Sunday, August 28, 2016

Người không thuộc về




Thì mãi người đâu thuộc về 
Cơn mưa sẽ tạnh, lời thề cũng tan 

Nửa câu yêu cũ dở dang 
Nhành hoa ngày ấy đã tàn không hay 

Bàn tay vụt mất bàn tay 
Cánh chim bay mãi phía ngày lãng quên 

Đôi vần thơ nhạt không tên 
Hóa thành cánh gió về bên kia đồi 

Mây xưa tàn cuối chân trời 
Ngoài hiên mấy giọt nắng ngời vừa phai 

Thì xin hạnh phúc cho ai 
Riêng ta quen lối, đường dài lại đi... 

...

[26/08/2011,
post để lưu.]


Monday, August 22, 2016

Đếm mưa trên lá


Buổi chiều hôm ấy, và mưa
Đường xa ướt áo ta đưa em về
Dưới hiên buộc một câu thề
Phải duyên phải nợ xin về với nhau

Ai ngờ, mưa vội tan mau
Ai ngờ, em vội qua cầu gió bay
Để mình ta buổi chiều nay
Đếm mưa trên lá mà loay hoay buồn...

...

(Saigon, 220816
nhân ngồi quán mưa, nghe trúng một bài hát xưa.)


Friday, August 19, 2016

#first7jobs


#1 CTV thư viện thiếu nhi tỉnh - làm vì… đam mê 

Đam mê sách từ nhỏ, nên lúc biết tin Nhà văn hóa chỗ cha mình làm việc sẽ mở thư viện thiếu nhi, tôi phấn khích dã man. Buổi đầu, thư viện nhó xíu nhỏ xiu, lác đác mấy đầu sách. Ban quản lý phải kêu gọi ngay chính gia đình cán bộ công nhân viên đóng góp thêm sách báo. Tôi từng vui vẻ quyên hết bộ 7 viên ngọc rồng, Đô-rê-mon, cả chồng báo Nhi đồng, Rùa vàng, Khăn quàng đỏ (do thuở đó mẹ còn đặt báo ở Bưu điện cho mình) và cơ số sách, truyện linh tinh khác - mà không mảy may hối hận (dù thú thực lớn lên nghĩ lại, cũng có đôi chút... tiêng tiếc!). 

Sau đó là chuỗi ngày ngày tháng tháng cắm rễ ở thư viện, kéo dài từ mùa hè lớp 5 của tôi đến tận lớp 8, lớp 9. Do ít đầu sách, cộng thêm việc "ngốn bất chấp" tất cả những thứ có thể đọc được, nên lúc ấy tôi có "khả năng đặc biệt" là... nói tên nhớ nội dung, biết rõ vị trí đặt để của hầu hết sách, báo, truyện trong thư viện. Vì vậy tôi được mấy cô thủ thư (cũng là đồng nghiệp của cha tôi) cho làm cộng tác viên... phi chính quy! Nghĩa là, làm free! - Giúp dọn dẹp, sắp xếp sách; đóng gáy, bao bìa, phân loại thẻ ghi chú... Thư viện có cả nhóm CTV thiếu nhi & thiếu niên, ai cũng như ai, đều nhiệt tình "công tác" không kể công, lấy "ưu đãi" được đọc sách miễn phí (và ưu tiên chọn sách mới về trước người khác) làm motivation. Những ngày tháng đó, chỉ toàn niềm vui hồn nhiên! 

#2 Viết giới thiệu sách - những đồng tiền tự kiếm đầu tiên 

Cũng nhờ làm CTV cho thư viện thiếu nhi, tôi được cô Ngân thủ thư dẫn dắt, thử sức với việc viết lách đầu tiên trong đời: Viết giới thiệu sách, gửi cho Đài phát thanh thị xã - để chọn đọc trong chương trình măng non. Tới tận hôm nay, tôi vẫn nhớ như in cảm giác khi nghe bài viết của mình được đọc lên trên sóng radio, giới thiệu cuốn "Bước chân hoang" (tác giả Phù Sa Lộc), cảm giác sung sướng pha lẫn len lén tự hào khi "khoe" với cha mẹ số tiền nhuận bút mới nhận, vỏn vẹn 5.000 đồng! Số tiền nghe thấy thiệt... buồn cười, nhưng ở thời điểm 1995-1996, nó đã có thể cho tôi một bữa ăn sáng hoành tráng, một ly đá đậu lúc tan trường, mà vẫn còn dư mua được thêm vài cây bút. 

