Friday, August 12, 2016

Từ ngày em bỏ hoang đường



Từ ngày em bỏ hoang đường 
Mình anh lạc giữa vô thường thế gian 

Em theo cánh gió xa ngàn 
Anh về xếp lại lang thang một đời 

Bên hiên nhặt trộm tiếng cười 
Em xưa ngơ ngẩn đánh rơi cuộc tình 

Nhìn sâu vào đáy tim mình 
Anh lau vết nhớ bằng hình dung em... 

... 

(Saigon, 
 một ngày sau Thất Tịch 
năm Hai Nghìn Không Trăm Mười Sáu)


Tuesday, August 9, 2016

Còn thiếu một nén nhang



Trong Đại Hùng Bảo Điện nguy nga đồ sộ, có một cậu thiếu niên đang dâng hương cầu khẩn Phật Tổ. Cậu cắm ba nén nhang vào trong lư hương, thầm cầu khẩn rằng: “Nguyện cầu Phật Tổ phù hộ con thi đậu khoa cử, thăng quan tiến chức, tận trung báo quốc, tạo phúc cho người dân trong làng”. Nói xong lại bái lạy vài lần, lúc này mới đứng dậy rời đi. 

Phật Tổ nhìn cậu thiếu niên bên dưới chỉ cười mà không nói gì, tôn giả A Nan đứng bên cạnh hỏi rằng: “Thưa Phật Đà, cậu thiếu niên này vô cùng thành khẩn, lời nguyện phát ra lại là nguyện lành, vậy sao Người không nhận lời?”. Phật Tổ chỉ mỉm cười, chậm rãi nói: “Bởi còn thiếu một nén nhang”. 

“Còn thiếu một nén?”, tôn giả A Nan nhìn ba nén nhang vẫn còn trong lư hương, nghĩ mãi vẫn không hiểu được. 

...

Thoáng một cái đã mười năm trôi qua, cậu thiếu niên ngây ngô ngày nào giờ đã trở thành một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, khí phách oai hùng. Kỳ thi năm đó tuy chàng không thi đậu, nhưng ngược lại chàng đã vứt bút tòng quân, trở thành một viên võ tướng, đã lập được nhiều chiến công hiển hách trong quân đội. Lần này về lại quê làng, là đặc biệt trở về cử hành hỷ sự. 

Chàng thanh niên vẫn giống như trước đây, thắp ba nén nhang đàn hương, cung kính quỳ lạy trước tượng Phật rằng: “Nguyện cầu Phật Tổ phù hộ cho hạ quan kết được một mối duyên lành, thê tử hiền thục, vợ chồng hòa thuận”. Vừa nói vừa dập đầu sát mặt đất. 

Tôn giả A Nan nhìn thấy màn này thì rất xúc động, quay đầu lại nhìn thấy Phật Tổ vẫn mỉm cười không nói gì, lại bèn hỏi rằng: “Thưa Phật Đà, sao Người lại không nhận lời anh ta?”. Phật Tổ cười nói: “Vẫn còn thiếu một nén nhang”. 

...

Nháy mắt lại mười năm đã trôi qua, chàng thanh niên giờ đã bước vào tuổi trung niên. Khi ông đi vào Đại Hùng Bảo Điện lần nữa, trên gương mặt đã phảng phất hiện ra mấy nếp nhăn. Bởi bị bị gia tộc nhà vợ liên lụy, đại tướng quân oai phong lẫm liệt năm nào, giờ đây đã bị giáng chức làm một viên quan quèn ở địa phương; bao nhiêu chí nguyện lớn lao nay đều không thể thực hiện được nữa. 

Ông bước vào Bảo Điện dâng hương bái lạy, thầm cầu khẩn, cầu cho con cái của mình có thể chuyên tâm học hành, hoàn thành sự nghiệp dang dở của mình. Tôn giả A Nan nhìn nhìn ông, lại quay sang nhìn Phật Tổ đang mỉm cười không nói gì, trong lòng than rằng: “Rốt cuộc vẫn còn thiếu một nén nhang”. 

