Monday, February 29, 2016

29/02/2016


nhân ngày-mà-4-năm-mới-có-1-lần, cũng bon chen theo nhiều người, post cái này để đánh dấu, cho 4 năm sau nhìn lại. 

- gần hết Giêng, dư âm Tết chỉ còn sót lại khi... soi gương. 
- tử vi phán: năm nay ko nên đổi việc. 
- vẫn chưa lấy lại tâm trạng làm việc. 
- tiệc tùng liên miên. 
- coi được hầu hết những phim muốn coi ngoài rạp. 
- có vài niềm vui nhỏ xíu, mà khiến mình cười mấy ngày. 
- có Abby làm bạn đường mới, đôi khi vẫn nghĩ về Dreamy. 
- đọc được một truyện nội dung tàm tạm, nhưng có nhiều đoạn sâu sắc bất ngờ. 
- có vài dự cảm, cả tốt lẫn xấu. 
- lại muốn có thêm một "vết thương" mới. 
- náo nức chờ chuyến đi xa đầu tháng Ba. và "hội nghị vườn cam" vào cuối tháng. 
- một số kế hoạch ngắn hạn, cũng chờ tháng Ba.
- xì-lô-gân của năm nay: Work hard, travel more!

...


Thursday, February 25, 2016

Một đoạn trích


‘Sunrise in Bagan’ (c) RLG Photography

"...Hai người trông thấy ở phương xa từ từ xuất hiện một vệt sáng, mênh mông không biết đâu là biên giới, như ánh mắt ngàn vạn năm không hề thay đổi, dùng một dấu hiệu, dùng một tư thái xuyên qua đất trời. 

(...) 

Tiêu Ninh cũng đồng dạng với những người xung quanh, không nói một lời, chỉ bình lặng nhìn ngắm. Bất tri bất giác, hắn nhớ tới rất nhiều chuyện, ấu thơ, thời niên thiếu, tuổi thanh xuân... Chuyện tốt lẫn chuyện xấu, nhưng Tiêu Ninh đã thôi cảm giác bài xích, cũng không miễn cưỡng hay nhẫn nại, mà chỉ đơn giản dùng tâm trạng thản nhiên để hồi tưởng... 

(...) 

Hắn chắc chắn đã mất đi một vài thứ, bất quá, nhân sinh vốn là một quá trình không ngừng mất đi. 

Cuối cùng, tất cả hình ảnh đều dừng lại trên người bên cạnh, rất kỳ quái chính là, hắn hiện tại đã chẳng còn lo được lo mất nữa. Đương nhiên, đây không phải biểu hiện người ấy đối với hắn không đủ quan trọng, cũng không phải hắn quá ngây thơ cho rằng tình cảnh tốt đẹp sẽ duy trì cả đời. 

Chỉ là, hắn cảm thấy, trong lòng mình, dựa vào phần tình yêu này, đã mở ra một mảnh hoa viên, ngay trong sinh mệnh hắn in xuống một dấu ấn mỹ lệ không gì có thể sánh được. Mặc kệ gặp phải chuyện gì, bất kể có phải hay không có một ngày chúng nó không thể như lúc ban đầu được nữa, cũng sẽ không bao giờ thay đổi..." 

[Thiên cao lộ viễn | 天高路远] 


Wednesday, January 27, 2016

Chỉ tình ca là còn trẻ mãi


* cảm hứng từ một status của Celine Tran.

Hai chúng ta rồi cũng sẽ già. 
Bàn chân run bước qua nông nổi, 
Khóe mắt in vệt sầu muôn lối, 
Tuổi buồn thương nhuộm tóc mây trời. 

Và chúng ta sẽ thấy ngậm ngùi, 
Soi gương cố tìm hình đã mất. 
Nghe chim hót sau vườn lảnh lót 
Mà lòng tơ tưởng khúc phai tàn. 

Đêm chiêm bao mơ giấc son vàng, 
Ngày huyễn mộng tiếc thời non trẻ. 
Đôi tay héo biết ai chạm nhẹ 
Để tim rung lại tiếng ban đầu? 

Hai chúng ta chắc sẽ quên nhau. 
Thời gian phủ bụi mờ trí nhớ, 
Đáy tâm tư tàn tro mấy thuở, 
Mỗi kẻ sống riêng mỗi cuộc đời. 

Người không ta, ta cũng không người. 
Sẽ đôi khi chợt rơi nước mắt, 
Tiếng hát cũ tựa như lời nhắc 
Giữa chúng ta đã có... đã từng... 

Nỗi đau vốn không có điểm dừng. 
Yêu đương lắm lúc là ảo ảnh. 
Bản nhạc xưa hóa thành mộng cảnh 
Gọi hồn ta cuối nẻo quay về. 