Những đồng tiền tự kiếm đầu tiên, nhìn lại, hóa ra cũng chính là khởi đầu "mối duyên" của tôi với nghiệp viết, với con chữ, làm nên "bản sắc tôi" bây giờ. 

#3 PTV chương trình thiếu nhi (Đài PTTH tỉnh) - công việc đầu tiên được trả... lương tháng

Cuối lớp 7, đã quen viết giới thiệu sách, tôi được các cô, anh chị cùng nhóm CTV thư viện khuyến khích dự thi "Kể chuyện & giới thiệu sách" - trong khuôn khổ "Ngày hội Hoa phượng đỏ" của tỉnh. Tham gia trong đội đại diện trường cấp 2, không hề đoán trước, tôi giành được Giải Nhất - với bài chia sẻ... ướt át về "Tuổi thơ dữ dội" của nhà văn Phùng Quán. 

Từ cuộc thi, tôi may mắn được "mời" làm phát thanh viên cho chương trình thiếu nhi của Đài PTTH tỉnh - đang trong quá trình hình thành, chuẩn bị phát sóng - cùng với hai em gái khác. Đây bất ngờ trở thành công việc chính thức đầu tiên của tôi, nhân viên có hợp đồng, được trả lương cố định hàng tháng với mức 60.000 đồng. Công việc này kéo dài được khoảng gần 2 năm. 

#4 Những công việc linh tinh thời sinh viên - tích lũy kinh nghiệm, lưu giữ niềm vui 

Giống như bao sinh viên tỉnh trọ học xa nhà khác, tôi cũng đã có những quãng thời gian làm đủ thứ linh tinh lang tang chỉ với mục đích duy nhất: Kiếm tiền! Từ dán hộp, bán sô-cô-la, phát tờ rơi, phát mẫu thử (trà, nước rửa chén, kẹo ngậm, thuốc…), dán poster… tôi cùng những đứa bạn thân của mình, bất chấp nắng mưa, lăn lộn từ quận này sang quận khác, từ đường to vô đến hẻm nhỏ, từ khu phố có bảng hiệu đến những xóm không tên… chắc đây cũng là nguyên nhân lớn góp phần giúp tôi… rành đường. 

Số tiền nhận về sau mỗi part-time job này, có khi nhiều, có khi ít, có lúc kiếm thật dễ dàng, có lúc lại là kết quả của biết bao nhiêu vất vả, kiềm nén, ức chế… Nhưng sau hết, vẫn là niềm vui đáng nhớ, những kinh nghiệm nhỏ nhoi tích lũy dần thành phản xạ, thành thái độ, thành cách xử lý vấn đề… mà tôi áp dụng được cả cho những công việc “chuyên nghiệp” hơn sau này. 

#5 Nhân viên nghiên cứu thị trường (C.I) - thời gian ngắn nhưng học được rất nhiều 

Tầm năm 4 đại học, được mấy người bạn rủ rê, tôi cũng tập tành đi làm… nhân viên nghiên cứu thị trường - một nghề khá hot đối với sinh viên làm thêm lúc bấy giờ. Xưng danh cho “oách”, chứ thực ra là vác bảng hỏi kèm samples, “chai mặt” lê lết khắp hang cùng ngõ hẻm, để tìm cho đúng target audience và đủ số lượng bảng hỏi theo yêu cầu. Tiền công tương ứng với số bảng hỏi hoàn thành, nên đi càng nhiều, “chịu nhục” càng cao, miệng mồm càng “dẻo”, thì kiếm được càng khá. Nghề này, phải làm, mới thấu. Đủ chuyện bi hài. Tuy nhiên, thực tâm là học được rất nhiều. 

#6 Nhân viên truyền thông (Dự án giáo dục môi trường dành cho HS tiểu học của Tetra Pak) - công việc chính thức đầu tiên sau tốt nghiệp 

Đâu đó tầm tháng 8/2007, thi tốt nghiệp xong, biết kết quả, chỉ chờ lĩnh bằng, tôi bỏ về quê… an dưỡng. Kế hoạch của tôi là sẽ… ăn chơi dài hạn, cho hết năm, khi đã có bằng tốt nghiệp trong tay thì mới tính tới chuyện tìm việc. 

Ít lâu sau, đột nhiên người chị rất thân gọi về cho cha mẹ tôi, nói công ty chị ấy đang có dự án cần tuyển nhân sự, cơ hội dành cho sinh viên mới ra trường, nghĩ tính chất khá phù hợp, nên muốn kêu tôi tham gia. Tôi lần lữa (cơ bản vì… lười!), cuối cùng vẫn quyết định khăn gói ngược trở lại Saigon. 