...

Mười năm lại trôi qua, người trung niên giờ đây tóc đã hoa râm bước vào tuổi già. Lúc này ông đã giải ngũ về làng, sống an cư nơi thôn dã, không còn chí nguyện to lớn như ngày trước nữa. 

Người lão niên thắp ba nén nhang đàn hương giống như trước đây, khấu đầu rằng: “Phật Tổ, ngày trước con đã nhiều lần đến cầu nguyện, nhưng Người trước sau đều chưa từng nhận lời con dù chỉ một lần. Nhưng một lần này đến đây xin Người hãy thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của con. còn thiếu một nén nhang Nghĩ đến ngày trước, cha con mất sớm, là mẹ già trong nhà đã vất vả nuôi nấng con khôn lớn thành người. Bây giờ mẹ già tuổi đã cao, chỉ mong bà có thể bình an vô sự, vui vẻ sống quãng đời còn lại, ngoài điều này ra không còn cầu mong gì hơn nữa”. 

Tôn giả A Nan nghe thấy những lời này thật không đành lòng, quay đầu nhìn sang Phật Tổ, lại phát hiện trên gương mặt Phật Tổ đã nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy sẽ như nguyện của con vậy”. 

Người lão niên đi ra khỏi chùa, còn chưa về đến nhà, tin mừng đã từ xa truyền lại, hai người con trai của ông lại cùng lúc thi đậu văn võ trạng nguyên trong triều, hơn nữa triều đình còn ban bố chiếu thư rửa sạch nỗi oan của ông, để cho ông khôi phục chức quan, còn thăng lên ba bậc. 

Nhưng lần này người lão niên cuối cùng đã không nhận lệnh. Ông đã quyết định từ nay ở lại trong nhà chăm lo cho mẹ già. 

...

Con người ta cả một đời đứng trước tượng Phật chỉ chăm chú cầu khẩn cho những lợi ích, danh vọng của bản thân mình, nhưng rốt cuộc vẫn là còn “thiếu một nén nhang”. 

Người xưa có câu rằng “Trăm điều thiện, Hiếu đứng đầu”, tấm lòng hiếu thuận của người con quả thật có thể làm cảm động Đất Trời. 

Đọc xong câu chuyện này, mong bạn cũng tỏ lòng biết ơn, thắp một nén nhang cầu nguyện cho cha mẹ, người đã vì bạn mà vất vả một đời này!

(Sưu Tầm)


Monday, July 4, 2016

Nhìn lại nửa đầu 2016


Tháng Sáu ngỡ thật dài, vậy mà, cũng vội qua như bao nhiêu ngày tháng khác. Giờ đã là đầu tháng Bảy. Giờ đã bước vào nửa sau của Hai Không Mười Sáu. Thì, lại đến lúc nên dành chút thời gian ngoái nhìn. 

Tháng Một. 

Kết nối lại với một vài nối kết cũ. Mở năm bằng những dự định mới riêng cho bản thân. Chọn lựa phương thức sống của Hai Không Mười Sáu là “Work hard, travel more”

Tháng Hai. 

Tết giản dị, như vốn dĩ. Tiệc tùng liên miên những ngày hậu Tết. Có vài gần gũi sắp hóa quen thuộc. Những niềm vui nhỏ nhặt vỗ lòng. 

Tháng Ba. 

Hành trình Burma sẽ mãi ghi nhớ. Và Bagan. Và #lophoctinhthuong. Những lần đầu tiên đáng giá. Những xúc cảm đặc biệt in sâu vào tiềm thức. Bước nhỏ khai màn cho chuỗi “travel more” của năm nay. 

Luôn tin vào sự kỳ diệu của vận mệnh, một sự kiện bất kỳ, ngẫu nhiên hay toan tính, vẫn có tác động nhất định và dẫn theo cả chuỗi sự kiện tiếp theo. Tựa cú vỗ cánh của con bướm nhỏ, thậm chí có thể gây bão giông. 