Nhưng đành thôi lỗi hẹn câu thề 
Ta - người chẳng thể nào trở lại! 
Chỉ tình ca là còn trẻ mãi 
Giữ hộ ta năm tháng hoang đường... 

...


Friday, January 22, 2016

Nếu ta ở lại


1. 

Nếu ta ở lại 
Trong ngày xa xưa 
Buổi chiều hôm ấy 
Nắng về sau mưa 

Những lời vụn vỡ 
Chỉ như bông đùa 
Ta - người sẽ mãi 
Tình hoài đón đưa? 

2. 

Nếu ta ở lại 
Giữa câu yêu đầu 
Phải chăng kết thúc 
Sẽ không bắt đầu? 

Phải chăng quên lãng 
Không là cơn đau? 
Phải chăng nỗi nhớ 
Mãi không úa màu? 

3. 

Nếu ta ở lại 
Bên bờ đơn phương 
Mọi điều chưa nói 
Hóa ra vô thường 

Người xuôi sông Bắc 
Ta về Nam dương 
Hạnh phúc có lẽ 
Chờ ta cuối đường? 

4. 

Nếu ta ở lại 
Cuối mùa tóc phai 
Đợi nhau như thể 
Đã qua mê dài 

Liệu người còn giữ 
Lửa lòng thanh xuân 
Đủ nhen lần nữa 
Tiếng thương ân cần? 

... 


Thursday, January 14, 2016

Chuyện cũ, người xưa


“...Một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời 
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi 
Chỉ là, thế thôi…”

1. Hôm nọ, nhờ cuộc hẹn tất niên Phỉ hội mà lâu lắm mới có dịp chạy xe một mình theo tuyến cầu Bình Triệu - Kha Vạn Cân (nay đã là Phạm Văn Đồng), hướng về Thủ Đức. Đoạn đường - không hiểu vì sao - luôn khiến tôi cảm giác áp lực vì sự xô bồ, mỏi mệt vì lượng xe dường như luôn quá tải, kéo theo tiếng ồn, khói bụi cũng luôn quá tải. 

Thế nhưng hôm ấy, dưới con nắng cuối trưa có gì đó hiu hắt, với chuỗi bài ballads rỉ rả trong earphone, lác đác vài cơn gió vội vã lướt ngang, tôi bỗng đột nhiên cảm thấy dễ chịu. Sự dễ chịu quen thuộc, như những ngày đã rất cũ, khi trái tim thanh niên còn tràn căng những sốc nổi hồn nhiên, tôi từng có được vào mấy chiều cuối tuần cuốn mình trên chiếc cup 50cc cọc cạch, chạy từ Gò Vấp xuống tận Thủ Đức, chỉ để giành lấy đôi ba tiếng đồng hồ ngồi cạnh ai đó, nói cười vô nghĩa, tin mình đang yêu. 

Sự dễ chịu quen thuộc, gọi thêm những hoài niệm đổ về. Bất giác, tôi tưởng mình vẫn đang chạy xe trên đoạn đường cũ, là Kha Vạn Cân nhỏ hẹp, gồ ghề, xóc nảy, chứ không phải đại lộ Phạm Văn Đồng thênh thang của hiện tại. Và ở điểm đến, sẽ là căn trọ nhỏ cuối hẻm vòng vèo, sát mé sông, gió lồng lộng, đầy mùi cỏ cây. Nơi đó, tôi sẽ gặp lại mình của Hai Không Lẻ Tư, và người của Hai Không Lẻ Tư. 


2. Hôm kia, hơn cả sự bất ngờ, một liên hệ cũ bỗng dưng tìm lại. Từng thiết thân, rồi lại trở thành kẻ tôi chán ghét nhất. Cứ nghĩ, sẽ không thể nào thứ tha, thậm chí chỉ đơn giản là add friend trên facebook cũng đủ khiến bản thân khó chịu. Nhưng rồi, thời gian đã chứng tỏ sức mạnh tích cực nhất của nó. Buông bỏ, cũng không quá khó khăn. 

Nói chuyện với bạn, những lợn cợn quá khứ vẫn còn, nhưng nó chỉ như sự nhắc nhớ, rằng, bạn vốn là một phần trong Hai Không Lẻ Năm của tôi. Là một phần trong những điều đã qua, không hơn. Gặp lại, tôi vui vì bạn thực sự đổi thay, và mừng - bởi những gì bạn có được từ sự thay đổi đó. 