Quyết định này, đã cho tôi thêm những kinh nghiệm giá trị mới, ba tháng dự án cực khổ mà nhiều tích lũy, thêm ba tháng làm nhân viên chính thức cho OneStep Ltd. Co. với thêm kha khá bài học - đặc biệt là how to deal with a bitchy boss! 

#7 Nhân viên quản lý nội dung website (VinaGame) - môi trường chuyên nghiệp đầu tiên, những bài học lớn hơn, và Phỉ 

4 năm, ko phải đoạn đường dài, nhưng ko hề ngắn - là thời gian tôi gắn bó với job thứ 7 này. nói về nó, chỉ có thể ngắn gọn như chính cụm chú giải phía trên. Là môi trường chuyên nghiệp đầu tiên nơi tôi được va chạm, rèn giũa và học vô vàn bài học lớn. Có những bài học vẫn theo tôi đến thì hiện tại. #7, với tôi, sẽ mãi là một dấu khắc sâu trong hành trình vào đời. 

Và, như một lẽ dĩ nhiên, nhắc về quãng này, thì tôi lại nghĩ đến Phỉ - những người đồng nghiệp giờ đã trở thành bạn. Nghĩ, mà mỉm cười, đơn giản vậy thôi. 

...


Friday, August 12, 2016

Từ ngày em bỏ hoang đường



Từ ngày em bỏ hoang đường 
Mình anh lạc giữa vô thường thế gian 

Em theo cánh gió xa ngàn 
Anh về xếp lại lang thang một đời 

Bên hiên nhặt trộm tiếng cười 
Em xưa ngơ ngẩn đánh rơi cuộc tình 

Nhìn sâu vào đáy tim mình 
Anh lau vết nhớ bằng hình dung em... 

... 

(Saigon, 
 một ngày sau Thất Tịch 
năm Hai Nghìn Không Trăm Mười Sáu)


Tuesday, August 9, 2016

Còn thiếu một nén nhang



Trong Đại Hùng Bảo Điện nguy nga đồ sộ, có một cậu thiếu niên đang dâng hương cầu khẩn Phật Tổ. Cậu cắm ba nén nhang vào trong lư hương, thầm cầu khẩn rằng: “Nguyện cầu Phật Tổ phù hộ con thi đậu khoa cử, thăng quan tiến chức, tận trung báo quốc, tạo phúc cho người dân trong làng”. Nói xong lại bái lạy vài lần, lúc này mới đứng dậy rời đi. 

Phật Tổ nhìn cậu thiếu niên bên dưới chỉ cười mà không nói gì, tôn giả A Nan đứng bên cạnh hỏi rằng: “Thưa Phật Đà, cậu thiếu niên này vô cùng thành khẩn, lời nguyện phát ra lại là nguyện lành, vậy sao Người không nhận lời?”. Phật Tổ chỉ mỉm cười, chậm rãi nói: “Bởi còn thiếu một nén nhang”. 

“Còn thiếu một nén?”, tôn giả A Nan nhìn ba nén nhang vẫn còn trong lư hương, nghĩ mãi vẫn không hiểu được. 

...

Thoáng một cái đã mười năm trôi qua, cậu thiếu niên ngây ngô ngày nào giờ đã trở thành một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, khí phách oai hùng. Kỳ thi năm đó tuy chàng không thi đậu, nhưng ngược lại chàng đã vứt bút tòng quân, trở thành một viên võ tướng, đã lập được nhiều chiến công hiển hách trong quân đội. Lần này về lại quê làng, là đặc biệt trở về cử hành hỷ sự. 

Chàng thanh niên vẫn giống như trước đây, thắp ba nén nhang đàn hương, cung kính quỳ lạy trước tượng Phật rằng: “Nguyện cầu Phật Tổ phù hộ cho hạ quan kết được một mối duyên lành, thê tử hiền thục, vợ chồng hòa thuận”. Vừa nói vừa dập đầu sát mặt đất. 

Tôn giả A Nan nhìn thấy màn này thì rất xúc động, quay đầu lại nhìn thấy Phật Tổ vẫn mỉm cười không nói gì, lại bèn hỏi rằng: “Thưa Phật Đà, sao Người lại không nhận lời anh ta?”. Phật Tổ cười nói: “Vẫn còn thiếu một nén nhang”. 