Tháng Tư. 

Nghĩ nhiều về mất mát. Lần nữa cùng #lophoctinhthuong tìm vui nơi chốn lạ xa. Thấy thèm được sống hồn nhiên. 

Đối mặt với một chọn lựa khó khăn, sau hết, vẫn là thuận theo trực giác và lý lẽ tim mình. 

Tháng Năm. 

Nối dài những chuyến đi của năm đến với Koh Rong & Koh Rong Sanloem. Vùng nhớ lại có thêm những dấu ấn mới. Là mưa trên biển vắng. Là đêm với bầu trời mông mênh ở trên cao, biển êm ả sóng vỗ về bên dưới, cùng rượu vang, cùng khói thuốc. Là “một lần mình sống như những đứa nhóc không nhà, sớm thức dậy ở một nơi xa…” (1) 

Tháng Sáu. 

Có thêm những mất mát. Có thừa những nỗi buồn. Nhưng, lạ lùng thay, mọi thứ bỗng yên lắng trở lại vào quãng cuối tháng. Giống như mưa dứt, trời trong hơn, và mát lành. 

Chính thức rời khỏi căn phòng thân thuộc suốt 8 năm, chuyển về một nơi mới. Ngỡ là hụt hẫng, ngỡ là buồn thương, nhưng hóa ra, đôi khi năng lực chấp nhận của bản thân lại mạnh mẽ hơn mình những tưởng. Thích nghi nhanh chóng đến mức giật mình, đến mức hiểu rõ thêm câu nói hôm nào tâm niệm: Thật ra, bất kỳ điều gì cũng có thể thay đổi! 

Nhân nhắc về chuyện thay đổi, phát hiện xung quanh mình cũng đã có quá nhiều đổi thay. Lại thấy Haruki Murakami quả thực là bậc thầy trong việc giải mã tâm lý con người, khi mà toàn viết ra những điều chân xác vô cùng: “Cuộc đời thật kỳ lạ. Thứ ta từng nghĩ là lung linh, là tuyệt đối, từng nghĩ có thể từ bỏ tất cả để đạt được nó thì khi thời gian trôi qua, hay khi nhìn ở một góc khác, thứ đó bỗng trở nên nhạt nhẽo đến kinh ngạc.” (2) 

Tháng Bảy. 

Sự Ở tạm an ổn. Sự ĐI sẽ tiếp diễn. Cái gì đến, thì đón nhận, vậy thôi!

...


(1) lyrics bài "Đưa nhau đi trốn".
(2) trích từ truyện ngắn Scheherazade trong tập "Những người đàn ông không có đàn bà".


Friday, June 3, 2016

Rêu phong


Con chim nhặt nắng vườn sau 
thả vào quên lãng thành màu mưa phai.
Tháng Sáu - một giấc mê dài 
Lòng thương còn mãi miệt mài tìm thương… 

Cơn gió lang thang cuối đường 
Chiều nay về ngủ bên giường tim côi,
Chiêm bao năm tháng qua rồi 
Chợt rơi giọt lệ thành lời hát đau...

Tháng Sáu - sầu nhẹ lên cao 
Nhìn ngày đã mất, cúi chào rêu phong...

...

[Saigon, 
những ngày buồn tháng Sáu.]


Friday, May 13, 2016

Đột nhiên đến Tây Tạng


"Đầu tiên, tôi chọn cuốn sách này vì Trần Khôn, và Tây Tạng. Dẫu rằng, không tránh khỏi thoáng chút hồ nghi. Nhưng rồi, sau khi lật giở, chỉ một vài trang, mọi hồ nghi biến mất. Và, tôi đã tin chắc: Mình & cuốn sách này hợp duyên. 

Câu chuyện của Khôn, chuyến đi của Khôn, không lường trước, lại có thể chạm đến tôi. Sâu bên trong. Những niềm tin chọn lọc của chính mình, bỗng một hôm tìm được người đồng cảm, dù chỉ thông qua câu chữ, vẫn thấy quá đỗi hài lòng. 

