lên ngực trái mình. Không có cánh chuồn nào cho anh. 

5. Cuộc đời bất hạnh của cậu, chưa từng có gì đúng như sở nguyện. Bà mẹ làm điếm không thể cho cậu một người cha. Căn trọ tồi tàn không thể mang đến tuổi thơ tinh tươm. Và, gã khách điên loạn cưỡng bức tuổi mười hai của cậu thì đã giết chết hoàn toàn lòng tin vào những điều tốt đẹp. Nhưng, lại gieo vào cậu sự đan xen giữa sợ hãi và mê đắm đàn ông. 

Xé toạc trang tạp chí nhàu nhĩ, lau sạch mọi thứ nhầy nhụa, xong, cậu thẳng tay ném cả quyển vào sọt rác. Đột ngột, một ý niệm lóe lên trong tâm trí. Bằng mọi giá, cậu phải có được anh. 

Dù chỉ là một lần cho mãi mãi. 

6. Cậu trở lại khu trọ khi buổi chiều khuất dấu, bóng tối bắt đầu nhá nhem. Khuôn mặt dường như lấp lánh niềm vui. Thấp thoáng sau lớp sơ mi, một cánh chuồn nơi ngực trái còn rướm máu. 

Giờ thì, đến bước tiếp theo. 

Tần ngần vài phút, rồi cậu lạnh lùng gõ cửa. Chuồn đón cậu với lớp phấn dày vô cảm, đôi môi cong vừa tính cất lời đã bị bàn tay cậu bịt chặt. Nhanh chớp mắt, một nhát dao thật dứt khoát cắm thẳng vào ngực ả, cắt hình xăm con chuồn làm hai nửa. 

7. Đêm đã qua quá hai phần ba, cậu vẫn ngồi bất động giữa căn phòng, như một chiếc đồng hồ đứng kim không màng thời gian. 

Chốc chốc, cậu ngoái nhìn về chiếc tủ âm tường ở góc phòng. Nơi đó, xác ả Chuồn đang nằm gọn trong tấm chăn lớn, lẫn cùng mớ áo quần diêm dúa. Đôi mắt ngỡ ngàng có lẽ vẫn chưa thể khép lại, bởi đến tận thời khắc này, tin là ả vẫn chưa hiểu vì sao cuộc đời mình kết thúc. 

Đời này, để đạt được bất kỳ điều gì, có lẽ, con người cũng phải đánh mất thứ khác tương ứng. Tội lỗi này của cậu dùng để đánh đổi một lần được anh yêu thương, có đáng không? Cậu không biết. 

8. Ánh ngày lấp lóa sau khung cửa sổ. Càng gần giờ anh đến, cậu càng hoảng loạn. Cậu hết sức ngây thơ tin rằng: giết chết ả, xăm một cánh chuồn xanh lên ngực trái, vậy là cậu đã trở thành thế thân hoàn hảo. Nhưng lúc này, cậu mới tự tỉnh thức, làm sao có thể đơn giản như một câu chuyện kỳ ảo?! 

Không thấy Chuồn, Nhện hoặc sẽ bỏ về hoặc sẽ truy vấn cậu một cách ầm ĩ và rồi mọi người sẽ phát hiện ra xác ả và rồi cậu – kẻ thủ ác – sẽ phải đền tội mà không thể chạm đến anh dẫu chỉ một sát na. Nghĩ đến đó, bất giác cả thân người cậu run lên bần bật. 

9. Tiếng bước chân đều đặn và quen thuộc vang lên, mỗi lúc một gần. Cậu co rúm người, ôm chặt lấy thân mình. Cánh cửa mở đánh két, anh đã đứng ngay trước mặt. Cậu hoàn toàn không biết phải làm gì. 

Nhện chốt khóa, bình thản cởi quần áo, rồi đè ngửa cậu ra sàn, hôn ngấu nghiến. Từng mảnh vải trên người cậu cũng được tháo bỏ. Anh nhập vào trong cậu, và dẫn dắt cả hai theo vũ điệu mà cậu khao khát bấy lâu. Ôm siết lấy anh, để con nhện đỏ và cánh chuồn xanh được hòa vào nhau, nước mắt cậu ràn rụa. 

Nếu đây là một giấc mơ, thì cậu xin được mơ mãi. 

10. Cậu giật mình choàng tỉnh. Trơ trọi giữa căn phòng vắng, nắng trưa hằn học soi vào mắt. Hóa ra, thực sự chỉ là một giấc mơ? 

Mệt nhọc nhấc thân người đứng dậy, bấy giờ cậu mới nhận ra, hình như đây không phải phòng mình. Cậu nhìn quanh, tủ âm tường nơi góc phòng, bàn trang điểm bày biện các chai lọ mỹ phẩm rẻ tiền nằm liền kề. 

Đầu óc có chút váng vất, cậu bước đến và sững sờ nhìn mình trong gương. Khuôn mặt phủ lớp phấn dày, đôi môi lóa màu son cam, cặp vú đàn bà cong vút, cánh chuồn xanh chấp chới trên bờ ngực trái. 

11. Ngoại truyện: 

Phát hiện một thanh niên tự sát tại khu trọ rẻ tiền ở phố S. Cảnh sát cho hay, nạn nhân năm nay 19 tuổi, mồ côi, vốn là người dắt khách cho gái điếm. Trước khi kết liễu một nhát dao chí mạng, cậu ta đã tự vạch lên ngực trái mình những đường nét nguệch ngoạc trông như hình một con chuồn chuồn.


* viết cho Bài tập số 5 - 6AM, 08/2011
** cảm hứng từ "Có cánh chuồn nào trên vai em không?"


Thursday, June 4, 2015

Love will tear us apart



Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nắng đổ trên vai, 
nắng loang ướt áo 
Saigon vẫn chưa dày mưa. 

Hàng cây đan tay đếm bước chân mùa 
Đại lộ lênh đênh gió 
Lối về không ai đón đưa. 

Saigon ba mươi mấy độ ngày 
hai mươi mấy độ đêm, 
Chiêm bao còn nghe 
tiếng mình khô khốc. 

Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nỗi buồn nhuộm từng sợi tóc 
một màu phôi phai. 

... 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Hạnh phúc thật dài 
cô đơn là điều xa xỉ. 
Cuộc đời chỉ thiết ngày mai. 

Em đã không còn phí hoài 
thời gian cho những bài thơ cũ. 
Giờ trong tiếng hát em 
một miền trù phú 
an vui. 

Khoảng cách quá xa 
nên ký ức đành ngậm ngùi 
ở lại trong hôm qua 
và tan vào mãi mãi. 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Sống bằng hiện tại. 

...