...

Nháy mắt lại mười năm đã trôi qua, chàng thanh niên giờ đã bước vào tuổi trung niên. Khi ông đi vào Đại Hùng Bảo Điện lần nữa, trên gương mặt đã phảng phất hiện ra mấy nếp nhăn. Bởi bị bị gia tộc nhà vợ liên lụy, đại tướng quân oai phong lẫm liệt năm nào, giờ đây đã bị giáng chức làm một viên quan quèn ở địa phương; bao nhiêu chí nguyện lớn lao nay đều không thể thực hiện được nữa. 

Ông bước vào Bảo Điện dâng hương bái lạy, thầm cầu khẩn, cầu cho con cái của mình có thể chuyên tâm học hành, hoàn thành sự nghiệp dang dở của mình. Tôn giả A Nan nhìn nhìn ông, lại quay sang nhìn Phật Tổ đang mỉm cười không nói gì, trong lòng than rằng: “Rốt cuộc vẫn còn thiếu một nén nhang”. 

...

Mười năm lại trôi qua, người trung niên giờ đây tóc đã hoa râm bước vào tuổi già. Lúc này ông đã giải ngũ về làng, sống an cư nơi thôn dã, không còn chí nguyện to lớn như ngày trước nữa. 

Người lão niên thắp ba nén nhang đàn hương giống như trước đây, khấu đầu rằng: “Phật Tổ, ngày trước con đã nhiều lần đến cầu nguyện, nhưng Người trước sau đều chưa từng nhận lời con dù chỉ một lần. Nhưng một lần này đến đây xin Người hãy thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của con. còn thiếu một nén nhang Nghĩ đến ngày trước, cha con mất sớm, là mẹ già trong nhà đã vất vả nuôi nấng con khôn lớn thành người. Bây giờ mẹ già tuổi đã cao, chỉ mong bà có thể bình an vô sự, vui vẻ sống quãng đời còn lại, ngoài điều này ra không còn cầu mong gì hơn nữa”. 

Tôn giả A Nan nghe thấy những lời này thật không đành lòng, quay đầu nhìn sang Phật Tổ, lại phát hiện trên gương mặt Phật Tổ đã nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy sẽ như nguyện của con vậy”. 

Người lão niên đi ra khỏi chùa, còn chưa về đến nhà, tin mừng đã từ xa truyền lại, hai người con trai của ông lại cùng lúc thi đậu văn võ trạng nguyên trong triều, hơn nữa triều đình còn ban bố chiếu thư rửa sạch nỗi oan của ông, để cho ông khôi phục chức quan, còn thăng lên ba bậc. 

Nhưng lần này người lão niên cuối cùng đã không nhận lệnh. Ông đã quyết định từ nay ở lại trong nhà chăm lo cho mẹ già. 

...

Con người ta cả một đời đứng trước tượng Phật chỉ chăm chú cầu khẩn cho những lợi ích, danh vọng của bản thân mình, nhưng rốt cuộc vẫn là còn “thiếu một nén nhang”. 

Người xưa có câu rằng “Trăm điều thiện, Hiếu đứng đầu”, tấm lòng hiếu thuận của người con quả thật có thể làm cảm động Đất Trời. 

Đọc xong câu chuyện này, mong bạn cũng tỏ lòng biết ơn, thắp một nén nhang cầu nguyện cho cha mẹ, người đã vì bạn mà vất vả một đời này!

(Sưu Tầm)


Monday, July 4, 2016

Nhìn lại nửa đầu 2016


Tháng Sáu ngỡ thật dài, vậy mà, cũng vội qua như bao nhiêu ngày tháng khác. Giờ đã là đầu tháng Bảy. Giờ đã bước vào nửa sau của Hai Không Mười Sáu. Thì, lại đến lúc nên dành chút thời gian ngoái nhìn. 

Tháng Một. 

Kết nối lại với một vài nối kết cũ. Mở năm bằng những dự định mới riêng cho bản thân. Chọn lựa phương thức sống của Hai Không Mười Sáu là “Work hard, travel more”

Tháng Hai. 

Tết giản dị, như vốn dĩ. Tiệc tùng liên miên những ngày hậu Tết. Có vài gần gũi sắp hóa quen thuộc. Những niềm vui nhỏ nhặt vỗ lòng. 

Tháng Ba. 

Hành trình Burma sẽ mãi ghi nhớ. Và Bagan. Và #lophoctinhthuong. Những lần đầu tiên đáng giá. Những xúc cảm đặc biệt in sâu vào tiềm thức. Bước nhỏ khai màn cho chuỗi “travel more” của năm nay. 