Tôi mừng vui vô hạn khi gặp lại bản ngã mình nơi cuốn sách. 

8 tháng 5 năm 2016, tôi đọc đến những dòng cuối, ngay tại đây, ngay lúc này, Koh Rong Sanloem yên vắng, và biển với những giai điệu tự thân đẹp đẽ. Trùng hợp, cũng là trong một chuyến đi. Thế nên, có lẽ, sức tác động của những gì Khôn viết càng mạnh mẽ hơn. Nhất là khi, bản thân tôi, cũng đang có những vấn đề hiện tại cần phải đối mặt, những hành trình cần phải can đảm bắt đầu. 

Hy vọng, nhờ cơn đốn ngộ tại thời điểm này, tôi có thể bình tâm mà lựa chọn, mà Đi tiếp đường mình. 

P/S: Đọc cuốn này, thực sự nhớ một người." 

... 

[những lời ghi ở cuối sách (có điều chỉnh đôi chút), 
Koh Rong Sanloem, Cambodia | 08/05/16]


Wednesday, April 20, 2016

Trích đoạn về cái chết


“Khi ta biết cái chết là một sân ga nhất định sẽ đến, trong quá trình đi về phía sân ga này ta sẽ trân trọng. Ta sẽ không còn giống như trước đây, vì thất tình hay bị sỉ nhục liền đòi sống đòi chết. Ta sẽ trân trọng mỗi một giây phút của hiện tại, bởi mỗi một giây phút đều hoàn toàn không thể nào lặp lại. (...) 

Vì thế, khi tôi hiểu rõ cái chết, tôi càng trân trọng sự sống. Thế là tôi không trốn tránh nữa, thản nhiên đi về phía trước. 

Từng có người hỏi tôi, ngay cả cái chết anh cũng không e sợ, vậy thì anh còn e sợ điều gì? Tôi đáp, không không không, tôi không phải không e sợ, tôi tiếp nhận sự thực này. 

Mãi đến khi viết cuốn sách này, tôi vẫn sợ hãi rất nhiều thứ. Vẫn sợ khoảnh khắc đối mặt với cái chết; vẫn sợ một ngày kia mọi người không cho tôi cơ hội nữa, tôi nên đối mặt ra sao; vẫn sợ trở về thời nghèo túng nhất; vẫn sợ dáng vẻ khi tôi già yếu; vẫn sợ mắc bệnh nặng; vẫn sợ người thân yêu nhất của tôi rời đi. 

Nhưng tôi không cảm thấy đây là một dạng mềm yếu. Tôi cho rằng, đó là lòng kính trọng với sinh mệnh. 

(...) 

Năm kia, bà ngoại tôi qua đời. Tôi đối mặt bằng tâm thái bình tĩnh nhất. Tôi đề nghị người trong gia đình đừng khóc lóc, bởi vì khóc lóc không thể bày tỏ tình thương yêu của ta đối với bà ngoại. Ta giữ tiếng lòng trong thâm tâm, sống tốt hơn, mới là phương thức tốt nhất để bày tỏ rằng chúng ta yêu bà ngoại. Hôm ấy, sáng sớm tôi gấp gáp về Trùng Khánh, ở bên linh cữu của bà ngoại, tụng kinh cho bà. Tôi nói với bà ngoại, cháu cảm thấy bà chưa chết, bà luôn sống mãi trong lòng cháu. 

Tôi thường nói một câu, chỉ cần ghi nhớ một người thì người đó sẽ không chết. Nếu một người khác ghi nhớ tôi, cũng chính là ghi nhớ tất cả những người mà tôi ghi nhớ. Cho nên, linh hồn bất diệt. 

Khoảnh khắc đó, tôi lại ngộ ra một tầng triết lý khác của sinh mệnh: Thiện niệm có thể vượt qua cái chết. 

Lòng tốt, lòng yêu thương, lòng quan tâm. 