Re-connect với bạn, xét một cách ích kỷ, giúp tôi có thể thở phào nhẹ nhõm, bao dung nhìn lại một quãng cũ của mình. Và trên hết, củng cố niềm tin vào những gì tôi từng viết: "Thời gian thường tước đoạt những điều đẹp đẽ, nhưng đôi khi, cũng chính nó góp phần tạo nên những điều đẹp đẽ hơn."


3. Khổ thay, thứ khiến con người ta để tâm nhiều thường lại là những đẹp đẽ đã bị tước đoạt. 

Như hôm trước, đối thoại với chị, tôi mới phát hiện: Hóa ra, sau tất cả, mình vẫn còn nghĩ về người. Nghĩ, như nghĩ về điều đẹp đẽ nhất trong tuổi đời buồn chán của mình, nay đã đánh mất. Nghĩ, bao gồm cả nhớ, tiếc và hoài nghi. 

Nhưng không phải là những nhớ, tiếc, hoài nghi làm tâm trí đau đớn. Mà, lạ lùng thay, chúng lại tựa như những gia vị rắc thêm vào món Ký Ức, để nó càng đậm đà. Tựa chanh và muối sẽ khiến Desperados nồng nàn hơn. 

Nhưng thỉnh thoảng, không tránh khỏi có lúc chúng cũng bị “nêm” quá tay. Thừa nhớ thì mệt lòng. Thừa tiếc thì tim đau. Thừa hoài nghi thì đầu óc mãi quẩn quanh cùng những câu hỏi không lời đáp. Kiểu như: Nếu thuở ấy, tay giữ lâu hơn, liệu có đủ biến thành mãi mãi? Cùng đi thêm một đoạn, có chắc tìm được kết thúc - không phải như đã từng? 


4. Năm mới, lẽ ra phải hướng về Ngày Mai. Chẳng hiểu sao lòng lại cứ bị Hôm Qua níu kéo. Chuyện xưa, người cũ. Phức cảm lại được cớ khơi lên. 

Kẻ thất bại nên chỉ biết nương nhờ dĩ vãng. 

Thôi, cũng đành. 

... 



Thursday, December 31, 2015

Năm cùng tháng tận nỗi buồn còn dư


* hình chụp sáng nay, hẻm nhỏ thân quen nhìn từ trên cao.

Ba mươi mốt, tháng Mười Hai. Lại thở dài một lời quen: Mới đó mà đã... 

Mới đó mà đã hết một năm. Mới đó mà đã qua thêm một quãng đời hữu hạn. Mới đó mà đã lợt phai thêm những ký ức vốn dĩ đã quá lợt phai. Mới đó mà đã quên, như chưa từng có nhớ. Mới đó mà đã thấy nhớ, ngay cả những điều chưa kịp lìa xa...

...

Năm cùng tháng tận, ta lại ngồi xuống dọn dẹp lòng mình. 

Gom những cơn buồn dày đặc xếp vào một ngăn, những ảo vọng phù phiếm vào một ngăn khác. Những khuôn mặt người, những lời chưa nói, những hối tiếc vô nghĩa thì vào cùng một ngăn. Một ngăn nữa dành cho những hoạch định dở dang, những tính toan lần lữa. Còn một ngăn nho nhỏ, riêng cho những niềm vui bé mọn, nhặt nhạnh từng ngày. 

Ngăn cho hạnh phúc thì trống hoác, nằm im, kiên nhẫn chờ đợi.

...

Hai Không Mười Lăm, ta vẫn chỉ giản đơn nối dài nhịp sống. May mắn, vẫn có một công việc để làm, một vài thân thuộc để yêu thương, một ngày mai để hy vọng. Không nhiều bão giông, chỉ có chớp bể mưa nguồn sinh ra tự lòng. 

Hai Không Mười Lăm, ý thức về sự thất bại bản thân càng mãnh liệt. Những mâu thuẫn nội tại càng phức tạp. Cô đơn thừa thãi, dư dả nỗi buồn. Chối bỏ đám đông, ngại ngần ồn ã. 

Vẫn mơ về một cuộc đời khác, nhiều khi.

...

Hai Không Mười Lăm đã khép. Chớp mắt, Hai Không Mười Sáu sẽ mở ra. Sẽ bắt đầu một vòng tròn mới? Hay lại là những cũ kỹ vần xoay?

Dẫu thế nào, cũng chỉ mong đủ an trí vững lòng đi tiếp. Đủ phúc lành để sớm hái quả ngọt mình đã đang cố công gieo hạt. Đời bình thường mà trôi.

...