Luôn tin vào sự kỳ diệu của vận mệnh, một sự kiện bất kỳ, ngẫu nhiên hay toan tính, vẫn có tác động nhất định và dẫn theo cả chuỗi sự kiện tiếp theo. Tựa cú vỗ cánh của con bướm nhỏ, thậm chí có thể gây bão giông. 

Tháng Tư. 

Nghĩ nhiều về mất mát. Lần nữa cùng #lophoctinhthuong tìm vui nơi chốn lạ xa. Thấy thèm được sống hồn nhiên. 

Đối mặt với một chọn lựa khó khăn, sau hết, vẫn là thuận theo trực giác và lý lẽ tim mình. 

Tháng Năm. 

Nối dài những chuyến đi của năm đến với Koh Rong & Koh Rong Sanloem. Vùng nhớ lại có thêm những dấu ấn mới. Là mưa trên biển vắng. Là đêm với bầu trời mông mênh ở trên cao, biển êm ả sóng vỗ về bên dưới, cùng rượu vang, cùng khói thuốc. Là “một lần mình sống như những đứa nhóc không nhà, sớm thức dậy ở một nơi xa…” (1) 

Tháng Sáu. 

Có thêm những mất mát. Có thừa những nỗi buồn. Nhưng, lạ lùng thay, mọi thứ bỗng yên lắng trở lại vào quãng cuối tháng. Giống như mưa dứt, trời trong hơn, và mát lành. 

Chính thức rời khỏi căn phòng thân thuộc suốt 8 năm, chuyển về một nơi mới. Ngỡ là hụt hẫng, ngỡ là buồn thương, nhưng hóa ra, đôi khi năng lực chấp nhận của bản thân lại mạnh mẽ hơn mình những tưởng. Thích nghi nhanh chóng đến mức giật mình, đến mức hiểu rõ thêm câu nói hôm nào tâm niệm: Thật ra, bất kỳ điều gì cũng có thể thay đổi! 

Nhân nhắc về chuyện thay đổi, phát hiện xung quanh mình cũng đã có quá nhiều đổi thay. Lại thấy Haruki Murakami quả thực là bậc thầy trong việc giải mã tâm lý con người, khi mà toàn viết ra những điều chân xác vô cùng: “Cuộc đời thật kỳ lạ. Thứ ta từng nghĩ là lung linh, là tuyệt đối, từng nghĩ có thể từ bỏ tất cả để đạt được nó thì khi thời gian trôi qua, hay khi nhìn ở một góc khác, thứ đó bỗng trở nên nhạt nhẽo đến kinh ngạc.” (2) 

Tháng Bảy. 

Sự Ở tạm an ổn. Sự ĐI sẽ tiếp diễn. Cái gì đến, thì đón nhận, vậy thôi!

...


(1) lyrics bài "Đưa nhau đi trốn".
(2) trích từ truyện ngắn Scheherazade trong tập "Những người đàn ông không có đàn bà".


Friday, June 3, 2016

Rêu phong


Con chim nhặt nắng vườn sau 
thả vào quên lãng thành màu mưa phai.
Tháng Sáu - một giấc mê dài 
Lòng thương còn mãi miệt mài tìm thương… 

Cơn gió lang thang cuối đường 
Chiều nay về ngủ bên giường tim côi,
Chiêm bao năm tháng qua rồi 
Chợt rơi giọt lệ thành lời hát đau...

Tháng Sáu - sầu nhẹ lên cao 
Nhìn ngày đã mất, cúi chào rêu phong...

...

[Saigon, 
những ngày buồn tháng Sáu.]


Friday, May 13, 2016

Đột nhiên đến Tây Tạng


"Đầu tiên, tôi chọn cuốn sách này vì Trần Khôn, và Tây Tạng. Dẫu rằng, không tránh khỏi thoáng chút hồ nghi. Nhưng rồi, sau khi lật giở, chỉ một vài trang, mọi hồ nghi biến mất. Và, tôi đã tin chắc: Mình & cuốn sách này hợp duyên. 

Câu chuyện của Khôn, chuyến đi của Khôn, không lường trước, lại có thể chạm đến tôi. Sâu bên trong. Những niềm tin chọn lọc của chính mình, bỗng một hôm tìm được người đồng cảm, dù chỉ thông qua câu chữ, vẫn thấy quá đỗi hài lòng. 