Khi ta có một trái tim tích cực, truyền năng lượng tích cực cho người khác, ta sẽ không “chết”. Bởi vì tình yêu thương sinh sôi không ngừng…” 


[Đột nhiên đến Tây Tạng - Trần Khôn]


Monday, April 18, 2016

Dưới vòm cây


Ngủ 
và thức dậy 
dưới vòm cây 
như những kẻ thơ ngây 
không có hoài nghi 
chưa từng mỏi mệt... 

Giá mà cuộc đời 
chỉ như thế 
và chấm hết. 

...

[Sao Biển | Bình Lập,
18/04/16]


Friday, April 8, 2016

Em ơi, mình đã


Em ơi, mình đã 
Xa nhau nghìn trùng 
Sao còn ngần ngại 
Một lần bao dung? 

Sao không tha thứ 
Tình ngày hôm qua? 
Sao không buông bỏ 
Vạn niềm xót xa? 

Em ơi, mình đã 
Nẻo đời song song 
Nhớ nhau xin giữ 
Tiếng thương sâu lòng 

Nhớ nhau xin hãy 
Thật thà ghi ơn 
Những năm tháng ấy 
Có nhau chung đường 

Em ơi, mình đã 
Mịt mù muôn phương 
Trái tim xin thả 
Trôi theo vô thường...

...

[Saigon, 08/04/16
viết, không vì lý do gì!]

Friday, April 1, 2016

Có mất mát nào lại không não nề?


1. Hôm nay, ngày cuối quán Kim mở cửa. Quán Kim, là quán café nhỏ, bình thường, trong hẻm đối diện công ty, nơi mà 99% các buổi trưa trong tuần tôi cùng đồng nghiệp ghé sang dùng bữa. Suất cơm văn phòng ba mươi lăm nghìn đồng, với canh, trà đá và tráng miệng miễn phí. Thức ăn không quá đặc sắc, nhưng dễ chịu, khẩu vị có hơi hướm miền Tây. Canh thường bị mặn, tráng miệng nghèo nàn vài loại luân phiên. 

Nhưng, lạ lùng thay, chúng tôi lại chọn nơi này làm chốn quen mỗi trưa. Có lẽ, một phần ngại đi xa giữa trời nắng nóng, một phần thói quen làm nên sự dễ dãi, ừ thì đỡ nhọc công suy nghĩ “Trưa nay ăn gì?”. Nhưng, chắc một phần khác, cũng quan trọng không kém, là cách phục vụ thoải mái của anh Cường, chị Đẹp… tạo ra không gian thân thuộc, bụng dạ ai cũng hài lòng. 

Chính thế, nên khi hay tin, rằng từ này sẽ không còn nữa những bữa cơm trưa í ới nhau qua sms hay facebook messenger “Kim nha!”, không ít người trong chúng tôi, chợt buồn. Thiếu một chỗ ăn, xét cho cùng, chẳng qua là chuyện nhỏ; nhưng, nếu xét kỹ hơn, vẫn là một mất mát.

Mà, có mất mát nào lại không não nề?

2. Mấy hôm trước, đọc được tin chú mèo đáng yêu Fukumaru - từng nổi tiếng khắp thế giới qua bộ ảnh chụp cùng người bạn đồng hành đặc biệt, bà cụ Misao - qua đời. Đâu đó dưới những dòng comment, tôi bắt gặp không ít những bình luận mang-đậm-lý-tính, kiểu như: “Dù sao, nó cũng chỉ là một con mèo!”, nhằm phản đối sự ủy mị, xúc cảm thái quá “chỉ vì một con mèo!” của đa số cộng đồng mạng.

Họ, không sai. Nhưng, có lẽ, góc nhìn của họ chỉ hướng vào bề mặt sự thật - một con mèo tận xứ Nhật Bản xa xôi đã chết - mà không hiểu được cái chết của Fukumaru là một sự mất mát đủ sức tác động đối với nhiều người. Đặc biệt, là những ai từng xem bộ ảnh, từng chọn tin vào sự hòa hợp bản năng giữa con người và động vật nói chung thú cưng nói riêng, từng nuôi hy vọng vào sự đẹp đẽ hiện hữu mọi lúc mọi nơi trong cuộc sống đầy rẫy bất trắc của thời đại bây giờ. Mất mát một inspiration để người ta can đảm sống thiện lương và hồn hậu.