Thursday, December 17, 2015

Em vẫn chưa tin


(c) photo by Hiram Trillo

em vẫn chưa tin 
tình về 
trên môi em đỏ lửa 
xóa những vệt buồn đọng từ muôn thủa 
nhuộm hồng lại những tháng ngày cỏ úa 
bằng giản dị lòng nhau 

em vẫn chưa tin 
tình lần nữa 
bắt đầu 
sau bao nhiêu đớn đau 
sau bao nhiêu kết thúc 
tim ngỡ khô mòn niềm tin vào hạnh phúc 
may, đời còn vị tha 

em vẫn chưa tin 
câu chuyện của chúng ta 
đang được viết tiếp những đoạn dài ấm áp 
dẫu chương sau có thể lại là bão táp 
nhưng em biết em, 
từ nay, 
đã thôi hết một mình 

em vẫn chưa tin 
mình lại có tình 
mình lại có ta 
giữa biển người ngơ ngác 
là nợ, hay duyên
- cũng chẳng thể nào đổi khác 
sao không sống trọn vì nhau? 

em vốn không tin 
vào những phép màu 
nên chỉ biết cám ơn người 
bởi còn thương em đủ 
để xây lại nếp nhà cho tình về an trú 
cho em tiếng gọi 
"Mình ơi!" 

em sẽ không mong 
mãi mãi 
hay muôn đời 
chỉ nguyện cùng nhau qua từng ngày từng tháng 
nuôi những bình yên nhỏ nhoi và hữu hạn 
những ngọt ngào thật tâm... 

...


* 161215, thương tặng nghiệt-duyên Zenda.



Friday, December 4, 2015

12


(c) artwork by ChaosFissure

mới đó, giờ đã Mười Hai 
về vun vén lại những ngày sót rơi 
đếm đong nước mắt, nụ cười 
dọn lòng thương để cho người cần thương 

qua thêm một khúc đoạn trường 
bàn chân mỏi mệt vẫn thường vấn nghi 
bao giờ hết kiếp thiên di? 
vườn tâm thức trổ xanh rì lộc an? 

mới đó, một năm sắp tàn 
gom dang dở đốt hóa vàng u mê 
phủ tro ngày tháng ê chề 
mang tim phơi giữa bốn bề gió lên...

...

[Saigon, 04/12/15
năm cùng tháng tận, nỗi buồn còn dư...]


Tuesday, November 24, 2015


Thỉnh thoảng, tôi vẫn hay nghĩ về một vài sớm mai trời vừa đủ lạnh, cuộn mình trong vùng mơ ấm, bên cạnh là dư hương sót lại của ai đó từng gần gụi mà giờ đã thực xa xăm. Không khí như đọng hờ thứ hơi sương bảng lảng, nhạc ‪Schubert nỉ non những phức điệu không lời. 

Khi ấy, nỗi cô đơn như chất độc ngấm lâu đã đến hồi phát tác, sẽ nở bừng những đóa hoa màu huyết dụ trong vòm mắt, loang dần thành bóng ngày đã mất, nhấn chìm từng nơ-ron thần kinh vào vũng lầy Hối Tiếc. Và, trái tim sẽ ngưng bặt tiếng nói tiếng cười… 

Khi ấy, muôn trùng ảo ảnh đổ về từ thác nguồn ký ức, hợp lại thành dòng sông tràn dâng những mảnh vỡ năm tháng hoa niên, thơm mùi thanh xuân nông nổi, đậm vị chocolate-rum đắng đót. Tôi đưa tay cố níu, rồi chới với rơi xuống, mặc mình bị cuốn ra phía mông mênh… 

Từ đấy tan thành trăm nghìn con sóng nhỏ. 

Theo đại dương đưa đi, một hôm nào đó, ở nơi chốn không tên, biết đâu sóng kia có thể gặp bước chân người?

...


Wednesday, November 4, 2015

November rain


Mười Một, mưa còn 
Đôi khi lỡ bước 
Chợt ghé thăm ta 
Giữa chiều tối muộn

Mưa như khách lạ
 Lại như tình quen
Dìu ta vào những
Cơn mê ướt mèm

Trong vùng tóc nhớ 
Mưa làm tay cong 
Vuốt ve ký ức 
Từng dòng mênh mông 

Qua rừng hối tiếc 
Mưa đan vòm cây 
Sợi thương quá khứ 
Sợi buồn hôm nay 

Lên đồi cỏ mộng 
Xanh rờn chiêm bao 
Mưa ngơ ngẩn kể 
Cuộc vui năm nào 

Về lòng phố lớn 
Vội vàng mưa đi 
Tìm, mà chẳng thấy 
Bờ vai nhu mì 

Mười Một, mưa khóc 
Van lời ủi an 
Ta - thân lận đận 
Chỉ biết cười tràn...

...