Tôi mừng vui vô hạn khi gặp lại bản ngã mình nơi cuốn sách. 

8 tháng 5 năm 2016, tôi đọc đến những dòng cuối, ngay tại đây, ngay lúc này, Koh Rong Sanloem yên vắng, và biển với những giai điệu tự thân đẹp đẽ. Trùng hợp, cũng là trong một chuyến đi. Thế nên, có lẽ, sức tác động của những gì Khôn viết càng mạnh mẽ hơn. Nhất là khi, bản thân tôi, cũng đang có những vấn đề hiện tại cần phải đối mặt, những hành trình cần phải can đảm bắt đầu. 

Hy vọng, nhờ cơn đốn ngộ tại thời điểm này, tôi có thể bình tâm mà lựa chọn, mà Đi tiếp đường mình. 

P/S: Đọc cuốn này, thực sự nhớ một người." 

... 

[những lời ghi ở cuối sách (có điều chỉnh đôi chút), 
Koh Rong Sanloem, Cambodia | 08/05/16]


Wednesday, April 20, 2016

Trích đoạn về cái chết


“Khi ta biết cái chết là một sân ga nhất định sẽ đến, trong quá trình đi về phía sân ga này ta sẽ trân trọng. Ta sẽ không còn giống như trước đây, vì thất tình hay bị sỉ nhục liền đòi sống đòi chết. Ta sẽ trân trọng mỗi một giây phút của hiện tại, bởi mỗi một giây phút đều hoàn toàn không thể nào lặp lại. (...) 

Vì thế, khi tôi hiểu rõ cái chết, tôi càng trân trọng sự sống. Thế là tôi không trốn tránh nữa, thản nhiên đi về phía trước. 

Từng có người hỏi tôi, ngay cả cái chết anh cũng không e sợ, vậy thì anh còn e sợ điều gì? Tôi đáp, không không không, tôi không phải không e sợ, tôi tiếp nhận sự thực này. 

Mãi đến khi viết cuốn sách này, tôi vẫn sợ hãi rất nhiều thứ. Vẫn sợ khoảnh khắc đối mặt với cái chết; vẫn sợ một ngày kia mọi người không cho tôi cơ hội nữa, tôi nên đối mặt ra sao; vẫn sợ trở về thời nghèo túng nhất; vẫn sợ dáng vẻ khi tôi già yếu; vẫn sợ mắc bệnh nặng; vẫn sợ người thân yêu nhất của tôi rời đi. 

Nhưng tôi không cảm thấy đây là một dạng mềm yếu. Tôi cho rằng, đó là lòng kính trọng với sinh mệnh. 

(...) 

Năm kia, bà ngoại tôi qua đời. Tôi đối mặt bằng tâm thái bình tĩnh nhất. Tôi đề nghị người trong gia đình đừng khóc lóc, bởi vì khóc lóc không thể bày tỏ tình thương yêu của ta đối với bà ngoại. Ta giữ tiếng lòng trong thâm tâm, sống tốt hơn, mới là phương thức tốt nhất để bày tỏ rằng chúng ta yêu bà ngoại. Hôm ấy, sáng sớm tôi gấp gáp về Trùng Khánh, ở bên linh cữu của bà ngoại, tụng kinh cho bà. Tôi nói với bà ngoại, cháu cảm thấy bà chưa chết, bà luôn sống mãi trong lòng cháu. 

Tôi thường nói một câu, chỉ cần ghi nhớ một người thì người đó sẽ không chết. Nếu một người khác ghi nhớ tôi, cũng chính là ghi nhớ tất cả những người mà tôi ghi nhớ. Cho nên, linh hồn bất diệt. 

Khoảnh khắc đó, tôi lại ngộ ra một tầng triết lý khác của sinh mệnh: Thiện niệm có thể vượt qua cái chết. 

Lòng tốt, lòng yêu thương, lòng quan tâm. 

Khi ta có một trái tim tích cực, truyền năng lượng tích cực cho người khác, ta sẽ không “chết”. Bởi vì tình yêu thương sinh sôi không ngừng…” 


[Đột nhiên đến Tây Tạng - Trần Khôn]


Monday, April 18, 2016

Dưới vòm cây


Ngủ 
và thức dậy 
dưới vòm cây 
như những kẻ thơ ngây 
không có hoài nghi 
chưa từng mỏi mệt... 

Giá mà cuộc đời 
chỉ như thế 
và chấm hết. 

...

[Sao Biển | Bình Lập,
18/04/16]