Mất mát ấy, lẽ nào không đáng để buồn thương?

3. Một tháng Tư, ngày mất của Trịnh, và Leslie.

Mỗi năm, dù bận rộn đến mức lãng quên, cuối ngày tôi vẫn dành riêng một đoạn ngắn tưởng niệm. Đoạn tưởng niệm ấy, luôn khiến tôi sầu muộn.

So sánh khập khiễng, nhưng có lẽ cũng tương tự trong câu chuyện về Fukumaru trên kia, sẽ có không ít người cho là tôi rỗi hơi, nặng lòng mấy chuyện vớ vẩn. Dẫu vậy, sự tiếc nuối với những tài hoa bạc mệnh, thiết nghĩ, chắc không phải mỗi riêng tôi. Trịnh, hay Leslie, cũng chỉ là cái tên, biểu trưng cho hằng hà sa số những cái tên khác, những khuôn mặt, những vóc hình… nổi tiếng hay tầm thường, một đời phù hoa hay lặng thầm tủi cực, sau hết, sẽ hóa thành tro bụi, đọng lại vết nhớ trong tâm người ở lại.

Chưa kể, tôi nhớ về Trịnh, về Leslie, nhưng cũng là mượn cớ soi vào đấy, nhìn lại chính mình. Nhìn lại những mất mát tự thân, hoặc đã từng nếm trải. Để rồi nghĩ về hiện tại, và dự cảm về những mất mát tiếp nối ở tương lai.

Thì, đời vốn là chuỗi mất mát không ngừng.

4. Giữa những mất mát đó, đôi khi tôi thực sự nghĩ, rõ ràng thứ kỳ diệu nhất chính là trái tim con người. Có thể chịu đựng giày vò, bội phản, đớn đau, thương tổn, và vô vàn bi ai sinh ra từ cuộc sống điên rồ, nhưng rồi, không những không vụn vỡ, mà càng chai sạn hơn, dày thêm bản lĩnh từ chính trong những đoạn trường. Con người theo đó mà trưởng thành. Phải vậy không?

...


* hình: Leslie trong 春光乍泄 | Happy together (1997).


Monday, March 21, 2016

Bagan giữ tình tôi lại


Tôi gửi tình lại Bagan 
Gió chiều xô nghiêng phế tích 
Stupas ru lời tịch mịch 
Bóng cây xao xác miên trường 

E-bike cuốn cát dặm đường 
Nắng dài phơi lưng ướt áo 
Chiêm bao giữa ngày hư ảo 
Đền thiêng huyền sử gọi chào 

Bình minh tựa phép nhiệm màu 
Hoàng hôn lời kinh khuất lấp 
Trái tim vốn nhiều va vấp 
Chợt yên như thể chưa từng 

Ananda bước ngập ngừng 
Sợ anh linh xưa thức giấc 
Shwesandaw leo từng bậc 
Chênh vênh tìm kiếm mặt trời 

Bagan một lần trong đời 
Nhớ thương sẽ thành mãi mãi 
Bagan giữ tình tôi lại 
Trong câu khấn nguyện tay vàng... (*) 

[Saigon, 20/03/16 
viết, vì nhớ Bagan.] 

--- 


(*) trong một ngôi đền không nhớ rõ tên, tôi đã được Maung Pa - local guide của nhóm chúng tôi - hướng dẫn cho việc đặt hai tay mình lên đôi bàn tay vàng đồng của tượng Đức Phật, và thành tâm cầu nguyện với niềm tin tuyệt đối. lời cầu nguyện này bắt buộc không được phép nói ra với bất kỳ ai - kể cả cha mẹ, người thân.